this is not a poem | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Trần Băng Khuê

1.
it’s your eyes
your smile

the poem
a moment of madness
as I recall
the moment you flew away like smoke
abandoned me

2.
this is not a poem
it’s etched in our memories
faces of our friends
in chalk

3.
this is not a poem
it’s a cardboard box
forgotten at the back of the house
you stared at it from your bedroom window
saw a leaf
fell out of it
you suspect
it’s not a leaf because of the protruding lines
they looked like veins

it drifted, shedding everything
it was literally stripped naked
and you’re left with
nothing…

so, you retreated
undid your buttons,
slowly loosened your hair, exhaled
your veins protruding, twisted like leaves

all you needed to do was to
stand and watch
everything
unravelled in front of you
perhaps…

4.
this is not a poem
but the readers were drowning
in your smile

as though someone had just licked their lips
as though we’re all tapping each word in unison:

– this is not a poem
it’s the slash of a knife
through
all of us

5.
The poem, what is it?
us staying up all night
kindling a fire
smoke burning our eyes
all might hear
were crying and chatter

to damnation
were your romantic verses

suddenly
we’re falling like tears

falling and running
falling and burning

we thought
we’re as free as summer
hot wind
raindrops like the heat
burning between our thighs
to the moment we’re nothing
but ashes

6.
this is not a poem
it’s the cause of the rain
cause of the wind
clouds
announcing your disappearance
into clouds of sadness

remember
the sky is like a home with grey ceilings
like letters

Eden with nothing but lighting and thunder
something smaller
small tiny tiny
you felt every drop
seeping slowly through you
while you
were alone at the height
of the sky
singing the entire night

living is a single
breath
that you dare never
lose

perhaps one day you may truly
catch up with what has been imagined
as did the Confederation
oh dear god
this bloody nation…

August 2021

đây không phải là một bài thơ  

1.
nó là đôi mắt của bạn
nụ cười của bạn

bài thơ
chỉ là một sự điên rồ
tôi nhớ
lúc bạn bỏ tôi bay đi
như khói

2.
đây không phải là một bài thơ
nó chỉ là bộ nhớ
vẽ gương mặt bạn bè của chúng ta
bằng phấn

3.
đây không phải là một bài thơ
nó là một cái hộp giấy
bỏ quên sau ngôi nhà. Bạn
nhìn nó từ cửa sổ phòng ngủ
và bạn thấy
nó đang thả một chiếc lá
bạn nghi
nó không phải là chiếc lá vì nó
có những đường gân như mạch máu

nó đang bay, thả và cởi bỏ, nó
gần như trần truồng
và bạn không
còn gì cả…

vì vậy, bạn lùi lại
mở nút áo, từ từ cởi
mái tóc, bạn thở ra
các tĩnh mạch của bạn cũng vằn vèo như lá

bạn
chỉ cần đứng và xem
tất cả
những trò đang diễn ra
có lẽ…

4.
đây không phải là một bài thơ
nhưng người đọc chết đuối trong nụ cười
của bạn

như đôi môi của ai vừa liếm
như chúng ta cùng nhau gõ từng chữ:

– đây không phải là một bài thơ
nó là vết dao cắt
vào tất
cả chúng
ta

5.
bài thơ, nó là cái gì ấy nhỉ?
chúng ta từng suốt đêm đốt lửa
khói làm bạn cay mắt
vừa khóc vừa kể
cho người khác nghe

những bài thơ lãng mạn đến khốn
nạn của mình

chúng ta từng tự nhiên
chảy như nước mắt

chảy và chạy
chảy và cháy

chúng ta
từng nghĩ mình tự do như mùa hè
gió nóng
giọt mưa như vết bỏng
giữa hai đùi
cho đến khi bị vùi
thành tro bụi

6.
đây không phải là một bài thơ
nó làm mưa
làm gió
nhưng những đám mây
thông báo rằng bạn đã biến mất
vào đám mây buồn

bạn nhớ
bầu trời như căn nhà có trần nhà màu xám
như những con chữ

khu vườn chỉ có sấm sét
và một cái gì đó nhỏ hơn
nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ
bạn cảm thấy từng giọt
chui vào
và bạn một mình
trên trời và
hát
cả đêm

cuộc sống là một hơi thở
duy nhất
mà bạn không bao giờ dám đánh
mất

có lẽ một ngày nào đó bạn sẽ thực sự
bắt kịp với trí tưởng tượng
như nhà nước
đất nước ôi…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

those amongst you have disappeared into the dark | Lê Vĩnh Tài

Phú Quốc, Việt Nam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

those amongst you have disappeared into the dark
so

run
run
run

my mother’s hope was in a boat
drifting out at sea
where many have lost their lives

you should run
as mother did try to swim

not out at sea but
on land
in the vast ocean of the past
you’re flying

you’re running
your village and the fields have also disappeared
there’s nowhere left for you to rest, squeeze in a cigarette
stretch those arms and legs

you should run
since there’s no one’s left by your side
run

run as my mother’s long ago dream of running through the fields
where they all lay silent
at the bottom of the sea

run
keep running
run as far away as you can

climb
higher
climb higher

the slippery human fate
all alone
no one gets to escape it

you’re aware
it’s not the sea
but all the fields are now
in pitch black darkness
stricken
silent
________

những người đi với bạn đã biến mất vào bóng tối
ai cũng vội

chạy
chạy
chạy

như ngày xưa mẹ cũng từng hy vọng với một con thuyền
trôi ra biển
và nhiều người mất xác

thôi bạn cứ chạy
như ngày xưa mẹ từng cố bơi

không phải biển
bạn đã lên bờ
đại dương mênh mông đã thành quá khứ
bạn bay

bạn cứ chạy
không còn cánh đồng và ngôi làng của bạn
để bạn có thể nghỉ chân và hút một điếu thuốc
nằm duỗi hai chân và hai tay

bạn cứ chạy
không còn ai bên cạnh
cứ chạy

chạy như ngày xưa mẹ từng mơ được chạy trên đất liền
khi mọi người nằm im
đáy biển

chạy
cứ chạy
bỏ chạy

chèo
mái chèo
cheo leo

phận người trơn trượt
không có ai bao vây
không có ai bỏ trốn

bây giờ bạn biết
không phải biển
mà cả cánh đồng
cũng tối thui
cũng bùi ngùi
im lặng
_____
December 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

those are the reasons the haiku has forever doubled in length | Lê Vĩnh Tài

Moonlight. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

THE HAIKU HAS DOUBLED IN LENGTH

hence she
is stuck

as the autumn
lay waiting
for the coming of winter

THOSE ARE THE REASONS

you hate poetry, with
the rhymes thrown around
without reason

and not rhythming
for no reason at all
ò ó o…

FOREVER

the frame of time in which you’ll find
the answer you have been looking for
makes the question forever changeable
_____
April 2019

BÀI HAIKU ĐÃ DÀI GẤP ĐÔI

nên nàng
bị mắc kẹt

như mùa thu
cứ nằm chờ
mùa đông tới

ĐÓ LÀ LÝ DO

bạn ghét thơ ca, khi mà
vần vèo cứ ném ra
không có lý do

và không vần
cũng không có lý do
ò ó o…

BẤT TẬN

thời điểm bạn tìm thấy
câu trả lời bạn đang tìm
làm câu hỏi luôn luôn thay đổi


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Threats | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


If you’re a book
I would read you more than once

If you’re a dream
I would never wake up

If you’re a star
I would never look down

If you’re a flower
I would never look up

If you were mine
I don’t know what I will do
But, I will do it

ĐE DỌA



nếu bạn là một cuốn sách
tôi sẽ đọc lại bạn

nếu bạn là một giấc mơ
tôi sẽ không bao giờ thức dậy

nếu bạn là một ngôi sao
tôi sẽ không bao giờ nhìn xuống

nếu bạn là một bông hoa
tôi sẽ không bao giờ nhìn lên

nếu bạn là của tôi
tôi không biết tôi sẽ làm gì
nhưng tôi sẽ làm
_____
SEPTEMBER 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

timelessly love shall belong to us | Lê Vĩnh Tài

Trần Băng Khuê

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

as you slept
a storm brew up high in the clouds
March 8th the wind was cold 

– was that a haiku?

