we have turned into one lonely night

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photograph: Nguyễn Thị Phương Trâm
--
*thắng cố: Món ăn của người Mông, làm từ nội tạng gia súc; H’mong casserole consisting of traditionally horse offal
1.
us overcoming adversity
beyond the dangling dangers and temptations

we have turned into one lonely night
rubbing against each other
on a battlefield

how should I love you
we're hesitant like children
I should open up like a net because for me
you've opened up an entire universe

2.
in a nest the size of my fist, a child
thrown out, its lips pinkish unformed and soft
its eyes are like two tiny bells ringing
resounding up a sacred path green with leaves

a strand gold hair flew by
burned the tip of my finger
there was a very long letter y like a stretchy hoe, expanding shrinking
and I thought of holding onto it
so no one could take you away
or all I could do was scream out loud for those I couldn't save

the song:
go my love
take everything that you have guarded closely with you
your freshly squeezed orange juice
they say you're like orange juice
though mother called you her hot lime tea
her cure for the flu

and I asked myself, did they plant them, in the garden
and used them to make orange juice without sugar
because you are too sweet

the ripe mangoes were named after a girl
no one knew that it was a place you've been
this faraway, out of the way place

we have to fly past so many taxis to get to
The Fairy Bosom
and no one knew you have left behind all your sweetness
they kept taking off their clothes as they flew across the sandy beach
stupefied, mesmerised

3.
because I’m civilised I felt a bit embarrassed
but I still went
visit a cemetery which was the domain of a kind of squirrel

a squirrel to every tombstone
they bound and connect the mountains
corners of every market right by an abandoned chapel
no one asked us to leave
market’s corn wine and *thắng cố
so tonight I might dream of us making the best poetry
in hues of blue skies

inside the shell of the mother of pearl
you’re twisting and turning inside your dreams
like the poems we bring home piled up on top of each other
churches like pyramids popping up right by a market

we love each other till we’re as thin as bamboo leaves
we fall like the things we find in the courtyard, they sweep
the dry leaves to remember

slices of limes cut into halves
the way your eyes shines because of the sun
because my wind was blowing

4.
we’re free
once more, to run out to the sea
as the tides rises, we all rush for the water
like soldiers

digging at the sand, looking for sand crabs and a scythe
the deep hole of Death, a lonely river
slamming its head into the rocks

slamming its head into the cliffside again
and again and again

the sea, beyond its saltiness, it’s waiting
waiting for a winter morning, the twelfth night
we’re frantic and undecided
hypoglycaemic craving sugar

the sea is waiting for a lime
as big as the sun

here we play with the poems
the resonance of immortality
but the devil have deceived us
perhaps it’s a poisonous needle

we’re not immortal
though we won’t die
we’re afraid to go home alone
on this very beach
afraid it might just get washed away

then again you’re already there on the beach, like a sand crab
in my hand
a tiny baby
in the soft gloved hand of the midwife

the universe is not kind
like the midwives in training
the exploding shooting stars at night
the chaos
but we don’t have time
the waves have drowned out our chattering teeth
we are no more
now an old lemon
even the orange is old

and the questions
the final look
will drag us along with the tides
the entire book of poetry will
disappear…
--
September 2022
_
1. 
chúng ta vượt qua cuộc đời
treo lủng lẳng quá nhiều thứ nguy hiểm

và khi cả hai chúng ta
thành một đêm đơn độc
cọ vào nhau như một cuộc chiến

ôi, anh có thể yêu em như thế nào
chúng ta chần chừ nhau như hai đứa trẻ
anh sẽ mở rộng anh như một cái bẫy
vì em mở cả vũ trụ cho anh


