HEART | Lê Vĩnh Tài

Sel-portrait by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

A heart shattered is
a unforgivable heart

A forgivable heart is
an unrecovered heart

A recovered heart is
a heart with not enough love

A heart with enough love is
a heart that could never break

A heart that could never break is
a heart that is never sustainable

Một trái tim tan vỡ là
một trái tim
không tha thứ

Một trái tim tha thứ là
một trái tim
vẫn chưa hồi phục

Một trái tim hồi phục là
một trái tim
chưa đủ yêu thương

Một trái tim đủ yêu thương là
một trái tim
không thể bị phá vỡ

Một trái tim không thể bị phá vỡ là
một trái tim
không tồn tại…
_____
SEPTEMBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

If you see the poem as feathers of a bird | Lê Vĩnh Tài

"A true love kiss" Seoul April, 2014 Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

If you see the poem as feathers of a bird
a tiring metaphor
but you don’t have the words
to say

you look at the whiteness
of those feathers flying across town
you could say
from fall came the spring flying
from winter came the summer flying

you knew
summer is too close to the Sun
the feathers may perish…

you thought about the feathers
you see yourself as a small bird
a tired metaphor
the world seeing nothing but white clouds
the embittered day she left
flew away
like feathers of a bird
_____
November 2018

Nếu bạn nghĩ bài thơ là lông của con chim
một ẩn dụ mệt mỏi
nhưng bạn không có từ
để nói

bạn nhìn màu trắng
của đám lông bay trên phố
bây giờ bạn có thể nói
mùa thu từ mùa xuân bay về
mùa đông từ mùa hè bay về

bạn biết
mùa hè quá gần mặt trời
và đám lông sẽ biến mất thôi…

bạn vẫn nghĩ về lông
và bạn thấy mình là con chim nhỏ
mệt mỏi
ẩn dụ cho thế giới thấy đám mây màu trắng
ngày em bỏ đi cay đắng
bay như lông của con
chim…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

garbage | Lê Vĩnh Tài

Seoul, Korea. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

if a poem is a piece of garbage
then so is she
as she covers the wrinkles in the corners of her eyes
the expensive powders and creams
the poem hid behind its pain
the sleeves used to wipe away the tears
behind the cheap grin
garbage
consistently so…

_____

April 2019

RÁC

nếu bài thơ là rác 
thì nàng cũng vậy
trong khi nàng che những nếp nhăn đuôi mắt
bằng kem và phấn đắt tiền
bài thơ giấu đi nỗi đau của nó 
bằng ống tay áo dài kéo lên lau nước mắt 
và nở một nụ cười giá rẻ
rác 
vẫn thường hay như thế…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I am steeped in colour | Lê Vĩnh Tài

Sentosa Island, Singapore. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I wish the colour of me would fade

I’m lying on my back
with my eyes closed

I’m fading away…

I want to fade away

I’m lying on my back
with my eyes closed

and I’m
dreaming…

TÔI BỊ NHUỘM


tôi ước mình có thể phai màu

tôi nằm ngửa,
nhắm mắt lại

và phai

tôi ước mình có thể phai mờ

nằm ngửa,
nhắm mắt lại

và mơ…
____
SEPTEMBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Knock on the Door | Lê Vĩnh Tài

Saigon, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

No matter, no matter what
The long-ago rocky sad slope
The dreams rushing came back without a knock
The mortal hand is never far away

The arriving mortal a mortal too sad to knock
listened to the resound of dreams
dreams of someone actually knocking
with the echo of a ring on a rainy day

or there was never a door
just our dreams opening and shutting
in exhaustion knocking on delusions
returning to opening up green fresh fantasies

March 2019

Gõ cửa



Dù thế nào, dù thế nào đi nữa
Con dốc xưa đá sỏi biết buồn
Cơn mơ đến vội vàng không kịp gõ
Bàn tay người nghe vắng xa hơn

Một người đến một người buồn không gõ
chỉ lắng nghe tiếng vọng mơ hồ
Mơ hồ lắm hình như ai đã gõ
Bằng tiếng vang của chiếc nhẫn ngày mưa

Hay cánh cửa hình như không hề có
Chỉ giấc mơ ta khép mở giữa đời
Mệt mỏi lắm thì gõ vào mơ mộng
Chiêm bao về mở cửa mát mê tơi


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

FOUR POEMS | Lê Vĩnh Tài

Autumn photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


NB. bài thơ này có nhiều version, và tôi cũng đã dịch. Thơ của anh Tài thì gần như luôn luôn hoàn hảo, bài dịch của tôi thì chỉ lúc vừa dịch xong thấy vô cùng hoàn hảo cho đến lúc dịch lại thì mình mới thấy mình dở như thế nào.

Hôm nay thì perfect nha, mai mốt không biết ra sao.


1.
perhaps by a finger
you’re touched by a verse
as she would never lift a finger against you
though you have set her lips on fire

today, you’re a little wheezy
your voice a little hoarse
you lack the tonality of a poem
as though your tongue has never been
twisted

like the nights
you forget to caress the verse with your finger
like it could have been better
was mediocre to the very last line

2.
the verse kisses you
via the sneeze of another man
scares you
unlike her
pouring red wine
a drop at a time on her lips

your tears
you wish could be as beautiful

the verse is the mere drops of sadness
flying out of another man’s mouth
as he tries to hide his pain

you’re sick to the stomach
but you’re not prepared to hang around and wait for a reply
from the verse

that is when the poems grasps the idea of a lie
like the way you had never believed her when she said
she felt as though you were the moon beneath her navel
the cause of her cramps
3.
you would then push the verse
down into a stream
feel the water run through your fingers
this same stream ran through your field once upon a time
there was a small wooden house
cages for chickens and rabbits
an ancestral altar
all it needs is a picture of you on it

you will inevitably be an old framed photograph
suspended and immiscible

beyond death
you could continue to look at yourself in the mirror
aware of your beauty
your curly hair

except to the world and the verse
what they imagined
what they saw was a little different
4.
her last revenge is your life
because she needs to let go
so she can make poetry

“You” = me, as for you
what about you?
—–
January 2023

BỐN BÀI THƠ

1.
có lẽ khi bài thơ chạm vào bạn
chỉ bằng một ngón tay
nàng không chạm vào bạn bằng ngón tay
vì bạn làm đôi môi nàng bị cháy

hôm qua, bạn cảm thấy khó thở
giọng bạn nghe hơi đau đớn
bạn thiếu âm sắc của một bài thơ
như thể lưỡi của bạn chưa bao giờ
vặn vẹo

như thể trong những buổi tối
bạn đã quên không âu yếm bằng ngón tay
như thể bài thơ đáng lẽ rất hay
đã tầm thường đến tận câu cuối

2.
bài thơ
nó hôn bạn bằng cái hắt hơi của một người đàn ông khác
làm bạn sợ
không như nàng
đổ những giọt rượu vang đỏ
lên môi

nước mắt
bạn ước gì nó đẹp như vậy

bài thơ chẳng là gì ngoài sự u sầu
của giọt nước bọt bay ra từ người đàn ông khác
mà anh ta đang che giấu
vết thương

bạn mắc bệnh mà không cần chờ đợi
bài thơ trả lời

đó là lần đầu tiên bài thơ biết thế nào là nói dối
như bạn từng không tin khi nàng nói
nàng cảm thấy bạn là mặt trăng ở dưới bụng
làm nàng đau


3.
bạn bắt đầu
dìm bài thơ vào dòng suối
nước chảy qua các ngón tay
dòng suối ngày xưa chảy qua rẫy của bạn
có một ngôi nhà gỗ nho nhỏ
có chuồng gà và thỏ
có hình thờ cha mẹ ông bà
bây giờ chỉ cần thêm hình của bạn

bạn rồi chỉ còn là một tấm ảnh cũ
hòa nhập không hòa tan

sau cái chết
bạn vẫn soi gương
vì biết mình khá đẹp
tóc xoăn

chỉ có bài thơ và thế giới
tưởng tượng về bạn hơi khác


4.
đời bạn
như sự trả thù muộn màng của nàng
vì nàng cần giải thoát
để nàng còn làm thơ

“bạn” = tôi, còn chính bạn
bạn thế nào?


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

everything was wrapped in a glorious chill | Lê Vĩnh Tài

The Old Quarter Hanoi, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the moon and the stars looked down
from the black sky

a man stepped into a field in the dark
on top of the hill
the presiding light swells up
unblinking

no one slept and no one could lay still
what a loss, such a beautiful place

and to all unaware
your hand was out palm up, there was a breeze
but he was oblivious

losing his composure
he forgot where he was
everything was wrapped in a glorious chill
a kind of chill that is warm in one’s stomach
the air sandwiched between the sky and the valley
oddly peaceful, not light, nor was it weighty
just quiet

closing eyes are the cause of his tears
wrapped in the arms of the cold night
he begs you to challenge him
we’re too soft
why can’t we be tougher

how will we know they’re right and we’re wrong
the night is as long
as the dark…


May 2021

các ngôi sao và mặt trăng nhìn xuống từ bầu trời
màu đen

người đàn ông bước vào cánh đồng bóng tối
ánh sáng ngồi không chớp mắt trên đỉnh đồi
đang bị sưng lên

không ai ngủ và không ai nằm yên
thật là một nơi quá đẹp đã mất

và không ai biết
bạn xòe tay của bạn, nơi gió sắp thổi
nhưng anh ta không biết điều này

người đàn ông mất tự tin
anh ta cũng không biết mình phải đi đâu
mọi thứ được bao bọc trong cái lạnh tuyệt đẹp
cái lạnh giữ ấm trong bụng
không khí dưới bầu trời và trên thung lũng
kỳ lạ và yên tĩnh, không nhẹ, cũng không phải là nặng
chỉ im lặng

nhắm mắt lại và làm cho anh ta khóc
trong vòng tay lạnh lẽo của đêm
anh ta cầu xin bạn thách thức
chúng ta đã mềm yếu như thế nào
và tại sao chúng ta không mạnh mẽ

làm thế nào chúng ta biết rằng họ đúng và chúng ta sai
đêm dài
như bóng tối…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

damp and wet like the brain, the concept of words germinating | Lê Vĩnh Tài

Hoi An, Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

your infection fixed with antibiotics
the bandages are now gone

you recall crying
because of the long wait

mother thought you would never wait for anything
women are the endless victim
endlessly betrayed

mother forgot you had to be on the face of the earth
one summer’s eve
at a bus
station

your sleep is rather sound
the sleep of a bird that knows that it has not a chance
across a horizon unbreathable
amongst the clouds
draped with slogans

why won’t you answer
the questions?

or do you think it’s
a dog barking
as you agitate the ice in your iced coffee?

Snow White in one of mother’s tale
has turned into a poisonous apple
in the throat of the dead
the umbilicus
still dangling when she threw it away
the dead child
how could such an image be projected into a poem?

to work
each night when you open up an entire Sunny horizon
or the notebook in the middle of the day
the clouds from the other side of the lake are in harmony
a drama
not a prince but a tiger morphing
into a nobleman
not a young woman
but a lioness
hence you would begin a new experiment

you make a note to save as many homes as possible
for control
since there are so many

since death seems
an endless need
in the act of Governing

we’re opening doors allowing
spectres
to interfere with heritage
the entire picture of history

they say you’re not calm

calm
like a glass of water
you drink
every morning
waking up tired
ingrained with a fateful status
bourgeois horror
like the people, we’re allowed to kill
and the people, we’re not allowed to kill
in your
daily drama

when you’re one of those victims
recalling the nausea
on each page
certifying the whiteness of snow
loosening, meaning
it’s happening now
when you’re loosening someone up
it’s no different from murder

you’re dislocated from the world of the arts
us refusing to be robots
this also makes you sad

in love over and over again
you’re a bit of a giant
in a dreamy rhyme
damp and wet like the brain

the concept of words germinating
“gốc đậu hầm củ đậu” (the in fighting)
like poetry
it’s a dish you must try

as for the question of language structure
what’s the right way?
surrounded by the whiteness of mourning
you’re missing a page of poetry
not ripped out
but because you’re the Sun
swimming in sauce
you’re oblivious to the fact that in an emergency
everything turns into food
and the retina has to be replaced with a new lens
you watch the sky move
damned are those who fly
without seeing the horizon
victory is not a game

they’re here
to after leaving behind their mark
either here or there, unimportant
but by nightfall
your heart will drop right to that spot
just beneath your belly button
and someone’s finger will be poking at it constantly

July 2019

sự nhiễm trùng mà bạn tưởng đã chữa khỏi với kháng sinh
toàn bộ bông băng đã được gỡ bỏ

bạn nhớ mình đã khóc
vì chờ đợi kéo dài

mẹ đã tưởng bạn không chờ đợi bất cứ điều gì
phụ nữ vẫn thường là những người luôn luôn bị thương
luôn luôn bị phản bội

mẹ quên mất bạn phải ở trên mặt đất
vào một buổi tối mùa hè
trên một trạm xe
buýt

giấc ngủ của bạn khá sâu
đó là giấc ngủ của một con chim biết bầu trời của nó không còn là một hơi thở
giữa các đám mây
treo đầy khẩu hiệu

tại sao bạn không bao giờ trả lời
các câu hỏi?

hay bạn cứ nghĩ đó là
một con chó sủa
khi bạn lúc lắc ly cà phê đá?

nàng Bạch Tuyết mẹ hay kể
đã thành quả táo độc
trong cổ họng của người đã chết
cuống rốn của đứa trẻ
vẫn còn lơ lửng sau khi nàng ném xuống
đứa trẻ đã chết
làm thế nào tái hiện hình ảnh đó lên màn hình của bài thơ?

để làm việc, mỗi
buổi tối khi bạn mở ra cả một mặt trời
hay mở máy tính xách tay giữa ban ngày
dàn hợp xướng của đám mây từ phía bên kia hồ nước
trong một vở kịch
không phải hoàng tử mà chỉ là con hổ biến hình
thành chàng trai quý tộc
và cũng không phải cô gái
một con sư tử
nên bạn phải tiến hành một thử nghiệm

bạn phải lưu ý để dành rất nhiều chỗ ở
cho bạo lực
vì chúng quá đông

vì cái chết dường như
luôn luôn cần thiết
cho các hoạt động
của Nhà nước

chúng ta đang mở cửa cho phép
những bóng ma
can thiệp vào truyền thuyết
bao gồm tất cả các bức ảnh của lịch sử

họ nói rằng bạn không bình tĩnh

bình tĩnh
giống như một ly nước
bạn uống
sau mỗi buổi sáng
thức dậy và kiệt sức vì số phận của một giai cấp
tư sản kinh dị
như những người chúng ta có quyền giết
và những người chúng ta không có quyền giết
trong vở kịch hàng ngày của
bạn

khi bạn là một trong những nạn nhân
nhớ lại mình đã nôn mửa
lên từng trang một
để nhận ra độ trắng của tuyết
biến thành chất lỏng
nghĩa là mọi thứ đang xảy ra
khi bạn hóa lỏng ai đó, đồng nghĩa
với việc giết người

bạn bị trật khớp khỏi thế giới của nghệ thuật
chúng ta sẽ không còn là những con robot nữa
và bạn cũng buồn

lặp đi lặp lại trong tình yêu
bạn là một chút khổng lồ
theo vần điệu mơ hồ
ẩm ướt như bộ não

một quan niệm nảy mầm của chữ
gốc đậu hầm củ đậu
như thơ
bạn phải nếm thử món ăn này

câu hỏi hình thức trong ngôn ngữ
làm thế nào để sống?
khi quanh đây một màu tang trắng
bạn bị mất tích một trang thơ
không phải bị xé rời
mà vì bạn như mặt trời
bơi trong nước sốt
bạn không biết trong trường hợp khẩn cấp
tất cả mọi thứ sẽ thành thức ăn
và võng mạc phải thay bằng ống kính
bạn nhìn bầu trời di chuyển
chết tiệt là những người bay
mà không thấy chân trời
chiến thắng không phải là chuyện để chơi

rằng họ đã đến
và sau đó họ để lại
ở đây hoặc ở đó không quan trọng
khi buổi tối rơi xuống
trái tim bạn bây giờ nằm dưới rốn
và có một ngón tay của ai đó cứ dí vào


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.