This nation

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo 
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

This nation

 

A nation without dinosaur

a tragedy of tradition

I might need an ocean of watercress

to revive the non-existing fossils?

 

A nation censured by a pant-less army of ethics 

missing the terminology of revolution

starting with a monkey

citizens training for a circus.

 

A nation the epitome of a rainy night

wetting not the layabouts but insidious are the floods

full of returning regulars

scarred from head to toe, stripped of their weapon.

 

A nation prickly with hair, salty, sloppy

display on a chipped plate

the owner and head chef counting money

at the back amongst the empty bottles.

 

A nation crawling left or right

towards the trenches, towards secret bunkers

lid blown off, filled up, full of eels

in a game of hide and seek from the past.

 

A nation the epitome of a rusty bomb

in a Chinese bottles barn

waiting to be sawn open and sold off

the bomb may be silent, may explode.

 

A nation that is a bit old, severed

the patched up fields, rivers of fading threads

I have taken it off, leaving it behind, left

In a faraway land, at a flea market, I am looking for similar attire.

December 2022

 

Đất nước này 

 

Đất nước này không có khủng long

đó là vấn nạn truyền thống

liệu tôi phải cần một đại dương rau

để phục sinh những hóa thạch chưa bao giờ tồn tại?

 

Đất nước này đang bị canh giữ bởi đạo quân trần truồng

sót lại từ cuộc cách mạng

Đầu tiên bởi một con khỉ

cả dân tộc được huấn luyện để làm xiếc.

 

Đất nước này là buổi tối mưa

không ướt kẻ nằm nhà nhưng ngập lối

trở về của người đi tuần 

thương tích đầy mình, bị tước đoạt vũ khí.

 

Đất nước không sạch lông, mặn, bầy hầy

bày ra trên dĩa mẻ

chủ tiệm và đầu bếp đếm tiền

sau hè giữa đống vỏ chai.

 

Đất nước nay bò trái hoặc phải

về phía chiến hào, về phía hềm bí mật

đã bị bật nắp, đã ngập, đầy lươn

trong cuộc trốn tìm quá khứ.

 

Đất nước này là quả bom gỉ

trong vựa ve chai của người Tàu

chờ đợi được cưa ra đem bán

bom có thể câm, có thể nổ.

 

Đất nước này hơi cũ, đứt hút

những cánh đồng miếng vá, những dòng sông chỉ mờ

tôi đã cởi ra, để lại, bỏ đi

Đến xứ sở xa, tôi ra chợ trời tìm kiếm áo quần tương tự.

 

8.2011


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Haircuts on the pavement

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Haircuts on the pavement

a way for the poor to make a living

a debonair past-time for the nouveau riche

Removing ear wax is a unique specialty

the pleasurable experience fraught with danger

while history is sleepy in complacency

The most dangerous service(on offer) is shaving

the blunt blade sharpened to the max

sit still, don’t move, don’t have an opinion

Haircuts on the pavement

now available only in a few countries like Vietnam.

_____

Hớt Tóc Vỉa Hè

Hớt tóc vỉa hè

cách kiếm tiền của người nghèo,

trò sành điệu của bọn trưởng giả

Món độc chiêu là món ngoáy tai

cơn dễ chịu đầy rủi ro

trong sự lim dim lịch sử

Nguy hiểm nhất là món cạo râu

dao đã mòn nhưng mài rất sắc

cần phải ngồi yên và đừng ý kiến gì

Hớt tóc vỉa hè

chỉ còn ở vài nước như Việt Nam.


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The COVID Cruise

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Grey sky, through the clouds, escaped rays of light

the glaring sun indifference upon a ship aground

the silent port.

The ship docked, but the passengers weren’t allowed home.

They waited for a decision from the mainland,

countless meetings by those who can’t swim.

They waited too for their name to be called next 

by an illiterate, the Grim Reaper.

On a ship railing, a seagull watched

two older people pacing in their cabin

like lightly battered caged birds.

The pair married in February.

Now March, on their honeymoon,

after separate divorces ten years past.

A person riding a bike stopped, asked.

“Is there anything I can do for you two?”

The woman asked for a leaf; 

The man wanted sildenafil. 

Instead, they smiled and waved.

Beneath the surface of the oily water fish swims

a metal ship, an artificial island.

One day the island will be dismantled.

But the lifespan of a fish is too short

to see such a significant change.

It swims, searching for scraps

dropped by drinkers on the ship deck.

The people, waiting for permission to disembark

waiting for the call from the illiterate.

The roll call in truth though no one heard 

started long ago.

_____

Du thuyền COVID

Bầu trời xám, vài tia nắng qua đám mây

là cái nhìn lãnh đạm của mặt trời xuống con tàu mắc cạn

trong bến cảng im lìm.

Tàu cập bến nhưng hành khách không được phép về nhà.

Họ chờ đợi một quyết định từ bờ,

sau vô số cuộc họp của những kẻ không biết bơi.

Trong khi đợi họ có thể được gọi tên

bởi Thần Chết, là một kẻ mù chữ.

Con hải âu trên thành tàu quan sát

hai người già đi lại trong cabin

như đôi chim hơi rũ rượi trong lồng.

Hai người già cưới nhau hồi tháng Hai.

Bây giờ là tháng Ba, họ đang tuần trăng mật,

sau khi ly dị vợ chồng cũ cách đây một thập niên.

Một người đi xe đạp trên cảng dừng lại hỏi,

“Tôi có thể giúp gì cho ông bà?”

Người đàn bà muốn xin một chiếc lá,

người đàn ông muốn mua Viagra,

nhưng họ chỉ mỉm cười, vẫy tay.

Dưới mặt nước váng dầu con cá vẫn bơi quanh

chiếc tàu sắt, một hòn đảo nhân tạo.

Một ngày kia đảo sẽ được tháo rời.

Nhưng cuộc đời con cá quá ngắn ngủi

để chứng kiến những đổi thay to lớn.

Nó chỉ bơi, tìm thức ăn vụn rơi

từ những người tựa thành tàu uống rượu.

Những người đợi được cho phép lên bờ,

và cũng đợi kẻ mù chữ gọi tên.

Cuộc điểm danh thật ra đã bắt đầu

từ rất lâu và không ai nghe thấy.

Phan Nhiên Hạo | 9 Tháng Mười 2020 litviet


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A sketchy self-portrait

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A sketchy self-portrait

 

This is my life: not lovely but has some meaning.

This is my mother: also the mother of the sea.

This is my father: dead, right by his side was his gun, the barrel still full.

This is my other brother: an impotent and loud man.

This is my older sister: half of her husband, and half of her underwear.

This is my younger sibling: crushed by history and money.

This is my wife: my only friend.

This is my child: from the darkness of the womb the child had brought light into the world.

This is my vernacular: half underwater, half on land.

These are my compatriots: all hatched from eggs.

This is my country: Which country? I ask.

This is my enemy: just like me, tired and emaciated.

This is my ancestor: a decrepit back bent old monkey,

he feeds us by shaking the fig tree waiting for fruits to fall right into our gauntlets.

This is my toy: made of clay.

This is the newspaper I read every day: canard

all the ducks sitting around hatching the meaning of us.

 

This is my life: not for sale.

October 2022

Phác thảo cho một chân dung tự họa

 

Đây là cuộc đời tôi: không tươi đẹp nhưng có chút ý nghĩa.

Đây là mẹ tôi: cũng là mẹ của biển.

Đăy là cha tôi: người đã chết, khẩu súng bên thân đạn vẫn còn đầy.

Đây là anh tôi: một người liệt dương và lớn tiếng.

Đây là chị tôi: một nửa của chồng, một nửa của đồ lót.

Đây là em tôi: bị đè bẹp bởi lịch sử và tiền.

Đây là vợ tôi: bạn duy nhất của tôi.

Đây là con tôi: từ bóng tối bụng mẹ nó ra đời mang theo ánh sáng.

Đây là ngôn ngữ tôi: một nửa dưới nước, một nửa trên bờ.

Đây là đồng bào tôi: tất cả từ nở ra từ trứng.

Đây là đất nước tôi: Đất nước nào? Tôi hỏi.

Đây là kẻ thù tôi: giống hệt như tôi, mệt mỏi gầy còm.

Đây là tổ tông tôi: con khỉ già lọm khọm,

kẻ nuôi tôi bằng cách rung cây cho sung rụng vào mồm.

Đây là đồ chơi của tôi: bằng đất sét.

Đây là tờ báo tôi đọc hàng ngày: toàn tin vịt,

những con vịt đẻ trứng nở ra chúng ta.

 

Đây là cuộc đời tôi: không để bán.

 

Source: Radio mùa hè

Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Titonia

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Như Hoài

Titonia

 

An umbrella the colour of titonia

walked down from the top of the slope

Walked from the bottom of the pit up

crossed a valley of sunlight

lay down on the slopes of Cù hill

faced down on a body of clouds

a colt full of life

on the verge of tears

 

Dreams drifting                   drifting dreams

through a broken window

through a home green with moss

loosely fastened collar buttons

perched on woollen threads

a lamp lit up the mist in the street

the whip of a horse cart

going going home

quietly

up high

June 2022

_

Dã quỳ

 

Chiếc dù màu hoa quỳ

đi từ trên dốc xuống

Đi từ dưới vực lên

băng qua lũng nắng

nằm nghiêng trên đồi Cù

úp mặt xuống xác mây

con ngựa non tràn trề sinh lực

muốn khóc

 

Giấc mơ trôi                   giấc mơ trôi

qua ô cửa vỡ kính

qua ngôi nhà xanh rêu

cổ áo gài không kín ngực

ngồi trong những sợi len 

ngọn đèn tỏa sương xuống phố

người đánh xe thổ mộ

về               về

trên cao

lặng lẽ




1990 

 

Source: Radio mùa hè

Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Ant city

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

The baby emerges from the black stagnant water

shouting, selling false hope.

Shoe polish with a mingling of soot

hot pot with a mingling of saliva

electrical wires hanging the clouds out to dry

over the tangling misery.

Call each other via a horn and truck loads of gravel

Stuck on a one-way street.

Dawn steeped in a cafe alleyway

bearing the stench of rotting fish.

Behind the glass window the smearing of pizzas

foreigners in a time of integration in shorts

the garment of the backpacking district.

A red tendon between two muscles

spasming loosely yet tightening up

while all the needles tips broke

and there’s a hole in the ozone layer.

Saigon

deputised civilians

stood on one leg

hiccupping

on a multicoloured anthill.

July 2022

_

Thành phố ổ kiến

Đứa bé trồi từ kinh nước đen

lê la rao bán hy vọng hão.

Xi giày trộn bồ hóng

lẩu trộn nước bọt

dây điện phơi mây

trên chằng chịt khốn cùng.

Gọi nhau tiếng tù và     xe chở đá

Mắc cạn đường một chiều.

Bình minh ngâm trong cà phê hẻm

cam chịu cá ươn.

Sau cửa kính món pizza chẹt bẹt

ngoại quốc     thời hội nhập     xà lỏn

mặc cả phố ba lô.

Giữa hai cơ những sợi gân màu đỏ

nhùng nhằng nhưng xiết chặt

trong khi tất cả kim gãy mũi

và trời thủng ozone.

Sài Gòn

phó thường dân

đứng một chân 

nấc cụt

trên ổ kiến nhiều màu.

Source: Radio mùa hè


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

as the train arrives

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Me saying it out loud could make someone laugh

another angry and starting plot of coup d’état 

the words are of little importance

like a blue name tag, on the lapel of a shirt

a student turning ten

who has gone through two miserable years of change

who’s used to buying ice each summer lunch

hoping to dissolve the Sun

into a rectangular iceberg.

When I was older, I thought words could heal

by opening up a wound, disinfecting then bandaging. I thought…

No, in this silence sometimes I saw

the two hands of recall stretching out

clapping violently without a sound

like the wind, like an insidious resentment

of spirits buried together

I’m exhausted from the silence

It’s unforgiving; it’s like ants,

patiently carries each red blood cell from my body.

I pointed this out in a scream

But the train lunging forward with its horn-like thunder

turns my efforts into a joke

A row of white words written on the black wall of the train):

“Post Colonial train, on a Global Route.”

I quickly jumped on. On the carriage sat and stood a ridiculous number of people

How many are like me without a ticket?

_____

TRONG KHI CON TÀU ĐI TỚI

Tôi nói ra điều này có thể làm một người cười

một người khác nổi giận và bắt đầu các âm mưu đảo chánh

những lời nói thật ra không có trọng lượng gì

như một bảng tên màu xanh, trên ngực áo

đứa học trò lên mười

đã trải qua hai năm đổi thay cực khổ

Nó thường đi mua nước đá những buổi trưa hè

hy vọng làm tan mặt trời

thành những tảng băng hình chữ nhật.

Khi lớn lên tôi tưởng lời nói có thể chữa lành

mở ra một vết thương, tẩy trùng rồi băng lại. Tôi tưởng…

Không, trong sự im lặng này đôi khi tôi thấy

hai bàn tay của ký ức vươn ra

vỗ vào nhau hung bạo không thành tiếng

giống như gió, giống như sự thù nghịch ngấm ngầm

của những linh hồn bị chôn chung

Sự im lặng này làm tôi kiệt sức

Nó không tha thứ, nó giống như kiến,

kiên nhẫn khiêng những hồng huyết cầu ra khỏi thân thể tôi.

Tôi nói ra điều này bằng giọng hét to

Nhưng con tàu lao đến với tiếng còi như sấm,

khiến cho sự cố gắng của tôi chỉ là một trò hề

Trên thành toa đen lướt qua hàng chữ trắng:

“Tàu Hậu Thuộc Địa, chạy tuyến Địa Cầu”

Tôi vội nhảy lên. Trên tàu đứng ngồi nhiều người lố nhố

Có bao nhiêu người đi lậu vé như tôi?

Translated in September 2019


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Strumming the strings of exile

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

The guitar player tightened the strings

periodically in exile,

in Cửu Long alluvial 

and American Midwest meadows.

Where he lives the sky is full of clouds, cattle to the slaughter.

He glorifies love, the scent of a path far away from the equatorial rain. 

Verbally he longed for his home, snow storms,

empty parking lots.

His past is like a singer in a folk dance troupe

a blind act. His present is like a hot air balloon,

flying, waiting for the moment it will fall.

His future is a television box

in a nursing home, with no signal.

He has nothing but jazz, 

in a world hard of hearing.

Hence, he’s overcome by the futility of it all

like when the power was cut and he was crammed in a room

on Nguyễn Tri Phương boulevard, naked, 

fanning,

Saigon in the eighties.

May 2022

—–

Người chơi đàn lưu vong

Người chơi đàn này căng dây

giữa những múi giờ lưu vong,

giữa phù sa Cửu Long và cánh đồng Trung Tây

nước Mỹ.

Bầu trời nơi y ở nhiều mây, đàn bò sắp vào lò mổ.

Y ca ngợi tình yêu, mùi con đường sau cơn mưa

nhiệt đới. Y nói về tha hương, bão tuyết,

bãi đậu xe vắng người.

Quá khứ của y như người hát xẩm

giả mù. Hiện tại của y như khinh khí cầu,

bay, và đợi giờ rơi xuống.

Tương lai của y là một Tivi

trong nhà dưỡng lão, mất sóng.

Y không có gì ngoài jazz,

trong một thế giới nặng tai.

Điều này khiến y cảm thấy vô tích sự

như tối Chủ Nhật cúp điện nằm trong phòng chật

đường Nguyễn Tri Phương, trần truồng,

và quạt,

Sài Gòn những năm 80.

10.2011


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: