tomorrow never comes | Quách Thoại

Dawn. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Quách Thoại
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Alone, beneath an autumn sky
I will sing, breathless against the dying
Golden light
As winter slips away
Like the dry cold withered leaves
But for today
I will hide my indescribable sadness
Hold back my tears
So that as I enjoy the sunset I embody joy
Embody not just death but also demise
Passing long night
Dream of a future in brilliant light
Delve in the glory of the sunrise
Vast blooming buds of hallowed sunlight
Happiness anew
First dew
Sweet breeze
Verdant grass
At each turn of a well worn path
Easy birdsongs through the trees
Through all the gaps in the fields
Small children playing
The budding of generations
Infinite clarity
Ancient tears
Rising prosperity
A world of youthful pink plump lips
The turning of the tide of time
Forever in hope remain
Why be sad and depressed
The spring is blossoming
Laughing is nature as the breeze arrives in waves
Beating to the rhythm of the flickering light of the moon and stars
Limitless cadence
Rising message of love like music
Untamed tenderness
Passing sadness
Upon branches of ripe fruit
United is Yin yang
The present creations of Heaven and earth
So O humans of tomorrow
Sing

Mai

Ta hát một mình ta
Dưới trời thu chiều tà
Khi nắng vàng hoi hóp ngả
Ôi những đông qua
Lạnh lùng khô héo lá
Hôm nay ta giấu nỗi buồn khó tả
Xin giòng châu hãy khoan rơi
Để ta nhìn hoàng hôn ta vui ca
Vì ta biết rồi tàn tạ
Bóng đêm dài sẽ đi qua
Ta mơ một ngày mai đầy ánh sáng
Ôi bình minh rạng ngời cao cả
Nắng thiêng liêng rạo rực giữa ngàn hoa
Niềm vui chi kì lạ
Sương sớm mai non
Gió hiền ngon ngọt
Cỏ xanh tươi trên khắp nẻo đường mòn
Chim rừng khẽ hót
Khắp trên ngõ đồi
Những em bé con
Mầm thế hệ
Ôi chao tinh khôi vô kể
Hỡi già nua dòng lệ
Lộc đương lên
Vũ trụ trẻ môi son
Triều tiến hoá
Hi vọng mãi mãi còn
Ai buồn chi thảm hoạ
Mùa xuân đang nở đóa
Thiên nhiên cười gió lạ nhịp trăng sao
Âm điệu bao la
Nhạc trỗi lời tình ái
Yêu thương vừa đã lại
Sầu bi đang đi qua
Trái cành vừa độ hái
Âm dương không phân hai
Hoà hợp đất trời xây hiện tại
Hát ca lên nhân loại của ngày mai.

—–
Nguồn: Giữa lòng cuộc đời, Tạp chí Văn nghệ xuất bản, Sài Gòn, 1962


Quách Thoại (1930-1957) Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon as a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Cơn mưa | Zbigniew Herbert

source: LVT's social media

thơ Zbigniew Hertbert
bản dịch của Lê Vĩnh Tài

khi anh trai tôi
trở về từ chiến tranh
trên trán của anh có một ngôi sao bằng bạc
và dưới ngôi sao
là vực thẳm

một mảnh đạn
cứa vào anh tại Verdun
hay có lẽ tại Grunwald
(anh đã quên vài chi tiết)

anh đã từng nói rất nhiều
bằng nhiều ngôn ngữ
nhưng anh thích nhất trong mọi thứ
là lịch sử

cho đến khi đã hụt hơi
anh ra lệnh cho những người bạn đã chết của mình bỏ chạy

anh hét lên
đây là cuộc chiến cuối cùng
rằng Carthage sẽ sớm sụp đổ
và rồi thổn thức thổ lộ
Napoleon không thích anh ta

chúng tôi nhìn anh
đang trở nên tái xanh như sốt rét
khi không còn những cảm giác của mình
anh từ từ biến thành tượng đài liệt sĩ

anh trở thành hai vỏ sò đậy lên hai lỗ tai mê nhạc
đi vào một khu rừng đá
và da mặt của anh
đã được nút lại
bằng hai cái nút đã khô, mù là hai con mắt

anh không còn gì
nhưng chạm vào anh biết đau

những câu chuyện
anh kể với hai bàn tay của mình
tay phải là những mối tình lãng mạn
ký ức của người lính nằm bên tay trái

họ đã mang anh trai của tôi
ra khỏi thành phố
anh vẫn trở về mỗi mùa thu
anh mỏng tang và im lặng
không muốn vào nhà
anh gõ vào cửa sổ gọi tôi

chúng tôi đi bộ cùng nhau trên đường phố
và anh trai của tôi đọc cho tôi
những câu chuyện chẳng bao giờ có thể
anh sờ vào mặt tôi
bằng những ngón tay mù của cơn mưa như khóc
—————–

THE RAIN


When my older brother
came back from war
he had on his forehead a little silver star
and under the star
an abyss

a splinter of shrapnel
hit him at Verdun
or perhaps at Grunwald
(he’d forgotten the details)

He used to talk much
In many languages
But he liked most of all
The language of history

until losing breath
he commanded his dead pals to run
Roland Kowalski Hannibal

he shouted
that this was the last crusade
that Carthage soon would fall
and then sobbing confessed
that Napoleon did not like him

we looked at him
getting paler and paler
abandoned by his senses
he turned slowly into a monument

into musical shells of ears
entered a stone forest
and the skin of his face
was secured
with the blind dry
buttons of eyes

nothing was left him
but touch

what stories
he told with his hands
in the right he had romances
in the left soldier’s memories

they took my brother
and carried him out of town
he returns every fall
slim and very quiet
he does not want to come in
he knocks at the window for me

we walk together in the streets
and he recites to me
improbable tales
touching my face
with blind fingers of rain


Zbigniew Herbert (1924-1998) được xem là một trong những cây bút xuất sắc nhất của Ba Lan trong nửa sau thế kỷ 20. Ông là một tài năng rất đa diện: ông làm thơ, viết tiểu luận và viết kịch, ở thể loại nào, ông cũng có những thành tựu lớn. Ông vẫn tìm mọi cách thoát ra khỏi ảnh hưởng của chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa vốn được coi là phương pháp sáng tác chủ đạo tại Ba Lan. Dù vậy, không ai có thể phủ nhận được tài năng của ông. Tên tuổi của ông càng ngày càng lan rộng vượt ra khỏi lãnh thổ quốc gia. Ông được trao nhiều giải thưởng văn học ở châu Âu. Từ năm 1975 về sau, ông chủ yếu sống ở nước ngoài, trở thành một trong những người phê phán xã hội gay gắt và có ảnh hưởng nhất.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Phố cũ | Trương Đình Phượng

nỗi cuối như chuyện mơ. tranh Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Trương Đình Phượng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Left behind and abandoned
Streets and weeping banyans
Bore the persistent winters

The night motionless and cold
Drooping eaves and roaming breeze
Flipped through the pages of my sadness

The anthology of my poetry sporing
Heavy words, breathing mold
Stale with age and dried up sentiments

Dust and more dust
Edged into the lines of my palm is darkness
An unforeseeable future

Phố cũ
Người đi không về lại
Những cây bàng khóc suốt mùa đông

Tôi đếm nỗi buồn tôi
Đêm vô cảm
Thả gió đi rông trên những mái tàn

Tập thơ mốc
Nặng nề con chữ, thở
Cảm xúc gầy theo năm tháng tuổi mòn

Bụi vẫn hoài bay
Tôi xoè tay, bóng tối
Soi mòn tôi chưa thấy mặt tương lai


Trương Đình Phượng, the poet and writer born in 1984, currently lives in Nghệ An, Việt Nam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

IF | Nguyễn Thanh Thủy

A Sketch of Nguyễn Thanh Thủy by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Nguyễn Thanh Thủy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

A lifetime of longing, thought to be forever.
One thought would give birth to love, a lifetime of longing.

IF…

If we were to be born again
Then in the next life, look for me
Devote to each other our adolescence
The flower of our youth

If we still want to wait through
The stolen glances, longing and desire
As we get lost in each other’s eyes
Stay up all night

If we have not yet broken the thread of love
If the Meng Po soup makes me forget my promise
Please find me and love me again
Upon the lovebird claw tie the red thread.

If we, after a life of impermanence
Still feel the pain when we put our hands on our heart
Please find me because our hearts
At each turn are devoted to us

If we are to be born again
I will wait, I will find, I will love you again
Don’t forget, don’t forget, promise me…
Your vow – find me, love me.

Nhất thế tương tư, nhất niệm vĩnh hằng.
Nhất niệm sinh tình, vĩnh thế tương tư.

NẾU…

Nếu chúng mình lần nữa có lai sinh
Thì kiếp sau xin tìm nhau anh nhé
Dành cho nhau thời thanh xuân tươi trẻ
Yêu thương đong đầy vẹn nghĩa tóc tơ.

Nếu chúng mình vẫn muốn đợi chờ
Vẫn đầy nhớ nhung vẫn tràn khao khát
Xoay nghiêng nhìn nhau mắt chìm trong mắt
Tay gối đầu thức giấc đón bình minh.

Nếu chúng mình chưa dứt sợi ân tình
Nếu chén canh Mạnh Bà làm em quên lời hứa
Xin anh hãy tìm và yêu em lần nữa
Buộc sợi chỉ hồng lên ngón uyên ương.

Nếu chúng mình, sau một kiếp vô thường
Còn nghe thương khi đưa tay lên ngực trái
Xin tìm nhau bởi trái tim còn lại
Cũng nhớ mong, trong từng cái trở mình.

Nếu chúng mình lần nữa có lai sinh
Em sẽ đợi, sẽ tìm, sẽ yêu anh lần nữa
Anh đừng quên, anh đừng quên, anh hứa…
Lời ước nguyện chúng mình – anh tìm em, yêu em.

Thủy


Nguyễn Thanh Thủy is a poet currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The shortest story | Lê Vĩnh Tài [456]

Buôn Ma Thuột, by Lê Vĩnh Tài

A long poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

“It feels to me as though it has been a bit of a mistake”, that was her final profundity. “yes, at the very least to some degree”, I answered.

2.

“come closer if you feel as though you’re lost again”, she said. But then it feels as though you’re still trying to find me, within your confines, since you enjoy getting lost more than I do.

3.

“This is not the reason I’m upset, what I find frustrating is your stupidity”, I’m no longer allowed to say such words, I have to acknowledge the fact that I am an idiot. 

4.

“It will happen, love, my poem will be at least a few lines, or possibly a few words.” But I might need some time, and in such times, betrayal will actually be “my resistance,” and inevitably unravel sooner than you think. 

5.

“Give me some time to think it over love” That was what you said, but how could such thoughts manifest as your voice, what I want to hear, my only request is to hear your true voice, because all I need is your voice. 

6.

“The salacious flattery sends us to cloud 9” because you’re unaware of the fact that, the poet in front of you has turned into some kind of zealous animal, with their messed up language and fervent prose, it’s time you speak your mind, focus, get to the point, so we can all let it go, and settle down without the need for all these lovesick poems.  

7.

“Baby, can you hear it, that voice inside you”, do you want to hear the moon sing? Will you understand what it wants to say? Damn, if not, all you need to do is to look into my eyes and see the love in them, they will reflect what you want to see, these eyes are the inspiration for that, that poem. 

8.

“Will I see you in the spring, when I’m bursting with life”, and in autumn, love, will you come? Even as the winter is upon me, and I am surrounded by death, will you be here for me? 

9.

And everything quietens down, the quiet shall turn up like a poem, it shall resound even upon sleep. Give it permission to console you, soothe your soul through the night, and you shall live without fear. Within this body, wholly, deep within the bone and flesh, you will find what you’re looking for, since peace is your constant desire.

10.

Beneath the horizon, above the earth, we were suspended and the sky sucked and held firmly onto the other half of us. She said “But today you will be satisfied with the half you have left”, and even when she fails, you can find me in everything else, since what is unique within me shall lay dormant until the moment it’s ready to bloom.

“Bloom? All I can see are the scars all over your body, babe”, you can see and what you can’t see, they are the cuts on my flesh, to the bone, piercing every part of my being, my spirit, and yet you continue to try and heal them.

11.

And you’ve seen yourself slip through your fingers, you thought they were as strong as a gymnast’s hands, but it turned out they were mere clouds.

12.

Your lifeless body, followed closely by your bed from behind, the bedsheets on it floating like ocean waves, the waves are a maze and you are the poem. As you swim, you are carried away by the allegory of waves and seaweed, you try to escape the animated suspension. While the poem is playing in the middle of the ocean, where there seem to be no waves, you escape the waves to penetrate the poem so you may touch them. 

13.

You want to go back to the beginning because you’re not a good swimmer. You will drown, my love. But in the end, you are the one who will drown. The waves, all of them send you lost in a maze, and you will need a hero to rescue you.

No hero, just a maze of memories. As you begin to remember. 

14.

Unknown cities, where there are only strangers, you love me, you said.

I love you too, I said.

Who shall miss whom? In the streets where there’s no one you can trust, at night welcoming a stranger into our new cold bed, in our memories is the promise of a city, see you in the morning.

I wake up with your love, to then say goodbye to this unknown unreachable city. My body overnight hardens into a giant rock, to lay down just the one time, and throw away the past as far away as possible.

15.

The darkness all around you is like a watery drop of sadness. Your whole body is imprisoned, not just your arms. The wind does not ease but sensitises the pain, and the sound is slowly fading with his laughter in a village that had rained ceaselessly for two days.

The crow tears at the flesh of your spirit. And you lay there in silence.

You are always in the dark as you search with your eyes closed. You remember the bitterness, the words of those who claimed you are the light as you stood there on the stage with him.

Night. The rain came and stayed as soon as it was dark. And the moon dominates the sky. You walk around the lake and you drink, you read poetry – say – it’s – Hàn – Mặc – Tử. The sound from the lake reverberates in your ears. It comes bouncing back from the old pine trees scaring you. You are no longer reciting the poem, but the sound from your throat has scared even your dreams. You follow the sound in your ear. Unconsciousness. It’s so dangerous to the point you must acknowledge your fear. You run dying from the pain between your legs.

Are you a duck that people step on and release out at the lake like a bad dream? The worst thing that could happen to you, is people’s reactions are so unexpected. You cried so much holding a dagger in your hand. After freeing your hands, it is time for your head to roll, splashing around in the muck. The killer stands by your side, laughing with their eyes wide open. That is what will happen when you die. Though for the moment it’s – like – a – summer – day.

Hence, each summer you would come back from the dead. Gather your head and look for the killer. 

16.

She is married. She had dreamed of such a day for as long as she could remember. Prince Charming on a white horse, finally showed up. 

At the wedding, she was a princess in her mother’s eyes and an apple in his. She said: you must recount our story in the best of light. And he nodded.

The sky did not collapse, the stars remained shiny, and winter was without rain. She loves an even bigger sky. She adores the piercing sunlight through her heart. The rain was truly pathetic to her. 

Her mother understood everything and her mother had cried.

Because her mother understood that she was dead, her mother was waiting for the hearse. When they placed her body in the coffin and nailed it shut, she was still smiling as though the wedding was still fresh in her mind. The lonely smile on her cold face.  Her mother bowed down, placed a kiss on her cold lips, and continued to weep. Her mother had loved her so much. 

Only the groom kept his composure since he was fully aware of the fact that one person’s wedding was another’s funeral, it just happened to be on the same day that was all…

February 2024


truyện cực ngắn


1.

“tôi e là có một chút sai sót”, đó là lời tuyên án của nàng. “ít nhất là có”, tôi trả lời.

2.
“hãy tiến lại gần tôi, nếu bạn bị buộc phải lang thang ở nơi khác”, nàng nói. nhưng dường như bạn vẫn đang tìm kiếm tôi, theo bản năng của bạn, vì bạn thích lang thang còn hơn cả tôi.

3.
“không phải điều này làm tôi khó chịu đâu, mà là sự ngu ngốc của bạn”, tôi đã không được phép nói những lời này nữa rồi, tôi phải thừa nhận rằng người ngu ngốc nhất chính là tôi.

4.
“nó sẽ xảy ra, em yêu ạ, trong bài thơ của tôi ít nhất sẽ có một vài dòng, cũng có thể là một vài từ.” nhưng có lẽ tôi cũng cần một khoảng thời gian, và chính trong khoảnh khắc đó, sự phản bội của tôi chính là câu nói “tôi sẽ chống cự,” cũng sắp xảy ra.

5.
“để em suy nghĩ lại”, nhưng làm thế nào những suy nghĩ này hóa thành giọng nói, đó là những gì tôi muốn nghe, tôi chỉ yêu cầu nó đúng là giọng nói của bạn, vì tôi chỉ cần nghe giọng của bạn.

6.
“những lời ca ngợi sẽ là tội lỗi, dẫn chúng ta tới thiên đường”, vì bạn không biết, người đang đứng trước mặt bạn đã trở thành một nhà thơ điên, với ngôn ngữ loạn trí và những bài thơ vĩ cuồng, đã đến lúc bạn phải nói những lời có nghĩa của mình, để được mọi người tha thứ mà không cần tới những bài thơ u mê của kẻ đang yêu.

7.
“em có nghe thấy giọng nói đó không, em yêu”, bạn có muốn nghe vầng trăng hát không? bạn có thể hiểu được lời của nó không? ôi trời, nếu không, bạn chỉ cần nhìn vào mắt tôi và sự mê hoặc của lời tỏ tình, tự nó phản chiếu những cái mà bạn muốn thấy, đôi mắt này chính là nàng thơ, của bài thơ đó.

8.
“bạn sẽ gặp tôi vào mùa xuân chứ, khi mọi thứ trong tôi vẫn còn sống”, và khi mùa thu đến, em cũng sẽ đến chứ? cả khi mùa đông, khi mọi thứ trong tôi đang héo úa, em cũng sẽ đến chứ?

9.
và khi mọi ồn ào lắng xuống, sự im lặng sẽ đến như bài thơ, nó vang vọng cả khi bạn nghỉ ngơi. hãy để nó an ủi tâm hồn bạn, chữa lành bạn suốt đêm, và bạn sẽ sống mà không còn sợ hãi. trong xác thịt này, trong sự nguyên vẹn này, chìm bên trong da và xương này, là những gì bạn tìm kiếm, vì bạn luôn khao khát sự bình an.

10.
phía dưới của đường chân trời, phía trên của mặt đất, chúng ta từng lơ lửng và bị bầu trời hút chặt một nửa của mình. nàng nói “nhưng hôm nay anh sẽ bị thuyết phục bởi một nửa còn lại”, và cuối cùng nếu nàng thất bại, tôi vẫn sẽ nằm trong những cái khác, vì cái lạ luôn nằm trong tôi cho đến khi tôi lại nở hoa.

“hoa? em chỉ thấy những vết sẹo khắp cơ thể chàng”, những cái bạn nhìn thấy và cả những cái bạn không nhìn thấy, chính là những vết cắt của da thịt tôi, tận xương tủy, xuyên thấu hồn tôi dù bạn đang cố chữa lành.

11.
và bạn thấy cơ thể của mình chảy qua kẽ tay, bạn tưởng nó nó rắn chắc như một người tập gym, nhưng hoá ra nó là một đám mây.

12.
cơ thể bạn chập chùng, phía sau của nó, bạn thấy một chiếc giường bạn đã từng ngủ, tấm trải giường bồng bềnh như sóng, sóng là mê cung và bạn là bài thơ. khi bạn bơi, sóng và rong biển là những ẩn dụ cuốn lấy bạn, bạn cố bơi để thoát khỏi sự nhấp nhô. bài thơ đang chơi đùa tít ngoài kia, nơi hầu như không có con sóng nào, bạn vượt qua con sóng và chui vào giữa bài thơ để chạm vào chúng.

13.
bạn muốn lùi lại lúc cuộc vui bắt đầu, vì bạn không phải là người bơi giỏi. em sẽ chết đuối, em yêu. nhưng cuối cùng bạn mới là người chết đuối. bất kỳ con sóng nào cũng có thể đưa bạn vào mê cung, bạn cần một anh hùng để cứu bạn thoát ra khỏi đó.

không có anh hùng, chỉ còn mê cung, của nỗi nhớ. khi bạn bắt đầu nhớ lại.

14.
những thành phố xa lạ, nơi bạn bước đi chỉ gặp toàn người lạ, anh yêu em, bạn nói.

tôi cũng yêu em, tôi nói.

vậy ai sẽ nhớ ai? trên những con phố không còn ai để tin tưởng, đêm trên giường mới lạnh lẽo để đón chào người lạ, trong ký ức là lời hứa của thành phố, hẹn bạn sớm mai.

tôi thức dậy trong tình yêu với bạn, sau đó tạm biệt thành phố xa lạ này. cơ thể tôi qua đêm đã đông cứng như một tảng đá, một lần nằm xuống và ném quá khứ ra tít xa xa.

15.
bóng tối xung quanh bạn như một giọt nước của nỗi buồn. cả cơ thể bạn là tù nhân chứ không chỉ hai cánh tay là tù nhân. gió chỉ làm tăng thêm nỗi đau chứ bạn không thấy mát mẻ gì, và những tiếng động đã mờ dần theo tiếng cười của anh ta trong ngôi làng quê suốt hai ngày mưa tầm tã.

những con quạ ăn xác của linh hồn bạn. bạn nằm im.

tìm kiếm như một người mù đã làm cho bạn lúc nào cũng bị bóng tối. bạn nhớ lại chua chát, lời những kẻ vẫn nói bạn chính là ánh sáng khi bạn đứng trên sân khấu với anh ta.

đêm. mưa đổ sớm và dài. và trăng tràn đầy. bạn đi quanh hồ và uống rượu, đọc thơ hình – như – là – Hàn – Mặc – Tử. một âm thanh từ hồ vang bên tai bạn. nó gõ vào các gốc thông già mang đến cho bạn nỗi sợ hãi. bạn không còn đọc thơ, nhưng âm thanh của bạn gây ra làm cả giấc mơ cũng sợ. bạn làm theo hướng dẫn của âm thanh bên tai. vô thức. nó nguy hiểm đến mức bạn không thể không sợ. bạn chạy và chết giấc vì bị đau giữa hai chân.

bạn có phải là một con vịt mọi người vẫn đạp ra hồ và thả trôi như cơn ác mộng? kịch bản xấu nhất xảy ra cho bạn, người ta đã làm những điều bạn không ngờ tới. bạn khóc như điên với một con dao trên tay. sau khi giải thoát cho hai cánh tay, đến phiên đầu bạn rơi xuống, tung tóe trong bùn. kẻ giết người đứng bên cạnh bạn, cười với hai mắt mở to. đó là câu chuyện khi bạn đã chết. còn bây giờ hình – như – là – mùa – hè.

nên cứ vào hè bạn phải trở về, từ cõi chết. để tìm kẻ giết người và nhặt lại cái đầu của bạn.

16.
nàng đã kết hôn. nàng đã mơ ước ngày này từ lúc còn thơ ấu. chàng hoàng tử với con ngựa trắng trong giấc mơ, cuối cùng đã xuất hiện.

lễ cưới, nàng đã thành công chúa trong mắt mẹ và thành quả táo trong mắt chàng. nàng nói: chàng hãy kể mọi chuyện đã xảy ra thật đẹp nhé. chàng gật đầu.

bầu trời không sập, các ngôi sao đang tỏa sáng, mùa đông không còn những cơn mưa. nàng thích bầu trời rộng mở hơn nữa, những ngôi sao chiếu sáng trên tóc nàng hơn nữa. nàng thích ánh nắng chói qua tim. cơn mưa, nàng thấy nó thật thảm hại.

mẹ biết tất cả điều này và mẹ đã khóc…

vì mẹ biết nàng đã chết, mẹ đang chờ đợi xe tang đến. khi họ mang nàng vào trong quan tài và đóng nắp, nàng vẫn còn mỉm cười về đám cưới của mình. một nụ cười nhẹ chơi vơi trên gương mặt lạnh lùng của nàng. mẹ cúi xuống, hôn lên đôi môi lạnh lùng của nàng và tiếp tục khóc. mẹ đã yêu nàng biết bao.

chỉ có chú rể luôn luôn bình tĩnh, vì chàng biết khi đám cưới của người này là đám tang của người khác, cũng chỉ là chuyện trùng ngày mà thôi…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Googling the word “mountain”  | Lê Vĩnh Tài [481]

Sketch of Lê Vĩnh Tài by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

You take a deep breath, find yourself still alive, no one died from reading your poems.

You took another deep breath, then another and another, waking up each morning to find that no one again died from reading your poetry. You just need a place where flowers can continue to bloom and welcome the spring with an  open heart that sings. You need to dwell within this budding promise of love for your son-in-law.

You breathe and you breathe and you try to apply this innovation, every 24 hours, you count the number of  people who have lost their life  applying this innovation, but you have never seen a single dead body.

You cry. Then, it occurred to you that maybe because your brain is constantly running away from you, it never stays still. Each sad day passes by without a single death after applying this innovation, they just simply disappear.

The sun rises over the mountain and sets over the mountain. It’s unaffected by innovation. But the evening over the mountain each day grew more and more beautiful, more beautiful than anything you could ever imagine. She asked how beautiful, but you didn’t have the answer, because it was unimaginable to you. 

The mountain had waited and waited for you to discover what it was like to be as sad as it was.

And upon your ascend of the mountain, you came to the realization that you were as sad as the mountain…

Gõ google chữ “núi”

ở chợ đồ cũ sida
Bạn hít thật sâu, thấy mình vẫn còn sống, không có ai chết vì đọc thơ của bạn.

Bạn tiếp tục hít thật sâu, và thức dậy vào một ngày khác mà vẫn không có ai chết vì đọc thơ của bạn. Bạn chỉ cần nơi có những bông hoa nở rộ chào đón mùa xuân và trái tim cũng hát. Bạn cần ở lại trong lời hứa về sự nở rộ, về tình yêu cho đứa con rể của bạn. 

Bạn cứ hít và thích cách tân, cứ 24 tiếng một lần, bạn đếm những người đã chết sau một đời thích cách tân, nhưng bạn không thấy cái xác nào. 

Bạn khóc. Sau đó, bạn bắt đầu suy nghĩ vì bộ não của bạn luôn luôn bỏ chạy, nó không lúc nào chịu nằm im. Mỗi ngày trôi qua thật buồn vì không có người chết vì cách tân, họ chỉ tự biến mất. 

Mặt trời mọc trên núi và lặn trên núi. Chẳng thấy nó chịu cách tân điều gì. Nhưng bạn thấy bầu trời đêm trên ngọn núi đẹp hơn từng ngày, đẹp hơn tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng. Nàng hỏi đẹp như thế nào bạn cũng không biết cách trả lời, vì bạn có chịu tưởng tượng bao giờ đâu. 

Ngọn núi chờ bạn biết buồn như nó.

Khi bắt đầu leo núi bạn mới biết hóa ra mình cũng buồn như núi…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THE APPEARANCE OF A STRANGE CREATURE IN THE FIELD | Lê Vĩnh Tài [477]

Đoá hoa chiều by Đinh Trường Chinh

Truyện ngắn Lê Vĩnh Tài
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

I’m walking home and each step falls with the dying light. I watched my shadow far away and tried to get over the next rise of the hill. It twisted and turned like the shadows of the trees or the shadow of a creature that was very colourful and rather odd looking. I’ve heard my neighbours’ stories, about the things they saw when I was not home.

Their stories will continue to be stories, it will go through one ear and out the other. O there was this beautiful woman, her untamed hair falling across her shoulders like poetry. She relishes in turning the vernacular upside down hence in this black and white world it’s impossible to avoid the hearsay?

I have faith in destiny, it’s like a vow no one dare deny. I entered my house, plastered walls of mud, cow dung and straw. In the middle of the house was a smoky stove, around the stove was where we would sit and love each other. It reserved its warmth for my mother. The dry coughs plagued her when it was too cold during winter.

I was an inexperienced little boy. While she was like a clump of red hot coal on my lap, and before I knew it, I was already a man. The two years loving her, only in dreams could the story of us be complete. My hands have unraveled the white scarf around her neck and planted on it an uncountable number of kisses, the sweetness of Christmas treats.

I would go home each afternoon, after all that was needed to be done in the field. My mother would always be there to welcome me with a warm smile, but she would not always be that welcoming. She ran out of wood once, and I came home with nothing. She said: “We won’t have steam rice tomorrow.” I promised: “I’ll get the wood first thing in the morning, as soon as there’s light.” I don’t want it to be because of me, there’s no dinner for mother and her tomorrow.

Our love was alive and burning because of the wood. I mentioned that we should think about having children. Her eyes narrowed as she replied: “What have you heard, can’t you see all those women wasting their time in the field near our house?” “No,” I said, I was just as emotionally overwhelmed and confused as the moment I took off the white scarf around her throat so long ago.

A storm came out of nowhere yesterday. The unseasonal unexpected storm whisked through the forest breaking the trees and shredded the branches. I crossed the field, ran up the hill and banged on the door, shouted: “Open the door, baby, it’s me.” Not hearing her reply I was worried, I wept.

The silence. I could only hear my footsteps, the non-stop howling of the wind. I thought I heard her voice: “Go. I beg you, just go.” I knocked again, I lowered my voice: “It okay, I’m here. Baby, you can’t leave me outside like this, it’s freezing outside.” I thought I could hear her crying, there was an echo of a whimper: “Just go little boy, you know nothing. Go, and never come back.”

I used all the force I could muster, broke the lock of the wooden door and stepped inside. It took me a while before my eyes could adjust to the darkness. Somberness. Like the stories people have told me in the field. Her scarf was undone like the top buttons of her top. An animal with horns was sucking on her left nipple, its sharp claws were digging into her flesh. It made me sick. I screamed: “Get lost,” and I tried to pull it away from her, but it threw me out through the door with a single flick of its left hand. Its right hand continued to grip tightly on her left raw red breast, sucking and pulling. Her head turned to look at me on the ground, beyond the threshold of the door, her eyes were still a lovely grey and her hair was a nestling mess thrown around her shoulders like the clouds in her poetry. Her voice was cold like Christmas Day: “You have no right to chase my owner away.” she said just before a long sigh, and it was longer than the gale in a storm.

I tried to grab a hold of the creature again. I managed to grab onto its shoulders and its skin was slippery and sticky. I couldn’t keep a hold of it. Shocked by its smell, I fell to the ground and passed out.

When I came to, my love was sitting on a chair. The hem of her dress fell softly around her and the scarf was wrapped neatly around her neck again. Her grey eyes were brilliant and the creature was gone, it had headed for the hills.

She said: “I didn’t say anything to you, baby boy, and you didn’t see anything either, right?”

I was shaking: “I don’t understand.”

“You have no obligation to understand anything. We will not speak of it again.” She was slightly shaken.

“But…”

She turned her head away from me and proceeded to sing a song in a genre that was unfamiliar to me, about a hill and a village, and a hut in the middle of a wild meadow.

“I’m going to… light a fire,” I said as I headed for the stove. I thought to myself how demons were afraid of fire. They are only rampant in the dark. The yellow flame my mother used to use years after years to warm and tend to her cough, continued to light up the bare empty room. The flame, it is my heart. And even the demons were afraid when they saw my mother’s broom. I felt reassured by the hoard of weapons. Intently she watched me, the look in my eyes exposed me, she had probably read my mind. She said: “You shouldn’t jump to conclusions. Not everything is the way it looks. Your life involves seeding, planting and harvesting the land around your home, you don’t know anything about the places I have been or festivities I have attended.”

I turned my head, I couldn’t look at her anymore.

The love we had fed the fire in my mother’s stove. When I was growing up, when I was exhausted, the floor of our home was like a soft bed of feathers. She caressed my eyelashes as they closed. “Sleep, my little boy, sleep,” she would coo quietly.

I never woke up again.

I didn’t go home today. She was crying but I couldn’t see her. She was scraping out discarded bits of glowing amber coal and burnt wood from inside the stove, and she had carefully wrapped the white scarf around her throat because winter was coming. The sound of movement made her look up, she thought it was me at the door, but soon her eyes darkened as she faced her ghosts. Perhaps at that very moment as usual the same creature was climbing the hill, and the women in the field trying to kill time caught a glimpse of it at the spine of the hill. They were rather scared hence they had told me that I should hide behind the thorny bush at the back of the house. The garden was always full of the kind of flowers she had loved, the colours of these flowers to me were even more demonic than demons themselves. I knew it was where I was able to revisit my youth, bathe in the sunlight of my childhood, but it was the last time I could ever feel warm again.

She continued to do the things she did with the demon, even when she was fully aware of the fact that like me, everyone around her knew my vengeful intent, but I will never act upon it. I dare not betray her. I knew, but those who had so much time on their hands, people who enjoy weaving all kinds of stories will never know that the demon loved her more than the way I love. She said: “It’s just wood that I’m after and you still forget. Just there, you don’t have to go far, just outside that door, you will see how good people are to each other…”

CON THÚ LẠ XUẤT HIỆN TRÊN CÁNH ĐỒNG…

Tôi đi bộ về nhà, từng bước hoàng hôn rơi xuống. Tôi thấy cái bóng xa xôi của mình đang cố vượt qua sườn đồi. Nó uốn lượn như bóng cây hay bóng một con thú, nhiều màu sắc hơi lạ mắt. Tôi đã nghe những người hàng xóm kể câu chuyện khi tôi vắng nhà, về những gì họ đã nhìn thấy.

Câu chuyện của họ mãi mãi chỉ là những câu chuyện, tôi biết mình sẽ nghe qua rồi bỏ. Ôi dào, một phụ nữ xinh đẹp, với mái tóc nhào lộn hai bên vai như các bài thơ. Ngay cả chữ nghĩa nàng cũng thích nhào lộn thì với cuộc đời đầy ngay ngắn này nàng làm sao tránh được những thị phi?

Tôi tin vào số phận, nó như lời nguyền mà không ai dám bước qua. Tôi đi vào nhà của mình, các bức tường trét bằng đất trộn phân bò, ngay giữa nhà là một bếp lò tỏa khói, nơi chúng tôi vẫn ngồi nói chuyện và yêu nhau. Nó giữ sự ấm áp cho mẹ tôi. Mẹ sẽ có những cơn ho khan vào mùa đông nếu cơ thể không được giữ ấm.

Tôi vốn là cậu bé ngây thơ. Nhưng nàng, như hòn than hồng rực đỏ trên đùi, đã làm tôi nhanh chóng thành một người đàn ông. Trong hai năm yêu nàng, chỉ giấc mơ mới kể lại hết những gì chúng tôi có với nhau. Tôi đã từng cởi chiếc khăn quàng màu trắng quanh cổ nàng và hôn lên đấy bao nhiêu ngọt ngào của kẹo mứt khi vào mùa Giáng Sinh.

Tôi quay lại nhà sau mỗi buổi chiều, lúc công việc trên cánh đồng đã xong. Khi tôi trở về, bao giờ mẹ tôi cũng đón tôi với nụ cười ấm áp, nhưng nàng thì không phải lúc nào cũng vậy. Có lần nhà hết củi, tôi chỉ trở về hai tay không. Nàng nói: “Ngày mai sẽ không có cơm nóng.” Tôi hứa: “Anh sẽ mang củi về ngay sáng mai, thật sớm.” Tôi không muốn vì mình mà nàng và mẹ không có bữa tối.

Tình yêu của chúng tôi được đốt cháy trên những thanh củi. Tôi nói với nàng chúng ta đã có thể nghĩ đến việc có con. Đôi mắt nàng nheo lại khi nàng trả lời: “Em biết chàng nghe những gì rồi, chàng có thấy những người phụ nữ rỗi hơi trên cánh đồng gần nhà mình không?” “Không,” tôi nói, tâm trạng của tôi rối bời như khi tôi tháo chiếc khăn quàng cổ màu trắng của nàng ngày xưa.

Hôm qua xuất hiện trận mưa trái mùa. Đáng lẽ không còn những cơn mưa và giông gió như vậy, vặn vẹo gãy hết cả các cành cây. Tôi băng qua cánh đồng, chạy lên sườn đồi về nhà và đập cửa dồn dập, tôi gọi: “Mở cửa, anh đây.” Không nghe nàng trả lời, tôi đã lo và khóc.

Sự im lặng. Tôi chỉ còn nghe bước chân của mình, nghe cơn gió không ngừng. Hình như có tiếng nàng: “Đi đi. Tôi cầu xin bạn.” Tôi gõ cửa lần nữa, thì thầm: “Thôi nào, anh đây. Em không thể bỏ anh ngoài trời giá lạnh như vầy.” Hình như nàng cũng khóc, nói vọng ra: “Hãy đi đi, cậu bé thơ ngây của em. Đừng bao giờ quay trở lại nữa.”

Tôi lấy hết sức đẩy then cửa gỗ, bước vào trong ngôi nhà. Phải mất một thời gian mắt tôi mới quen nhìn bóng tối. Âm u. Như câu chuyện mà mọi người vẫn kể với tôi trên cánh đồng. Nàng đang nới lỏng khăn choàng và cởi vạt áo. Một con thú có sừng đang bú vú nàng, móng vuốt sắc nhọn của nó đâm vào da thịt nàng. Cơn buồn nôn xuất hiện, tôi hét lên: “Cút đi,” và tôi cố gắng kéo con thú ra khỏi nàng, nhưng nó ném tôi bay vút ra ngoài như viên đạn chỉ với một cái phẩy tay. Nó bám chặt núm vú màu đỏ của nàng, kéo và bú. Nàng quay sang tôi, mắt nàng vẫn màu xám đáng yêu và mái tóc tung xõa như mây trong thơ nàng. Nàng nói, lạnh lẽo như ngày Giáng Sinh: “Bạn không thể đuổi ông chủ của tôi đi.” Sau đó nàng thở dài, hơi thở nàng còn dài hơn một cơn gió.

Những ngón tay của tôi cố tìm đến con thú một lần nữa. Tôi chạm vào đôi vai nhầy nhụa của nó và cảm thấy lớp da trơn trợt. Tôi không nắm chặt được. Choáng ngợp bởi mùi của nó, tôi ngã xuống sàn nhà, bất tỉnh.

Khi tôi tỉnh lại, tình yêu của tôi đang ngồi trên ghế. Vạt áo của nàng thả xuống dịu dàng, khăn quàng cổ đã quấn lại. Đôi mắt màu xám của nàng dịu dàng sáng rực và con thú đã bỏ xuống sườn đồi.

