là một câu chuyện kể lại, từ lưỡi của một kẻ ngốc – MACBETH | William Shakespeare

Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem by William Shakespeare
A translation into Vietnamese by Nguyễn Thị Phương Trâm

MACBETH
Khóc à?
Chuyện gì mà phải khóc?

SEYTON
Dạ thưa bệ hạ, nữ hoàng đã về với Chúa.
Bệ hạ thưa ngài nữ hoàng đã chết.

MACBETH
Nàng chết thì sao ai rồi cũng phải chết.
20
Dành sao đủ thời gian để nói những gì cần phải nói.
Ngày mai, và ngày mai, và ngày mai mãi,
Nhỏ mọn lén lút từ ngày này sang ngày khác
Cho đến âm tiết cuối cùng nhanh nhất,
Và lịch sử của chúng ta đã là ánh sáng soi đường cho những kẻ ngu ngốc
25
Con đường đến cái chết bụi bặm. Tắt đi, tắt đi, ngọn nến phù du!
Cuộc đời chỉ là một cái bóng biết đi, tha nhân ăn chơi tồi tệ
Kiêu căng và lo lắng trong giờ phút của mình trên sân khấu
Và rồi không còn được nghe thấy nữa. Là một câu chuyện được kể lại
Từ lưỡi của một kẻ ngốc, la hét giận dữ,
30
Vô nghĩa.

MACBETH
Wherefore was that cry?
What was the cause of that cry?

SEYTON
The queen, my lord, is dead.
The queen is dead, my lord.

MACBETH
She should have died hereafter.
20
There would have been a time for such a word.
Tomorrow, and tomorrow, and tomorrow,
Creeps in this petty pace from day to day
To the last syllable of recorded time,
And all our yesterdays have lighted fools
25
The way to dusty death. Out, out, brief candle!
Life’s but a walking shadow, a poor player
That struts and frets his hour upon the stage
And then is heard no more. It is a tale
Told by an idiot, full of sound and fury,
30
Signifying nothing.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

William Shakespeare [1564-1616] was an English playwright, poet and actor. He is regarded as the greatest writer in the English language and the world’s pre-eminent dramatist. He is often called England’s national poet and the “Bard of Avon”.