how may she love without anxiety | Lê Vĩnh Tài

Lourdes, France. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

you feel as though you have someone
else’s fingers in your hand

you’re fragile
it’s so hard to breath in this world

the harsh environment
even with lower interest rates
tax exemptions, cheap poetry

discounts
the one time only two hundred and fifty thousand Dong
still there are the predators
on the elevators

you’re shivering
and the crack inside you is fervent
with aching

_____

LÀM THẾ NÀO ĐỂ NÀNG KHÔNG LO LẮNG KHI YÊU


bạn cảm thấy như ngón tay
của ai đó trong lòng bàn tay bạn

bạn cảm thấy rất mong manh
thế giới này, hơi khó thở

xứ sở thật khắc nghiệt
dù người ta đã giảm lãi, miễn thuế
cho những bài thơ bị ế

và giảm giá
chỉ còn hai trăm năm mươi ngàn cho một cú
vẫn đầy những thằng hiếp dâm
đâm sầm vào thang máy

bạn bị lạnh
vết nứt của bạn đang đau
đầu và sốt…
_____
APRIL 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

8 Prayerful Odes | Lê Vĩnh Tài

St. Joan of Arc, Saigon, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1
your prayer
like the rain
shall steep you in the soul
of God…

2
You won’t pray
because it will give you hope

You won’t hope
because with hope
you won’t be able to see the truth

You won’t see the truth
because you reside in a deceitful land

You won’t pray
you’re alive

3
I’ll pray for you
even when I’m not looking
I can still see

Lips unmoving
but I can still communicate

I hear your voice
and I can discern that the burning smell is your hair

I’ll pray for you
though I may not touch you
as I would hold my lover

4
I’ll pray for you
but you shouldn’t pray for me
head for the sky, you should fly

I have myself
these two cold hands
these two tired feet
a ruffled head of hair

I have nothing left to say
about my country…


5
there are the days
one’s life passes by
on a prayer

6
don’t pray for death
pray for what remains of this world
they’re living still
as so are the billows of your breath

don’t pray for revenge
pray for self-possession

don’t pray for fame
God needs only your name

7
Pain is a jade boulder
requiring a chilling idol of remembrance
full of regret

You should pray for a hammer
and a chisel

8
You’re on a cloud floating by
I don’t know how to fly, I pray
so you can see me say
in your dreams
.
November 2018
_______

8 Bài Thơ Cầu Nguyện


1
Lời cầu nguyện của bạn
như mưa
sẽ ngâm bạn vào linh hồn
của Chúa

2
Bạn không cầu nguyện
vì nó sẽ làm bạn thêm hy vọng

Bạn không hy vọng
vì nó sẽ làm bạn không nhìn thấy sự thật

Bạn không thấy sự thật
vì bạn sống trong một đất nước gian dối

Bạn không cầu nguyện
bạn đang sống

3
Tôi cầu nguyện cho bạn
dù mắt không nhìn
tôi vẫn thấy

Đôi môi bất động
nhưng tôi vẫn nói chuyện

Tôi nghe giọng nói của bạn
và tôi biết mùi khét là tóc bạn

Tôi cầu nguyện cho bạn
dù tôi không thể chạm vào bạn
như tôi vẫn ôm em

4
Tôi cầu nguyện cho bạn
nhưng bạn đừng cầu nguyện cho tôi
bạn cứ bay lên trời

Tôi còn một mình
hai bàn tay lạnh
hai bàn chân mỏi
mái tóc rối

Tôi cũng không có gì để kể
về đất nước tôi

5
Có những ngày
đi qua đời người
nhờ lời cầu nguyện

6
Đừng cầu nguyện cho cái chết
hãy cầu nguyện cho phần còn lại của thế giới
họ vẫn còn sống
như hơi thở của bạn

Đừng cầu nguyện cho sự trả thù
hãy cầu nguyện cho sự bình tĩnh

Đừng cầu nguyện cho sự nổi tiếng
Chúa chỉ cần cái tên của bạn

7
Đau đớn đã như tảng đá cẩm thạch
mọi người cần một bức tượng
nhớ, xót xa và lạnh

Bạn hãy cầu nguyện xin một cái búa
và cái đục

8
Bạn đang trôi trên đám mây
tôi không biết bay, tôi cầu nguyện
để bạn vẫn nhìn thấy tôi
trong giấc mơ của bạn


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

how do you read the poem, when the poet’s bones are broken…  | Lê Vĩnh Tài

Sydney Harbour, Australia. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

how do you read the poem, when the poet’s bones are broken…

violent cracking sounds of broken bones lingering
tonight with her broken hands
she’s digging you out of your misery

and you half swallowed her legs
as she continued to struggle
on the annoying bed
we exist
drowning in our blood

not in a quiet voice
but loudly you read out the poem

your voice unfurls
across the surface of the water
overflowed into the classrooms, the schools
the streets, flooding the intersections

not some crush
your love is remarkable

you tenderly hold a foot in your hands
nurturing it into little children
set them a place in history
where we play, where
there’s more bread than meat, where
roast meat never gets a chance to burn, where
they suck out all the marrow of the consonants
and split out the vowels, where
it would fracture your bones as they chew and spit

this is a love of magnitude, where
there’s not just one quiet voice
not something you could catch in the wind
if you listened hard enough…

March 2021

Làm thế nào để đọc một bài thơ, khi xương của nhà thơ bị gãy…

tiếng rắc rắc vẫn còn tạo ra âm vang
dữ dội, đêm nay nàng đang đào bới bạn
ra khỏi sự khốn khổ
bằng đôi tay gãy xương của mình

bạn đang nuốt chửng đôi chân của nàng
vì nàng cứ vùng vằng chuyển động
trên chiếc giường vướng víu này
chúng ta tồn tại bằng cách ngâm mình trong máu
của chúng ta

đây không phải là một giọng đọc thì thầm
bạn đang đọc to một bài thơ

giọng bạn phát ra
chạy trên mặt nước
tràn ra trong trường học
ngập các ngả tư của thành phố

đây cũng không phải là một tình yêu nhỏ
tình yêu của bạn rất lớn

bạn nâng niu bàn chân bằng đôi tay
nuôi dưỡng, hình thành những đứa trẻ
xếp chúng vào trong lịch sử
chỗ chúng ta vẫn chơi, nơi
bánh mì nướng nhiều hơn thịt, nơi
thịt nướng lâu bị cháy, nơi
họ hút tủy xương của bảng chữ cái
và phun ra các nguyên âm, nơi
họ nhai và nhả ra làm xương của bạn bị gãy

đây là một tình yêu lớn, nơi
không phải một giọng thì thầm
không phải như những gì bạn lắng nghe
trong gió…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a poet that has never smiled | Lê Vĩnh Tài

Em 13. Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

a poet that has never smiled
touched you
like the whispers of death

like blood
through the veins in your arm
he ran and hid
in his mind

while you were too busy laughing

in the end you’re curled up 
on your deathbed
holding on tightly to your teddy bear
for the last time

in the middle of the night they heard
the commotion inside the hospice 
all the doctors were called

all fell silent
no one was to speak of your death

“she was I remembered only thirteen…”*
as for you
you’re probably too old
to die…
_____

*Thirteen, an age referenced much in Vietnamese music and poetry: in a poem “Tuổi mười ba” by Nguyên Sa, popularised through music by Ngô Thuỵ Miên; “Tuổi mộng mơ” Phạm Duy

một nhà thơ không bao giờ có nụ cười
chạm vào bạn
như cái chết đang thì thầm gọi

nhưng khi máu
đã chảy trở lại trong tĩnh mạch cánh tay bạn
ông nhà thơ sẽ bỏ trốn
vào trí nhớ của mọi người 

còn bạn cứ lo cười 

cuối cùng
bạn cuộn tròn trên giường bệnh
nắm chặt con gấu bông của mình
lần cuối

mọi người sẽ nghe
trong đêm, những tiếng ồn của bệnh viện
làm các bác sĩ cũng ngạc nhiên

sau đó, tất cả rơi vào im lặng
không ai được phép thảo luận
về cái chết của bạn

“tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba”
còn bạn
hình như đã quá già
để chết…
_____
JUNE 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

An old lullaby | Lê Vĩnh Tài

HCM tomb, Hanoi, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

you return home
a prize in hand
your heart light

many felt lightheaded
as they watched you laughed

while I was in awe of the United States of America
like waiting butterflies I hovered
eyes wishful

my two tiny hands giddy
in front of all the candy
I wanted to taste everything

I wanted to take one and run
take and run
run and take
like in revolutions
a disappearing fog in my head
my childhood…

Bài hát ru ngày xưa

————

bạn trở về nhà
tay đầy món quà
và bạn trở nên dễ chịu

nhìn bạn cười
nhiều người muốn xỉu

khi tôi khám phá ra nước Mỹ
như loài bướm chờ đợi
bay trong ánh mắt xa xôi

hai bàn tay nhỏ bé của tôi
cũng như sôi
cũng muốn hốt

chạy và hốt
hốt và chạy
như những cuộc cách mạng
tưởng đã thành sương mù trong tâm trí
tuổi thơ…
_____
JUNE 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

falls apart and die | Lê Vĩnh Tài

autumn. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

now and then
a poet is forgotten by people high up
falls apart and die

when he dies, you’ll see the appearance of a crack
breaking in half also something up there
the screams
like a poem crumbling, falling apart

an emptiness after a fallen ancient tree
leaves behind crazy desperation, the creams

to escape and resolve such craziness
they perform rites of internment and even threaten him with awards

but he had managed to disappear in time
before they showered him with praise
looked for him

he hid under the flowers
and his soul bloomed
beneath the sunlight, once again he knew he was abandoned
because of those little people
sadly he didn’t know what else to do
except for himself, he cried

they say that’s what you call a tragedy, something of beauty

that’s the reason why the flowers
bloom still on his poor grave

the burden of sadness
was how they smothered him with love
even in death, he has to serve them
when he has already found a peaceful place to rest
an ageless Eden
where the Creator endlessly safeguard
their memories of him

he stood
by the opened gate of paradise
not within any kind of metaphor about sin
about fear, the fog or darkness

and he lay there
as a lover to his last breath

he detests those
who thought he was a good son in such games
with heaven and the stars
someone was rowing in the clouds
an ambulance was on its way but did not reach its destination on time
its noisy siren did sound the alarm

March 2021

thỉnh thoảng
một nhà văn có thể bị ai đó ở tít trên cao bỏ quên
suy tàn và chết

khi ông chết, bạn thấy có một vết nứt
vỡ đôi cũng từ tít trên cao
kêu gào
như các câu thơ bị sụp đổ

khoảng trống khi cổ thụ ngã xuống
để lại một bầu trời vừa van nài vừa điên rồ, la hét

để giải thoát khỏi sự điên rồ này
người ta làm lễ tang và còn dọa sẽ trao cho ông một giải thưởng

nhưng ông đã kịp biến mất
trước khi những người có quyền đưa ra lời ca ngợi
tìm đến

ông trốn dưới những bông hoa
mà linh hồn ông tự nở ra
dưới nắng, một lần nữa ông biết mình lại bị chối bỏ
vì những người bé nhỏ
tội nghiệp không biết làm gì khác
ngoài việc tự khóc ông

họ nói thế vì đó mới là bi kịch là một vẻ đẹp

đó là lý do tại sao những bông hoa
vẫn nở trên ngôi mộ đáng thương của ông

gánh nặng của nỗi buồn
ông biết, là người ta cứ yêu ông đến nỗi
ngay cả cái chết cũng muốn ông phải phục tùng
dù ông đã tự tìm được một chỗ nằm lặng im
ở khu vườn nhưng không có tuổi
nơi Thượng Đế luôn canh giữ kí ức
của mọi người về ông