2.
trong cái tổ bằng nắm tay của anh, một đứa trẻ bị
hất tung ra, cái miệng hồng hồng mềm mềm dang dở
đôi mắt của nó, hai chiếc chuông ngân vang
trong thánh đường xanh tươi cây lá

một sợi lông màu vàng duy nhất lướt qua
cháy trên đốt ngón tay anh
có một chữ y rất dài như cái vòi, co giật
và anh nghĩ về việc giữ chặt lấy nó
như anh không để ai mang em đi
hoặc anh có thể kêu vang cho những người anh không thể cứu

bài hát:
đi đi em yêu
em hãy mang đi những hàng hóa khép kín của em
với nước cam ép của em
người ta gọi em là nước cam
mẹ gọi em là nước chanh nóng
để còn chữa bệnh cúm

và anh tự hỏi, có phải họ đã trồng em ở đó, trong khu vườn
và làm nước trái cây không bỏ đường
vì sợ em quá ngọt

những quả xoài chín có tên một người con gái
không ai biết em đã từng ở đây
ở nơi xa tít tắp này

chúng ta bay và qua không biết bao nhiêu chuyến tắc-xi để đến
núi đôi quản bạ
và không ai biết em đã để lại sự ngọt ngào phía sau
họ cứ cởi trần bay trên bãi biển
đi trên bãi cát đến hôn mê

3.
mặc dù sự văn minh khiến anh thấy ngượng
nhưng anh vẫn đến
thăm một nghĩa địa là lãnh thổ của loài sóc

một con sóc cho mỗi bia mộ
chúng gắn kết các đỉnh núi
những góc chợ bên hông một nhà thờ bỏ hoang
không ai bắt chúng ta phải đi
cái phiên chợ rượu ngô và thắng cố
để đêm đó anh mơ thấy mình làm những câu thơ hay nhất
nó có màu xanh lam

bên trong một vỏ ốc xà cừ, em vặn xoắn
trong khoảnh khắc giấc mơ
như những câu thơ ta mang về chất đống
nhà thờ như kim tự tháp mọc ngay bên cái chợ

chúng ta yêu nhau đến mức gầy như lá tre
chúng ta rơi như những thứ trên sân, họ quét đi
đám lá khô để tưởng nhớ

những miếng chanh cắt làm đôi
như mắt em nhướng lên chói vì mặt trời
vì cơn gió của anh đang thổi

4.
chúng ta đã được giải thoát
để chạy ra biển một lần nữa
khi thủy triều lên, mọi người đổ xô vào bãi biển
như những chiến binh

họ móc cát, tìm dã tràng và làm một lưỡi hái
một hố sâu của thần chết, một dòng sông cô đơn
đập đầu chìm vào đá

đập đầu vào những vách đá một lần nữa
và một lần nữa một lần nữa

biển, ngoài trách nhiệm muối mặn của nó, đang chờ
đợi một buổi sáng mùa đông, đêm thứ mười hai
chúng ta xáo trộn và thất thường
thiếu đường thèm ngọt

biển đang chờ đợi một quả chanh
lớn như một mặt trời

và ở đây chúng ta chơi với các bài thơ
sự cộng hưởng của sự bất tử
nhưng ma quỷ đã lừa chúng ta
có lẽ là một mũi tiêm thuốc độc

chúng ta không bất tử
nhưng chúng ta cũng không chết
chúng ta lo sợ về một ngôi nhà đơn độc
trên bãi cát này
bị cuốn trôi

nhưng dù sao thì em cũng đã ở đó, nằm trên cát như một con dã tràng
trong lòng bàn tay anh
như đứa con bé bỏng
trong găng tay mềm của bà mụ

vũ trụ không nhân từ
như những bà mụ học nữ hộ sinh trung cấp
những ngôi sao phát nổ trong đêm
đó là sự hỗn loạn
như chúng ta không có thời gian
những con sóng đã đánh chìm hàm răng lập cập của chúng ta
chúng ta không còn nữa
một quả chanh héo
cả quả cam cũng héo

và những câu hỏi này
cái nhìn cuối cùng này
cuốn chúng ta trôi theo thủy triều
biến mất
cả tập thơ…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Big mean huge

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

The poet got a message that she was shopping at the BigP centre

Big means huge. As for P?

She told him off for being crude. But he was merely pondering the letter P. It has Petering ambition. It has no desire for Personal autonomy or Progressive market share, or a better than a Pass in exams. It doesn’t have to be a good citizen of the People or some Popular singer…

It’s only one part of a nameless Person, lining up to Pay for a small Pallet to rest his back after a long working day. It’s the Pitiful tears shed knowing we still love each other. It’s the light Pat on the back goodbyes like the flicker of a small flame in the dark when he’s dying for a cigarette.

Thi sĩ nhận được tin nhắn là nàng đang mua sắm ở siêu thị BigC

Big là to & lớn. Còn chữ C?

