a poem salvaged from a packet of cigarette

A poem in Vietnamese by Nguyễn Man Nhiên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Man Nhiên

a p o e m s a l v a g e d f r o m a p a c k e t o f c i g a r e t t e

 

my poetry

like a pirated copy

you’ll find it at your step in the morning

together with a bunch of slapped on photographs

in sentences with forgotten full stops

the scent of the soil

 

the verses dance beneath the pads of your feet

the vibration of musical notes, the formation of an exuberant rhyme

and the words

the simplicity of empty spaces

allowing the wind to fall through

the rumblings of a jet 

 

a flame in tatters beneath an abandoned sky

the poem are pieces of an obsession

an unexpected mending piece of blue

a personal vehicle of celebration

washed with the smell of the sewers 

a touch of beauty

a power that could never be destroyed

 

the swells beneath the bridges

the long shadows of tall buildings

the bleeding blood there

whether we’re dead or asleep

amongst the silence and ambivalence

where the vernacular is left to starve

poetry becomes the voice of accountability

 

flying away with the ability of insects

the poem is lost in a pile of brown leaves on fire

like ascending butterflies in the night

 

July 2021

_

b à i t h ơ n h ặ t t ừ v ỏ b a o t h u ố c l á

 

thơ tôi 

giống như một phiên bản lậu 

bạn sẽ tìm thấy nó tại cửa nhà buổi sáng 

với các bức ảnh chụp dán vào 

và những dòng chữ quên dấu chấm câu 

có mùi như đất

 

bài thơ nhảy múa dưới gan bàn chân 

các rung động âm nhạc trở thành vần điệu phong phú 

và những từ ngữ 

chỉ đơn giản là khoảng trống 

để cơn gió đi vòng quanh 

trong tiếng rền rỉ của máy bay phản lực

 

bên dưới bầu trời trống hoác ngọn lửa rách 

bài thơ là những mảnh ám ảnh 

một bản vá bất ngờ của màu xanh 

một chiếc xe chở nghi lễ của mình 

tắm rửa bằng mùi hương cống rãnh 

một cảm giác về cái đẹp 

mạnh mẽ và không thể phá hủy

 

bên dưới những gầm cầu ngập ngụa 

bóng tối đô thị với các tòa nhà cao chót vót 

máu đang chảy ở đó 

cho dù chúng ta ngủ hoặc chết 

giữa sự im lặng và thờ ơ 

nơi ngôn ngữ bị bỏ đói 

thơ trở thành giọng nói tường thuật

 

bay đi từ bản năng của côn trùng 

bài thơ mất tích trong đám lá cháy nâu 

như những con bướm đêm bước xuống

 

 


Nguyễn Man Nhiên, the poet and digital artist currently resides in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: