Saigon, a nameless memory

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đình Toàn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh


Những ngày nghỉ giữa tuần, tôi hay thăm ba má tôi (gốc bắc, lớn lên ở miền nam, nên chúng tôi được gọi hai ngài là ba má). Những cơ hội ngoài vườn uống trà hay nhâm nhi rượu. Tôi hay nhắc đến những bài thơ con cóc của tôi, và những bài dịch. Nhờ vậy mà các ngài có cơ hội kể lại những chuyện xưa.

Tôi không biết là ba má tôi có bao giờ nghi ngờ sự cứng đầu cố tình của tôi không. Mỗi lần trò chuyện, là những lần tôi muốn moi ra những vết thương cũ, không bao giờ lành – nhạc ông bà KL đó cũng là những suy nghĩ và trăn trở của những người như ba má!!!!! Quá buồn….nên nhiều khi muốn “trốn thực tại “. Sự chấp nhận nó to lớn hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng.

Hy vọng có chứ, ở nước ta, những nhà văn nhà thơ, dịch giả “trẻ” sau 1975. Ông bà ngoại của con tôi đã mọc rễ ở quê người đã được 40 năm, không còn mong ước những bước chân trên quê hương. Nỗi buồn của các ngài tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ hiểu hết được. Nhưng tôi muốn hiểu thêm, sự mong muốn của tôi là một niềm vui, niềm hy vọng nho nhỏ của hai ngài.

Bài dịch thứ hai của Nguyễn Đình Toàn, tôi không được vui lắm. Nhưng tôi muốn giữ lại kỷ niệm này ở đây.

Trâm.

April 1st, 2021

Saigon, a nameless memory

Saigon, 

I’ve lost you as though you’ve lost your name

A river of wandering sadness

Walking away faceless, abandoning one’s heart

I wonder if you will remember

Saigon,

Gone to where are the days of exhilarations through the streets

The joy of each greeting

Glorious is life soaked in boundless colours

Now what is there left

Who is left yearning for the rows of ancient tamarind

Yellow flower petals scattered across the parks over monuments

Gone are the unreachable dreams

Drifted long gone with the streams of life

Saigon

Gone where are the seasons rugged up walking in the rain

Hand in hand the sweet whispers of nothing

Gone where are the bunches of flowers and music seeping through the dying light

Gone where is Khánh Ly’s enthralling voice

Saigon

Gone are the days by each other through songs

Where are Phạm Duy’s sad love ballads

The tears at the beginning

What is there left

Who is left yearning for the rows of ancient tamarind

Yellow flower petals scattered across the parks over monuments

Left us yearning for the tender caress of long gone

What is there left

Saigon

I’ve lost you as though you’ve lost your name

Like the row of trees, its red leaves watchful and waiting

The sunlight illuminating the petite sweet silhouette 

Pouting lips sulking in silence

Saigon

I’ve lost you as though you’ve lost your name

As though the cold tombstone has the scent of a curse

As though the unreachable horizon had abandoned the land

Left is what

—-

Sài Gòn niềm nhớ không tên

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên

như giòng sông nước quẩn quanh buồn

như người đi cách mặt xa lòng

ta hỏi thầm em có nhớ không

Sài Gòn ơi

Đâu những ngày khi thành phố xôn xao

Trong niềm vui tiếng hỏi câu chào

Sáng đời tươi thắm vạn sắc màu

Nay còn gì đâu

Ai ra đi nhớ hàng me già

Thu công viên hoa vàng tượng đá

Thôi hết rồi mộng ước xa xôi

Theo dòng đời trôi

Sài Gòn ơi

Đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi

Tay cầm tay nói nhỏ câu gì

Đâu quầy hoa quán nhạc đêm về

Đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly

Sài Gòn ơi

Thôi hết rồi những ngày hát bên nhau

Đâu Phạm Duy với tình ca sầu

Mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu

Còn gì đâu

Ai ra đi nhớ hàng me già

Thu công viên hoa vàng tượng đá

Ta tiếc thời âu yếm xa xưa

Nay còn gì đâu

Sài Gòn ơi

Ta mất người như người đã mất tên

Như hàng cây lá đỏ trông tìm

Mặt trời soi dáng nhỏ dịu hiền

Đang ngậm ngùi trên môi lắng im

Sài Gòn ơi

Ta mất người như người đã mất tên

Như mộ bia đá lạnh hương nguyền

Như trời xa đã bỏ đất liền

Còn gì đâu


Nguyễn Đình Toàn first penned under Tô Hà Vân, born September 6th, 1936 at Gia Lâm, by the Red river, outside of Hanoi. Left for South Vietnam in 1954, there he became actively involved in the arts, literature, poetry, plays, and music, in association with literary magazines like Văn, Văn học. He collaborated with Trần Phong Giao for many years in the selection of literature for Văn Magazine. He took up the position as the editor of Saigon Radio after that and became known for the Music program in the early seventies. He was captured twice after 1975 and was imprisoned in a re-education camp for nearly six years. He and his wife, Madame Thu Hồng, settled in the United States of America at the end of 1998. A retiree, he currently resides in Southern California with his family.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: