we write in silence | Lê Vĩnh Tài

Bella & Shani. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

we write in silence
as the rhythmic motion of our pulse
cease temporarily
when we breathe
a quiver

when awareness is a whisper
our eyes, lips and ears
passing air
an ensemble of emotion
and sleep

within the rhythmic silence of the heart
discarded like a misplaced word
wind
evil concealment
wrapped in time

we can not write in silence
we may try
find a way to
generate mood
to open
our mouth

We can not write in silence But we may note the tears and the time and the heat and the lies dragged along to end up as more cowardly than the silence in the words noted

we could note the temporary goodbyes and hell
and a dozen ways to say:
– I like to hate you
or
– I hate to love you

or so on and so on

ah, I like to hate you
I hate to love you
I’m terrified of you

we can not write in silence
you know this
I know this, I have a full grasp of it
in the palm of my hand

chúng ta viết trong im lặng
khi các nhịp đập của mạch máu
tạm dừng
khi hơi thở
rưng rưng

ý thức của chúng ta chỉ là lời thì thầm
hai mắt của chúng ta
hai môi của chúng ta
hai tai của chúng ta
chỉ không khí đi qua
một giai điệu của cảm xúc
và ngủ

trong sự im lặng của những nhịp tim
bị bỏ qua như một từ bị mất
và gió
như sự gian ác kín đáo
đóng gói trong thời gian

chúng ta không thể viết trong im lặng
nhưng chúng ta có thể thử
tìm một cách
để tạo ra không gian
của việc mở cái miệng chúng
ta ra

chúng ta không thể viết trong im lặng Nhưng có thể viết những giọt nước mắt và viết những năm tháng và đốt cháy và lời nói dối cứ kéo dài và viết những những thứ còn hèn nhát hơn im lặng

chúng có thể viết lời tạm biệt và địa ngục
và hàng chục cách để nói rằng:
– tôi thích ghét bạn
hoặc
– tôi ghét yêu bạn

hoặc hoặc hoặc

a, tôi thích ghét bạn
tôi ghét yêu bạn
tôi sợ bạn quá

chúng ta không thể viết trong im lặng
bạn biết điều đó
và tôi đã cầm chặt nó
trong tay
______
SEPTEMBER 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Why not you, my love, but Sapa? | Lê Vĩnh Tài

Sapa, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Sapa roasted corn 
Sapa solitude
Sulking melodies of the khèn in the dark
A river of wet hair  
On damp shoulders 

Endless alleys
The borough tiny in one’s palm
Tipsy with love
Brisks walks in time with the wind
Sán Lùng wine as red as my lover’s eyes
Late into the night 
How could I forget
How could I not remember
The abandoned chapel
The bells ringing still
Shattered the tranquility 
With no reason to cry

What about the bitter reveries 
Return them to the wind
What about the regrets 
Return them to the mountains 
Mountain and flowers 
Hàm Rồng summit and its storm
Tiny and green

What about the fragile dreams
A rainbow curved like a bow in folklore 
Shot its arrow
I was hurt
But you couldn’t wait 

The pain ran like a river
Left with you, my love, as you crossed the bridge 
Left behind were tears 
Or the first of the July rain

SAO KHÔNG PHẢI LÀ EM MÀ LẠI LÀ SAPA?

Sa Pa ngô nướng
Cô liêu
Điệu khèn hờn nhau trong bóng tối
Tóc người như suối
Ướt trên vai

Chẳng bao giờ thuộc hết đường
Phố huyện nhỏ như bàn tay
Yêu như say
Đi như gió
Rượu Sán lùng màu đỏ
Như mắt em thức đêm
Làm sao quên
Làm sao ta không nhớ
Ngôi nhà thờ bỏ hoang
Vẫn còn chuông đổ
Vỡ những bình yên
Có gì đâu mà khóc

Thôi mơ về đắng cay
Trả đắng cay cho gió
Thôi mơ về xót xa
Trả xót xa cho núi
Núi và hoa
Đỉnh Hàm Rồng có cơn mưa nhỏ
Và xanh

Thôi mơ về mong manh
Cầu mây cong như cánh cung thần thoại
Bắn mũi tên mà em không đợi
Làm ta đau

Nỗi đau như dòng nước
Đã cùng em qua cầu
Có một người cứ đợi
Mắt hay là mưa Ngâu

_____

JULY 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

we will return | Lê Vĩnh Tài

đường về quê (xa lắc lê thê)… oil.on.canvas.10.2023.đtc. Art: Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

we will return
to sing the song of yesteryear
“to greet each other, with the rave of a sand storm…”

we’ll be patient
silent like a child learning to speak
ignoring the scars
not just the recent bombs in Sri Lanka
nor flying bullets of an April long ago
the children in fear held their breath

they sat waiting
for the angels to drop in
dangling
a hook in our throats
to pull us all up…
.
April 2019

rồi chúng ta sẽ quay về
hát bài ca ngày xưa
“gặp nhau mừng như bão cát…”

chúng ta đã kiên nhẫn
lặng lẽ như đứa trẻ chưa biết nói
bỏ mặc những vết thương
không chỉ là bom vừa nổ ở Sri Lanka
hay đạn bay chíu chiu trong tháng 4 đã cũ
những đứa trẻ nín thở vì sợ

chúng ngồi chờ
những thiên thần bay đến
hạ thòng lọng xuống
móc vào cổ
kéo tất cả chúng ta lên…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

5 countable verses | Lê Vĩnh Tài

Love locks on a bridge in Paris, France. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.
this world is too vast
to grasp
but she thought
the world is flat like a piece of paper
hence with a pen, dissolving everything 
allowing everything to flow freely into
a poem

she continues to wait
for the poem
like the sunlight and rain
like earthquakes
and volcanoes

2.
truthfully she
and the entire earth
are sad…

3.
she is sad
and hence
the world is very
sad

4.
sad
to a point even you couldn’t tell 
how the world could possibly be sadder?

5.
you’re a sad little boy
a sad young man
a sad little toy
a sad human being…

March 2019

ĐẾM ĐƯỢC 5 BÀI

1.

thế giới này quá mênh mông
để hiểu
nhưng nàng nghĩ
thế giới phẳng như tờ giấy
nên với cây bút nàng đã làm tan chảy
mọi thứ
thành bài thơ

và nàng tiếp tục chờ
những bài thơ
như nắng mưa
như động đất
và núi lửa

2.
thậm chí nàng
với cả thế giới
cũng vẫn buồn

3.
nàng buồn
và như vậy
thế giới rất
buồn


4
.

Buồn
đến mức bạn cũng không biết
thế giới cần phải buồn đến mức nào?

5.
bạn là cậu bé buồn
bạn là chàng trai buồn
bạn là đồ chơi buồn
bạn là một người buồn…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

6 bài thơ | Lê Vĩnh Tài

Halong Bay, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

INEBRIATED POETRY IS ALWAYS GETTING UP LATE

Poetry’s throat is hoarse with pain
As though there are razor blades 

Listen to Poetry as though you would listen to the rain 
You’ll find Poetry’s body tonight
In your apartment
Where Poetry’s been for days

Poetry’s heart has been ravaged by spirit
The verses no longer pour from pain
But from the spirits poured
Poetry is jealous of the women who look at you
Poetry’s rage
Could rip a woman in half in the dark

When you buy and sell a poem the way you do the photograph of a woman
You will destroy God’s faith
God shall take out the heart from your chest

The pain shall remain in your heart like a blade
Even after the woman asks Poetry to come back to bed
Poetry would always agree
But then Poetry will not comply

The clinging despair of moss on tree bark
In your backyard
Poetry’s prison
Where we were once upon a time ebullient in songs
Trịnh Công Sơn Ngô Thụy Miên Từ Công Phụng
Hot blood coursed through every verse of
Lê Uyên Phương…

Once upon a time we were oblivious to the act of pretending
As though we rolled around in the ground all over the world
The cloud of dust, mist and blinding fog
The burning dead bodies
The booms of cannonballs flying
Our elderly mother running…

All of Poetry’s angels
Also running

Together with the people, the angels couldn’t possibly saved
As the moss continued to cling to eternity
So profoundly…

 

POETRY SKETCHING A FLAME 

USING SPIRIT TO INCINERATE THE LEAVES

Outside the window
The golden pine hanging, carefree
The day Pautovsky passed away
Tears flowed onto the pages of
Vũ Thư Hiên
Dear God, Poetry has never swallowed a drop of alcohol?
Light 
Fell into the valley
As though Poetry had fell soundly
Into a pot of ferment

They had to pour again and again 
The glasses of spirit
So Poetry could celebrate
The new year

New year’s eve
Poetry was on a path to where
A string of horses escaped their barns
Armed with a bottle of spirit
The spirit was a shiny trail on the pavement
beneath the streetlamps
Glorious like blood
Twinkling in our eyes

THE ONE THING POETRY REMEMBER

In the middle of the night
All the windows were shut tight
Across town the public loudspeakers screamed
The renowned verses by Poetry

Footprints of stars once upon a time on the pavement
Fading 
Poetry stacked it all up in a pile
Placing one on top the other
Pressing hard on the accelerator on the freeway

It was not a search for a garbage dump
Poetry need no souvenir
As one need not a past
As one need not
As an animal
Would not

THE NECESSITY OF A PAST

A need
A necessity for Poetry’s survival
Poetry writes a poem only to note
Humanity’s moments of reconciliation
Like asking for more sugar in your coffee
Asking for more allure in a room
As though temptations were like peeling wallpaper
Right there 
Where Poetry dare peeked

Poetry desires a revolution
Not just for Poetry
The kind Poetry like to down like the alcohol 
The waitress pours, whatever it maybe

Poetry desires a revolution
A censure for all
Adorning the embittered face
White-eyes
Witnessing all things diving in shards of a broken mirror
The day Poetry turned thirty-two
Poetry inebriated
It was a cold winter
In a red jacket
Sprinkling rain on Mount Hàm Rồng 
In cool colours

Not like now
They all want red wine
Red wine
Red wine
Red wine
The shattered glass
What poetry wants to write poetry dares not
What has been noted by Poetry is wishy-washy and vague

ONE SHOT TO THE HEAD

After a couple of beers
Poetry’s drunk
Wandered through piles of garbage
Poetry’s light
Startled the sewer rats

One shot to their head
They shuddered like beer cans 
as they drop dead
Squirming wriggling their butt in the air as they dove into the waste
Dug their burrows
In the corroding darkness

Poetry was fully aware of killing such light
All the filth hiding behind
The podium

Poetry had turned on the spotlight, surveyed
The tip was full of old tires
Old cardboard boxes
Completely empty after all merit certificates were removed
Scattered 
Dirty 
On the verge of death

OFTEN POETRY WOULD SQUEEZE POETRY’S EMOTIONS 

INTO THE BUBBLES OF THE SOAPY FROTHS

Hot nights Poetry would sleep with the window open
Poetry flowering in the garden
Gosh life was so fragrant

Poetry’s aspirations traversed lengths of the road
Poetry’s feet trampling the pavements
Foreign and sharp like razor blades
Cutting
Under Poetry’s feet

Poetry’s ambition a crippling pain
Every time the veins between Poetry’s thighs were engorged with blood Poetry hates it
Gosh he’s on top of Poetry, the elephant
“Why am I even alive?” Poetry wonder often

Reminiscing 
The day Poetry went to school
The sound of drums, surprising
The pounding of the club on the cowhide
Poetry was numb
and a bit dry

“`

May 2019

THƠ LUÔN LUÔN DẬY MUỘN VÌ SAY

Giọng nói của Thơ còn đau
Như một lưỡi dao mắc kẹt trong cổ họng

Lắng nghe Thơ như lắng nghe mưa
Đêm nay bạn tìm cơ thể của Thơ
Trong căn hộ của bạn
Nơi Thơ đã nằm trong nhiều ngày

Trái tim của Thơ đã bị rượu phá huỷ
Những bài thơ không chảy ra từ nỗi đau 
Mà chảy ra từ rượu
Thơ ghen tỵ với những người đàn bà nhìn bạn
Cơn thịnh nộ của Thơ
Có thể xé rách đôi bà ta trong bóng tối

Khi bạn mua bán bài thơ như tấm ảnh của người đàn bà
Là bạn đã phá huỷ đức tin của Chúa
Chúa sẽ lấy trái tim ra khỏi lồng ngực bạn

Nỗi đau cũng sẽ mắc kẹt trong lồng ngực bạn như một lưỡi dao
Cả khi bà ta gọi Thơ quay lại giường
Thơ luôn luôn đồng ý
Nhưng rồi Thơ không đi

Sự tuyệt vọng của rong rêu bám trên vỏ cây
Phía sau khu vườn của bạn
Nhà tù của Thơ
Chúng ta từng bập bùng và hát
Trịnh Công Sơn Ngô Thụy Miên Từ Công Phụng
Mỗi ca từ mỗi lần bật máu
Lê Uyên Phương

Chúng ta đã từng không biết giả vờ
Như thể chúng ta đã từng lăn qua cả thế giới
Đầy khói bụi sương mù
Xác người chết cháy
Tiếng đại bác bay
Mẹ già bỏ chạy

Và các thiên thần của Thơ
Cũng bỏ chạy

Cùng với những người mà các thiên thần không bao giờ có thể cứu
Vì rong rêu cứ cố bám vào vĩnh cửu
Quá sâu…

2

THƠ PHÁC THẢO MỘT NGỌN LỬA

VÀ DÙNG RƯỢU ĐỐT CHÁY NHỮNG CHIẾC LÁ

Bên ngoài cửa sổ
Lơ lửng những cây thông màu vàng
Ngày Paustovsky vừa chết
Nước mắt chảy trên trang giấy
Vũ Thư Hiên

Trời ơi Thơ có uống rượu bao giờ đâu?
Ánh sáng
Ngã vào thung lũng
Như Thơ ngã vào hũ men
Chìm lỉm

Người ta phải chắt ra thêm mấy lần nữa
Ly rượu thừa
Cho Thơ
Mừng năm mới

Giao thừa
Thơ đi trên con đường
Nơi đàn ngựa sút chuồng
Kéo theo chai rượu
Những vệt rượu đổ dọc theo vỉa hè
Dưới ánh đèn đường
Nhìn lộng lẫy như máu
Trong tia mắt
Của tất cả chúng ta

3

ĐIỀU DUY NHẤT THƠ NHỚ

Là nửa đêm
Các cửa sổ đóng kín
Và đài phát thanh đang la to trên phố
Mấy bài ruột của Thơ

Những dấu chân của các ngôi sao một thời ngang qua phố
Đã phai dần
Thơ chất tất cả thành một đống
Xếp chồng lên nhau
Đem tống hết ga trên đường cao tốc

Không phải đi tìm bãi rác
Thơ không cần kỷ niệm
Như con người không cần quá khứ
Như con người không cần
Như con vật
Cũng không

4

SỰ CẦN THIẾT CỦA QUÁ KHỨ

Cần
Rất nhiều cho cuộc sống của Thơ
Thơ viết bài thơ cũng chỉ là ghi lại
Ngày người ta hoà giải
Như xin thêm đường cho cốc cà-phê
Xin thêm đê mê cho căn phòng
Giấy dán tường tróc ra cám dỗ
Ngay chỗ
Thơ hay lén nhìn

Thơ muốn một cuộc cách mạng
Không phải chỉ cho Thơ
Loại như Thơ chỉ chờ
Cô hầu bàn cho rượu gì thì uống ngay rượu đó

Thơ muốn một cuộc cách mạng
Những mối đe dọa cho mọi người
Đang mang môt gương mặt cay đắng
Mắt trắng
Nhìn mọi thứ đang lao vào tấm gương vỡ
Ngày Thơ ba mươi hai tuổi
Thơ say
Mùa đông lạnh
Màu áo khoác đỏ
Đỉnh Hàm Rồng có cơn mưa nhỏ
Màu xanh

Không như bây giờ
Ai cũng bày đặt đòi vang đỏ
Vang đỏ
Vang đỏ
Vang đỏ
Ly vỡ
Cái Thơ thích thì không bao giờ dám viết
Cái viết ra Thơ tỏ tỏ mờ mờ…

5

BẮN VÀO ĐẦU MỘT LẦN DUY NHẤT

Nạp thêm mấy lon bia và rượu
Thơ say 
Và lạc đường vào mấy bãi rác
Ánh sáng của Thơ
Làm giật mình những con chuột cống

Bắn vào đầu chúng một lần duy nhất
Chúng nảy lên và nằm yên như những lon bia
Đã chết
Chúng vặn vẹo chổng mông cố hết sức rúc vào bãi rác
Đào hang
Vào bóng tối của sự hoen gỉ

Đó là ánh sáng mà Thơ biết rằng mình giết chết
Tất cả những gì bẩn thỉu nấp đàng sau
Sân khấu

Thơ bật đèn pha và đi qua
Những đống rác đầy lốp xe cũ
Và những hộp bìa cứng
Trống rỗng sau khi lấy ra hết giấy khen
Lăn lóc
Bẩn thỉu
Như những cái chết
Rưng rưng…

6

NHIỀU KHI THƠ ÉP CẢM GIÁC CỦA MÌNH

VÀO BONG BÓNG XÀ PHÒNG

Đêm nóng quá nên Thơ đi ngủ phải mở cửa sổ
Hoa của Thơ ngoài vườn
Trời ơi cuộc sống quá chừng thơm

Và giấc mơ của Thơ đã đi dọc theo những con đường
Bàn chân Thơ dẫm lên vỉa hè
Xa lạ và mỏng sắc như dao cạo
Cứa vào
lòng bàn chân

Nỗi đau làm Thơ hạ đi những ham muốn của mình
Thơ ghét mỗi khi các mạch máu căng cứng giữa hai đùi
Trời ơi ông ta đã đè lênngười Thơ như một con voi
Nhiều khi Thơ khôngbiết tại sao mình còn sống

Mơ mộng
Ngày Thơ đi học
Chợt nghe tiếng trống
Dùi đánh da bò
Thơ ê ẩm
và hơi khô

““

(May 2019)


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

7 verses – you stole my thoughts | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

you dunk your head into the water
watchful, wanting to break
the undercurrents

you dunk your head
for a few seconds
or a few minutes

you couldn’t tell for how long
you couldn’t breathe
time stopped

nothing was important
except for the silence
beneath the lake

when you couldn’t stand it anymore
you jumped
surrendered
forfeited

so your brain could still breathe
make poetry
cry

2.

hi
hello to the sad woman in the mirror
lucid hypnotising eyes
hurtful looks

hi
the woman on the floor
mopping up the tears(with her hair)

hi
the woman in the bathroom
her voice her flesh
agonising songs

hi
the sad woman holding onto the corner of your bed
you welcomed her with a fractured smile
vanishing in your mind

3.

each smile
each tear
a cover for sadness

I’m alive
I survived

my past
my story
it shows me that I can live again
even after the next lifetime of pain
even after I couldn’t breathe
even after there was no bed left in the hospital
even after I’ve made friends
even after I’ve lost all my friends
I survived

what’s left of my life
they took care of me
in the darkest moment
there was light

I ran
but they looked for me
for the light
like gunpowder
in their mind continuously exploding

a kind of light
that has disappeared
from my life
like the mild attacks of wheezing
a reminder
even without the vaccinations
I’m alive
I survived…

4.

sure
everything may have played out in your head

came morning
my blood was cold
I couldn’t breathe
I’m shaking
my lips were blue
my skin a chilly misty hue
I tried as best as I could to slip out of my skin

chopped off an arm and a leg
turned me into an amputee
into An Escapee

when I see the curves of a woman
or someone with a weapon
it makes me sweat
like the images of me running away

I know
all the women are dead
I swallowed the red tablet
swallowed the white tablet
I slept soundly when I swallowed the blue tablet

the war
made me fly
turned me into white clouds

once more I’m aware
I’m a sunny shower
in my mother’s sky

(Mother, I’m nothing but a fragment
of someone else
while they’re rebuilding their home)

please
please, let me fall
please
let me know
I’m falling once more
the day my Mother took me home…

5.

you died alone
in a tank by a busy road
a young married couple
found the phone you dropped
thought you were asleep

many thought
they’ll attend your funeral like strangers
listened to the commiserations
about a man no one knew

they didn’t cry
they merely leaned into the miserable
pleading sadness

they returned to their room
watched, ponder, and cry
tried to move on from all that sympathy
since no one is allowed outside
at the time

no one is allowed to live
except for the cats
meow meowing confessing
drowsily

you lost yourself
much like an unstable mental patient
in your room at the institution
gently caressing each emotion
like a shattered glass bottle
rotten memories
at a park

you can meander
crawl forward
to after be stepped upon
like crickets and worms
rescue and liberated
it’s a form of defense
returning to your room
to learn how to think

a few more months later
a master thesis is born(you’re a doctor)
people like to voice their new ideas
not you, thinking all the time
about food

in history, it’s called the depression
we don’t have any heroes, we’re nothing but survivors
not mere scars
on our wrist
so daily
we may bleed

with such a disease
we’ll be as rich as those who are nude
dreaming of the fur coats

6.

you stole my thoughts
causing me to fall
in ashes
remains of whom
we’re so quick to forget

who are you
I’m complacent for a minute
and you dropped your phone
I’m falling
into the madness
of your making

meaning
we’re alive

hence instead of dying
I’m falling
I’m terrified
after revealing my thoughts
the tiny tiny pieces on the screen
void of a filter

perhaps I’m still afraid
so I’m going to continue to run and hide
as soon as you can read my thoughts…

7.

you stole my thoughts
when I was prepared to
share my dreams

with you
you stopped it
from coming true

you took hold of me
you like to get into my head
everyday
everyday
you steal a piece of my mind

until
there’s nothing left

me,
a sad and empty takeaway container…

August 2021

7 BÀI THƠ  

1.

bạn nhúng đầu xuống nước
nhìn và muốn phá vỡ
những dòng chảy ngầm

bạn nhúng đầu bạn trong
vài giây
hoặc vài phút

không thể biết được thời gian
nhưng bạn đã cảm thấy ngộp thở
như thể thời gian đã tạm dừng

không có gì quan trọng
ngoại trừ sự im lặng trong
hồ nước

cuối cùng chịu hết nổi
bạn nhảy ra khỏi hồ
đầu hàng
hay đầu thú

để cái đầu của bạn
vẫn còn biết thở
làm thơ
và khóc…

2.

xin chào
cô gái buồn trong gương
mắt thủy tinh làm mê hoặc
những ánh nhìn đau đớn

xin chào
cô gái buồn trên sàn nhà
mái tóc nàng dùng để lau nước mắt

xin chào
cô gái buồn trong phòng tắm
giọng hát của nàng da thịt của nàng
những bài hát đau khổ

xin chào
cô gái buồn bám vào giường của bạn
bạn đón nàng với nụ cười vỡ
tan trong tâm trí

3.

mỗi nụ cười
mỗi giọt nước mắt
chỉ để che giấu nỗi buồn

tôi đang sống
tôi còn sống sót

quá khứ của tôi
câu chuyện của tôi
nó cho thấy tôi có thể sống
ngay cả có kiếp sau đau khổ
ngay cả sau khi bị khó thở
ngay cả sau khi bệnh viện không còn chỗ
ngay cả sau khi có được bạn bè
ngay cả sau khi mất hết bạn bè
tôi đã sống sót

trong phần còn lại của đời tôi
họ đã chăm sóc tôi
dù khoảng thời gian đen tối
vẫn luôn có ánh sáng

tôi bỏ chạy
nhưng họ vẫn tiếp tục tìm kiếm
thứ ánh sáng
như thuốc súng
luôn phát nổ trong tâm trí họ

thứ ánh sáng
đã biến mất
khỏi đời tôi
và các cơn co giật tức thở nhẹ nhàng
nhắc nhở rằng
dù chưa tiêm vắc xin
tôi vẫn còn sống
sót…

4.

được rồi
đó là tất cả những gì diễn ra trong đầu bạn

vào buổi sáng
máu của tôi lạnh
tôi khó thở
tôi đang run rẩy
đôi môi của tôi màu xanh và
da tôi màu sương giá
tôi cố gắng tuột tôi ra khỏi cơ thể của tôi

tôi cắt bớt một chân và một tay
khi tôi hóa thành Người Trốn Thoát

tôi nhìn thấy bóng của một cô gái
và những kẻ ôm súng trong tay
tôi đổ mồ hôi, như
hình ảnh lúc tôi chạy trốn

tôi biết
tất cả các cô gái đều là những người đã chết
tôi nuốt viên thuốc màu hồng
nuốt thêm viên màu trắng
tôi ngủ mê khi nuốt viên thuốc xanh

có một cuộc chiến tranh
đẩy tôi bay
thành mây trắng

tôi đã biết tôi
thêm một lần mưa nắng
trên bầu trời của Mẹ

(Mẹ ơi, con chỉ là một mảnh vỡ
của người ta
trong lúc họ làm lại ngôi nhà)

xin vui lòng
xin vui lòng, để cho tôi rơi xuống
xin vui lòng
để cho tôi biết
tôi rơi thêm lần nữa
lúc Mẹ mang tôi về…

5.

bạn đã chết một mình
trong chiếc xe lăn cạnh con đường bận rộn
một cặp vợ chồng trẻ
tìm thấy chiếc điện thoại bị rơi của bạn
họ nghĩ rằng bạn đang ngủ

nhiều người nghĩ rằng
họ sẽ đến tang lễ của bạn như những kẻ xa lạ
nghe lời thương xót
về một người đàn ông hầu như không ai biết

họ không khóc
họ chỉ ngã vào cánh cửa của sự nài nỉ
rền rĩ nỗi buồn

họ ở lại trong căn phòng đó
nhìn, nghĩ và khóc
cố gắng vượt qua sự an ủi
vì không ai được phép ra ngoài
tại thời điểm đó

không ai được sống
ngoại trừ một con mèo
meo meo nhận tội
như ngái ngủ

bạn đánh mất bản thân mình
như một kẻ tâm thần nặng
nằm trong phòng điều trị
nhẹ nhàng vuốt ve những cảm giác
như bình thủy tinh bị rạn
và những kỷ niệm thối rữa
tại một công viên

bạn có thể bò
trườn về phía trước
và sau đó bị đạp lên
như giun hay dế
cứu chuộc và giải phóng
đó là cách để chống
lại, bạn đang quay lại
mở cửa căn phòng
học cách suy nghĩ

vài tháng nữa
một luận án tiến sĩ hoàn chỉnh sẽ ra đời
người ta luôn luôn thích phát minh
không như bạn cứ thật thà lo nghĩ
mấy bữa ăn

đó là căn bệnh trầm cảm của lịch sử
chúng ta không có anh hùng, chúng ta chỉ là những người sống sót
chúng ta không có vết sẹo nhỏ
ở trên tay
để hàng ngày chảy
máu

và với căn bệnh này
chúng ta sẽ giàu như những người ở truồng
vẫn mơ một cái áo lông thú

6.

đánh cắp những suy nghĩ của tôi
bạn làm tôi rơi
vào đống tro tàn
xương cốt của ai mà chúng ta đã
vội quên

bạn là ai
tôi chỉ lơ là một phút
khi bạn làm rơi chiếc điện thoại
tôi rơi
vào tình trạng hỗn độn
bạn gây ra

nghĩa là
chúng ta vẫn sống

nên thay vì chết
tôi đã rơi xuống
tôi đã rất sợ hãi
khi đưa cho bạn xem những suy nghĩ của tôi
lí nhí trên truyền hình
không có bộ lọc

có lẽ tôi vẫn còn sợ
nên tôi sẽ tiếp tục chạy trốn
một khi bạn biết tôi suy nghĩ như thế nào…

7.

bạn đã đánh cắp những suy nghĩ của tôi
lúc tôi chuẩn bị chia sẻ
ước mơ của tôi

với bạn
bạn làm giấc mơ đó
không còn xảy ra

bạn sở hữu tôi
bạn thích chui vào đầu tôi
mỗi ngày
mỗi ngày
trộm một ý nghĩ của tôi

cho đến khi
không có gì còn lại

tôi,
một vỏ hộp cơm rỗng không và buồn bã…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

amongst the dreams | Lê Vĩnh Tài

The Grounds at Alexandria, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the house seem to have a bell at the front
his hands feel as though it did almost touched it

the door open automatically
as he enters

he walks into the bedroom
carrying his wife’s usual shopping bag

he is awake
watching himself sleep

between two flags
red and yellow in a dream

he knocks on the doors of every room
but never really knock them

in the bedroom
as he enters they are all awake

they’re screaming
but their screams have no sound

it’s more profoundly silent than silence
they hug him

their hands didn’t touch him
none of them could find their voice

he walks through them, they walk through him
he and them are all still in the dark

they ask what he did
with his evening?

the doctors can get rid of blood pressure
by removing the bullet and the fear in his heart?

