A novel in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
11. DHARMA TEACHING
In the clean restful natural light, Như Tuyền Zen Centre left a sense of restitute away from the miss match colours and noise of the city. Because of that, Như Tuyền attracted intense curiosity from all walks of life. In order to safeguard the identity of the Zen Centre, Trí Thiện made the decision to hide his face. His reason was retreat, Trí Thiện denied himself of any kind of last tribute from the faithful, men or women to safeguard his peace. The resident monk Trí Thiện became more of a mystery, even when the Zen Centre was always open.
When all walks of life came to realise that Trí Thiện will not speak, will not show himself to them it was when by word of mouth the monk Trí Thiện became a legend captivating the imagination of people all around. The person who wanted to run away, was once again a celebrity. Photographs of Trí Thiện sweeping the yard, watering the plants, in the garden appeared in the tabloids… opposite to all the other monks walking around in stylish academic caps and gowns shaded by aristocratic bamboo parasols. At the same time as other polyglot monks a genius like Thích Nhất Nhất, aka Phạm Công Thiện…
Trí Thiện had come to an earlier realization that the vernacular was useless facing the eternal truth. Trí Thiện had also realized that language or having a voice was a dangerous envious trap. Without the sermon, without the debate… was the only way for Trí Thiện to remain humble enough to avoid all temptations.
“This Coward is just a gust of the wind. Will come and go leaving nothing behind.”
But the mark left behind by all walks of life grew thicker as the day went by the suffocating air infected the Zen Centre. Trí Thiện refused all newspaper and media coverage.
“This Coward has nothing to say.”
Trí Thiện did not buy or sell faith or the right way. Trí Thiện didn’t apply any kind of Dharma teaching or resistance. But Trí Thiện became still a reflection to all walks of life.
Trí Thiện realized that what was hard was not having to face the demons, delusional traps of fame, but that it was hard to face yourself under the pressure to be a saint by other people. Suddenly under surveillance because all the untoward idolization from all kinds of people, Trí Thiện lost his freedom completely. Each night, as he lay there meditating in his coffin, the bind cuts into him, tore him a part. Why did he have to behave because other people, without leisurely being able to challenge or not challenge himself? A tragic comedy, Trí Thiện felt as though he couldn’t avoid being responsible for people’s faith.
There was no other way, for one reason or another Trí Thiện had ascend the throne of bodhisattva. Mimi Đen turned up to take care of everything as the manager of the centre. Like a royal consort in a harem. Hà Việt also turned up to keep him up to date on the current affairs.
The brilliant light of virtue diminished any kind of conceit, no matter where Trí Thiện set his foot on, the brethren both male and female were there to fall down on their knees. With utmost reverence kissed Trí Thiện’s footprints as though they were sharing the enlightenment. Trí Thiện outwardly appeared oblivious to the glory, because he understood that the arrogance will destroy him.
Humble to the point of completely erasing himself, Trí Thiện was still a threat to the government and those who were after power. Unavoidable were the jealousy aimed at Trí Thiện from noble and important people from the Buddhist sect. They didn’t want an image like Trí Thiện to take over their status.
The government conspired with the sect to incarcerate Trí Thiện on the crime of a deserter. But the sect did not support war, so they did not agree to letting them imprison Trí Thiện.
“Inhouse we will come up with a solution.”
Trí Thiện was invited to meet with all the monks.
His master told him “You must relinquish your power to the sect. Follow the guidelines of the sect. You cannot do whatever you want on your own, causing chaos in the sect.”
Trí Thiện obediently bowed his head.
However, the person who spoke up was Hà Việt, “Như Tuyền Zen Centre is not a temple or a facility a part of the sect. The Zen Centre is a private centre, an independent monastic operation. No one can deny the individual right of a person to retreat from the world.”
Unable to stop people from idolizing Trí Thiện, the government openly campaigned to ruin him. The papers in bed with the government published reports on the investigations of Trí Thiện’s past, described him as a reckless and mean gangster, Trí Thiện’s retreat was just a deception to avoid fighting for his country.
Trí Thiện without exception remained silent. People turned up in hoards at Như Tuyền Zen Centre, continued to worship, continued to contribute to the growing tribute. Thanks to Mimi Đen’s management and Hà Việt’s organization skills, the Zen Centre remained reverent and in order.
Trí Thiện’s passive journey through Dharma teaching was not exactly perfect though more or less had more than one positive affect on the awareness of those who were interested in the Taoist ways, like a mirror reflecting love. Even the intellectuals of the time had to view and accept Trí Thiện as a person who was pure and virtuous void of desire. Honest humility had won over the empty arrogance of desire for sexual conquest.

11. HOẰNG PHÁP
Tối giản và thanh tịnh, Thiền am Như Tuyền gây ấn tượng về ẩn tu giữa một thành phố ồn ào hỗn tạp đầy màu sắc. Chính vì thế, Như Tuyền gợi lên một hiếu kỳ hấp dẫn trong chúng sinh. Để đối phó với tình trạng mất bản sắc của thiền am, Trí Thiện chọn sự giấu mặt. Lấy lý do nhập thất, Trí Thiện từ chối tất cả sự kính viếng của mọi thiện nam, tín nữ để giữ an tịnh cho mình. Sự trụ trì của Trí Thiện càng trở nên bí ẩn, cho dù cửa thiền am vẫn luôn mở rộng.
Khi chúng sinh nhận ra sự im lặng vô ngôn và vô hình vô ảnh của Trí Thiện, cũng là lúc xuất hiện một Trí Thiện chân tu được thêu dệt bởi các huyền thoại do trí tưởng tượng dân gian đồn thổi tạo ra. Con người muốn trốn chạy ấy, một lần nữa lại nổi tiếng. Những hình ảnh như Trí Thiện lặng lẽ quét lá, tưới cây, dọn vườn được đưa lên các mặt báo lá cải… như đối lập với các nhà tu hành bước đi trong áo mão lộng lẫy và dưới các lọng che quyền quí. Đấy cũng là thời của các hành giả đa ngôn như Thích Nhất Nhất, thiên tài Phạm Công Thiện…
Trí Thiện đã sớm nhận ra sự vô dụng của ngôn ngữ trước chân như. Trí Thiện cũng nhận ra ngôn ngữ hay tiếng nói là cạm bẫy của hiểm nguy đố kỵ. Không thuyết giảng, không biện luận… Trí Thiện kiên trì giữ lòng khiêm cung trước mọi cám dỗ.
“Kẻ Hèn Này chỉ là một cơn gió. Đến và đi không dấu vết.”
Nhưng dấu vết từ những bước chân của chúng sinh càng ngày càng dày đặc và làm ố tạp thiền am. Trí Thiện từ chối mọi gặp gỡ với báo chí, truyền thông.
“Kẻ Hèn Này không có gì để nói.”
Trí Thiện không buôn bán niềm tin hay chánh đạo. Trí Thiện không hoằng pháp hay độ trì ai. Nhưng Trí Thiện vẫn trở thành tấm gương để chúng sinh quán chiếu.
Trí Thiện nhận ra cái khó khăn không phải là đối phó với tà ma, cạm bẫy của giả danh vọng tưởng, mà chính là phải đối diện với chính mình dưới áp lực của sự thần thánh hoá do bên ngoài áp đặt. Bỗng nhiên bị giám sát bởi sự kính ngưỡng của bá tánh, Trí Thiện hoàn toàn mất tự do. Mỗi đêm, thiền định trong quan tài, Trí Thiện cảm nhận được cái triền phược xâu xé mình. Chẳng lẽ phải giữ mình vì bá tánh, thay vì tự tại với cái ngã vô chấp và bất chấp của mình? Rất bi hài, Trí Thiện cảm thấy không thể không có trách nhiệm với niềm tin của bá tánh.
Không thể khác được, một cách nào đó Trí Thiện đã lên ngôi bồ tát. Mimi Đen đến quản lý sắp xếp mọi việc vào nền nếp cho chàng. Một thứ hậu cung của vương triều. Hà Việt cũng đến để giúp Trí Thiện kiểm soát tình hình.
Ánh sáng minh nhiên của đạo hạnh khuất phục mọi kiêu căng, Trí Thiện đi đến đâu, thiện nam tín nữ quỳ gối ở đó. Họ cung kính hôn lên dấu chân của Trí Thiện như cách để được chia sẻ ơn khai minh. Trí Thiện tỏ ra vô tâm vô cầu trước vinh quang, bởi anh biết sự ngã mạn sẽ huỷ diệt anh.
Cho dù khiêm tốn đến tự xoá bỏ mình, Trí Thiện vẫn bị chính quyền và những kẻ theo đuổi quyền lực lo ngại. Những bậc đạo cao đức trọng trong cõi Phật cũng không tránh khỏi ganh ghét. Họ không muốn hiện tượng Trí Thiện lấn át uy danh của họ.
Chính quyền trao đổi với giáo hội để bắt Trí Thiện về tội trốn lính. Nhưng giáo hội không ủng hộ chiến tranh, nên không đồng tình cho họ bắt Trí Thiện.
“Chúng tôi sẽ xử lý nội bộ.”
Trí Thiện được mời đến gặp các Thày.
Sư phụ của anh bảo “Con phải đặt mình dưới sự quản lý của giáo hội. Tuân thủ mọi lề luật của giáo hội. Không được tự ý hoạt động theo cách riêng, làm rối loạn trật tự trong giáo hội.”
Trí Thiện cúi đầu vâng phục.
Tuy nhiên, người phát ngôn Hà Việt cho rằng, “Thiền am Như Tuyền không phải là chùa hay tự trong hệ thống giáo hội. Thiền am chỉ là một cơ sở tư nhân, tự tu và tự hành. Không ai có quyền cấm một người tự tu, tự hành theo cách của mình.”
Không thể ngăn cản được sự ngưỡng vọng của bá tánh với Trí Thiện, chính quyền cho mở chiến dịch bôi nhọ anh. Các báo thân chính quyền đăng các bài phóng sự điều tra về quá khứ của Trí Thiện, họ mô tả anh như một tên du đãng vô lại và tàn ác, việc tu hành của Trí Thiện chỉ là lừa đảo và trốn lính.
Trí Thiện tuyệt đối im lặng. Dòng người sùng mộ anh vẫn lũ lượt đến Thiền am Như Tuyền cúng bái và cúng dường. Nhờ sự quán xuyến của Mimi Đen và tài tổ chức của Hà Việt, Thiền am vẫn giữ được trật tự tôn nghiêm.
Cuộc hoằng pháp vô vi của Trí Thiện chưa phải là viên thành nhưng ít nhiều đã tạo được những hiệu ứng tích cực trong nhận thức của những người quan tâm đến đạo pháp, như một loại kính chiếu yêu. Ngay cả những thức giả đương thời cũng phải nhìn nhận một Trí Thiện đạo hạnh vô cầu và trong sáng. Sự khiêm cung thành thật đã chiến thắng lòng kiêu căng rỗng tuếch của những tham vọng thế tục.
(còn nữa)
Nguyễn Viện
Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949, in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a comment