proclaim me naught as mother | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

proclaim me naught as mother
proclaim me as the monument

infinite O our mothers’ love
only the best for her children
O no mother would
swallow whole if she could
a glutton for glorious silver

only a monument would ever
be so obstinate and unbending
because they can and so wilfully they consumed
(so so close to becoming postmodern)
singing this and then that anthem:

– the plateau is the epitome
poetry so rich so dreamy
reading poetry and stars to see
exports and high teas
endorsement and me me me
dragonflies and fleas
flying high on humanities

up up
and away
higher
and higher
high in the sky
oh sigh
the endless high

April 2023

đừng gọi tui là mẹ
hãy gọi tui: tượng đài

các bà mẹ bao dung
dành phần cho con cái
không có mẹ nào lại
chơi (là nuốt)
một số bạc vĩ đại

chỉ có thể tượng đài
mới chơi lì và dai
mà không ai chơi lại
như ai ải ài ai
(gần thành hậu hiện đại)
cứ tấu và hót mãi:

– mặt bằng và đỉnh cao
thơ phú và ước ao
đọc thơ và ngôi sao
xuất khẩu và bài cào
quảng bá và nấu xào
châu chấu và cào cào
văn chương và bay cao…

cao
và cao
cao
cao
mãi


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

ORDER IN PLACE OF NOTHINGNESS | Lê Vĩnh Tài

Chasm by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Could a sound, in the middle of the night, come from somewhere in the house, say the kitchen, be the sound that substitutes a verse in your poem?

You can only stipulate that it’s a useless substitute to regain order, since how can nothingness be orderly? You’re disappointed when you see a poet who refuses to conform. You know that the nation conforms but refuses to disappear, don’t you? Through history, arrogant kings who had stepped off their throne turned to philosophy to explain their longevity, how they will live on forever.

You agree with Nietzche. All the philosophers, those who tried to deny themselves heaven was how they had boosted their ego. Since we all believe that we are the only ones who could come up with the ultimate ideal. 

We are full of ourselves, we are full of poets while other people are full of astronauts.

We are full of ourselves, we are full of poets while other people are full of traders

We are full of ourselves, we are full of beautiful qualities of great men while other people’s concerns are to serve the most ordinary and plainest of people.

We are full of ourselves, we are full of heroic proletarians. We are proletarians so we cannot stop ourselves from being turned into commodities, we export labour so other people have the responsibility of paying our wages.

You think the philosophers are innocent, but their attack on the towers and idols are the cause of your confusion, you are privileged and blameless, disregarding all else. Within what is real, you are laughing aloud because the philosophers are constantly spinning you around and around in a fitful fever, since you’re just a virus.

They talk to your wife since you’re in an institution: my love, I’m poisonous and you are the antidote. Your lips will kiss the top of a cloud until there’s nothing left, besides the red stains blooming in an orderly manner. I promise you that I won’t bite but I will like it if you’re prepared to wait for nothing at all, like the creation we will make for each other tonight.

October 2023

TRẬT TỰ THAY THẾ HƯ KHÔNG

có khi nào bạn nhìn thấy một tiếng động trong đêm, vang lên đâu đó, có thể từ nhà bếp, và tiếng động này thay thế cho câu thơ của bạn?

bạn biết đó chỉ là sự thay thế vô ích của trật tự, vì hư không làm sao mà trật tự? Bạn thất vọng khi nhìn một gã nhà thơ không chịu hòa đồng. Bạn biết đất nước đang hòa nhập mà không chịu hòa tan kia mà? Trong lịch sử, những ông vua kiêu ngạo như vậy luôn từ chức để ngồi tự viết triết lý cho sự bất tử của mình.

bạn nghĩ Nietzsche đã đúng. Tất cả những nhà triết học, những người đã tìm mọi cách để từ bỏ thiên đường chỉ để làm tăng thêm sự kiêu ngạo của mình. Vì chúng ta từng nghĩ chỉ có chúng ta mới tìm ra chân lý.

chúng ta tràn ngập chúng ta tràn đầy những nhà thơ khi họ tràn ngập những phi hành gia.

chúng ta tràn ngập chúng ta tràn đầy những nhà thơ khi họ tràn ngập những thương nhân.

chúng ta tràn ngập chúng ta tràn đầy những đức tính đẹp nhất của vĩ nhân khi họ chỉ lo phục vụ những người bình thường và xấu xí nhất.

chúng ta tràn ngập chúng ta tràn đầy những người anh hùng của giai cấp vô sản. Chúng ta vô sản nên chúng ta không thể ngăn mình biến thành hàng hóa, chúng ta xuất khẩu lao động cho họ oằn mình trả lương.

bạn nghĩ các triết gia vô tội, nhưng cuộc tấn công xô đổ ngọn tháp và thần tượng của họ đã làm bạn rối tung, bạn chỉ còn biết đổ lỗi và cuối cùng bạn quên tất cả. Trong sự tồn tại, bạn bật cười vì các triết gia luôn vặn xoắn bạn vào cơn sốt, vì bạn chỉ là một con vi-rút.

thế giới chứa đầy vác-xin và sự cô đơn nên họ cố gắng đi tìm thuốc giải, thần dược của họ chữa cả nỗi buồn và nhiễm vi-rút.

họ nói chuyện với vợ của bạn vì bạn đang nằm viện: em yêu, anh là thuốc độc và em là liều thuốc giải độc. Đôi môi trên bầu trời của em sẽ hôn lên đám mây cho đến khi không còn gì, ngoài những dấu vết màu đỏ nở hoa trong trật tự. Anh hứa sẽ không cắn nhưng anh sẽ thích nếu em chịu chờ đợi hư không, như những gì chúng ta được tạo ra, cho nhau đêm nay.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

not poison | Lê Vĩnh Tài

Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the poem
not poison
but candy
in flimsy silvery crinkly wrappers

you swallowed it and realised
angels were not real

you’ve wasted your life like the useless
blue birthmark on your forehead

soon you’ll be on a trip
you’re not too old
but all around you
there’s no one left

history
invariably do not welcome losers
into our faces
threw viruses and poison
the weight of a nation

+++

we live a happy life
when our husbands are sick

we live a happy life
when our fathers are dead

we live happy lives
when our children are hungry

please forgive us
forgive this glorious nation

bài thơ
không phải thuốc độc
đó chỉ là những viên kẹo
gói trong lớp giấy bạc bị hỏng

bạn nuốt và biết rằng
các thiên thần không tồn tại

bạn bỏ lỡ cuộc đời bạn
với vết chàm màu xanh trên trán

trên chuyến đi muộn
khi bạn chưa quá già
bạn nhìn quanh
và không thấy ai ở đó

nhưng lịch sử
thường không đón chào những người thất bại
nó ném vào mặt chúng ta
thuốc độc, và những con virus cân nặng
bằng một đất nước

+++

chúng tôi sống hạnh phúc
khi chồng của chúng tôi bị bệnh

chúng tôi sống hạnh phúc
khi cha của chúng tôi bị chết

chúng tôi sống hạnh phúc
khi con của chúng tôi bị đói

ôi đất nước tuyệt vời
xin hãy tha thứ cho chúng tôi
_____
SEPTEMBER 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Not just about the Paracel – Spratly islands | Lê Vĩnh Tài

Bay of Fire, Tasmania. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Not just about the Paracel – Spratly islands
Though Poetry loves politics
Allowed the patriotism
Poetry dives in head first into it
Splashing the love around
She knows Poetry’s lying

The people wearing NO-U T-shirts
Her friends
Lost somewhere in the dark

She reminded Poetry
– blogging is not for the number of views
Nor begging more than once
Permission to post loads of poetry
Yet the display of pretence
Fearful
Vagueness

It is but a glorious doom
Since besides light is darkness
Besides the now is the future
Besides grace is indiscretion
As for those who will never come home
Poetry could never deny

Poetry!
We must continue to covet hate
But those who compose poetry lacks the power of choice
The gifts in the pretence of birthdays
A party in the pretence of a house warming
Even the ornamental flowers are embarrassed
Poetry try to find more writers
Dragging them down like the escalators
Residential highway

Poetry is not an escalator
Dragging everyone into hell
Poetry is a moment of joy
The day she loved Poetry
Poetry in a fit of ticklishness
Sleepless
The entire night

Không phải chỉ là câu chuyện Trường sa – Hoàng sa
Dù Thơ thích chính trị
Mỗi khi được phép yêu nước thì Thơ xông ra
Yêu nước ào ào
Nàng biết là Thơ xạo

Những người mặc áo thun NO-U
Bạn bè của nàng
Đã biến mất vào bóng tối

Nàng nhắc Thơ không phải blogging để câu view
Hay đăng đàn đọc những bài thơ đã mấy lần xin phép
Mà vẫn cứ giả vờ
Lấm lem
Sợ sệt

Đó chỉ là những vinh quang diệt vong
Vì ngoài ánh sáng còn bóng tối
Ngoài hiện tại còn tương lai
Ngoài ân sủng còn tội lỗi
Còn những người chưa về
Thơ không thể chối

Thơ ơi
Chúng ta cứ việc yêu thương hận thù
Nhưng người làm thơ không có quyền lựa chọn
Những món quà giả vờ sinh nhật
Cuộc vui giả vờ tân gia
Những lẵng hoa cũng còn biết ngượng
Để Thơ cố đi tìm thêm độc giả
Rồi kéo họ xuống như một cái thang máy
cao tốc của chung cư

Thơ không phải là cái thang máy
Kéo mọi người xuống địa ngục
Thơ là một niềm vui
Ngày nàng yêu Thơ và làm Thơ nhột
Hoảng hốt

Mất ngủ
Cả
Đêm…
_____
AUGUST 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NYE | Lê Vĩnh Tài

Sydney Harbour, Australia, 31st Dec, 2016. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1
nye
falls a grain of dust

a grain of dust
dancing
you giggling
flicking it off my hair
you claiming I’ll never grow old

you know time is a blanket of dew on the lawn
not our hair
laughing
you, pulling me closer

us astride the spine of a leaf
watching the nightfall
each piece small
fall
falling

you laughing
at my clumsy sketch
like clumsy kisses on cheeks

you whispering in my ear
for-e-ver
I hear you
my eyes smiling
falls
warm
upon the grain of dust on nye…

2
the first
sunlight of a thousand bells
within you grinning

golden bells
purple
ringing
you accepting countless anthems

the bells ringing ever ceasing
they continued to sing
continued to ring
the songs in you resounding

don’t cover the wrinkles
the fat deposits in your eyelids
an indescribable private
ardour

you’re slower and lighter
softer
as a thousand bells
white
continued to ring
steaming
hot
in your eyes

3
the second
may destroy you
may wet your smile
may perch on your lips

maybe
the second is an unexpected errand
you’re away
and someone still thought of you
while sipping coffee on their verandah
like in books leaves flying
sees the words you couldn’t say
as you’re absent from home
on a motorbike taxi out drinking

the second
stays with you like a collection of souvenir
somewhere there
far perhaps

maybe
beating gently is the second
you, removing it from your chest
so all could see
the seconds…

4
the third made you lose an entire day
the only day you could say:
– I love you

you’re in debt for a glimpse
through her closing window
during the second…

5
you sleep all day on the third

the fourth
like a poem
but between the lines
you find always foolishness

the fourth
stirred in you
as a poem would, stirs up everything
you thought: how could one love a poem

as she once thought:
– how could one love a poet?

6
How do one first blindfold a poem?
– you’ve already forgotten light
How do one first earplug a poem?
– you’ve already forgotten sound

do you remember the last time
you’ve stepped into the light
you feeling the sunlight on your skin
like the poem, it exists always

though you tried to first earplug the poem
in your own way
your soul listens still
the resonating emotions
you’ve already forgotten long ago

do you regret not being able to speak
we dare not Open our Mouths
we’ve for a long time now familiar with self-harm
by freely keeping our Mouths Shut

when you look at the fallen memories at your feet
a face like a shattered mirror
with a smile

we learn songs with the use of silence
as a child would learn how to ride a bike
never knowing why we fall

the poem also does not know why it falls
there’s no one here
to hold on to the voice…

7
the fifth
you replaced fear with desire

you write a poem with three hundred and sixty-five pages
a number of pages ripped out
because you were silent

the poem still must keep its borders
hence you would glue back those pages
very gently

you pretend to compose love poems
for those iniquitous lawmen still reading you
practising romance

but when you read her
looking for her defined lines in the dark
the fifth is un-rushed

you’re not a poet proficient in the poetry of love
and you know
in each movement of your pen
a bullet
its explosion
could be heard
around the world…

8
the sixth
like remaining
memories

like a new friend
new memories
forming happiness
sadness
all yours

memories, like her
and the sixth together walk out the door
after nye greetings and wine

you waiting
for her eyes
near implosion aside

you know it’s nothing
you listen to the shrieking
petitions
and the wind…

9
the sixth
the flowers stop blooming
giving way for the leaves
to blossom
on lips

her’s
the smile on her face
are you receiving her blessings

your heart
is sliced into small pieces
chopped
till you’re in moments
would stop breathing…

you’re on fire
but she’s afraid of getting burnt
you could let it all turn into ashes and smoke

you want the poem
not to fade
like her shadow
out of sight…

10
the sixth
you compose a poem:
– bird, butterflies, a frenzy of hunting

butterflies
wild in the rain
birds
a cool breeze like a discerning fan
you inspire
in the blistering wind a kiss

you insight the bird
in anger fly

11
the sixth
it’s a kiss
absent
evaporated
gone

leaving a scent
lipstick mark…

12
you have loved her an entire year
why wait for the seventh

perhaps
you’ve forgotten
the things
the eighth shall never forget

14
forgetfulness
pains you
to forget, first you have to remember…
.
February 2019




1
giao thừa
sẽ rơi như một hạt bụi

hạt bụi
nó nhảy múa
và bạn cười
phủi hạt bụi ra khỏi tóc tôi
bạn nói tôi không bao giờ già

bạn biết năm tháng chỉ phủ sương lên cỏ
không phải lên tóc chúng ta
và bạn bật cười
kéo tôi lại gần bên bạn

chúng ta sẽ cùng nhau ngồi trên lưng chiếc lá
nhìn đêm rơi
từng mảnh nhỏ
nhỏ
nhỏ

bạn cười
vì bức tranh tôi vẽ cẩu thả
như những nụ hôn vụng về trên đôi má

bạn thì thầm vào tai tôi
mãi mãi
để tôi có thể nghe thấy bạn
và mỉm cười bằng ánh mắt
rơi
ấm
như hạt bụi giao thừa…

2
mùng một
khoảng một ngàn cái chuông trong nắng
mỉm cười với bạn

những chiếc chuông màu vàng
màu tím
ngân lên
bạn nhận được vô số bài hát

những cái chuông rung không muốn ngừng
chúng tiếp tục hát
tiếp tục đổ chuông
những bài hát âm vang trong bạn

nó không cần che giấu những nếp nhăn
những vệt mỡ quanh mí mắt bạn
những cảm giác bạn biết là vô hình
rất riêng tư

bạn hơi chậm lại và nhẹ nhàng
mềm mại
cho đến khi một ngàn cái chuông
màu nắng
vẫn đang còn ngân lên
nóng
hổi
trên mí mắt bạn

3
mùng hai
đôi khi phá vỡ bạn
đôi khi làm ướt nụ cười
đôi khi trên môi bạn

đôi khi
mùng hai chỉ là một nhiệm vụ đột xuất
bạn phải đi vắng
và ai đó vẫn nghĩ về bạn
trong khi đang nhấm nháp cà-phê bên vỉa hè
lá bay như trong sách
cảm thấy những lời không nói ra của bạn
vì bạn không có ở nhà
bạn đi nhậu bằng xe ôm

mùng hai
nó sống với bạn như một bộ nhớ
nó đang ở đâu đó
có thể đã khá xa…

đôi khi
mùng hai đập dịu dàng
bạn có thể mang nó ra khỏi lồng ngực
cho mọi người cùng nhìn thấy
mùng hai

4
mùng ba làm bạn mất cả một ngày
một ngày để bạn nói:
– anh yêu em

vì bạn vẫn mắc nợ một ánh mắt
khi nàng đóng cửa sổ lại
lúc mùng hai…

5
bạn ngủ cả ngày mùng ba

mùng bốn
như bài thơ
mà giữa các dòng của nó
nhiều khi bạn thấy vô nghĩa

mùng bốn
xáo trộn trong bạn
như bài thơ vẫn hay xáo trộn mọi thứ
khi bạn nghĩ: làm thế nào để yêu một bài thơ

như nàng cũng từng nghĩ:
– làm thế nào để yêu một nhà thơ?

6
làm thế nào bịt mắt trước một bài thơ?
– bạn đã quên ánh sáng
làm thế nào bịt tai trước một bài thơ?
– bạn đã quên âm thanh

bạn có nhớ lần cuối cùng
bạn bước vào ánh sáng
bạn cảm thấy mặt trời trên da của bạn
như bài thơ, nó luôn tồn tại

trong khi bạn cố gắng bịt tai trước một bài thơ
theo cách của bạn
linh hồn bạn vẫn nghe
những tiếng âm vang của cảm xúc
bạn lãng quên từ lâu

bạn có hối tiếc rằng mình đã không được nói
chúng ta không dám Mở Miệng
chúng ta từ lâu đã quen tự làm tổn thương mình
bằng cách tự do Ngậm Miệng

khi bạn nhìn vào ký ức rơi dưới chân
và gương mặt như tấm gương vỡ
đeo một nụ cười

chúng ta học hát một bài hát bằng cách im lặng
giống như một đứa trẻ học làm thế nào để đi chiếc xe đạp
chúng ta không bao giờ biết nguyên nhân vì sao chúng ta bị ngã

bài thơ cũng không biết vì sao nó bị ngã
không có ai ở đây
để giữ lại tiếng nói…

7
mùng năm
bạn thay thế nỗi sợ hãi bằng khát vọng

bạn biết bài thơ có ba trăm sáu mươi lăm trang
một số trang bị rách
vì bạn im lặng

bài thơ vẫn phải giữ lấy lề
nên bạn dán lại những trang ấy
thật dịu dàng

bạn giả vờ làm thơ tình
cho những chàng công an gian ác vẫn đọc bạn
tập lãng mạn

như khi bạn đọc nàng
tìm những đường nét của nàng trong bóng tối
mùng năm không vội

bạn không phải thi sĩ chuyên viết thơ tình
và bạn biết
mỗi chuyển động ngòi bút của bạn
như viên đạn
mà tiếng nổ của nó
có thể được nghe thấy
trên toàn thế giới

8
mùng sáu
như kỷ niệm
sẽ luôn ở lại

như người bạn mới
kỷ niệm mới
làm hạnh phúc
làm nỗi buồn
của bạn

kỷ niệm, như nàng
và mùng sáu cùng đi bộ ra cửa
sau khi chúc tết và say

bạn ngồi
chờ đợi đôi mắt
nàng phát nổ

bạn biết sẽ không có gì
bạn lắng nghe những tiếng rít
của dân oan
và gió…

9
mùng sáu
những cánh hoa bắt đầu không còn nở
nhường chỗ cho lá
nở
trên môi

nàng
nụ cười trên gương mặt
như thể bạn nhận được ân sủng của nàng

trái tim bạn
cũng xắt thành miếng nhỏ
và chặt
đến mức bạn chỉ thoáng qua
cũng nghẹt thở…

bạn như ngọn lửa
nhưng nàng sợ bị đốt cháy
bạn không nỡ để mọi thứ thành tro và khói

bạn muốn bài thơ
không bị mờ đi
như bóng nàng
xa khuất…

10
mùng sáu
bạn làm bài thơ:
– chim, bướm và tha hồ điên cuồng săn bắn

bướm
hoang trong mưa
chim
gió mát như chiếc quạt cảm ứng
bạn hứng
cả nụ hôn như cơn gió bỏng

bạn làm con chim
nóng giận và bay

11
mùng sáu
nó là một nụ hôn
vắng mặt
bốc hơi
đâu mất

chỉ còn mùi thơm
con dấu thoa son…

12
bạn đã yêu nàng suốt cả năm
sao phải chờ mùng bảy

có lẽ
bạn đã không nhớ
những điều
làm mùng tám không quên

14
quên
nó làm bạn đau đớn
vì để quên, đầu tiên bạn phải nhớ


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

we open the door and welcome the ghosts | Lê Vĩnh Tài

source: social media

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Do you remember how I almost cried
waiting so long

my mother thought I would never wait for anything
women are the first to get hurt
first betrayed

your sleep was rather soundly
the sleep of a pregnant bird
Its skies suffocating
amongst the clouds
scattered with slogans

we open the door and welcome
the ghosts
meddle with legends
amalgamating all the historical images

November 2023
____

bạn nhớ mình suýt khóc
vì chờ đợi kéo dài

mẹ tưởng bạn không chờ đợi bất cứ điều gì
phụ nữ vẫn thường là những người luôn luôn bị thương
luôn luôn bị phản bội

giấc ngủ của bạn khá sâu
đó là giấc ngủ của một con chim biết bầu
trời của nó không còn một hơi thở
giữa các đám mây
treo đầy khẩu hiệu

chúng ta đang mở cửa cho phép
những bóng ma
can thiệp vào truyền thuyết
bao gồm tất cả các bức ảnh của lịch sử


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

we all know our feet are grounded | Lê Vĩnh Tài

Bondi Beach, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

we all know
our feet are grounded
as of this morning
her bare feet are on the dewy wet grass

as at the airfields at 20:48
on the speaker
and 20:49 you’re flying
feet dangling in the air

the laptop in your hand
and the poems
also flying at 20:57

as of this very night
you’re a practice piece
standing still
opening up your arms
slowly moving them up and down
not the wings of a plane but of a bird
until you feel like
you’re the light
flying high
ever ceasing

at 00:00

many prefer you not to compose poetry
as though it may fly
hence they note the minutes
you’re postmodernism they said

but your preoccupation is stretched out
life long on a grey screen
00:48
not a plane but a screen
she’s lifted right by her window

the poem doesn’t know how to fly
they’re mere verbs
lifted up
with both hands

hers
at 01:18

mọi người luôn biết đôi chân của mình
ở trên mặt đất
như sáng nay
nàng chân trần trên cỏ đẫm sương

nhưng ở sân bay lúc 20:48
tiếng loa thông báo
và 20:49 bạn đã bay
hai chân lửng lơ trong không khí

bàn phím máy tính xách tay
và những bài thơ
cũng đang bay lúc 20:57

đêm nay
bạn làm một bài tập
đứng im một lúc
dang rộng cánh tay
từ từ vẫy
không phải cánh máy bay mà cánh con chim
cho đến khi bạn cảm thấy
bạn là ánh sáng
bay lên cao và không
ngừng di chuyển

lúc đó 00:00

nhiều người không thích bạn làm thơ
theo kiểu cứ bay
và tính giờ như vậy
họ nghĩ bạn hậu hiện đại

nhưng mối quan tâm của bạn cứ kéo dài ra
cuộc đời là bức màn màu xám
00:48
không phải máy bay mà là bức màn
nàng đang vén lên bên cửa sổ

bài thơ không biết bay
nó chỉ là một động từ
vén màn
bằng cả hai tay

nàng
lúc 01:18
_____
JUNE 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

wrapped in a sheet of plastic | Lê Vĩnh Tài

Sea Cliff Bridge at dawn, Sydney, Australia. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

a kiss is just a kiss
until the moment you find someone to love

a dream is just a dream
until the moment it is realised

coming home means coming home
to someone you love…

.

and it’s not long before you’re
home, where people are busy with
an all around the world
poetry convention

– not a sight of any writer coming
home, just expert consumers

home, stumbling contrive waves
in pain and silence

home, to wipe away the sleep in your eyes
bury the tears of your past

home, to where there was true love
to the moment we’re adrift at
sea
in a silent death

home, to join each other in songs
like sunlight and green leaves

home, to listen like
our mother’s breathing
dreaming of dream
now drowned
at the bottom of the sea…

your homecoming could be drawn in
watercolors

or one’s tongue
dip in blood

you could draw the waves
the waves running away

draw the painful screams

draw the deception and lies
draw a nation of your homecoming
like a fisherman on their boat, dead
wrapped in a sheet of plastic
—-
December 2023

một nụ hôn chỉ là một nụ hôn
cho đến khi bạn tìm thấy người bạn yêu

một giấc mơ chỉ là một giấc mơ
cho đến khi nó trở thành sự thật

một cuộc trở về là trở về
khi bạn gặp những người yêu bạn…

.

chẳng bao lâu nữa bạn sẽ
về, nơi người ta đang làm
một hội thảo thơ tầm quốc tế

– nhà văn thì không thấy về
về, toàn thấy nhà ăn

về, như một gợn sóng lăn tăn
của tĩnh lặng đau đớn

về, lau sạch giấc ngủ từ đôi mắt
khóc vùi ngày xưa của bạn

về, như sự thật chúng ta từng yêu mến
cho đến khi chúng ta trôi ra
biển
chết điếng

về, hát cho nhau một bài hát
như lá xanh dưới ánh mặt trời

về, để lắng nghe như
ngày xưa mẹ vẫn thở
cùng giấc mơ
chết đuối…

ngày về
bạn có thể vẽ
bằng màu nước

hoặc vẽ bằng lưỡi
những bức ảnh đẫm máu

bạn có thể vẽ
vẽ những con sóng đang chạy

vẽ tiếng hét lên vì đau đớn

vẽ sự kết thúc của dối trá và lật lọng
vẽ đất nước ngày về
như ngư dân trên thuyền
nằm trong một tấm ni-lông


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.