We’re the uneducated adults | Lê Vĩnh Tài

Streets of Saigon, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

We’re the uneducated adults
hence we need polite young people

We’re the adults full of tradition
fabricating new rules
forcing a price on our children
if they’re perform their duties
they may pay with their life

We’re always the last out of the theatre
because the ending always makes us cry
and the children, they want to learn, they want to try
we’re always ready to teach them how to make movies
in four walls
with all doors shut

We’re afraid of nothing in this world
because we know thirty-six ways to deal
but just still
a bit blind
with languages of a foreign kind

We’re people with good intentions be it
the idiots
adore us

We don’t have any kind of weakness
except
we love way too much

And
the young, if they give up
because
they have no faith
in us being authoritarian
teachers of this world
the way we love
in bed
and that she’s too hot

We’re the uneducated adults
no one dares to teach
like “thằng bờm”* flat on his back
in four thousand years of folklore…

Chúng tôi là những người lớn mất dạy
nên chúng tôi cần những người trẻ lễ phép

Chúng tôi là những người lớn tiên học lễ
nhưng chúng tôi luôn tạo ra lệ
bắt những người trẻ phải nộp tiền
và nếu hiền
thì nộp luôn mạng

Chúng tôi luôn là những người cuối cùng ra khỏi rạp chiếu phim
vì cảnh kết thúc làm chúng tôi khóc
và những người trẻ muốn học
chúng tôi luôn sẵn sàng dạy cách làm phim trong phòng
đóng
cả hai cánh cửa

Chúng tôi không sợ gì thế giới
vì chúng tôi biết ba mươi sáu kiểu chơi
chỉ hơi

ngoại ngữ

Chúng tôi là những người có ý định tốt
nên những người dốt
thích chúng tôi

Chúng tôi không có điểm yếu
chỉ là yêu
hơi quá


những người trẻ nếu như bỏ cuộc
chỉ vì họ không tin
chúng tôi là những người sẽ dạy cả thế giới
cách yêu thương
trên giường
êm và ấm

chúng tôi là những người lớn mất dạy
không ai dám dạy chúng tôi
như thằng bờm nắm xôi
bốn ngàn năm cổ tích…
_____
APRIL 2020
*thằng bờm: a little boy, a character in Vietnamese children folklore


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

you enjoy watching me | Lê Vĩnh Tài

Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

you enjoy watching me
pick out each flower in my hair
run your hands around my waist

ruffling my hairy quills each morning
night, I’m a quad-horn-stag
prancing
my hooves hid behind the rays of light

it’s the easiest way I may
shed my clothes

my hair
you’re aware
as you remove each flower
you remove a lover 
at a time

+++

come back
to me
embrace me
untangle my hair

hard 
like a bull’s horn
your fingers
parting 
the silk

the fragrant
fragrant flesh
shall covet you
as a rose
swallows the sting
of a bee

+++

the look of you
your red flower

the clothes on my chest
my waist
my wide hips
you shifting my legs

hence
you can but stare 
at the face
the shape of a heart

February 2019

bạn thích xem tôi
gỡ hoa trên tóc
chạy vòng quanh eo tôi

buổi sáng tôi xù lông nhím
đêm, tôi làm con nai bốn sừng
nhảy
những bước chân nấp sau một cái cây ánh sáng

bằng cách đó tôi dễ dàng
khi phải cởi hay thay quần áo

mái tóc của tôi
bạn biết
khi gỡ ra những bông hoa
như bạn vẫn gỡ
từng người một

+++

trở lại
với tôi
ôm tôi vào lòng
vuốt lại mái tóc cho tôi

cứng
như sừng trâu
ngón tay bạn
mở
dải lụa

da thơm
da thơm
sẽ bao bọc bạn
như hoa hồng
nuốt
ngòi của con ong

+++

cái nhìn của bạn
nơi bông hoa đỏ

ngực áo của tôi
vòng eo của tôi
hông rộng của tôi
bạn di chuyển đôi chân tôi

vì vậy
bạn chỉ nhìn vào một thứ
vì nó có
khuôn mặt hình trái tim


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

you saw the beauty of the young woman | Lê Vĩnh Tài

source: Lê Vĩnh Tài's social media page

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

you saw the beauty of the young woman
through the crude naked
fist of a man

he’s like a spectre that appears just before dusk

you could hear the fragile echo
of beauty
of a hundred years
crumbling

the altars, the stupas
looming proudly
a land of a thousand temples
in retribution

temples wrapped in a black cloud
darkness rising in the cries
of the Burmese people

you saw a woman
she broke out in smiles
the joys of chasing the sunset
within a steeped sound mystery
within in the moment the eyes were closed
you’re soundly steeped within the golden light of the sky
like the hues of the monks’ robes
in lifetimes of devotion

her hair straight and not very long
she’s not Snow White
her skin darken by the Sun her face bloodied
she’s not an hourglass curvy 32-22-32
at all

but like Snow White, she’s sweet
though a bit different
Snow White is a princess, she’s a farmer
from poor villages
thatched roof huts
upon sun drenched meadows, scented in the cogongrass you’ve sucked on long ago
soft and sweet, soft and sweet

she has a few friends
small and petite, dark
camouflaged like spiders on the ceiling
the spider webs would shake whenever there was a breeze

from those hidden corners
the tiny four walls
barely enough room to breathe
she stepped out

her entire possession
fitted in a backpack
with enough room to
fit you as well
so you can go with her

when it’s time to leave, leave
you did not
but what you did see last
was a smile
full of joy

what you’ve learnt is that we do not need
to shove more into the backpack
since we already have enough freedom.

bạn nhìn thấy vẻ đẹp của một cô gái
qua bàn tay thô ráp
của một người đàn ông

anh ta như một bóng ma hiện ra trước khi mặt trời lặn

bạn nghe thấy tiếng vọng mỏng manh
của vẻ đẹp
trăm năm
đổ nát

những ngôi đền, những bảo tháp
sừng sững với niềm tự hào
xứ sở của ngàn ngôi chùa
báo ứng

những ngôi chùa được bao phủ bởi một đám mây đen
bóng tối trỗi dậy với tiếng kêu
của người Miến Điện

bạn thấy một người phụ nữ
cô ấy nở một nụ cười
niềm vui khi đuổi theo hoàng hôn
trong một bí ẩn đắm mình
trong khoảnh khắc trong một thoáng nhắm mắt
bạn chìm đắm với sắc vàng của bầu trời
như sắc áo của con người
đã tu từ muôn kiếp

tóc của cô ấy thẳng và không được dài
cô ấy không phải là nàng Bạch Tuyết
da của cô ấy rám nắng và khuôn mặt của cô ấy rướm máu
cô ấy không có bất kỳ đường cong hay 3 vòng nào
cả

giống như nàng Bạch Tuyết, cô ấy ngọt ngào
có thể có một chút khác biệt
Bạch Tuyết là công chúa, cô ấy chỉ là một nông dân
đến từ những ngôi làng nghèo
những ngôi nhà mái lá
trên đồng cỏ ngập nắng, có vị cỏ tranh ngày xưa bạn ngậm
mềm và ngọt, mềm và ngọt

cô ấy cũng có vài người bạn
những người bạn nhỏ bé, xám xịt
họ ẩn mình như những con nhện trên trần nhà
mạng nhện hơi lung lay khi có cơn gió

từ những góc khuất đó
căn phòng nhỏ xíu đó
chỉ có không gian để thở
cô ấy bước ra

tất cả tài sản của cô ấy
có thể bỏ gọn vào một chiếc ba lô
và bạn cũng sẽ còn không gian để nhét cả bạn vào
để bạn đi cùng cô ấy

đến lúc phải đi rồi, đi
không đành lòng
nhưng điều cuối cùng bạn nhìn thấy là một nụ cười
hạnh phúc

bạn học được rằng chúng ta không cần
nhét thêm thứ gì vào ba lô nữa
chúng ta đã có đủ tự do…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

winter’s eve | Lê Vĩnh Tài

Photographer: Nguyễn Thị Phương Trâm. Hyde Park Summer 2012

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

It was snowing. Half the night he was drunk on the purple liquor

Departing the sombre darkness of humanity, the red flame in their stove. Gosh the dark!

The black mist. The frozen earth, the bitterness in the air.

The constellation of his destiny in a rushed cluster heralding a dark omen.

Each footstep laden with rocks, heels stomping along the length of the embankment,

round like discs, the eyes of a soldier plunging into the darkness of the trenches.

Forward.

The bitter snow and the moon!

Strangling him was a red fox in an angel’s cloak. Trembling feet and a sad smile, he matched across the cold blue snow, pride had turned his face and eyebrows lead grey with boundless cold greed, silently laying low as though he was a security guard taking a nap, fast asleep in his little brown tent.

The smoke and mist. His white shirt, the stars burning through his shoulders and Creator’s vultures ripping apart his steely lustrous heart.

Oh rocky hills. Peace has cruelly forgotten the cold body of the melted soldier in the silvery snow.

Sleep is black. The pair of ears he has placed along the path of the stars in the snow.

As the village alarm bell rings. Through the East gate was a rosy day in silvery shiny footsteps.

June 2021

ĐÊM ĐÔNG 

Tuyết đã rơi. Sau nửa đêm anh say ly rượu màu tím

Anh rời khỏi miền tăm tối của loài người, ngọn lửa màu đỏ của bếp lò của họ. Hỡi bóng tối!

Sương màu đen. Trái đất đông cứng, không khí có vị đắng.

Các ngôi sao của anh hùa nhau tạo thành các dấu hiệu ma quỷ.

Những bước chân hóa đá, anh nện gót giày dọc theo bờ kè,

mắt anh như những chiếc đĩa, ánh mắt của một người lính xông vào chiến hào tối tăm.

Tiến lên. 

Đắng ngắt tuyết và trăng!

Một con sói màu đỏ làm như một thiên thần đang bóp cổ anh. Đôi chân anh hành quân run rẩy băng qua tuyết màu xanh và nụ cười chứa đầy nỗi buồn, niềm kiêu hãnh đã khiến khuôn mặt và đôi lông mày của anh màu tái xám vì lòng tham vô bờ sương giá, hay lặng lẽ nằm nghiêng mình như giấc ngủ của một người lính gác, người đã nằm gục trong túp lều gỗ màu nâu của mình. 

Sương và khói. Cái áo sơ mi màu trắng của anh, những ngôi sao đang thiêu đốt hai vai và những con kền kền của Chúa xé nát trái tim màu ánh thép của anh.

Hỡi ngọn đồi toàn đá. Hòa bình đã tàn nhẫn quên đi cơ thể giá lạnh của người lính đã tan ra trong tuyết màu bạc của anh.

Màu Đen là giấc ngủ. Những đôi tai anh trải dài theo đường đi của các ngôi sao trong băng tuyết.

Khi chuông báo thức của ngôi làng vang lên. Ngày màu hồng đang bước những bước chân màu ánh bạc qua cánh cổng phía Đông…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

useless aspiration | Lê Vĩnh Tài

"A true love kiss" Seoul April, 2014 Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the poet guessed that
a cat would never pass
on a plate of bones

you never worry
but the streets are now
in a state of atherosclerosis

in the street, one bloke has high cholesterol
fasting on lean meat
as his missus sad
fasting on fat
(both of them like silos
giant oaks
but bubbly to the bone)

commonly when they both
do come out to dine
your street is a plate licked clean and it shines

(you’re spared a cup of sugarcane
a bun
enough for you hun
to muck and chuck
around poetry)

you watch people drooling on bread and butter
because of the bloke and his missus(taking their turn)
he’s fasting from butter and she’s drooling on fat
licked clean the entire street

licking clean the plate
a metaphor
you would hope
useless aspiration
mumbling verses of a poet…
_____

nhà thơ đoán
con mèo thì không bao giờ buông tha dĩa xương


bạn cứ vô lo
nhưng thành phố
đang bị vữa xơ động mạch

thành phố có một ông bị cholesterol
kiêng ăn mỡ
và bà vợ
kiêng ăn nạc
(dù hai vợ chồng vẫn vạc
không chỉ cây cối
mà róc đến xương)

thường thường
mỗi lần hai ông bà đi ăn
là thành phố của bạn bị liếm sạch cả đĩa

(bạn có thể vẫn còn một ly nước mía
với cái bánh bía
như thế bạn vẫn no
và tha hồ cà khịa
với thơ)