Nàng mắng thi sĩ vì sợ những ý nghĩ tục tĩu của chàng. Nhưng chàng đang nghĩ về chữ C. Nó không có Chút gì tham vọng. Nó không yêu cầu gì về Chủ quyền lãnh thổ hay Con số của thị phần, hoặc phải tăng điểm trong Cuộc thi & xếp hạng gì đó. Nó không cần phải là một Công dân danh dự hay Ca sĩ thời danh…

Nó chỉ là một phần của Con người vô danh, đang xếp hàng tính tiền sau khi mua về cho mình một Cái tấm nệm nhỏ đủ để ngả lưng sau một ngày kiếm ăn mệt lả. Nó là Cái giọt nước mắt ứa ra để biết vẫn còn thương nhau. Nó là Cái vẫy tay chia xa như chàng hay bật tia lửa nhỏ trong bóng tối mỗi khi thèm thuốc lá.

—-

May 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

How can a poet escape the spell?

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

HOW CAN A POET ESCAPE THE SPELL?

A thousand-year-old firewall trapped the poet.  The only view out was up. Looking up always for some may induce delusions, they forget the old saying about a frog at the bottom of a well. What the poet is used to seeing was the view of the moon at midnight. Once the poet discovered a door, with all his might, the poet opened it.

There was a courtyard; the poet cried out for help. There was only the moon covered by drifting clouds, an owl hooting, and the whimpering roots of a tree. But the poet ignored them, he peered into the distance and discovered a dragon spitting rain calling upon the wind as though it was not the 21st century but in some folklore. Probably in the poet’s head, he believed he was in the garden of Eden, a socialist existence better than heaven. Even Adam & Eve do not have clothes, and anything eaten could be forbidden yet still they believed they were in Eden. Hence the poet is definitely in paradise, right?

The poet continued to find a way to escape.

Not just the ancient trees, the owls, cats, or the serpent, the poet met two young women. Ecstatic, the poet asked them for a way out of the castle-citadel-like prison.

Who are you? The poet asked. We are The Truth and Self-reliance

And two women helped the poet escape the spell.

_____

November 2020

KHI BỊ BỎ BÙA MÊ, THI SĨ LÀM SAO ĐỂ THOÁT RA?

Thi sĩ bị bao quanh bởi một bức tường lửa đã ngàn năm tuổi. Chỉ có thể ngước nhìn lên cao. Nhìn lên cao miết nhiều kẻ hoá tâm thần hoang tưởng, quên mất câu ếch ngồi đáy giếng. Nên hình ảnh thi sĩ hay thấy là mặt trăng vào lúc nửa đêm. Một lần thi sĩ tình cờ phát hiện một cánh cửa, thi sĩ lấy hết sức đẩy ra

Có một khoảng sân, thi sĩ kêu to mong tìm người cứu. Chỉ có mặt trăng và đám mây che ngang, một con cú kêu đêm, một gốc cây đang rên rỉ. Nhưng thi sĩ không quan tâm, chàng cố nhìn xa xa thì thấy có một con rồng đang phun mưa gọi gió giống như bây giờ không phải thế kỷ 21 mà là ờ trong cổ tích. Cũng tại lúc nào thi sĩ cũng nghĩ mình đang ở thiên đường, quá hơn là thiên đường xã hội chủ nghĩa. Ngay cả Adam & Eva không có quần áo mặc, làm gì nói gì ăn gì cũng bị cấm mà cứ ngỡ mình đang ở thiên đường, thì thi sĩ ở thiên đường chứ còn ở đâu?

Thi sĩ vẫn cố gắng tìm đường thoát.

Không phải chỉ cây cối, cú mèo hay rồng rắn mà thi sĩ còn gặp hai cô gái. Mừng rỡ, thi sĩ hỏi đường trốn thoát khỏi lâu đài thành quách mà thật ra là nhà tù giả dạng này.

Nàng là ai? Thi sĩ hỏi. Chúng em là Sự Thật và Tự Làm Lấy Mà Ăn.

Và hai nàng dẫn thi sĩ trốn thoát ra khỏi chốn bùa mê.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

why are you afraid

Why
Why are you afraid
Why did you allow them to round you up
Surround you

The rows of deceitful trees
The tall stiff rustling hearsay
They don't know how to walk
Why cry

I will cut them down with Death's scythe
With my hands turn them into ashes

But you will burn
Is this what you want
Or…
---
May 2021
Tại sao 
Tại sao em phải sợ
Tại sao em để chúng rào em lại
Bao vây em

Những hàng cây xảo quyệt
Những cây sậy cứng cội thì thào
Chúng nó không biết đi
Em khóc làm chi

Ta sẽ chặt chúng xuống với lưỡi hái của thần chết
Thiêu chúng bằng bàn tay ta

Nhưng em sẽ cháy
Em muốn vậy
Hay...

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The wind twisted in agony above them.

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Her friends were all slowly melting and drifting away under the sunlight.

The first regretfully threw a bunch of flowers on the pavement in a cloud of dust.

The second hesitated for a second before throwing it out.

The third threw it away without a thought.

The fourth chucked it away in a fit of anger.

Head held high, they crossed the road and merged with the crowd.

They all looked exactly like each other.

(They were all a copy of each other.)

They were an image of power. 

The wind twisted in agony above them. 

WHERE IT’S WINDY ON A WINTER’S DAY

June 2022

_

Những người bạn của nàng đang tan chảy và đổi khác dưới ánh mặt trời.

Người thứ nhất tiếc nuối ném những bông hoa xuống con đường lầm bụi.

Người thứ hai lưỡng lự chút ít rồi ném.

Người thứ ba thờ ơ ném.

Người thứ tư ném trong sự phẫn nộ.

Họ bước sang bên kia đường ngẩng cao đầu đứng vào đám đông.

Trông họ giống hệt nhau.

(Họ là bản sao của nhau.)

Trông họ đầy sức mạnh.

Gió cuồng nộ đau đớn xoáy tròn trên họ.

NƠI NGÀY ĐÔNG GIÓ THỔI


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

There are things like torn paper

Có những thứ như giấy rách
tốt nhất
dục thùng rác
 
Đốt chúng
những lá thư
cần gì chứ
 
Trong những thứ
như
bức tường
sơn mới
mùi anh
bọt xà phòng
tan từng ngón
 
Nỗi đau
tột cùng
ong đốt
làm em khóc
đau đớn một lần
ôi bình minh
tiếng của anh
cười khúc khích
 
Em ước
ơi, ta là
những người dưng
 
(chăng)
There are things like torn paper
best thrown away
today
 
burn them, the letters
it matters, no
 
In all things,
the freshly painted wall
the scent of you
the dissolving suds
the imagined touch
 
The excruciating ache
the bee sting,
it made me cry
just that once, my pain
your laughter
the rising of a sun
 
I wish then,
We have 
never met
 
(yet)
 
 
 
 
May 2021

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I was four, when I began to chase my dreams

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm
tôi chỉ mới bốn tuổi
khi tôi làm kẻ săn đuổi những giấc mơ
tôi nắm chặt cán của cây bút ngòi lá tre mẹ mua
đi tìm ông giáo già
học chữ

kể từ khi lên tám
tôi bắt đầu mất bạn bè
nó trôi tuốt ra xa ngay khi đang chơi
với tôi bên suối

hai năm sau tôi thành đội viên
ngày hòa bình tôi tròn mười tuổi

tôi mang huy hiệu măng non của mình
như các nhà thơ già bây giờ
đi trại sáng tác mang theo một vốc thuốc giảm đau và huyết áp

khi tôi mười bốn tuổi
tôi lạc vào một giấc mơ
khi đứa con gái ngồi cùng bàn nói:
giữa chúng ta, không có gì quan trọng
tui chúc mừng ông ngày lọt lòng
ra khỏi tử cung của mẹ

làm con dao gọt bút chì của tôi suýt tí đã phát điên

tôi đã nghĩ gì khi tôi mười tám
những hành trình không âm thanh
chỉ toàn tiếng còi báo động
chạy cả chiều mênh mông

bây giờ tôi hai mươi mốt tuổi
sống trên mảnh đất trống
thả rông mình trong một cái lồng
hút thuốc uống rượu để cai nghiện tâm hồn

liệu tôi có sống qua tuổi này không
nhiều năm trôi qua tôi không thay đổi
người đàn ông năm mươi sáu tuổi bắt đầu mọc ria mép
có chung với mọi người những vết thương

mặt trời tắt nắng khi tôi chảy máu
ôm tất cả nỗi buồn

bạn hãy để tôi ngủ
tôi sẽ đánh thức bạn vào ngày mai
nước mắt cào cấu khuôn mặt

rồi tôi sẽ bước sang tuổi sáu mươi
không còn ai bên cạnh tôi, tôi khập khiễng như
một con bướm đêm sống sót giữa bầy bướm

cuộc đời tôi chẳng là gì ngoài những lời nói dối
những bài thơ bóng bẩy
cho tình yêu của bạn
làm tôi khóc
như một đứa trẻ bị cắn

thức giấc mở mắt như cánh bướm quên đau
nhắm mắt, hồi tưởng về một khu vườn
lá vàng hát ca làm chứng
ngày nàng biến trái tim dịu dàng của tôi
thành một con quái vật

nàng và tôi đã thỏa thuận chỉ làm thơ ám chỉ
giấu cả ông chồng
kỷ niệm ngày hai đứa xuống sông
cầu trăng hôn góa phụ
và mở cánh cửa dẫn đường
vội vàng như một chú chim bồ câu
đang nằm run lên trên bụng...
I was four 
when I began to chase my dreams
my grip was firm on the handle of the ink nib my mother bought
I was always looking for the old man
my teacher, hassled him about words

by the time I was eight
I lost a friend
his body slipped away as we played
in the river

two years later
I was ten, I was a cadet
the day the nation attained peace

I was proud of the medals of my youth
like today’s esteemed ageing poets I wore them proudly
attending writing festivals receiving all those awards
like swallowing pain killers or antihypertensives

at fourteen
I was lost in a dream
a girl shared my desk said:
between us, there's nothing going on, but
congratulations anyway for today
the day you fell from your mother's vagina

the words pushed my pencil sharpener to the edge of rage

what was I thinking at eighteen
all those silent expeditions
whistles for signals
afternoons after afternoons running

by the time I was twenty-one
I was making a living on an empty plot of land
allowed myself to aimlessly wander inside my tiny cage
To silence my soul, I drank and I smoked

I don't know if I will live past this age
the years went on living with just that
fifty six and suddenly I have facial hair
together with my lot lived through the scars

bleeding out in the dying sunlight
I embraced my sadness

you must let me sleep
so tomorrow I might wake you up
with the scratchy stinging tears all over my face

soon I will step across the threshold of my sixties
with no one left by my side, I will take those staggering steps like
I'm the last butterfly to survive past the night

my life is nothing but lies
deceit in every verse, everything to hide
stole from you the devotion
chucking tantrums
crying like a child

waking up with my eyes opening like butterfly wings skipping all the pain
closing then to imagine Eden
as my witness were the singing autumn leaves
the day she turned my gentle heart
into a monster

as we conspired through our verses tried to hide
the husband, anniversaries
the day they were married
howling at the moon, praying for her would be dream
a widow opening the way
down the track, scuttering like a dove
seizing on the floor

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Blue

A poem in Vietnamese by Huy Cận
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Afternoon over the lawn in half-light…

The wild milk and wine lilies folded in sad pairs.

The spider’s hurried spun threads of sadness;

Darling! I will fan you till you’re asleep.

By the fan my unfurling heart;

Over our bed the coming of boundless fantastical birds.

Sleep darling, sleep with the simplest of dreams!

Through a lullaby of rustling mountain-ash leaves by the shore

The long silhouette stunned me…

– How ripe is your soul after so many seasons of pain?

Rest your head on my arms darling,

Let me feel the fall of your laden fruits of sadness…

—–

Ngậm ngùi

Nắng chia nửa bãi; chiều rồi…

Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.

Sợi buồn con nhện giăng mau;

Em ơi! hãy ngủ… anh hầu quạt đây.

Lòng anh mở với quạt này;

Trăm con chim mộng về bay đầu giường.

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…

– Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?

Tay anh em hãy tựa đầu,

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

_____

JANUARY 2022

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:

1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940

2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004

3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007


Huy Cận (31/5/1919 – 19/2/2005) born Cù Huy Cận, born in Ân Phú commune, Dương Sơn District, Hà Tĩnh, passed away in Hanoi, a poet, a political activist, a member of Vietnam Writers Association since 1957.

Source: thivien.net

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: