like the waves in your room, one moonlit night. in waves, rising…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


like the waves in your room, one moonlit night. in waves, rising…

1.

infatuation is within the eyes of the beholder

knowing tenderness is within the touch of a hand

but loving you

they also have the privilege of having you in their arms as you sulk

.

the erratic breath on heaving breast

lips grazing wet lips

but loving you

they also have the privilege of the extra tears

2.

your voice 

like a babbling stream

.

a quiet and far away forest

far away and quiet

.

the meaning of you bloom

by your babbling stream

beneath your breasts rising is a temple

pulsating. they breathe. and they dream

.

your kiss is as deep

as the surrendering sunset

not like the surrender of a long sigh

but as you sleep settled on the canopy of your bed 

the surrender of a horizon

as lopsided as an incomplete poem

3.

awe, if you’re sleeping

eyes tired and sad

they can no longer hear your voice

.

like the time you sang

the guitar was squeaky

a bucket tipped over drowned out even the listeners

under the sea

.

and you would kiss 

with lips redder than the roses they offered you

4.

and when you wake up

you would leave, take the flower with you 

.

the mingling of darkness and light

like on the banks of Đà River

one finds Tuyên Quang of the Thủy people

the river aching with longing

the window of your room stirring in a mess like a poem

uncombed

.

they fade away together with your hair into the distance

eyes thrown your way

nothing mean. just a dream

till morning

.

in your room

left behind. will be nothing but

your shadow. as alluring as though

you are still there sleeping

.

without the discerning footsteps

they enter to pull you out of the dream

.

and your tear

slips through the fingers of the person who’s pulling you

out of the dream

.

the moment of surrender

is the moment they fall apart

no one will remember

whether it’s deep or shallow. in the subconsciousness

of a finger

in a curl

.

not by accident

but deliberately tense and loose

like the waves in your room

one moonlit night. in waves, rising

FEBRUARY 27,2022

—–

giống như sóng của phòng em, một đêm trăng. nổi sóng…

1.

có ánh mắt nhìn là say đắm

có bàn tay chạm là biết dịu dàng

nhưng yêu em

người ta còn được thêm những lời nũng nịu

.

có hơi thở bềnh bồng trên ngực

có bờ môi chạm ướt vào môi

nhưng yêu em 

người ta còn được thêm một dòng nước mắt

2.

giọng nói của em như suối

rì rào 

.

khu rừng xa và im lặng

im lặng và xa

.

ý nghĩ của em nở hoa

bên suối em róc rách

dưới bầu ngực nhô lên một đền thờ

nhịp nhàng. người ta thở. và mơ

.

nụ hôn của em 

sâu hút chiều buông

không phải buông đầy tiếng thở dài

mà cả bầu trời buông trên nóc mùng em đang ngủ

xộc xệch như một bài thơ

dang dở

3.

ồ, nếu em đang ngủ

đôi mắt buồn và mệt

người ta không còn nghe được giọng của em 

.

những lần em hát

cây ghi-ta cùi bắp rù rè

lất úp cái xô làm chết đuối cả người nghe 

dưới biển

.

và em hôn

bằng đôi môi đỏ hơn cả hoa hồng người ta mang tặng

4.

khi em tỉnh dậy 

và mang bông hoa ấy ra đi

.

sự hòa tan của bóng tối và ánh sáng

như bên bờ sông Đà 

tìm Tuyên Quang của Thủy 

dòng nước đau đớn và tiếc nuối

làm cửa sổ căn phòng em rối tung như bài thơ 

chưa chải tóc

.

người ta mờ theo mái tóc xa khuất của em

ánh mắt ném theo 

không phải những viên đá. mà là giấc mơ

đến sáng

.

trong căn phòng em 

bỏ lại. chỉ còn hình bóng 

của em. quyến rũ

như em vẫn còn đang ngủ

.

không nghe những bước chân

người ta bước vào kéo em ra khỏi giấc mơ

.

và giọt nước mắt em

rơi giữa những ngón tay của người đang kéo em

ra khỏi giấc mơ 

.

mỗi khi buông nhau ra

người ta mới rã rời

không ai còn nhớ 

nó là sâu hay cạn. trong tiềm thức 

của mỗi ngón tay 

may ngón tóc 

.

không phải vô tình

mà co duỗi

giống như sóng của phòng em 

một đêm trăng. nổi sóng


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Upon the precipice of nothingness

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Upon the precipice of nothingness

A starry night in the trees

In a race to fall upon humanity

A celebration of trees and spirit

On the verge of tears were the boundless dreams

A golden age a river of dreams a sky filled with poetry

I am a man upon my death at the precipice of nothingness.

—–

April 2022

Trên bờ hư không

Một đêm sao ở trên rừng

Đua nhau rụng xuống chào mừng nhân gian

Hồn tôi cây cối liên hoan

Rưng rưng tôi thấy trăm ngàn ước mơ

Tuổi vàng suối mộng trời thơ

Lớn lên tôi chết trên bờ hư không.

Thơ Nguyễn Đức Sơn 


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Endless love

A poem in Vietnamese by Huy Cận

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Endless love

I’m here, on the other side of the world you fared;

Searching over here, missing over there.

A long-distance affair, a lovesick pair

Endless sorrow over mountains to clouds declared.

.

Where you are now the sunlight’s low;

The afternoon downpour, river overflow.

The unquenchable thirst all around,

Upon dusk the flutter of bat wings sound.

.

The breeze of sad farewells says,

Missing each other to the end of days.

Alone, the blanket so cold –

My poor friend, just sad arms for a pillow.

_____

Vạn lý tình

Người ở bên trời ta ở đây;

Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy.

Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm,

Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.

.

Nắng đã xế về bên xứ bạn;

Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy.

Trông vời bốn phía không nguôi nhớ,

Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay.

.

Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,

Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.

Chiếu chăn không ấm người nằm một –

Thương bạn chiều hôm, sầu gối tay.

_____

JANUARY 2021

Source:

1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940

2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007


Huy Cận (31/5/1919 – 19/2/2005) born Cù Huy Cận, born in Ân Phú commune, Dương Sơn District, Hà Tĩnh, passed away in Hanoi, a poet, a political activist, a member of Vietnam Writers Association since 1957.

Source: thivien.net

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Spring rain (II)

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bính

Translator: Nguyễn Bính


Spring rain (II)

The warm afternoon scent carried away by the breeze

I’m the scattered dusty rain

The intertwined mandarin and orange branches

Leaves and petals ready to scoop up the rain.

Could anyone see clearly the spring rain

The newly spun white spider web

The dry fluttering butterflies wing 

The hatless people at a festival.

The cool path from the foot of the rice stalks

Green on both sides the thriving wildflowers

The unmoving bloated ox at the top of a mound

Gobs wide open listened to the festival’s drums.

The rising mountain in a fresh hue

The train headed south in a rush

A flock of stork flew across the paddock

Formed a line of white letters

The fateful beach strewn with silky green leaves

The village side damp in fading bells

The nostalgic afternoon couldn’t let go

In the breeze the hovering misty rain.

_____

JANUARY 2022

Mưa xuân (II)

Chiều ấm mùi hương thoảng gió đưa

Tà tà mưa bụi rắc thưa thưa

Cây cam cây quít cành giao nối

Lá ngửa lòng tay hoa đón mưa.

Nào ai nhìn thấy rõ mưa xuân

Tơ nhện vừa giăng sợi trắng ngần

Bươm bướm cứ bay không ướt cánh

Người đi trẩy hội tóc phơi trần.

Đường mát da chân lúa mát mình

Đôi bờ cỏ dại nở hoa xanh

Gò cao đứng sững trâu kềnh bụng

Nghếch mõm nghe vang trống hội đình.

Núi lên gọn nét đá tươi màu

Xe lửa về Nam chạy chạy mau

Một toán cò bay là mặt ruộng

Thành hàng chữ nhất trắng phau phau.

Bãi lạch bờ dâu sẫm lá tơ

Làng bên ẩm ướt giọng chuông mờ

Chiều xuân lưu luyến không đành hết

Lơ lửng mù sương phảng phất mưa.

1958

Nguồn:

1. Quang Huy, Tuyển tập thơ chọn lọc – Thơ Nguyễn Bính, NXB Văn hoá Thông tin, 1996

2. Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986 (có chụp bản viết tay của tác giả)


Nguyễn Bính (1918-1966) the poet born Nguyễn Trọng Bính, in Thien Vinh village, Vu Bang District, Nam Dinh province, Vietnam. He lost his mother at a young age, learned to read and write at home, and started to write poetry from the age of 13, won the Poetry Consolation Prize from Tự lực văn group in 1937 with the collection of poems called My heart and soul. A committed supporter of the August Revolution, he moved to the resistance base in Đồng Tháp Mười leading a literature and arts unit. Later he was editor of the semi-independent poetry magazine Trăm hoa, Hundred Flowers.

source: wikipedia, thivien 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Spring rain (I)

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bính

Translator: Nguyễn Bính


Spring rain (I)

I’m the girl by the loom, next to my ageing mother 

Weaving silk from one day to another

My homely novice heart in white silk, while mother’s far away,

A merchant at the market in the middle of the day.

Spring was drifting in the wind that day,

Flew in layers of neem blossoms, the display. 

The Dang village dance coupe passed by,

Mother said: there’ll be a show in Đoài village tonight.

In my heart was the silky thread of a crush.

My tiny fingers paused mid-weave.

Cheeks pink, blushing,

Me thinking of you.

All around the neighbourhood the lights were on,

I reached out from beneath the veranda

My hand grew colder in each raindrop,

Thought maybe you might drop in.

I quickly asked mother,

Mother: go, tell me everything after.

I was not at all wet in the light rain

Đoài village was only a dike away.

In Đoài village the singing went on into the night,

I heard not a word, looking for you.

The streets will definitely be cold tonight,

Fingers numb through the sleeplessness.

Waiting forever for you to turn up,

What was the reason for all the singing in the village.

You being so adamant on us meeting,

An entire spring in humiliation.

Alone, I was lost on the way home,

Who said the dike was a short walk!

The flimsy clothes to protect me under the heavy rain,

Cold, feeling sorry for myself late into the night.

I was upset with you till morning,

Mother asked me about the songs they sang.

“- Mother they sang…” Then there it was

The hot tears, and I turned away.

          *

The still spring rain was unmoving that day,

Beneath the soles of my shoes were battered neem blossoms.

The Dang village dance coupe passed by,

Mother said dried up are the spring days.

Dearest! Dried up are the spring days!

When will I see you again?

When will the Dang village dance coupe again pass by,

So mother can tell me there’ll be a show tonight?

_____

JANUARY 2022

Mưa xuân (I)

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già.

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng,

Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.

Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ,

Mẹ bảo: Thôn Đoài hát tối nay.

Lòng thấy giăng tơ một mối tình.

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh.

Hình như hai má em bừng đỏ,

Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn,

Em ngửa bàn tay trước mái hiên.

Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh,

Thế nào anh ấy chẳng sang xem.

Em xin phép mẹ vội vàng đi,

Mẹ bảo: xem về kể mẹ nghe.

Mưa nhỏ nên em không ướt áo,

Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,

Em mải tìm anh chả thiết xem.

Chắc hẳn đêm nay đường cửi lạnh,

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chả sang,

Thế mà hôm nọ hát bên làng.

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,

Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng.

Mình em lầm lụi trên đường về,

Có ngắn gì đâu môt dải đê!

Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt,

Lạnh lùng em tủi với đêm khuya.

Em giận hờn anh cho đến sáng,

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì.

“- Thưa u họ hát…” Rồi em thấy

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi.

          *

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay,

Hoa xoan đã nát dưới chân giày.

Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ,

Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày!

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ Hội Đặng đi ngang ngõ,

Để mẹ em rằng hát tối nay?

1936

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Huy Thục phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:

1. Nguyễn Bính, Lỡ bước sang ngang, Nhà in Lê Cường, 1940

2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004

3. Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986

4. Hoàng Xuân, Nguyễn Bính – thơ và đời, NXB Văn học, 2003


Nguyễn Bính (1918-1966) the poet born Nguyễn Trọng Bính, in Thien Vinh village, Vu Bang District, Nam Dinh province, Vietnam. He lost his mother at a young age, learned to read and write at home, and started to write poetry from the age of 13, won the Poetry Consolation Prize from Tự lực văn group in 1937 with the collection of poems called My heart and soul. A committed supporter of the August Revolution, he moved to the resistance base in Đồng Tháp Mười leading a literature and arts unit. Later he was editor of the semi-independent poetry magazine Trăm hoa, Hundred Flowers.

source: wikipedia, thivien 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Rain

A poem in Vietnamese by Phạm Công Thiện

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Rain

How could a storm upon the branches hesitate

How could a sky divide such soulmates

How could a cuckoo be so sad that it couldn’t crow

How could anything forget the rain may fly or flow

May 2022

—–

Mưa

Có mưa dính muộn trên cành cây

Có đâu trời bắt phải chia tay

Có chim tu hú buồn không gáy

Có gì quên hết mưa còn bay

[Nguồn: Phạm Công Thiện, Trên tất cả đỉnh cao là lặng im, NXB Văn hoá Sài Gòn, 2009]


Phạm Công Thiện, the poet, Buddhist philosopher, and scholar, under the name of Nguyên Tánh was born on June 1st, 1941 in Mỹ Tho, Vietnam. He left Vietnam in 1970, lived in Israel, Germany, then for a while in France. In 1983, he moved to the United States, settled in Los Angeles, and became a professor of Buddhism at the College of Buddhist Studies. He passed away on August 3rd, 2011 in Houston, Texas, U.S.A.

[Source: thivien.net]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

It’s all wrong

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


It’s all wrong

Without the devil

How could there be a God

And that’s a truth of this World

No matter how you look at it, it’s all wrong

—–

April 2022

Tất cả đều trật lất

Nếu không có quỷ ma

Khó bề thấy được Phật

Đó là sự thật của Trái Đất

Nhưng nghĩ cho cùng tất cả đều trật lất

thơ Nguyễn Đức Sơn


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

My poetry

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bính

Translator: Nguyễn Bính


My poetry

The afternoon was for drinking and poetry

Midday was for burning piles of dry leaves in the hill

The dry leaves were the property of heaven

The poetry written for her were all mine

The dry leaves yellowed and lined

My boundless poetry green so divine

My poetry have been sent back to the capital

While I’m here alone burning piles of dry leaves.

_____

JANUARY 2022

Thơ tôi

Buổi chiều uống rượu làm thơ

Buổi trưa đi đốt lá khô trên đồi

Lá khô là lá của trời

Thơ tôi là để riêng tôi tặng nàng

Lá khô sòng sọc màu vàng

Thơ tôi bát ngát chỉ toàn màu xanh

Thơ tôi gửi lại kinh thành

Ở đây tôi đốt một mình lá khô.


Nguyễn Bính (1918-1966) the poet born Nguyễn Trọng Bính, in Thien Vinh village, Vu Bang District, Nam Dinh province, Vietnam. He lost his mother at a young age, learned to read and write at home, and started to write poetry from the age of 13, won the Poetry Consolation Prize from Tự lực văn group in 1937 with the collection of poems called My heart and soul. A committed supporter of the August Revolution, he moved to the resistance base in Đồng Tháp Mười leading a literature and arts unit. Later he was editor of the semi-independent poetry magazine Trăm hoa, Hundred Flowers.

source: wikipedia, thivien 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: