“Code of ethics” là bộ quy tắc đạo đức hoặc bộ quy tắc ứng xử | Nguyễn Thị Phương Trâm

Quang & Thái

Chuyện hữu duyên là tôi được gặp Bảo trong một ngày giữa mùa xả lũ. Bảo là anh tài xế của anh bạn bạn của chồng tôi trong những ngày ở Sài Gòn. Cuộc sống như mưa dầm dề mãi mãi qua những cơn bão đi tìm miếng ăn. Bảo như tôi là những nạn nhân hay thành viên của cuộc sống? Sống với những “Code of Ethics” hay không trong “a dog eat dog world”?

“Code of ethics” là bộ quy tắc đạo đức hoặc bộ quy tắc ứng xử, là tập hợp các nguyên tắc và quy định định hướng hành vi của cá nhân trong một tổ chức, một ngành nghề hoặc một cộng đồng. 

“Ông sếp của em là một người biết chọn người rất giỏi”. Trong đó có Bảo, tôi đã nghĩ vậy. Luôn luôn vui vẻ, là nụ cười chân thành đầu tiên tôi được nhận từ một công ty xuất khẩu hàng hoá khô và đông lạnh cụ thể là cho những cộng đồng người Việt ở hải ngoại như Canada, Mỹ và Úc. Những gói xôi bắp và nếp than.

Noen rồi lại tết, óng ánh bóng đèn xanh đỏ hoà mắt kẹo bánh hoa quả. Rải rác những con phố là những cửa hàng với những thực phẩm sạch. Bạn tin ai? Gia đình tôi ở Úc ngại ăn mứt hoa quả quê hương vì sợ độc.

Bảo đã mang lại cho tôi một sự bình an bất ngờ, đã đưa tôi vào nơi sản phẩm sạch được chế biến đóng gói và xuất khẩu đến bếp của những gia đình tha hương xa quê hương toàn cầu như tôi.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

to my nephew and his new wife | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm, Thảo & Duy

A poem in English by Nguyễn Thị Phương Trâm
Translator: Lê Vĩnh Tài

to my nephew and his new wife
to you dear love and your new life

to the small child heart-shaped smile
chubby cheeks clumsy feet on the tile

to the largeness of what is marriage
may your love be the carriage

to a lifetime of vows
to many many wows

be there a furrowed brow or two
I know you can woo

to this family true
my niece you are too

forgive him his clumsy feet
forgive him his chubby cheeks

a woman in the marriage
sometimes is the carriage

but I promise you
when you are blue
my nephew,
who is very very cool
his love will be true

because our love
your family will
carry you.

Gửi cháu trai yêu thương của dì,
và vợ mới cưới

Dì gửi đến tình yêu và cuộc đời mới của cháu
một nụ cười hình trái tim,
gương mặt cháu bầu bĩnh
đang học cách bước
trên nền gạch còn lạnh.

Dì gửi cháu một cuộc hôn nhân
nơi tình yêu là một cỗ xe lặng thầm,
chở theo cả một đời lời thề,
những lời chúc tụng
như những người ngồi chung một băng ghế,
cả những lúc mệt mỏi
chỉ kịp cau mày
rồi lại thôi.

Dì biết
cháu sẽ yêu thương gia đình này
Cả cháu gái của dì
cũng vậy.

Mọi người sẽ học cách tha thứ
cho những bước chân còn vụng về,
cho đôi má bầu bĩnh của cháu

Người phụ nữ trong hôn nhân
đôi khi là cỗ xe,
đôi khi là con đường
mang theo cháu.

Nhưng dì hứa với cháu
khi cháu buồn,
cháu trai của dì, người rất tuyệt vời,
tình yêu của cháu sẽ đủ chân thành
để không bỏ ai lại phía sau.

Bởi vì tình yêu của chúng ta,
bởi vì gia đình này,
luôn ở đó,
lặng lẽ
nâng đỡ cháu.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

lack lustre is all the romantic poetry one consume without the substance of politic

Suy nghĩ này hay, họ ghét mình thì mình nên cho họ lý do xứng đáng để ghét mình.

Nếu bạn rảnh. Bạn làm họ block mình luôn thì càng hay.

Chứ không thì kệ. Mình là lý do họ được chút cảm xúc trên thế gian tẻ nhạt này. Nên mình nên vui cùng họ hay không quan tâm cũng okê.

Ôi, rời nơi này sẽ nhớ trái khế nghịch ngợm này lắm luôn.
Ảnh: khế chua nhé, chua chát lắm luôn. Thôn Diên Lão, phography Nguyễn Thị Phương Trâm

Cụ tiền mãn kinh sáng sớm ngồi ăn sáng một mình thảnh thơi không suy nghĩ gì thì tình cờ thấy một cô cỡ ba mươi mang bầu gần chín tháng bảy ngày đi ngang qua thì lòng mình đã thốt ra thật thảm não khát thèm:

– ê, ta cũng muốn có bầu.

Cụ là bà rùi nha. nhưng vẫn hơi xinh. khổ. nhuộm tóc phấn son nữa thì lang thang bị bắt cóc nha. :)) Nguyễn Thị Phương Trâm

Cảm giác đi lang thang của một người tha hương trên quê hương mình hơi vui.

Chuyện đơn giản như internet banking hay nạp tiền cho điện thoại tôi cũng không biết làm. Tôi với suy nghĩ có chồng hơn 30 năm học mấy chuyện đó làm chi, tôi nhường hết cho chồng để dành chất xám của mình cho công việc dịch thơ.

Tối, mưa, đi qua cầu giờ cao điểm, may là có một cháu gái dẫn mình qua đường không thì chịu thua luôn và phải quay lại hơn một cây số về khách sạn.

Cháu gái thật có tâm, lại gặp cụ 70 bạc cả đầu, thấy thương, cháu đã ôm cụ 70 sau lưng mình trước những chiếc xe auto óng ánh tắc đường dưới những hạt mưa sột soạt. Cháu đã dắt cụ qua đường một cách an toàn nhất có thể.

Qua đường thì tôi lại bắt được cặp mắt khó chịu của cậu ngồi ở quầy Viettel, cậu nhìn mình cau mày cau mặt. Tôi hỏi cậu cho tôi xin nạp 200K, cậu chợn mắt to hơn nhìn mình như một người điên vậy. Tôi đưa cậu cái thẻ điện thoại tôi đã mua ở sân bay với những con số của điện thoại. Số này á? Giọng nói của cậu gắt gỏng. Vâng. Tôi mỉm cười.

Nghĩ lại thì tôi có thể đoán là:

1) mình nạp hơi nhiều mà chỉ 4G
2) tại sao không bank transfer
3) đêm khuya mưa gió rét mới đi

Tôi chẳng thấy có vấn đề gì. Vui.

Thích ghê, mưa lạnh như ở Sydney, cảm giác như được đi lang thang với nàng German Shepherd trong mưa nửa đêm những năm trước và giữa đại dịch. Người và chó ở đâu cũng vậy.

Ướt nhèm.

Khác một chút ở văn hóa và pháp luật.

Cuộc sống ở Việt Nam thực tế hơn. Chó mèo không nuôi thì bán cho người ta thịt.

Úc ngoài tiểu bang South Australia, giết ở nhà ăn không sao, nhưng cả nước không có ai được quyền bán thịt chó hay mèo.

So, when you are in rome…

nhà thơ như là đồ chơi con nít vậy, thiếu gì nhà thơ. bạn thích thì tôi tặng luôn không dành. vui ha.

Bài thơ dành và giành


Tình yêu của thằng nhà thơ em dành làm chi
Em đem nó vứt em hãy cho đi
Em giành cho mệt cho phí thời gian
Những đứa háo danh nó thường là tham

nếu anh không còn thấy được nữa
em sẽ là cây bút của anh
vì thơ không bao giờ bỏ rơi ai


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Concrete Abstract; Cụ Tượng: BÙI CHÁT’s 13th Solo Exhibition @TAA Gallery HCMC Vietnam

A new experience in my fifties is always an unexpected adventure. Wide round eyes of a child. I don’t know what will happen. I am overwhelmed by the excitement but more so the amusement.

It is my first time attending an exibition of an artist I have translated and shared more than a schooner of beer. The word surreal lacks definition in regards to the cocktail of emotions that painted my blank canvas of expectations.

I drew a blank. What on earth was “Cụ Tượng”? Something about Hàn Mặc Tử, a poet who was famous for the depiction of the moon in his poetry.

I am a stranger in a strange city, and being a stranger is my super power. I tried to catch the eye of those around me, I wanted to understand what “Cụ Tượng” means, it can’t be “Mr. Tuong” according to Google.

– It’s abstract, you’re not supposed to understand it.

– I don’t know, I came here with my husband, my husband used to go to school with the artist.

I surveyed the room, I understood, the opening of an exhibit, a social event. Art connects people. People were everywhere, immersed in conversation. My previous experience in an art gallery has always been solitude. The meaning of the latest body of work by the artist was lost in all the chaos, body heat, chatter.

My ears focused on the rise and fall , notes in Bùi Chát’s voice, his welcome speech. And still, my blank canvas remained whitewashed. Incomprehensible was my first invitation to the opening of an art exhibition.

Incomprehensible but not out of place. I was surrounded by art. I was a part of the exhibit. I am art.

Concrete is the abtract. The concrete abstract. Cụ Tượng.

Cụ Tưởng: Bùi Chát’s Solo Exhibition @TAA Gallery. HCMC. Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THE TRANSLATOR | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm

THE TRANSLATOR

a ghost
accidently possessing
the author
sometimes invited
out from the sea
from the sky
the attraction
allure, magnetism
sometimes the ghost does not want to
but loves to wander and play
like dracular
flying nowhere in particular
out in the world
as a ghost
it’s fun
hence, it’s not done.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

say | Nguyễn Thị Phương Trâm

Em làm bài thơ tình
Thình lình như bài thơ
Em thèm… Sao nhỉ?
Ngủ với anh?

Âm thanh
Nhịp điệu
Kiểu?

Những cánh diều
Tuổi thơ

Ừ em mơ

Mờ ơ mơ
Em mờ ơ

Ừ thì em mơ
Gì cơ?

Có phải là thơ

#vanhocngoaibien #literaturebeyondborder #nguyenthiphuongtram #songngutaitram

Trâm and Brother in law from the UK
Trâm and Brother in law from the UK
Trâm and Brother in law from the UK

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

người lạ | Nguyễn Thị Phương Trâm

Việt Nam mùa gặt, Làng Duyên Lão. photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

the rooster’s call
across a gully
home to a childhood
where I
could never be
but a stranger

weeping grey hair
alluvial tears
two days squid in the sun
salty with the tears of a stranger

who am I
on this endless climb
muddy rice fields
the sadness, still
a stranger

bước chân người lạ
ngang con kênh tiếng gà
gọi em về mái nhà xưa
không có em

mái tóc kia bạc phơ
khóc mãi mùa phù sa
mực phơi hai nắng
mặn mùi nước mắt
người lạ

em là ai
đi hoài không hết con dốc
ruộng bùn
nỗi buồn
người lạ


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THE SUNSET ABOVE THE CLOUDS | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm

Desire floats above the clouds
In the heavens heading south
It’s cool breath spreads heat
Hues of yellows, reds, orange now.

To fall to fly to be so high
Sweat beads vapours of the sky
Navel tense arms are wide
For seconds in the amber light.

Embraced by the earth
The Sun always surrender
Wilted limp in darkness
Blanket under constellations by birth…

of night.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.