the poem

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm
the poem

a flapping sail in the wind
a knife point at the heart of a nemesis
the fight of a great white shark
along a stretch of a long beach 
the living epic poem 

even when it’s sinking, stifled, the linguist still claim:
- your moaning is in fact a prayer
the resurrection of death

the poem
maddening laughter rushing upon the beach landing
when the sharks begins to sing

when the poem has to wave its tail
at bottom of the chasm of your lie
poem dear, you are the fearful capital letters
but writing tempers you slightly

as the sea levels with calm
tragedy follows you 
spreading like a contagious rash
female interpreters are like our Blessed Mother

the things that make you want to vomit
your enslaved poets
drifting washed up like the Emperors’ toys
like the shredded sails in a storm
a number of poets have gone mad because of such thirst
you’re the one who has to rip the body of the poem apart
suck up all the blood

through the howling flames
the poem on fire could not be found
the poet has to run away
escape the smell of burning flesh
and the reader now dead 
drunk like demons

the bait inside the traps are losers
who did once held prizes
who did once had a glimpse of those ridiculous emperors
the greed has turned everything into ghosts

who shall honour us
with the parties and the games
shimmering roses on the stage
void of drumming
at the end of a dream of fire

the poem incinerating the sleeping villages
fevers brewing under our skin
in an exercise book noting the turning of events in history 
on the dark vessels out at sea
within the satirical literary tones
much like the tongue of a murderer

the poem did once cut through the glaring light
washed up on the hidden rocks in the water
where the dead lives on amongst the living
amongst the blood and sewage

deep inside the lies of a poem is you
the decayed body of compassion 
though glaring is life
the eye of humanity and sorrow have committed you
hate attacking you
like the claw of an animal along the same path
you won’t be able to take your eyes off the resentment
or adorn fear the way people put on a watch
the storm ripping away the boundary of wind and waves
you’re standing on the beach
you’re ready and prepare
as though in a single step in the high jump of a verse
thus, in the end, you are the poem 
you must turn up

the peaceful moments
overwhelmed by the sound of the wind
and the growling
as they abandon you
as the poem entertains the ghosts
lost at sea

you are ebbing 
you are flowing
in the justification of the contradiction
hopeful in the application of justice
like humanity’s eternal wish
dear god the eternities…
---
 
bài thơ 

là cánh buồm phất phơ trước gió 
như vũ khí đâm chết kẻ thù 
như cá mập vượt qua cái chết 
để sống sót trên bờ biển dài như trường ca

cả khi chìm hay khi ngạt thở, khi nhà ngôn ngữ nói: 
- tiếng rên rỉ của ngươi là lời cầu nguyện 
cho cái chết

bài thơ 
nó nhảy lên bờ với tiếng cười điên cuồng 
khi những con cá mập hát 

khi bài thơ phải vẫy đuôi 
sâu thẳm trong lời nói dối của ngươi
bài thơ ơi ngươi là những chữ cái với nỗi sợ hãi
nhưng viết lách làm ngươi dịu đi một chút 

khi đại dương đã yên ả trở lại
bất hạnh theo sau ngươi 
lây lan như căn bệnh ghẻ 
những dịch giả cái là Đức Mẹ 

những thứ bây giờ làm ngươi nôn ọe 
những nhà thơ nô lệ của ngươi 
trôi dạt như món đồ chơi của những ông Vua 
như cánh buồm tả tơi trong bão 
một số nhà thơ đã phát điên vì khát 
xé xác bài thơ là ngươi, để hút máu

tiếng hú của ngọn lửa
không thể liên lạc được vì bài thơ đang cháy
nhà thơ đã bỏ chạy 
thoát khỏi mùi thịt nướng 
và người đọc đã chết trong cơn say 
với ma quỷ

những cái bẫy trong đó con mồi là kẻ chiến bại 
đã từng túm lấy các giải thưởng 
đã từng nhìn thấy những vị vua phù phiếm 
lòng tham đã biến mọi thứ thành bóng ma 

ai sẽ tôn vinh chúng ta 
bằng những bữa tiệc và các trò vui 
những hoa hồng lấp lánh trên sân khấu 
dù rằng sẽ có tiếng trống hết giờ
sau cơn mơ toàn lửa 

bài thơ đốt cháy những ngôi làng đang ngủ 
những cơn sốt đang tan chảy dưới làn da mọi người 
trong quyển vở chép những câu chuyện rung chuyển của lịch sử
trong những con tàu tối đen trên biển 
trong những điệu văn tế vẫn còn châm biếm 
như cái lưỡi trong miệng kẻ giết người

bài thơ từng xuyên qua những tia nắng chói lọi 
bơi về phía các dải đá ngầm 
nơi người sống và người chết nằm xen kẽ
lẫn giữa máu và phân

sâu thẳm trong lời nói dối của bài thơ, ngươi
cái xác của lòng thương xót đã thối rữa 
nhưng, sự sống đang nhìn 
đôi mắt của con người mà sự đau khổ buộc tội ngươi 
lòng thù hận tấn công ngươi 
như một móng vuốt của con thú cùng đường 
ngươi không thể không nhìn vào sự thù hận 
hoặc mang nỗi sợ hãi như người ta đeo một cái đồng hồ 
cơn bão làm tung những hàng rào của gió và sóng
ngươi cập bến chuẩn bị cho những gì sẽ xảy ra 
như một bước nhảy vọt của câu thơ 
mà cuối cùng, ngươi, bài thơ phải đến

khoảng thời gian yên tĩnh 
lấp đầy với âm thanh của tiếng gió thổi 
và tiếng gầm gừ 
khi họ đã bỏ rơi ngươi
và bài thơ thích những bóng ma 
lang thang trên biển 

sự trôi dạt của ngươi 
để biện minh cho nghịch lý 
hy vọng công lý được thực hiện
như mong ước bất tử của con người
trời ơi là bất tử…
_____
MAY 2021

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: