a symphony of root body and bough | Cư Sĩ Minh Đạt

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

more editorial than poetry Cư Sĩ Minh Đạt
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

derived from a debate
between artist & collector
in regards to the sapling of art
a symphony of root body and bough

heated debates
cold and sharp critiques
retorts from the heart
shaking with excitement
facing liberty
artist and collector though
on opposite banks of a river both
find their reflection
in the body of art

but this river of creativity will not only
reflect their faces
it reflects the sky and root
the world around them
as art in itself is a bough search for light

the world of art to me consist of
three parts: bough, body, root
equally deserving of praise

1. root – where darkness disappear into light

at the heart of the earth is darkness
but only there can the roots find its way

taking root is the path to surpassing ignorance
a personal journey to find a point of view
blindness to brilliance

root is where the artist return to altruism
where the soul is as free and as empty as
the inside of harden old bamboo
only then can
Nature and The Creator
flow through them form the sumpreme creation

if the root is weak the tree will break in a storm
if the root is strong the tree can welcome the strongest wind without fear

root is the quiet foundation
no one can see it but it has the deciding vote

it is the rest in meditation
the moment the artist no longer question “who am I”
living in itself is the answer
each stroke of the paint brush sound block

root will not show off
it will pass on the responsibility of presence to everything else

2. body – where the flow take shape

if root is unseen then body is the reveal

body is both knowledge and technology
philosophy and history of art that the artist
build and imbue

body is the architectural discipline that supports the streams of inspiration

without body or root there is nothing but silence and darkness
without the body to inspire no matter how ernest
it will be nothing but a figment of the imagination
wind blowing over the surface of a lake

body is a hard and old bamboo tube
where flowing through it is a stream of inspiration
without spilage or spatter
each layer of colour on the canvas
each note in a musical composition
each movement on the stage

equally the impression of practice
not ascetic but a practice that gives form
to what is formless

body is the bridge
between root and sky
between self and others
between rest and presence

3. bough – where art meet life

bough is where art connects with the world
of advertising, arbiters, mass, media, market

where art can be mislead
manipulated
put on a pedestal
rate

the more welcome is the wind
the more light hence as a result
more prone to the change in the weather

then again for such fear
as random wind avoids having a bough
without a bough it’s nothing but a lonely stick

art is no different
without the exposure
it can not interact with the mass
can not act as a bridge for the community

appraisal
marketing
media
notability
they are as a whole not the enemy
if the artist maintains a balanced moral compass
and inner beauty

when the heart is steady
criticism, marketing
they are mere leaves waving in the wind
no storm or wild wind that can uproot a tree

an outreaching bough provides shade
not an effort to show off

the nature of art is to welcome life
without losing the soul

4. please make sure the three levels lives in harmony – like a song as a whole

a healthy sapling have deep roots
steady body
outreaching bough

art is the same
altruism and knowledge being
a source of inner strength
is root

body is a physical manifestation
of knowledge philosophy technology

and bough
marketing the mass
sharing and proliferation

if root is idolised
art will be isolated
locked up hidden away
somewhere on a mountain top

and when only the body is praised
art will dry up
hollowed
left without a soul

to chase only after the bough
art is nothing but a show
shiny but brittle and empty inside

glorifying all three is an art that is faultless
root so the tree could rest
body so the tree could be whole
bough so the tree could breathe

5. when art is the way

the artist will become a collector of opinions
they interact with all three levels of the same tree

a collector view
the enviroment
institution
the mass
from the outside

the artist speaks from the heart
practice
being
liberty

and both of them are partially right

what I want to strive for is not to choose a side
but to discern how the tree thrive
when root body and bough in a beat lives in harmony

art is a bridge between heaven and earth

the artist not only nurture the root in a restful state
not only discipline and fine tune the body
not only encourage the bough to welcome the breeze

but also accept every thing as a whole
root, body, bough

all together sing the same song
a song of freedom of expression.

từ cuộc tranh luận giữa họa sỹ & nhà sưu tầm, nói về
cây nghệ thuật
bản giao hưởng của gốc thân và cành

có những cuộc tranh luận rực lửa
có những lời phê bình sắc lạnh
và có những tiếng nói cất lên từ trái tim đang run rẩy
trước tự do
họa sỹ và nhà sưu tầm
dù đứng ở hai bờ sông
đều cúi xuống dòng nước nghệ thuật và soi bóng mình nơi đó

nhưng nước không chỉ phản chiếu khuôn mặt
nước còn phản chiếu cả bầu trời
cả gốc rễ ẩn sâu bên dưới
và cả nhánh cành vươn cao tìm ánh sáng

với tôi
thế giới nghệ thuật có cả ba: có gốc, có thân và có cành
tất cả đều xứng đáng được ca ngợi

1. gốc – nơi bóng tối tan thành ánh sáng

dưới lòng đất là bóng tối
nhưng cũng chính nơi đó
rễ cắm sâu tìm nguồn mạch

gốc là vô minh được vượt qua
là hành trình một cá nhân đi từ mù mờ đến trí huệ

gốc là nơi người nghệ sĩ trở về với vô ngã
để thân tâm rỗng rang như ống trúc già cứng cáp
và chỉ khi đã rỗng rang như thế
Thiên nhiên và Thượng Đế
mới có thể chảy qua trở thành sáng tạo tối thượng

nếu gốc yếu cây sẽ gãy trong cơn bão
nếu gốc mạnh cành có thể đón gió mà không sợ cuồng phong

gốc là cái nền thầm lặng
không ai nhìn thấy nhưng lại quyết định tất cả

nó là sự tĩnh lặng của thiền
là khoảnh khắc nghệ sĩ không còn hỏi “ta là ai”
mà để chính sự sống trả lời
qua từng nhát cọ từng âm thanh từng hình khối

gốc không phô trương
gốc chỉ trao quyền hiện diện cho mọi điều khác

2. thân – nơi dòng chảy hóa hình

nếu gốc là cái vô hình thân là cái hiển lộ

thân là kỹ thuật là tri thức
là triết học là lịch sử nghệ thuật
mà nghệ sĩ gây dựng và hấp thụ

thân là kỷ luật là cấu trúc nâng đỡ cho dòng cảm hứng

không có thân gốc chỉ là bóng tối im lìm
không có thân cảm hứng dù mãnh liệt đến đâu
cũng tan biến như gió thổi qua mặt hồ

thân chính là chiếc ống trúc già cứng và đanh
qua chiếc ống ấy
dòng suối thần hứng tuôn chảy
không rơi vãi
không tản mát
mỗi lớp màu trên toan
mỗi âm thanh trên bản nhạc
mỗi chuyển động trên sân khấu

đều là dấu ấn của sự tu luyện
không phải tu luyện khổ hạnh
mà là tu luyện để có hình hài cho vô hình

thân là cầu nối
giữa cội rễ và bầu trời
giữa nội tâm và công chúng
giữa tĩnh lặng và biểu hiện

3. cành – nơi nghệ thuật gặp đời sống

cành là nơi nghệ thuật đụng chạm vào thế gian
đó là không gian của marketing,
của phê bình
của công chúng
của truyền thông
và của thị trường

đó là nơi nghệ thuật có thể bị hiểu sai
bị bóp méo
hoặc được tôn vinh
và cả định giá

cành đón gió và ánh sáng
nên cũng dễ bị gió bão quật ngã

nhưng không thể vì sợ gió mà không mọc cành
không có cành
cây chỉ là một khúc gỗ cô độc

nghệ thuật cũng vậy
nếu không dám bước ra ngoài
nó sẽ không thể giao tiếp với con người
không thể trở thành cầu nối cộng đồng

phê bình
Marketing
truyền thông
danh tiếng
tất cả những điều ấy không phải kẻ thù
nếu người nghệ sĩ giữ được trục đạo đức và thẩm mỹ bên trong

khi tâm đã vững
phê bình
marketing chỉ là chiếc lá vẫy chào gió
không phải cơn bão cuốn phăng cội nguồn

cành vươn xa không để khoe mình
mà để tỏa bóng mát

đó là phẩm chất của nghệ thuật
biết đón nhận đời sống
mà không đánh mất linh hồn

4. xin hãy giao hòa ba tầng – bài ca toàn thể

một cây khỏe mạnh là gốc sâu
thân vững
cành rộng

nghệ thuật cũng vậy
gốc là
vô ngã và trí huệ
là nguồn mạch nội tâm

thân là
tri thức triết học kỹ thuật…
là hình hài biểu hiện

và cành là
marketing và công chúng
sự lan tỏa và chia sẻ

nếu chỉ tôn thờ gốc
nghệ thuật sẽ thành ẩn tu
khép kín trong núi rừng

nếu chỉ ngợi ca thân
nghệ thuật sẽ thành sản phẩm khô cứng
rỗng
thiếu linh hồn

nếu chỉ đuổi theo cành
nghệ thuật sẽ thành showbiz
rực rỡ
nhưng dễ mục ruỗng

ngợi ca cả ba
đó là nghệ thuật viên mãn
gốc cho cây sức mạnh tĩnh lặng
thân cho cây dáng hình trọn vẹn
cành cho cây hơi thở của đời sống

5. khi nghệ thuật thành đạo

họa sỹ và nhà sưu tầm tranh luận
họ đang chạm vào những tầng khác nhau của cùng một cây

nhà sưu tầm nhìn từ ngoài vào
môi trường
thể chế
khung lý thuyết
công chúng

họa sỹ nói từ bên trong ra
thực hành
bản thể
và tự do

cả hai đều đúng với từng phần

điều mà tôi hướng đến không phải là chọn phe
mà là lắng nghe tiếng cây vươn lên
nơi gốc thân và cành giao hòa trong một nhịp thở

nghệ thuật là cây cầu nối trời và đất

người nghệ sĩ không chỉ chăm gốc trong tĩnh lặng
không chỉ mài thân trong kỷ luật
không chỉ mở cành trong gió đời

mà còn nhận ra tất cả là một
gốc, thân, cành

đều đang cùng nhau hát một bài ca
bài ca tự do của sáng tạo.


 Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

collective unconsciousness or the embodying of Noah’s work | Cư Sĩ Minh Đạt

Tác phẩm của Artist Noah - Hoàn Bùi

thơ Cư Sĩ Minh Đạt về tranh của Noah – Hoàn Bùi
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

eyes on branches
on the otherside of a dream
a river of gold twisting and turning through memory
here in one place
Noah in front of his canvas

bodies taking root
one with the soil
breathing in the dark

cattle dreaming by the gate
discerning the wiggle of a fish tail in the air

a dangling orb in the sky
not the moon
not the sun
but the eye of unconsciousness
infinitely open

the point of the ball pen shaking
beyond any physical force
but an intangible wind
Noah is there on his stool
but what comes pouring out him is no longer his
the curves found each other
browns and yellows warmer

in the layers of paint the Jungian archetype clearer
or appearance of an Eastern spirit
guiding the ink through a hundred lifetimes

each piece of work is a door
open to the depths
where time find each other
where the eyes are all knowing
precedes birth.

vô thức tập thể hay nhập thần trong tranh của Noah

mắt mọc trên thân cây
nhìn từ bên kia giấc mơ
dòng sông vàng uốn quanh ký ức
hội tụ về nơi đây
cùng Noah trước toan vẽ

những thân thể hòa vào rễ
thở cùng đất và bóng tối

bò mộng gác cổng
lặng nghe tiếng cá vẫy trong không trung

vầng tròn treo giữa trời
không phải mặt trăng
cũng chẳng phải mặt trời
mà là con ngươi của vô thức
mở ra vĩnh viễn

ngòi bút run lên
không bởi bàn tay
mà bởi cơn gió vô hình
Noah ngồi đó
nhưng dòng chảy không còn thuộc về anh ấy
những đường cong tự tìm nhau
những mảng nâu vàng tự ấm lên

nguyên mẫu Jung lặng lẽ hiện hình trong lớp màu
hay linh khí phương Đông nhập vào
dẫn dắt nét mực đi qua trăm kiếp

mỗi bức là một cánh cửa
mở ra miền sâu
nơi mọi thời gian gặp nhau
và mọi ánh mắt
đều biết từ trước khi được sinh ra.


 Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

minimalism | Cư Sĩ Minh Đạt

Nguyễn Thị Phương Trâm sketch by Đinh Trường Chinh

thơ Cư Sĩ Minh Đạt
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

a shadow not called a shadow
or the minimalist painter’s paradox

I watched someone drew a square
just a square
and said

I’m not trying to say anything
I just drew what I saw

I sat there with the painting for a long time
before it came to me…
a person who wants to represent nothing
a person who wants nothing at all
a person who does not want to be confined

and within such earnestness
quietly merge a shadow

the shadow of self-importance

lighter
hollowed
meditative
beyond ego is self-importance

it’s not dressed in silk
it sits there not as proud as expressionism
but it sits
shows up
leaning against a white wall in a whisper
compose wordlessly like a philosopher
and those eyes
continues to…
hope others see the minimalism in me

minimalism
less is better
where self-importance is admittedly minimal
sometimes where the largest ego is
well hidden

a Zen master once said

what we desire to throw away is perhaps
the most subtle form of attachment

someone who drew the square
wanting other people to see it only as a square
without meaning to leave a map
inside the heart of those who had seen it

they didn’t mean to paint emotion
and yet it had evoked a sense of emotionlessness

they were not trying to tell a story
and yet it had evoke a story about not telling a story

the art of self destruction
absolutely glorious
absolutely contradictory
and often absolutely necessary

I’m not against minimalist art
I just want to quietly ask:

who is the artist
why did the artist want to paint it
what is really happening here?

because sometimes the bough of peach blossom would clumsily draws childish ink blotches
with less substance than any perfect square

since true minimalism is not because I choose less
but because there is no one left to choose

minimalism does not begin with reducing the number of brush stroke on a piece of art
it begins with the artist become a part of what they can see

no longer need to paint
no longer need to know that they can see
no longer need to know wether what they see is beautiful or not

that much
art is no longer shape
colour
but brilliant silence

and if someone draws it again
it’s the aftershock of a presence
with not a need for praise
or negation

there’s a shadow
it’s called not a shadow
there’s an artist
thought they had disappeared
but in truth
more quiet then ever before… waiting for someone else to call it’s name

it is the most beautiful thing, but also the saddest
in art
and in each one of us

chiếc bóng mang tên không bóng
hay là nghịch lý của người vẽ tối giản

tôi từng thấy một người vẽ một hình vuông
chỉ một hình vuông
và nói rằng

tôi không biểu hiện gì cả
tôi chỉ vẽ điều mắt tôi thấy

tôi ngồi bên bức tranh ấy rất lâu
rồi tôi bắt đầu thấy…
một người đang rất muốn không biểu hiện gì cả
một người rất muốn không muốn gì
một người tha thiết được rỗng rang

và chính trong cái tha thiết ấy
một chiếc bóng lặng lẽ hiển lộ

bóng của cái tôi

cái tôi tối giản
cái tôi trống rỗng
cái tôi thiền định
cái tôi phi ngã

nó không khoác lụa là
nó không ngồi kiêu hãnh như chủ nghĩa biểu hiện
nhưng nó ngồi đó
hiện hữu
tựa vào vách trắng
thì thầm như một triết gia lặng thinh
và ánh mắt ấy
vẫn đang…
mong người khác thấy được sự tối giản nơi tôi

tối giản
càng ít càng tốt
nhưng cái tôi khao khát được công nhận là ít
có khi lại là cái tôi to lớn nhất
ẩn sâu nhất

một thiền sư từng nói

cái ta khát khao loại bỏ
có thể là hình thức tinh tế nhất của sự bám chấp

người vẽ hình vuông
và muốn người khác nhìn thấy chỉ là vuông
đã vô tình cài vào tâm người khác một bản đồ

người ấy không vẽ cảm xúc
nhưng lại gợi ra một cảm xúc về không cảm xúc

người ấy không kể chuyện
nhưng kể một câu chuyện về sự không kể chuyện

đó là một nghệ thuật tự phá hủy chính mình
rất đẹp
rất mâu thuẫn
và đôi khi rất cần thiết

tôi không chống lại hội hoạ tối giản
tôi chỉ lặng lẽ hỏi:

ai đang vẽ
vì sao lại vẽ
và điều gì thực sự đang hiện ra?

bởi đôi khi
một cành đào vẽ vụng
một nét mực run run như của trẻ thơ
lại trống rỗng hơn mọi hình vuông hoàn hảo

bởi nơi tối giản thật sự
không còn là tôi chọn sự ít
mà là không còn người chọn

tối giản không bắt đầu bằng việc giảm yếu tố trên tranh
nó bắt đầu khi người vẽ tan vào chính cái thấy

không cần vẽ nữa
không cần biết là mình đang thấy
không cần biết cái thấy ấy có đẹp hay không

chừng ấy
hội họa không còn là hình
là màu
nó là sự im lặng bừng sáng

và nếu ai đó vẽ lại
chỉ là dư chấn của một hiện hữu
không cần ca tụng
cũng không cần phủ nhận

có một chiếc bóng
tên nó là không bóng
có một người vẽ
ngỡ rằng mình đã biến mất
nhưng thực ra
chỉ là đang lặng lẽ hơn bao giờ hết… đợi người khác gọi tên mình

đó là điều đẹp nhất, nhưng cũng buồn nhất
trong nghệ thuật
và trong chính chúng ta


 Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

to mindfully go with the flow | Cư Sĩ Minh Đạt

thơ Cư Sĩ Minh Đạt tranh Bùi Chát
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

with Bùi Chát
art is his way of discerning the breeze
through his fingers
colours, the air in his lung
his hands the leaves in the wind

writing is how the vernacular
passes through the soul
the words never stay
falls
to silence

some brushstrokes begins not
ends not like sleep
mindfully goes with the flow

poems composed
before it is written
continues to live
beyond the last line

art beyond images
poetry beyond words
they mindfully go with the flow
the way ink spreads in a dream
the way time flows at the heart of a stone

me standing
watching
not to understand
just here
as the rain would in the rain
as the eyes would in the eyes
together go with the flow
to no where in particular
only to know that
there is this one time
I am mindfully going
with the flow



trôi & thức

với Bùi Chát
vẽ là cách
nghe gió thổi qua tay
màu sắc là hơi thở
và bàn tay là chiếc lá đang bay

viết là cách
để ngôn ngữ lách ngang qua một linh hồn
chữ không đậu lại
rơi
thành thinh lặng

có những nét vẽ
không bắt đầu
không kết thúc
trôi như một cơn ngủ biết mình đang tỉnh

có những bài thơ
viết trước khi viết
và tiếp tục sống
sau dòng cuối cùng

tranh không còn là hình ảnh
thơ không còn là ngôn từ
chúng trôi & thức
như mực loang trên mộng
như thời gian tan chảy trong lòng đá

tôi đứng xem
không để hiểu
chỉ để hiện diện
như cơn mưa đứng trong cơn mưa
như đôi mắt lặng trong đôi mắt
trôi cùng nhau
không để đến đâu cả
mà để biết
đã có một lần
tôi cũng trôi & thức

Acrylic, sơn dầu, oilstick.. trên canvas 2024 by Bùi Chát
Acrylic, sơn dầu, oilstick.. trên canvas 2024 by Bùi Chát
Acrylic, sơn dầu, oilstick.. trên canvas 2024 by Bùi Chát

 Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the folds of time | Cư Sĩ Minh Đạt

the folds of time by Cư Sĩ Minh Đạt

thơ và tranh Cư Sĩ Minh Đạt
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

Time does not only drifts
It folds

Like the light in one’s grasp
Slices of memory squashed

In the folds
The past touches upon the future
In a blink
A million autumn

Intangible roundabouts are the folds of time
The yearning in one’s heart
Where reason is nowhere
To be found

nếp gấp thời gian

thời gian không chỉ trôi
nó gấp lại

như bàn tay ôm lấy ánh sáng
như ký ức thầm lặng ép mình thành một lát mỏng

ở chỗ những góc gấp ấy
hôm qua chạm vào ngày mai
một cái chớp mắt
chứa cả triệu mùa thay lá

nếp gấp thời gian
không có hình thù
chỉ là những khúc quanh
mà trái tim ta nhớ
dẫu lý trí không còn tìm ra


 Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

CƯ SĨ MINH ĐẠT

A sketch of Cư Sĩ Minh Đạt by Nguyễn Thị Phương Trâm

thơ và tranh Cư Sĩ Minh Đạt
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch


Cư Sĩ Minh Đạt is one of Hoàng Anh Dũng’s pseudonym. The poet and artist currently lives in Hồ Chí Minh City, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.