thơ Cư Sĩ Minh Đạt
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch
1.
there are those who will infinitely leave to never look back
they leave behind the cities
drunks under the shadow of yellow streetlamps
they leave behind the wars
they leave behind their lovers
behind them are the political delusions
petty backstabbing
they leave each other
to truly never touch anyone
the world have been soulless
for so long
open cafes
rising echoes of old songs
revolutions in the name of freedom
dry eyes in the wind
2
there are writers
immersed to the point of destruction
they dive head first into life
without armour
without the need to be the lecter
on an ivory tower of lecturers
they’re knee deep in mud
in prison
in body delve
into the loneliness of modern lives
into a deep well to discern
the last echo of the soul
to immerge holding on
not to truths but the last drop of warm
fresh blood
3
reading
one hundred years of solitude
or
there are those who will infinitely leave to never look back
I came across characters
defined by their walk through history fast asleep
they love each other like
passing comets
their solitude
lacking not human warmth
but lost in the world is the spirit of
land and country
4.
at the highest
existential level always
touching on the surreal
because when pain had reached its limit
time begin to bend
memory begin to grow legs
and the ghosts
no longer hang around in the cemetery
they head straight for the dreams
of those fast asleep
some nights
humanity in my eyes
fleets of people heading for no where
head always first into a digital cloud & AI
carriages filled with laughter
with not a single heart beat
where one may easily fall in despair
if one cannot see in that very moment
the karma in time
5
destruction meaningless
loneliness despair
scars mere scars
as a buddhist practitioner I believe
in cities void of their soul
buried in the ashes fast asleep are seeds
in battered human cycles
a river continue to quietly flow
each connection
each back stabbing
each break up
each teardrop flowing against nature
all flows in a river larger than each life
I call it karma
I call it karmic connection
I call it the echo of time
6
and perhaps
it’s not the way out for the era
to the very least
it eases the pain
make it nearable enough for the cut can heal
so that humanity
after a hundred years of solitude
can still have enough tenderness to read
there are those who will infinitely leave to never look back
to after place a hand on one chest
to discern
at the depth of destruction
there is still a heart beat
there is still hope
Cư Sĩ Minh Đạt
a buddhist practitioner
Wales May 5th, 2026
có những kẻ đi mãi không về
tặng anh Nguyễn Viện
1
có những kẻ đi mãi không về
họ đi qua thành phố
như những chiếc bóng uống rượu dưới đèn vàng
đi qua chiến tranh
đi qua tình dục
đi qua những cơn mê chính trị
và cả các cuộc phản bội nhỏ bé của đời người
họ đi qua nhau
nhưng không ai thực sự chạm được vào ai
thế giới này
đã mất linh hồn quá lâu rồi
những quán cà phê vẫn mở
những bài hát cũ vẫn vang lên
những cuộc cách mạng vẫn tiếp tục gọi tên tự do
nhưng trong mắt người
gió đã khô từ lâu
2
có những nhà văn
nhập thế đến mức rách mình
họ lao xuống đời sống
không mặc áo giáp
không đứng trên bục giảng
không trú trong tháp ngà học thuật
họ đi vào bùn
đi vào nhà tù
đi vào thân xác
đi vào nỗi cô đơn của con người hiện đại
như kẻ đi xuống một giếng sâu
để lắng nghe tiếng vọng cuối cùng của linh hồn
và khi trở lên
trên tay họ không phải chân lý
mà chỉ là vài giọt máu nóng còn sót lại
3
đọc
trăm năm cô đơn
hay đọc
có những kẻ đi mãi không về
tôi đều gặp những con người
sống như đang mộng du giữa lịch sử
họ yêu nhau
như những hành tinh va chạm
họ cô đơn
không phải vì không có ai bên cạnh
mà vì không còn tìm thấy quê hương tinh thần trong thế giới này nữa
4
hiện sinh
ở tầng sâu nhất
luôn chạm vào siêu thực
bởi khi nỗi đau đi tới tận cùng
thời gian bắt đầu cong lại
ký ức bắt đầu mọc chân
và những bóng ma
không còn đứng ngoài nghĩa địa
mà đi thẳng vào giấc ngủ của người sống
có những đêm
tôi nhìn nhân loại
như nhìn một đoàn tàu mất phương hướng
vẫn lao đi giữa sương mù kỹ thuật số & trí tuệ nhân tạo
với những toa tàu đầy tiếng cười
nhưng không còn tiếng tim đập
và chính lúc ấy
nếu không thấy được
một dòng thời gian nghiệp quả
con người rất dễ tuyệt vọng
5
mọi đổ nát sẽ trở thành vô nghĩa
mọi cô đơn sẽ hóa thành vực thẳm
mọi vết thương sẽ chỉ còn là vết thương
là một hành giả tôi nghĩ
dưới những thành phố đã mất linh hồn
vẫn có những hạt mầm ngủ yên trong tro bụi
dưới những kiếp người rách nát
vẫn có một dòng chảy âm thầm tiếp nối
mọi cuộc gặp gỡ
mọi phản bội
mọi cuộc chia ly
mọi giọt nước mắt rơi ngược
đều đang trôi trong một dòng sông lớn hơn đời sống cá nhân
tôi gọi nó là nghiệp
tôi gọi nó là nhân duyên
tôi gọi nó là tiếng vọng của thời gian
6
và có lẽ
đó chưa phải là lối thoát cho thời đại
nhưng ít nhất
nó làm cho nỗi đau dịu xuống
làm cho những vết thương khô miệng hơn
làm cho con người
sau trăm năm cô đơn
vẫn còn đủ dịu dàng
đọc tiếp
có những kẻ đi mãi không về
rồi để đặt tay lên ngực mình
và nghe
ở nơi sâu nhất của đổ nát
vẫn còn một nhịp thở
chưa tuyệt vọng hoàn toàn
hành giả Cư Sĩ Minh Đạt
xứ Wales tháng 5/2026

Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a comment