In Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương trâm

Once humanised, the soul will glide across the surface of the water, liberally, full speed ahead. The body moves aside, like soil and water, like ashes and nothingness.

If the soul is a storm, then the body is the rain from those clouds? Ego is formed from curiosity, the beginning of the acknowledgement of the unconsciousness. And intuition, ever present, but not always acknowledged. In general we are thoughtful creatures but when it comes to making decisions we act solely on impulse. We have no idea how these emotions  have led us to react in such a way.

Human beings call upon their intuition so they may fly, since the past holds its weight, once they can fly, humanity will have time to think of their future. The future is not an echo of intuition, since intuition is not the present.

I’ve intuitively accepted you before I met you. It felt as though we’d already wandered together through the roads of a tiny town. The roads in a mountainous town with constant warning signs of dangerous slippery turns ahead, drive carefully since there are so many blindspots. Carelessness means you will needlessly lose your life. 

I can not wait for you. I will find someone to grow old, and when there’s a knock on my intuition, I will not argue, I will listen to the tiny flame.


September 2022



khi trở thành con người, linh hồn sẽ bay lượn trên mặt nước, ào ạt và phóng khoáng. Thân xác tách ra, như đất và nước, như cát bụi và hư vô.

nếu linh hồn là một cơn bão, thì thân xác là cơn mưa của những đám mây? Cái tôi được tạo ra từ sự tò mò, bắt đầu nhận thức về vô thức. Và trực giác, luôn tồn tại, nhưng không phải lúc nào cũng được thừa nhận. Chúng ta từng suy nghĩ rất kỹ lưỡng nhưng khi đưa ra quyết định chỉ vì chúng ta cảm thấy. Chúng ta không biết tại sao cái cảm giác ấy lại khiến chúng ta hành động theo nó.

con người kêu gọi trực giác để bay, vì quá khứ là trọng lượng, và một khi đã bay được, con người sẽ nghĩ về tương lai. Trực giác không nói về tương lai, dù nó không phải là hiện tại.

bạn đã xuất hiện trong trực giác của tôi trước khi bạn xuất hiện trước mặt tôi. Tôi cảm nhận chúng ta đã lang thang hết những con đường của một thị trấn nhỏ. Những con đường trong thị trấn vùng núi luôn cảnh báo về những đoạn uốn cong nguy hiểm, lái xe cần cẩn thận điểm mù và trơn trượt. Bạn đừng liều mà mất mạng oan.

tôi không thể chờ đợi. Tôi tìm một ai đó để già đi, và khi trực giác của tôi lên tiếng, tôi sẽ không tranh luận, tôi sẽ lắng nghe một tia lửa.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.


    1. Thank you Joni, the image was the view from the Elephant hotel at dusk on my trip to meet LVT for the first time, I was a little shy, but like him I trust my intuition even though there were those who were against a trip by a woman travelling alone.. It was interesting, it was my first time ever travelling so far alone. :))

      Liked by 1 person

      1. Oh my goodness. You are very brave Trâm. I hope that it was a wonderful experience. for you both. I hope one day you win some kind of truly honorary award for the work you do. A voice for so many. I just hold you in such high regard. Such a special person in such a selfish world in many ways. I talk mostly of my on Country. Many people become so hung up on material things and that is not what brings anyone happiness. I imagine that you bring so many people happiness and that you will be blessed for that some day my friend. Be careful when you travel, but I am so glad you two met. Blessings, great respect and love, Joni

        Liked by 1 person

      2. I don’t know Joni.. But, it has been a fun experience. This game I started is still interesting, the invisible bridge I build each day with words. The way I have found you for instance, someone who has given me a different perspective, though I feel you’re too kind by giving me such a big head, I love it. Hehehe. Thank you. ❤ always. Trâm. ❤❤❤🥰


Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: