Cảm giác đi lang thang của một người tha hương trên quê hương mình hơi vui.
Chuyện đơn giản như internet banking hay nạp tiền cho điện thoại tôi cũng không biết làm. Tôi với suy nghĩ có chồng hơn 30 năm học mấy chuyện đó làm chi, tôi nhường hết cho chồng để dành chất xám của mình cho công việc dịch thơ.
Tối, mưa, đi qua cầu giờ cao điểm, may là có một cháu gái dẫn mình qua đường không thì chịu thua luôn và phải quay lại hơn một cây số về khách sạn.
Cháu gái thật có tâm, lại gặp cụ 70 bạc cả đầu, thấy thương, cháu đã ôm cụ 70 sau lưng mình trước những chiếc xe auto óng ánh tắc đường dưới những hạt mưa sột soạt. Cháu đã dắt cụ qua đường một cách an toàn nhất có thể.
Qua đường thì tôi lại bắt được cặp mắt khó chịu của cậu ngồi ở quầy Viettel, cậu nhìn mình cau mày cau mặt. Tôi hỏi cậu cho tôi xin nạp 200K, cậu chợn mắt to hơn nhìn mình như một người điên vậy. Tôi đưa cậu cái thẻ điện thoại tôi đã mua ở sân bay với những con số của điện thoại. Số này á? Giọng nói của cậu gắt gỏng. Vâng. Tôi mỉm cười.
Nghĩ lại thì tôi có thể đoán là:
1) mình nạp hơi nhiều mà chỉ 4G
2) tại sao không bank transfer
3) đêm khuya mưa gió rét mới đi
Tôi chẳng thấy có vấn đề gì. Vui.
Thích ghê, mưa lạnh như ở Sydney, cảm giác như được đi lang thang với nàng German Shepherd trong mưa nửa đêm những năm trước và giữa đại dịch. Người và chó ở đâu cũng vậy.
Ướt nhèm.
Khác một chút ở văn hóa và pháp luật.
Cuộc sống ở Việt Nam thực tế hơn. Chó mèo không nuôi thì bán cho người ta thịt.
Úc ngoài tiểu bang South Australia, giết ở nhà ăn không sao, nhưng cả nước không có ai được quyền bán thịt chó hay mèo.
So, when you are in rome…