winter awakening | Thái Hạo [27]

source: Thái Hạo's social media page

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

winter
awakening
in a sad corner of the fridge
bulbs of garlic sprouting bitter sprouts
fingers on the keyboard typing out the lines of poetry
he misses his old self
dust
the calling
the earth moaning 

through the breezy autumn hills and the white clouds 
rest simply
his head on a soft pillow 
tuck himself in the blanket
rest his back on the yellow sofa
Noah’s Vessel Drifting
sleep amongst the trees on an unnamed island

winter
weeping garlic shrubs
the old citadels under a blanket of white snow
returns the brown starling amidst the rainy night
yearning for its branches
drained by all the corroding bitterness

winter
closed doors
Bocelli singing a hymn as though he’s a lonely bird in the mountains
the garlic bulbs sadly perished overnight in the corner of the fridge
white cathedral
yellow lights
candles burning

all he wants is rest
lie down in a house full of glass panel doors and widows
watch the mountains fly by
upon the blessings of a prayer…

October 2022

thức dậy
mùa đông
trong góc tủ lạnh buồn
những cây tỏi đã mọc mầm cay đắng
anh ngồi gõ một dòng thơ cũ kỹ
nhớ mình
cát bụi
tiếng gọi nào
đất đá than van

gió đã thổi từ đồi thu mây trắng
anh thèm nằm xuống
gối chăn mềm mại
anh thèm nằm xuống đây
trên chiếc sofa màu vàng
con tàu noah trôi dạt
đang ngủ giữa cây rừng trên hòn đảo không tên

mùa đông
những cây tỏi khóc than
tuyết đã trắng trên những thành quách cũ
con sáo nâu trở về giữa đêm mưa
vì thương nhớ một cành cây
mòn chân thù hận

mùa đông
những khung cửa đóng chặt
chàng Bocelli mù hát bài thánh ca bằng giọng của loài chim một mình trong núi đá
những cây tỏi đã chết đêm qua trong góc tủ lạnh buồn
ngôi thánh đường màu trắng
và đèn vàng 
nến thắp

anh thèm nằm xuống đây
trong căn nhà nhiều cửa kính
nhìn những dãy núi bay đi 
trên lời kinh chúc tụng…

Thái Hạo


Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

“be thankful that we’re living in peace” | Thái Hạo [33]

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translation and photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

“be thankful that we’re living in peace”
our teacher said as he threw his hands in the air
startling the poor sparrow
it dove right into a cloud of smoke in a burning field
the abandoned window left with nothing
but black steel bars
opened to welcome the spring

“cherish what you have
because you can’t go outside
you won’t have WiFi
no one can watch TV anymore”
our teacher again threw his hands in the air
cutting the fog
and there’s dawn

“sir, the pigs gets to live in peace
around a stone trough
long live peace at the animal farm
all the animals are happy
happily procreating in front of each other
rolling around in the mud
rolling off to sleep
their dreams comes in spasms
visible on each other skin

don’t talk to us about peace
on a squeaky bed
with loose screws
don’t talk to us about peace
when the microphone is not plugged in
when we’re almost in the street

long live to peace
sleeps six feet under
under the graves of those
already dead

sir, should you not talk about
how drunk Dionysus got on grape juice
tell us about
Hamlet’s death
at the point of a sword it was a glorious gift
reserved for the love of the lovely Ophelia

love
love is not a gift from a drawer of an old king
with a pointy sharp nose
who happened to pity
a broken beggar
lost at the foot of the city wall…

“Hãy cảm ơn vì chúng ta đang được sống trong hòa bình”
người thầy giáo nói
và vung tay
làm con chim sẻ giật mình lao vút vào đám khói đốt đồng mùa xuân
khung cửa sổ trống không
chỉ còn lại những song sắt màu đen

“hãy trân trọng những gì chúng ta đang có
Vì các em sẽ không thể ra đường
chúng ta sẽ mất wifi
không ai được xem tivi nữa”
người thầy giáo lại vung tay
chém vào bầu sương mai

“thưa thầy, những con lợn luôn được sống trong hòa bình
quanh cái máng đá
đó là nền hòa bình vĩnh cửu
trong nông trại
tất cả những con vật đều vui vẻ làm tình
trước mặt nhau
và lăn ra ngủ
giấc mơ co giật từng hồi trên da”

đừng nói với chúng tôi về hòa bình
trên chiếc giường lủng lẳng dây ống
đừng nói với chúng tôi
về hòa bình
khi chiếc micro bị giật ra khỏi bức tường
bên kia là đường phố

nền hòa bình vĩnh cửu
ngủ bên dưới những nấm mồ
của những người đã chết

thầy hãy nói về
cơn say của thần rượu nho Dionysus
hãy nói với chúng tôi
về cái chết của chàng Hamlet
vì mũi gươm là tặng phẩm
dành cho tình yêu của nàng Ophelia yêu kiều

tình yêu
tình yêu không phải là món quà được gửi tới từ ngăn kéo của một ông vua già có chiếc mũi nhọn hoắt
thương tình
người hành khất
cúi mặt
đi
dưới chân tường thành…

Thái Hạo


Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

SLEEPWALKING | Thái Hạo

Moonlight by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

the summer rain
I’m in a hut
no walls, I can’t sleep
in search of a dream from last night, a corn seed germinating
corn kernels like someone’s front teeth
breaking through the soil
piercing the sunlight
dancing in the storm sprouting white reeds
amongst the weed

Corn kernels like the teeth
my father pulled out of my gums
thrown on the roof
thrown under the bed
call for the rustling mice in a corner
teeth sprouting from fleshy red gums
sprouting out of nowhere
white
jasmine buds

Where be those teeth
father’s eyes are now weak
teeth swaying like bamboo in the wind
at the edge of an orifice
fingernails toenails and hair
and a section of my appendix
where are they now?

Where did I go
wandering eyes
untrained ears
cogon grass blades as sharp as razor blades
tiny slices dripping drops of blood on my limps
tiny red buds on my skin

Long have I travelled
amongst the dubious
escape barely through a side lane
met the tears in my mother’s eyes

I am now amongst
the hammering nails on wood
amongst slashes of a blade on old bamboo
I hear the shouts of the dog merchant
barking dogs
mournful yelping
through metal crates

I crossed the cogon steppe white with flowers
their blades cutting into my hands and feet
dripping red blood, the field far too big
I took a shortcut through the valley
over the pebbles through a fresh clear stream
purple myrtle bushes plump with fruit
alert deer ears discerning the wind, came across a young woman
running through the goosegrass as though she was flying
her white dress attached to the clouds
I dipped both of my hands in the water
I wanted to lie down
fall asleep on the grass
till there is no summer

I opened my eyes
to glaring sunlight
long gone rain
and two puppies fast asleep
startled by something
in a dream

MỘNG DU



Trong cơn mưa trưa hè
tôi nằm giữa chiếc chòi tranh không có vách
Cố ngủ
Để mơ về những hạt bắp nảy mầm còn dang dở trong giấc mộng đêm qua
Những hạt bắp như những chiếc răng cửa
Vỡ đất
đâm thủng ánh mặt trời
đứng múa trong mưa trong gió rồi trổ cờ như lau trắng dưới chân cỏ dại

Những hạt bắp như những chiếc răng ngày xưa lung lay mà bố tôi giật văng ra khỏi chân răng tôi
Và ném lên mái nhà
Ném xuống gầm giường
Gọi chuột
Rúc rích
Những chiếc răng mọc lên từ thịt đỏ chót
Mọc lên từ hư không
Trắng
như nụ lài

Những chiếc răng về đâu
Mắt bố giờ đã mờ
Những chiếc răng lung lay như lũy tre gió thổi
Bên miệng vực
Những móng tay móng chân và tóc
cả một đoạn ruột thừa của tôi
Chúng đã đi đâu?

Tôi đi đâu
Đôi mắt lang thang
Hai tai này đi hoang
Cỏ tranh sắc như lưỡi lam
Cắt những vết máu li ti trên ống chân
Như những nhị hoa màu đỏ mọc trên thân thể tôi

Tôi đến từ một nơi nào xa lắm
Giữa những linh hồn quờ quạng
Tôi theo một lối nhỏ đi ra
Và tôi gặp mẹ tôi
Nước mắt đầm đìa

Tôi ở đây giữa những tiếng búa đóng đinh trên gỗ
và tiếng sống dao gõ vào thân tre già
Tôi nghe tiếng rao của người mua chó
Và tiếng chó sủa
Cả những tiếng rên hư hử trong chiếc lồng sắt
Tôi băng qua cánh đồng cỏ tranh nở bông trắng xóa
Lá cỏ sắc cắt vào hai chân và hai bàn tay tôi
Cánh đồng mênh mông
Nên máu rướm đỏ cả tứ chi
Tôi lội tắt để về thung lũng
Ở đó có dòng suối trong vắt chảy trên đá cuội
Có vạt sim tím trái chín béo núc
Có những con mang vểnh tai nghe gió
Cô gái chạy như bay trên cỏ bàn chầu
Váy trắng vướng vào mây trắng
Tôi vục hai bàn tay vào nước suối
Tôi muốn được nằm ở đây
Và ngủ trên đám cỏ
hết mùa hè

Tôi tỉnh dậy
Ngoài trời nắng chang
Mưa đã hết từ bao giờ
Hai con chó nhỏ vẫn nằm ngủ
Giật mình trong mơ
——————-
Tây Lạc Viên

Reeds. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Nổi tiếng trên mạng và Văn hóa like | Thái Hạo

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thái Hạo

February 16, 2022

Nổi tiếng trên mạng, có lẽ là không khó lắm. Nấu một nồi thịt “siêu to khổng lồ” đến nửa con lợn, thế là nổi tiếng; Lệ Rơi lên hát, thế là “đi vào lịch sử” rồi đó, livetreams chính mình trong lúc đang ngủ, thế là dậy sóng… 

Xin đừng hiểu lầm, tôi không coi thường MXH, nhất là trong hoàn cảnh Việt Nam hiện tại, nhưng ngược lại, có thể nó là thứ dễ mang lại những ảo tưởng nhiều nhất.

Trước kia, khi nick cũ chưa bị đánh sập, hình như tôi cũng có chút…hơi nổi tiếng trên FB. Nhưng thật lòng, khi post một stt lên, chỉ trong chốc lát dù có hàng trăm lượt like, cmt, chia sẻ tới tấp, tôi vẫn chờ một người. Nếu bài viết ấy dù có cả ngàn like với đầy những lời khen tặng hào phóng mà chưa thấy người ấy bấm like thì tôi vẫn không thể an tâm. Vì tôi coi đó là thầy mình, là người “có thẩm quyền” trong lĩnh vực ấy. Một cái like của họ sẽ như một sự xác tín, ít nhất là đối với chính tôi.

Từ cái trải nghiệm ấy, tôi tự rút ra cho mình một ứng xử: “sống có trách nhiệm” với cái like của mình. Không bấm like tùy tiện, không cả nể hay vì muốn “đẹp lòng nhau” mà chạm ngón tay vào, tất nhiên là trừ những gì vui vui, vô thưởng vô phạt.

Tôi có cảm giác, sự nổi tiếng trên mạng xã hội rất dễ khiến người ta đi lạc. “Những cái like sẽ nhận chìm bạn”. Người có ý thức sẽ tạo, xây dựng và giữ gìn “văn hóa like”. Không bao giờ dễ dãi.

Xã hội vốn có rất nhiều nhóm người với văn hóa, sở thích, quan điểm khác nhau. Trang cá nhân của bạn sẽ “chiêu cảm” những người cùng “tần số” về. Cho nên nhiều like không hẳn là điều đáng mừng nếu bạn chưa thật sự nhìn nhận đúng giá trị mà bạn chia sẻ. Vì, có thể có một đám đông vô minh đang “quạt” cho bạn bốc cháy như một vị thần!

Đừng mang tiền đến chùa để cho, chỉ vì bạn có tiền, bởi như thế là bạn đang làm hại/tiếp tay cho những người tu hành không vững đạo tâm. Cũng thế, hãy ngăn chặn người khác “ngáo Phây” bằng cách nghiêm túc và có trách nhiệm với cái like của mình. Like nghĩa là tôi thích, tôi đồng tình với anh. Đừng nên nghĩ  như nhiều người rằng like chỉ là để xác nhận rằng “tôi đã đọc” (dù tôi không thích bài anh viết), không thích thì nên “còm” vài chữ hoặc bỏ qua, đừng like.

“Tổ 10 like”, tôi có quen và rất quý cái tổ này. Mỗi stt của họ có thể chỉ lèo tèo vài cái like, nhưng tôi đã nhận được quá nhiều từ họ, nhiều hơn cả “tổ ngàn like”. Họ sống thật tình cảm, sâu sắc, thường quan tâm và nặng lòng (tất nhiên là không có “định lý đảo” nhé).

Chúng ta đang và buộc phải sống cùng internet, không thể khác được. Và internet có một ý nghĩa rất lớn đối với sự phát triển nhận thức của dân chúng trong hoàn cảnh bị kiểm soát tự do nghiêm trọng này. Nhưng VN lại đang “được” xếp vào nhóm 5 nước có hành xử xấu xí nhất trên MXH toàn cầu. Xây dựng “văn hóa mạng” là trách nhiệm của mỗi người, không ai ngoại lệ cả, vì bây giờ hầu như người Việt trưởng thành không mấy ai không xài MXH…

Đôi khi nghĩ, ngáo đá không đáng sợ bằng “ngáo Phây”, vì nó làm hỏng xã hội một cách rộng sâu hơn nhiều.

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

when the poem had completely lost its mind | Thái Hạo

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

khi bài thơ mất trí
bài thơ bị dẫn ra pháp trường
cô gái đồng trinh cười
như gió xé
áo mỏng đầy trời

buổi chiều mùa đông
con bò cái rống lên vì cơn đau đẻ
tiếng rơi nặng trĩu của một con bê
trên vũng lầy của cuộc sinh nở
trên đám nhau thai đẫm máu

đường tàu nằm im
những thanh tà vẹt nằm im
gối đầu lên cánh đồng mùa xuân
như những người đàn ông ngủ say sau cuộc ân ái
với người đàn bà không biết tên

cánh đồng giờ mùa hạ
con bê con tìm mẹ
vừa kêu vừa chạy theo tiếng sấm màu vàng
trong vùng trời lấp lánh
những sợi chớp màu xanh
.
Thái Hạo

when the poem had completely lost its mind
it was taken to the court
the maiden’s laughter
like the gale
sheer garment filled the sky

the winter afternoon
bellowed a cow in labour
the heavy thud of a calf
quagmire of birth
bloody placenta

nothing but silence out on train tracks 
sleepers unmoving 
as I rested my head on a spring meadow
as sleepy as those men after copulation 
after sleeping with countless nameless women 

summer is now across the fields
the calf continued to search for its mother
screaming, chased after the yellow thunder
flashing sky
blue lightning


FEBRUARY 2022

_____


Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

My fellow citizens | Thái Hạo

Rìa vực by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

My fellow citizens
Bother never with the congressional election. the devil’s banquet
Bother never with the rise and fall or ins and out
Bother never about lighting a fire
Bother never to raise your voice in the anthem from the bottom of a stagnant well
Throw it away
Throw it down the chiasmic gauntlet of the past.

The devil reincarnated
Humans, they will never be.

My fellow citizens
Please call upon each other’s humanity
Teach each other how to be human
Fear and hatred is no way to live
Contempt and ridicule
Not the making of a soul
Nor loneliness and despair
Treasures we take to our bed.

Stand by each other. demand your value
Demand your respect
As human beings
Your fateful birth is the culmination of love
Together we are love.
On this earth
Demand love. the overflowing evergreens
Shining in your eyes
Your spirit
The clearest water well.

Dân nước tôi
Đừng để ý bầu bán đại hội. bữa tiệc của quỷ
Đừng hóng chuyện lên xuống vào ra
Đừng để ý đốt lò củi lửa
Đừng vỗ tay vì cáo chết chồn lên
Đừng hát ca trong vũng đọng ao tù
Hãy xô nó vào miệng huyệt quá khứ
Lũ người quỷ ám
Không thể thành người

Dân nước tôi
Hãy gọi nhau làm người
Dạy nhau làm người
Nỗi sợ và lòng căm hờn không phải gia tài để sống
Khinh khi và chế nhạo
Không phải linh hồn ta
Cô đơn và gào thét không phải báu vật
Để mang theo vào giấc ngủ

Đứng cạnh nhau. đòi lại phẩm giá
Đòi lại tôn nghiêm
Làm người
Mỗi sinh mệnh là kết quả của một tình yêu
Ta đến để yêu nhau
Trên mặt đất này
Hãy đòi lại tình yêu. cho xanh chảy tràn
Cho mắt long lanh
Mỗi hồn người như một giếng nước trong.
—————–
TH. 7/10/2020


