đừng đi nhẹ nhàng vào buổi tối | Dylan Thomas

Autumn in Sydney, Australia. By Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem by Dylan Thomas
Translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Photographer: Nguyễn Thị Phương Trâm

đừng buồn vào buổi sáng
tuổi già đang bùng cháy và phát cuồng
vào ngày của cơn thịnh nộ

cơn thịnh nộ chống lại sự tàn lụi
của ánh sáng, mặc dù
những người đàn ông khôn ngoan cuối cùng
biết bóng tối là đúng
những người phụ nữ than khóc ngoài kia cũng đúng

tiếng khóc của họ có tia sét, tia
sét đi nhẹ nhàng vào buổi tối
những người cuối cùng, cuối
cùng khóc khi những hành động yếu đuối
của họ có thể nhảy múa
bên một con suối nước xanh
chống lại sự tàn lụi của ánh sáng

những người đàn ông hoang dã đã
bắt được nữ thần mặt trời
họ đau buồn trên đường nhẹ
nhàng đi vào cái chết

những người nhìn bằng mắt mù, mắt
mù có thể rực sáng

cơn thịnh nộ, cơn
thịnh nộ có thể chống lại sự tàn lụi
và bạn, cha của tôi, ở trên một chiều rất cao, buồn
lời nguyền, chúc lành, những giọt nước mắt dữ dội

cầu nguyện
đừng đi nhẹ nhàng vào buổi tối, buổi
tối tốt lành đó
cơn thịnh nộ, cơn
thịnh nộ chống lại sự tàn lụi
của ngập trời ánh sáng
dành cho bạn
và tất cả chúng ta…

May 2021

Do not go gentle into that good night,
Old age should burn and rave at close of day;
Rage, rage against the dying of the light.

Though wise men at their end know dark is right,
Because their words had forked no lightning they
Do not go gentle into that good night.

Good men, the last wave by, crying how bright
Their frail deeds might have danced in a green bay,
Rage, rage against the dying of the light.

Wild men who caught and sang the sun in flight,
And learn, too late, they grieved it on its way,
Do not go gentle into that good night.

Grave men, near death, who see with blinding sight
Blind eyes could blaze like meteors and be gay,
Rage, rage against the dying of the light.

And you, my father, there on the sad height,
Curse, bless, me now with your fierce tears, I pray.
Do not go gentle into that good night.
Rage, rage against the dying of the light.


Dylan Thomas [1914-1953] was a Welsh poet and writer whose works include the poems “Do not Go Gentle into That Good Night” and “And Death Shall Have No Dominion”, as well as the “Play for Voices” Under Milk Wood. He died in Saint Vincent Medical Center, New York, United States.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

MORE NOTES ON A PORTRAIT OF NGUYỄN ĐÌNH TOÀN | Đinh Cường

A Poem in Vietnamese by Đinh Cường
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

I’m sitting at Starbucks
staring into the playground of a school
summer vacating all the children
missing Nguyễn Đình Toàn over in Westminster – Cali
on his chair by the window, day in and day out
he’s staring through the window at a school
another playground …

what could he be thinking about
sitting there in deep thoughts
maybe he’s pondering where his wife has gone to
forgetting the flight of stairs
she starts cooking to then forget
the meal on the stove

I remember the time Nguyễn Xuân Thiệp and I dropped by
she sat there tucking into a meal of fried eggs and rice
he gave us his new CD
the best songs are sung as usual by Khánh Ly

like not so long ago reading books and poetry
often you could hear him introduce a song, on
a Saigon radio broadcast
we see each other now and then at La Pagode
you find him sitting with Nguyễn Xuân Hoàng
and Huỳnh Phan Anh
a period in time when Chị Em was published on Tự Do
new fiction – nouveau roman
the protagonist was perpetually bored
sick of life and for a time obsessed
with Camus …

perhaps like him right now
sitting there looking out the window
day after day, not bothered by his car
‘Cause it hurts his eye, like me oh my the past year
after one awful accident

day in and day out wandering around one patch of the forest
day after day noting a couple of lines and paint strokes
content with time

noting lines next to a portrait of him
remembering the days on Đakao oh how he loved poker
his regular card dealer was Trần Lê Nguyễn
remembering the time after that at Làng Báo Chí
he was so sick after 75, thin and weak
riding his bicycle to my place in Tân Định
I doubled him on my old mobylette as we continued
the rest of the way to see the physician
in an illegal clinic in Chợ Lớn, a mate of ours
memories of difficult times when we had only each other
such Mật Đắng(Bitter Bile)
s book of poetry he published in 1962

as I sit there, drawing him
the sad words from Serenade come flowing back to me:
quiet quivers like the call of my heart
forever nurturing an infinite dream …
the distant sound eyes of Nguyễn Đình Toàn

nurturing still, countless dreams.
—-
November 2023
——

GHI CHÚ THÊM VỀ CHÂN DUNG NGUYỄN ĐÌNH TOÀN

tôi ngồi trong quán cà phê Starbucks
nhìn qua bên kia sân trường học
mùa hè vắng bóng học sinh
nhớ Nguyễn Đình Toàn ở Westminster – Cali
hình như ngày nào anh cũng ngồi nhìn qua
khung cửa sổ bên kia là sân trường học …

anh cứ ngồi trầm tư như thế nhớ gì không
anh ngồi xem chừng chị có đi đâu ra khỏi nhà
không nhớ cầu thang lên
chị hay nấu cơm rồi quên rồi nấu nữa

có lần tôi và Nguyễn Xuân Thiệp ghé thăm
chị cho ăn món trứng rán thật ngon
anh tặng mấy cái CD mới
vẫn nghe Khánh Ly hát rất nhiều bài hay

như ngày trước hay đọc truyện và thơ
hay nghe giọng anh giới thiệu nhạc chủ đề
trên đài phát thanh Sài Gòn
thỉnh thoảng gặp nhau ở La Pagode
anh hay ngồi với Nguyễn Xuân Hoàng
và Huỳnh Phan Anh
thời viết Chị Em Hải đăng trên báo Tự Do
được xem là tiểu thuyết mới – nouveau roman
nhân vật trong truyện như chán nản thường trực
trước cuộc sống, thời mê Albert Camus …

có thể như anh bây giờ không
cứ ngồi mỗi ngày nhìn qua khung cửa sổ
không lái xe vì hai mắt đau
tôi cũng không lái xe đã gần năm
chỉ vì một tai nạn dữ

ngày nào cũng quanh quẩn cùng cánh rừng
ngày nào cũng vẽ cũng ghi vài câu cho vui

ghi vài câu thêm khi vẽ xong chân dung anh
nhớ ngày xưa ở Đakao anh mê xì phé
hay đi đánh bài có Trần Lê Nguyễn
nhớ sau này về ở Làng Báo Chí
có lần anh đau sau 75, thân gầy yếu
đạp xe đạp lên tôi ở Tân Định
tôi đèo anh tiếp trên chiếc mobylette cũ
vào phòng mạch chui
của người bạn bác sĩ trong Chợ-lớn
kỷ niệm những tháng ngày gian khó có nhau
như tựa tập thơ Mật Đắng của anh in năm 1962

ngồi vẽ anh như nhớ lại lời ca buồn trong Dạ Khúc:
thầm run như tiếng lòng tôi
còn nuôi mãi giấc mơ dài …
Nguyễn Đình Toàn đôi mắt sâu nhìn xa vắng

như còn nuôi mãi những giấc mơ .

Virginia, July 24, 2013
Đinh Cường


Đinh Cường, the artist and poet was born 1939 in Thu Dau Mot, Vietnam. Lived in Hue, Dalat, Saigon until 1989, after that he and his family settled in Burke, Virginia, USA. He passed away 2016 in Fairfax, Virginia, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

You are innocent | Đoàn Duy

Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem by Đoàn Duy

You are innocent
Even
In your dream.

Bạn vô tội
Ngay cả
trong giấc mơ của mình

Nhà văn Trà Đóa dịch

Bạn vô tội
Thậm chí cả trong giấc mơ của bạn
Bạn cũng vô tội.

A translation into Vietnamese by Nguyễn Thị Phương Trâm


Đoàn Duy, the poet and translator born in the year of the cat, currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Trà Đóa, the translator and writer was born 1972 in Quang Nam, graduated from the Faculty of Pharmacy, University of Medicine and Pharmacy, Ho Chi Minh City, currently works in the pharmaceutical field. He started writing in 2005, the 30 stories in this collection were taken from more than 100 short stories published on literary websites.

The hue of time | Đoàn Phú Tứ

Sự đơn giản by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Đoàn Phú Tứ
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Upon dawn is the crystal clear sound of birdsongs
Inside the cool tones of the wind 
Carried gently is the warm scent of a spring yearning
The days of old are no longer cold, the Qin consort
To her we offer our quiet offerings
A cloudy sky lightly steeped in time
The hue of time is not cool
The hue of time is a soothing purple
The scent of time is lightly scented
The scent of time is a limpid tone
Hair is like clouds like a golden dagger
In reticence seclusion she served the emperor
To rather betray his desire
Than him to have seen her ravaged by time
A fateful hundred year is severed
In the lingering scent of an old love
The scent of time is a limpid tone
The hue of time is a soothing purple

(October 2021)

[a translation for Đinh Trường Chinh]

Màu thời gian

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình
Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh
Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
Duyên trăm năm dứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát

Source: thivien.net


Đoàn Phú Tứ, the poet, playwright, and translator, was born and died (1910-1989) in Hanoi, Vietnam. He graduated high school in 1932 and left halfway through a law degree to pursue a career in newspapers like Phong hoá, Ngày nay, Hà Nội báo, and Tinh Hoa. He was the core advocate at the time for an unconventional literary movement. Đoàn Phú Tứ was a prolific playwright, the stage was his main source of creativity and thus rarely composes poetry, he was also the translator for the works of many renowned Western authors.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A poem for who ? | Đoàn Xuân Cao

Sketch portrait of Đoàn Xuân Cao by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Đoàn Xuân Cao
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem for me
When it’s rough
A poem for you
Like a cool breeze

A poem for someone
Walking without rest
A poem for you, who can’t take
Another step

A poem for someone
Who is trapped and out of breath
A poem for who,
For me or you?

Bài thơ nào cho ai



Bài thơ nào cho anh
Cho một thời nông nổi
Bài thơ nào cho em
Hồng nhan cơn gió thổi

Bài thơ nào cho ai
Một đời chân không mỏi
Bài thơ nào cho ai
Mệt nhoài không bước nổi

Bài thơ nào cho ai
Giữa dòng đời chật chội
Giữa dòng đời thật vội
Bài thơ nào cho ai?

(Bài này làm năm tôi 18-20 tuổi)


Đoàn Xuân Cao, the poet born 1987 in Hai Phong, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phú Nhuận, Sài Gòn, Việt Nam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A woman’s desire | Đỗ Khiêm

A poem in Vietnamese by Đỗ Khiêm
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Đỗ Khiêm (source: the poet’s social media page)

Thơ TỰ DO

Đây là một bài thơ Tự Do của Tạ Hiền trong sáu bài thơ tự do được đăng trong Tập san Văn số cuối cùng tháng 4/1975. Tôi rất thích và đồng ý với nhận định lời mở rất trân trọng của nhà văn Mai Thảo dành cho người viết mới: “Những người trẻ tuổi bắt đầu làm thơ nên bắt đầu ngay bằng thơ tự do.Nghĩa là một bắt đầu mạnh bạo, đường hoàng, ở ngoài mọi kiến trúc tiền chế”. Hay là do tôi khởi đi thơ tự do nên đồng cảm. Bây giờ tôi biết được Tạ Hiền chính là Đỗ Khiêm.

Vũ Trọng Quang

A WOMAN’S DESIRE

(Those who have looked at a woman with sinful intent
have already in their heart the desire – Matthieu)

The church bells resounding at high noon
The busy buzzing cicadas salivating made an appearance
a quarter of the young woman’s panties were all bunched up

I had to close my eyes in light of the mind-blowing high
Even the tables and chairs crowding pushed forward in wanton acquaintance
The young woman just by an inch revealing

The mass rose in an offering of smooth pink thighs
She’s so proud in the display of her flesh

Then
There are the kind short sighted priests
Like her now pushing forward revealing the top of her thighs
No one will ever understand
The usefulness of such a yeasty scent over me
Nor the despair of the sperms
In a race in the dark
Spinning round and round
The Fatima steeple cross

(May 2021)

THỊ DÂM

(Ai nhìn phụ nữ mà ước ao phạm tội thì đã tà dâm trong lòng rồi – Matthieu )

Buổi trưa chuông nhà thờ âm a
Ly la ve phù du sùi bọt hiện ngã
Người con gái co quắp một phần tư quần lót

Ta nhắm mắt cơn say lên đến óc
Ghế bàn chồm tới đòi làm quen
Người con gái vẫn hở hang một góc

Buổi lễ dâng lên cặp đùi hồng mơn trớn
Em kiêu căng biểu dương thịt da

Rồi
Các linh mục hiền hòa thiển cận
Những tín đồ đi nhà thờ ngoạn cảnh
Cũng như em đang đưa phía trên đùi ra
Tất cả sẽ không bao giờ hiểu
Tác dụng của hơi men trên ta
Hay nỗi tuyệt vọng của những tinh trùng
Chạy đua trong cõi tối
Thánh giá quay vòng vòng
Trên nóc nhà thờ Fatima (nhà thờ Bình Triệu)

Tạ Hiền



Đỗ Khiêm, the poet, photographer, freelance journalist from Vietnam currently lives in Turkey.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the magical night | Hieu Kien

A poem in Vietnamese by Hieu Kien
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

me
by an illusion
a veil of water
saw you swimming
naked feet struggling

you wept
and I could not see

should I fish you out
all wet
us watching the moon together

gathered in the rising moon
the moon isolated from the city lights
clumsily passing by
the magical night

tôi
ngồi trên màn nước 
ảo ảnh
thấy bóng em bơi 
đôi chân trần vẫy vùng

em khóc
tôi không thấy 

hay là tôi vớt em lên 
ướt át 
em có thể cùng tôi ngắm trăng

trăng đang lên 
mặt trăng không nằm trong ánh đèn phố thị
chạng vạng qua đi 
tôi với em 
một đêm huyền diệu


Hieu Kien is a poet from Hai Phong, Vietnam

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The endless aspects of love | Huy Cận

A poem in Vietnamese by Huy Cận
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I’m here, on the other side of the world you fared;
Searching over here, missing over there.
A long-distance affair, a lovesick pair
Endless sorrow over mountains to clouds declared.

Where you are now the sunlight’s low;
The afternoon downpour, river overflow.
The unquenchable thirst all around,
Upon dusk the flutter of bat wings sound.

The breeze of sad farewells says,
Missing each other to the end of days.
Alone, the blanket so cold –
My poor friend, just sad arms for a pillow.

Vạn lý tình

Người ở bên trời ta ở đây;
Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy.
Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm,
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.

Nắng đã xế về bên xứ bạn;
Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy.
Trông vời bốn phía không nguôi nhớ,
Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay.

Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,
Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.
Chiếu chăn không ấm người nằm một –
Thương bạn chiều hôm, sầu gối tay.

_____

JANUARY 2021

Source:

1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940

2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007


Huy Cận (31/5/1919 – 19/2/2005) born Cù Huy Cận, born in Ân Phú commune, Dương Sơn District, Hà Tĩnh, passed away in Hanoi, a poet, a political activist, a member of Vietnam Writers Association since 1957.

Source: thivien.net

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.