The knife at my throat | Nguyễn Thị Phương Trâm

Chúng ta như nhau thôi, tôi không biết ai đang dí dao vào cổ ai.

Tôi chỉ biết rằng giúp tôi là việc bạn không thể, về sự nỗ lực của tôi bạn không đủ công cụ và điều kiện để hỗ trợ cho tôi. Cảm hứng bạn đã trao qua những tác phẩm của bạn, không phải là sự khát khao qua dịch thuật, mà là vì qua những tác phẩm của bạn tôi muốn viết. Tôi học được cách viết ra những gì tôi đã giấu trong lòng tôi từ tuổi thơ ấu. 

Sự thương hại không phải là thứ tôi dành riêng cho bản thân tôi, vả lại là cho những người đã không kiếm được ánh sáng trong công việc của chính mình. Khi không có biết yêu thương chính mình thì làm sao thật sự biết yêu thương người khác.

Đây không phải là một điều thất vọng, khi đã nhận ra bạn không thể giúp tôi như tôi đã dự đoán. Bởi vì hành trình viết lách của tôi đã được củng cố vì bạn. Tôi viết không phải vì bạn, mà vì tôi muốn thoát những ám ảnh quỷ quái đã theo tôi từ bao giờ. Kỳ lạ là bạn đã thành một người bạn đồng hành trong cuộc hành trình cô đơn này. Tôi biết, đây không phải là sự lựa chọn của riêng bạn. Bạn đã bị cuốn theo sự phát triển tư duy của tôi. Nên tôi muốn cám ơn bạn. Cám ơn một tâm hồn thành đạt tài năng sẽ luôn cùng tôi trong hành trình của mình. 

Dù muốn hay không, bạn là tù nhân của tôi.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Red | Nguyễn Thị Phương Trâm

Red:

[a portrait of Chinh]

Shades darken at day’s end
Oozes through my veins
Moistened parted lips
Blushing shy cheeks
Sweaty temples in heat
Lighting wild fire

The colour of passion
The hues of sunrise.

Beneath this old wilderness
—I’m alive!


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

bury me in the night | Nguyễn Thị Phương Trâm

Chú ong hút từng nhụy hoa
từng bụi bay trụi bay qua cánh đồng
phấn hoa phấn được đi chơi
từ em hoa lữ đến ơi hoa hồng

_____

bury me in the night
sightless and free bury me
falling fire resolving ashes free me 
free me from thee

chôn tôi trong đêm
bạn đã bị mù
cứ tha hồ chôn tôi
lửa đã tắt và tro tàn 
giải phóng tôi
 
ra khỏi bạn?

_____

JUNE 2020


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Không in | Nguyễn Thị Phương Trâm

Tháng mười một, 2021

Người bạn tri kỷ quý mến của tôi,

Giữa mùa đại dịch, trước Noen năm vừa rồi thì Trâm khám phá mình có hai cái u bằng 2 trái bóng gôn, sáu tháng xét nghiệm đủ thứ cho chuyện khác qua ultrasound tình cờ thấy. Vì covid, tháng giêng mới mổ.. mới biết là chúng là những u lành.. Tôi chôn vùi tâm trí tôi trong blog. Vừa mổ xong thì Shani, chó của mình ung thư chết. Nên một thời gian tôi rất sợ không có thơ anh để dịch, tôi gần như muốn điên.

Kinh tế, chuyện này tôi không muốn nói thêm.

Suy nghĩ của tôi thay đổi rất nhiều qua những ngày tháng đó. Tôi hay đọc lại những bản dịch cũ, nhận ra một điều thực tế là ít khi có một bài nào tôi nghĩ là hoàn hảo. Đây là niềm vui, tôi được thấy rõ là mình đã tiến bộ chứ không phải càng ngày càng đi lùi ngược lại vào quá khứ.

Đã qua được đoạn này của cuộc đời tôi, tôi chỉ muốn thật chân thành với chính mình. In sách đối với tôi sẽ không đem lại ý nghĩa thật sự, tôi chỉ thấy cuộc đời có ý nghĩa khi tôi ngồi viết, hay dịch chữ, tìm hiểu về chữ, ngoài đó không có gì bằng. Cuối cùng là tôi đã thất lời hứa với Thiện, nhưng tôi chọn tôi trước.

Ai tôi cũng quý, và ai tôi cũng sẽ không in. Nói ra công khai với quần chúng thì sẽ thành một chuyện thật nham nhở.

Nên sự thật là tôi đã lợi dụng anh. Sẽ không có ai hỏi tôi nữa để tôi cần phải từ chối. Tôi tính trước.

Trời sinh tôi ra vừa tính xa và xinh hơn anh là sự thật. 


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a sinister dark cloak | Nguyễn Thị Phương Trâm

There’s a moment
in my day
I believe
it’s impossible

You’re laughing somewhere
in a dimly lit cavern
she is laughing at something
you said
– no, no, I can’t
yes, yes please

Her words contrary to the curves on her body
her shadow in the flickering candle light
wrapped around you
a sinister dark cloak.

Me
I’m sitting
on
a full stop.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Dignity is a measure of your pride?  | Nguyễn Thị Phương Trâm

Dignity is a measure of your pride?

My busy predisposition could not confine me
to the walls of the room
no matter the glimpses of the glorious South China Sea
or a lively metropolis.

A diet of watery rice and a runaway gut
hit with the curse of bleeding
I planned an escape on the tarmac

A few steps onto the uneven footpath,
flat on my stomach
my dignity exploded across half a mile radius.

The kindness of people helped me up
while my pride lay forlorn on the concrete,
alone I stood up and thanked them…

Eo tròn mông tròn…
tôi vẫn bước tới vôn vớt dành lại một tí tôi.

I hope I’ve managed a smile on your face


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

“nothing gold can stay” | Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem inspired by Robert Frost, tặng anh Dinh Nghiem Ho



“Nothing gold can stay”

At the golden hour, you are mine and nature alone

Your glory in the fleeting light
Your beauty your might
In the coming impending darkness, you shine
You are finally mine.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

On the clouds rest my weary soul | Nguyễn Thị Phương Trâm

On the clouds rest my weary soul,
Self drifting in the sea of blue.
Further from the heart’s enclave,
More pulling on my maternal chord.

The pulse races to a pace slow,
Eyes glimmering strings of dew.
To where? I’m travelling not alone,
Not past a sunrise, yet I yearn for home..

2014


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.