A novel in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
5. CITY
Far and alluring was the city. A rush like a quick breath, it makes the human heart beat faster. More of a rush. The coins Thạch Xanh had found in Thày’s room were all the money he had in his pocket, he bought a plain bread roll. And an icy cold glass of freshly crushed sugar cane juice. Thạch Xung consoled himself with the thought that, if an animal can find food in the jungle, then he will not die from starvation.
Xung asked the merchants at the market, “Are you hiring, I could help you with all the heavy stuff?”
Xung was young, strong, steady and he had honesty of a person from the country, the merchants could accurately size him up straight away. A fat lady with a kind face had a large egg stall studied him from head to toe.
You can work for me and all my friends around here. What we pay you should be enough to survive.”
Thạch Xung bow his head politely, “Yes Mame, thank you.”
She asked, “Have you got a place?”
Xung replied honestly, “I got here straight from the country, I haven’t thought about that yet.”
“What happened?”
She wanted to know about his history, Thạch Xung was slightly taken aback but kept his composure answered, “My father just passed away.”
The owner of the egg stall made up her mind straight away “Son, you can sleep right here in the stall, but don’t eat my raw eggs, it’ll make you sick.”
People around her burst out laughing. All the lad could do was nod his head and answered yes Mame.
Just like that and it was the beginning of Thạch Xung’s life in the city. He never said no to a single job, he worked diligently and always with a smile. In no more than a few days, all the people in the market came to know him and watched out for him. Even the big brothers and sisters, those who ruled the streets in the area thought he was okay and left him alone.
Used to the market and city life after a year. Thạch Xung thought about going back to school, but the spreading war meant the spread of the compulsory conscription, and overnight they enlisted him in the military academy. People were thrown into war like chunks of meat thrown at wild animals in the zoo.
There will be no heroic anthems, without the blood shed for land and country. And that “More sweat in the military academy, less bloodshed at the frontline.” Xung was a natural, he could handle his guns. But Thạch xung didn’t want to kill anyone, he had no desire to face his younger brother in battle. Hence, straight after graduating from the military academy, Thạch Xung became a deserter.
He looked for Hai Mạnh, one of the big brothers and big sisters who owned one of the dumb in the area, a restaurant at the market Xung used to worked as a labourer, “Can you help me get fake papers for exemption to fight at the front?”.
“So kid, how are you going to pay for it?” The big brother asked.
Xung politely answered, “Big brother, you know my situation, I can only pay you in instalment.”
The big brother laughed, “Look kid, are you kidding me.”
Without warning, he slapped Thạch Xung across the face like a blow from God. The kid stood there without complaint accepted the punishment.
“Look, tell me. What did you learn from attending the military academy?”
“Sir, I learned how to use a gun.”
Weapons like knives swords guns, since the beginning of time kill people and they play a part in the human condition and its history. That temptation for destruction, an obsession and a strong urge. Hence, weapon grow by the day more sophisticate more precise, they meet the target. Now even more alluring to the human condition. Weapons like knives and guns are not mere tools of defense or murder, they give people status and raise their ego. There’s nothing strange about Thạch Xung having the desire to own a gun.
“Follow me.”
Big brother took Xung for a ride on his six-cylinder motorcycle to the out skirt of the city.
At the rubber plantation, he gave Xung a Colt.45, and told him, “Show me, choose something thing and shoot.”
Thạch Xung grabbed the polished revolver, studied it carefully, feeling its weight in his hands. Searched for a target, Xung pointed at a rubber fig dangling on a branch and said, “That one.” And squeezed the trigger. The rubber fig exploded.
“One more.” Xung pointed at a fig further away, fired. The fig exploded simultaneously with the sound of the shot.
With two hands he gave the gun still hot back to his boss.
Throw an arm over Xung’s shoulders, Hai Mạnh complimented him “Good job. Look, I’m not a thief, but anyone who steals from me pays. This is the job, can you do it?”
Xung looked straight into Hai Mạnh eyes, “Killing people is something I want to do. That was the reason I’m a deserter. But I could find ways to scare your enemy.”
Hai Mạnh handed his hand for Thạch Xung to shake. “Ok. I won’t make you kill anyone. Go with me and no matter what happen, we’ll have each other.”
He took him back to his house. It was the first time Xung drank so much that he couldn’t remember a thing.
Hai Mạnh gave him a room in his house and agreed to Xung going back to school. Three years later Xung received his school certificate. But lost another two years before he got his high school certificate.
During that period, Thạch Xanh learned how to throw a dagger. Whenever he was free, he practiced how to throw a knife in front of different kinds of small boards, in various locations. On these boards Xung drew images of animals running. His hunts were without malice for revenge or was it for fun. They were lessons on firm resolve and survival. Cold and determined.
Xung was not able to defend Hai Mạnh, he was ready to fight for him. They didn’t just protect the discos, casinos but also other private businesses.
But before they were successful in getting rich, he had to fight many bloody battles. Xung was notorious in the street, not because he was cruel but his aim with a knife and gun. Xung’s aim was guaranteed on the first aim, one shot at the leg and it was broken, or knife pinned on that person’s shoulder. Hence, no one dare to challenge Xung directly, if Xung was present at a confrontation, his opponent either try to resolve it or run.
Altercation no one wants.
Thạch Xung still had plans in another direction, higher goals, and to himself more meaningful. Hence, he would make time to read. To Xung, books were his source of escape and consolation from the marks that life had left him. And at the bottom of his heart, he reserved the utmost respect and reverence for Thày, his mandarin teacher and father.
Amid the Blossoms, Orchids, Chrysanthemums, Lilies… the paths wrought with danger and long empty nights, Xung missed Thị, missed his mother. Since the day Xung left his family, his had not received any news from them. War spreading all over the place, Xung believed that there was no possibility that Rume could persist to exist.

5. THÀNH PHỐ
Thành phố xa lạ và quyến rũ. Sự nhộn nhịp của nó như những hơi thở gấp, nó làm nhịp tim con người đập nhanh hơn. Vội vã hơn. Trong túi chỉ có mấy đồng bạc lẻ mà Thạch Xung tìm thấy trong nhà ông Thày, cậu ta mua một ổ bánh mì không. Và uống một ly nước mía lạnh buốt. Thạch Xung tự nhủ, những con thú hoang đơn độc trong rừng còn kiếm được miếng ăn, thì mình không thể chết đói.
Xung vào chợ lân la hỏi mấy vựa bán hàng hỏi, “Có thể thuê tôi khuân vác được không?”
Xung khoẻ mạnh, vững chãi và có vẻ chân chất của người từ quê ra, những người buôn bán sành sỏi hoàn toàn có thể đánh giá cậu một cách chuẩn xác. Một bà mập mạp, phúc hậu có vựa trứng lớn nhìn cậu từ đầu xuống chân.
“Cậu có thể làm cho tôi và mấy người bạn tôi quanh đây. Chúng tôi trả tiền cho cậu đủ sống.”
Thạch Xung cúi đầu, “Dạ, con cám ơn.”
Bà hỏi, “Cậu ăn ngủ ở đâu?”
Xung thành thật, “Cháu mới ở quê ra, chưa có chỗ ăn ở.”
“Tại sao lại bỏ nhà đi?”
Một câu hỏi hình sự, Thạch Xung hơi chột dạ nhưng vẫn điềm tĩnh trả lời, “Cha cháu mới mất.”
Bà chủ vựa trứng quyết luôn “Cậu có thể ngủ lại trong vựa này, nhưng đừng ăn trứng sống của tôi, đau bụng đó.”
Những người chung quanh cười rộ. Cậu nhóc chỉ biết dạ.
Thạch Xung đã bắt đầu cuộc sống ở thành phố như thế. Ai sai gì cậu cũng làm, nhanh nhẹn và vui vẻ. Chỉ mấy ngày, cả chợ ai cũng biết cậu và thương cậu. Mấy tay anh chị trong khu vực thấy cậu đàng hoàng cũng để yên cho cậu kiếm sống.
Qua được một năm, Thạch Xung đã quen với đời sống ở chợ búa cũng như thành phố. Xung đang nghĩ cách để đi học thêm thì một buổi tối, chiến dịch lùng bắt quân dịch của chính quyền đã hốt cậu vào quân trường. Con người bị ném vào chiến tranh như miếng thịt ném cho thú dữ trong sở thú.
Không xả thân cứu nước, không anh hùng ca. Chỉ là “quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu.” Xung bắn súng giỏi như một năng khiếu. Nhưng Thạch Xung không muốn giết người, không muốn một lúc nào đó phải đối đầu với em trai mình. Vì thế, ngay khi ra khỏi quân trường, Thạch Xung đã đào ngũ.
Tìm đến Hai Mạnh, một trong những tay anh chị hùng cứ các bến bãi, nhà hàng mà Xung từng biết hồi làm khuân vác ở chợ, “Anh có thể giúp em làm một giấy hoãn dịch giả được không?”
“Thế chú mày có tiền trả không?” Tay anh chị hỏi.
Xung lễ phép thưa, “Anh biết hoàn cảnh của em rồi. Em chỉ có thể trả góp thôi.”
Tay anh chị cười kha kha, “Chú mày cũng biết đùa nhỉ.”
Bất ngờ, hắn tát Thạch Xung một cái như trời giáng. Cậu vẫn đứng thẳng chịu trận không nhăn nhó.
“Nè, tao hỏi thật. Trong quân trường mày học được cái gì?”
“Dạ, bắn súng.”
Đao kiếm hay súng ống, xưa nay vẫn là thứ vũ khí để giết người và nó gắn bó với lịch sử con người như một thuộc tính. Một cám dỗ huỷ diệt, mãnh liệt và ám ảnh. Vì thế, vũ khí mỗi ngày một tinh vi và hiệu quả hơn. Nó cũng lôi cuốn con người hơn. Mang đao kiếm hay súng ống không chỉ là tự vệ hay giết người, mà nó nâng cấp và thị uy bản ngã. Sẽ không lạ, nếu Thạch Xung thích có một cây súng.
“Đi theo tao.”
Tay anh chị chở Xung ra ngoại ô trên chiếc xe gắn máy phân khối lớn.
Vào rừng cao su, hắn đưa khẩu Colt.45 cho Xung, bảo “Mày chọn một mục tiêu bắn thử tao coi.”
Thạch Xung cầm khẩu súng lục bóng lưỡng, mân mê và cân nhắc độ nặng nhẹ. Nhìn ra xung quanh, Xung chỉ một trái cao su đang lủng lẳng trên cành, nói “Trái đó.” Và bóp cò. Trái cao su vỡ toang.
“Một trái nữa.” Xung chỉ về hướng quả cao su xa hơn, nổ súng. Trái cao su vỡ cùng tiếng nổ.
Xung nâng hai tay trả cây súng còn đang nóng cho đại ca.
Ôm vai Xung, Hai Mạnh khen “Được lắm. Nghe này, tao không đi ăn cướp, nhưng thằng nào cướp của tao nó phải đền tội. Mày làm được không?”
Xung nhìn thẳng vào mắt Hai Mạnh, “Em không thích giết người. Đó là lý do em đào ngũ. Nhưng em có thể khiến kẻ thù sợ hãi.”
Hai Mạnh giơ tay cho Thạch Xung bắt. “OK. Tao không bảo mày giết người. Đi theo tao, no đói có nhau.”
Hắn chở Xung về nhà. Lần đầu tiên Xung say đến không biết gì.
Hai Mạnh dành cho Xung một phòng riêng và anh ta cũng chấp nhận cho Xung đi học thêm theo mong ước. Chỉ trong vòng ba năm Xung đã lấy được bằng Tú tài I. Nhưng phải mất thêm hai năm nữa Xung mới lấy xong bằng Tú tài II.
Cũng trong thời gian ấy, Thạch Xung luyện phóng dao. Bất cứ lúc nào rảnh hoặc giải lao khi học hành, Xung đều tập phóng dao trước những tấm ván to nhỏ khác nhau, cũng như những vị trí khác nhau. Trên những tấm ván ấy, Xung vẽ hình những con thú đang chạy. Cuộc săn thú của chàng không hận thù, không giải trí giải sầu. Đó là một bài tập về sự kiên định và cách tồn tại. Lạnh lùng nhưng quyết liệt.
Từ cận vệ, Xung đã có thể làm quân sư cho Hai Mạnh. Họ không chỉ bảo kê cho các cơ sở làm ăn như vũ trường, sòng bạc mà còn có những cơ sở kinh doanh riêng.
Nhưng trước khi đến được thành công và giàu có, họ đã trải qua nhiều cuộc hỗn chiến đẫm máu. Xung khét tiếng giang hồ, không phải vì độc ác mà ở tài bắn súng và phóng dao. Tất cả những ai được Xung nhắm đến đều bị bắn gãy chân ngay phát đầu tiên hoặc một mũi dao ghim vào vai. Vì thế, không một đối thủ nào muốn đối đầu trực tiếp với Xung, trận chiến nào có Xung xuất hiện, họ sẽ cầu hoà hoặc bỏ chạy.
Dẫu sao cũng là những chuyện chẳng đặng đừng.
Thạch Xung vẫn nung nấu một hướng đi khác, nhiều tham vọng hơn và có ý nghĩa hơn cho chính mình. Vì thế, chàng luôn dành ưu tiên thời gian có thể cho việc đọc sách. Với Xung, sách thực sự là niềm an ủi và giải thoát cho những lấm lem của cuộc đời chàng. Và trong tận đáy lòng, ông Thày nho nhã vẫn là một hình tượng để chàng kính ngưỡng.
Giữa những Mai, Lan, Cúc, Huệ… những đoạn đường ngộ nạn sắc dục và những đêm dài trống trải, Xung nhớ Thị, nhớ mẹ. Từ ngày Xung bỏ nhà đi, chàng không có bất cứ tin tức nào về họ. Chiến tranh lan rộng, Xung không nghĩ rằng Rume còn có thể tồn tại.
(còn nữa)
Nguyễn Viện
(1) Lời nhạc Trần Kiết Tường
* Tiểu thuyết Nguyễn Viện: Có những kẻ đi mãi không về (Kỳ 1)
Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a comment