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

please, someone tell me | Thái Hạo

Art during the Covid Pandemic by Trần Băng Khuê

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Làm ơn
ai đó hãy nói với tôi rằng
ba mươi nghìn người đã chết vì một cơn cảm cúm chỉ là lời nói dối
hãy nói với tôi về những người bỏ chạy khỏi thành phố trong đêm
băng qua đèo hải vân
ướt sũng như những con chuột
trên đồng nước lụt
hãy nói với tôi về những người nông dân
ngồi khóc cánh đồng 
và đã được đền bù bằng một phòng giam kiên cố
chỉ là lời nói dối

Làm ơn
hãy nói dối nhau
rằng lỗ mũi của chúng ta đã đau đến thế nào
khi cánh cửa những ngôi nhà bị phá tung
người ta ngoáy mũi bằng dùi cui
em bé khóc thét từ mùa đông tới mùa hè năm sau

Làm ơn
hãy nói với ngón tay của mình
về cơn nhức buốt khi viết 
rồi xóa
chúng ta không phải là vương quốc của người lùn
chúng ta tròn như những viên bi
luôn muốn đập vào một viên bi khác
vì thèm nghe tiếng vỡ
trong mắt những con mèo hoang

Tháng tư
lời nói dối của bầu trời là cơn gió bấc
mùa hè không tới
thành phố đầy những lò gạch cao thấp
đàn chim hoảng hốt bay qua cánh đồng đất mới
loang 
như máu dưới mặt trời

lời nói dối của màu xanh
dâng lên trong đôi mắt những con bò
đi tìm gốc cỏ khô
lạc vào mùa xuân cũ
không biết đường về

Thái Hạo


Please 
someone tell me
thirty thousand people have died of the flu is a lie
tell me about those who had run away in the night
through hải vân pass
wet like rats
across the flooded plains
tell me about the farmers
crying in the fields
locked up in a detention centre as compensation
it’s a lie

Please 
lie to each other
how sore our noses have been
as the front door of homes were being kicked down
they pick their noses with batons
winter to the summer of the year after the baby cries

Please
tell your fingers
about the agony of writing 
to then be erase 
we’re not a kingdom of dwarves
we’re round like marbles
constantly crashing into each other
because we crave the sound of anything breaking
in the startle eyes of stray cats

April
the lies of the sky and the cold Northeastern wind
there will no longer be a summer
the brick kiln, high and low scattered across the city
startled bird flocks scattered across the new land
haphazard
like blood drying up in the sun

blue lying
rising in the cows’ eyes
searching for a patch of dry grassroots
astray from an old spring
lost without a way home 

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Exiled in my homeland | Thái Hạo

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm

Exiled in my homeland
within the tap taps of the keyboard
I’m in pieces. I’m lining up the lines
on a blank page
the letters bent over, prisoners
affront the barrel of nothingness
affront the flashes of the thrusting blades
matrimony
wintry earth
clumsy celebrations
seasons of migrating birds

I’m in pieces amidst the festive crowd
the announcing
last dying breath
affront the door of youth
in their hands the chill of winter
reserved for me
tight aching handshakes
chilled to the bone

The letters screaming in the fields
her face like the mist
their faces
like boulders in the shallows
in seasons of withering moss and seaweed

Again, I’m here
by the blank white screen
tap tapping into a fog the words of a poem
learning how to converse
waking myself up from the bottom of a well
wintry water vapours
bleaching white the foot of the meadow

Lưu đày trên quê hương
trong tiếng gõ của bàn phím
tôi vỡ ra. và sắp hàng
trang trắng
những chữ cái như tù nhân gục đầu
trước họng súng hư vô
trước những nhát dao lấp lánh
hôn phối
của mùa đông địa cầu
tiệc mừng lanh canh
mùa chim di trú

Tôi vỡ ra giữa đoàn người trẩy hội
và tiếng gọi
hấp hối
trước cửa xuân thì
người ta mang trong lòng tay mùa đông lạnh toát
và chìa về phía tôi
những cái nắm chặt
buốt vào óc não

Chữ cái gào lên trên đồng
gương mặt em như khói
và mặt người
như đá bên bờ nước cạn
rong rêu nào đã héo tàn mùa xưa

Tôi trở lại đây
trên màn hình trắng
gõ vào sương mù một câu câu thơ
tập nói
tôi gọi tôi từ giếng sâu thức dậy
khói nước mùa đông
trắng xóa chân đồi


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.