a bit windy a bit late | Hứa Hiếu

Hứa Hiếu (source: poet's social media page)

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

563.
_________
It’s Monday, Tuesday, and so on 
before long I’m an alcoholic
stranded at the end of a highway
is there any other way, when life, itself, directionless, aimless
or perhaps, at some wobbly angry turn
at the root of it all, fall apart, where it had all started
not a resting place, no 
not a full stop then down to the next line, no
not a sudden pause, or
a moment of spectacular connection
somehow, accidentally, broke everything into bits, not sparing the mind or heart

lighting a cigarette at the end of the day
a bit windy a bit late
a bit lonely
remembering suddenly 
the lost time
behind the cemetery.

FEBRUARY 2022
—–

cứ ngày 1 ngày 2, riết rồi
tôi trở thành bợm lúc nào không hay
ở cuối cao lộ lêu lổng
có còn một lối ra nào không, khi cuộc sống, chính nó, không biết sẽ thoát đi đâu, về đâu
hay có lẽ, chao nghiêng ở vòng quẹo cau có gắt gỏng
của căn phần, rồi gục ngã tại đó, nơi chốn
không là một nơi yên nghỉ, không là
một chấm xuống hàng, không là
một ngắt câu bất chợt, hay là
một cú chạm ngoạn mục
nào đó, vô tình, làm vỡ vụn mọi thứ, kể cả trái tim cùng ý nghĩ

khi châm điếu đóm cuối ngày
một chút khuya một chút gió
một chút hiu quạnh
chậc nhớ tới
tháng ngày đã mất
sau lưng nghĩa trang.
__________
Hứa Hiếu


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Are you crazy! | Hứa Hiếu

Saigon Early August 2022. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

what are you looking at
you reckon I’m the guy who dropped the 2 Indian guys the other day
are you crazy
do I look like a racist
look again
in front is a tumbler of liquor
not a gun
do you believe I have the guts to kill
are you crazy
do you know why I look so stupid
that guy donald-duck has changed me
causing everyone to misunderstands my intentions
when another Indian guy is serving me liquor
outside work hours
my only way to survive
in this life
after 3 divorces
why would I need to kill some Indian guy
what for
if it weren’t for this Indian guy there’s always another to serve me liquor
you’re mistaken
believing I can accomplish such a huge task
like that guy donald-duck has thought
I’m no more and no less a drunk
after 3 divorces
lucky I’m not in the streets
by the intersections
a common depiction
in the United States of America
a daily sighting
on your way home

what did you just say
you’re Vietnamese
you’re a Republican
so what
I need the bar to open longer hours that’s it
got-that!
.
September 2020
_____

có điên không!


nhìn gì
bạn nghĩ tôi là khứa lão mới vừa dớt 2 gã Ấn Độ mấy hôm trước à
có điên không
tôi giống một kẻ kỳ thị da màu hay sao hả
nhìn kỹ đi
trước mặt tôi là một ly rượu
không phải là khẩu súng
bạn nghĩ là tôi có khả năng giết người sao
trong khi cái khả năng giết chính tôi còn không thể
có điên không
bạn biết tại sao mặt tôi nhìn ngu vậy không
chính khứa lão donald-duck đã biến dạng tôi
đã làm mọi người ngộ nhận tâm ý tôi
khi một gã Ấn khác đã bán rượu cho tôi
ngoài giờ
để tôi có thể sống sót
trong hoàn cảnh
phải ly dị 3 lần
thì làm sao tôi phải bắn giết một gã Ấn
để làm gì chứ
không có gã Ấn này tôi vẫn mua được rượu từ gã Ấn khác cơ mà
bạn thật nhầm lẫn
khi nghĩ rằng tôi có thể làm được chuyện lớn
như khứa lão donald-duck đã nghĩ
tôi chỉ là một anh nát rượu không hơn kém
sau khi đã ly dị 3 lần
cũng may tôi chưa đứng đường
ở các ngã tư
một hình ảnh đặc trưng
của nước Mỹ
mà có lẽ bạn sẽ nhìn thấy
trên đường đi về
mỗi ngày

bạn vừa nói gì
bạn là Việt Nam à
theo đảng cộng hòa à
ủng hộ donald trump à
mặc xác bạn chứ
tôi chỉ cần tiệm rượu mở cửa thêm giờ thôi
got-that!


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

in the perished poems | Hứa Hiếu

Manly Beach, Sydney, Australia.. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

in the perished poems
(she declared!)
I saw life
in each letter
as I began to read, each word is spelled out
a cloud floats by above my head
a wave crashing into the shore
roughing up a bolder
a woman’s cramps returning
the dark side of the moon eager for light
budding an awkward sound

a husky voice of an owl in the dark
they say an omen
heralding someone on their last breath
ah no
just me sighing lightly
in a graveyard scattered with bioluminescence
glowing

perhaps
I should rent a billboard
carpenter
specialty – coffins
shrouds for words
silent as a snail.
.
October 2019
_____

trong nhỮng bÀi tHơ chẾt

(cô ấy nói thế!)
tôi thấy lắm sự sống
của từng con chữ
chúng bắt đầu đánh vần khi tôi bắt đầu đọc
từng cụm mây bay qua đầu
từng con sóng chập chững vỗ vào bờ
tức tối ghềnh đá
cơn đau thiếu nữ trở dạ
mặt tối của trăng cố trở mình qua phía sáng
âm thanh bập bẹ lắm chồi nụ

con cú gù tiếng khàn của hắn trong đêm
họ nói đó là điềm gỡ
tin báo một kẻ sắp tắt thở
ồ không
tôi chỉ thở phào nhẹ nhõm
khi ở nghĩa địa cũng còn lắm lân tinh
phát tán

có lẽ
tôi nên đặt một cái bảng quảng cáo tên
cho một cái tiệm mộc
chuyên đóng áo quan
khâm liệm những con chữ
câm như hến.


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

descending into the colours of soil and dust | Hứa Hiếu

Hứa Hiếu (source: poet’s social media page)

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

548.
_________
I’m behind the door away from the wind
undercover smoking
the sky is blue the blue of new leaves
leaning into a horizon
descending into the colours of soil and dust
time is short
we can but count the seconds at the front 
behind are the numbers
with meaning attached
when people are no more
the numbers also disappears
behind are the reflectors
of resignation
when in front there’s nothing but deceitful darkness
in a board game
looking for the past

love have left me
a beautiful woman
living has been much much
nameless, until 
humanity gives it
a name.
.
April 2021

núp sau cánh cửa chắn gió 
ở hiên nhà, tôi nhâm nhi điếu thuốc
bầu trời mang màu xanh lá nỏn
ngả ngớn với đất
đang ngả màu cát bụi
thời gian thật ngắn ngủi
chúng ta chỉ có thể đếm được từng giây phía trước
còn phía sau chỉ là con số
mang một ý nghĩa gán ghép nào đó
khi con người không còn
con số cũng biệt tích
sau lưng lại là tấm phản 
của nghỉ ngơi
khi trước mặt chỉ là màu đen gian lận
trong cuộc cờ
tìm lại quá khứ

tình yêu rời bỏ tôi đi
một hồng nhan
cuộc sống cũng thế
không có tên, mãi cho đến khi
loài người đặt tên 
cho nó.
___________
Hứa Hiếu


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently living in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a poet just passed away | Hứa Hiếu

Trần Trí Tuệ. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

a poet just passed away
I lit a cigarette
gone was another poet
into poetry I snuffed it out
the words lit up
a flutter of rising white butterflies 
flowers.

một nhà thơ vừa mất
tôi đốt một điếu thuốc
một thi sĩ khác vừa khuất
tôi dụi tàn vào thơ
những con chữ bỗng phát hỏa
đàn bướm trắng bay lên
hoa.
.
October 2019


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

thE pOrtrAIt | Hứa Hiếu

Hứa Hiếu (source: poet’s social media page)

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the poems have lots of these hidden meanings
out of the ordinary
the portrait contains many crooked
outlines unacceptable
at face value, or hints of intricate questions
in every swaying sips of wine always the question of the odd
nonsense accepted
from so many words
the contradiction, and even in the gloom
its character
I can’t lie, if you have a few minutes spare
look into 
the sketch
the portrait
of a poem
here nor there
in life, the existence 
of so much contradictions
that you must simply accept
to complete 
a poem,
in black and white
cheers!
.
May 2021

chÂn dUng

__________
bài thơ luôn có lắm ẩn dụ
bất thường
trong chân dung của nó luôn lắm có nét phác thảo
méo
mặt, hoặc lắm nghi vấn kiêu kỳ
những ngụm rượu ngất ngưởng luôn đặt câu hỏi về sự kỳ hoặc
vô lý chấp nhận
của lắm con chữ
nghịch lý, nhưng đầy phiền muộn
trong hình vóc của chúng
tôi không nói ngoa, nếu bạn bỏ ra dăm phút
tò mò
trên một bức phác thảo
chân dung
của một bài thơ
đâu đó
trong cuộc sống, luôn có
lắm nghịch lý
mà bạn phải chấp nhận
để hoàn tất
một bài thơ,
trắng đen
chúc phúc!
______________
Hứa Hiếu


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

in a knot | Hứa Hiếu

Sydney, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

born stubborn and stupid
I no longer know the difference
steppingout   and   stayingin
since then I’ve deliberately locked myself away from the outside
safer a    questionablereticence
free and at ease, each day
watching old reruns of worldly activities in a frame
thinking everything should be fine
but no!
heart twisted
spirit slipping
a marble slipping down a slope has enough energy to continue for awhile
the spirit slipping, squashes up in a knot . . .    amess

have you seen consciousness falling in   amess   yet
I have
once, crossing a river, and
now, naked
all   amess.

October 2019

_______

dồn cục


bẩm sinh vừa ngu vừa ngang
tôi biết không có khác biệt gì giữa
bướcraxuốngđường   và   ngồilạitrongnhà
nên từ đó tôi tự nhốt mình bên trong và xa cách với bên ngoài
cho an toàn hơn một  nhútnhátnghivấn
thanh thản và tự tại, mỗi ngày
trước chân dung sinh hoạt thế giới chạy qua lại bằng một lập trình cũ kỹ
những tưởng sẽ được yên tâm
nhưng không!
tâm xiêu vẹo
hồn trượt dốc
hòn bi trợt dốc còn có trớn lăn xa được một đoạn
tâm hồn trượt xuống, dồn cục một đống . . . bẹpnhẹp

bạn đã nhìn thấy ý thức rớt xuống   bẹpnhẹp   chưa
tôi đã
một lần, khi vượt sông, và
bây giờ, trần truồng
khi mọi thứ đều đã   bẹpnhẹp.


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The April Rain | Hứa Hiếu

The Old Quarter, Hanoi. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Published on LITVIET

not some random falling grace
a snappy acceptance
deliverance from hell

not enough to refresh a swallow’s wings
the kind of spring that unfurls
wings of death

a cross country childish game amidst the ocean
gasping tiny tiny shipwrecks
shorelines inebriated
in the endless waves of desire(to leave becks)

couldn’t ease the hype
heal any scar nor injury
under layers of dust and decay of time

the rain steeping damp
dredging through enough of the sludge perhaps
the narrow teenage years
not wet enough for a badge of street cred
more of skin splitting slip and slide rubber tires
spinning round and round a lacklustre life
with no way out

the constant sprinkling drops of rain
not enough to cloud
a harden road worthy portrait rendered with cracks
upon shoulders full of youthful locks of hair
behind a mirror of recall
dormant through the years
from the place of origin
waiting for the day for it to fall (another day to begin)

the rusting metal helmets burdened memories of gun salutes
not for the dead
but for the living
tiring
miserable medal
upon the left lapel hanging
handicapped

The April rain
suspending the sound of teeth grinding on the pin of a grenade
a bomb snuffed out at the foot of a cloudy horizon
a body split in half
this side lost the other side wandering
the entangled middle dangling
the umbilical cord.
.
July 2020
_____

MƯA, THÁNG TƯ


không như một hồng ân rơi xuống tình cờ
mà việc chấp nhận luôn gắt gỏng
từ địa ngục

không đủ thấm tươi lại cánh én
có mùa xuân nào vỗ lên được
đôi cánh chết

rắn mắt trò chơi việt dã giữa biển khơi
ngoi ngóp xác thuyền
rồi lúc bãi bờ vẫn say chưa hết sóng
cám dỗ

cũng không đủ dịu cái cường điệu
men thương tật nào
đã đóng váng lâu năm

mưa thấm ướt nhẹp
có thể lầy lội đủ
một ngõ hẹp hoa niên
nhưng không ướt đủ xa lộ vòng đai
chỉ trơn trợt thêm những chiếc vỏ xe mòn da toét thịt
lần quần quanh quẩn mãi một đời khô hạn
không lối ra

những giọt mưa rấm rứt
chưa đủ ố mờ
chân dung bưng mặt phố phường rạn nứt
của bờ vai lọn tóc âu cơ
hiển hiện đằng sau tấm gương ký ức
trên những tháng năm tá túc
nơi xứ sở độ lượng
chờ ngày ruỗng mục

những nón sắt gỉ sét bồng súng chào nghiêm truy điệu
không cho những người đã chết
mà cho những kẻ đang sống
vất vưởng
cùng chiếc huy chương khốn khổ
treo trên ngực trái
tật nguyền

mưa, tháng 4
trèo trẹo tiếng nghiến răng cắn chốt rút kíp
trái phá tịt ngòi cuối trời mù mây
thân thể bứt làm đôi
bên này lưu lạc bên kia vất vưởng
vướng mắc khúc giữa lòng thòng
cuống nhau.


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.