I will learn how to love the fog  | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

– my old brush stroke

the painting, a sea of forgotten memory
me on a tiny boat wading through it
once upon a time anxiously
the light blue of it made me teary
the sky was viciously oppressive
bear down on me the entire night

the faces of the people on the boat
became my source of consolation
they lulled me into sleep

sitting there counting a slowly approaching army of ants
getting closer and closer by the day

I continued to paint even after I ran out of paint
except for a bowl of rice seasoned with a ladle of saline

.

– I will probably, never see you again

the pad used to
abbreviate my name is yellow
as though it had been roasted
naked = you roasted all the consonants

you said: twenty four consonants
means 24 tales about how tomorrow no
one will be here

hence the sheet is ripped off and
washed until it was clean

now spelling is a waste of time and money
say this generation

don’t try so hard
don’t bother like Bùi Hiền

.

– today, my vernacular had been unburdened

the scattered words
across the pavement
the sprinkling of me
like sweat

you stole my name
edged in the wind
and the songs
ban and unsung

.

– it makes you shiver

the era of Trần Dần is far gone
in name and vernacular
your bloodshed

after so many years, the discovery
the domain of darkness
with the speed of a mile
hence you can you pull your net out so far

the cause soon to be discover
from the time committee
without the authority

and the authority of those poetic terms in office is rather unstable
up and down the way some men likes it
adrift to then inevitably sink

you then finally see that there’s no other way
you can’t put those who buy and sell blood first
all you’ll get in return are clay pots(of ashes)

the layers of bloody ferment
I’m here to listen to their reasoning
and, for… those poor clay pots

tomorrow
someone shall celebrate the exploding liquidations

.

– life in the city

it’s not just rainbows
but oil paints on the windows
pretty colours
at such a sad place

me delving
trying to find meaning

she adorns
seafoam
say that it was time to scrub
and clean all the statues

.

– me thinking

remembering
who I am, trying to
find myself amongst the signs

me drifting through the days
rays of light
what was it that had turned me
into someone of value

the amalgamation of moments always right there
where everything is in its place
to then be overwhelmed by the fog
perhaps one day I won’t be able to recall any of it
I will learn how to love the fog

and to again love
autumn

December end, 2023

– nét vẽ cũ của tôi

bức tranh, tôi đã quên cả một đại dương
tôi đã từng chèo thuyền
đã từng bồn chồn
màu xanh nhạt khiến tôi khóc dịu dàng
bầu trời là sự tàn bạo, giáng xuống tôi suốt đêm

những khuôn mặt trên thuyền
trở thành niềm an ủi tôi
tôi ru vào giấc ngủ

ngồi đếm đàn kiến
​​đang bò lại gần, càng ngày càng gần hơn

tôi vẽ cả khi không còn sơn
chỉ còn chén cơm chan nước biển

.

– chắc tôi sẽ không bao giờ gặp lại bạn nữa

mẩu giấy
dùng để ghi những chữ viết tắt tên tôi
màu vàng như được nướng
trần trụi = bạn nướng mọi các chữ cái

bạn nói: hai mươi bốn chữ cái
là 24 câu chuyện ngày mai không
ai còn tồn tại

nên tờ giấy được xé và
rửa sạch

bây giờ chính tả là sự lãng phí
đối với giới trẻ

bạn đừng phiền hay bùi hiền

.

– hôm nay, tôi trút bỏ lời nói của mình

những chữ lốm đốm
chạy dọc vỉa hè
và tôi lấm tấm
như giọt mồ hôi

bạn lấy đi tên tôi
được viết bằng gió
và những bài hát
không còn được hát

.

– bạn rùng mình

mùa trần dần những khoảng trễ
của cái tên và lời nói
đọi máu

của bạn
bao nhiêu năm sau người ta tìm lại
thủ lĩnh của bóng tối
với tốc độ một dặm
nên chỉ còn có thể kéo lưới được bấy nhiêu

những nguyên nhân sắp tới sẽ tìm ra
từ các ủy ban không có cơ quan
về thời gian

và quyền lực các nhiệm kỳ thơ thường bấp bênh
cũng có ông muốn lênh đênh
nhưng rồi ổng chìm thiệt

bạn nhận ra không có cách nào
không thể có ưu tiên
cho thế giới của người bán máu
và mua những chiếc bình sứ

những lớp men tráng máu
tôi ở đây để nghe người ta lý luận
và, tại, vì… những bình sứ bất hạnh

ngày mai
sẽ có người tung hô vụ nổ toàn chất lỏng

.

– cuộc sống phố thị

đó không phải cầu vồng
mà là màu sơn dầu trên khung cửa sổ
là những màu sắc đẹp
đẽ ở nơi này đầy buồn tẻ

tôi nhìn sâu hơn
để tìm kiếm ý nghĩa

cô ấy
mang vào một miếng bọt biển và
nói rằng
đã đến lúc phải lau chùi
các bức tượng

.

– tôi đang suy nghĩ

nhớ về
con người tôi từ
những dấu vết

tôi đi qua ngày qua ngày
những tia sáng
cái gì
khiến tôi trở
thành một người có giá trị

những khoảnh khắc kết hợp
hai với hai luôn luôn là bốn

thoáng chốc tràn ngập mọi mảnh ghép luôn ở đúng
vị trí của chúng
nhưng rồi sương mù lại tràn vào
có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ không nhớ nữa
tôi sẽ học cách yêu sương mù

và yêu lại mùa thu


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

her next door neighbour | Lê Vĩnh Tài

A short story in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Their apartments share a wall.

The communal bathroom at the end of the corridor is always open; anyone wanting to use it must bring their toilet paper. The drains are sometimes clogged because her next-door neighbour uses old newspapers.

In the two years, she’s never seen his face. Once, opened the door, she had a glimpse of his back as he entered his room. 

Her boyfriend dislikes him. He said: “He’s like that, who’s stupid enough to care for him?” Worried the guy next door might hear him, he lowered his voice. Quietly he said: “I know he has his ears to the door.” She knows there’s no ear at the door. At times she had felt pain in her throat, due to her neighbour’s loud spasmodic coughs. She knows her neighbour also likes to listen to her and her boyfriend talk.

During winter, she curls up in a blanket limiting the ingestion of water before bed. She’s worried about the idea of having to cross the long corridor, past her neighbour’s room in the dark each time she has to pee. On her bed, she can hear the sound of his radio, a soothing voice reading late night requests for poetry. Sometimes her boyfriend stays over; he continuously whines about the noise from the receiver.

One day, her boyfriend was over; they both heard a woman’s laughter echoing from next door. She worked out after a while it was not. To her boyfriend, it sounded perverted. She knew her neighbour was alone. Even after she turned off her TV, the laughter was not something she thought she had heard, there was definitely someone laughing. The laughter made her boyfriend uncomfortable.

“How rude,” he said.

“Just sleep,” she said.

But suddenly the laughter was even louder.

With all his strength her boyfriend punched the wall.

The laughter was even louder then, sounding even cruder.

“Ah, eerie right.” She curled up tighter inside her blanket. Her fright was possibly the best way she could portray how much she disliked such laughter to her boyfriend.

Her boyfriend continued to bang on the wall. The neighbour continued to return the punches, her boyfriend angrier, lunged head first into the corridor. She heard movement, heavy breathing postulating that they may fight, it is what men do.

When the door opened again, her boyfriend’s voice was softer.

And the laughter had stopped.

Her boyfriend’s breathing quickened, he was red and flustered. Reminding her of the first time they met, the sweaty brow and the intense blood pulsing through the veins just beneath the layer of thin skin on his neck. She pulled him to her and gently touched him.

But her boyfriend was now withdrawn and quiet. “We should sleep,” he said, then turned his back to the shared wall of the apartment, his breathing easy as he closed his eyes, he was tired, dejected and sad.

April 2019

*****

NGƯỜI HÀNG XÓM CỦA NÀNG


Căn hộ của họ có chung một bức tường.

Cuối hành lang là một phòng vệ sinh dùng chung, cửa luôn luôn mở và ai muốn sử dụng phải tự mang theo giấy vệ sinh của mình. Đôi khi anh ấy sử dụng báo cũ làm tắc nghẽn hệ thống ống nước.

Trong hai năm, nàng không bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của anh ấy. Một lần, khi mở cửa phòng, nàng chỉ kịp nhìn thấy lưng của anh ấy trước khi anh ấy vào phòng và đóng cửa.

Bạn trai của nàng không thích anh ấy. Chàng nói: “Không biết hắn thích gì, có loại hang hốc nào trên đời này chịu chứa loại người như hắn?” Nhưng sau đó chàng xuống giọng, như thể sợ anh ấy nghe thấy. Chàng thì thầm với nàng: “Anh biết là hắn có gắn lỗ tai của hắn trên cánh cửa.” Nhưng nàng biết không có lỗ tai nào trên cánh cửa. Nàng đã từng nghe anh ấy ho khan, lúc đó nàng cũng thấy đau trong cổ họng. Nàng cũng biết anh ấy thích lắng nghe nàng và bạn trai nàng khi họ nói chuyện.

Vào mùa đông, nàng quấn mình trong chăn ấm và không dám uống nước trước khi đi ngủ. Nàng sợ cái cảm giác phải băng qua hành lang dài, đi ngang qua cửa phòng của người hàng xóm trong bóng tối mỗi khi nàng đi tiểu. Trên giường, nàng có thể nghe âm thanh từ radio của anh ấy, những âm thanh dịu dàng của một chương trình đọc thơ theo yêu cầu lúc đêm khuya. Mỗi khi bạn trai nàng ở lại, chàng luôn phàn nàn về tiếng ồn ào từ chiếc radio ấy.

Nàng biết người hàng xóm của mình thường hút thuốc lá từ những mẩu thuốc còn sót lại trong phòng tắm. Nàng lo rằng cơn ho của anh ấy sẽ tồi tệ hơn. Mỗi khi có một mình, nàng nghe tiếng ho và lo lắng như thể trái tim mình ngưng lại vì sợ anh ấy bị nghẹt thở. Lúc ấy nàng bước vội ra ngoài hành lang và đứng trước cửa phòng của anh ấy, gần như muốn gõ cửa và hỏi: “Bạn có sao không? ” Nhưng rồi nàng kịp dừng lại.

Một lần, khi bạn trai nàng ở lại, nàng và bạn trai của nàng nghe như có tiếng cười của phụ nữ vang ra từ phòng của anh ấy. Sau một lúc nàng nhanh chóng nhận ra rằng không phải. Nhưng bạn trai nàng cảm thấy đó là những âm thanh không bình thường. Nàng biết anh ấy vẫn cô đơn. Khi nàng tắt tivi, tiếng cười vẫn còn đó. Tiếng cười làm bạn trai của nàng không thoải mái.

“Thật tục tĩu,” chàng nói.

“Hãy ngủ đi,” nàng nói.

Nhưng đột nhiên tiếng cười trở nên to hơn.

Bạn trai của nàng lấy hết sức đấm vào tường.

Tiếng cười càng to hơn, thậm chí nghe còn tục tĩu hơn nữa.

“Thật là đáng sợ.” Nàng cong người quấn chặt trong tấm chăn của mình. Sự hoảng sợ có vẻ là cách tốt nhất để giải thích cho bạn trai của nàng rằng, nàng không thích tiếng cười ấy.

Bạn trai nàng tiếp tục đấm vào tường, Người hàng xóm của nàng cũng đấm mạnh lại, khiến bạn trai nàng càng giận dữ hơn nữa, và chàng đã lao ra ngoài sảnh. Nàng nghe tiếng động, hơi thở và nghĩ rằng có lẽ họ đánh nhau, như cách của những người đàn ông.

Khi cánh cửa phòng nàng mở ra, giọng bạn trai nàng đã dịu lại.

Và rồi tiếng cười cũng ngừng lại.

Gương mặt bạn trai của nàng đỏ bừng, chàng thở rất nhanh. Nó gợi cho nàng nhớ lại lần đầu tiên khi họ gặp nhau, mồ hôi trên trán và nhịp đập của mạch máu mà nàng vẫn cảm nhận qua làn da mỏng ở cổ chàng. Nàng kéo chàng về phía mình và chạm nhẹ vào anh.

Nhưng bạn trai của nàng không còn thấy xúc động. “Chúng ta hãy ngủ đi,” chàng nói, và quay lưng về phía bức tường chung của căn hộ, nhắm mắt và thở nhẹ, như thể chàng cũng rất mệt và buồn…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

hypnotizing patriotism | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

HYPNOTIZING PATRIOTISM



I am one share
of all, and
I am myself (to fixation)

I am
a glimpse in the mirror
I am
a covert plan
a mantra of fate
locked up
inside a metal safe of the soul

but you shall never find the key
to open it
( sleep, you are sleepy)
hence I woke up
at the noon of awareness

giving light to ignorance easily hurt
Nation
hungry and thirsty
impulsive:

– I’m on my last breath
– apparent is the dominion over the people
– apparent is the exploitation of workers
there’s no need for any kind of investigation

I’ve examined the creases of the ape’s brain
gaining the control to audit dreams
but I’m suspicious of myself
my astuteness is still vague
too immature to be a patriot
to fight for the ape’s share

(sleep, you are sleepy)
hence now I’m awake
to investigate ways to hypnotize patriotism
me discerning your acceptance of the idea of buying and selling
blood being the monetary retainer

(sleep, you are sleepy)
hence I now I’m awake
at sunrise by the border
at sunset by the sea
at the edge of awareness
I know
there’s no way of detracting you from your delusions
repeating the old ideals:
– I’ll refer to you as you
– you can see me as the enemy
obey and oppose
as my Nation bleeds

hence I’m now falling into a stupor
of a hypnotist
in the steaming bright light of the sun
and darkness

after everything
breaks
we will stare at each other
forever
crying out
the hurt


WE ARE CITIZENS



citizens from long ago
never needed
a stage
a role
blood and bone
inspirations
frying up
holy
uncomely
wasteful
fares

May 2019

THÔI MIÊN LÒNG YÊU NƯỚC



tôi là một phần
của mọi người, và
bản thân mình (đến mức ám ảnh)

tôi
một cái nhìn thoáng qua trong gương
tôi
một kế hoạch trong bí mật
một câu thần chú của số phận
bị khóa
bên trong chiếc tủ sắt linh hồn

nhưng bạn không bao giờ tìm thấy chìa khóa
để mở
(bạn đang buồn ngủ)
vì vậy tôi thức dậy
tại buổi trưa của ý thức

thắp sáng lên sự thiếu hiểu biết và dễ bị tổn thương
của Tổ quốc
đói và khát
và đột nhiên ý nghĩ hình thành ngay lập tức:

– tôi đang hấp hối
– người dân bị thống trị là điều hiển nhiên
– công nhân bị bóc lột là hiển nhiên
những điều này không cần ai nghiên cứu

tôi kiểm tra các nếp gấp trong não của một con khỉ
đang giành quyền kiểm soát những giấc mơ
và nghi ngờ tôi
nhận thức còn mơ hồ
chưa trưởng thành mà đòi yêu nước
tranh mất phần của khỉ đột

(bạn vẫn đang buồn ngủ)
vì vậy tôi thức dậy
nghiên cứu thuật thôi miên của lòng yêu nước
tôi phát hiện bạn đã chấp nhận sự bán buôn
lãi suất trả bằng máu

(bạn đang buồn ngủ)
vì vậy tôi thức dậy
vào lúc bình minh trên biên giới
hoàng hôn trên biển
tận cùng của ý thức
tôi biết
không có cách nào để chuyển những ảo tưởng của bạn
vẫn lặp lại những điều cũ xưa:
– tao gọi mày là mày
– mày gọi tao là địch
tuân lệnh và phản nghịch
Tổ quốc tôi chảy máu

vì vậy tôi rơi vào giấc ngủ
của nhà thôi miên
trong ánh sáng mặt trời đang ngùn ngụt bốc hơi
cùng bóng tối

sau khi tất cả
vỡ òa
nhìn nhau
đau
rất lâu
và khóc


CHÚNG TA LÀ NHÂN DÂN



nhân dân từ rất lâu
đã không cần
sân khấu
vai diễn
xương máu
hư cấu
xào nấu
thiêng liêng
vô duyên
tốn tiền
mua vé


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

her sunset | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

her sunset is like
everyone else’s


she sketches the sky
with a flame
in a burnt orange red


but people are oblivious
to the trail behind her
a world covered in pot-ash

hoàng hôn của nàng
cũng giống như mọi người


nàng vẽ bầu trời
với ngọn lửa
cháy màu cam
lam màu đỏ


nhưng phía sau nàng
là cả một thế giới
dính đầy nhọ nồi
mà không ai biết…
_____
SEPTEMBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

GOING THE DISTANCE | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm

GOING THE DISTANCE

Flying the distance. You’re stretched across a thousand miles as though missing is time. Your voice, what will it sound like to other people?

You are not here.

OH, MOTHER

The wind blows as though the world is at peace each time you laugh, love. The aching in my heart is a hairline fracture, I know you are trying to piece me back together. Your nectar is sticky still at the tip of my finger, each time I want to escape your hold on me.

Love, you have not been anything you have promised, you have made up this entire tale. Now you’re flying into the distance, I have to reserve an entire night to peel off the endless painful echoes of a child unnamed by its mother yet born into the world.

the heart is a dark deep hole, at the very tip of your finger, ecstasy. Art by Hoài Phương

THE PAIN, IT IS A PLEASANT SENSATION

It makes me smile knowing your heart resides right on my chest, love. Your voice melts away as I kiss you. The softness of your humility has no beginning and knows no end so much so that I am able to swim in an ocean in your eyes. Me floating in your mind. 

All the cells in my body dance along with your stories. On your lips is my beating heart. You are the sum of my existence, the moment as I sit down, and dream. I’m running (the length) along the soundest part within you, as though (the waves) the ocean is screaming in our slumber. (The clouds) fills the air, the moon will be there (instead of me) so you may (shine). I am no longer (afraid of) the dark and it is when (the light) no one could be forgotten. Your warmth (makes me whole) is there even (when) as seeds so that (love, you) may bloom. (The light) (never) lights up fear, light is filling (you up) when I sow the seeds (of love).

(Within) your marrow is the soft whisper, within you is an aching. It gets louder by the day, can you hear it love? Can you feel the earth’s plates shifting beneath the mountains? Because as you sink, the sea is your home. Water will seep into the corners of your eyes and all shall be cleansed. As the salt danced inside the scars, the way the pain gave you wings to fly, head for the sky.

OR PERHAPS YOU ARE HOPE?

Perhaps, I have not told you that, you are hope. Because just the sound of your name and I’m at peace. Your love, your glass is so full it overflowed, spilled, wetting the memories on our blanket. 

I have found peace, and this is enough to take me deeper into myself. You have left me with these tiny bruises. My pain grows larger as time passes, I will kiss them and fall into sleep, alone. I am at peace with the knowledge of the moment of your departure. The earth will continue to turn, let it turn, you must give way to day and night, light and rain. Life never once wholly embraces us.

What I have not discovered pains you, and makes you anxious. I hope it’s just a scar. A sacred scar. You did wish once that I would fall onto my knees and kiss the scars so it may help you achieve your most maddening of all dreams. 

THE COSTLY FLAME OF FATE

The sound costly flame of existence of a fleeting fateful moment. My poem is as long as the flame burning and calling your name as my eyes squinted and tried to search for you in a fog. I saw you dancing in a flame and I had wondered how my cold hands could reach out and hold you.

Lately, as I look for your flame it appears to be dying. I know you’re trying your best to be brilliant but now it is dead.

Now the darkness engulfs you at an incredibly surprising speed and you’re left alone with destiny. I looked at the darkness, and I could still see because you have left within me the cracks and fractures. My hands are warm by the heat of the flames. The flames are just there to spell out your name.

I had misunderstood the light. Brilliance begins with you but you only reflect the light. So you are not the sun, you are a period of my moon. I have to find something like sleep, so it may lay on my chest and push me down to the point I want to leave my marital bed. 

Then I remember the moon is shifting and fire has the right to burn everything in its path. It is when the horizon may weep for days.

Within your strength, I will sow the seeds inside your pain, where people might hurt you. I will use your tears to water the cracks missing in your heart. Since that is where your light shines through. The darkness is a reminder that all you need, radiates from your body, comes from your very being.

—-

September 2023

___

ĐI XA

bay đi xa, đi xa. bạn trải dài hàng ngàn dặm như thời gian từng bị mất tích. giọng nói của bạn, nó sẽ được mọi người nghe như thế nào?

bạn không có ở đây.

MẸ ƠI

gió vẫn thổi nhưng thế giới vẫn yên tĩnh khi em cười. nỗi đau trong tim anh như vết nứt, anh biết em đang cố hàn gắn cơ thể anh. mật ngọt của em vẫn bám vào ngón tay anh, khi anh muốn thoát khỏi những gì em trói buộc.

em chưa bao giờ là những gì em hứa, em đã bịa ra câu chuyện này và kể. bây giờ em bay đi, anh dành cả đêm để cởi bỏ nỗi đau của những tiếng vang không bao giờ kết thúc, của đứa trẻ mà chưa bao giờ được mẹ gọi tên vì không được sinh ra.

NỖI ĐAU, NÓ CŨNG ĐAU MỘT CÁCH DỄ CHỊU

anh mỉm cười vì anh biết trái tim em nằm trên ngực anh. giọng nói em tan chảy trong nụ hôn của anh. sự khiêm nhường của em mềm mại không có khởi đầu hay kết thúc để anh có thể bơi vào đại dương phía sau đôi mắt em. anh trôi nổi trong tâm trí em.

tất cả các tế bào trong cơ thể anh nhảy múa cùng câu chuyện em kể. trên môi em, tim anh đập. em là tất cả những gì làm anh tồn tại, là khoảnh khắc khi anh ngồi lại, và tận hưởng giấc mơ. anh chạy (dọc theo) phần sâu thẳm nhất trong em, như (những con sóng) đại dương gầm thét cho giấc ngủ. (những đám mây) đến để cho che đậy không gian, mặt trăng sẽ chiếm lấy (chỗ của anh) để em (tỏa sáng). anh không còn (sợ) tối tăm nữa (ánh sáng) là khi không ai có thể quên. hơi ấm của em (lấp đầy trong anh) ngay cả (khi) nó là những hạt giống để (em) nở hoa. (ánh sáng) (không bao giờ) chiếu vào nỗi sợ hãi, ánh sáng lấp (đầy em) khi anh gieo trồng (tình yêu).

(trong) tủy xương em có lời thì thầm, trong tâm hồn em có sự nhức nhối. tiếng kêu của nó càng ngày càng lớn hơn, em có nghe thấy không? em có cảm nhận được mặt đất đang chuyển động dưới chân những ngọn núi không? vì khi em chìm xuống, biển sẽ trở thành ngôi nhà của em. nước sẽ tìm cách thấm ra khỏi khóe mắt em để rửa sạch tất cả. và muối đang nhảy múa trong vết thương, như sự xót xa từng đưa em bay lên bầu trời.

HAY EM LÀ NIỀM HY VỌNG?

có lẽ anh chưa nói với em, em là niềm hy vọng. vì chỉ cần âm thanh của tên em là anh cảm thấy bình an. tình yêu của em, một chiếc ly đầy quá và nó đã tràn nước làm ướt kỷ niệm trên tấm chăn.

anh tìm thấy sự bình yên, chỉ điều này thôi đã đưa anh sâu hơn vào chính mình. em để lại cho anh những vết bầm tím nhỏ xíu. những nỗi đau ngày càng lớn này là của anh, anh sẽ hôn chúng và anh sẽ chìm vào giấc ngủ, một mình. anh bình yên khi biết đã đến lúc em phải ra đi. trái đất cứ quay và em hãy để nó quay, nhường chỗ cho đêm và ngày, mưa và nắng. cuộc sống chưa bao giờ ôm trọn đủ một vòng.

tất cả những gì chưa được anh khám phá là những gì đã khiến em căng thẳng. anh hy vọng nó chỉ như một vết thương. một vết thương thiêng liêng. em từng hy vọng anh quỳ xuống và hôn lên những vết sẹo và chúng sẽ giúp em đạt được những ước mơ điên rồ nhất của mình.

NGỌN LỬA MẤT MÁT CỦA SỐ PHẬN

ngọn lửa của sâu thẳm của mất mát của tồn tại của một thoáng qua của số phận. câu thơ anh cũng dài như ngọn lửa từng bùng cháy và gọi tên em khi anh nheo mắt nhìn qua sương mù. anh thấy em nhảy múa trong ngọn lửa và anh nghĩ làm thế nào đôi bàn tay lạnh giá của anh có thể ôm em.

những ngày này anh đi tìm ngọn lửa của em nhưng nó đã bắt đầu lụi tàn, anh biết em cố gắng hết sức nhưng ánh sáng và em đã bị tắt.

giờ đây bóng tối gia tăng với tốc độ kinh ngạc và em bị bỏ lại một mình với số phận. anh nhìn vào bóng tối, và anh nhìn thấy là nhờ vào những vết nứt em để lại trong anh. đôi tay lạnh giá của anh được sưởi ấm bởi sức nóng của những ngọn lửa. những ngọn lửa chỉ để đánh vần tên em.

anh đã hiểu sai về ánh sáng. sự rực rỡ bắt đầu từ em nhưng em chỉ phản chiếu ánh sáng. vì em không phải mặt trời, em là một chu kỳ của mặt trăng anh.

anh phải tìm kiếm những gì giống như giấc ngủ, nó đè nặng lên ngực anh đến mức anh từng muốn từ bỏ chiếc giường cưới của mình.

rồi anh nhớ ra rằng mặt trăng đang chuyển động và lửa có quyền thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của nó. lúc đó bầu trời có thể khóc suốt nhiều ngày.

trong sức mạnh của em, anh gieo hạt giống trong nỗi đau, nơi người khác ném đá. anh dùng nước mắt của em để tưới lên những vết nứt mà trái tim bị thiếu. bởi đó là nơi ánh sáng của em xuyên qua. bóng tối là lời nhắc nhở, rằng tất cả những gì em cần, nó đang tỏa ra từ cơ thể em.

Dusk by Tien Bac Dang

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

first day of school | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: social media

not a drum roll
not school books
sometimes we want to save them
because we heard that:
– it will keep us warm

we can’t simply say that
it’s simply bad marks
we can’t simply say also that
it’s simply good marks
try to find the sun
and it’s shadow

we put it on
like the clothes on our body
knowing how much we detest
the promises

people try anyway
because their mother said
– only they can keep us warm…

September 2023

không phải tiếng trống
những quyển vở cũ
đôi khi chúng ta muốn giữ nó
vì chúng ta nghe nói:
– nó sẽ sưởi ấm chúng ta

chúng ta không thể quyết định
nó bị điểm xấu
chúng ta cũng không có quyền quyết định
nó được điểm tốt
và chúng ta cố tìm kiếm mặt trời
cho cái bóng của nó

chúng ta mang nó
vào cơ thể mình
chúng ta biết
chúng ta ghét lời hứa

người ta vẫn cố giữ nó
vì mẹ nói
– chỉ có nó mới sưởi ấm chúng ta…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Friedmann Equations | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Protest in China
Freemann Equations: the opening up of the universe

Friedmann Equation (Source: Hindustan Times)

it’s pain on a white piece of paper
not a poem

battering, crippling, numbing
deaden emotions, there’s nothing left to feel
you are left with nothing child, the pain

the hopelessness, I too
need to
leave
you

we do not have a name
we are the nameless
fallen people

November 2022

không phải bài thơ nó là tờ giấy trắng
nỗi đau trống rỗng

tan nát, gục ngã, chẳng còn gì trong lòng
cảm xúc của chúng ta đã chết
bỏ lại em trắng tay, đau đớn

cảm giác vô vọng, anh cũng cần
thoát
khỏi
em

chúng ta không có tên
chúng ta là những người vô danh
ngã xuống


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

from insecurities, we shall radiate glorious light | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

FROM INSECURITIES, WE SHALL RADIATE GLORIOUS LIGHT

In this country, we’re erratic if we’re brave
We have to be alone if we desire a place in society

When the poet says: we only air beauty
Beauty is the silence in solitude

When they lead you on a bus like an animal, what kind of beauty would that be
And you have to bang your face against the heel of another person four or five times
Because people don’t like stepping on other people’s faces
The notoriety of having bruised the bridge of your nose or chipping your teeth

You have to go looking for beauty
Because beauty shall be the saviour of the whole world

As in the middle of a crowd of people strides a half reluctant half sublime young woman
The young woman looks like our Mother from long ago
Your mother just passing
But Mother said again and again: Beauty can be a kind of terror

Like a storm, it could only but shake water drops from our head
Clear and fragile like tears
But our spirit has the roar of a lion reaching mountain peaks
The silent cries of the wives, who have lost their husbands
The blokes staring down the throat of a machine gun of madmen
Into an Immortal Circle
More ghost on the isle of Gac Ma
Hair falling free on the shoulders of widows as their veil of mourning dance
Through the sombre evening hymns
Speaking only of beauty

Beauty is not only a photograph but a poster with a cow’s tongue sliced off
Beauty is not only when you’re patriotic as you sip your coffee
Beauty is not images you

The tombstones in soldiers’ cemetery do not need any kind of imagery
The casualty list beyond the wars need not any kind of light
It could still be seen in the dark
In the embers of your cigarette
Even when you try to stand by the tears
They need no side
They only have one nation
And the children without a father
Standing there staring at the glaring green lawn

Beauty is not newspaper articles written by scholars
Gloating about History exam marks
History is an envelope tainted with blood
Sent to you the time our fathers and brothers fought for our country
A dramatic citizen tragedy, not something you would use for decoration
Like an irrelevant wine cabinet in your lounge room

What you’re unsatisfied with is not beauty
The bitterness spreading across educational institutions, hospitals and temples
Not anything obstinate
From your undying fate blood courses through beauty
A conglomerate of each droplet of mother’s blood
A life free

Not the kind of liberty begged then thrown away
In harmless modern poems
Accepting a few dollars thrown at you when they pretend to give you a trophy
You’re pissed, you and those around you in some feeble fist fight
You have a trophy I don’t have a trophy
Blah blah blah
In the name of sublime beauty

Not in the name of some mixed-up blind liberty that censors you
Not a kind of liberty that acts as a rubbery condom but you still have to get an abortion
You can say whatever you want but you have to give in to all that mockery
As they berate you for demanding the scraps of Postmodernism
You Can’t Open Your Mouth and all can do is lie
And you’re done for if You Don’t Keep Your Mouth Shut

Beauty demands that you have to kick off your blanket
Lay it over a patient in a hospital
Both with cancer and dermatitis
Staring directly at the lice
Crawling all over the place in the dark
Pretending to repent
As they suck on the blood of those admitted

Your godforsaken poems
All that modern structure tumbling
In a spin in some dragon dance

TỪ SỰ RỤT RÈ, CHÚNG TA PHÁT RA ÁNH SÁNG CỦA CÁI ĐẸP

Ở đất nước này chúng ta thành kẻ bất thường nếu chúng ta muốn thành người can đảm
Chúng ta phải cô đơn nếu chúng ta muốn vào một ngôi đền

Khi nhà thơ nói: chúng ta chỉ bàn về cái đẹp
Cái đẹp im lặng cô đơn

Nhưng cái đẹp như thế nào nếu người ta khiêng bạn lên xe buýt như một con vật
Và bạn phải tự đập mặt vào đế giày của người khác bốn hay năm lần
Vì người ta không thích đạp vào mặt kẻ khác
Ngại mang tiếng sẽ làm bạn giập sống mũi hay gãy răng

Bạn vẫn phải đi tìm cái đẹp
Vì cái đẹp sẽ cứu cả thế giới

Giống như cô gái nửa nhút nhát nửa vinh quang đang đi giữa cuộc tụ tập đông người
Cô gái ấy giống như Mẹ của chúng ta ngày xưa
Mẹ vừa mới mất
Nhưng Mẹ vẫn nói: Cái đẹp cũng có thể là sự sợ hãi

Giống như cơn bão, nó có thể chỉ lúc lắc trên đầu chúng ta những giọt nước
Mong manh như nước mắt
Nhưng trong tinh thần chúng ta sự gầm thét của sư tử hống trên đỉnh núi
Sự im lặng của tiếng khóc những người vợ mất chồng
Những người đàn ông đã ngã xuống trước họng đại liên của một lũ đang phát điên
Thành một Vòng Tròn Bất Tử
Đảo Gạc-Ma thêm những bóng ma
Đang nhảy múa trong chiếc khăn tang trên mái tóc xoã xuống vai người goá phụ
Đêm đêm âm u thánh ca
Chỉ nói về cái đẹp

Cái đẹp không chỉ là bức ảnh chụp bạn cầm tấm poster cắt bỏ lưỡi bò
Cái đẹp không chỉ là lúc bạn vừa uống cà phê vừa yêu nước
Cái đẹp không chỉ là những hình ảnh bạn có thể nhìn thấy

Những tấm bia ở nghĩa trang Liệt Sĩ không cần một tấm ảnh nào cả
Danh sách những người ngã xuống không cần một ánh sáng nào cả
Nó vẫn được nhìn thấy ngay cả trong bóng đêm
Bằng đốm lửa khi bạn hút thuốc
Cả khi bạn cố gắng đứng về phe nước mắt
Họ cũng không cần một phe nào cả
Họ chỉ có một quốc gia
Với những đứa con mồ côi cha
Đang đứng nhìn nghĩa trang cỏ xanh nhức mắt

Cái đẹp không phải những bài báo của các học giả
Ba hoa về điểm thi môn Lịch Sử
Lịch sử là một chiếc phong bì dính máu
Gửi cho bạn những ngày tháng cha anh giữ nước
Bi kịch đau đớn của dân tộc không phải là thứ để trang trí
Như chiếc tủ rượu câm miệng trong phòng khách nhà bạn

Cái đẹp không phải là những cái bạn đang không hài lòng
Về sự cay đắng đã lan đến cả học đường, bệnh viện và nhà chùa
Không phải là sự a-dua
Cái đẹp bật máu từ số phận không thể lụi tàn của bạn
Kết tụ từ giọt máu mẹ cho
Một cuộc sống tự do

Không phải thứ tự do xin văng tục
Vào những bài thơ cách tân vô hại
Nhận mấy đồng tài trợ bố thí khi người ta giả vờ trao cho bạn cái giải
Sau khi chọc ngoáy cho bạn và bạn bè của bạn đánh nhau ngắc ngoải
Mi có giải sao tao không có giải
Lải nhải
Rồi nhân danh cái đẹp thăng hoa

Không phải thứ tự do nhân danh rối mù rồi kiểm duyệt bạn
Không phải thứ tự do dùng bao cao su đóng kịch nên bạn phải phá thai
Bạn muốn nói bất cứ điều gì đều phải giả vờ giễu nhại
Nhưng người ta lại mắng bạn học đòi cặn bã Hậu Hiện Đại
Bạn không thể Mở Miệng và bạn phải dối trá
Nếu bạn không Ngậm Miệng bạn sẽ tá hoả

Cái đẹp muốn bạn phải lật tung tấm chăn
Đắp lên bệnh nhân
Vừa ung thư vừa da liễu
Nhìn thẳng vào những con rận
Bò lổn nhổn trong bóng tối
Giả vờ ăn năn
Để hút máu bệnh nhân

Khốn nạn
Như những bài thơ vừa cách vừa tân vừa múa lân của bạn
_____
FEBRUARY 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.