in no man’s land | Nguyễn Man Nhiên

A poem in Vietnamese by Nguyễn Man Nhiên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Man Nhiên

in no man’s land [1]



the blue mountain ranges reach the sea
like a pod of resting giant whales

breathtaking cliff faces
anchored by a shipwreck

me gathering the driftwood washed up on the sand
ignoring the tattered sails

me, along with the feral dogs discern the scent
the smell of lost treasures

me adding a silent note of seeping evening waves
a tumultuous chorus of migrating birds

me becoming a part of the bewildering shadow of the boat
a man as black as the dark


in no man’s land [2]



I love the unspoken landscape of the late afternoon
the freakish light dancing at the end of the horizon
the grass beneath one’s feet as soft as the tranquil breath of dual souls
the fading rooftops, doors drooping like wilting flowers
all in the same hues, grey brown and yellow…

farewell to the shimmering light in the bay
I am the yearning of a child by a star lead astray
I’m by a river struggling across a bridge
where I will reserve a moment to listen
to the loveliest of songs beyond the beating of the waves


in no man’s land [3]



a beach all alone the entire day
because of those birds as slow as time
glides by
me inscribing on the brightest part of the cliff face
footprints of a song forgotten by whom
and the sunset will be sadder than the eyes of the one
by my side

nothing is reserved for this evening
a train stop where winter shall soundly sleeps
a path forgotten by the night
stains of fading street lights
waves across a silent beach
the beginning of a day so far away
sinking soundly into the sea are my eyes

August 2023
__


ở chốn không nơi [1]



những sườn núi xanh dốc tận biển
như bầy cá voi khổng lồ nằm nghỉ

những vách đá ngoạn mục
neo lại bởi một vụ đắm tàu

tôi nhặt những khúc gỗ mục trôi dạt vào bờ
mặc cho cánh buồm bị xé nát

tôi hít thở cùng lũ chó hoang thận trọng đánh hơi
mùi những kho báu thất lạc

tôi thêm vào nốt lặng tiếng sóng chảy đêm
bản hợp xướng hỗn loạn của đàn chim di cư

tôi lẫn vào cái bóng huyền hoặc của con thuyền
người đàn ông màu đen kịt, giống như bóng tối


ở chốn không nơi [2]



tôi thích cảnh tượng huyền bí vào lúc chiều muộn
những dải ánh sáng kỳ dị nhảy múa trên nền trời
bãi cỏ dưới chân lặng lẽ như sự bình tĩnh giữa hai hơi thở
những mái nhà mờ dần, những cánh cửa rủ xuống như bông hoa héo
tất cả trông giống nhau, vàng nâu xám…

tạm biệt những ngọn đèn lấp lánh trong vịnh
một ngôi sao dẫn tôi lang thang như đứa trẻ cầu xin
ra bờ sông và dằn vặt với chiếc cầu
nơi tôi sẽ dành thời gian để lắng nghe
bài hát hay nhất ở bên ngoài âm thanh của sóng


ở chốn không nơi [3]



một bãi biển cô đơn cả ngày dài
bởi những con chim bay lượn
chậm như thời gian
tôi khắc lên trán vách đá
dấu chân ai để lại bài hát
và hoàng hôn buồn hơn
đôi mắt người bên cạnh

không có gì tối nay
một bến tàu nơi mùa đông sẽ ngủ
đêm còn sót lại con đường
những ngọn đèn loang biếng nhác
sóng chạy dọc theo bãi im
ngày xa xôi của nó bắt đầu
mắt tôi chìm vào biển


Nguyễn Man Nhiên, the poet and digital artist who currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Nguyễn Thị Phương Trâm's avatar

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 comments

Leave a comment