A novel in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
2. DESCENDANT OF THE JUNGLE
Thạch Xung was born the day Thạch Xanh, his father caught a huge hog.
Holding Thạch Xung in her hands, the midwife excited announced, “here is a male descendant of the jungle and he will rule over the realm of Rume.”
In those happy moments, family and friends like their neighbors laughed it off as a joke. Mrs. Xanh’s joy was a level higher than all the people around her. She quietly wished it would come true. Because deep in her heart, she believed that the destiny that heaven and earth had blessed her with a man from another world, extraordinary and kind. It was her secret, and even Thày, the father of her son was unaware. But the man who inadvertently acting as his father, stepping through the front door from the jungle, threw the hog onto the ground, gathered the tiny child into his arms, Thạch Xanh felt victorious. Believed he will have not just this child, but more children, grandchildren, a plentitude of descendants.
In the house near the blockhouse, Thày received the news that Mrs. Xanh had gave birth to a boy from the children he was teaching. They also told him that he was a descendant of the jungle and he will rule over the realm of Rume. A fact that was edged in people’s mind. Hence, when Thạch Xung was old enough to learn to read and write, in class the older children picked on him. Instead of being afraid, Thạch Xung stood his ground.
Thày played his part, that night he went to bed alone with a bottle of alcohol. In the drunkenness, he remembered Mrs.Xanh’s lithe beauty. Her firm breasts. Buttocks. The earnestness of her breath and very loud moans.
Making Quít on guard outside, barked even louder, as though he was trying to chase away the ghosts.
Thạch Xung was breastfed, fed on sweet potatoes and corn grew up strong. He had chicken pox at four, and they thought they had lost him. Thày rode his bicycle all the way into town to find a French doctor and asked for medicine. Before riding straight back to Thạch Xanh home to deliver the medicine.
He told Thạch Xanh, “Use the oint for the spots and medicine to help with his temperature, keep him away from any draft and only use warm water to wipe him down. And don’t let anyone near him, it’s very contagious. Don’t worry, he will be fine.”
All Thạch Xanh could do was nod.
After Thạch Xung fully recovered, Mrs. Xanh took him over to Thày to thank him. She cooked a chicken casserole for him, together with some fresh vegetables and a piece of smoked venison.
Mrs, Xanh told her son, “Bow to your teacher son.”
Thạch Xung politely folded his arms and bow to his teacher, his eyes looked up at his teacher. His teacher smiled at him kindly patting his head and said good boy.
“Helping your son is no different to helping other children in the village.”
She said, “I know, but…”
She almost blurted you have saved our son but stopped in time. And looked away.
On the verge of tears, “I better get going, make sure you eat, take care of yourself.”
At little flustered he looked at her, “I’m fine. If you need anything just let me know.”
Mother and son both bowed at Thày once more. Watching her leave, his heart swelled with love.
When Thạch Xung turned seven, he was allowed to join his father in the field, his father taught him how to plant and weed. Thạch Xanh also taught him how to forage for food in the jungle. But Thạch Xung favourite job was to help his father forge coal. It was more like a game. Two years later he managed to forge coal from his small forge. The coal he forged was a gift for Thày, his teacher. His mother had taught him to be thankful of benefactors. Thạch Xanh took it as a way to pay part of the school fee, he was really proud of his son’s action.
Once he was able to read and write, all the books in Thày’s house, Xung asked if he could read them. Reading to him was no different to foraging in the jungle. Bewildering but fascinating. So many words, so many sentences, so many things he did not understand, but it did not stop him. Like say an unfamiliar tree, an animal… words were a daily scene, he was obsessed with them. Sometimes he would ask Thày to explain, but usually he would stay quiet patiently as though he was waiting for the game to turn up.
Thày was very fond of the little lad, Xung was not only smart, brave, Xung was also the son of a woman he adored. He loved Xung like his son. He also enjoyed the conversations he had with Xung, but rarely would he ask about his mother. Because he was worried that he might lose control. More so because, he didn’t want to cross Thạch Xung’s father, a tough and noble man.
In Thày’s classroom, Xung was like any other kid who was there to learn read, write and the four operations of mathematics addition, subtraction, multiplication, and division. With nothing left to learn, Xung still turned up to class as usual, helped Thày with odd jobs around the house and classroom. Sometimes Thày would tell him stories. The world is bigger than Rume, there were wonders, magical conveniences that made life easier. The world had something called history and kings and goddesses, stately or extravagant. The world or also had Angels and Demons. A big wide world where a walk will never end.
Inadvertently, Thày planted the seeds of dreams and desires in Xung’s heart. Calling him was a mountain from afar. One lonely mountain, imposing, challenged him. On cloudless days, you can find Xung’s eyes dreamily gazing at the mountain. One day he will climb it. But he did not know, what he truly wanted.
Mrs. Xanh loved her son, but did not spoil him, she was strict. She was never openly easy. There were proper boundaries, and the way she treated her husband was no different. Thạch Xanh can drink as much as he wants with his friends, swear as much as he wants with them anywhere, but once home he was moderate. Her power was larger than his obstinate nature. Mrs. Xanh managed the ins and outs of her family.
Thạch Xung respected and feared his mother and father. That respect and fear as he grew older made him more distant. Stubborn and wise beyond his years.
Even though his parents gave him more siblings, his affection was reserved for a girl next door, a bubbly face full of freckles but charming and smelled lovely.
2. ĐỨA CON CỦA RỪNG
Thạch Xung được sinh ra đúng vào ngày Thạch Xanh, cha nó bẫy được một con heo rừng to lớn.
Bế Thạch Xung trên tay, bà đỡ hoan hỉ loan báo, “Đây là con trai của rừng và nó sẽ thống lĩnh Rume như một vương quốc.”
Trong lúc vui vẻ, mọi người trong gia đình cũng như hàng xóm chúc mừng bà mẹ và coi đó như một lời nói đùa. Hơn tất cả mọi người, bà Xanh rạng rỡ trong hạnh phúc. Bà thầm mong lời chúc phúc của bà đỡ sẽ thành sự thật. Bởi từ sâu thẳm trong lòng, bà vẫn tin vào cái định mệnh mà trời đất đã mang đến cho bà một người đàn ông của thế giới khác, phi phàm và độ lượng. Giống của người ấy, tất nhiên cũng phải phi thường. Đấy là bí mật của riêng bà, chính ông Thày cũng không hay biết. Tuy nhiên, ông cha hờ vừa từ rừng về quăng con heo xuống đất, ôm thằng bé vào lòng, Thạch Xanh mới coi đây là chiến thắng. Không chỉ một thằng bé, mà ông sẽ có con đàn, cháu đống.
Trong căn nhà gần lô cốt, ông Thày nghe tin bà Xanh mới sinh một thằng con trai từ mấy đứa học trò. Bọn chúng cũng loan truyền như lời bà đỡ rằng đấy là đứa con của rừng và sẽ thống lĩnh Rume như một vương quốc. Điều này, được ghi nhớ rất lâu. Chính vì thế, khi Thạch Xung đến tuổi đi học, nó đã bị những đứa lớn hơn thách thức gây sự. Thay vì sợ hãi, Thạch Xung trở thành đứa bé lì đòn đáng kinh ngạc.
Phần ông Thày, đêm ấy đã vào ngủ trong lô cốt một mình với chai rượu. Trong cơn lãng đãng, ông nhớ lại cái đẹp rắn chắc và sự cuồng nhiệt của bà Xanh trên nền đất. Vú của bà. Mông của bà. Hơi thở dồn dập và tiếng rên rất to của bà.
Con Quít đứng canh bên ngoài thỉnh thoảng lại sủa như cắn ma.
Thạch Xung uống sữa mẹ và ăn khoai ăn bắp lớn lên khoẻ mạnh. Nhưng bất ngờ vào năm bốn tuổi, Thạch Xung bị bệnh thuỷ đậu tưởng chết. Ông Thày đạp xe một mạch lên tỉnh nhờ một bác sĩ Tây mà ông quen biết xin thuốc. Rồi ông Thày lại đạp một mạch về thẳng nhà Thạch Xanh đưa thuốc.
Ông nói với Thạch Xanh, “Đây là thuốc bôi và thuốc uống, nhớ che kín gió và chỉ dùng nước nóng lau người cho cháu. Cũng tránh không cho người khác gần cháu. Đừng lo, cháu sẽ khỏi.”
Thạch Xanh chỉ gật đầu.
Sau khi Thạch Xung khoẻ hẳn, bà Xanh dẫn nó lại nhà ông Thày để tạ ơn. Bà nấu cho ông một nồi gà kho, một ít rau củ tươi và một miếng khô nai gác bếp.
Bà bảo thằng bé, “Lạy Thày đi con.”
Thạch Xung lễ phép khoanh tay cúi lạy ông, đôi mắt nó liếc nhìn ông. Ông mỉm cười hiền từ xoa đầu thằng bé khen ngoan.
“Giúp cháu cũng như giúp những đứa trẻ khác trong làng thôi mà.”
Bà nói, “Em vẫn biết thế, nhưng…”
Bà định nói ông đã cứu con của chúng ta, nhưng kịp ngừng lại. Bà quay nhìn đi chỗ khác.
Đôi mắt rưng rưng, “Thôi em về, anh nhớ ăn uống tử tế, giữ gìn sức khoẻ.”
Ông nhìn bà quyến luyến, “Anh vẫn khoẻ mà. Có cần gì cứ cho anh biết.”
Hai mẹ con bà Xanh cúi đầu chào Thày lần nữa. Nhìn theo bà, lòng ông dạt dào thương cảm.
Được bảy tuổi, Thạch Xung bắt đầu được cha dẫn theo vào rẫy, dạy nó cách trồng trọt, dọn cỏ. Thạch Xanh cũng dạy nó nhận biết tên từng cây và cho nó biết loại trái nào ăn được. Tuy nhiên việc mà Thạch Xung thích nhất là phụ bố đắp lò than. Nó giống như một trò chơi. Chỉ vài năm sau, tự nó đã biết cách để làm một cái lò than nhỏ. Than của nó mang về biếu ông Thày. Mẹ nó dạy phải biết ơn người đã cứu giúp mình. Thạch Xanh coi đó như đóng góp một phần học phí, ông ta hài lòng vì thấy con mình biết cư xử.
Khi đã biết đọc biết viết, tất cả sách có trong nhà Thày, Xung đều xin đọc. Việc đọc sách với nó cũng giống như việc đi vào rừng. Mịt mù nhưng lôi cuốn. Có rất nhiều từ, nhiều câu, nhiều việc nó không hiểu, nhưng điều ấy không làm nó chán. Cũng như một cây lạ, một con quái vật… chữ là những vật cảnh dị thường, ám ảnh nó. Đôi khi nó nhờ Thày giải nghĩa, nhưng thường thì nó im lặng như rình một con mồi.
Ông Thày thích thằng nhỏ Xung, không chỉ vì nó thông minh, gan dạ mà còn vì Xung là con của người đàn bà mà ông yêu dấu. Ông thương nó như con mình. Ông cũng thích nói chuyện với nó, nhưng rất ít khi ông hỏi thăm về mẹ nó. Bởi ông sợ lòng mình yếu đuối. Thật ra, ông cũng sợ phải va chạm với cha nó, người đàn ông dũng cảm và cục cằn.
Ở chỗ ông Thày, Xung cũng như những đứa trẻ khác chỉ được học đến lúc viết, đọc thông thạo và làm được bốn phép tính cộng, trừ, nhân, chia. Không còn gì để học, nhưng Xung vẫn thường xuyên đến nhà Thày để giúp ông những việc vặt. Thỉnh thoảng nghe ông kể chuyện. Thế giới không chỉ có Rume, mà còn có những kỳ quan, những tiện nghi ảo diệu cho đời sống. Thế giới cũng có cái gọi là lịch sử và những ông hoàng bà chúa, lẫm liệt hay hoang đàng. Thế giới còn có thiên thần và ác quỉ. Thế giới rộng lớn đi không bao giờ hết.
Một cách vô tình, ông Thày gieo vào lòng Xung những ước mơ và khát vọng. Ngọn núi phía xa kia quyến rũ nó. Ngọn núi đơn độc và sừng sững thách thức. Những khi trời không có mây mù, thằng Xung sẽ ngồi đâu đó nhìn ngắm ngọn núi, mơ màng. Một ngày nào đó nó sẽ phải leo lên. Nhưng nó không thật sự biết, nó muốn gì.
Bà Xanh thương con nhưng cũng dạy dỗ Xung nghiêm khắc. Bà không bao giờ tỏ ra quá dễ dãi. Sự khuôn phép của bà không những chỉ dành cho thằng Xung mà cả chồng bà cũng phải e dè. Thạch Xanh có thể say sưa, be bét đâu đó với bạn bè, có thể chửi thề đánh lộn không chừa ai, nhưng về nhà Thạch Xanh vẫn phải chừng mực. Uy quyền của bà lớn hơn cái ngang tàng của chồng. Bà quán xuyến mọi chuyện trong ngoài.
Thạch Xung kính sợ cha mẹ. Sự kính sợ ấy làm Xung càng trở nên xa cách khi nó lớn dần lên. Lầm lì và có vẻ khôn trước tuổi.
Trong khi bố mẹ Xung tiếp tục đẻ ra những đứa em ruột thịt, tình cảm của nó lại hướng về một đứa con gái hàng xóm, mặt đầy tàn nhang nhưng nhí nhảnh và duyên dáng thơm tho.

(còn nữa)
Nguyễn Viện
Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a comment