a poem by Nguyễn Thị Phương Trâm

Tối hôm qua, lần đầu tiên tình cờ ta được ăn ẩm thực từ Ghani với con trai. Nhìn miếng cá thu chiên thì lại nhớ đến bữa cơm mẹ ta nấu sau 75, chỉ thiếu xốt cà xào với hành tỏi.
Nhớ tám năm dịch thơ của bạn.
Con trai nhìn mẹ – chuyện đó đã xong. Người đốt cháy con cầu đó không phải là mẹ. Mẹ hiểu. Nhưng mẹ vẫn buồn.
Đón con tàu điện về sau bữa ăn tôi ngộ ra, chữ như điện ta có nó nhờ nắng, không có nắng ta hỏi gió, không có gió ta xin mưa từ mây ta sẽ có sóng.
Hiểu.
Nhưng ta vẫn buồn.
“will you come home so I may have something to look forward to
the excitement and joy of warm human flesh”*
will you meet me at dawn
to then abandon me at dusk
the warm rain is still fresh on my brow
grey numbness echoes still through the clouds
you promised me nothing
and I expected naught
the frivolity of the moment lost
weigh heavy
on my ring finger
no nearer
but further
the distance between us
the moment
I wanted to kiss your hands
—
*THƠ LÊ VĨNH TÀI
translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
“em có về không để tôi còn đón đợi
còn hân hoan còn mong ngóng hơi người…”
lúc bình minh anh có gặp em không
để rồi bỏ rơi em lúc hoàng hôn chạng vạng
cơn mưa ấm vỡ ra trên lông mày
âm vang tê buốt màu xám vọng qua đám mây
anh chẳng hứa gì với em cả
và em đã không mong đợi điều gì
sự nông nổi của khoảnh khắc đã mất
nặng nề trên ngón tay em
ngón tay đeo nhẫn của em
không gần hơn đâu
khoảng cách ngày càng xa hơn giữa hai chúng ta
khoảnh khắc
em muốn hôn tay anh
nhà thơ là cái công cụ làm thơ
thơ là cái công cụ cho tôi học tiếng việt
vậy tôi là cái công cụ dịch thơ
dịch giả là cái title sao nhỉ
đáng cười
hều
block = động từ hay
Reading to me is rather simple, it depends on my mood:
If I wanted to face my childhood trauma,
I read Phan Nhiên Hạo’s Radio mùa hè.
If I wanted to be turned on,
I read Đoàn Duy’s translations in Early Modern English.
If I wanted a quickie,
I read Nguyễn Hưng Quốc’s 909 tercets.
If I’m feeling amorous still and wanted foreplay,
I read an epic poem by Lê Vĩnh Tài.
It’s that simple
And these are mere examples of poets who are still alive.
All you need to do to survive each day is to keep everything as simple as you like it.
———-
Photo: Six Sense Con Dao May 2018
các anh ngồi xổm
chép kiều
đếm được bao nhiêu
các anh thạc sĩ biết nhiều
anh nào cũng thích
dịch – dịch –
dịch nàng
còn ta là ai, cái con mất gốc
ngày nào cũng tốc
mấy cái cốc
rượu
chúng làm ta ngốc
bốc gì bốc mãi mấy con chữ
người thiếu nữ
“hơi” dữ
đã quá
sao nhỉ?
già.
:))
Tôi luôn ngạc nhiên về điều, nhiều người muốn gặp tôi khi tôi về quê chơi, và tôi cũng đã bị họ vì lí do gì đó cho tôi leo cây đã ba lần.
Những cảm xúc bị bỏ rơi vừa dã man vừa lãng mạn, hình như, làm tôi rất thèm chúng?
Vì vậy, nếu bạn hẹn tôi, tôi vẫn đến, thậm chí, tôi sẽ đến trước cả tiếng đồng hồ để đợi bạn.
Vì về quê, tôi chỉ muốn gặp tôi.
[50 năm – thuyền nhân]
Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