when Romeo and Juliet couldn’t simply watched each other sleep
the breeze of time
blew away your memories

you kept saying love is sweet
I’ve never known
such breeze of time
these constant gentle breeze
scents of lilac

time and time again
love shall belong to us
because I touched
your soul with my finger

we’ll love each other till it’s possible
no mention of
August third…

Romeo Romeo where art thou Romeo?
the remaining idiot
curled up inside a cavity of your heart…

nằm ngủ
đám mây đang mưa gió trên cao
gió lạnh ngày tám tháng ba

– đó có phải là bài thơ haiku?

khi Romeo và Juliet vẫn nhìn nhau không ngủ
cơn gió của thời gian
thổi bay những ký ức của bạn

bạn cứ nói tình yêu ngọt ngào
tôi không bao giờ biết
những cơn gió của thời gian
cứ nhẹ nhàng thổi
mùi tử đinh hương

mãi mãi
tình yêu sẽ thuộc về chúng ta
vì tôi đã chạm vào
và tâm hồn bạn đã chạm ngón tay tôi

chúng ta yêu nhau đến khi nào có thể
không kể
tháng tám ngày ba

Romeo Romeo đang ở đâu?
chỉ còn rô-méo-ô
đang nằm chèo queo trong tim bạn…
_____
MARCH 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

trilogy | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I WAS NOT BORN INTO THIS LIFE TO DIE

A decimated spirit?
A dream in pieces?
A battered heart?
A desperate cry?

Will you not acknowledge me?
Am I here?
Or I’m rather gone?
Elsewhere?

Rather content hidden 
behind laughter? Though 

I want to scream 
I want to cry, though
I will never admit that
I rather die

The inaudible words
– I’m fine

Where were the angels?
Where were you yesterday?
Where are you now?

The demons are ripping my heart apart
Will you be my victor?

Will you be my saviour?
I doubt it

Can’t you see me dying
Lying there in coming into the light 
in the dark

It’s not a paradox
not sarcasm, don’t bother asking
R u o k

I don’t want to lie
My brain is fighting to survive
But my heart is tired 
it has given up

I’m laughing or crying?
Have I abandoned everything to I again tried?
I’ve fallen or have I taken flight?
Me failing to remember whether I have ever lived
Death is but a dream

Should I just let go?
I just want to cry, is that’s okay?
All I want is to breathe, is that’s okay?
Was I not born to die?

But for the moment I’m still in my mother’s womb
I am yet born to this life to die

ANOTHER BREATH BEFORE I DIE

I’m weeping bloody tears
The aching, injured teardrops

So what if I’m crying?
Over a paper cut, scraping
My finger jammed in the door.

A single tear, scream
Or was it just a dream?

What if it wasn’t a dream?
Will you still have your regard?
Will I still reside in your heart?
When our lives are invariably different

When you’re able to wake up tomorrow
While I remain asleep
I don’t want you to cry
I’m now far away amongst the stars

Peace has abandoned me
The nation unruly
Its ruler cruel

Save me 
I can not breathe

Save me
Save me, please
Because I can not
Die

I’m still curled up in my mother’s womb

I AM WHERE I WANT TO BE

I am home
laughing
smiling
crying
I sleep so I may tomorrow rise
like the sun, and it will resent me for rising
before the dawn

The uselessness of  me begging for colours from the rainbow 
So my heart could be red and my bones white
the rainbow will never reply
since the Sun has yet to rise
since I’m still fast asleep
since I failed to rise

Why?
Why me?
Why did I fail to rise?

I’m strong or the earth is harsh
Why did the sunrise after I?

What’s wrong with crying? 
Or it hurts when you laugh?
The sun concur
Fortunate is the brilliant sky
Brilliant even when I’m tired
The entire night

Will I be treated?
Will I be saved?
Can I still be me?
Or is there no good left in this world?

I want to go back, to a place of pride
I want to go home
home to my mother
Last night…
_____
January 2021
—–

3 bài thơ

TÔI VẪN CHƯA ĐƯỢC SINH RA ĐỂ CHẾT 

một tâm hồn tan nát?
một giấc mơ tan nát?
một trái tim tan nát?
một tiếng kêu mệt mỏi?

bạn có thấy tôi không?
tôi có ở đó không?
hay tôi đã đi rồi?
tôi đâu?

tôi vẫn hạnh phúc
sau tiếng cười, bạn còn nghe thấy không?

tôi muốn hét lên
tôi muốn khóc
nhưng tôi sẽ không thừa nhận
rằng tôi muốn chết

tôi sẽ thì thầm
– tôi ổn
.
này những thiên thần, các bạn đang ở đâu?
một ngày trước, tôi nhìn thấy các bạn
nhưng bây giờ các bạn còn ở đó không? 

ma quỷ đang xé nát trái tim tôi
bạn có thể chiến đấu?
vì tôi?

bạn có thể cứu tôi không?
tôi không nghĩ vậy

bạn có thấy ánh sáng dần tắt
bóng tối từ từ tỏa sáng

đừng nghĩ tôi nói ngược 
đừng nghĩ tôi nói mỉa 
đừng hỏi tôi có ổn không

tôi mệt mỏi khi nói dối
não của tôi chiến đấu để sống
nhưng trái tim tôi chiến đấu để chết
nó đã mệt 

tôi cười hay tôi khóc?
tôi bỏ đi hay tôi cố gắng thêm lần nữa?
tôi ngã xuống hay tôi bay lên?
tôi quên mình chưa sống 
cái chết thành giấc mộng

tôi có thể buông tay không?
tôi chỉ biết khóc thôi được không?
tôi chỉ biết thở thôi được không? 
không phải tôi sinh ra để chết sao?

nhưng bây giờ tôi chưa được sinh ra 
mẹ vẫn chưa sinh tôi ra để chết 

MỘT HƠI THỞ NỮA CHO ĐẾN KHI TÔI CHẾT  

tôi khóc những giọt nước mắt máu
những giọt nước mắt đau đớn
những giọt nước mắt bị thương

nếu tôi làm điều đó thì sao?
một vết cắt trên thịt da hay là một vết xước
hay đó chỉ là cánh cửa 
ai đã quên đóng lại 

một giọt nước mắt, một tiếng hét
hay đó chỉ là một giấc mơ? 

nhưng nếu không phải giấc mơ thì sao?
bạn sẽ nhớ tôi chứ?
trái tim bạn sẽ đau?
dù cuộc sống chúng ta không giống nhau

nếu ngày mai bạn thức dậy
nhưng tôi tiếp tục ngủ
bạn đừng khóc
tôi ở tít trên cao như những vì sao

bình yên chạy trốn khỏi cuộc đời tôi
đất nước thì hỗn mang
kẻ cai trị thì tàn ác 

hãy cứu tôi
vì tôi không thở được

cứu tôi với
cứu tôi với
vì tôi không thể
chết 

tôi vẫn còn chưa được mẹ sinh ra   

TÔI ĐẾN NƠI TÔI ĐẾN 

tôi đến nơi tôi về 
tôi cười
tôi mỉm cười
nhưng tôi tự khóc 
lúc đi ngủ vì ngày mai khi tôi mọc
mặt trời nhìn thấy tôi 
mặt trời không tha thứ cho tôi
vì đã mọc trước người 

tôi xin cầu vồng cho tôi màu sắc 
cho trái tim tôi màu đỏ xương tôi màu trắng 
nhưng cầu vồng im lặng 
vì mặt trời chưa mọc 
vì tôi chưa ngủ dậy 
tôi đã quên mọc

tại sao?
tại sao tôi?
quên mọc? 

tôi mạnh mẽ hay thế giới quá khắc nghiệt 
tại sao mặt trời mọc sau khi tôi mọc?

khóc có sao không? cười có đau không? 
mặt trời cũng vậy
nhưng còn may là bầu trời có ánh sáng
để rực rỡ sau khi tôi mệt 
cả đêm

tôi có thể được chữa khỏi?
tôi có thể được cứu không?
tôi có thể là tôi?
hay cuộc sống không còn gì tốt đẹp?

tôi muốn quay trở lại, nơi tôi đã đứng
tôi muốn đến nơi tôi đã về 
với mẹ 
đêm qua…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

two poems | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.
I’m 54 when I was 6 years old
48 years ago
I had never imagined
now the only thing to
do
is Facebook

I’ve left my studies approx the year 90
29 years before
when I was still 25

now I compose 20 poems each week, 52 weeks each year
year-round
often exhausted without rest, the number 48 pops into my head
and remember the last day, 54 years ago
not only poetry
I’m already schmaltzy

I could look back at 31
or begin at 6
no?

or am I 18
when there’s nothing but up
in Nirvana, pieces of rhythmic poetry
melodies…

2.
poetry
not a mental illness
it’s just stuck in a darkroom
to escape
as rays of joy

when a room is locked
it’s an invocation of nonsense
and evil

it
could crawl out from a small hole, so you can see
what’s on the other side

it could be a keyhole
you need a key
to open the door

but you’re afraid, refuse to crawl into the hole
it still takes advantage of that light
though small
as though someone is peeking through your keyhole

the light shall show you
the continuous process of recycling
in this life everything
more importantly, you will use the dark to see
who actually writes poetry?

when you compose it
even while you’re pretending
complaining, screaming
but in the end
all you can do is laugh
awkwardly
and alone

people seem to not hate your composition, you’re nothing but
a wax doll
you think life is all roses, soft
but totally without meaning

HAI BÀI THƠ

1.
tôi 54 tuổi khi tôi 6 tuổi
48 năm trước
chưa bao giờ tôi biết
rằng bây giờ tôi chỉ còn lo
cho
phây bút

tôi bỏ học khoảng năm 90
29 năm trước
nơi tôi vẫn còn tuổi 25

bây giờ tôi làm 20 bài thơ mỗi tuần, 52 tuần mỗi năm
quanh năm suốt tháng
đôi khi mệt quá giải lao, tôi nghĩ về số 48
và nhớ ngày cuối cùng của 54 năm trước
không chỉ thơ
mà mình cũng sướt mướt

tôi có thể quay lại 31 tuổi
hay bắt đầu từ 6 tuổi
không?

hay là tôi chỉ mới 18 tuổi
cái thời suốt ngày nghĩ mình sẽ lên
thiên đường, cùng với những bài thơ vần điệu
du dương

2.
thơ
không phải là căn bệnh trầm cảm
nó chỉ bị mắc kẹt trong một căn phòng tối
và khi thoát ra
đó là ánh sáng của hạnh phúc

vì khi căn phòng bị khóa
lại là câu chuyện của sự vô lý
và độc ác


có thể chui ra từ một lỗ nhỏ, để bạn nhìn thấy
những gì nằm ở phía bên kia

nó có vẻ như là lỗ khóa
bạn cần một chìa khóa
để mở cửa

nhưng khi bạn sợ, và từ chối chui vào lỗ
nó vẫn tận dụng lợi thế của ánh sáng
nhỏ nhoi đó
như thể vẫn có kẻ nhòm qua lỗ khóa
của bạn

ánh sáng sẽ cho bạn thấy
quá trình tiếp tục tái chế
mọi thứ trên đời đều có thể
và quan trọng hơn, bạn sẽ sử dụng bóng tối để xem
ai mới là kẻ làm thơ?

khi bạn làm ra nó
mặc dù giả vờ
phàn nàn, la hét
cuối cùng
bạn cười, một mình, bẽn lẽn

vì nếu làm ra nó mà không bị ai bịt mũi, bạn chỉ là
một bức tượng sáp
cuộc đời bạn có thể thơm, mềm
nhưng hoàn toàn vô nghĩa…
____
DECEMBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

tám bài thơ | Lê Vĩnh Tài

The Sydney Harbour Bridge by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the words you tried to write on the water
now burst bubbles

the water shimmering with smiles
the place where you were born
framed in the bubbles were dreams

in the palm of your hand
Mother has noted a word
something like immortality

Mother does not know that your life is a mere moment

like a seed
Mother knows hid an eternity
your palms are overflowing with your sorcerous 
not everlasting words
because you have no time left

2

without water
you write on a tree
while it burns

it rains
and you’re the tree
you’re wet

an appearance
like the appearance of your life
the world is being cloned
you’re afraid
to face a face
that do not want to be you
you are in a word
do not want to die
be buried 

you’re a green coloured doll
appeared in human flesh 

you breathe
exercise
write poetry

even when you are as green
as grass

you have hope in the Creator 
you have Their grace

but They continued to order the ravens
to surround the frail dark child

Where is this boundless generosity
where did the words go? You also ran so you could be cool
like cigarette smoke?

you’re lying on an egg
white shell
like the numeral zero, you’re devoid of colour

you are zero

6

you yawn like a fish
swimming in the shallows
muddy
and despicable

you loathe the shallow
it’s full of mud

but you have a fondness for Eden

there (in Eden)
you discover a species of butterfly

waiting for a speck of dust in its eyes
with tiny palms
like the first summer storm
absent of mist

there’s a turtle in your mind
through the wind and sunlight
moving forward with purpose

the incarnation in the palm of your hand
damp with sweat
you kindle the burning coal around it
and the words bloom

one cold night
the schizophrenic storm
spits you out onto the sidewalk

smelling of the earth and wet flowers 
your smooth muscles
twitches

you’re not a dog
you are the word
born to starvation

your mother died in some wild accident
because the villagers were superstitious and foolish

violence returning with more violence
and there’s the dried up river in your soul

now darkness
futility is you

on the moss strewn roof
who shall be there when you cry
as the sky remain silent perched on a leaf
where you reside 
with the meaningless vows
like the way you were pulled down the water long ago
together with your dreams

above water
you’re lonely and alone
the day you die
on your way
the vernacular accelerating
running
with all its strength kicks you
in the gut

then, you’ll say
there’s the moon 
broken pieces
in your gut
and you’ll smile

a moon, a rabbit
like a cat
meowing the rhythmic rhymes 

we’re void of glory
we’re wandering
quietly retaining so many pages
as the letters takes us into a story

it tried to write on water because of its pain
hoping someone might read it

the words
an affliction on the nonsensical choruses
tear of pathetic greatness
no one will ever know unless
you fight and resist the eternal ego of your soul
where you will find a shadow
licking the dark

you will be in pain
aware that your shadow
blisters in a fire
while you prepare a meal

the fire
in every one of your sentences
different in provocation
timidly introduced itself
attentively listened
to the whimper and cries of those
around sad and afraid

you collected the data
hid it
to accidentally reveal it 
(you idiot)

in the ground
shiny
awaiting the unravelling drama of a fool
reveals in pomp and ceremony
the hymns and prayers

allow the lie
and the idea of the poem 
about a female Spider
mirrored upon a yellowing leaf
the reflection of a big fish 
consuming a deceased spirit
that’s you
drowning 
in rainwater

1

những con chữ bạn từng cố viết lên mặt nước 
giờ vỡ thành bong bóng 

nước lấp loáng những nụ cười 
nơi bạn được sinh ra 
và tắm trong bóng dáng của những giấc mơ

lòng bàn tay của bạn 
mẹ còn kịp chép một chữ
kiểu như bất tử 

mẹ không biết đời bạn chỉ là một chốc lát 

nhưng một hạt giống 
mẹ biết chính là nơi ẩn núp vĩnh cửu
lòng bàn tay đầy những con chữ ma thuật của bạn 
không phải vĩnh hằng
vì bạn không còn thời gian

2

không có nước 
bây giờ bạn viết lên một cái cây 
khi nó bị đốt cháy 

mưa 
bạn là một cái cây 
bị ướt

3

sự hiện ra
như đời bạn hiện ra 
trong thế giới đang được nhân bản
bạn đang sợ hãi 
một khuôn mặt 
bạn không muốn là bạn 
bạn là con chữ 
bạn không muốn nát nhừ 
trong lòng đất 

4

bạn là con búp bê màu xanh
đi đến trong xác thịt
của con người

bạn thở
bạn tập thể dục
bạn làm thơ

cả khi bạn đã xanh 
như cỏ

5

bạn hy vọng vào Thượng Đế 
và phép màu 

nhưng Người điều khiển các con quạ
vẫn vây khóc quanh một đứa trẻ 
màu đen và ốm yếu

ở đâu và bao xa 
những con chữ đã bay đi? bạn cũng chạy để có màu xanh
như khói từ điếu thuốc lá?

bạn nằm trên một quả trứng 
vỏ của nó màu trắng 
giống như một số không, bạn không có màu sắc

bạn zero

6

bạn ngáp như cá
khi phải bơi trong vũng cạn 
bùn 
và sự khốn nạn 

7

bạn ghét vũng cạn 
nó đầy bùn

nhưng bạn lại yêu khu vườn

8

ở đó
bạn khám phá ra loài bướm 

chờ đợi một hạt bụi trong mắt 
hai bàn tay của nó nhỏ bé 
như vòi hoa sen đầu tiên của cơn mưa mùa hè
không có sương mù 

trong tâm trí bạn có một con rùa 
trong gió nắng 
cố di chuyển tới một mục tiêu 

sự hóa thân trong lòng bàn tay 
mướt mồ hôi 
bạn đốt than trên chúng 
và chữ nghĩa trở thành hoa

một đêm lạnh giá
vòi hoa sen tâm thần phân liệt của cơn mưa
phun bạn ra trên vỉa hè

với mùi của đất, hoa ướt đẫm 
và các cơ trơn của bạn
co bóp 

bạn, không phải là một con chó
bạn là con chữ
sinh ra để chết đói

mẹ của bạn đã chết từ một cơn hoang dã 
bởi dân làng u muội 

sự bạo lực đem lại bạo lực 
và con sông khô cạn trong linh hồn 

bây giờ nó là bóng tối
bạn là hư không 

trên mái nhà xanh rêu 
ai sẽ nằm khóc cùng với bạn
và bầu trời nằm im trên chiếc lá 
nơi bạn vẫn nằm 
với những lời thề vô nghĩa
cũng như ngày xưa bạn chìm vào nước 
với những giấc mơ 

bạn nổi lên 
cô độc lẻ loi
dọc theo con đường này vào buổi chiều, chữ nghĩa sẽ lấy đà
chúng chạy
lấy hết sức để đá vào
bụng bạn 

sau đó, bạn sẽ nói
có mặt trăng trong số mảnh vỡ 
trong bụng 
và bạn sẽ mỉm cười 

một mặt trăng, một con thỏ
giống như một con mèo 
meo meo của vần điệu 

chúng ta không có vinh quang
chúng ta lang thang 
ẩn chứa rất nhiều trang
khi các con chữ dẫn vào câu chuyện

đau đớn đã làm cho nó cố vẽ lên mặt nước 
để ai đó còn đọc

con chữ 
lấn át các điệp khúc vô nghĩa 
giọt nước mắt của sự vĩ đại thảm hại đó
không ai biết trừ khi 
bạn chiến đấu chống lại những cái tôi vĩnh cửu của linh hồn
bạn 
bạn tìm thấy một cái bóng 
liếm lên bóng tối 

bạn trở nên đau đớn
biết rằng bóng của mình 
bỏng trong lửa
lúc bạn nấu cơm

rằng lửa 
trong mỗi dòng chữ của riêng mình
khác nhau về kích cỡ 
rụt rè tự giới thiệu 
và lắng nghe 
tiếng khóc và rên rỉ
của con người xung quanh buồn, sợ hãi 

bạn thu thập dữ liệu 
giấu đầu 
lòi đuôi 
giấu đuôi lòi đít

dưới mặt đất
lấp lánh, chờ đợi các kịch bản của kẻ ngu 
luôn luôn mở ra với những nghi lễ 
những lời cầu nguyện và bài hát

hãy để lời nói dối 
và câu chuyện của bài thơ
về một con Nhện cái, chiếu trên lá vàng tấm gương
phản chiếu một con cá lớn ăn một cơ thể vong linh
là bạn 
vẫn đang chìm trong nước 
mưa
_____
OCTOBER 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.