let us go to the sea | Bạch Diệp

Bạch Diệp. Đạp xe ở Vedana lagoon Resort, bắt sứa biển Quảng Ngạn. Biển lành đến mức bầy sứa cứ theo quanh chân mình😊

thơ Bạch Diệp
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch ra anh ngữ

…through my window
the sea is stretching
in the sunlight
we only have a moment
dusk can alone wait
for the stars

night moving on
last night just gone
the sea circling like opened arms
time irrelevant
leaving its mark
on a chair
just before water is added
the scent of tea

let go my love
let us go to the sea…

…Em nhìn qua cửa sổ
dưới mặt trời
biển duỗi
chúng ta chỉ còn vài giờ
em không thể đợi một hoàng hôn
muộn cùng những vì sao

đêm qua
vừa đêm qua
biển cong như cái khoát tay
mặc kệ thời gian
để lại dấu vết
trên chiếc ghế
và mùi hương ấm trà
chưa kịp chêm nước

Hay là chúng ta ra biển
đi anh…


Bạch Diệp, the poet and artist lives in Hue, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

to begin a poem | Bùi Chát

Khai mạc 'Đang trôi'. Photo by Trà Cù Lủ

poem inspired art by Bùi Chát
translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the way one would go to sleep
what could truly be
beyond the aptitude of forgetfulness
where we did once upon a time exist
to begin a poem

Để bắt đầu một bài thơ


Như cách chúng ta khởi động giấc ngủ
Điều gì đã thực sự tồn tại
Ngoài kinh nghiệm của lãng quên
Nơi chúng ta từng hiện diện
Để bắt đầu một bài thơ

(Chúng ta đang trôi đi đâu?! – Nxb Đà Nẵng 2025)


Bùi Chát is the poet, writer, publisher and artist’s pen name. Bùi Quang Viễn was born on October 22, 1979, at Hố Nai, Biên Hòa, Đồng Nai Province, Việt Nam. Born to family of patriotic Catholic refugees from the North in 1954.

Graduated in 2001 from the Faculty of Literature, Linguistics, and Journalism of Hồ Chí Minh City University of Social Sciences and Humanities. Bùi Chát named and cofounded Nhóm Mở Miệng (Open Mouth Group) with the poet and writer Lý Đợi, promoting Graveyard & Garbage Poetry.

Nhà Xuất bản Giấy Vụn (Scrap Paper Publishing House), also founded by Bùi Chát, distributions of xerographically structured sensitive works by “pavement poets”. In 2004, Bùi Chát and cofounder Lý Đợi were detained for two days for distributing flyers at a poetry reading raided by the authority. In 2005, the culture department blocked their performance at the Goethe Institute in Hà Nội.

In 2011, Bùi Chát was awarded the IPA Freedom to Publish Prize “for his exemplary courage in upholding the freedom to publish.” He was arrested on his return to Việt Nam after receiving the award in Buenos Aires and detained for several days.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

& ANOTHER KIND OF DEATH | Nguyễn Viện

Photography by Dang Tien Bac

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I thought the last book I would write might have a title like “a convenience for the sake of morale”. But I have no idea what the plot entails I told a friend of mine. Since I truly did not quite know what “a convenience for the sake of morale” means beyond the random thoughts about life and its usual unfortunate events.

My young friend, she said you had a dream full of conveniences.

I said a convenience for the sake of morale is a liberal attitude not the ability to face any situation. I’m sleepy and so if I were to lie down now I would go to sleep, there’s still a bottle of water next to me, like my young friend and our conversation about the possibility of a novel for instance is just an example.

In Hoi An, another female friend, around the same age as me, meaning that she is also old, she said the message of the movie that she will make with an old caucasian guy (her husband) was that people must dream while they were awake to escape the suffocating ugliness of life, another possible useful example perhaps.

In the movie there was a scene where the husband (in the world of the dead) fucked random women from babies to old women. And I thought the most beautiful scene during all the fucking of these ghosts were the way their “shadows” passed through each other. As though fucking in the world of the dead will just be a convience for the sake of morale completely unburdened by any moral or ethical considerations of the world of the living.

However, what I want to emphasis is that a convenience for the sake of morale is completely void of hedonism.

A convenience for the sake of morale means I can write these sentences and I would feel very “OK” and know that my little lady friend who is quite ill will find it quite amusing. And this for instance is also an example.

& MỘT CÁI CHẾT KHÁC

Tôi có ý định sẽ viết một cuốn tiểu thuyết cuối cùng với chủ đề “sự tiện nghi về tinh thần”. Nhưng tôi nói với cô bạn rằng tôi chưa biết dựng truyện như thế nào. Bởi vì tôi cũng chưa thật sự biết thế nào là “sự tiện nghi về tinh thần” ngoài một ý tưởng bất chợt khi nghĩ về cuộc sống và những nỗi bất hạnh thường ngày.

Cô bạn bảo anh đã mơ một giấc mơ đầy tiện nghi.

Tôi nói tiện nghi tinh thần là một thái độ tự do chứ không phải là khả năng đáp ứng với hoàn cảnh. Tôi đang buồn ngủ và nếu như ngay lúc này tôi nằm xuống và ngủ, bên cạnh tôi vẫn còn chai nước, cô bạn và câu chuyện về cuốn tiểu thuyết có thể là một ví dụ.

Ở Hội An, bà bạn già nói thông điệp của bộ phim (mà bà ấy) sẽ làm cùng ông Tây già (chồng bà ta) là người ta cần phải mơ khi đang thức để thoát khỏi sự bẩn chật của đời sống, có lẽ cũng là một ví dụ tạm sử dụng được.

Trong bộ phim có cảnh người chồng (trong thế giới người chết) đã đụ tứ lung tung từ bà già đến em bé. Và tôi nghĩ hình ảnh phim đẹp nhất trong việc đụ của các bóng ma là cho “bóng” của họ đi xuyên qua nhau. Như thế việc đụ trong thế giới người chết sẽ chỉ là một tiện nghi về tinh thần không vướng bận một chút gì về tính luân lý hay đạo đức của thế giới người sống.

Tuy nhiên, điều tôi nói sự tiện nghi về tinh thần hoàn toàn không mang tính hưởng thụ.

Sự tiện nghi tinh thần là tôi có thể viết những dòng này trong một trạng thái rất “OK” và biết rằng cô bạn bé nhỏ đau yếu sẽ đọc và vui. Đây cũng là một ví dụ.

5.3.2009


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

7 beat note. OFFERING | Nguyễn Viện

Khách Sạn Thượng Đế Huế. Giang và Vượng. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm.

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

You won’t fall but on pepples your footing is compromised without me. The days passes by – via the gale by you I’m miscible. The men on the side. Plucking feather from the sky, like rotting fish sunbaking their stomach in a net.

As always, I walk alone, my footsteps hidden by the night. Find my way to you and satisfy such a cruel fate?

How can you say you have no standing when you are via blood I have made you miscible. The women on the side. Women salvaging dry feathers to hide the secret desires on their flesh.

I am standing on nothing but a pool of mud. Men and their proclamations of the truth at a bar and the women buried in their flivolities. I will quietly find my way to you with an offering of my love.

Nhịp 7.
TẶNG VẬT


Những viên sỏi không làm em ngã nhưng em biết sẽ khó đứng nổi nếu không anh. Ngày qua đi – Em đã hòa trộn anh bằng gió bão. Những người đàn ông đứng bên lề. Họ vặt lông bầu trời, phơi bụng trên tấm lưới như lũ cá ươn.

Anh vẫn đi một mình, giấu bước chân vào đêm. Làm sao anh có thể đến cùng em hoàn tất một sinh mệnh nghiệt ngã?

Đừng nói em không thể đứng vững một mình khi anh đã hòa trộn em bằng máu. Những người đàn bà đứng bên lề. Họ nhặt lông khô phủ lên thân thể mình một niềm khao khát bí ẩn.

Dưới chân anh, mặt đất chỉ còn là một vũng bùn. Những người đàn ông vẫn rêu rao chân lý trong quán nhậu những người đàn bà cất mình trong cơn phù phiếm. Anh lặng lẽ đi về phía em với một tặng vật duy nhất là tình yêu của mình.

(2000)


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

FUCK IT | Nguyễn Viện

Nguyễn Viện (source: the author's social media)

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I love the way you throw around openly
your crude profanity

may it be
bar or cafe
the uninvited storm finds you
spitting at the rain
the sweetest breeze finds you
throwing into nothingness the fucks

I tell you I love
you don’t believe me
I shower you with gifts and you say
I’m your cup of tea

life is rarely smooth sailing
you tell your sadness your bad luck
to get fuck

guzzling a gallon of beer
you tell your delusions O my dear
go fuck yourself
you deny the shameless kiss butt
you tell them to get fuck

while here I am
I have no one left
to even give
a fuck.

Đ.M.


anh thích em văng tục trong quán nhậu
anh thích em văng tục khi ngồi café
một cơn mưa bất chợt, em chửi thề thời tiết
một ngọn gió trong lành, em chửi thề hư không

khi tỏ tình, em đụ má anh xạo
khi tặng quà, em đụ má anh hết sảy

cuộc đời không phải lúc nào cũng đẹp
em đụ má cơn xui
em đụ má nỗi buồn
uống bia, em đụ má thiên thu mộng ảo
những nịnh hót không biết ngượng, em đụ má con người

bữa nay anh ế độ, không biết đụ má ai.

NGUYỄN VIỆN
29/9/2025


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THE SACRED LEVEL OF THE SMELL OF A BARREN WOMB | Nguyễn Viện

Nguyễn Viện (source: BBC News Tiếng Việt)

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Published on Tạp Chí Thế Kỷ Mới

January or October
your smell is an illusion
in a gust of wind

sudden rain
cruel fading light
the thought there or
not at all
someone’s fading footstep
unhindered by I

mountain and sea
to the end of this life the cold shoulder
beyond the absent desire
my infinite affection for you

my resting place
my death. and resurrection. like the smell of your barren womb

what I have is not a word
be it joy or a smile for a dying soul
nor do I for this tired body
your forgotten embrace
what I have is not I just now is the past?

if I can’t be defined by the embodiment of you then how can there ever be salvation for such a dream?

MÙI TUYỆT TỰ TRÊN TẦNG THÁNH VỊNH

Tháng mười hay tháng giêng
Cũng chỉ là một ảo tượng của cơn gió
Mang theo mùi hương em

Những cơn mưa bất chợt
Những ngọn nắng tàn phai
Nhớ và quên
Bước chân người đã lặng
Tôi không níu giữ

Như núi và biển
Lạnh nhạt suốt đời này
Tôi không thương nhớ
Nhưng tôi vẫn yêu em muôn thuở

Nằm xuống ngày vọng mộ
Tôi chết. Và phục sinh. Như mùi em tuyệt tự

Tôi đã còn không tiếng reo
Của hân hoan nụ cười cho một linh hồn rã mục
Tôi đã còn không vòng tay ôm của em thuở trước cho một thân xác mỏi mòn
Tôi đã còn không một tôi vừa quá vãng?

Nếu tôi không được định nghĩa bằng em thì cơn mê này làm sao cứu rỗi?

NGUYỄN VIỆN
9/10/2025


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

HOW TO KILL TIME OF AN AFTERNOON? | Nguyễn Viện

Sông Hương, Huế, Việt Nam Winter 2025. Photography Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

morning sickness each afternoon
madness each afternoon
chilling death each afternoon

me tying a rope around my legs pulling myself off the ground and I’m upside down
swinging in the sky
me climbing a tree to be free fly with the birds towards coming dark clouds
so that when I fall I will fall like water
and at the top of a waterfall
I will fall into a pit of darkness to salvage my soul

the game I play each afternoon
the death I want each afternoon

LÀM THẾ NÀO CHO HẾT MỘT BUỔI CHIỀU?

