Grass, rarely writes poetry of substance… | Lê Vĩnh Tài [324]

Ucraina by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

it is simply 
green

a pair of butterfly wings flapping
a whole day 
wrapped in romance

the constant unfurling of sunlight
grass losing a whole day 
braiding every strand
the way she would lose an entire night
styling her hair

even death
has no meaning
when grass wants to surpass
the way Russia
forced Ukraine to take up arms

you detect
the scent of spices
often sprinkled into a bowl of instant noodles
unaware of the blood spilled
each night

beyond that, in the cellar
or the kitchen 
you have the right to live
live with meaning, with dreams

grass, isn’t a poem 
it’s nothing of consequence
it withers slowly
dries up
like a poet

the way Ukraine is battered
by greed
—–
February 25, 2022
—–

CỎ, RẤT ÍT KHI LÀM BÀI THƠ CÓ NGHĨA… 

nó chỉ
là màu xanh đơn giản

cánh bướm duy nhất đã vẫy
làm bạn mất cả ngày
lãng mạn

nó cứ tung lên ánh sáng
của mặt trời, mà cỏ cũng từng mất cả ngày
ngồi tết thành từng sợi
như nàng ngồi buộc tóc
cả đêm 

ngay cả cái chết 
cũng không có nghĩa
khi cỏ muốn vượt qua 
như nga 
làm ucraina cầm súng 

bạn nghe mùi thơm 
của các loại gia vị
bạn thường bỏ vào tô mì để nấu 
không biết là máu 
mỗi đêm 

sau đó, trong nhà kho 
hay nhà bếp
bạn có quyền để sống
có ý nghĩa và ước mơ 

cỏ, không phải bài thơ
nó rất ít khi có nghĩa 
nó cứ héo dần và khô
như nhà thơ 
vậy

như ucraina nát bấy
bởi lòng tham…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

this world is a cave | Lê Vĩnh Tài

Sydney Harbour, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

this world is a cave
she checks the dictionary
the word cave is hang động

hang động she’s not
she loves
him

she thinks
dating is fun
in a cave

in love
she likes to explore in this case
the places
laced
with breathlessness…

thế giới này là một hang động
nàng tra từ điển
chữ hang động là cave

nàng không phải cave
nàng chỉ yêu
anh ấy

nàng nghĩ
thật thú vị khi hẹn hò
trong một hang động

vì khi yêu
nàng thích đi chơi
vào nơi
hơi
ngộp thở
_____
OCTOBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Thơ ngày 6 | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

On fire
he pulled me up against his body

my heart bled

softly
and gently

he kept touching it
until upon death
I am alive…

March 2021

chàng kéo em lên để chống lại cơ thể của chàng
trên lửa

trái tim em chảy máu

êm
và mềm

chàng cứ chạm vào
cho đến khi em
chết đi sống lại…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THE WAY A STRAWBERRY BLEED | Lê Vĩnh Tài

In the shadow. Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

STRANGERS

Through the manipulation of a stranger, I may lose myself. The day may cease to exist, I’m standing there with my eyes open but I’m not really there. 

IT’S ALL UP TO YOU LOVE

If it was up to me, night after night I would be right by your side. I it was up to me, I would let you win in every competition between God and the poet. If it was up to me, then you are still mine. 

But because of your desire to compete with the dead, you must go to hell, so you may compete. Hence you continue to fall and the darkness continues to scream: when will this craziness end?

You continue to search because you don’t know when it will be the next person’s turn.

Thank you, God, You are dead, so this competition is not up to me. I’m still rather perplexed, wondering if you are the love of my life? Or a portrait I must burn?

THIS HAS NOTHING TO DO WITH ADORATION

Many poets have written about things related to the heart. Why not about feet?

THE WAY A STRAWBERRY BLEED

Love oozes inside me through our conversations, tears, and laughter. I want to touch you love, hold you, kiss you, and love you, gently, so gently that it would crush me slowly into mush.

You should place me into your mouth and chew. Please take a bite. All you can see here in this body is love, it is love. Sweet and plump, and just as juicy as a bleeding strawberry.

IT ECHO

And with my painful cries, echo, explode in waves, the waves, they will rip into shreds the teardrops in the air to form the moments, that since the beginning I knew, I could never lose you.

September 2023

NGƯỜI LẠ

người lạ có thể xoay sở để tôi đánh mất bản thân mình. Một ngày dừng lại, tôi đứng nhìn nhưng tôi không còn ở đó nữa.

TÙY THUỘC VÀO EM

nếu điều đó tùy thuộc vào tôi, tôi sẽ bên em mỗi đêm. Nếu điều đó tùy thuộc vào tôi, tôi sẽ để em thắng trong mọi cuộc thi giữa thượng đế và nhà thơ. nếu điều đó tùy thuộc vào tôi, em vẫn là của tôi.

nhưng vì em vẫn muốn thi với người chết thì chỉ còn cách em phải xuống địa ngục, đó là nơi để em dự thi. Vì vậy em cứ rơi xuống và bóng tối sẽ hét lên: khi nào điều điên rồ này kết thúc?

em hãy tiếp tục tìm kiếm vì em không bao giờ biết khi nào sẽ đến phiên người tiếp theo.

cảm ơn thượng đế, ngài đã chết để cuộc thi đó không còn tùy thuộc vào tôi.

anh vẫn còn bàng hoàng, em có phải là câu chuyện tình yêu của anh không? Hay chỉ là một bức tranh để đốt?

ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT SỰ TÔN SÙNG

rất nhiều nhà thơ đã viết về trái tim. tại sao không phải về bàn chân?

CÁCH MỘT QUẢ DÂU CHẢY MÁU

tình yêu tuôn chảy trong tôi dưới dạng lời nói, nước mắt và tiếng cười. Anh muốn chạm vào em, ôm em, hôn em và yêu em, dịu dàng và dịu dàng đến nỗi nó có thể nghiền nát anh.

bạn hãy đặt tôi vào miệng và nhai tôi. Hãy cắn một miếng. Tất cả những gì bạn thấy trong xác thịt này, là tình yêu tình yêu. Ngọt ngào, mọng nước như cách một quả dâu chảy máu.

NÓ VANG VỌNG

và trong tiếng hét đau đớn của tôi, nó vang vọng, bùng nổ như sóng, chúng sẽ xé nhỏ những giọt nước mắt trong không gian để tạo ra thời gian, mà ngay từ đầu tôi biết tôi đã không bao giờ mất bạn.

Buon Ma Thuot, Vietnam

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

SHE BUILDS A VESSEL FOR THE FLOOD | Lê Vĩnh Tài [416]

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


sometimes the poem fall
like a leaf
and the wind pushes it around
on the ground
all over the sidewalk

don’t pick it up and show it off
like a bond coupon…

October 2022

SHE BUILDS A VESSEL FOR THE FLOOD

1.
I am
the apples falling like tears
raw and red bruises trying to find a way out
it’s time to leave, say goodbye

I’m searching for my body
otherwise she will leave me
to drown

2.
As for you, have you built your vessel of death?

build it sturdy and surely
because you will need it

rain like the apples that will fall
no more trees no more wild mushrooms no more forest
nothing left to suck up all the water

and the smell of death lingers like the smell of ashes

since you managed to cook an evening meal
with a dying fire

you could still smell
the fear of one soul
you feel yourself shrinking, your face shrivelled up because of the cold
the wind is blowing down and through your ear canals, your mouth and any other holes
on you

3.
and will a man be able to build his own vessel of death
with the coat on his back?

Or with a dagger, guns and/or other ammunition?

people have the potential to destroy their whole life’s work
even though it’s only a vessel

Tell me, is it a vessel?
you’re quiet and you’re fading away

you’re fading away into the darkness

4.
we should discuss the idea of silence
how endearing is the silence
we hate all the talk, the guy who talks too much

But how shall this silence come about
When it’s not death?

5.
you carved out a vessel
since it will be the longest journey
before the inevitable oblivion

and death, this time is tediously and agonising
you’re choked up the way mother overfed you once upon a time

you bruise after you fall

our soul escaping
the viscous silent bruise

water as it turns out is not colourless
it’s dark and
infinite

what if this time the water shall cleanse our wound
not mere spate and deluge

the deluge within us
nowhere else

ah, remember to build your vessel of death
and a coffin full of sustenance and wine
prepare for your journey with her
into the dark

6.
you enter oblivion
even in death
as your body falls apart into pieces
and your timid soul is dragged along with the dark rising
deluge to the neck

we die, we are dying, we are all dying
not a trace of us shall be left behind

we’re pushed further and further into the dark water by the deluge of death
and it won’t be long before all shall be underwater
the world can’t escape such a cruel twist of fate

we die, we are dying, our bodies are slowly dying
and our strength is slowly deserting us

and our soul is exposed in the storm
we are hanging onto the last branches of our life
since even the forest had abandoned us for Paradise

7.
we die, we are dying, hence in whatever we do
we should be ready for death
we should build for ourselves a vessel
a carrier for our soul on the longest journey
a small vessel, full of sustenance
since our soul is always fearful of hunger

it has not the strength to depart
and for now we must allow the water to recede

so courage and faith may to the very end of us
vigorously carry our vessel through the dark

because we do not have a door or gate we may lose our way
no gate no landing, no place of departure
nothing but darkness

the flood makes not a sound
nor does it give rise to direction

and with just that small vessel, she could then disappear
So, is she gone, or is she still here?

we are nothingness

8.
and when there’s nothing left, our body
completely gone, disappeared
the darkness overhead shall be as dense as the darkness under us

we no longer breathe
and not even that is the end, it is all that will be forgotten

9.
and from eternity is the fragile thread
separating light and darkness

an illusion rising like smoke, rather highly
it’s an illusion? Or a tower of smoke
just enough time for Mother to call us all home
and wait for the sunrise

though forgotten is life the dawn returns again and again
it waits, wait still, oh small and tiny vessel
drifting, beneath the greyness of death
in a dawn drenched in pate and deluge

Oh wait, there’s Pautovsky’s spark of yellow light in the morning rain
though the soul is rather cold, a rose
rises, and there again comes pouring is the start of a new life
the scent of blood

10.
the receding flood, our fragile form
like bold rubber tires
rather slippery without much grip

the streets sinking rather strangely
on the tiny vessel coming home, we’re swaying nervously
the flooding deluge has the red hue of a wedding garment
as she weakly steps out

we enter a home
swaying again as though it has never been forgotten
remember to build your vessel of death
wait for no one, because the journey into oblivion is waiting for you
adamantly and forever waiting for you

from tonight
as the clouds pass by the dams
and our hands are tied..

November 2023
——

đôi khi bài thơ rơi
xuống
như lá rụng
và gió xô đẩy nó
lăn tăn trên vỉa hè

bạn đừng nhặt nó mang khoe
như mấy tờ trái phiếu…


NÀNG LÀM MỘT CON THUYỀN TRONG CƠN LŨ

1.
tôi
những quả táo rơi như nước mắt
màu đỏ bầm đang tìm lối thoát
đã đến lúc phải ra đi, tạm biệt

tôi đang tìm lại tôi
không thôi nàng lại cho tôi
chết đuối

2.
còn bạn, bạn đã đóng con thuyền tử thần của bạn chưa?

hãy đóng thật cẩn thận vì bạn sẽ cần
đến nó

mưa như những quả táo sẽ rơi
không còn cây không còn nấm dại không còn lá rừng
không còn gì để hút nước

và cái chết phảng phất như mùi tro

vì bạn đã kịp nấu bữa cơm cuối cùng
bếp vừa mới nguội

bạn vẫn có thể còn ngửi thấy
một linh hồn sợ hãi
bạn thấy mình co rút lại, mặt nhăn nhó vì lạnh
gió thổi qua lỗ tai, lỗ miệng và các lỗ còn lại
của bạn

3.
và liệu một người đàn ông có thể tạo ra
chiếc thuyền của riêng mình bằng một chiếc áo choàng không?

hay với dao găm, súng đạn?

con người có thể phá tan hoang cuộc đời mình
dù đó có là một cái thuyền

hãy nói cho tôi biết, nó có phải là cái thuyền không?
bạn chìm và im lặng

4.
chúng ta hãy nói về sự im lặng
rằng sự im lặng lẽ ra rất đáng yêu
chúng ta ghét kẻ nói nhiều

nhưng làm thế nào chúng ta tạo ra sự im lặng
không phải là cái chết?

5.
bạn hãy đóng một con thuyền
vì bạn phải trải qua một cuộc hành trình dài nhất
trước khi bạn đi vào quên lãng

và cái chết, lần này hơi dài và đau đớn
bạn sặc mấy lần như ngày xưa Mẹ đút cháo bột hơi nhanh

bạn gục ngã rồi thâm tím

linh hồn chúng ta đang thoát ra
khỏi vết bầm lặng im
tàn nhẫn

nước hóa ra không phải không màu
nó có màu đen tối và
vô tận

có khi lần này nước lại đang rửa sạch vết thương lòng của chúng ta
chứ chỉ đâu là lũ lụt

lũ lụt ở ngay trên cơ thể của chúng ta
chứ không ở đâu cả

ồ, hãy nhớ đóng con thuyền tử thần của bạn
và một chiếc hòm nhỏ đầy thức ăn, với rượu
cho chuyến bơi với nàng
vào đen tối

6.
bạn đi vào quên lãng
cả khi chúng ta khi chết đi
cơ thể bị vỡ ra từng mảnh, và linh hồn rụt rè
bị cuốn trôi, khi cơn lũ đen tối
nổi lên ngang cổ họng

chúng ta chết, chúng ta đang chết, tất cả chúng ta đều đang chết
sẽ không có gì ở lại

cơn lũ tử thần đang nhấn chìm chúng ta
và chẳng bao lâu nữa nó sẽ vươn ra
cả thế giới cũng không làm sao thoát khỏi

chúng ta chết, chúng ta đang chết, cơ thể chúng ta đang chết dần
và sức lực đang rời bỏ chúng ta

linh hồn của chúng ta trần trụi trong cơn mưa
chúng ta đang ngồi trên những cành cây cuối cùng của cuộc đời chúng ta
vì rừng cũng bỏ về trời cùng Thượng Đế

7.
chúng ta chết, chúng ta đang chết, vì vậy tất cả những gì chúng ta có thể làm là sẵn sàng chết
chúng ta hãy đóng một con thuyền
chở linh hồn đi trên hành trình dài nhất

một con thuyền nhỏ, có nhiều thức ăn
vì linh hồn rất sợ đói

nó không đủ sức ra đi
và bây giờ chúng ta hãy hạ thuỷ

để lòng dũng cảm, đức tin
trên dòng nước tận cùng chúng ta
vẫn chèo thuyền dũng mãnh dù tăm tối

vì chúng ta không có một cánh cổng nên có thể bị lạc đường
không có cổng không có bến cảng, không có nơi nào ra đi
chỉ có bóng tối

lũ lụt không bao giờ có âm thanh
và cũng không còn phương hướng

chỉ con thuyền nhỏ ở đó, nàng đã biến mất
nàng đã đi rồi hay vẫn còn ở đó?

chúng ta là hư không

8.
và khi mọi thứ biến mất, cơ thể chúng ta
cũng hoàn toàn biến mất, biến mất
bóng tối ở trên cao cũng nặng nề như dưới thấp

chúng ta không còn thở nữa
đó không phải sự kết thúc, nó chỉ là lãng quên

9.
và từ cõi vĩnh hằng, mảnh mai một sợi chỉ
tự phân tách ra bóng tối với ánh sáng

một ảo ảnh bốc khói hơi cao một chút
nó là ảo ảnh? Hay làn khói đã bốc cao
để mẹ còn kịp gọi mọi người quay lại
cùng chờ bình minh

bình minh trở lại dù cuộc sống đã lãng quên
chờ đã, chờ đã, ơi con thuyền nhỏ
trôi dạt, bên dưới màu xám xịt chết chóc
của một buổi bình minh ngập lụt

đợi chút, một màu vàng rực trong bình minh mưa
của Paustovsky, dù linh hồn có lạnh lùng, một đóa hồng
bừng lên, và cuộc sống lại bắt đầu
chảy ra và thơm như máu

10.
nước lũ rút đi, thân hình của chúng ta mỏng tang
như một cái lốp xe bị mòn
hơi trơn nên khó bám

con đường lúc này chìm đi một cách kỳ lạ
trên con thuyền nhỏ bé đi về nhà, chúng ta chùng chình lao xao
dòng lũ lúc này có màu hồng như áo cưới
và nàng yếu đuối bước ra

chúng ta vào ngôi nhà
lại đung đưa như chưa từng bị quên lãng
nhớ hãy đóng con thuyền chết chóc của bạn
đừng chờ ai cả vì chuyến đi vào lãng quên đang chờ bạn
luôn luôn chờ bạn

từ đêm nay
khi mây bay ngang thủy điện
và chúng ta chết điếng…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(2) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

a bird in folklore

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (2) 

1.
The best way to get her to love you is to turn off the headlights, and head straight for the darkness…

she will render in your ear
a song of white clouds and snow

your body will be like the mist
autumn shall be within you
your hands will be a bit cold
since you’re going to turn into winter

the best way to fall in love
it’s as simple as drinking a glass of peppermint water
a nip of a strong spirit
don’t worry about how drunk you’ll get
don’t dwell on the bitterness beyond it

don’t over analyse
as though there’ll be an impending war…





2.
She wants a red dress…

she wants a red dress
she wants it to be light and soft
hugs her skin
to the point
someone will shed
a tear…

she wants a second red dress
emblazoned with a star
in a yellow frightful of everything

she selects a dress from the rack
the way she would parts of her body
to be born again in the world
in tears
in love

she would wear it like the mist
skin
feathers
hair…

her dress will be shimmering
so he had to tread lightly
as he would in a dream

it will be the most glorious of adornment
she will wear
to her death


3.
Not just a red dress, she wants to put on a pair of red shoes

she steps into the autumn garden
as though something was burning
she runs barefoot on the green grass

death is everything that is lost
lost also is autumn
and it’s again spring

something is burning
a plane ticket maybe
taking her from the garden
so she may have to allow
more tears
running barefoot
pains her

now she’s scared of running barefoot
she wears red shoes
as far as he could remember
she would run like the wind

4.
Then she would wash her red dress, hang it up…

and it would seem as though
the Sun
couldn’t catch a glimpse
of the lining of her dress…


5.
Not only her dress but also her shoes…

her shoes
private
letters

he has seen
her shoes
just there sitting
singing
the Sad Hymn
about why The Lord claimed we’re blameless?

not just her dress
but sometimes she has to put up with
ill fitted shoes

as though all eyes
were on her…


6.
A poem or merely a rope…

there at the finish line, why do lovers always end up
as breathless as swimmers
racing against each other?

it ended? Could love not be an ocean
full of giddy dizzy waves

not so debilitating
that my love you think it’s like death
and we’ll end up believing that
love is like a length rope rolled up
not just the last twist of the rope
not just the times our hands were tied
not just the times we were flying
love to then
together fall…

and amidst all that
the poem is as long as a rope
that could be used to hang
the two of us…

7.
When we say goodbye, do we walk away slowly, or make a run for it…

so romantic is the falling rain
soft and squishy between your toes
inside one of your shoes

how could you possibly believe
we wouldn’t get wet?

even if you didn’t want to
all you need to do is lookup
see up there
the ceiling fan
spinning at maximum speed

but don’t stir
the ice in the coffee
the eyesore at the literary club

the slight frown on your face
the way you light your cigarette
how you now detest the smell of smoke
including the burning smell of logs
in the fire

since winter is no more
in the mountain borough
no more
steaming hot body
odour





8.
When she won’t stay, people will talk…


when she won’t stay, people will talk
all those poems about her
her eyes, her hands
tightly holding on

to after precedes to rip your heart apart
take pieces of herself
and you
with her…



9.
Because you can’t make up your mind…

you want blood
because for all you know
there’s nothing left to do
but to be
drunk
again…


10.
You don’t remember her weeping like the rain…

in the middle of the Northern winter’s gale, she’s up late
her throat was sore and her voice was raspy
like a bone was stuck in her throat

she called you, it was a long talk
her voice husky, ghostlike

tonight, someone rang about your heart
they found it at her place
she was gone and your fervour
destroyed heart
was still there

you know pain bleeds poetry
like the alcoholic myths
you’re jealous of how she lies with the sea, the sand
and everyone else

when poetry is an image of her
beauty is a razor blade
caught in your throat

you don’t need to wait for the Northern winter wind
your voice is always raspy

by the desperate smell of moss and pines
behind the house
you’re singing
as though each syllable is dripping with blood

your guardian angel cares for you always
berating you with bullets
even when you’re miserable
and despicable


11.
The poem…

how may it truly explain the separation
a fateful journey?
red flag, red skirt
red banners
how will you ever be able to find her
get to know her more than she knows herself?

as though you have lots of money

in an afternoon in July
it is cold, windy and raining
but all you can smell is sewage
you’re sitting
on a cold rock
the autumn
damp
and unappealing…



12.
Then just like that

it was all unbelievable to her
her sad eyes
her hands were up in the air
she walked out of your life

the poems
in a single moment lost weight
fuzzy in the morning light
in a sub-basement where she used to sit and sip her cocktails

not because she didn’t understand
as we leaned in, licked her fingers
bit her shoulders gently
she screamed

not because she didn’t understand
the poems once upon a time had its moment in the limelight
now fiddling with a happiness
that’s no more
than darkness

the light behind the butterfly wings
as fragile as a dot out in the ocean
the moment the enemy showed itself

as she slowly died in her sleep
the poem will be the entity
doing the autopsy



13.
A bird in folklore…

flies to survive
out of thin air
whispers for wings…

these whispers for wings knew how to fly
before they fall
she is perhaps the same

she is flying
and you feel
the sky is now as low
as the autumn
not room enough
for the leaves to fly…



14.
There’s no need for you to be afraid anymore

you could continue to fly around
in your room
like a mosquito
sucking blood
save us
from Malaria

people say
saving corpses
you need not fly
the entire night

now just simply save
her thoughts and the poets
raining down just outside your window

as the poets’ eyes are blinded by
a gift from the emperor
a long cloak which is always regally sweeping across the floor…

15.
The end

how amusing is fame
it has brought you nothing
but smallness, fear, and shame

the man gave you
a cage
and all you see is a young woman

she walks from your bed to the pool
she’s giggling with you

she jumps excitedly into the pool
and the waves
swept across her body
into her red underwear

thus is the etymology
even when it’s not worthy of trust
you see a man’s hand
always on a tiger’s head

his thinning hair and whiskers
entertaining you
as the young woman splashes in the pool
got wet

when the waves spill over the brim of the pool
touching you
like a finger

you see a tiger suddenly by your side
even before
you manage to pick up your phone
to send a message, take a picture
to print another
tiger out of paper…

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI CỦA… (2)

1.
Một cách tốt nhất để được nàng yêu, là tắt đèn pha và lái xe vào bóng tối…

nàng sẽ hát vào tai bạn
bài hát về đám mây và tuyết trắng

sau đó bạn sẽ thấy cơ thể của mình như sương mù
mùa thu đang ở trong bạn
bàn tay của bạn hơi lạnh
vì bạn sắp hóa thành mùa đông

một cách tốt để rơi vào tình yêu
nhiều khi chỉ là uống một ly bạc hà mát lạnh
một ly rượu mạnh
nếu có say bạn cũng đừng quá lo lắng
khi thức dậy cũng đừng quá cay đắng

bạn cũng đừng suy nghĩ quá nhiều
như sắp có chiến tranh…

2.
Em muốn một chiếc váy màu đỏ…

em muốn một chiếc váy màu đỏ
em muốn nó mỏng manh
em muốn nó ôm thật chật
cho đến khi một giọt nước mắt
của người nào đó
rơi…

em muốn một chiếc váy khác cũng màu đỏ
ngôi sao vàng như một nỗi sợ hãi
về bất cứ điều gì

khi em lựa chiếc váy từ các móc áo
như đang lựa chọn một cơ thể
sẽ mang em vào thế giới này
cùng với tình yêu của em và tiếng khóc

em sẽ mặc nó
như xương
như da
như lông
như tóc…

chiếc váy của em sẽ lây lan như ánh sáng
chàng hãy bước nhẹ nhàng
trên giấc mơ

và đó cũng là bộ trang phục đẹp nhất
em sẽ mặc
khi xuống mồ…

3.
Không chỉ váy đỏ, em đang mang đôi giày màu đỏ…

mùa thu em bước ra khỏi khu vườn
như một cái gì đang bốc cháy
em phải chạy
chân trần trên cỏ màu xanh

rằng cái chết chỉ là những gì chúng ta mất đi
khi mùa thu cũng mất
bây giờ là mùa xuân

vẫn còn một cái gì đang cháy
có lẽ là chiếc vé máy bay
sẽ mang em ra khỏi khu vườn
sau đó có thể em còn phải làm rơi
những giọt nước mắt
vì chạy chân trần
em đau…

nên bây giờ em sợ chạy chân trần
em đang mang đôi giày màu đỏ
chàng nhớ không
cơn gió…

4.
Sau đó em giặt chiếc váy đỏ, và phơi…

hình như mặt trời
đã không kịp nhìn thấy
lần vải lót chiếc váy
của em…

5.
Không phải chỉ là váy áo và giày dép…

giày dép, đó là bí mật riêng tư
như những lá thư
của em

chàng có thấy
những đôi giày
vẫn mang dưới chân em
khi em ngồi hát
bài Phúc m Buồn
và không hiểu tại sao Thiên Chúa nói chúng ta vô tội?

không phải chỉ váy áo
mà nhiều khi em phải chịu đựng
một đôi giày chật

như ánh mắt
mọi người…

6.
Bài thơ hay chỉ là một sợi dây thừng…

sao đến lúc kết thúc, những người yêu nhau
sẽ kiệt sức như hai vận động viên
bơi lội?

nó đã kết thúc? Tình yêu không thể là
một đại dương với những cơn chóng mặt của sóng

không chỉ kiệt sức
mà em nghĩ nó giống như cái chết
và chúng ta sẽ nghĩ về tình yêu
giống như chiều dài của một cuộn dây
mà vòng xoắn cuối cùng
không chỉ là những lần trói tay
không chỉ là những lần chúng ta bay
yêu
và cùng rơi xuống…

mà ở giữa đã có
một bài thơ dài như sợi dây thừng
vẫn dùng treo cổ
hai chúng ta…

7.
Chúng ta sẽ đi bộ chậm rãi, hay bỏ chạy lúc chia tay…

mưa đã rơi một cách lãng mạn
ướt mềm các ngón chân của bạn
trong một chiếc giày

làm thế nào bạn nghĩ cơ thể của chúng ta
không ướt?

khi bạn không muốn
bạn chỉ việc ngửa
mặt
nhìn chiếc quạt trần
đang quay hết sức

như bạn từng xoay
những viên đá tan trong ly cà phê
quán văn cay mắt

bạn chỉ hơi nhăn mặt
khi mình châm điếu thuốc
bây giờ bạn ghét mùi khói
cả những que củi
trong lò sưởi

vì mùa đông
phố núi đã không
còn
hơi người
bốc khói…
8.
Khi nàng không ở lại với bạn, chắc sẽ có người thầm hỏi…

sao nàng không ở lại với bạn, có người thầm hỏi
những bài thơ của nàng
hai mắt và bàn tay của nàng
giữ chặt lấy bạn

và sau đó nàng xé trái tim bạn
lấy cả phần nàng
và phần của bạn
mang đi…

9.
Chỉ là bạn còn ngần ngại…

bạn muốn giết
nhưng tất cả những gì bạn biết
là chỉ còn
có thể
say
thêm lần nữa…

10.
Bạn không nhớ nàng đã khóc như mưa…

nàng luôn dậy muộn vào mùa gió chướng
giọng nói của nàng với những cơn đau
như bị hóc xương

nàng gọi cho bạn một cuộc điện thoại
dài và khàn như một bóng ma…

tối nay một người lạ gọi đến nói rằng trái tim của bạn
đã tìm thấy trong căn hộ của nàng
nàng bỏ đi khi trái tim bạn vẫn còn ở đó
và đã bị nỗi nhớ
phá hủy

bạn biết bài thơ chảy ra từ nỗi đau
giống như huyền thoại về rượu
bạn ghen tị với cách nàng đang nằm với biển và cát
hay một người khác

và khi bài thơ chính là hình ảnh của nàng
thì vẻ đẹp chỉ như một lưỡi dao cạo
mắc kẹt trong cổ họng bạn

bạn không cần chờ đến mùa gió chướng như nàng
giọng bạn vẫn khàn

sự tuyệt vọng của mùi rêu và cây thông
phía sau nhà
bạn hát
như thể mỗi âm tiết có vị máu

bạn biết thiên thần của bạn luôn luôn yêu bạn
luôn luôn nã đạn
cả những lúc bạn khốn nạn
và nát tan…

11.
Bài thơ…

làm thế nào có thể kể về sự chia ly
dù bạn đang ngồi trên chuyến xe định mệnh?
cờ đỏ và váy đỏ
những băng-rôn màu đỏ
làm sao bạn có thể biết về nàng
nhiều hơn những gì nàng biết?

cứ giả sử như bạn có rất nhiều tiền

một buổi chiều tháng bảy
mưa bay và lạnh
nhưng bạn chỉ thấy giống như mùi cống rãnh
khi bạn đang ngồi
trên một phiến đá lạnh
mà mùa thu
và sự ẩm ướt
đã không còn quyến rũ…


12.
Chỉ là sau này…

nàng mới không tin những gì nàng đã từng nhìn thấy
mắt nàng buồn
và nàng bỏ đi với hai tay
vung vẩy

những bài thơ đã mất hết
sức nặng của nó
trong ánh sáng mờ
của một tầng hầm nàng ngồi uống rượu

không phải nàng không hiểu
khi ta cúi xuống liếm lên những ngón tay nàng
cắn nhẹ vào vai nàng
nàng la toáng lên

không phải nàng không hiểu
nên những bài thơ một thời
giờ chỉ còn đùa giỡn với những niềm vui
không còn
và bóng tối…

ánh sáng đã rơi xuống phía sau cánh bướm
mỏng như như một dấu chấm trên biển
mà từ đó kẻ thù xuất hiện…

khi nàng chết dần mòn trong giấc ngủ
thơ sẽ là
người khám nghiệm tử thi…


13.
Cổ tích về một loài chim…

sống bằng những lần bay
hai cánh whisper sinh ra từ không khí…

chúng biết bay trước khi rơi
có lẽ nàng cũng vậy

nàng bay
và bạn cảm thấy
bầu trời
bây giờ thấp tới mức
mùa thu
không đủ chỗ để lá bay…


14.
Chắc là bạn không cần phải sợ nữa…

bạn cứ bay xung quanh
phòng
giống như một con muỗi
đang uống máu
để cứu tất cả chúng ta
khỏi căn bệnh sốt rét

có người thì thầm
để giải cứu các xác chết
bạn không cần
bay cả đêm như vậy

bây giờ
bạn hãy cứu lấy bộ não của nàng và các nhà thơ
đang rơi ngoài cửa…

vì nhà thơ đang nhắm mắt lại
lấy áo choàng vua ban
quét nhà thêm lần nữa…


15.
Kết…

thật lố bịch khi những gì nổi tiếng
chỉ có thể mang lại cho bạn
sự nhỏ bé, sợ hãi

người đàn ông mang đến cho bạn
một cái lồng
bạn nhìn thấy một cô gái

cô bước ra khỏi giường và đi xuống
hồ bơi, cười khúc khích với bạn

đôi khi cô nhảy
vào hồ bơi và sóng
tràn lên cơ thể cô đang mặc đồ lót
cũng màu đỏ

đó là quy tắc
dù không phải lúc nào cũng đáng tin cậy
bạn thấy người đàn ông luôn luôn đặt tay
lên đầu một con hổ

râu & mái tóc thưa của ông ta
làm bạn thích xem
khi cô gái vẫy vùng trong hồ
và ướt

và khi sóng tràn qua mép hồ
chạm vào bạn
như một ngón tay

bạn cứ tưởng tượng có một con hổ bên cạnh
thậm chí trước khi bạn
kịp cầm lấy chiếc điện thoại
để nhắn tin hay chụp hình
rồi in ra
thêm một con hổ giấy…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

How O thou art or any being love   | Lê Vĩnh Tài

Self-portrait by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
A poem by Nguyễn Thị Phương Trâm

LỜI:

bạn là cô gái
kể một câu chuyện
với hàng ngàn lời nói dối

bạn là cô gái, một thiên thần
từ thiên đường xuống trái đất
chưa bao giờ tôi học được bài học chuyển ngữ của mình

giá như khi đó anh biết
em là một bài học về tình yêu
thì, anh đã học chăm chỉ hơn

REFRAIN:

How O thou art or any being love
tis the essence within thy heart
from which I have learned to love
tis from within thy text in volumes
spills the secret of thy loving


upon thou art desire I am humbled
speak not the truth in which evil ears
may or may heed naught
there indeed lies my yearning
tis out of reach as star be across the sky
in Auden’s words thou art more brilliant than any star


oh soft genteel mind
always kind
thy intentions bestowed thus
though within kindness be
thou art shatter us not once or twice
but in innumerable shards
shimmering teardrops across the sky
Us be in adoration
thy minion in this life and the next


I am methinks a speck of dust
in thy eye

March 2023
___


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

EM | Lê Vĩnh Tài [415]

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I’m proud to announce that the epic poem EM is now published on SPILLWORDS.

Cheers,

Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm in toons

1.
the awful feeling of having committed a crime is like smoke…

carry away with it are the ashes of a spent cigarette
it’s a cloud, a fog
the breath of an undefined spirit

you can not stand there and accept who you are as a man
as the world stands there bare and swear in the light of day
the salvation is suffocating
as I and the moon are fading away
into oblivion

and I’m drowning

1.
cảm giác tội lỗi của mình như khói…

thổi tàn tro của điếu thuốc lá sắp tàn
đó là một đám mây
một làn sương mù
một hơi thở của linh hồn không còn hình dạng

anh không thể chấp nhận chính mình
khi thế giới đứng nghiêm thề dưới ánh mặt trời trần trụi
sự cứu rỗi bóp nghẹt
tôi và mặt trăng mờ dần vào quên lãng

tôi đang chết đuối

Nguyễn Thị Phương Trâm @Six Senses Con Dao, Vietnam

2.
heading for home…

my feet carry with it
drops of water dripping from my hair
laden lashes staring at the moon

lungs stuffed with the chill of the night
within the bloody footprints are the frozen teardrops
in the middle of winter

I’m dragged along my path
the debacle of my gift
as it ages and deteriorates
my heart continues to beat

I’m walking on water
in the light of a setting sun
people call home

2.
đi bộ về nhà…

những giọt nước nhỏ xuống từ tóc tôi
những hàng mi
nặng nề nhìn vầng trăng

lúc nửa đêm hai lá phổi bị nghẹt trong cái lạnh
của mùa đông nước mắt đông cứng
bên trong dấu máu của bàn chân

tôi kéo theo con đường của tôi
món quà của tôi thất bại
khi nó tàn lụi
trái tim này vẫn đập

tôi bước đi trên mặt nước
trong ánh hoàng hôn mà người ta gọi đó là nhà

Nguyễn Thị Phương Trâm

3.
in the moon’s cool shadows…

the sun is a candle flame
burning inside a mirror
a reflection smelling like sweet sixteen

spinning pits of darkness
love, an ocean
deep within each wave

dissolving salt grains
on a wall
addicted to the flame of your kiss

in the moon’s dark shadows
the varying breeze upon touch
the arousal of your skin

3.
bóng mát dưới ánh trăng…

mặt trời là một ngọn nến
cháy trong gương
một hình ảnh phản chiếu
có mùi của tuổi mười sáu

xoay tròn trong vực thẳm
tình yêu, một đại dương
chìm trong những làn sóng

những hạt muối tan chảy
trên những bức tường
nghiện ngọn lửa nụ hôn em

bóng tối dưới ánh trăng
những cơn gió
thổi trên làn da gồng ghềnh của em

Con Dao, Vietnam by Nguyễn Thị Phương Trâm

4.
The Art of Madness…

the ink smudges on a white background
the brave indentations, the hearts
the racy curves
her hair in waves
like a trickling stream in the inky colour of the flesh
as translucent as the juicy flesh of starfruit
fresh is her wet lips

through my cool breath
her name echoes like the sound of church bells
over the meadows
the scent of our childhood

flowers
overwhelmed with wanting
a strange symbol of maddening desire

I am not me
the careful anxious steps
tripping on your Shadow(babe)
and falling

4.
nghệ Thuật Điên…

những vết mực đen trên nền trắng
những đường nét táo bạo những trái tim
đua nhau những đường cong
mái tóc nàng bồng bềnh
như dòng suối những sợi mực sẫm màu thịt da
mỏng manh những trái khế
màu xanh đôi môi hồng của nàng ướt đẫm

hơi thở băng giá
của tôi tên của nàng vang như tiếng chuông nhà thờ
qua những ngọn đồi
mùi thơm của tuổi trẻ

những bông hoa
lấp đầy những ham muốn
kỳ lạ trừu tượng của một tình yêu điên cuồng

tôi không phải tôi
bước đi với nỗi lo
sẽ vấp Cái Bóng của em
té ngã

Con Dao, Vietnam by Nguyễn Thị Phương Trâm

5.
I’m falling

I’m crawling
crossing over
I will not answer to another soul other than her

my head hitting the ground
my eyes searching for my childhood
red hues

my heartbeat grows weaker
the blood begins to pump
slowly through my veins

teary hues
racing after my smile
as it falls apart

Is it okay to cry?

tears of joy
or sadness?

tears offered up to the sky, screaming…

and the hundred-dollar note on
the squeaky bed

hidden behind the tightly shut doors
the insufferable tearful
vices of grown men

“Am I supposed to be sad or happy?”

5.
tôi đã ngã

tôi đã bò
tôi không trả lời linh hồn nào ngoài linh hồn cô ấy
băng qua

đầu tôi rơi trên đất
mắt tôi tìm kiếm
thời thơ ấu của mình
màu đỏ

nhịp tim yếu dần
máu trong huyết quản tôi
từ từ
chảy

màu nước mắt
chạy theo nụ cười tôi
tan vỡ

khóc có được không?

khóc thì vui
hay buồn?

nước mắt dâng lên trời, la hét…

và tờ một trăm đô la trên
chiếc giường kêu cọt kẹt

đằng sau cánh cửa
đóng kín những thú vui người đàn ông
ngạt thở trong nước mắt

“tôi vui hay buồn?”

Con Dao, Vietnam by Nguyễn Thị Phương Trâm

6.
the universe
vacuous

I hate the sight of myself in the mirror
I find strangers frightful

my brown eyes
blurred and grainy
imagine if I were to completely disappear
if I were to be
completely erased

life is a joke
and I’m the joker
I’m the clown in an empty theatre
laughing at my shadow

I’m lying here in the dark
alone

now and then
I would close my eyes and listen to the screams
the demons fighting inside me

I am in league with the dark
one hopeful evening

perhaps
in paradise
where you live
where it is always full of laughter
the way we had laughed together
and spoke of unimaginable beauty

brilliant ruby lips
a flower
budding from an old
shrivelled up tree trunk
its scent is carried away far and wide
by the night wind

fragile petals of stars
a smile in the moonlight
a trunk full of treasures

in a secret room
in my mind one quiet winter evening
she is dancing
he hair prancing
inhales the chill air of her lover

6.
vũ trụ trống rỗng

tôi ghét khuôn mặt mình trong gương
tôi sợ người lạ

đôi mắt màu nâu của tôi
đã mờ bụi cát
tôi tưởng tượng tôi bị xóa bỏ

cuộc đời là một trò đùa
tôi là chú hề
tôi biểu diễn trong một rạp hát
trống rỗng, và cười nhạo cái bóng
của mình

những giọng nói vang trong đầu tôi
những con rối và những bài hát
những lời thì thầm và những tiếng la hét

tôi nằm trong bóng tối
một mình

đôi khi
tôi nhắm mắt lại
nghe tiếng gào thét của ma quỷ trong tôi

tôi kết hôn với bóng đêm
một ngày nào đó tôi đã hy vọng

có lẽ
trên thiên đường
nơi em sống
chúng ta sẽ cười mãi mãi
như chúng ta đã từng
nói về một vẻ đẹp vô hình

đôi môi hồng ngọc rực rỡ
một bông hoa
mọc lên
từ một thân cây héo úa
hương thơm
làn gió nửa đêm

những cánh hoa mỏng manh
của các vì sao
nụ cười dưới ánh trăng
một kho báu

trong căn phòng bí mật
tâm trí một đêm đông tĩnh lặng

cô ấy nhảy múa
mái tóc theo nhịp
thở lạnh giá của người yêu

Nguyễn Thị Phương Trâm

7.
and I could feel
his warm hand on my chest

his hovering shadowy form
searching for me
I could feel his breath
on my neck
I hear him calling
pulling me into a world of depravity
we’re on our knees
bearing the load of a pounding heart

tongues dancing
the load inside my body is an ocean

and the horizon is beyond my field of vision
I’m a bird of a wind
surfing the curvatures of my skin
my flesh

8.
I could discern
through the bottom of the broken bottle
the wine on your lips

the rush through my veins
the resistance and regret

love until it hurts
like hell as my hands
held tightly onto the bottle
your face is never far away
it’s always there
pooled in all crevices of my mind

your smile, your eyes
a storm beyond a stormy night

the uncontrollable drawing sound of our intoxication
a room at the heart of the earth, hot and heated
like hell

7.
và tôi cảm thấy
anh lướt bàn tay
hơi ấm trên ngực tôi

hình bóng của anh
tìm kiếm tôi
tôi cảm nhận được nhịp thở
trên cổ tôi
tôi nghe tiếng kêu của anh
kéo tôi vào thế giới
đồi trụy của đầu gối đang chịu sức nặng
của trái tim mình
đập thình thịch

vũ điệu của những chiếc lưỡi
sức nặng của tôi
như một đại dương

tôi không thấy đường chân trời
tôi là một con chim của gió
lướt qua thịt da tôi

8.
một chiếc chai vỡ
tôi nhìn xuyên qua đáy
vị rượu trên môi

sự vội vã trong huyết quản
sự dằn vặt trôi đi và hối hận

yêu đến mức đau đớn
địa ngục này
với đôi tay cầm chặt vào cái chai
khuôn mặt em không bao giờ xa
nó đọng lại trong đầu tôi

nụ cười và đôi mắt em
một bình minh từ một đêm giông bão

âm thanh của những cơn mê say
của chúng ta, rung động
trong căn phòng dưới lòng đất
như trong địa ngục

Art by Nguyễn Thị Phương Trâm

9.
the blood on my hands
the sweaty dreams
resisting the eyes popping indignation
the ghosts

inside me is a gun from hell
firing in a dream
cause bleeding in one ear
it could no longer hear

the howls of murdered souls
a tombstone blocks
the bridge of my broken nose

nails hammered into both hands
I was hurt last night in a dream
in a fight the entire night

10.
the quietude
discerning your beating heart
the resounding echoes of the wind

the wind painting your name
and the leaves waving
a reflection in your eyes

we shall forever remain in the dark?

the rustling whispers of evergreen leaves
talks about the sun
the young men and young women
the plots, the desires full of resentment

we will hide beneath a long blanket
king and queen
deep in our love

9.
máu trên tay
tôi đổ mồ hôi trong giấc mơ
chiến đấu với hai mắt đang rơi ra
trước những bóng ma

địa ngục súng từ tôi bắn
trong giấc mơ
làm chảy máu một
cái tai bị điếc

tiếng hú của những linh hồn bị giết
ngôi mộ trong giấc mơ
nghẹt thở một xương mũi bị gãy

đóng đinh vào hai bàn tay
tôi bị thương trong giấc mơ
của cuộc chiến suốt đêm qua

10.
sự yên tĩnh
nghe nhịp đập của em
âm thanh như tiếng chuông gió

gió viết tên em
và những chiếc lá vẫy tay
trước mắt em

chúng ta sẽ ở lại mãi mãi trong bóng tối chứ?

xa lánh những tin đồn về mặt trời
những chàng trai và những đứa con gái
của những âm mưu, những ước muốn
đầy hận thù

chúng ta
ẩn mình dưới tấm chăn dài
vua và hoàng hậu
say đắm trong tình yêu

Nguyễn Thị Phương Trâm

11.
the sky is covered in grey clouds
and I’m the young woman crying
in the rain

12.
the world had forgiven me
but one person
adamantly did not

me
I had no faith
or holy text as I preached
about redemption

no soul would ever be able to help this sinking
drowning body of mine

beyond the millions of sad faces
stuck in the dark
what they call light

where what left is right
where what right is left
and what’s in the middle is nothing
but a dream

with all those scar in history
itchy and bleeding
they scratch it until they break our nails

awareness
trying its best to delete what was in
a distorted mind
marking the graves of all
our lost souls

– I wish you truly did commit such immortal sins, then at least your murder was justified. Pray that you will end up in a better world, with better luck, a lot happier than you were in this despicable world. (Tr D.)

11.
bầu trời xám xịt
tôi là cô gái khóc dưới
mưa rơi

12.
thế giới đã tha thứ cho tôi
nhưng còn một người
không chịu tha thứ

tôi
không có đức tin
hay sách thiêng
rao giảng sự cứu rỗi

không linh hồn nào
giúp đỡ xác thân đang chìm đắm của tôi

ngoài hàng triệu khuôn mặt buồn bã
bị mắc kẹt trong bóng tối
cái mà họ gọi là ánh sáng

với bên trái là bên phải
bên phải là bên trái
mà trung tâm
chỉ là một giấc mơ

với những vết sẹo của lịch sử
ngứa ngáy và chảy máu
họ gãi và làm gãy móng tay của chúng ta

nhận thức
đang cố gắng xóa bỏ
trong tâm trí méo mó
để đánh dấu những ngôi mộ
những linh hồn lạc lối của chúng ta

– tôi ước rằng em là người phạm tội thật sự, vì ít ra như thế em cũng không bị giết oan. Cầu cho em đến một thế giới khác may mắn, hạnh phúc hơn trần gian đau khổ này. (Tr D.)

AI Lê Vĩnh Tài

13.
I’m a flick
stretched out along with a flimsy bit of elastic
the moment the planet was quiet

my lonely soul
flowers on graves
whispers of a black shroud

me watching the sun setting
sacrificing itself for a dream

my thoughts castaway with the cold
sea water

in a sinking sky
the night a woman in a white dress
no shoes, her hair bubbling in the hot water
and her hot skin is as brilliant as the moonlight

It’s not blood right?

Why did she choose such a path?
as the woman in a black dress
like a blanket of autumn leaves
rose to the surface of the water?

her skin glowing
her smile brilliant
her eyes radiant
as her golden hair drapes over her shoulders
drips seawater

I’m awake
this time, I’m awake, it’s true

– Am I happy or sad?

14.
her cool breath in my ear as she whispered
”I need you to be the conqueror of my soul”

the sheath of her hymen ripping at her flesh
like the black lingerie
in the grasp of her left hand
firm against her chest

the shame of Eden
dazzling in the sunlight
the genius of fingers
the perfect curves

we lay there silently staring
at the plain white ceiling
the drape of her hair, long and black
the terror of a dream in white

we’re rolling around in a garden of red flowers
“Do you love the way I cry?” she asks

she squeezes the life out of me
all our strength pooling on the tips of her tiny fingers

the pain comes
shooting from my heart through all that is red
the tears pools in her eyes
the way Nguyện Viện the author might say
they are dripping with seamen

her cool silence
looks straight into my heart
as I fade slowly into the shadows

Why now?
after all the waiting, only because she was simply mad
– Do you love how it hurts you?

you bleed when I bleed
please smile while I’m looking into your heart
be vulnerable to my the coolness of my whisper in your ear
since we are learning how to love again

13.
tôi nảy lên
theo sợi dây cao su đàn hồi yếu ớt
được kéo giãn ra vào lúc
hành tinh này im lặng

tâm hồn cô đơn của tôi
những bông hoa trên ngôi mộ
thì thầm chiếc khăn quàng màu đen

tôi ngắm mặt trời
lặn xuống hy sinh cho một giấc mơ

những suy nghĩ của tôi
từng phải ném xuống biển

dưới bầu trời đang chìm này
trong đêm tối người phụ nữ bộ váy trắng
chân trần, làn da nóng
sục sôi mái tóc đen dài
tỏa sáng dưới ánh trăng

đó không phải là máu phải không?

tại sao cô ấy lại đi theo hướng này?
và tại sao người thiếu nữ váy đen
như một tấm thảm lá mùa thu
lại nổi lên trên mặt nước?

làn da của nàng
nụ cười rạng rỡ
đôi mắt đầy màu sắc
và mái tóc vàng ướt xuống vai

tôi đang thức
lần này, tôi đang thức, thật đấy

– tôi đang vui hay buồn?

14.
nàng thổi vào tai tôi
– “hãy chiếm lấy tâm hồn em”

tấm màn trinh tiết xé xác thịt nàng
nhưng bộ đồ lót màu đen
nàng cầm trên tay trái
đặt trước ngực nàng

sự xấu hổ của Eden
dưới ánh mặt trời vẻ đẹp rạng ngời
nghệ thuật của ngón tay
những đường cong hoàn hảo

chúng ta nằm im lặng
nhìn lên trần nhà trắng xóa
mái tóc màu đen nàng trải dài
cơn ác mộng màu trắng

chúng tôi lăn lộn trong vườn hoa màu hồng
– anh có yêu cách em khóc không?

nàng bóp nghẹt tâm hồn tôi
tất cả sức mạnh nằm trong
những ngón tay nhỏ bé của nàng

nỗi đau
trong trái tim xuyên qua màu đỏ
trong mắt nàng những giọt nước mắt
nhưng nhà văn nguyện viện nói nó đầy tinh dịch

sự im lặng của cơn lạnh của nàng
nhìn vào tim tôi
tôi mờ dần sau bóng tối

tại sao lại là bây giờ?
đợi đã, vì nàng luôn điên rồ
– em có yêu cái cách nó đau không?

bạn chảy máu khi tôi chảy máu
hãy mỉm cười khi tôi nhìn vào trái tim bạn
và yếu đuối khi tôi thở vào tai bạn
vì chúng ta đang tập làm người yêu

15.
– Am I too ambitious?
flames of yesteryear

loaded is the pistol
in her hand

the tremor of fingers
over the hole in my chest

“breathe” she said
don’t hold your breath

the nature of breathlessness
a room as sound
as you baby

keywords: darkness, swallowed whole is each fibre of one’s being, a huge piece of us is forever lost, a lost soul, a young woman, blooming, swimming, in a wooden bathtub, standing behind a curtain aglow, droplets of innocence, her tiny footprints left behind on the timber floor…

16.
– then when it came to his turn, she said
you must understand why you had to wait so long

why are the storms
so angry and the ocean littered
with ripped sails

by the time it’s his turn, each handed moment has meaning
he cherishes each wound
and we are the scars

17.
when love finds you
you’re a photo album
full of memories

her touch awakens your flame
a smile is a boulder
she uses it to create a masterpiece
outlasting the ages

love found you, baby, she will never stop dancing
sweetly to the beating of the ocean waves
coming home

the moments between dreams,
the tails of stars, painting the sky with fire
in the brightest of colours

When Love Finds You Baby, it weaves a tale of folklore
exhilarating whispers
the sound flapping of sails

in this game baby, you are on fire
you raise me up to the height of inebriation
you are an addiction

and every star is competing for their chance
to light up the sky, to shine their light
upon us all

November 2023
____

15.
– tôi có mơ quá lớn không?
ngọn lửa của ngày hôm qua
một nòng súng đã lên đạn
trong tay nàng

những ngón tay run rẩy
trên ngực tôi một lỗ thủng

– thở ra nào anh
coi chừng anh ngưng thở

bản chất của cơn khó thở
vì căn phòng sâu quá như em

từ khoá: bóng tối, nuốt chửng từng thớ thịt, mất một mảng lớn, mất một tâm hồn, một thiếu nữ, đang nở hoa, bơi lội, trong bồn tắm bằng gỗ, đứng trong một tấm màn rực rỡ, những giọt ngây thơ, trên sàn gỗ nàng để lại những dấu chân nhỏ xíu…

16.
– cuối cùng khi đến lượt chàng, nàng nói
chàng sẽ hiểu tại sao chàng phải chờ lâu như vậy

tại sao cơn bão
lại dữ dội và đại dương lại vô tận những cánh buồm
rách nát

cuối cùng, khi đến lượt chàng, mỗi phát đều có ý nghĩa
chàng sẽ trân trọng từng vết thương
và chúng ta là những vết sẹo đẹp

17.
khi tình yêu tìm được bạn
bạn là một cuốn album
chứa đựng những kỷ niệm

sự đụng chạm của nàng khơi dậy ngọn lửa
nụ cười là tảng đá
để nàng tạc nên một kiệt tác
vượt thời gian

khi tình yêu tìm thấy em, nó không ngừng
những nhịp nhún nhảy ngọt ngào
của biển

khoảng không gian của những giấc mơ,
những ngôi sao cầm cọ, vẽ bừng sáng những chùm lửa
màu sắc rực rỡ

khi tình yêu tìm thấy em, nó dệt nên một câu chuyện thần tiên
lời thì thầm lấp lánh
tiếng vỗ cánh của một cánh buồm

trong trò chơi này, em bùng cháy
đẩy anh lên những tầm cao
đầy mê hoặc

và mỗi ngôi sao trên bầu trời
cùng nhau chiếu xuống chúng ta


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.