BÀI THƠ
như mặt trăng nằm trong miệng bạn, nó ám chỉ sự thù hận vừa thành tình bạn, tri kỷ. Vừa hợp tác vừa đấu tranh cũng như nàng, vừa quý giá vừa rạn nứt. Bạn xoay cơ thể mình quanh sự sung sướng và cay đắng. Có một sợi dây cứ lủng lẳng giữa hai chân bạn, và tất cả những đứa trẻ phía dưới rốn bạn đã bỏ trốn khỏi Trái đất.
trong cơn ác mộng được ghi lại, khi mọi thứ còn chưa được đặt tên, bạn đã biết gọi tên bóng tối trước ánh sáng, trước cả lửa và nước. Và từ đại dương, tôi là đứa trẻ ngộp thở của bạn, cùng với những người đang nằm dài để thở, trên bờ.
và tôi thấy từ đường chân trời, xuất hiện các hình thức của ngôn ngữ và thơ ca.
HỒI KÝ CỦA NHỮNG NHÀ THƠ
khi Thời Gian Của Người chưa bị trôi vào quên lãng, và chưa có ai sám hối, Mặt trời vẫn đối mặt với Kẻ Thù của mình. Tôi thấy bạn ở đó chờ tôi với cuốn tạp chí thơ, vì bạn luôn muốn mình là người chỉ làm nghệ thuật. Bạn ghét chính trị. Vì bạn bị bí.
nhưng người ta đã tìm thấy những lời đấu tố của bạn, ngày xưa.
tôi chưa biết bạn, nhưng bằng cách quay lại thời gian, tôi đã bơi giữa những bông hoa hướng dương đang nở lại lúc nửa đêm. Mặt trăng ở sau lưng, ngón tay tôi đã thua một con bướm màu đỏ mà bạn đã bảo tôi không được chạm vào. Bạn biết đó là kỵ húy.
nước mắt không phải lỗi của anh hề, thơ dở không phải lỗi người biên tập, là lỗi của người kiểm duyệt. ư
THIÊN ĐƯỜNG TRÊN CAO
có một tấm màn cửa sổ phủ lên mắt tôi. người đàn ông lao động như nô lệ trên tờ giấy, ông ta như mũi tên xuyên qua màn hình đã tắt của cái máy tính cũ.
có một cửa hàng quần áo thời trang bay phấp phới như đám mây trên bầu trời. nơi mọi người từng xếp hàng để cùng lên thiên đường mua áo quần giảm giá mà không cần tem phiếu.
có người đàn ông dắt chiếc xe đạp điện đang băng qua đường cao tốc, như đứa trẻ vượt qua nguy hiểm, như những người yêu nước đang xếp hàng mua hàng tàu dán tem tổ quốc chất lượng cao.
ngoài khơi của hạ giới vẫn có những người đánh cá, đang mơ về món quà trên bờ. Vì họ sẽ tiếp tục chèo thuyền qua những con phố ngập lút đầu vì mưa. Những dự án mười ngàn tỷ chống ngập đang dắt thành phố bơi về một bến cảng, vẫn còn tiếng còi báo động tránh thủy lôi. Họ còn quá trẻ vì đôi mắt họ đầy sao, và quá sớm vì nhiều người trong số họ đã phải chết.
trên bầu trời xanh trong chỉ những đám mây là bạn bè.
họ từng phải tìm kiếm con mồi qua lăng kính của chiến tranh. Không có kẻ thù nào tha thứ, vì những viên đạn từng thay thế trò rủi may của số phận, để họ còn hy vọng, sống sót qua một ngày. Những tiếng chuông gọi hồn lạnh lẽo thấm vào từng lỗ chân lông trên xương cốt mệt mỏi của họ.
ơi những chàng trai đã nhanh chóng trở thành đàn ông, chúng tôi sẽ nhớ bạn mãi mãi. Chúng tôi được dạy rằng những cậu bé khi đã lớn lên rồi thì không được khóc.
LOGIC CỦA GIẤC MƠ
tôi nhận ra một khuôn mặt trên cát. Nó nhìn tôi như đứa trẻ đang nhìn những con kiến theo đàn. Tôi biết khuôn mặt đó, tôi đã lần theo những nếp nhăn trên trán, xoa ngón tay lên nốt ruồi dưới mắt, tưởng rằng đó là vết bẩn, nhưng rồi không phải.
đó là khuôn mặt của một người phụ nữ thường xuyên lui tới trong giấc mơ tôi, đi đôi giày cao gót nhấp nhô, luôn tìm cách đào hố chôn tôi với những móng tay màu tím của mình. “Nàng đang tìm cái này à”, tôi hỏi, và nàng nói: “thứ cô đơn này, nó vẫy gọi tôi, nhưng đây không phải là khuôn mặt của tôi. Tôi là của đèn màu sân khấu. Tôi phải nhấn chìm tôi với những con cá xòe vây quanh những chiếc sừng của con bò, những hình ảnh giúp tôi thử nghiệm thơ tôi từng câu từng chữ. Bình minh ngưng tụ những giấc mơ màu xanh của tôi cũng vừa mới lên bờ.”
tôi mất bạn như người mất ngủ, tôi bóng tối tôi hữu hình hãy để tôi chụp ảnh bạn và vẽ bạn lên tường, viết tên bạn trên mặt nước trong hình dạng trần truồng của bạn. Hãy để tôi nếm thử bạn, hoang mang như những mũi tên ngổn ngang và những con chim trắng siêu thực. Như chiếc lưỡi ngoằn ngoèo như bóng tối ẩm ướt như những gì đang hờn dỗi bên trong bạn.
ấm và ướt.
– để cho thơ dễ hiểu tôi vẽ một con chuồn chuồn đậu trên ngón tay bạn.
vẽ lên tường, giống như lịch sử vẽ trên trang giấy, tôi giữ thăng bằng cơn bão trong chiếc tách trà, thổi hơi nước khi thời gian trôi đi, nghe tiếng huýt sáo như vết thương của thời gian của người cải tạo.
tôi là một điều ước mà bạn đã thực hiện vào mùa hè năm ngoái khi những con ngựa cười khúc khích, khi con chuồn chuồn nhảy múa trên làn nước và khi mọi thứ đang trượt trong bóng tối, tôi phải xuất hiện trả lời. Như cách mà người ta đánh đồng lịch sử, máu và vàng trước khi được hát lên bằng thơ. Từ xa xưa, sống là những gì lặp đi lặp lại, và chiến tranh hủy diệt, tái tạo con người với nhịp điệu đơn giản đến mức tàn bạo.
bánh xe thời gian của con người run rẩy của một con cá màu trắng dạt vào bờ co giật rồi chết, như con chuồn chuồn khi cảm nhận được cái chết, mọi người và cả nàng cũng bỏ đi.
những người làm thơ đã chết vì đã tự ý thở, nàng nói. Và bùi ngùi: nên bây giờ chỉ còn thơ bí hiểm vì phải cách tân.
CHINH CHIẾN TÀN
khi người lạ mang súng đến, tôi tự hỏi làm thế nào mà ông ta vẫn giữ được bình tĩnh. Vì ông ta cứ liếm vào những ngọn cỏ dưới chân tôi, bắt con bướm đêm rơi xuống bằng ngón tay của tôi, nhấn chìm nỗi đau của tôi vào lửa pháo ngày xưa. Nghe này, tôi nói, tôi chịu đựng được tất cả, âm thanh hình ảnh ký ức của con bướm đêm vùng vẫy. Và ngón tay tôi sẽ vẽ một đường thẳng của tên lửa trên trời, có thể bằng máu, nhưng tôi nghĩ nước mắt thôi cũng quá đủ.
Họ đã chuẩn bị tinh thần,
gót chân họ trên đất rắn
đôi giày của họ đầy sợ hãi.
ngày hoà bình mang bóng dáng của những buổi chiều chạng vạng của người vừa thức dậy. Sau giấc ngủ, những trang giấy dài đầy mực được tôi viết ra từ bờ biền ẩm ướt mùi thơm của khói súng ngày hôm qua.
trở về, để Mẹ còn mang trầu cau sang nhà nàng xin cưới. Ngoài khơi xa, những tiếng sóng đã nổ vang như tiếng súng…