Spring rain (II) | Nguyễn Bính

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bính
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The warm afternoon scent carried away by the breeze
I’m the scattered dusty rain
The intertwined mandarin and orange branches
Leaves and petals ready to scoop up the rain.

Could anyone see clearly the spring rain
The newly spun white spider web
The dry fluttering butterflies wing 
The hatless people at a festival.

The cool path from the foot of the rice stalks
Green on both sides the thriving wildflowers
The unmoving bloated ox at the top of a mound
Gobs wide open listened to the festival’s drums.

The rising mountain in a fresh hue
The train headed south in a rush
A flock of stork flew across the paddock
Formed a line of white letters

The fateful beach strewn with silky green leaves
The village side damp in fading bells
The nostalgic afternoon couldn’t let go
In the breeze the hovering misty rain.
_____
JANUARY 2022

Mưa xuân (II)

Chiều ấm mùi hương thoảng gió đưa
Tà tà mưa bụi rắc thưa thưa
Cây cam cây quít cành giao nối
Lá ngửa lòng tay hoa đón mưa.

Nào ai nhìn thấy rõ mưa xuân
Tơ nhện vừa giăng sợi trắng ngần
Bươm bướm cứ bay không ướt cánh
Người đi trẩy hội tóc phơi trần.

Đường mát da chân lúa mát mình
Đôi bờ cỏ dại nở hoa xanh
Gò cao đứng sững trâu kềnh bụng
Nghếch mõm nghe vang trống hội đình.

Núi lên gọn nét đá tươi màu
Xe lửa về Nam chạy chạy mau
Một toán cò bay là mặt ruộng
Thành hàng chữ nhất trắng phau phau.

Bãi lạch bờ dâu sẫm lá tơ
Làng bên ẩm ướt giọng chuông mờ
Chiều xuân lưu luyến không đành hết
Lơ lửng mù sương phảng phất mưa.

1958
Nguồn:
1. Quang Huy, Tuyển tập thơ chọn lọc – Thơ Nguyễn Bính, NXB Văn hoá Thông tin, 1996

2. Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986 (có chụp bản viết tay của tác giả)


Nguyễn Bính (1918-1966) the poet born Nguyễn Trọng Bính, in Thien Vinh village, Vu Bang District, Nam Dinh province, Vietnam. He lost his mother at a young age, learned to read and write at home, and started to write poetry from the age of 13, won the Poetry Consolation Prize from Tự lực văn group in 1937 with the collection of poems called My heart and soul. A committed supporter of the August Revolution, he moved to the resistance base in Đồng Tháp Mười leading a literature and art unit. Later he was editor of the semi-independent poetry magazine Trăm Hoa, Hundred Flowers.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Brimming the tears of twelve months of April | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm, home in Sydney, Australia

Reading Chinh’s verse
Barely of summer this morning

My cup is full
Brimming the tears
Twelve months of April

Salty green snot
Holey pyjama pants
Airing the smell of fish sauce

Tinted tetracycline teeth
Brown by the stain of coffee
Coughing up yellowing memories

A throat raspy with resentment
The inability to let go

Trâm

September 14th, 2023

April
I’ve got nothing to lose
no Saigon childhood
no mornings sitting at Brodard
nor La Pagode at dusk
nor Đêm Màu Hồng
nor Tự Do
no longer are the cool shades along Duy Tân
nor sugary lemonade sweetened via your lips .
.
April
there’s nothing I desire
not a poem in my attache
standing in front of Gia Long
no Thái Thanh’s endless separation
no Thanh Thuý’s the tears upon the dance floor
no Bích Chiêu stretching out the boulevard
no ngày-xưa-Hoàng-Thị
no back and forth shouts of hey sweetie .
.
April
I have nothing
besides a pair of broken thongs
watching a battalion in green, metal helmets
on a truck passing by our house singing
hands waving flags in the three colours of red, yellow, and blue.
my morning watching
thousand and thousands of books
thrown into the fire in our backyard
hundreds of my father’s paintings
chopped into wood chip for the stove
the floral áo dài
my mother’s heels
scattered across the floor .
.
April
noon
I’m home from school
the thrown open door
greeting strangers
in our lounge room
at their feet, the banana peel
they poured their tea
from my grandmother’s antique pot
served my parents
thoughtlessly .
April
besides a city
lost of its name
What do I have left to lose ?
.
April 2018

.
tháng tư
tôi không có gì để mất
tôi không có tuổi trẻ thơ mộng ở Sài Gòn
không có những sáng ngồi Brodard
chiều La Pagode
không Đêm Màu Hồng
không cả Tự Do
tôi không có chiều Duy Tân bóng mát
không ly chanh đường uống ngọt môi em .
.
tháng tư
tôi không có gì để nuối
không bài thơ nào trong cặp sách
đứng trước Gia Long
không Thái Thanh nghìn trùng xa cách
không Thanh Thuý rơi lệ vũ trường
không nghe Bích Chiêu nối dài đại lộ
không ngày-xưa-Hoàng-Thị
không có ai để gọi nhau bằng cưng .
.
tháng tư
tôi có gì đâu
ngoài đôi dép nhựa đứt quai
đứng nhìn đoàn người áo xanh nón cối
hát ca trên chiếc xe tải đi qua nhà
tay phất cao lá cờ ba màu đỏ, vàng, xanh.
tôi có một buổi sáng
đứng nhìn ngàn ngàn cuốn sách
bị ném trong đám lửa sau vườn
vài trăm bức tranh của Bố
chặt ra làm củi nấu cơm
những chiếc áo dài hoa
và nhiều đôi giày gót cao của Mẹ
vất vãi đầy sàn .
.
tháng tư
tôi chỉ có một buổi trưa
đi học về
tông cửa chạy vào
khựng thấy những người lạ mặt
đang ngồi trong phòng khách nhà
vỏ chuối vất dưới chân
và họ rót chè
bằng ấm trà cổ Bà Nội để lại
mời Bố Mẹ tôi uống
rất vô tư .
tháng tư
ngoài một thành phố
vừa mất tên
tôi có gì để mất ?
.
/ đtc.29.4.2018
https://nguyenthiphuongtram.com/2023/09/14/30-thang-tu/


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

songngutaitram | Nguyễn Thị Phương Trâm

Today marks the end of the journey for songngutaitram.org . Thank you anh Lê Vĩnh Tài , for holding my hand for the entire two years throughout this journey. It is because of you I am able to stand on my own, two extremely sensitive feet alone on nguyenthiphuongtram.com.

Christmas is always a sad time, as I watch my parents miss their home in a land they will never return, I find myself thankful for you. Those who have quietly helped me on my journey of trying to find my vernacular. My vernacular is the words spoken in the half-light of dawn, between my mother’s tongue and that of a country that had nurtured me into a good citizen of use to society, and I have loved you always from the moment I had set foot on your land.

I accidentally bumped into you, and ever since you have been my light.

Nguyễn Văn Thiện Chư Mang Kể Chuyện, you have given me the spirit of your writing, and your enduring patience, you are my teacher and my friend. Đinh Trường Chinh, you have given me a lifetime of art and unquestionable friendship. Anh Phan Nhiên Hạo, thank you for your fair dinkum straightforward advice, you should have been an Australian not American, I am always appreciative of your blunt honesty, thank you for taking me on when my work was below par. Thank you anh DQ Do, for bringing my journey to light, thank you for your piece of critique of my translation, I will never forget such an honour though it pained me. Thank you anh Vũ Hoàng Thư for seeing me for who I am, thank you for seeing myself in you. Thank you Phan Quỳnh Trâm  for being there from the beginning of my journey into your world, thank you for your subtle way of telling me how much you love me through your messages of songs on the days all I want to do is cry, and of course for officially introducing me to anh Nguyễn Hưng Quốc. Thank you anh Nguyễn Hưng Quốc for entrusting me with your first books of poetry, it is an honour, your resounding acknowledgement has always been my dream, your lifetime of literary work is unmatched by any author, but it is your poetry in the most frustrating of times saved me from killing those who want to hurt those I care about, my intention has never been to finish the translation of those 909 poems. But, all journeys must end.

I’m most thankful for my family, my beautiful parents who are my daily inspiration, they have given birth to a troubled and sensitive child they didn’t know what to do with(they should have just fed me wine from birth), I could never forget my siblings, without their rivalry, I am not the person I am today. Last, but not least, I must thank my beautiful husband and children, I would never have been able to survive anything at all without you, I love you, and I am so proud of you, you are what makes me whole.

Merry Christmas,

Trâm

December 20, 2022

Hôm nay đánh dấu sự kết thúc của hành trình songngutaitram.org . Cảm ơn anh Lê Vĩnh Tài đã cầm tay em suốt 2 năm đi hết chặng đường này. Nhờ anh mà em có thể đứng một mình, một mình bằng hai bàn chân vô cùng nhạy cảm trên nguyenthiphuongtram.com.

Giáng sinh luôn là khoảng thời gian buồn, khi tôi được bên cạnh bố mẹ tôi, chứng kiến nỗi nhớ của hai ngài dành cho một quê hương mà hai ngài sẽ không bao giờ trở lại, tự nhiên tôi thấy mình rất muốn tri ân các ân nhân của mình. Những người đã âm thầm giúp tôi trong hành trình tìm kiếm ngôn ngữ của mình. Ngôn ngữ của tôi là một ngôn ngữ thốt ra trong ánh sáng mờ ảo giữa sự bình minh, giữa tiếng mẹ đẻ của tôi và tiếng nói của một đất nước đã nuôi dưỡng tôi thành một công dân tốt cho xã hội, và tôi đã luôn yêu mến mảnh đất này từ ngày đầu tiên tôi đặt chân lên miền đất lạ. 

Tôi tình cờ gặp bạn, và kể từ đó bạn đã là ánh sáng của tôi.

Nguyễn Văn Thiện, anh đã mang lại cho tôi một tinh thần bền bỉ kiên nhẫn trong sáng trong sự sáng tác, anh là một người thầy và là một người bạn tôi vô cùng quý mến. Đinh Trường Chinh, anh đã đem lại cho tôi cả một cuộc đời nghệ thuật và tình bạn không thể nghi ngờ. Anh Phan Nhiên Hạo, tôi luôn tri ân những lời khuyên thẳng thắn công bằng của anh, đáng lẽ anh phải là người Úc chứ không phải là người Mỹ, tôi luôn đánh giá cao sự trung thực thẳng thắn của anh, cảm ơn anh đã tiếp nhận tôi khi công việc của tôi làm còn dưới mức trung bình. Cảm ơn anh DQ Do đã đưa hành trình của tôi ra ánh sáng, cảm ơn anh đã phê bình bản dịch của tôi, dù nó làm tôi đau lòng đến mức nào đi nữa, tôi sẽ không bao giờ quên niềm vinh dự đó. Cảm ơn anh Vũ Hoàng Thư đã cảm nhận được con người thật của tôi, cảm ơn lòng đồng cảm của anh. Cảm ơn Phan Quỳnh Trâm đã là người luôn bên tôi từ bước đầu tiên của cuộc hành trình của tôi vào thế giới của em, cám ơn những bài hát đầy tình yêu của em trong những ngày tôi chỉ muốn ngồi một chỗ ôm đầu và khóc, và thêm đó nữa, em đã là một người chính thức giới thiệu tôi với anh Nguyễn Hưng Quốc. Cảm ơn anh Nguyễn Hưng Quốc đã giao lại cho tôi những tập thơ đầu tay của anh, đó là một điều thật vinh dự đối với tôi, sự ghi nhận vang dội của anh đã là một mong ước của tôi, văn chương để đời của anh tôi nghĩ, không tác giả nào sánh kịp, nhưng thơ của anh là sự cứu rỗi của tôi trong lúc uất ức nhất, trong những giây phút tôi muốn giết những kẻ đã làm tổn thương những người thân của tôi, ý định của tôi chưa bao giờ là dịch cho xong 909 bài thơ của anh, tôi chỉ muốn kéo dài càng lâu càng tốt. Nhưng, cuộc hành trình nào rồi cũng phải có sự kết thúc.

Tôi muốn cám ơn cha mẹ tuyệt vời của tôi, hai ngài là nguồn cảm hứng hàng ngày của tôi, hai ngài đã sinh ra một đứa trẻ rắc rối và nhạy cảm mà hai ngài nhiều lúc không biết sử thế nào và phải làm gì với nó(lẽ ra hai ngày nên thay rượu với sữa cho tôi từ ngày đầu lọt lòng mẹ chăng), tôi không bao giờ có thể quên mấy chị em của tôi, nếu không có sự cạnh tranh chiến đấu của họ, thì tôi làm gì có một ngày như hôm nay. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, em cảm ơn chồng và hai con, mẹ không cách nào tồn tại nếu không có hai con và ba, I love you, and you are what makes me whole. 


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the desire to be human | Nguyễn Thị Phương Trâm

mother’s drop of blood
from hell
aspiring to be human


tall is the volcano
spitting fire like there’s no
tomorrow


I want to disappear
dissolve in this bloody river
time


I’m tire
I have no desire
to find the next last breath
the next death


cease
please
this easing not
desire to be
human

Giọt máu của mẹ
từ địa ngục của sự tham
vọng thành người


núi cao vời vợi
lửa phun đầy trời


tan
con chỉ muốn tan
tan theo dòng máu của thời gian


con mệt
mẹ ơi con mệt lắm rồi
tìm để làm gì
những hơi thở
cuối


ngắt
tắt đi thôi
ôi
những giấc mơ
làm người


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I’m frightened that I may forget. | Nguyễn Thị Phương Trâm

I’m frightened that I may forget.
The smile at the corner of eyes
The wiry silver strains
The dark brown sinewy hands

Why are tears on my cheeks
Lines on your forehead
I had looked for them
Who are these tall children?

How could it?
How could my heart forget?

tiểu túy tử

Tôi run sợ dẫu vài giờ quên lãng


Những nụ cười trong khoé mắt người thân
Những nét nhăn phãng phất nét bụi trần
Những đôi tay rắn chắc nhuộm màu than

Và vì sao giọt lệ nằm trên má?
Dưới trán nhăn đôi mắt nét u sầu
Tôi lo sợ, tìm kiếm đôi trẻ thơ
Những đứa trẻ nhà ai cao ngất vậy?

Sao thế nhỉ, tôi làm sao thế nhỉ?
Những nhân ảnh trong tim hoài vô tận…

Trần Trí Tuệ

24th July 2016



NB. I had a concussion during a Pilates class, lost an entire Saturday morning. It was extremely frightening. I had always wondered if it was some strange trick or design of the universe.


Trần Trí Tuệ, the poet and translator currently lives in Australia.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

ecstacy | Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem by Nguyễn Thị Phương Trâm
A translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

the heart is a dark deep hole,
at the very tip of your finger,
ecstasy.

trái tim là một hố sâu tăm tối,
còn cực lạc
ở trên đầu ngón tay…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the vagina | Nguyễn Thị Phương Trâm

If the vagina is the abode, a home
I’m its owner
and our children were the tenants
Then is the penis a guest?
Who are you, babe?

It’s simple:

The penis is a key
And you are my heart.

Nếu Âm Hộ là Nhà
Em là Chủ Nhà
Con là Người Nhà
Vậy Dương Vật là gì?
Anh là ai?

Dễ mà:

Dương Vật là chìa khóa
Anh là Trái Tim của em.

NB. Dịch từ Âm Hộ thôi mà tôi muốn điên luôn. Bài thơ của anh Lê Vĩnh Tài tôi đã dịch hơn ba năm, lần đầu tiên tôi dịch ra là VULVA, tôi thấy ngộ ngộ không vừu lòng, nhưng Google translate thì chắc phải đúng một phần nào. Vulva dịch đúng nghĩa chỉ là cửa mình. Tôi đã đổi qua từ VAGINA, từ này khoa học hơn, nhưng tôi tin trực giác của tôi hơn. Tôi đọc tiếp, đọc qua từ Hindu YONI có ý nghĩa song song với ÂM HỘ hơn, nhưng tôi vẫn chưa vui. Mấy bữa nay dịch bài editoral cùa Thanh Huyền làm tôi ngâm nghĩ thêm. Yoni là SOURCE, là WOMB, là ORIGIN, là HOME, là ABODE. Ngán là phải đi lục lại những bài thơ đã dịch để edit lại. Chuyện nhỏ, dược sĩ đã edit lại cả một cái blog.

Tôi khoe hay tự động viên mình? Cả hai nhé.

Thanh Huyền, you have now become a companion on my journey into your world. Thank you. ❤


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

with intention, I will trim and cut | Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem by Nguyễn Thị Phương Trâm
translator: Lê Vĩnh Tài

with intention I will trim and cut
what sucks all the energy
the dead branches
the rotten roots
the over watered blooms

cut and chop
chop and cut until there’s nothing left
nothing left

nothing left but
me
_____
02012022

tôi sẽ cắt và cắt
hết sức chăm chú
những cành già
lá khô hoa héo
rễ queo

những bông hoa vẫn được tưới đẫm nước

cắt và cắt
chặt và chặt
cho đến khi không còn gì
không còn gì
không có gì

không còn gì sót lại ngoài
tôi

tôi chính là bông hoa đẫm nước
mắt…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.