rain and sunlight home to hum the melodies | Lê Vĩnh Tài [489]

Sông Hương, Huế, Việt Nam Winter 2025. Photography Nguyễn Thị Phương Trâm

Thơ Lê Vĩnh Tài
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the poem
through penance
it can be nothing but soft
it loves what it loves

the poem telling hopelessness
when all it want is
to be the world

it said, there is only me in this world as though
there’s no such thing as rain or sunlight left in the world
rain and sunlight home to hum the melodies
undeniable notes
where words are unnecessary

in love, the poem lies down like grass
no matter who you are, how lonely you might be
this world will be dedicated to you

the poem is a terrifying journey
the jungle it’s trying to find
human laughter, heart O heart dear heart
us finding it at the outskirt of the jungle
drops of red blood, cold and dead

together with the lies, cold and dead

bài thơ
đi qua sự ăn năn
nó chỉ việc mềm mại
yêu những gì nó yêu

bài thơ
kể về sự tuyệt vọng
khi cứ muốn mình là cả thế giới

nó nói, thế giới này chỉ có một mình em
làm như thế giới không còn mưa và nắng
nắng và cơn mưa đã về đến nhà
hát những giai điệu không cần lời
những nốt nhạc không cần hoài nghi

khi yêu, bài thơ nằm như cỏ
dù bạn là ai, bạn cô đơn đến đâu
thế giới này sẽ hiến dâng cho bạn

bài thơ là một chuyến đi đáng sợ
khu rừng mà nó tìm kiếm
tiếng người reo hò, trái tim ơi, trái tim
chúng ta thấy nó nằm ở bìa rừng
những giọt máu đỏ, lạnh và chết

cùng những lời nói dối, lạnh và chết


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

YOU’RE HOME AND A VERSION OF THE POEM SNAPPED | Lê Vĩnh Tài [486]

nhà thơ Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese Lê Vĩnh Tài
Translation and photography Nguyễn Thị Phương Trâm

you’re home in the storm
no one knows where from it came
I’m a stranger sitting in a past rainy season of my own
listening to the raindrops via the voice in my mind

a pillow still wet with tears
a hand touching the month of May:
nothing.

perhaps you’re home from a mountain
that have been flattened by memory
perhaps you no longer have a name
nothing but breath on a blouse

when we no longer remember each other
a silence like how
grass grows no longer

night, find me sitting by a shadow
it saying nothing
but my teeth remember your figure
flesh, smell, the emptiness, hot

everything used to be about giving birth
now evident
when you leave
please with you to the cemetery
take my December
there, the wind will nominate a name via the warmth of someone already in the past

you’re home
September lingering the smell of mould
the smile at the end of a year
fall as though something had snapped

in unison we bled
and still in unison we said: “we care”

quiet solitude
my footsteps within you
a heart pickled in pickle juice
eyes void of the light from a tree

hair, forest, lips, grass, human flesh,
everything all at once moving
except sadness
it’s standing there
still

EM VỀ , MỘT PHIÊN BẢN CỦA BÀI THƠ BỊ GÃY


em về trong bão
không ai biết bão từ đâu
tôi ngồi như người lạ trong mùa mưa cũ của mình
nghe những hạt mưa bằng giọng của ký ức

một chiếc gối vẫn còn lệ
bàn tay chạm phải tháng năm:
rỗng.

có thể em về từ một ngọn núi
đã bị san bằng trong trí nhớ
có thể em không còn tên
chỉ còn hơi thở vướng trong áo

mai ta quên nhau
một cách im lặng
như cỏ thôi mọc

đêm, tôi ngồi cạnh một cái bóng
nó không nói
nhưng răng tôi nhớ được dáng hình em
thịt da, mùi, một khoảng trống, nóng

mọi thứ từng là sinh nở
giờ là bằng chứng
mai mốt em đi
xin nhớ đem tháng chạp của tôi
về nghĩa trang
nơi ấy, gió vẫn gọi tên bằng hơi người đã cũ

em về
tháng chín còn vương mùi mốc
nụ cười cuối năm
rớt xuống như một tiếng gãy

chúng ta bật máu cùng lúc
và vẫn cùng nhau nói: “thương”

lặng im quạnh hiu
là tiếng bước chân tôi trong em
trái tim ướp muối
mắt rỗng ánh sáng của cái cây

tóc, rừng, môi, cỏ, da người,
mọi thứ đều chuyển động
chỉ nỗi buồn đứng yên


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

when the birds bark | Lê Vĩnh Tài [469]

Sketch of Lê Vĩnh Tài by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thơ Lê Vĩnh Tài
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

look, birds birds
clouds, no
rain, no
they are people
shot down by bullets
falling
like tears

they lie there
on top of each other
like lovers
smelling like stevia

they are poetry
in a cold coal stove

a poem
like two eyes
like a nose
like a face
like
yours

after you’ve been offered up as a sacrifice to the brilliant sun
you and the birds start to sing again

sounding
as though
you are
not you anymore
when the birds bark

the poem mumbles
nameless poets stumbles
start talking over
the top of each other

những con chim những con chim
không phải mây
không phải mưa
chúng là những con người
trúng đạn và rơi
như nước mắt

chúng nằm
tưởng như những người tình
thơm mùi cỏ mật

chúng là bài thơ
trong bếp than đã tắt

bài thơ
như hai con mắt
như cái mũi
như gương mặt
của
em

sau khi hiến thân cho mặt trời
chói lọi
em, và những con chim bắt đầu lại
hót

nghe như là
vọng âm
em như là
đã khác
khi những con chim
cũng bắt đầu quang quác

bài thơ thì thầm
trong lúc các nhà thơ vô danh
bắt đầu giở trò cao giọng


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

aesthetic and social norm | Nguyễn Thị Phương Trâm

Sydney winter 2025, it snowed in Queensland, and the last time it snowed in Queensland was in 1975, 50 years ago. Nguyễn Thị Phương Trâm

aesthetic and social norm
you must conform

slim down
– you’re too fat!

dye your hair
– you’re too grey!

shut up
– you’re a woman!

you like sex?
– you’re a whore!

CONFORM TO SOCIAL NORM

I am fat
I am grey
I speak up
I love sex

THE ART OF LIVING

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

consoling solitude | Nguyễn Thị Phương Trâm

moon. photography by nguyễn thị phương trâm

The hunger grows impatient
Cravings passing conscience
Obsession beyond moral sense
In moonlight only you!
I reached for a glimmer of self,
Any dignity left to confine,
Just consoling solitude.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

HƯ CẤU | Nguyễn Thị Phương Trâm

Ta vẫn còn chơi nha. Tóc bạc mặc nhầm sắc thái nó làm trạng thái ta héo mòn đi. Cẩn thận nhé. Indigo okay, tóc màu gì cũng thấy mình tươi như hôm em vừa hôn anh lần đầu tiên. Vừa sướng vừa sợ hãi. Trời mùa đông Sydney cúm nhiều hơn là lạnh làm đầu óc nó lú. Vừa lú vừa tiền mãn kinh nó va chạm vào nhau nó chỉ muốn gây sự. Nó năn nỉ bạn bằng hai đầu gối của nó là bạn hãy chậm lại. Làm sao để chậm lại bạn có thể hỏi tôi? Sex okay, một cách thể thao và giữ ấm, trao đổi chất lỏng sẽ nâng cao lực lượng cơ thể chống lại viêm nhiễm vi rút, nên rất tốt cho sức khỏe. Như cách tôi thấy dễ hơn là bia, bia không chỉ có chất bổ của lúa mì, mà chất cồn nhẹ sẽ mang lại cho bạn sự bình yên xóa đi mọi sự lo âu v..v..của đời sống, nếu có lú hay dính vi rút gì đi nữa sẽ không còn là một vấn đề. Tin tôi đi. Tôi là dịch giả mờ.

CHUYỆN CỦA MỘT NHÀ THƠ

Mỗi tháng một lần công ty chàng đang làm lâu năm trả tiền khách sạn ở thủ đô để chàng được ngủ với vợ mình.

Ngủ với vợ là một dịch vụ chàng làm như mọi việc một cách chu đáo và cặn kẽ.

Bước vào căn phòng vuông trước mặt đối diện là cái cửa sổ kính cao từ trần nhà màu xám nhạt đến chân thảm màu hồng nhạt, chàng trượt hai bàn chân chàng ra khỏi đôi loafers da màu vàng caramel trước khi chàng cúi xuống xếp chúng gọn vào góc tay trái của cánh cửa và cởi áo khoác ra móc lên cái móc áo cất vào cái tủ áo với hai cánh cửa trượt. Chàng móc chìa khoá từ túi quần bên tay phải quần tây màu xám đục và đút nó vào ổ chìa khoá của cái vali chàng vừa đặt xuống trước khi cất áo khoác của mình vào tủ. Cái vali da màu đất bazan vợ chàng mới mua tặng chàng ngày sinh nhật sáu mươi với chiếc bánh kem trắng mà chàng thích ăn mỗi năm chỉ một lần của tiệm bánh ở đầu đường gần nhà mình.

Người vợ xinh như tên của nàng, thân mỏng manh và da trắng như búp hoa ngọc lan, nàng đứng chưa tới vai nhà thơ. Nàng bước theo anh nhà thơ vào phòng, tay trái của nàng kéo theo chiếc vali cabin Samsonite màu đen vỏ cứng. Người vợ của nhà thơ theo quy luật của chồng cởi ra đôi giày Mary Jane màu đen gót hai phân ra xếp bên cạnh đôi loafer của chồng. Chiếc giường king ba bước từ cửa phòng nằm đối diện cửa sổ nhìn ra hồ tây nước đục màu đen giữa cơn mưa ngâu lạnh và ướt. Bên tay trái của cái giường king hai bước là phòng tắm nhỏ, vừa đủ để đứng và tắm, đầy đủ nhu cầu vệ sinh. Nước sà phòng, lược, bàn chải đánh răng, dao cạo râu.

– Em muốn đi tắm không?

– Không, anh có lạnh thì and tắm đi cho ấm.

Nhà thơ nhét cái vali sách tay bằng da của anh vào góc tủ, đứng dậy bước hai bước từ cái tủ phòng nằm bên phải của cái king bed và cánh cửa nhìn ra hồ ngồi xuống cuối giường bên cạnh vợ.

Hai người nhìn ra vũng nước đen mực không lời.

Ánh sáng óng ả của những ngọn đèn trên mặt hồ, những nốt nhạc buồn buồn của đầu ngón tay trái anh vẽ đường cong trên lưng vợ, từ mái tóc lơ lửng ngang vai xuống eo nàng.

– Em cởi kính ra đi.

Môi anh mềm và ướt như vũng nước đen hồi nhỏ mời gọi nàng đạp vào chúng giữa cơn mưa chiều cuối tuần học. Ướt và mềm. Cơn dục vọng của anh.

Mỗi tháng một lần.

Sự nghịch lý là khi anh cần phải cứng nhà thơ lại rất mềm. Sự tỷ mỉ của anh làm cô vợ thường phải chủ động. Cô vợ luôn đi hai bước sau anh. Cô ta nhường hơn là vì lý do chàng thích đóng vai gia trưởng. Nhường cho hạnh phúc của gia đình. Mỗi tháng một lần nàng theo chồng vào khách sạn.

Nuốt xong cơn dịch vọng của nhà thơ như ngụm sữa chua tanh mùi máu, nàng đứng dậy xoa hai đầu gối. Nàng kéo chiếc chăn bông lông ngỗng phủ lên người chồng đang nằm co lại như thân hài nhi trong bụng nàng.


Hư cấu tuổi 60

Ngày sinh nhật của anh em đã vi phạm quy luật xã hội. Em đã bị chặn. Món quà ngày sinh nhật của anh trùng hợp tình cờ vũ trụ đã dành riêng cho em ư? Sự điềm tĩnh bình an bất ngờ.

Hư cấu như sự thật, anh từ ánh sáng bước vào bốn bức tường gặp em lần đầu tiên đang quỳ nhìn đăm chiêu vào cặp mắt nhắm của người bạn hơn là thầy của anh.

Cảm giác lần đầu tiên của em là sự bảo vệ. Em đã sẵn sàng nhập vào vai chị của anh.

Ánh sáng của anh như muốn vỡ, em nhất định phải bảo vệ nó.

Ừ, thì em cũng không hiểu. Không phải là lần đầu tiên em thấy em quá vô duyên.

Còn người nằm ngay cửa thiên đàng nhưng vẫn nuối tiếc trần gian khốn nạn này là bạn của anh. Sợi chỉ đỏ. Từ đâu những con chữ thốt ra lần thứ hai trong cuộc đời em:

– Anh, cứ nhắm mắt lại đi, không sao đâu. Cứ ngủ đi. Mọi việc sẽ okay. Ngủ đi. Không sao đâu.

Sinh ra rồi phải chết thôi anh nhỉ. Như mái tóc màu phôi pha của em anh đã nhận là đẹp.

Sự chân thành nằm trong lời nói và cử chỉ của anh làm em mê.

It is what it is.

Ai không mê anh là họ nói láo.

Sixty mà anh vẫn hot như trai 24.

Chúc mừng sinh nhật anh.

Trâm.

Hà Vũ Trọng and Nguyễn Thị Phương Trâm

Đúng là cái ngày hôm đó khi anh bước vào căn phòng trống trải thấy có một người phụ nữ lạ đang ôm lấy và vỗ về người bạn và cũng là người thầy của anh đang nằm co quắp sắp từ giã thế giới này, thoạt đầu anh rất ngạc nhiên và xúc động, rồi anh nghĩ em đã đem tới niềm vui, sự an ủi và cả sự chúc lành để anh ấy có thể mỉm cười ra đi.

Hà Vũ Trọng

Sydney Autumn 2025 [Nguyễn Thị Phương Trâm]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

on a hill | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm (21 @ Auburn botanical garden, Australia)

On a hill
I sat very still,
Back against the tree
I saw far as I could see.

Unhappy,
I climbed this very tree
At the top it was windy,
Not shady at all.

It was a summer day,
I then no longer feel so gay.
I fell from atop of that tree,
And even the flees laughed in glee!

ttt
15 September 2014


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

“Code of ethics” là bộ quy tắc đạo đức hoặc bộ quy tắc ứng xử | Nguyễn Thị Phương Trâm

Quang & Thái

Chuyện hữu duyên là tôi được gặp Bảo trong một ngày giữa mùa xả lũ. Bảo là anh tài xế của anh bạn bạn của chồng tôi trong những ngày ở Sài Gòn. Cuộc sống như mưa dầm dề mãi mãi qua những cơn bão đi tìm miếng ăn. Bảo như tôi là những nạn nhân hay thành viên của cuộc sống? Sống với những “Code of Ethics” hay không trong “a dog eat dog world”?

“Code of ethics” là bộ quy tắc đạo đức hoặc bộ quy tắc ứng xử, là tập hợp các nguyên tắc và quy định định hướng hành vi của cá nhân trong một tổ chức, một ngành nghề hoặc một cộng đồng. 

“Ông sếp của em là một người biết chọn người rất giỏi”. Trong đó có Bảo, tôi đã nghĩ vậy. Luôn luôn vui vẻ, là nụ cười chân thành đầu tiên tôi được nhận từ một công ty xuất khẩu hàng hoá khô và đông lạnh cụ thể là cho những cộng đồng người Việt ở hải ngoại như Canada, Mỹ và Úc. Những gói xôi bắp và nếp than.

Noen rồi lại tết, óng ánh bóng đèn xanh đỏ hoà mắt kẹo bánh hoa quả. Rải rác những con phố là những cửa hàng với những thực phẩm sạch. Bạn tin ai? Gia đình tôi ở Úc ngại ăn mứt hoa quả quê hương vì sợ độc.

Bảo đã mang lại cho tôi một sự bình an bất ngờ, đã đưa tôi vào nơi sản phẩm sạch được chế biến đóng gói và xuất khẩu đến bếp của những gia đình tha hương xa quê hương toàn cầu như tôi.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.