Mỗi buổi chiều là một cơn ốm nghén
Mỗi buổi chiều là một cơn điên
Mỗi buổi chiều là một cái chết buốt
 
Tôi buộc sợi dây thừng vào hai chân và kéo dốc ngược mình lên khỏi mặt đất
Đu đưa với bầu trời
Tôi leo lên một ngọn cây và bay cùng với lũ chim về phía đám mây đen đang kéo đến
Để khi rơi xuống tôi sẽ là những giọt nước
Và trên một đỉnh thác
Tôi sẽ lao xuống vực thẳm vớt lấy linh hồn mình
 
Mỗi một buổi chiều tôi có một trò chơi
Mỗi một buổi chiều tôi đều muốn chết.

2011


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

HƯ CẤU | Nguyễn Thị Phương Trâm

Ta vẫn còn chơi nha. Tóc bạc mặc nhầm sắc thái nó làm trạng thái ta héo mòn đi. Cẩn thận nhé. Indigo okay, tóc màu gì cũng thấy mình tươi như hôm em vừa hôn anh lần đầu tiên. Vừa sướng vừa sợ hãi. Trời mùa đông Sydney cúm nhiều hơn là lạnh làm đầu óc nó lú. Vừa lú vừa tiền mãn kinh nó va chạm vào nhau nó chỉ muốn gây sự. Nó năn nỉ bạn bằng hai đầu gối của nó là bạn hãy chậm lại. Làm sao để chậm lại bạn có thể hỏi tôi? Sex okay, một cách thể thao và giữ ấm, trao đổi chất lỏng sẽ nâng cao lực lượng cơ thể chống lại viêm nhiễm vi rút, nên rất tốt cho sức khỏe. Như cách tôi thấy dễ hơn là bia, bia không chỉ có chất bổ của lúa mì, mà chất cồn nhẹ sẽ mang lại cho bạn sự bình yên xóa đi mọi sự lo âu v..v..của đời sống, nếu có lú hay dính vi rút gì đi nữa sẽ không còn là một vấn đề. Tin tôi đi. Tôi là dịch giả mờ.

CHUYỆN CỦA MỘT NHÀ THƠ

Mỗi tháng một lần công ty chàng đang làm lâu năm trả tiền khách sạn ở thủ đô để chàng được ngủ với vợ mình.

Ngủ với vợ là một dịch vụ chàng làm như mọi việc một cách chu đáo và cặn kẽ.

Bước vào căn phòng vuông trước mặt đối diện là cái cửa sổ kính cao từ trần nhà màu xám nhạt đến chân thảm màu hồng nhạt, chàng trượt hai bàn chân chàng ra khỏi đôi loafers da màu vàng caramel trước khi chàng cúi xuống xếp chúng gọn vào góc tay trái của cánh cửa và cởi áo khoác ra móc lên cái móc áo cất vào cái tủ áo với hai cánh cửa trượt. Chàng móc chìa khoá từ túi quần bên tay phải quần tây màu xám đục và đút nó vào ổ chìa khoá của cái vali chàng vừa đặt xuống trước khi cất áo khoác của mình vào tủ. Cái vali da màu đất bazan vợ chàng mới mua tặng chàng ngày sinh nhật sáu mươi với chiếc bánh kem trắng mà chàng thích ăn mỗi năm chỉ một lần của tiệm bánh ở đầu đường gần nhà mình.

Người vợ xinh như tên của nàng, thân mỏng manh và da trắng như búp hoa ngọc lan, nàng đứng chưa tới vai nhà thơ. Nàng bước theo anh nhà thơ vào phòng, tay trái của nàng kéo theo chiếc vali cabin Samsonite màu đen vỏ cứng. Người vợ của nhà thơ theo quy luật của chồng cởi ra đôi giày Mary Jane màu đen gót hai phân ra xếp bên cạnh đôi loafer của chồng. Chiếc giường king ba bước từ cửa phòng nằm đối diện cửa sổ nhìn ra hồ tây nước đục màu đen giữa cơn mưa ngâu lạnh và ướt. Bên tay trái của cái giường king hai bước là phòng tắm nhỏ, vừa đủ để đứng và tắm, đầy đủ nhu cầu vệ sinh. Nước sà phòng, lược, bàn chải đánh răng, dao cạo râu.

– Em muốn đi tắm không?

– Không, anh có lạnh thì and tắm đi cho ấm.

Nhà thơ nhét cái vali sách tay bằng da của anh vào góc tủ, đứng dậy bước hai bước từ cái tủ phòng nằm bên phải của cái king bed và cánh cửa nhìn ra hồ ngồi xuống cuối giường bên cạnh vợ.

Hai người nhìn ra vũng nước đen mực không lời.

Ánh sáng óng ả của những ngọn đèn trên mặt hồ, những nốt nhạc buồn buồn của đầu ngón tay trái anh vẽ đường cong trên lưng vợ, từ mái tóc lơ lửng ngang vai xuống eo nàng.

– Em cởi kính ra đi.

Môi anh mềm và ướt như vũng nước đen hồi nhỏ mời gọi nàng đạp vào chúng giữa cơn mưa chiều cuối tuần học. Ướt và mềm. Cơn dục vọng của anh.

Mỗi tháng một lần.

Sự nghịch lý là khi anh cần phải cứng nhà thơ lại rất mềm. Sự tỷ mỉ của anh làm cô vợ thường phải chủ động. Cô vợ luôn đi hai bước sau anh. Cô ta nhường hơn là vì lý do chàng thích đóng vai gia trưởng. Nhường cho hạnh phúc của gia đình. Mỗi tháng một lần nàng theo chồng vào khách sạn.

Nuốt xong cơn dịch vọng của nhà thơ như ngụm sữa chua tanh mùi máu, nàng đứng dậy xoa hai đầu gối. Nàng kéo chiếc chăn bông lông ngỗng phủ lên người chồng đang nằm co lại như thân hài nhi trong bụng nàng.


Hư cấu tuổi 60

Ngày sinh nhật của anh em đã vi phạm quy luật xã hội. Em đã bị chặn. Món quà ngày sinh nhật của anh trùng hợp tình cờ vũ trụ đã dành riêng cho em ư? Sự điềm tĩnh bình an bất ngờ.

Hư cấu như sự thật, anh từ ánh sáng bước vào bốn bức tường gặp em lần đầu tiên đang quỳ nhìn đăm chiêu vào cặp mắt nhắm của người bạn hơn là thầy của anh.

Cảm giác lần đầu tiên của em là sự bảo vệ. Em đã sẵn sàng nhập vào vai chị của anh.

Ánh sáng của anh như muốn vỡ, em nhất định phải bảo vệ nó.

Ừ, thì em cũng không hiểu. Không phải là lần đầu tiên em thấy em quá vô duyên.

Còn người nằm ngay cửa thiên đàng nhưng vẫn nuối tiếc trần gian khốn nạn này là bạn của anh. Sợi chỉ đỏ. Từ đâu những con chữ thốt ra lần thứ hai trong cuộc đời em:

– Anh, cứ nhắm mắt lại đi, không sao đâu. Cứ ngủ đi. Mọi việc sẽ okay. Ngủ đi. Không sao đâu.

Sinh ra rồi phải chết thôi anh nhỉ. Như mái tóc màu phôi pha của em anh đã nhận là đẹp.

Sự chân thành nằm trong lời nói và cử chỉ của anh làm em mê.

It is what it is.

Ai không mê anh là họ nói láo.

Sixty mà anh vẫn hot như trai 24.

Chúc mừng sinh nhật anh.

Trâm.

Hà Vũ Trọng and Nguyễn Thị Phương Trâm

Đúng là cái ngày hôm đó khi anh bước vào căn phòng trống trải thấy có một người phụ nữ lạ đang ôm lấy và vỗ về người bạn và cũng là người thầy của anh đang nằm co quắp sắp từ giã thế giới này, thoạt đầu anh rất ngạc nhiên và xúc động, rồi anh nghĩ em đã đem tới niềm vui, sự an ủi và cả sự chúc lành để anh ấy có thể mỉm cười ra đi.

Hà Vũ Trọng

Sydney Autumn 2025 [Nguyễn Thị Phương Trâm]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.