he worries still like he used to worry about upsetting his teacher
so he would stay up studying all night…

or all he wants to say:
I’m here because I want to know if you’re still okay

they’re talking
he’s talking

but there is no sound
the bell could not be pressed

no one could visit
his tiny bed in the bedroom

his neighbours
whispering:

it’s nothing but a delusion
his wife’s shopping is still here, full of food

there are no bullet holes
like a soldier with his backpack

now his children takes them to school
his yellowed exercise books

we have put away
and replace them with new books void of blood stains

the amount of people with their condolences for his wife
never ceasing

like long ago
his mother never stopped worrying about him in the hours after school

they can’t understand
how a person would die because of their neighbours

now they’re
walking in the moonlight

they’re awake
watching him sleep, dream

all sat there watching
one very long night
like that…

GIỮA NHỮNG GIẤC MƠ…


nếu như ngôi nhà có gắn chuông ngoài cửa
ngón tay anh gần như không thể chạm vào chuông

cánh cửa sẽ tự mở
để anh đi vào

anh vào phòng ngủ
với cái túi xách vợ anh thường đi chợ

anh thức
trong lúc ngồi nhìn mình ngủ

giữa hai lá cờ
vàng đỏ trong mơ

anh gõ cửa tất cả các phòng
nhưng thật ra anh không hề gõ

trong phòng ngủ
tất cả họ đều thức dậy khi anh trở lại

họ kêu la
nhưng tiếng kêu la của họ không có âm thanh

nó câm lặng còn hơn sự im lặng
họ ôm lấy anh

tay họ không chạm vào anh
không ai có thể tìm thấy tiếng nói

anh đi ngang họ, họ ngang qua anh
anh và họ vẫn còn bóng tối

họ hỏi anh đã làm gì với bữa tối
của mình?

các bác sĩ có thể lấy ra căn bệnh cao huyết áp
như lấy viên đạn và nỗi sợ hãi ra khỏi trái tim anh?

anh vẫn còn sợ như ngày xưa anh sợ cô giáo buồn
thức suốt đêm làm bài tập…

hay anh cũng chỉ muốn nói:
tôi thức để biết các bạn vẫn bình an

họ nói
anh nói

nhưng không bao giờ có tiếng nói
chuông cửa không bao giờ vang lên

không ai có thể ghé thăm cái giường nhỏ bé của anh
trong phòng ngủ

những người hàng xóm của anh
thì thầm:

đó chỉ là một ảo tưởng
chiếc túi xách của vợ anh vẫn còn đây, chứa đầy thức ăn

nó không thủng lỗ chỗ những vết đạn
như người lính vẫn mang chiếc cặp ngày xưa đi học của anh

giờ các con anh mang đến trường
những quyển vở của anh ố màu

chúng đã cất
và thay vào những quyển vở mới không dính máu

những người đến để nói lời chia buồn
chưa bao giờ nguôi với vợ của anh

như ngày xưa
chưa bao giờ mẹ hết lo về anh sau giờ tan học

họ chưa hiểu
làm thế nào một người có thể chết vì những người hàng xóm

bây giờ họ
đang đi bộ dưới ánh trăng

họ thức
nhìn anh đang ngủ mơ

tất cả cùng ngồi nhìn
vào một đêm rất dài như vậy…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

poetry is like the idea of nothing, a waste of time | Lê Vĩnh Tài

SHOES. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

poetry is like the idea of nothing, a waste of time

like the whiteness of a cloud
we stare at it and see nothing

we place the poem on the lawn
and saw straight away
the parity between wakefulness and dream

like the wandering darkness
the darkness in sweetness
the dark shall reach a point
of lucidity and confusion

sometimes
everything about
a poem 
seems as though
they are so, so we
won’t remember

just like you, dear
last night…

.

April 2019

thơ, như một sự trống rỗng & vô ích

như màu trắng của đám mây
ta nhìn và không thấy gì ở đấy

ta thử đặt bài thơ nằm xuống cỏ
ngay lập tức cảm thấy
một sự cân bằng giữa thức và mơ

như bóng tối của lang thang
bóng tối của ngọt ngào
bóng tối cũng đến lúc
nhơ nhớ và quên quên

đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
là dường như
để
chúng ta không còn nhớ

như em
vừa mới tối qua…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.