A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

sometimes the poem fall
like a leaf
and the wind pushes it around
on the ground
all over the sidewalk
don’t pick it up and show it off
like a bond coupon…
—
October 2022
SHE BUILDS A VESSEL FOR THE FLOOD
1.
I am
the apples falling like tears
raw and red bruises trying to find a way out
it’s time to leave, say goodbye
I’m searching for my body
otherwise she will leave me
to drown
2.
As for you, have you built your vessel of death?
build it sturdy and surely
because you will need it
rain like the apples that will fall
no more trees no more wild mushrooms no more forest
nothing left to suck up all the water
and the smell of death lingers like the smell of ashes
since you managed to cook an evening meal
with a dying fire
you could still smell
the fear of one soul
you feel yourself shrinking, your face shrivelled up because of the cold
the wind is blowing down and through your ear canals, your mouth and any other holes
on you
3.
and will a man be able to build his own vessel of death
with the coat on his back?
Or with a dagger, guns and/or other ammunition?
people have the potential to destroy their whole life’s work
even though it’s only a vessel
Tell me, is it a vessel?
you’re quiet and you’re fading away
you’re fading away into the darkness
4.
we should discuss the idea of silence
how endearing is the silence
we hate all the talk, the guy who talks too much
But how shall this silence come about
When it’s not death?
5.
you carved out a vessel
since it will be the longest journey
before the inevitable oblivion
and death, this time is tediously and agonising
you’re choked up the way mother overfed you once upon a time
you bruise after you fall
our soul escaping
the viscous silent bruise
water as it turns out is not colourless
it’s dark and
infinite
what if this time the water shall cleanse our wound
not mere spate and deluge
the deluge within us
nowhere else
ah, remember to build your vessel of death
and a coffin full of sustenance and wine
prepare for your journey with her
into the dark
6.
you enter oblivion
even in death
as your body falls apart into pieces
and your timid soul is dragged along with the dark rising
deluge to the neck
we die, we are dying, we are all dying
not a trace of us shall be left behind
we’re pushed further and further into the dark water by the deluge of death
and it won’t be long before all shall be underwater
the world can’t escape such a cruel twist of fate
we die, we are dying, our bodies are slowly dying
and our strength is slowly deserting us
and our soul is exposed in the storm
we are hanging onto the last branches of our life
since even the forest had abandoned us for Paradise
7.
we die, we are dying, hence in whatever we do
we should be ready for death
we should build for ourselves a vessel
a carrier for our soul on the longest journey
a small vessel, full of sustenance
since our soul is always fearful of hunger
it has not the strength to depart
and for now we must allow the water to recede
so courage and faith may to the very end of us
vigorously carry our vessel through the dark
because we do not have a door or gate we may lose our way
no gate no landing, no place of departure
nothing but darkness
the flood makes not a sound
nor does it give rise to direction
and with just that small vessel, she could then disappear
So, is she gone, or is she still here?
we are nothingness
8.
and when there’s nothing left, our body
completely gone, disappeared
the darkness overhead shall be as dense as the darkness under us
we no longer breathe
and not even that is the end, it is all that will be forgotten
9.
and from eternity is the fragile thread
separating light and darkness
an illusion rising like smoke, rather highly
it’s an illusion? Or a tower of smoke
just enough time for Mother to call us all home
and wait for the sunrise
though forgotten is life the dawn returns again and again
it waits, wait still, oh small and tiny vessel
drifting, beneath the greyness of death
in a dawn drenched in pate and deluge
Oh wait, there’s Pautovsky’s spark of yellow light in the morning rain
though the soul is rather cold, a rose
rises, and there again comes pouring is the start of a new life
the scent of blood
10.
the receding flood, our fragile form
like bold rubber tires
rather slippery without much grip
the streets sinking rather strangely
on the tiny vessel coming home, we’re swaying nervously
the flooding deluge has the red hue of a wedding garment
as she weakly steps out
we enter a home
swaying again as though it has never been forgotten
remember to build your vessel of death
wait for no one, because the journey into oblivion is waiting for you
adamantly and forever waiting for you
from tonight
as the clouds pass by the dams
and our hands are tied..
—
November 2023
——
đôi khi bài thơ rơi
xuống
như lá rụng
và gió xô đẩy nó
lăn tăn trên vỉa hè
bạn đừng nhặt nó mang khoe
như mấy tờ trái phiếu…
NÀNG LÀM MỘT CON THUYỀN TRONG CƠN LŨ
1.
tôi
những quả táo rơi như nước mắt
màu đỏ bầm đang tìm lối thoát
đã đến lúc phải ra đi, tạm biệt
tôi đang tìm lại tôi
không thôi nàng lại cho tôi
chết đuối
2.
còn bạn, bạn đã đóng con thuyền tử thần của bạn chưa?
hãy đóng thật cẩn thận vì bạn sẽ cần
đến nó
mưa như những quả táo sẽ rơi
không còn cây không còn nấm dại không còn lá rừng
không còn gì để hút nước
và cái chết phảng phất như mùi tro
vì bạn đã kịp nấu bữa cơm cuối cùng
bếp vừa mới nguội
bạn vẫn có thể còn ngửi thấy
một linh hồn sợ hãi
bạn thấy mình co rút lại, mặt nhăn nhó vì lạnh
gió thổi qua lỗ tai, lỗ miệng và các lỗ còn lại
của bạn
3.
và liệu một người đàn ông có thể tạo ra
chiếc thuyền của riêng mình bằng một chiếc áo choàng không?
hay với dao găm, súng đạn?
con người có thể phá tan hoang cuộc đời mình
dù đó có là một cái thuyền
hãy nói cho tôi biết, nó có phải là cái thuyền không?
bạn chìm và im lặng
4.
chúng ta hãy nói về sự im lặng
rằng sự im lặng lẽ ra rất đáng yêu
chúng ta ghét kẻ nói nhiều
nhưng làm thế nào chúng ta tạo ra sự im lặng
không phải là cái chết?
5.
bạn hãy đóng một con thuyền
vì bạn phải trải qua một cuộc hành trình dài nhất
trước khi bạn đi vào quên lãng
và cái chết, lần này hơi dài và đau đớn
bạn sặc mấy lần như ngày xưa Mẹ đút cháo bột hơi nhanh
bạn gục ngã rồi thâm tím
linh hồn chúng ta đang thoát ra
khỏi vết bầm lặng im
tàn nhẫn
nước hóa ra không phải không màu
nó có màu đen tối và
vô tận
có khi lần này nước lại đang rửa sạch vết thương lòng của chúng ta
chứ chỉ đâu là lũ lụt
lũ lụt ở ngay trên cơ thể của chúng ta
chứ không ở đâu cả
ồ, hãy nhớ đóng con thuyền tử thần của bạn
và một chiếc hòm nhỏ đầy thức ăn, với rượu
cho chuyến bơi với nàng
vào đen tối
6.
bạn đi vào quên lãng
cả khi chúng ta khi chết đi
cơ thể bị vỡ ra từng mảnh, và linh hồn rụt rè
bị cuốn trôi, khi cơn lũ đen tối
nổi lên ngang cổ họng
chúng ta chết, chúng ta đang chết, tất cả chúng ta đều đang chết
sẽ không có gì ở lại
cơn lũ tử thần đang nhấn chìm chúng ta
và chẳng bao lâu nữa nó sẽ vươn ra
cả thế giới cũng không làm sao thoát khỏi
chúng ta chết, chúng ta đang chết, cơ thể chúng ta đang chết dần
và sức lực đang rời bỏ chúng ta
linh hồn của chúng ta trần trụi trong cơn mưa
chúng ta đang ngồi trên những cành cây cuối cùng của cuộc đời chúng ta
vì rừng cũng bỏ về trời cùng Thượng Đế
7.
chúng ta chết, chúng ta đang chết, vì vậy tất cả những gì chúng ta có thể làm là sẵn sàng chết
chúng ta hãy đóng một con thuyền
chở linh hồn đi trên hành trình dài nhất
một con thuyền nhỏ, có nhiều thức ăn
vì linh hồn rất sợ đói
nó không đủ sức ra đi
và bây giờ chúng ta hãy hạ thuỷ
để lòng dũng cảm, đức tin
trên dòng nước tận cùng chúng ta
vẫn chèo thuyền dũng mãnh dù tăm tối
vì chúng ta không có một cánh cổng nên có thể bị lạc đường
không có cổng không có bến cảng, không có nơi nào ra đi
chỉ có bóng tối
lũ lụt không bao giờ có âm thanh
và cũng không còn phương hướng
chỉ con thuyền nhỏ ở đó, nàng đã biến mất
nàng đã đi rồi hay vẫn còn ở đó?
chúng ta là hư không
8.
và khi mọi thứ biến mất, cơ thể chúng ta
cũng hoàn toàn biến mất, biến mất
bóng tối ở trên cao cũng nặng nề như dưới thấp
chúng ta không còn thở nữa
đó không phải sự kết thúc, nó chỉ là lãng quên
9.
và từ cõi vĩnh hằng, mảnh mai một sợi chỉ
tự phân tách ra bóng tối với ánh sáng
một ảo ảnh bốc khói hơi cao một chút
nó là ảo ảnh? Hay làn khói đã bốc cao
để mẹ còn kịp gọi mọi người quay lại
cùng chờ bình minh
bình minh trở lại dù cuộc sống đã lãng quên
chờ đã, chờ đã, ơi con thuyền nhỏ
trôi dạt, bên dưới màu xám xịt chết chóc
của một buổi bình minh ngập lụt
đợi chút, một màu vàng rực trong bình minh mưa
của Paustovsky, dù linh hồn có lạnh lùng, một đóa hồng
bừng lên, và cuộc sống lại bắt đầu
chảy ra và thơm như máu
10.
nước lũ rút đi, thân hình của chúng ta mỏng tang
như một cái lốp xe bị mòn
hơi trơn nên khó bám
con đường lúc này chìm đi một cách kỳ lạ
trên con thuyền nhỏ bé đi về nhà, chúng ta chùng chình lao xao
dòng lũ lúc này có màu hồng như áo cưới
và nàng yếu đuối bước ra
chúng ta vào ngôi nhà
lại đung đưa như chưa từng bị quên lãng
nhớ hãy đóng con thuyền chết chóc của bạn
đừng chờ ai cả vì chuyến đi vào lãng quên đang chờ bạn
luôn luôn chờ bạn
từ đêm nay
khi mây bay ngang thủy điện
và chúng ta chết điếng…
Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a reply to beth Cancel reply