Portrait of the truth

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 

PORTRAIT OF THE TRUTH

I tried with great difficulty to capture a portrait of the Truth, but after hundreds of retakes, there’s always only half of the Truth, and the other half was always hidden. When the photo was posted, people were all audibly enthusiastic, surprised, full of hope and indignation. They believed they were facing the truth. I apprised aloud: This is only half of the Truth, the other half is lagging way behind. But they refused to believe in what I had pointed out to them, they would leave, looking for more images like mine.

Do you know the value of the Truth? I don’t know for sure, but I guess it’s a considerable cost, perhaps enough for the exchange of life. Hence the Truth will always overshadow all aspects of living. It’s a long black shadow, a dark spectre, a free-flowing nefarious cape of Lucifer. Inside its shadow echoes were the tears and laughter, all that is damp and wet, reeking the smell of parties, and excessive sugary defilements.

Near the poles, the Sun is ever bright; hence, the shadow of the Truth is a permanent imprint on the land. We dwell for a long time there, looking out now and then, like toddlers playing hide and seek with themselves in front of a mirror.

Therefore, in order for the Truth to reveal itself, we need a bit of a reflection, a bit of judgement and a bit of wonder.

I’ve captured an island, from high above, the island was as blue as a bout of rain, as green as a meadow, lay there calmly in the middle of a peaceful sea. Have you seen it? The harmonious colours, glimmering light, brilliant, glorious! But it’s just a shadow of the Truth. The Truth here is only an illusion. Where I’ve just flown by, there has never been an island. If I think about it hard enough, it would appear. As for the others, knowing it’s not what it is, still full of praise, so pretty, so adorable, so endearing, it feels like a piece of me! They hide the Truth to appease a different reality.

Beyond the metaphysical, right?

The vocation of writing has made me wary, filling me up with delusions. No one wants that. One person is right; one hundred is still okay. But when the whole community is wary and delusional, it could only conclude in two possible ways: for one that community may achieve greatness; or two, that community could end up splitting up in despair.

Why is that?

Simple, they will abandon their faith completely when there’s no other faith to replace it.

Looking at all the intelligent faces boasting about their achievements, prizes, etc. in a photograph, no one believes it’s an image of the Truth.

The nature of doubt is contagious — an act, overbearing, and deceiving. I’ve heard first hand these words of deceit, at a photographic exhibition still open here in our town museum.

The doubt will come to the point of fixation, forcing you and me to be doubtful of our ego, disbelieving what is sceptical. And sooner or later, we have to see it to the end: That is, when is the beginning? Whose power has given birth to it? Or more straightforward, is it the evidence to Hegel’s ultimate theory?

If you want to eat a length of sugarcane, you have to de-shell it. If you’re going to discard the shell of scepticism, you have to extinguish the light, the Sun, not the cover of its shadow. Perhaps then, beyond the dark cover of night, you may leave. The hands you’re then able to grasp, would be the hands of the Truth, not some dangling corporal medal. Faces may dawn upon a face, the face of reality, full of the warmth of being alive, not some decorative designer cloth clinging to your skin.

In conclusion, it’s rare to meet a face worthy enough of the name to appear naked in daylight. Is it not a tragedy? It’s up to you to decide. Though there’s this, of the life that we’re presently living, in reality, none of these happy tragedies ever desist. Hence, every night eagerly, I pour alcohol down my throat, and in my dreams, infrequently engage with various faces. 

Do we need to tirelessly honour the shadow of the Truth, is this not exhausting? It would help if you found a way to unwind, like seeing a beauty contest, for an instant. Where many details are required to form beauty, eyes, voluptuous curvaceous lips, the cries, the laughter, criticism, scepticism, passing about etc. After that, do not harbour any desire to bury yourself under a blanket and sleep. Before sleeping, imagine the round face of the writer incarcerated yesterday afternoon. There’s something about their features resembling Truth. Just that much, only then, will you rest in peace.

I’ve been driving around town, ro do what, do you know? I’ve gone and found my real face. My face does not live at home, or on my person, for a long time now. It had fallen somewhere amongst the weeds, in the mud, along the side of the road of this tiny mountainous town. Now and then, I bring out my camera to admire and take pictures of my face, before deleting them, because I know, it’s not me.

Here’s a little secret, there’s a scar under my chin. Putting it cryptically, it’s sad evidence from those violent and damaging adolescent years. But no one will ever discern it. I stopped the vehicle on a bridge; beneath the bridge, the flowing stream was crystal clear, someone had mentioned. As I looked down, the scar appeared, as an imprint on the surface of the water, ruby red like evidence of a kiss.

My face was suddenly filled with anguish, and trespass.

And that was only a teeny tiny detail of the Truth!

[May 2019]

Chân dung sự thật

Tôi cố gắng chụp một bức ảnh chân dung Sự Thật, nhưng chụp đi chụp lại hàng trăm lần, cũng chỉ có một nửa sự thật thôi, còn một nửa luôn luôn bị che khuất. Khi bức ảnh được đăng lên, nhiều người xem và ồ lên thích thú, ngạc nhiên, hy vọng và căm phẫn. Họ tưởng đang đối mặt với sự thật. Tôi khuyến cáo: Đó mới chỉ là một nửa sự thật thôi, còn một nửa đang nằm xa phía sau kia. Họ không tin, và bỏ đi, xem tiếp những bức ảnh khác…

Bạn biết Sự Thật có giá bao nhiêu không? Tôi cũng không biết chắc, nhưng đoán chừng đắt lắm, có khi đổi cả mạng sống. Vì thế mà Sự Thật luôn luôn đổ bóng lên mọi diễn biến của đời sống. Bóng đen của nó kéo dài như bóng ma hắc ám, như một áo choàng của quỷ phấp phới bay. Từ trong đó vọng ra những khóc cười, những thi vị ướt át, những hân hoan mùi mẫn, những cưỡng hiếp ngọt ngào…

Ở xứ nhiệt đới, mặt trời luôn hiện diện chói lòa, vì vậy, bóng của Sự Thật cũng theo đó mà in rõ ràng lên mặt đất. Chúng tôi sống lâu trong đó, lâu lâu ngó ra ngoài, như những đứa trẻ thiểu năng chơi trò chơi trốn tìm với chính nó trong gương…

Vì vậy, để nhìn được một chút sự thật nào đó, chúng ta cần một chút liên tưởng, một chút phán đoán và một chút hoài nghi.

Tôi chụp một hòn đảo, từ trên cao nhìn xuống, xanh như một cơn mưa, xanh như một cánh đồng, nằm thanh bình trên biển lặng. Bạn thấy chưa? Màu sắc hài hòa, ánh sáng long lanh, rạng rỡ, đẹp lắm! Nhưng nó mới chỉ là bóng dáng của Sự Thật thôi. Sự thật, đó chỉ là một ảo ảnh. Trên vùng biển tôi vừa bay qua, không hề có hòn đảo nào hết. Tôi nghĩ đến nó và nó có mặt. Những người khác, biết nó không còn là chính nó, nhưng vẫn khen, đẹp quá, yêu quá, gắn bó quá, ruột thịt quá! Họ đang che giấu sự thật để vỗ về một sự thật khác.

Siêu hình quá, phải không?

Công việc viết lách bắt tôi nghi ngờ và tưởng tượng. Không ai muốn thế cả. Một người thì được, một trăm người, vẫn còn được. Nhưng nếu cả một cộng đồng hoài nghi và tưởng tượng, thì có hai khả năng: Một là cộng đồng đó vĩ đại, hai là, cộng đồng đó sắp lao xuống vực thẳm.

Vì sao ư?

Đơn giản, họ sẽ mất hết niềm tin. Khi chưa có một niềm tin khác thay thế.

Nhìn vào một gương mặt tươi cười đang nói về những chiến công, thành quả vân vân… trong một tấm ảnh, tất cả mọi người đều không nghĩ tấm ảnh đó là sự thật.

Cảm giác hoài nghi có tính lây lan. Diễn, làm gì có chuyện đó, phét lác, lừa lọc… Tôi đã nghe tận tai những từ ấy, tại một cuộc triển lãm ảnh về cuộc sống đương đại tổ chức trong bảo tàng thành phố, hôm qua.

Sự hoài nghi sẽ đến lúc ám ảnh mạnh mẽ khiến tôi và bạn hoài nghi chính mình. Hoài nghi nỗi hoài nghi. Và không sớm thì muộn, tôi và bạn phải truy đến cùng: Cái ấy, bắt đầu từ đâu? Ai, thế lực nào đã tạo ra nó? Hay đơn giản, nó chỉ là một minh chứng cho thuyết ý niệm tuyệt đối của Heghen?

Muốn ăn một khúc mía, bạn phải bóc vỏ. Muốn vứt bỏ hoài nghi, bạn hãy tắt ánh sáng đi, tắt mặt trời đi, đừng để cái bóng của nó che lấp. Khi đó, đêm đen sẽ bao trùm, bạn bước đi. Bàn tay nếu nắm được bàn tay, sẽ là bàn tay thật sự, chứ không phải là một công cụ đeo bám bên cạnh con người. Khuôn mặt nếu nhìn thấy khuôn mặt, thì đó sẽ là khuôn mặt thật, chứa chan hơi ấm của sự sống, chứ không phải là một vật trang trí phía trên thân xác con người…

Nói như vậy cũng có nghĩa là, bạn sẽ hiếm khi gặp được một gương mặt xứng đáng với cái tên gọi của nó giữa thanh thiên bạch nhật. Điều đó có phải là bi kịch không? Tùy bạn nghĩ. Chỉ có điều này, cuộc sống mà chúng ta đang sống, thực sự chưa bao giờ chấm dứt các bi kịch vui vẻ. Vì vậy, tôi thường nốc rượu rất hăng hái vào mỗi đêm, và trong mơ, thỉnh thoảng có gặp một số mặt người…

Chúng ta luôn luôn phải chiêm ngưỡng cái bóng của Sự Thật, mệt mỏi quá phải không? Bạn hãy tìm cách thư giãn đi, ví dụ như xem một cuộc thi hoa hậu chẳng hạn. Ở đó có rất nhiều chi tiết cấu thành cái đẹp, những mắt những môi phong nhũ phì đồn, những khóc những cười, phỉ nhổ, hoài nghi, đánh đổi vân vân. Và sau đó thì đừng thủ dâm mà hãy trùm chăn nằm ngủ. Trước khi ngủ bạn tưởng tượng lại gương mặt tròn xoe của một nhà văn vừa bị bắt chiều qua. Có một cái gì đó gần gần giống gương mặt thật. Chừng đó thôi, sau đó, bạn sẽ ngủ một giấc thật dài…

Tôi vừa phóng xe một vòng quanh thành phố, để làm gì, bạn biết không? Tôi đi xem bộ mặt thật của tôi. Mặt tôi không ở trong nhà, trên người tôi, từ lâu lắm rồi. Nó rơi đâu đó trong cỏ, trong bùn, dọc ven đường của phố núi bé tẹo này. Thỉnh thoảng tôi có đưa máy lên ngắm mặt tôi và chụp, xong rồi lại xóa đi, vì tôi biết, đó không phải là tôi.

Có một bí mật nho nhỏ, dưới cằm tôi có sẹo. Nói một cách ẩn dụ bóng bẩy thì đấy là dấu vết tổn thương của một tuổi thơ dữ dội và rách nát. Nhưng mà không ai biết đâu. Tôi dừng xe lại trên một cây cầu, dưới cầu nước chảy trong veo, chả biết ai từng nói thế. Tôi ngó xuống, và vết sẹo nổi lên, in ngay mặt nước, đỏ chót như một dấu môi hôn…

Đau đớn và đầy tội lỗi, mặt tôi đấy…

Đó cũng mới chỉ là một phần bé tí tẹo của Sự Thật mà thôi!


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: