Turning ten | Mai Thảo

Minh. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A short story in Vietnamese by Mai Thảo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

[Published on Văn Nghệ BIỂN KHƠI]
[Published on LatinosUSA-English edition]

Barely out of the front door, Tuyến was already running. The look on his mother’s face was probably not a happy one as she watched him run, his father had probably raised his voice trying to tell him off – his parents taught him to take it easy and take his time when he walks from the time he had first learned how to walk, jumping or running anywhere is for the like of floods rushing around destroying everything in its path like the fields and crops – but some kind of force was pushing Tuyến forward. And even his first step, he wanted to be the wind. He had some mean news to tell Hậu. The news was not only bewildering but it was also pretty scary. Now. So Tuyến ran. Tuyến ran, his feet were flying, and his body was an arrow.

The main road, paved with bright red bricks, narrowed as it turned towards Tuyến family’s two stories house that seemed to grow smaller and smaller, welcoming and always cool, surrounded by thousands and thousands of thin bamboo leaves shaped like human fingers. The dark brown soil draws a line that was framed by two grassy banks. That brown thread ran after Tuyến. It ran backward at a dizzying pace beneath Tuyến as his feet flew across it.

The morning just waking up. His parents just got out of bed. The ox left its den. Each blade of grass was capped by a shimmering drop of dew. The horizon on the otherside of the embankment was already burning red. But on this side of the embankment, on this dirty blue grass mat, where the neighborhood was only starting to wake up, it was a peaceful and quiet place that had embraced the fleeting shadow of a child forever running. Tuyến heard the bird call above his head. And the rustling of the hem of his pants brushing against the undergrowth and the sound of them flapping in the wind. A huge creek was in his way. Pursed lipped and determined he increased his speed and jumped over it. A mountain of dirt came out of nowhere. Tuyến fell forward, head first. The damm mound made Tuyến fall flat on his face. But Tuyến was oblivious to the pain. He pulled himself straight up, his clothes muddy, sweating profusely, Tuyến took a big breath, before like the wind he took off again.

*

Beyond the rustling bamboo bushes, at the end of the small path, Tuyến stopped abruptly in front of the wooden bridge. The shiny black bridge was two planks of carved ebony, plopped on top of a small river. The genteel water was clear, without a speck to blemish it. On the other side of the bridge was the village’s primary school. It was already September. In the middle of a brilliant summer. But school had not started. And the school with its fading terracotta roof, with its empty hall ways and all those windows tightly shut, they were just there, quiet, fast asleep in an extended period of ceased animation. Moved on from all the anxiety and anticipation of tests and exams. The nights when the letters were dancing in the dark. When there was not enough time to cram what we could into two mornings and two afternoons in front of the black board, the black boards were everywhere, at every turn. Tuyến is ten now. The tears brimmed as Tuyến stood there staring at the building that will soon become his old school.

Smoothing out the stray hair on his head, a serious look on his face, overwhelmed by emotion, Tuyến let out a long sigh, stepped onto the bridge. On a different day, one might find his studious figure leaning over the bridge to greet the water like a friend. Like a mirror. The reflections of the clouds, the reflection of an entire childhood. It was different this morning. Sombre and full of anxiety. Tuyến was more careful as he gingerly stepped onto the bridge, entered into a motionless realm of dead silence. The dirt yard was full of dead leaves. The ground was covered with squares and circles, chalk drawings for strategic games of marbles. The marbles had stopped. Tuyến’s head was small; it couldn’t fit all the memories the size of a mountain. Tuyến’s memory was poor, a small piece of history in class and he couldn’t remember it, how could he possibly remember all the fond images of an age of self discovery. Visiting the old school for the last time now. Tomorrow morning, on the raised embankment, a bus will be waiting for Tuyến. Four scary angry giant tires will roll along in place of those genteel tracks of rolling marbles. The bus will roll and roll, take Tuyến away from his school. The bus rolled and rolled further and further away. From the village to the province. And Tuyến wanted to cry. Cry loud and hard. With Hậu.

*

Tuyến grabbed a hold of Hậu’s hand and pulled his friend down to sit right by his side. Around them, the grass grew higher than the top of their heads. Where they sat, it was behind the old man Eight’s grass hut, the school caretaker is Hậu’s father, the most hidden spot on the school ground running from the river to the village chief’s cactus fence. Tuyến discovered it before Hậu, one morning at the end of one school year, when the pair of friends were foraging in the garden for worms to catch black perch squirming and splashing around in the water at the foot of the bridge. The tiny clearing protected by tall grass from that point on belonged to Tuyến. This discovery Tuyến shared with Hậu, their common ground, the precious things we shared in our childhood are the things we only share with our best friend. Tuyến’s best friend was Hậu. The small ages are different to adults. Tuyến and Hậu’s wonderful world of self discovery was without the despicable rule of class in an adult world. Like the connecting red thread of the son of the richest land owner in the village and the daughter of a lowly old school care taker. Seeing Tuyến’s father, the old man Eight lowers his head almost to the ground. Move out of the way. Fear and respect. Tuyến couldn’t see how he could be any better than Hậu. We are equal. We are the same height. Like how we’re the same age. Like how we’re in the same class. Like how we hold each other’s hand. Right Hậu? Hậu nodded. Like that, the pair went everywhere together from kindergarten to year five, side by side until they both turned ten. Now the terrible news he had just received. As though he was hit by a lighting strike. And Tuyến’s first reaction was to share it first with his friend.

They were both quiet. The sunlight brighter, warmer, slowly heating up each blade of cold grass. A host of sparrows came out of nowhere, perched on the roof of the school. The sparrows’ brown feathers blend with the brown of the old terracotta roofing. The school yard was empty, not a soul passed by.

“What’s with all that mud on you” – Hậu said.

Tuyến looked down, it was the first time since he had left the house that he had a chance to finally look down and see for himself the muddy streaks running down his white shirt:

“I fell”.

“I can’t see how you could”

“I ran”

“Where did you fall?”

“Over a mountain of dirt near Duyệt’s house”.

“Yeah, when it rains, it’s pretty slippery! I fell there once too”.

Inside their quiet clearing, the exchange between the two small friends sounded irrelevant, without a beginning or end. Tuyến and Hậu did not know how to talk to each other. The way adults talk to each other. Then again, when they were together from the beginning, they never had to talk. You, me, we love each other. Held hands, friends. Saved an orange for the other, shared bread, beyond siblings, a thousand times beyond flesh and blood. The words were just there in place of a sacred and natural union. A love bigger than any mature adult could ever understand. A childhood love that needed no explanation or act of love. That was Tuyến and Hậu. Everything, including the clearing in the grass, they had shared. Together they held their breath as they crawled toward the birdnests, together they shared the excitement each time they saw the float of their fishing rod jiggled, both of them with red faces chasing after the dragonflies on the piles of hay drying in the sun, both rolling up their pants to climb the tree for ripe fruit, their five senses were connected as though they were bamboo shoots connected from the roots. But this time, the news that was like a thunder bolt had to be put to words. The words that came out of Tuyến’s mouth were shocking, abrupt, short:

“I leave for the province tomorrow”.

The news that Tuyến had graduated from primary school, and once summer was done his parents would send him to the province, Hậu knew all about that. The last time she saw him, he had already told her. The two friends felt a little confused about each other. But it was in the middle of the summer holidays and they were not back to school. There was still half a month left for them to do whatever they wanted. Catch butterflies in the garden. Pick flowers outside. Then there were a few birdnests on the roof that they had not explored. They have just trimmed and carved out two new fishing rods. Fun and becomingly sunny was the summer holiday. It was going to be sunny for a while. So why tomorrow? Hậu’s round dark eyes were in disbelief.

But it looked like Tuyến was leaving tomorrow morning. Tuyến will be staying with his uncle, he arrived yesterday afternoon from town. He suggested that Tuyến should go a week early before his class starts, so he can get used to the city. Tuyến’s parents agreed. So it was decided that Tuyến was leaving tomorrow. And today is the day they had to say their goodbyes.

The two friends left the clearing with the tall grass that grew over their heads. The sun was higher and the host of sparrows had already crossed the river to the surrounding neighborhood. There was not a soul in the dirt yard. The youngsters didn’t know what to say to each other. How to give advice. The world is a big place. The embankment was the foot of the horizon. The bridge was the frontier. Beyond the village is the world. The city was thousands of miles away. Going back to school meant that they will take Tuyến away from Hậu. It will be hard to see Hậu again. That was all he could see. He didn’t know what to do besides holding onto Hậu’s hand tightly and not let it go. Each step they took was an uncertain step. The two shadows fell longer and longer across the brown dirt yard. There’s the square marking of the crate they used as a table. Left behind as a gift for Hậu. There’s the straight line for the marble, there’s the indented patch of the ground where they used to skip and jump rope, there’s the tree they used to propped their school bags, Tuyến wanted to leave it behind as a gift for the closest person in the world to him. There was so much more he wanted to give her. Everything they had shared he wanted to give them all to her, not for keeps sake, but to give them all to Hậu. Give and never ask for them back. The world of a ten year old like Tuyến, from this point on, he wanted to give it all to Hậu. The congenial Hậu, Hậu, the daughter of the school caretaker, Hậu that likes to cry all the time, Hậu with the dimples when she smiles and gleaming dark round eyes, keep them, please keep this paradise of our childhood. Where the perch squirm and dance at the foot of the bridge, school eaves where birds like to build their nests, the abandoned site at the back of the brick mill where the bermuda grass grew, sweet starfruit from the village chief’s garden, primary school black boards, infant white chalk, the classrooms echoing the sound of the falling rain, the rumbling of the drums announcing it was time to start our classes, elementary exercise books full of scribbles and drawings, butterfly wings between pages, toys hidden in our leather school bags, and our private hide away amongst the grass, they were all for Hậu.

A rich kid can go to the city. The kid who is a child of a school caretaker, once she graduated from primary school she can continue to study at home. In the morning she can clean the classrooms, sweep the schoolyard instead of her father. Tuyến and Hậu were still too small. But they both felt their hearts were simultaneously breaking, together feeling a great loss. Tomorrow meant Tuyến was leaving for the province. The village school will be left behind. Blades of grass and a small girl, his friend. And Tuyến had the urge to cry, badly and loudly.

*

The next morning the small nine year old girl ran as though she was flying over the same path her friend had taken the day before when he ran like the wind the morning he turned ten. A genteel morning in the countryside like any other morning. Overhead were the same bamboo leaves like human fingers. The same dirt beneath her feet, dark brown under the cool shade. But the small girl stopped half way. From the raised embankment, where the sun was rising, came the sound of the bus horn that startled a small girl to a full stop. The sound of the bus horn was shrilling before it faded away into the distance, disappearing in the direction of a ferocious and mean city.

Lên mười

Vừa ra khỏi nhà, Tuyến đã cắm đầu chạy. Mẹ trong nhà có thể đang cau mặt nhìn theo, cha trong nhà có thể lớn tiếng gọi lại – cha mẹ dạy Tuyến đi đứng phải chững chạc khoan thai ngay từ tuổi nhỏ, chạy nhảy chỉ có lũ mục đồng – nhưng một sức mạnh vô hình đã xô đẩy Tuyến từ sau lưng. Và ngay từ bước đầu, Tuyến đã muốn hóa thân thành gió. Phải cho Hậu biết ngay cái tin dữ. Cái tin dữ bàng hoàng, khủng khiếp. Tức khắc. Và Tuyến chạy. Tuyến chạy lao thành một mũi tên bay.

Con đường lớn, lát gạch đỏ chói, vòng về phía sau ngôi nhà hai tầng của gia đình Tuyến thì thu nhỏ hẳn lại, thân mật và mát đằm dưới cái bóng mát lao xao của hàng nghìn lá tre thon nhỏ như những ngón tay người. Mầu đất nâu đậm, vẽ thành một đường chỉ lượn giữa hai bờ cỏ. Cái đường chỉ nâu ấy đang chạy theo Tuyến. Nó chạy bằng lùi ngược chóng mặt dưới đôi chân ra ràng của Tuyến bay đi.

Buổi sáng vừa dậy. Cha mẹ mới dậy đây thôi. Trâu vừa ra khỏi chuồng. Trên những đầu cỏ, sương ban mai còn chụp lên từng ngọn một cái mũ ngọc óng ánh. Chân trời bên kia đê đã cháy hồng. Nhưng bên này đê, trên cái chiếu lá xanh lam, làng xóm mới thức còn là một vùng hiền hòa yên tĩnh vây bọc lấy cái bóng thoang thoáng của đứa nhỏ chạy miết. Tuyến nghe thoáng thấy một tiếng chim kêu trên đầu. Và sự va chạm lạt sạt của cỏ đường vào hai ống quần phần phật đập gió. Một con lạch thình lình chắn lối. Tuyến mím môi, lấy đà, nhảy băng qua. Một gò đất bất ngờ hiển hiện. Tuyến vấp, chúi về phía trước. Cái gò đất khốn nạn làm Tuyến ngã sóng soài. Nhưng Tuyến không còn biết đau là gì. Đứng phắt lên, quần áo lấm lem, nhễ nhại mồ hôi, Tuyến nhịn thở, lại bốc đi thành gió.

*

Hết con đường nhỏ, ra khỏi cái um tùm của lũy tre cũ, Tuyến đứng khựng lại trước một cây cầu gỗ. Cây cầu làm bằng hai phiến lim đen bóng, vắt qua một dòng sông con. Mặt nước phía dưới hiền lành, trong vắt. Bên kia cây cầu, là ngôi trường tiểu học của làng. Đã tháng Chín rồi. Đang giữa mùa hè rực rỡ. Nhưng ngày nhập học chưa tới. Và ngôi trường với những phiến ngói đã ngả màu trên mái cũ, với hành lang vắng lặng và những cánh cửa sổ đóng kín, nằm đó, im lặng, trong cảnh trí thiêm thiếp của một ngưng đọng lăn lóc kéo dài. Một mùa thi đầy những lo âu hồi hộp đã qua đi. Những đêm khuya, trong giấc ngủ chữ còn nhảy nhót. Những ngày học gấp, ngồi cả hai buổi sáng chiều trước bảng, nhìn đi đâu cũng một màu bảng đen. Bây giờ Tuyến đã mười tuổi. Tuyến đứng đó, rưng rưng ngó nhìn ngôi trường sắp thành cũ của mình.

Vuốt lại mái tóc, nét mặt trang nghiêm, xúc động, Tuyến thở ra một hơi dài, bước lên cây cầu. Ngày khác, Tuyến đã nghiêng cái bóng học trò xuống dòng nước bạn. Dùng nó làm gương. Mây trên trời phản chiếu, soi đời ấu thơ. Sáng nay khác. Trầm trọng và căng thẳng. Tuyến thận trọng lần bước trên gỗ, đi vào cái địa hạt tịch mịch không một tiếng động. Khoảng sân đất ngập đầy lá rụng. Mặt đất nhằng nhịt những ô vuông ô tròn là những đường vẽ của những bàn bi bàn đáo. Hết đánh đáo rồi. Bi không lăn nữa. Đầu Tuyến còn nhỏ, chất sao hết được những kỷ niệm trái núi. Trí nhớ Tuyến yếu, một bài sử ký còn không nhớ nổi, nhớ hết làm sao đây những muôn vàn kia là hình ảnh tuổi hồng. Thăm trường cũ một lần cuối cùng đây. Sáng mai, trên mặt con đê cao, một chuyến xe đò sẽ chờ đợi Tuyến. Bốn cái bánh khủng khiếp hung dữ của xe sẽ lăn thay đường lăn hiền của những hòn bi. Xe lăn thật xa, đưa Tuyến xa trường. Xe lăn thật xa. Từ làng ra tỉnh. Và Tuyến muốn khóc. Khóc thật lớn. Với Hậu.

*

Tuyến nắm tay Hậu, kéo bạn ngồi xuống. Chung quanh, cỏ cao hơn tầm đầu. Chỗ ngồi này, ở phía sau căn nhà lá của ông già Tám, mõ trường là cha đẻ của Hậu, là nơi ẩn náu kín khuất nhất của cả khu vực nhà trường chạy dài từ bờ sông tới hàng rào xương rồng nhà ông trưởng xóm. Tuyến khám phá ra nó trước Hậu, một buổi sáng cuối năm học, khi đôi bạn luồn cỏ đi tìm những con giun đất làm mồi cho một buổi câu những con cá rô đen nháy quẫy nảy ồn ào ngỗ ngược dưới chân cầu. Cái diện tích bé nhỏ giữ cỏ bồng vây bọc từ đó là của riêng Tuyến. Sở hữu này Tuyến chia cho Hậu, bảo làm của chung, thứ của chung tuổi thơ quý báu muôn vàn chỉ có thể chia cho người bạn lòng thân thiết nhất. Người bạn thân thiết nhất của Tuyến là Hậu đó. Tuổi nhỏ khác người lớn. Cái thế giới tuổi hồng của Tuyến và Hậu chưa có những phân biệt khốn nạn như ở người lớn. Thành ra cái sợi dây nối kết đằm thắm nhất đã có được giữa cậu con trai ông chủ đất giàu có nhất làng với đứa con gái hèn mọn của ông già mõ trường. Gặp cha Tuyến, ông già Tám cúi gập đầu xuống. Tránh sang một bên. Sợ hãi và kính cẩn. Tuyến nhìn chẳng thấy hơn Hậu ở điểm nào. Chúng mình bằng nhau. Như cao bằng đầu. Như cùng một tuổi. Như chung một lớp. Như cùng nắm tay. Phải không Hậu? Tuyến đã hỏi. Hậu đã gật. Như thế, đôi bạn đi song song từ đồng ấu tới sơ đẳng, sánh vai nhau hết một tuổi vàng. Bây giờ, cái tin ghê gớm ấy vừa nhận được. Như sét đánh. Và cái lẽ tự nhiên là Tuyến phải cho người bạn của Tuyến biết nó trước nhất.

Yên lặng một lát. Nắng đã dấy lên, làm nóng dần những thân cỏ lạnh. Một đàn chim sẻ từ đâu ào tới, hạ cánh xuống mái trường. Màu nâu của sẻ lẫn vào màu nâu của ngói cũ. Sân trường vắng tanh, không một bóng người qua.

“Quần áo mày lấm hết rồi” – Hậu nói.

Tuyến gật, bấy giờ mới nhìn xuống những vết đất loang lổ trên nền vải trắng:

“Tao ngã”.

“Sao ngã được?”

“Tao chạy”.

“Ngã chỗ nào?”

“Quãng cái gò đất trước nhà thằng Duyệt”.

“Trời mưa chỗ đó trơn ghê à! Tao cũng ngã một lần ở đó”.

Trong im lặng khuất lánh, câu chuyện giữa đôi bạn nhỏ xem chừng vẩn vơ, không đâu. Tuyến và Hậu không biết nói chuyện. Như người lớn. Kể cả trong những giờ phút trước khi chia tay buồn rầu này, mà đáng lẽ, chúng có hàng nghìn lời phải nói với nhau. Mà với nhau, từ đầu, đâu cần phải nói. Mày, tao, đã yêu. Nắm tay, đã bạn. Nhường nhau một trái cam, chia nhau một miếng bánh, đã hơn anh em, gấp nghìn ruột thịt. Lời nói được thay thế bởi một hòa nhập tự nhiên mà thần thánh. Trên mọi thứ tình yêu người lớn. Duy có cái tình yêu tinh khiết của tuổi thơ không cần phải tỏ tình. Tuyến và Hậu đã thế. Tất cả, như chỗ ngồi trong cỏ, đã là chung. Cùng nín thở khi bò tới một tổ chim, cùng hồi hộp khi cái phao cần câu chợt động, lúc đỏ gay mặt đuổi theo một cánh chuồn trên những đầu rạ nắng, khi sắn quần leo cây hái một trái chín trên cành, hòa nhập đã tận cùng bằng ngũ quan măng non treo căng trên hai đầu rung động. Riêng lần này, cái tin sét đánh phải nói ra. Tuyến nói nó ra, đột ngột, thảng thốt, ngắn cộc:

“Mai tao ra tỉnh”.

Cái tin Tuyến đỗ xong bằng tiểu học, hết hè này được cha mẹ cho ra tỉnh học, Hậu đã biết. Lần trước, Tuyến đã nói. Đôi bạn đã bàng hoàng với nhau. Nhưng nghỉ hè chưa hết và tựu trường chưa đến mà. Còn những nửa tháng rong chơi. Để bắt bướm trong vườn. Hái hoa ngoài nội. Còn mấy cái tổ chim sẻ trên mái chưa thăm. Vừa mới vót xong hai cái cần câu mới. Nghỉ hè vui thành nắng. Dải nắng ấy còn dài. Mai là thế nào? Cặp mắt đen láy của Hậu tròn xoe kinh ngạc.

Nhưng đúng là Tuyến phải lên đường sớm mai rồi. Người chú họ, chủ trọ mới của Tuyến, đã từ thành phố xuống tới ấp từ chiều hôm qua. Đề nghị là nên cho Tuyến đi sớm vào tuần trước tựu trường, gọi là cho quen dần với cái không khí thành phố. Cha mẹ Tuyến đồng ý. Thế là mai Tuyến đi. Thế là bữa nay là buổi chia tay.

Đôi bạn ra khỏi những thân cỏ trùm đầu. Nắng đã lên cao và bầy chim sẻ đã bay qua sông, bay vào trong xóm. Khoảng sân đất vắng tanh không một bóng người. Tuổi nhỏ không biết dặn dò. Chẳng biết thế nào. Trời đất xa rộng quá. Con đê đã là chân trời. Cây cầu đã là biên cương. Ngoài làng là thế giới. Thành phố nghìn dặm. Tựu trường sẽ cướp mất Tuyến đi. Gặp lại Hậu khó. Tuyến chỉ biết thế. Chỉ biết nắm tay Hậu thật chặt. Đôi bạn đi lững thững. Hai cái bóng nhỏ thó đổ dài trên mặt sân chơi. Này là cái vạch vuông của bàn đáo hòm. Tặng lại cho Hậu. Này là cái vạch thẳng của đường bi lăn, này là khoảng mòn của chỗ nhảy dây, này là gốc cây, nơi để cặp sách, tặng lại, tặng lại cho người thân thiết nhất. Tuyến còn muốn tặng nữa. Những cái chung cho hết không gửi. Những cái gửi cho luôn không đòi. Thế giới tuổi vàng của Tuyến, tặng hết cho Hậu từ đây. Hậu thân thiết, Hậu con ông mõ trường, Hậu hay khóc, cười lúm đồng tiền, mắt tròn đen láy, hãy giữ lấy, hãy giữ lấy cái thiên đường tuổi nhỏ. Nơi chân cầu đá cá rô từng đàn quẫy nhảy, mái hiên trường chim thường làm tổ, cái bãi hoang sau lò gạch đầy những cỏ gà, cây khế ngọt nhà ông trưởng xóm, bảng đen đồng ấu, phấn trắng nhi đồng, lớp học ngày mưa vang tiếng mưa rơi, cái trống cái thùng thùng điểm giờ vào lớp, những tập vở vỡ lòng chi chít hình vẽ, con bướm ướp vào trang sách, những đồ chơi giấu trong cặp da, và cái chỗ ẩn nấp kín khuất trong cỏ, cho hết Hậu đó.

Con nhà giàu mới ra tỉnh được. Con ông mõ trường, đậu xong cái bằng tiểu học là thôi học ở nhà, sáng sáng dọn lớp, quét sân thay bố. Tuyến và Hậu đều còn nhỏ quá. Nhưng đôi bạn đều mang máng cảm thấy một đứt ruột lớn lao, một mất mát khủng khiếp. Mai ra tỉnh rồi. Trường làng bỏ lại. Những ngọn cỏ và cô bạn nhỏ. Và Tuyến muốn khóc òa.

*

Buổi sáng hôm sau đứa con gái lên chín chạy như bay trên đúng đoạn đường nhỏ mà thằng bạn lên mười của nó đã chạy như lao buổi sáng ngày hôm trước. Vẫn buổi sáng như mọi buổi sáng thôn dã hiền hậu. Vẫn trên đầu những lá tre như những ngón tay người. Vẫn đất dưới chân, nâu đậm và đằm đằm bóng mát. Nhưng đứa con gái chạy đến nửa đường thì đứng lại. Từ một bờ đê cao, phía mặt trời lên, vọng tới chỗ dừng đứng bàng hoàng của đứa nhỏ, một tiếng còi xe. Tiếng còi lanh lảnh vang vang rồi nhỏ dần, mất dần về một hướng thành phố hung dữ.


Mai Thảo [1927-1998] real name is Nguyen Dang Quy, another pen name: Nguyen Dang, he was born on June 8, 1927 in Con market, Quan Phuong Ha commune, Hai Hau district, Nam Dinh province (originally from Tho Khoi village, Gia Lam district, Bac Ninh province, the same hometown and related to the painter Le Thi Luu), his father was a merchant and wealthy landowner. Mai Thao absorbed his mother’s love of literature from Bac Ninh. As a child, he studied at a village school, went to Nam Dinh high school and then Hanoi (studied at Do Huu Vi school, later Chu Van An). In 1945, he followed the school to Hung Yen. When the war broke out in 1946, the family evacuated from Hanoi to Con market, in the “House of the Salt Water Region”, from then on Mai Thao left home to Thanh Hoa to join the resistance, wrote for newspapers, participated in art troupes traveling everywhere from Lien Khu Ba, Lien Khu Tu to the Viet Bac resistance zone. This period left a deep mark on his literature. In 1951, Mai Thao abandoned the resistance and went into the city to do business. In 1954, he migrated to the South. He wrote short stories for the newspapers Dan Chu, Lua Viet, and Nguoi Viet. He was the editor-in-chief of the newspapers Sang Tao (1956), Nghe Thuat (1965), and from 1974, he oversaw the Van newspaper. He participated in the literature and art programs of radio stations in Saigon from 1960 to 1975. On December 4, 1977, Mai Thao crossed the sea. After 7 days and nights at sea, the boat arrived at Pulau Besar, Malaysia. In early 1978, he was sponsored by his brother to go to the United States. Shortly after, he collaborated with Thanh Nam’s Dat Moi newspaper and several other overseas newspapers. In July 1982, he republished the Van magazine, and was editor-in-chief until 1996, when due to health problems, he handed it over to Nguyen Xuan Hoang; Two years later he died in Santa Ana, California on January 10, 1998.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

and you will be my light… | Lê Vĩnh Tài

SONY ILCE-7SM2 ƒ/321/15200 mmISO200 Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Within the darkest of nights
I will be your moon
and you will be my light…

[May 2019]

Trong những đêm tối nhất
tôi sẽ là mặt trăng của bạn 
và bạn là ánh sáng của tôi…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Thơ Con Cóc và NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC by NGUYỄN HƯNG QUỐC

Waiting for the train. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Tôi đồng điệu quá với khúc này trong tác phẩm Thơ Con Cóc và NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC của anh Nguyễn Hưng Quốc. Anh viết tiểu luận như thơ:

“The leisure aptitude of literature, like that, is not just an escape from the sadness of daily life, but like life, it is an adventure into an imaginary world where the human ego can be both themself and someone else. In this aspect, literature enhances and enrich a person’s life. And this very aspect is the proof of the unique shining allure of literature: where a person can truly be free. People can enter, leave, be a part of the journey. Here begins perhaps, is the taste of something like heroin in literature.”

Đọc đã tai. Dịch ra ngôn ngữ của tôi đã thành, đã gấp đôi. Vì vậy mà tôi như anh, mê văn chương?

Dịch thơ, tôi chỉ “thích” vào vai của ai? Sống cuộc đời của ai? Trong đó ít nhất phải có một chút đồng điệu mới ra thơ.

Tôi nhớ, trước đại dịch, tôi đã dịch một bài thơ của nhà văn Thận Nhiên, tôi có xin lưu lại, nhưng anh đã nói – không phải là thơ hay. Tôi đã tôn trọng ý của anh và không dịch nữa.

Tôi đã thích vào vai của tác giả, nhưng họ không muốn, đó là quyền lợi riêng của họ. Như ngược lại, khi tôi phải dịch thơ của ai tôi không thích?

Life imitates art, văn chương như cuộc đời. Sống không có sự tôn trọng, thật là khó sống.

Nguyễn Thị Phương Trâm

“Chức năng giải trí của văn học, như vậy, không phải chỉ có nghĩa là một sự thoát ly ra khỏi hiện thực buồn tẻ, đơn điệu của đời thường để phiêu lưu vào thế giới tưởng tượng mà còn có nghĩa là một cách nhân bản ngã để con người, trong cùng một lúc, có thể là mình, có thể là người khác. Chính ở khía cạnh này, văn học được coi là có tác dụng làm cho đời sống con người phong phú hơn, giàu có hơn. Và cũng chính ở khía cạnh này, chúng ta thấy đẹp đặc điểm nổi bật của văn học: đó là nơi cho phép con người hoàn toàn tự do. Mọi người có thể vào, ra, có thể nhập cuộc. Chất ma túy của văn chương có lẽ phần nào xuất phát từ đó.”

Nguyễn Hưng Quốc

[Chương 8: Đọc thơ và đọc cái-đọc-thơ]

Ảnh: Cuộc du hành của Bella, tôi chụp.


Là một lời nói dối với chính bản thân hay là cách tôi xem những tác giả tôi đã đọc một cách công bằng hơn, khi tôi đã nghĩ tác giả đã chết mỗi lần tôi đọc thơ của họ, vì The Death of the Author, tiểu luận của Roland Barthes?

Nhưng khi tôi đọc xong khúc ở dưới trong tác phẩm của THƠ CON CÓC và Những Vấn Đề Khác của anh Nguyễn Hưng Quốc, tôi đã có một cảm giác thật là xấu hổ, hơn một tuần, tôi thấy mình không đọc vượt nó ở chương 7, và tôi đã đọc đi đọc lại mãi với những sự bất ổn không rõ ràng:

“Coi ý định của tác giả như là một cái gì ở ngoài tác phẩm và là tiêu chuẩn để đánh giá sự diễn dịch của người khác không những là một sự phi lý mà còn là một sự phi lý dốt nát: nó phủ nhận sự tồn tại của chính tác phẩm.” 

Cuộc sống là một sự nghịch lý. Tôi xấu hổ vì một phần là sự dốt nát của mình, phần lớn hơn là sự tự cao kiêu ngạo của chính bản thân ngoài sự tự hào là mình luôn biết mình là ai. Sự tự hào cao cả nhất của tôi là cách sống thực tế. Sống thực tế thì phải luôn đối mặt với sự yếu tố và sức mạnh của bản thân, để không bị blindsided, là một sự tự lừa dối bản thân. Sống ảo không phải là một cách tôi muốn đối phó với cuộc sống. 

Anh Lê Vĩnh Tài đã có một nhận xét không sai, tôi đã là một người kiêu ngạo. Tôi đã nắp sau lưng anh Roland Barthes để xem tác giả như là một con thú trong rừng. Vì tôi luôn quý loài thú hơn con người. Vì chúng sống luôn chân thành với bản chất của mình. 

Tôi thích lang thang hơn là ngồi một chỗ hóng mây. Vì vấn đề con người là tâm đắc lớn lao nhất của cuộc đời tôi.

Tôi xem họ nhốt trong những cái lồng như chim hót cả ngày, hay đang bay từ cành này sang cành khác tương tác với bầy đàn. 

Làm thơ là đem linh hồn của mình ra rao bán, dụ người đọc. Thơ mà không có hồn, hay yếu hồn thì làm sao tác giả có thể để lại hay dành riêng sự ám ảnh đó cho người đọc? 

Sự ám ảnh sẽ thành một sự tâm đắc của người đọc. Vậy người đọc nhớ đến bài thơ hay tác giả? Vậy người đọc có cần vần để nhớ đến tác giả hay bài thơ không?


Đọc sách là một cách học ngôn ngữ hay nhất.

Những năm đầu tiên ở Úc, chị em chúng tôi xem phim John Wayne, Tom and Jerry và anh Tarzan đu cây rồi cuối cùng hiểu chị Jane. Anh Tarzan chỉ ngón tay cái vào ngực và thốt ra vài chữ:

– Me Tarzan, you.. Jane.

Chiều về sau giờ học bốn chị em chui đầu vào cái hộp có hình, canh đúng giờ trước khi ba má về rồi tắt nó đi. Đủ thời gian cho bộ máy không còn nóng nữa không thì bị ăn đòn.

Không có TV, chúng tôi chui đầu vào những cuốn sách tranh. Đói chữ chúng tôi đọc tiểu thuyết. Từ thư viện gần nhà đến thư viện ở trường. Trường nào cũng đã ghi tên của bốn chị em chúng tôi.

Quên ngôn ngữ của mẹ nhưng ít nhất hiểu ngôn ngữ của một người quốc tịch Úc.

Chị em chúng tôi nuốt chữ như hơi thở. Nuốt luôn những tác phẩm khoa học và toán học và văn học.

Sáng đọc những con chữ của anh Nguyễn Hưng Quốc , dò Gu gồ từng chữ, cuốc hay quốc, rơi như nước mắt.

Chữ đã nuôi chị em chúng tôi.


“Đọc thơ là một cách đối thoại” với tác giả, suy nghĩ này đã là kết luận của tôi khi bắt đầu dịch thơ.

Dịch nhiều tác phẩm của một tác giả đã thành một mối quan hệ bất ngờ. Nhiều mối quan hệ tôi lại rất ngại và không muốn. Nhất là những người thiếu sự trưởng thành và tính cách bao dung.

Đọc gần hết chương năm của Thơ Con Cóc và NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC, tôi không còn một chút hối tiếc nào về công việc đọc tác phẩm này của anh Nguyễn Hưng Quốc trong giờ hiện tại.

Thứ nhất, là vì những gì tôi đã khám phá qua hành trình học tiếng việt và dịch thơ đã là hành trình của riêng mình. Vừa ý nghĩa vừa sâu sắc hơn qua những sự cô đơn và thất bại.

Thứ hai là, bây giờ tôi mới hiểu tại sao anh Nguyễn Hưng Quốc không dịch thơ. Cảm giác cả vạn phiên bản của một bài thơ thật là phức tạp. Tôi hiểu những điều này trước thì có lẽ tôi sẽ không có đủ can đảm để dịch thơ học tiếng việt.

Thứ ba thì như tôi vẫn nghĩ xưa giờ tôi đã chưa đủ kiến thức để hiểu tác phẩm của anh.

Ngày ngày tôi càng tin thứ định mệnh mà người ta cứ hay phát ngôn bừa bãi.


Anh Nguyễn Hưng Quốc trong những cuộc đối thoại qua messenger, không nhiều, nhưng lại đủ. Vì chúng tôi chưa bao giờ hiểu lầm nhau.

Nhưng tôi là một người sinh ra với bản chất hoài nghi, không hiểu thì tôi hỏi thẳng để kiềm chế sự suy diễn, kiểu – keep it simple stupid. Ngoài thơ của anh, đối với tôi luôn luôn vẫn là sự bất ngờ khi tôi đọc các bài tiểu luận của anh là sự đồng điệu.

Tôi đọc y như tôi đang được lắng nghe.

Khi tôi đọc thơ, tôi chẳng bao giờ nghĩ đến nhà thơ, những cảm xúc đó là của riêng tôi. Ngoại lệ là thơ Lê Vĩnh Tài, có thể là vì tôi đã dịch quá nhiều tác phẩm của anh.

Tôi không tiếc, nhưng tôi phải thừa nhận rằng, nếu tôi đọc tác phẩm “Thơ Con Cóc và Những Vấn Đề Khác” sớm hơn thì hành trình học tiếng Việt của tôi sẽ dễ hơn chăng? Như từ “về” trong khúc kết của Chương 4 đã xác nhận sự nghi ngờ của mình.

Tôi sẽ dịch lại từ “về” = homecoming.

Ta về

thơ Tô Thuỳ Yên

Tiếng biển lời rừng nao nức giục
Ta về cho kịp độ xuân sang

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai…
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ?
Mười năm, đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm, mặt xạm soi khe nước
Ta hoá thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay
.
Spring will be my homecoming
By the roaring sea
Earnest call of the trees

My homecoming will be a looming
Dark shadow across the highway
Shredding at the seams of my cloak will be
Poetry, the sudden panic and pain?
A decade where the rocks too, could feel the ache

Farewell to my dead gone ten years
Sacred trees and solitude of a thousand autumns
A trickling decade of regression
A primate dangling from the trees
On bent knees

My homecoming through the lagoons and deep troughs
Against the East wind my furrowed brow
Through the corrosion of time stunned by how
Nothing had changed, nothing did I gain


“một trong những nguyên nhân khiến ngành phê bình Việt Nam cứ ở mãi trong tình trạng ấu trĩ và què quặt là, do rất thiếu tự giác..”

Cả một cường quốc thơ thiếu tự giác chứ không chỉ riêng ngành phê bình, tôi đọc một lúc tôi thấy ngán. Khi nhà thơ tự lừa dối bản thân mình, bạn không nghĩ nó sẽ bị lộ ra trong thơ ư?

Nhưng vô vọng thì chưa hẳn, thế hệ của con tôi dần dà càng ngày càng giàu tự giác hơn.

Millennials are known for their self-love revolution.


“Nếu phê bình là sự tự vấn của sáng tác, lý luận sẽ là sự tự vấn của phê bình.”

Diễn dịch:

“If the critic responsibility is to nurture creativity, then what nurtures the critic would have to be logic.”

“If a mother responsibility is to nurture her children, then the stratagem of her skills relies on logic and reasoning.”

Life imitates art. Or is it the other way around.

Sketch & photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Tôi sống hình như trên một hòn đảo một mình, nếu không lo chuyện cơm áo thì tôi ngủ. Tôi đã chấp nhận từ nhỏ là sẽ không có ai có đủ khả năng để hiểu mình ngoài bản thân.

Sự cô đơn đó dạy cho tôi cách sống với nỗi buồn.

Cả khi yêu tôi cũng đã chấp nhận sự cô đơn của nó.

Từ nhỏ tôi đã hay khóc, và khi tôi khóc phản ứng của người đối diện thường chẳng liên quan gì đến tôi. Họ đã khẳng định ra lý do tại sao tôi khóc.

Tại sao họ không nghĩ như bài thơ con cóc.

– It is what it is and it’s not what you think it is.

Tôi khóc tại vì tôi buồn, nó chỉ nhiêu đó.

– C’est la vie/such is life.


Congratulations to my niece, Dr. Lam. Photography by Bác sĩ Lâm Ngọc Hoàng.

Kiến thức văn học chuyên môn của tôi quá kém, xem như là một tờ giấy trắng.

Tôi ngồi ngắm những cuốn sách của anh Nguyễn Hưng Quốc với những cảm xúc vừa kích thích vừa hồi hộp lẫn lộn với những sự đe doạ là tôi không sứng đáng.

Sự thật của một tờ giấy trắng vừa dễ thương vừa đáng tội nghiệp.

Nhưng khi bạn đã cắn vào ngôn ngữ của Nguyễn Hưng Quốc rồi thì bạn có thể bỏ nó xuống được không. Bạn nhỏ nước miếng, bạn vừa muốn để dành vừa muốn nuốt cho hết những con chữ cùng một lúc vì bạn sợ người khác sẽ dành miếng ăn của bạn. Đó là cảm xúc của tôi trong những năm dịch thơ ba dòng của anh Nguyễn Hưng Quốc.

Sau gần ba mươi năm Thơ Con Cóc và Những Vấn Đề Khác đã phát hành tôi mới có đủ kiến thức để đọc và dịch?

“Học văn dư tập, nghĩa là tác phẩm được hoàn thành trong những thì giờ thừa còn lại sau khi đã làm tròn các bổn phận đối với xã hội.” Trích từ Thơ Con Cóc và NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC by NGUYỄN HƯNG QUỐC.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

if you could read my thoughts | Lê Vĩnh Tài [81]

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Tvrâm

if you could read my thoughts
you shall see over a thousand newspapers
jammed pack
with poets

the unwritten
verses full of blood
exemplars
sad tales

if you could read my thoughts
you shall hear the terrifying screams
the shattered dreams
jot down in bed

if you could read my thoughts
you shall see the shadows
hidden inside me

you will hear the bells
the words resounding:
– I’m tired, I have made so many mistakes
I am a failure

if you could read my thoughts
you shall feel the tears
I shed

you shall see the holes
too small for anyone to escape through

if you could read my thoughts
you could be reading
a book you never want to
touch or read

but now and then I would wish
someone could read my thoughts…

May 2019

nếu bạn có thể đọc được suy nghĩ của tôi
bạn sẽ thấy trên hàng ngàn tờ báo
đầy những nhà thơ
bế tắc

những câu thơ đầy máu
với những mẩu
chuyện buồn thảm
chưa được viết

nếu bạn có thể đọc được suy nghĩ của tôi
bạn sẽ nghe thấy tiếng thét kinh khủng
từ giấc mơ tan vỡ
viết vội trên một chiếc giường

nếu bạn có thể đọc được suy nghĩ của tôi
bạn sẽ thấy những cái bóng
ẩn giấu trong tôi

bạn sẽ nghe thấy tiếng chuông
rít lên những từ ngữ:
– tôi mệt mỏi, tôi phạm lỗi
tôi là một kẻ thất bại

nếu bạn có thể đọc được suy nghĩ của tôi
bạn sẽ cảm thấy những giọt nước mắt
tôi đã từng khóc

bạn sẽ thấy những lỗ thủng
mà không ai được giải thoát

nếu bạn có thể đọc được suy nghĩ của tôi
bạn sẽ có thể đọc
một cuốn sách bạn không bao giờ muốn
chạm vào và đọc

nhưng đôi khi tôi vẫn ước
ai đó có thể đọc được suy nghĩ của tôi


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

solve the mind boggling sum | Lê Vĩnh Tài [429]

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

it’s not a poem
it’s holding a pen and it’s teaching you how to live
an address full of possibilities
delivered by someone who couldn’t careless
about being a hero

an anthem grounded in the ground
delivered to the lonely
alone singing

– I have been chosen

Can you hear their march
those who have been rejected and denied
those who have been left behind
abandoned innocence

on is the game day after day
each day is a fight
my personal torment

On my knees, I would collapse
the thought of hope being death had never entered my mind
until the moment I look into its eyes

so you should stay put and number
your fears

death is derived from the pit of silence
I’m only human
I don’t want to die
the path is painted with my blood
rescues me from the darkest place
rescues me from myself
a lion defending a castle
diamonds and precious gems on a crown

I lost everything
but you can never strip me of my dreams
my back against a wall
but I take another breath
then another
another

with my hands I have built these walls
I will not stand here and watch them fall
I’m scared of the men
holding the key to a nation
ruling the world
blind

hail to the king of death
I’m still here
Who shall save me now?
not because of the cheating during the election. we’re scared
because there’s no one to knock on our door
to alert us

not an introduction to a connection
by our friends. we never get enough sleep
at night we ponder our purpose
the purpose of our generation
through all those stolen elections

all we had to worry about once upon a time was to drag our bag to school
solve the mind boggling sum
discern the depth of those prose, in emblems
beyond that, we sit and we listen to the sirens
not of ambulances carrying sick people
the whole night

we sing
the song of free birds

a universe where
people are in custody without a trial
we could stop and give it more thought
wait for it to sink in before we open our mouth

what is the meaning of life
and how is it possible that in a few decades
ancient forests of thousands and thousands of years old are no more
their roots seeping blood

human life
exposing tree roots
after the flood

the deluge carry with them the naked and dead bodies
making not a sound
no desperate cry for help

while we’re awake
together through the night
watch the trees drop and fall, count the vote
missing not even
one dead body…

December 30th, 2023

đây không phải là một bài thơ
nó chỉ cầm bút và dạy bạn cách sống
bài diễn văn đầy hy vọng
của một người không thích làm anh hùng

bài ca dưới lòng đất
gửi đến những người cô đơn
đang ngồi hát một mình

– tôi là người được chọn

bạn có nghe thấy cuộc tuần hành của những người bị từ chối không?
những người bị bỏ lại
như sự ngây thơ bị bỏ rơi

cuộc chơi của tôi không bao giờ thất bại
mỗi ngày đều là một cuộc chiến
ám ảnh tôi

tôi khuỵu gối xuống
tôi không bao giờ nghĩ hy vọng là cái chết
cho đến khi tôi nhìn vào mắt nó

thôi bạn ở lại đếm những nỗi sợ hãi
của chính bạn

cái chết đến từ vực sâu im lặng
tôi chỉ là một con người, tôi chưa sẵn sàng chết
trong máu tôi vẽ ra con đường
cứu tôi khỏi những nơi tăm tối nhất
cứu tôi khỏi chính mình
sư tử canh giữ lâu đài
ngọc ngà trên vương miện

tôi đã mất tất cả
nhưng bạn không bao giờ có thể tước bỏ giấc mơ của tôi
tôi dựa lưng vào tường
tôi cố gắng thở

tôi đã xây những bức tường này và không thể nhìn chúng sụp đổ
tôi sợ những người đàn ông
nắm giữ chìa khóa của cả một đất nước
thống trị thế giới
nhưng bị mù

kính mừng vị vua của thần chết
tôi vẫn ở đây
ai có thể cứu tôi bây giờ?

không phải vì cuộc bầu cử ăn gian. chúng ta lo sợ
vì không ai gõ cửa
đánh thức mình

cũng không phải mối quan tâm
từ tất cả bạn bè. chúng ta thiếu ngủ
những đêm suy nghĩ phải làm gì
thế hệ chúng ta phải làm gì
từ các cuộc bầu cử bị đánh cắp

chúng ta từng chỉ lo ôm cặp đi học
giải những bài toán vỡ đầu
hiểu những bài văn chìm sâu ẩn dụ
sau đó ngồi nghe tiếng còi hú
của những chuyến xe không phải chở người bệnh đi cấp cứu
suốt đêm

chúng ta hát
bài hát của những chú chim tự do

trong vũ trụ này
đầy những người bị giam cầm không cần xét xử
chúng ta có thể dừng lại và suy nghĩ từ từ
khi khoai nhừ rồi chúng ta vỡ lẽ

cuộc sống này có nghĩa là gì
và làm thế nào chỉ trong vòng vài mươi năm
những cánh rừng hàng ngàn năm đã không còn nữa
rễ cây máu ứa

mạng người
những gốc cây bật ra
sau cơn lũ

nước mang theo những xác chết trần truồng
chúng không tạo ra âm thanh
kêu cứu

và chúng ta cả đêm
cùng thức
nhìn lá cây thả rơi và đếm phiếu
không thiếu
một cái xác nào…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

VIET PHAM

A portrait of Viet Pham by Đinh Trường Chinh

thơ Viet Pham
translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


Viet Pham, born Phạm Trọng Việt 1954, Phạm Thiên Mạc was a pen name he used in Vietnam. Viet was a poet and a prolific translator who shared his translations on social media. He settled in Canada after the Vietnam War. Viet passed away in September 2025.  The world will miss his compassion and sense of humour, and I will miss him, my most unlikely collaborator and friend..

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

WHERE IS THIS POETRY | Lê Vĩnh Tài [483]

Once upon a time, a long time a go, demons got together to form a coalition to destroy humanity.

One of the demon said: “We should hide what is most precious to humanity, so they will have to go and search for it. But what could that be?

Another demon said: “We should hide their poetry. Without poetry, humanity will have nothing to do, they will be sad without the cheapest way to buy and sell fame. But is there a place we can hide this poetry that they can not find.”

One of the demon had an idea: “We should hide it at the peak of the highest mountain in the world.”

One demon disagreed: “Humans are addicted to fame, climbing to the top of a mountain is just a game.”

“Then maybe we should hide it at the bottom of the sea.”

“No we can not, with the current technology they can build a submarine to dive deep enough to find it. Humanity will know.”

One of the younger demon had an idea: “Why don’t we hide poetry in the sky?”

An old demon chastised: “No, the Creator is not stupid. You hide it up there he will rain garbage everywhere, and we will be the ones cleaning up all the mess.”

After a long deliberation, one of the older demon riddled with arthritis announced: “We should hide the poetry inside humanity. Humanity in general will try and find poetry everywhere else except in themselves, all they see are those who are constantly boasting how much more they have than other people, the invitations they had on the podium… while their wives and children they never look at them. Hide it inside their heart and they will never find it.”

The demons concurred.

And from that point on, to this very point in time, humanity is on a constant search for their poetry in the newspaper, on the podium, at the pub… never realising the fact that poetry lies within them, hidden inside their gut, their very own heart and soul.

THƠ ĐANG Ở ĐÂU

Ngày xưa, có một bầy ma quỷ tập hợp lại với nhau để lên kế hoạch làm hại con người.

Một con ma lên tiếng: “Chúng ta nên giấu cái gì quý giá của con người, cho bọn họ tiếc mà phải đi tìm. Nhưng mà cái đó là cái gì?”

Một con ma khác lên tiếng: “Chúng ta nên giấu thơ của con người. Không có nó, ngày đêm con người sẽ phải khổ sở vì không còn trò gì để mua danh mà lại rẻ tiền. Nhưng vấn đề là chúng ta sẽ giấu thơ ở nơi nào đó mà con người không thể tìm thấy được.”

Một con ma ý kiến: “Chúng ta sẽ quẳng thơ lên đỉnh núi cao nhất thế giới.”

Con ma khác phản đối: “Con người rất háo danh, chuyện trèo lên đỉnh núi đối với họ không có gì khó khăn.”

“Vậy thì chúng ta sẽ đem thơ dìm xuống đáy biển sâu.”

“Không được, con người sẽ chế tạo ra những con tàu hiện đại để đi lặn xuống tận đáy biển. Rồi con người sẽ biết.”

Một con ma trẻ có ý kiến: “Hay là chúng ta đem giấu thơ lên trời?”

Con ma già phản đối: “Không được, ông Trời rất thông minh. Thả thơ lên đó ổng sẽ rải xuống thành đống rác, chúng ta sẽ phải quét dọn hộc máu.”

Suy nghĩ hồi lâu, có một con ma già lụ khụ lên tiếng: “Hãy giấu thơ ở chính bên trong con người. Đa số con người đi tìm thơ ở khắp chốn, khắp nơi và bao giờ họ cũng thấy người khác khoe mẽ nhiều hơn mình, in nhiều hơn mình, lên sân khấu nhiều hơn mình… còn bản thân họ và vợ con họ nheo nhóc ngay trước mặt thì họ chẳng bao giờ quan tâm. Giấu vào bên trong con người thì con người không bao giờ tìm thấy.”

Tất cả các con ma đều đồng ý.

Và kể từ đó, con người mãi miết kiếm tìm thơ trên báo, trên sân khấu, trong quán nhậu… mà không biết rằng nó đã được giấu ngay trong tâm hồn hay trong ruột già của chính mình. 


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

UNSPOKEN WORDS AND LOVE LOST | Lê Vĩnh Tài [342]

St Joseph Hanoi, Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the escaped light through the cracks
oh my battered heart

pieces of my isolation
decay and envy
poor me

as always you came creeping
back into my life
you torture this tired spirit
with your memories
nightmares and lies

you steeped me in the colour of you, love
I hope I can survive it and breathe
give me a moment
I need to breathe

the way you were not long ago
to everyone
a virus

LỜI NÓI KHÔNG THÀNH VÀ TÌNH YÊU BỊ BỎ RƠI

ánh sáng lọc qua
những vết nứt của trái tim tan nát
của tôi

tôi vỡ vụn trong cô đơn
sự thối rữa trong lòng ganh tỵ
tôi đáng thương

cuối cùng em cũng len lỏi đến
hành hạ tâm hồn mệt mỏi của tôi
với những ký ức và ác mộng

màu sắc của em nhuộm lên tôi
với hy vọng cố gắng sống, tôi
chỉ cần thở thêm một chút nữa

như ngày xưa
em từng là virus
của mọi người


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.