Nàng nói: “Tôi đã không nói bất cứ điều gì với bạn, cậu bé của tôi, và bạn cũng không nhìn thấy gì cả, phải không?”

Tôi run rẩy: “Anh không hiểu.”

“Bạn không bao giờ có trách nhiệm phải hiểu. Chúng tôi sẽ không nói về nó một lần nữa.” Nàng hơi rùng mình.

“Nhưng…”

Quay mặt đi, nàng ậm ừ hát một bài hát mà tôi chưa từng nghe giai điệu, về một ngọn đồi và một ngôi làng, ngôi nhà có những cánh đồng hoang.

“Anh sẽ… làm ngọn lửa,” tôi nói và đi về phía căn bếp. Tôi biết ma quỷ thường sợ lửa. Nó chỉ dám tung hoành trong bóng tối. Ngọn lửa màu vàng mà mẹ đã giữ bao nhiêu năm để ủ ấm và tránh cơn ho, vẫn chiếu sáng căn phòng trống trải. Ngọn lửa, nó là trái tim tôi. Và ma quỷ có thể còn phải sợ khi nhìn thấy cây chổi quét nhà của mẹ. Tôi yên tâm vì thấy mình có khá nhiều vũ khí. Nàng chăm chú nhìn vào mắt tôi, chắc nàng đoán được những ý nghĩ của tôi. Nàng nói: “Chàng đừng manh động. Mọi thứ không như chàng nghĩ đâu. Đời chàng chỉ là những chuyện gieo trồng gặt hái trên cánh đồng gần nhà, chàng không thể biết những chuyến đi và lễ hội của em.”

Tôi quay mặt đi.

Tình yêu của chúng tôi đã làm ngọn lửa trong bếp của mẹ cháy bùng. Ngày xưa, khi tôi rũ rượi, tôi biết ngay cả sàn nhà cũng sẽ êm ái như chiếc giường lông vũ. Nàng vuốt ve mi mắt của tôi đang khép lại. “Ngủ ngon, cậu bé của tôi,” nàng thì thầm.

Tôi không bao giờ thức dậy nữa.

Hôm nay tôi không về nhà. Nàng cũng khóc nhưng tôi không thể thấy. Nàng đang cào ra và vun lại các hòn than hồng trong bếp, quấn lại khăn choàng cổ của mình cho cẩn thận hơn vì mùa đông sắp về. Có tiếng động, nàng liếc nhìn lên vì nghĩ tôi đang gõ cửa, nhưng cái nhìn của nàng nhanh chóng rơi vào các gương mặt ma quái. Có lẽ con thú theo thói quen vẫn đang đi lên từ sườn đồi, và những người đàn bà rỗi hơi trên cánh đồng đã nhìn thấy nó. Họ hơi sợ, nên nhắc tôi trốn trong bụi gai phía sau vườn. Khu vườn, nó luôn nở tất cả những loại hoa mà nàng thích, màu sắc mà tôi đã ngỡ rằng nó sẽ ma quái hơn cả ma quỷ. Tôi biết rồi đây mình sẽ ngập trong ánh nắng mùa xuân, nhưng tôi không bao giờ còn thấy mình được ấm áp thêm một lần nào nữa.

Nàng cứ làm những gì nàng đã làm với con quỷ, mặc dù ai cũng biết và ai cũng nghĩ tôi sẽ trả thù, nhưng tôi không bao giờ. Tôi không dám phản bội. Tôi biết, chỉ những kẻ rỗi hơi cứ thích thêu dệt câu chuyện hoang đường kia không bao giờ biết, là con quỷ yêu nàng còn nhiều hơn cả tôi yêu. Nàng nói: “Ngay cả việc kiếm củi cho em chàng còn thất hứa mà. Chàng ra mà coi, bây giờ người ta sống với nhau tốt như thế nào…”


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Grass, rarely writes poetry of substance… | Lê Vĩnh Tài [324]

Ucraina by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

it is simply 
green

a pair of butterfly wings flapping
a whole day 
wrapped in romance

the constant unfurling of sunlight
grass losing a whole day 
braiding every strand
the way she would lose an entire night
styling her hair

even death
has no meaning
when grass wants to surpass
the way Russia
forced Ukraine to take up arms

you detect
the scent of spices
often sprinkled into a bowl of instant noodles
unaware of the blood spilled
each night

beyond that, in the cellar
or the kitchen 
you have the right to live
live with meaning, with dreams

grass, isn’t a poem 
it’s nothing of consequence
it withers slowly
dries up
like a poet

the way Ukraine is battered
by greed
—–
February 25, 2022
—–

CỎ, RẤT ÍT KHI LÀM BÀI THƠ CÓ NGHĨA… 

nó chỉ
là màu xanh đơn giản

cánh bướm duy nhất đã vẫy
làm bạn mất cả ngày
lãng mạn

nó cứ tung lên ánh sáng
của mặt trời, mà cỏ cũng từng mất cả ngày
ngồi tết thành từng sợi
như nàng ngồi buộc tóc
cả đêm 

ngay cả cái chết 
cũng không có nghĩa
khi cỏ muốn vượt qua 
như nga 
làm ucraina cầm súng 

bạn nghe mùi thơm 
của các loại gia vị
bạn thường bỏ vào tô mì để nấu 
không biết là máu 
mỗi đêm 

sau đó, trong nhà kho 
hay nhà bếp
bạn có quyền để sống
có ý nghĩa và ước mơ 

cỏ, không phải bài thơ
nó rất ít khi có nghĩa 
nó cứ héo dần và khô
như nhà thơ 
vậy

như ucraina nát bấy
bởi lòng tham…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.