bạn nhìn mọi người đang thèm bánh mì và bơ
vì hai ông bà ăn kiêng (đã thay phiên nhau)
hễ ông kiêng bơ thì bà thèm mỡ
đã liếm sạch cả thành phố

liếm sạch cả đĩa
là một ẩn dụ
bạn tự hy vọng
một hy vọng vô bổ
như các nhà thơ đang lảm nhảm đọc thơ…
_____
MARCH 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

resolutions without a limit | Lê Vĩnh Tài

Nhà thờ giáo xứ Giuse Nha Trang (Quân Trấn), Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

she has a close friend
her name is
Ken

today she asked me to greet her
Ken, standing at the foot of the disembarking
flight

she told me:
– it’s time for you to step into
her(friend) inner sanctum
I was worried
my ken at its best
I’m, humble
afraid

facing
the airport gate
her intelligence
I hesitate
so tired
the mystery, the fear
the unknown
constant stir

me
fighting the drink and poetry within
her(friend) flying
at the foot of the disembarking
flight
or is it a poem of a never flown poet
just died
high

so
which ode
safer oh?

when life is too much
adept I
entertain riskily
confirmed illusions

Ken told me
to enter the airport nor temple
I must drink and make love to her(friend)
even with hands
intangible
as clouds

the faith
in my conviction for poetry
the poems satiated with spirit
running away from the problem
from the bitterness
silence
unavoidable

_______

NHỮNG QUYẾT ĐỊNH KHÔNG CÓ GIỚI HẠN


nàng có một người bạn thân
tên cô ấy là
Hiểu

hôm nay nàng sai tôi đi đón cô ấy
Hiểu, đang đứng ở chân cầu thang máy
bay

nàng nói với tôi:
– rằng đã đến lúc tôi phải bước vào
thánh đường bên trong cô ấy
tôi lo lắng
biết mình đang cố hiểu
tôi, khiêm nhường và sợ
hãi

trước cửa
sân bay
trí tuệ của cô ấy
tôi ngập ngừng
thật là nản chí
về sự bí ẩn, nỗi sợ hãi
của những điều chưa biết
cứ áp đảo tôi

tôi
cuộc đấu tranh nội tâm về việc uống rượu và làm thơ
khi cô ấy bay
ngay chân cầu thang máy
bay
hay làm thơ về một nhà thơ chưa từng đi máy bay
vừa mới chết
vì say

liệu
bài thơ nào
an toàn hơn?

khi mà cuộc sống tôi đã quá
quen với việc
mạo hiểm bằng cách có
những ảo tưởng nhất định

Hiểu cho tôi biết
dù muốn vào sân bay hay vào ngôi chùa
tôi vẫn phải uống rượu và yêu cô ấy
dù với hai bàn tay
trắng
như mây

đó là sự tin tưởng
khiến cho tôi quyết định làm thơ
những bài thơ uống rượu
chạy trời không khỏi nắng
về những điều cay đắng
im lặng
và không bao giờ tránh khỏi
_____
JANUARY 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

or has the wind turned you into tears | Lê Vĩnh Tài

Paris, France. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

night
be it
a bitter silent night waiting
night has nothing if for you
you falling like a bird hit by a bullet
or has the wind turned you into tears
to together fall

night
your short-cropped hair
laughing always at sadness without cause
in low damp clouds in wet rainy days
the towel soaked with your happiness
wetting an entire meadow in darkness

night
in my eyes draw you
black and sad
the day I woke and you’ve yet
in a concert hall of our dreams
you wore a red T-shirt
lost in a dream of Bazan red dust
I’m waving at you behind glass, the window wiper(waving)
exhausted from no sleep
exhausted from pain

there’s no ladder long enough
as a rainy day in a mountain borough
lead me toward sound loneliness
yearning for a meadow
endless, sad smile of an infant

those twists and turns of the mountain
fumbling of a blind person by the door
you possess the third eye
so, I won’t fumble and fall

night
you left behind your old shirt
left behind the heart of the mountain
a kind of ruthless enterprise for gain
beginning with a drop of water
ending with the origin of a stream
with the sound of a guitar
played by the drunk poet Vũ Ngọc Giao
addicted to the destruction of a new dawn
flatten into vinyl
turning forever the verse that’s made you cry
sit, please…

to here you brought pain from afar
touched the mountain
laughing always at sadness without cause
easy tunes strummed out by the sidewalk
Quán Văn dulled with pain

a blind person
left
took with them their warmth

April 2019

HAY LÀ GIÓ LÀM EM NƯỚC MẮT


đêm ơi
hay là như thế này
đêm cay đắng và âm thầm chờ đợi
nếu không đợi chờ em đêm còn biết làm gì
em rơi xuống như con chim trúng đạn
hay là gió làm em nước mắt
cùng rơi

đêm ơi
mái tóc ngắn xíu của em
cứ hay cười vì hay buồn vô cớ
đám mây thấp ngày mưa ẩm ướt
như chiếc khăn tay hạnh phúc của em
làm ướt cả cánh đồng tăm tối

đêm ơi
anh vẽ em trong hai con mắt
đen và buồn
ngày anh thức mà em chưa tỉnh dậy
trong nhà hát của giấc mơ
em mặc chiếc áo thun màu cỏ
lạc vào một giấc mơ bazan bụi đỏ
đang vẫy theo em sau cửa kính và chiếc gạt nước
mỏi mệt vì mất ngủ
mỏi mệt vì đau đớn

không một chiếc cầu thang nào đủ dài
bằng ngày mưa phố núi
dắt anh đến những quạnh hiu xa xăm
nhớ về cánh đồng
bất tận nụ cười buồn như em bé

những quanh co của núi
đang mò mẫm như người mù bên cánh cửa
em hãy làm con mắt thứ ba
kẻo anh té ngã

đêm ơi
em để lại chiếc áo cũ của em
và mang trái tim phố núi ra đi
một kiểu kinh doanh với lợi nhuận thật tàn nhẫn
khởi sự với giọt nước
kết thúc với suối nguồn
với tiếng đàn
của thi sĩ Vũ Ngọc Giao đang say rượu
nghiền nát sớm mai này
ép thành đĩa nhựa
quay mãi bài hát mà em đã khóc
hãy ngồi xuống đây…

em mang nỗi đau từ xa đến nơi này
để va phải núi
cứ hay cười vì buồn vô cớ
những tiếng đàn lang thang ngoài hành lang
quán Văn đau thắt

có một người mù
bỏ đi một xứ khác
bốc hơi…
o O o

VALENTINE
chàng bên cạnh giường
nàng mong manh lốm đốm những sợi tóc bạc
có một sợi tóc cứ vướng sau tai
như nàng vẫn hay bướng bỉnh

chàng không nhìn thấy người phụ nữ sáu mươi ba tuổi
chỉ đôi mắt màu nâu thoáng ướt
lấp lánh như chiếc nhẫn nàng hay đeo
ở ngón út

nàng thì thầm trong giấc ngủ
với một chút nước bọt chảy qua khoé môi
chàng đã lau nó thật khéo
vào ống tay áo hơi cheo leo của mình

chàng đặt một bông hồng đỏ, vẫn còn giọt sương
mà đứa con gái của chàng
và nàng, vừa mang vào vẫn còn vương
cọng cỏ

lồng ngực xương xẩu của nàng nhấp nhô theo cơn gió
chàng vuốt nhẹ cho nàng như nàng đã làm
ngày xưa lúc con gái của nàng ho và khó
Thở

chàng biết nàng sẽ bay
vì nàng không còn trọng lượng
cơ thể nàng như bài thơ
đang khô
trong nắng

nàng
chàng
im lặng
một đêm
nữa
thôi…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the pain never budging | Lê Vĩnh Tài

Nhà thờ Sapa, Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the pain never budging
mostly unmoving
unless it’s obliterated into dust
by machined bullets

you touch it
and know its eyelids are made of coral
more beautiful than jade

you wonder
what if, it could cry

December 2018
_____

nỗi đau thường không di chuyển
nó đứng yên
cho đến khi đạn đại liên
biến nó thành bụi

bạn chạm vào
và biết mí mắt của nó
bằng đá san hô
đẹp hơn cẩm thạch

bạn nghĩ
giá như nó có thể khóc


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.