ông đứng
bên cánh cổng mở ra thiên đàng
không phải trong những ẩn dụ của tội lỗi
của sợ hãi của sương mù của bóng tối

và ông nằm
như một người yêu đến chết

ông ghét những người
tưởng ông là một con tốt trong trò chơi
với bầu trời và các ngôi sao
có người chèo thuyền giữa những đám mây
có chiếc xe cứu thương chưa đến đón
đã hú còi báo động


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

mười hai bài | Lê Vĩnh Tài

Spring in Seoul, Korea. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.
hey, little lady
won’t you
buy me
a
ring

if you’re free
don’t let them be
brainwashing
thee

I love
too the tattoo
on your thigh

in the dark
you’re not a whore
you respect
yourself

I adore you
even when
you’re flying free, a butterfly
drowning
in the light

the profanity
in domains of rocks
not some guy on the moon
me pulling together two rattan chair
watching
two intellectuals staring at each other
in shiny spectacles, what a pair

I want to understand but there’s
nothing but ridicule
viciousness

dear Lord
no one could give me anything
but you…

2.
if you won’t speak up
Who will?
the sky shall turn grey?

the silence, her destitute
her universe
rather narrow, and sad

her soul, her body
and your memory
coloured with rain and sunlight
saltiness
of blood

the sky is forever grey, each time you look up…

3.
knock down the door
come, be done with me

don’t hit me with your helmet
don’t grab at my hair
push shove kick my face

kill me with a bullet
with the smell of cigarettes
early Sunday mornings
and a cup of tea
as bitter sweet as farewells

kill me with a brand
wrapped in stormy rain
rose petals
and her helpless cries
late at night…

4.
behind the silence
that very night
I tried to hold my tears
hid the audible anguish
my insides
tired
exploding

my devastated spirit
asked;
– if I died that night
will they think I committed suicide?
or the police would state:
– killed because of the silence
& loneliness…

5.
right or wrong
short or long
salty or bland
write

you may be right
I have but one dream

last night
a colony of bats
they’re all upside down, those things
like ink
in a pen

write about the fear
and the exhaustion of the night…

6.
life is happiness
until you hide
from demons

till light is a bird
the feathers
she adores
more than you

7.
my whole body was shaking when you left
in a gut wrenching ache my heart broke
the pain rose up my heaving chest, see
you desire me but do not love me…

8.
I stole your smile
so I may have your lips
or have you forgotten?

the sweetness
fills up my mornings and my nights
or have you forgotten?

you took a slice of my body
the tastiest bit of life
dropped it in a land far away
in a glass bottle
shiny like your poetry

your body has disappeared
into the hellish colours
on fire, a burning flame that never dies

9.
roses, won’t please you
living
through the promises
bloodshed

on your life, you had sworn to save me
but again I was mistaken

roses, blood red
Why do you desire all the thorns?

Why are you dreaming of equality
you know do not exist?

evil has cuffed the flower’s petals
in an endless circle of time
it’s a crime

you say: – I should save some money
a trip in the fall

you say this because you have been hurt by
my astuteness

I can only change my life
by allowing never
the leaves to rest ever

10.
tonight
I return with my ghost
listen to it’s hypnotic
crazy voice

all of what I need
that is the death of memories
wings flapping

abruptly
the ghostly shivers
opens the door to enter

it’s bent over in pain
me hanging
in the middle of the poem with regret
like a cloud

the cloud
turns into a question mark

me turning off the light
asking everyone
you, the voice, my ghost
the cloud, and me
sinking more and more
into the darkness

composing a poem not knowing
how to describe a ghost…

11.
May I share this sky with you?
so we may both look up
at an ocean of constellations
so all who looks into your eyes
could see the millions and millions of stars

but your eyes are
always so far

hence, instead of the sky
we could share a blue blanket
delicately
laced with hope?

we share the blanket
as in sharing an entire sky
you and I?
me or you?

I’m waiting for eyes like your stars

otherwise, I could replace the sky
with my own blanket
since it’s
rather beautiful

Would you like that?

12.
a poem about a wild wolf
always and forever
howling in the moonlight

the crescent moon
like a scar on new skin
filling up
a full moon

the moon fully
healed
into you
flew through your bedroom curtains

the moon
it is my love
it looks at you
tonight
sleepily
drunk
out of its mind…

MƯỜI HAI BÀI

1.
này, cô gái
vui lòng không
mua cho mình
một
chiếc nhẫn

nếu bạn đang tự do
đừng để họ lo
tẩy não
bạn

tôi yêu
cả vết xăm
trên đùi bạn

trong bóng đêm
bạn không phải là điếm
bạn luôn tôn trọng
chính mình

tôi yêu bạn
khi bạn
bay tự do như bướm
chết đuối
trong ánh sáng

sự báng bổ
trong lĩnh vực đá cuội
không phải chú Cuội
khi tôi kéo hai chiếc ghế mây
nhìn
và hai cặp kính trí thức đang nhìn nhau, lấp lánh

tôi muốn hiểu
nhưng chỉ nghe những lời chế diễu
dã man

nhưng Chúa ơi
không ai có thể cho tôi một cái gì
ngoài bạn…

2.
nếu bạn không nói bây giờ
vậy ai sẽ nói?
bầu trời có biến thành màu xám?

im lặng, nỗi tuyệt vọng của cô ấy
vũ trụ của cô ấy
có thể hơi hẹp, và buồn

linh hồn cô ấy, cơ thể cô ấy
và bộ nhớ của bạn
màu mưa màu nắng
vị mặn
của máu

như bầu trời mãi mãi màu xám, mỗi lần bạn nhìn lên…

3.
bạn xông vào phòng
giết tôi đi

đừng đánh bằng mũ bảo hiểm
đừng túm tóc
kéo lê hay đạp vào mặt

giết tôi bằng một viên đạn
có mùi thuốc lá
sớm chủ nhật
và ly trà
ngọt đắng như những lời tạm biệt

giết tôi bằng một thanh kiếm
bọc trong một cơn mưa
và cánh hoa hồng
tiếng kêu của nàng lúc nửa đêm
tuyệt vọng…

4.
đàng sau sự im lặng
tận đêm hôm đó
khi tôi cố gắng giữ lại những giọt nước mắt
và giấu những tiếng nức nở
đang bùng nổ bên trong
cơ thể mệt nhọc

và linh hồn bị tàn phá của
tôi, tự hỏi;
– nếu tôi bị chết ngay đêm đó
liệu họ có nghĩ rằng tôi tự tử?
hay cảnh sát sẽ nói:
– Đã bị giết bởi sự im lặng
trong cô đơn…

5.
đúng hay sai
ngắn hoặc dài
đậm hoặc nhạt
Viết

nếu bạn biết
tôi chỉ có một giấc mơ

đêm qua
có một bầy dơi
tất cả bọn chúng đều lộn ngược
như mực
bên trong một cây bút

Viết
ghê sợ và mệt mỏi đêm nay…

6.
cuộc sống là niềm vui
cho đến khi bạn chạy trốn
khỏi lũ quỷ

cho đến khi bạn cảm thấy ánh sáng như một chiếc lông
chim
mà nàng thích
còn hơn cả bạn

7.
khi bạn bỏ đi cơ thể tôi bắt đầu run lên
dạ dày tôi đau đớn và trái tim tôi tan vỡ
ngực tôi bốc cao lên và tôi cảm thấy đau, vì
bạn không yêu tôi, bạn chỉ muốn tôi…

8.
tôi đã đánh cắp nụ cười của bạn
để có được đôi môi của bạn
bạn nhớ không?

nên vị ngọt
lấp đầy buổi sáng tối của tôi
bạn nhớ không?

bạn lấy lại một lát cắt cơ thể tôi
như lấy miếng ngon của cuộc sống
bạn thả nó đến vùng đất thật xa
trong một bình thủy tinh
lung linh như thơ bạn

và thân xác bạn biến mất
vào màu sắc của địa ngục
đốt cháy với ngọn lửa không bao giờ chết

9.
hoa hồng, không làm bạn hài lòng
để sống
theo những lời hứa
đổ máu

bạn đã thề với cuộc đời sẽ cứu tôi
nhưng tôi đã sai lầm thêm một lần nữa

hoa hồng, màu đỏ đẫm máu
tại sao bạn mơ ước những cái gai?

tại sao bạn mơ về
sự công bằng mà bạn biết là không bao giờ có?

cái ác đã còng tay cánh hoa
trong vòng xoáy vĩnh cửu của thời gian
hơi khốn nạn

bạn nói: – có lẽ tôi sẽ tiết kiệm một số tiền
để mùa thu đi xa

bạn nói điều này bởi vì bạn đã đau đớn trong sự tỉnh thức của
Tôi

tôi
chỉ có thể thay đổi đời mình bằng cách làm những chiếc lá
không bao giờ bình an

10.
đêm nay
tôi trở lại với bóng ma của tôi
lắng nghe giọng nói như thôi miên

điên cuồng của nó

tất cả những gì tôi cần là cái chết
của những kỷ niệm
vỗ cánh

đột nhiên
con ma run rẩy
mở cửa bước vào

nó rũ xuống đau đớn
và tôi treo lơ lửng
trong không gian giữa bài thơ và sự hối hận
như một đám mây

đám mây
trở thành một dấu chấm hỏi

tôi tắt đèn
và hỏi tất cả mọi người
bạn, giọng nói, bóng ma
đám mây, và cả tôi
đang chìm vào bóng tối
hơn hơn nữa

làm bài thơ không biết cách diễn tả
con ma…

11.
tôi có thể chia sẻ bầu trời này với bạn không?
để cả hai chúng ta cùng nhìn lên
một đại dương những ngôi sao
để mọi người khi nhìn vào mắt bạn
sẽ thấy một triệu vì sao

nhưng đôi mắt của bạn lúc nào
cũng ở rất xa

vì vậy, thay vào bầu trời
chúng ta sẽ chia nhau một tấm chăn màu xanh
mong manh
hy vọng?

chúng ta chia sẻ tấm chăn
và nghĩ rằng chúng ta đã chia sẻ cả bầu trời này
bạn và tôi?
tôi hay bạn?

tôi mong chờ ánh mắt như những ngôi sao của bạn

nếu không, tôi sẽ thay thế bầu trời
bằng tấm chăn tôi đang có
vì nó
cũng khá đẹp

bạn không thích như vậy sao?

12.
bài thơ con sói hoang
luôn luôn và mãi mãi
tru dưới ánh trăng

mặt trăng khuyết
như vết thương lên da non
đang đầy trở lại
trăng tròn

mặt trăng đầy trăng
nó đã được chữa lành
qua rèm phòng ngủ nó bay vào bạn

mặt trăng, tình yêu của tôi
nó đang nhìn bạn
đêm nay
say và
ngủ…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

only the sunrise was a diluted orange | Lê Vĩnh Tài

Phu Quoc, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

all the poems were in a sky blue
only the winning poem was in red

all the moons were blue
only the sunrise was a diluted orange

all the leaves were bending over smiling
people were the only ones looking up crying

the day Mother rode the golden wind
headed for the sky turned into a silver star

all the poems were singing
in harmony, the blues

April 2021

tất cả những bài thơ đều màu xanh da trời
chỉ bài thơ được giải là màu đỏ

tất cả mặt trăng cũng đều màu xanh
chỉ có bình minh màu cam pha loãng

tất cả lá cây đều cúi xuống mỉm cười
chỉ con người hay nhìn lên và khóc

ngày Mẹ cưỡi cơn gió màu vàng
bay lên trời thành ngôi sao màu bạc

tất cả bài thơ đều hát
chỉ một màu xanh


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.