THE Kamogawa Food Detectives by Hisashi Kashiwai | Nguyễn Thị Phương Trâm

December 12th, 2023

After reading Chinatown by THUẬN, an intense emotional rollercoaster between Paris, France and Hanoi, Vietnam, The Kamogawa Food Detectives takes me to Kyoto, Japan. I’m hit with the memories of the trips I took with the children there, I’m drawn in by steaming broth and hot tea against the icy wind at the end of winter and the start of spring

Sure, the title of the book gives the plot away, but I found myself surprised and immersed at every turn of the page. I was surprised by the fact that I did not touch my intelligent phone with all its distractions. I paused only because my husband’s dental appointment was done.

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm.

December 17th, 2023

Our memory may lie to us, but our senses would always speak the truth..

Ký ức của chúng ta có thể là một lời nói dối, nhưng giác quan của chúng ta luôn luôn nêu ra sự thật..


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Chinatown by THUẬN, translated by Nguyễn An Lý | Nguyễn Thị Phương Trâm

“Nguyen An Ly became the first Vietnamese translator to receive the National Translation Award in Prose with her translation of the novel Phố Tàu (Chinatown).”

https://vietnamnet.vn/en/vietnamese-translator-won-the-us-national-translation-award-2215201.html

I had to stop reading a few pages in because I was laughing out loud and my entire body was in a spasm of laughter! The people on the train were giving me looks. What a unique writing style, Thuận’s satirical dry sense of humour nearly killed me or made me pissed in my pants from laughing so much. And yet so freakishly relatable! Her cool acceptance of the human condition both light and dark is well, sweet. I’m going to have to wait until I get home in my private space before continuing my journey reading.

Thursday 22nd, November 2023. 

” thank you for your affection and I think you’ll find most of other Thuan books delectable for the same reason (and thanks for telling me this, I have been very anxious about whether her unique brand of humour translates well across the languages!) I suggest you read her in the original Vietnamese too, even though it would probably be a bit “Northern”y for you but there are little gems that only a Vietnamese can appreciate” An Lý

Friday 23rd, November 2023

Thuận writes like she has a borderline personality, undiagnosed ADHD perhaps, her humor is right up my alley, though I wonder if it’s like yours. Becareful with your prejudices young lady, my parents were born in the north. As for reading the Vietnamese version, I am not sure I’m ready to read Vietnamese again, sounds like a con from you yeah. Sounds like HOMEWORK! But I guess I can ask my husband to get me a copy when he’s in SG in the coming months or so.. BTW, I just wept with abandonment just now.. halfway through the book and I have no idea how it will end. The writing is freakishly trippy! It is definitely worth the 10 days wait for my book from the UK.

Friday 24th, November 2023

“it’s been a while since I was last younglady’ed – but as a Northern-born Southern-based person I’m happy to hear (/be reminded of) your history! As for Thuận’s style, indeed you have such a sharp eye/ear! I can totally sympathize with the “homework” remark hehe, if you can wait there would be another Englished Thuận out around next autumn” An Lý

Saturday 25th, November 2023

“đọc thuận hay nhưng khó” Lê Vĩnh Tài

Chinatown làm em khóc quá trời luôn, như nhiều khách hàng của em. She has borderline personality, Attention-deficit/hyperactivity disorder (ADHD). Khó theo em nghĩ là cảm xúc, xúc tua liên tục lúc thì em cười em bực em hận, em bị trầm cảm luôn, em không biết là đọc tiếng Việt sẽ như vậy không..

Saturday 24th, November 2023

Chinatown reads as according to the translator, is truly one of a kind read. Cheers to both Thuận and An Lý.

Thursday 7th, December 2023

Congratulations Nguyễn An Lý ❤

A Man of Two Faces by VIET THANH NGUYEN | Nguyễn Thị Phương Trâm

A Man of Two Faces by VIET THANH NGUYEN

A MEMOIR,
A HISTORY,
A MEMORIAL


VIET THANH NGUYEN


WINNER OF THE PULITZER PRIZE FOR THE SYMPATHIZER

“You refugee” = rác của xã hội

Không được trắng như người Ucraina. Bạn là ai? Thì bạn là người tỵ nạn, bạn là thuyền nhân?

Như rác trôi bồng bềnh giữa đại dương?

Khoe sách mới nha.

Tôi vừa đọc vừa khóc. Tôi cứ nghĩ những tổn thương, đã là quá khứ. Nhưng những ký ức trở về như mới đây, chỉ là ngày hôm qua.

Quê quán của VIET THANH NGUYEN là Buôn Ma Thuột. Quê của bạn tôi. Ở vùng đất đó ai cũng viết hay chăng?

Nhà văn sinh cùng năm với tôi, qua Mỹ trước tôi cỡ nửa thập niên. Anh không đọc tiếng Việt được như tôi, nhưng mất thứ này lại được thứ khác.

Cuộc đời sao biết được.

May the Fourth, 2024

Qua Úc, tôi đã sống cả một cuộc đời. Ai gọi tôi cái gì cũng được, tục tĩu bao nhiêu tôi cũng kệ, nhưng tôi ghét nhất là khi họ khen:

– Tiếng Anh của bạn giỏi quá.

May 6th, 2024

Hồi ký và tưởng niệm của nhà văn Nguyễn Thanh Việt tóm tắt là:

F U C K YOU!

Tôi vừa đọc vừa cười vừa khóc với những cơn thịnh nộ chua xót đắng cay.

Bạn nói tôi không phải là người Úc, bạn nói tôi không phải là người Việt.

Nhưng.

Tôi biết chắc chắn nguồn gốc sức lực để phấn đấu và sống xót của tôi là vì tôi là một người tỵ nạn thuyền nhân.

May 6th, 2024

A Man of Two Faces by VIET THANH NGUYEN
A Man of Two Faces by VIET THANH NGUYEN

Castration = thiến

RE MEMBER = nhớ lại

member = dương vật

re member = gắn lại dương vật

Nguyễn Thanh Việt viết: một thế hệ mất gốc không khác gì một thế hệ đã bị thiến.

Còn gì trong ký ức của một đứa trẻ không nhận ra quê hương của nó.

Viết, là cách anh ta tìm kiếm lại nguồn gốc của mình?

May 11th, 2024

“Dễ mà, khi bạn hiến bản thân mình cho Anh ngữ, bạn chỉ cần cắt đứt cái lưỡi mẹ đẻ của mình. Nó không phải là một sự cố ý. Dù rằng nó đã là. Như nó đã là sự cố ý cắt cụt chi của một đứa bé.”

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

“Đụ má!

But why refrain from obscenity when our existence is due to the obscene?”

Viet Thanh Nguyen

15th May 2024

A Man of Two Faces by VIET THANH NGUYEN

“Bao nhiêu người biết, tính luôn bao nhiêu người Pháp biết rằng Hải quân Pháp đã pháo kích Hải Phòng năm 1946 và đã thảm sát 6000 người Việt Nam?”

HAI MẶT CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Nguyễn Thanh Việt

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Nguyễn Duy Mạnh | Nguyễn Thị Phương Trâm

Self-portrait by Nguyễn Duy Mạnh

An Editorial by Nguyễn Thị Phương Trâm
Self-Portrait by Nguyễn Duy Mạnh

Hanoi, August 2023

I’m up before dawn and Lake Trúc Bạch is covered in a blanket of misty rain through the floor length sliding doors. The French inspired iron bannister welcomed the cool shower after so many scorched and damp summer days. By the time my taxi turned up, I needed a decent umbrella. The taxi driver dropped me off at the East end of Phố Núi Trúc, where he thought there was a place opened early enough for a bowl of Phở, but everything was still shut as though the rain was too much. There I was under the tight eaves in front the silent roller door missing Shani, my German Shepherd, missing our walks in the middle of night in the rain. Our footsteps felt as though they were stepping on clouds drowned out by the heavy downpour.

Phố Núi Trúc is like any other narrow tree lined streets in the Old Quarter, they are all about a five minute walk from one end to the other. My feet led me West towards the other end of the street. There it was, the tiny eatery was steaming up the window with the smell of beef broth.

After a few missed calls to my date at 7am, I ordered a bowl of phở tái nạm at a quarter past. The clear broth and thinly sliced pieces of fatty gravy beef and blanched slices of raw beef brought me back to the bowls of phở my mother made so far from her hometown. Outside, the rain came down heavier. The bowl of noodles cost a bit more than a few Australian dollars paid for my unexpected sense of calm “call a taxi” I thought, but a man in a sky blue polo caught my eye, he was waving his arm and shouting something or another. “He needed help” I thought, there was no one else around on the sidewalk in front of countless grey aluminums shutters, the man in blue standing there was an odd feature against the light traffic on a Saturday morning. I approached him in my 10 thousand Dong bright orange raincoat slash poncho “I’m sorry, I couldn’t hear you from over there.” “Xe ôm, em cần xe ôm không?”. “Okay, em cần đi chỗ này”. I showed the sky blue top man the address on my Messenger app from the artist. “nhỏ quá, anh không đọc được, em làm cho lớn ra đi”. I took a screenshot of the message and enlarged it for him. “How much will it be brother?.. 80k oh, okay, whatever it might be as long as you deliver me to the right place.” The unofficial motorbike taxi carefully clipped the flimsy safety helmet on my head, fastened the clip of the helmet on the left side of my chin “em xức mùi gì thơm nhỉ?”

On the map, the artist I thought I wanted to meet but  might not be able to ended up on my unplanned calendar. His home in Long Biên is on the outskirts of Hanoi, crossing an old bridge from another time and a bridge built a few years before the pandemic. Once upon a time rice fields were now scattered with gated  communities for the rich. My driver laughed “mình về quê rồi kìa”, thanks to me, he had discovered a completely new territory. At our age, 62 and 52, the first time for anything is a moment of pure joy. 

The artist’s studio down a fairly new and clean alleyway is full of air and filtered light through decorative blocks of bricks walling off the elevated space from the elements. The hem of my pants by now was soaked through, rendered in a deeper green. I took off my shoes, entered the bottom floor which functions as the kitchen and family room. “Em mời chị lên tầng ba ạ”. I climbed the narrow staircase to the right of the front door, heading for the third floor. “Em mời chị mang dép vào ạ.” It’s fine, I have socks. “Không chị à, chị cần phải mang vào, em đã đem lên cho chị.” I slipped my damp sock feet into the pink plastic slippers he had brought up from down stairs. I didn’t know what an artist studio looks like, since I have never been in one. It was my first time, I didn’t know what to think, I didn’t really know where to begin to ask the right question. This was also a rare moment, I am usually in a state rendered with words.

Words have brought me to an interesting point of reflection on art and literature. My midlife is a collection of open doors into a world that is both foreign and familiar. 

Why does anyone do anything? We are all driven by an intangible force like moths to a flame, and a glorious death is our ultimate aim, and we are back to the origin of all living things. We spend our whole life trying to set the concrete of our identity, and art is the tangible extension of our ego. 

Nguyen Duy Manh was born in the year of the rat, he is twelve years older than my son. Quietly spoken, he had invited me to drink a tropical apple tea with the raw lotus seeds he had brought back from his family’s farm, next to it was a plate of guavas and the kind of peanut brittle I love, it was ashamed that I was still too full from my breakfast. I am cocooned on a seat amongst his work benches, each piece of art, in general, takes up to a few months to develop, from an idea to the finished product. Manh sat down on a chair opposite me, in a more precarious position with the staircase on his right and another work bench behind him, where the draft flowed rather freely across his shoulders, limiting the cigarette smoke in my face. The small acts of kindness towards a stranger.

Manh began his journey as a painter, painting seemed to have stopped short of his expectations for more, the artist for a while played with thread, weaving his way towards textured sculptures. Working at a pottery plant, going through discarded pieces of crack pottery ready for the bin led him to his latest venture into sculptures in clay.

Growing up amongst the ox in the rice fields, his bare feet through dry alluvial clay beds, Manh has a strong connection with the impermanent and fragility of life. Clay is perhaps the most apt medium for the young artist.

Humanity served up on traditional blue china plates, peeling back the layers one at a time to find the sweat and tears, throbbing heartbeat of the people. Each cut is more than skin deep. The artist’s job is to go beyond what is on the surface, peeling back the painful masks and disguise. One can hope there’s still a soul buried beneath. 

A society once upon a time was a perfect piece of curated china, now a culture made up of broken pieces of broken lives. The only way forward is acknowledgement. Acknowledgement and acceptance. What better role can an artist play than be the voice for not just themselves but the voice representative of today’s society as a whole.  

Not the mass produced art work all over chợ Bến Thành. Sure, one must sell one’s artwork to sustain one’s passion, but at what cost? It is indeed a fine line. 

“Em đã quyết định bán những tác phẩm của em thôi chị.. ” I remember for a decade in my forties, I was hooked on photography, I felt charging for my services would have cheapen my work. This seems to me now, rather a preposterous notion, it could have been a career path. 

Meeting Manh was a moment of clarity, I had managed to salvage some broken pieces of myself. I was not alone on my journey, serendipitous is my meeting with this stranger. 

Cheers and good luck to Nguyen Duy Manh in the Arts.

Ceramic Sculpture “Banquet” by Nguyễn Duy Mạnh

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NHÃ CA | Phạm Hiền Mây

Sài Gòn 08.12.2023
Phạm Hiền Mây

NHÃ CA VÀ BÀI THƠ NHÃ CA THỨ NHẤT



Nhã Ca, một tên tuổi quá lớn.

Nhã Ca, cái tên mảnh mai như lá cỏ, nhẹ nhõm như làn mây, thanh thoát như hương hoa, thế mà, so với đồng nghiệp, nhất là đồng nghiệp cùng giới, thì sự nghiệp văn chương của bà, phải nói là to lớn, khiến người khác phải nể phục và ngưỡng mộ.

Mỗi khi nghe ai đó nói bằng cái giọng điệu móc méo, giễu cợt, chê bai, nhạo báng, rằng thì là, bà vốn là một nữ sinh Huế, bỏ trung học vào Sài Gòn, đi theo Trần Dạ Từ – và bây giờ là người chồng duy nhứt của bà, cuộc hôn nhân đã được hơn sáu mươi năm nay – một nhà báo, rồi nhấn mạnh, một người Bắc di cư, thú thật, tôi rất ghét.

Là ghét những người nói kiểu như thế.

Bà như vậy, thì đã sao? Thì có gì sai?

Thế kỷ hai mươi là thế kỷ nào rồi mà con người ta lại không được quyền đi tìm tình yêu cho mình chớ?

Những ai thường nói chuyện đạo lý, những ai thường đấu tranh cho bình đẳng, bình quyền, giúp giùm tôi cái, trả lời giùm tôi cái, vượt thoát khỏi những cấm cản cực đoan, vượt thoát cái lề thói phong kiến, cổ hủ, kiểu như, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử, đi theo lời mách bảo của trái tim, đi tìm kiếm tình yêu, cho mình, một tình yêu tuyệt mỹ và duy nhứt – như bà, thì có gì sai không?

Mạnh dạn lựa chọn tình yêu cho mình, con đường hạnh phúc cho mình, bằng sự tự do và quyền tự quyết mà thượng đế trao cho mình, liệu, như vậy, có sai không?

******

Thơ bà, hòa trộn giữa nét âm trầm, sâu kín, dịu dàng của xứ Huế và nét xông xáo, cởi mở, sẵn sàng đón nhận, hóa giải nhẹ nhàng mọi vấn đề của kiểu Sài Gòn, nên thi vị:

lời hứa của chàng cùng với mùa mưa lũ
anh đã không quên em
chuyến xe đêm những bầy sao tình tự
trời mưa trời mưa vẫn trời mưa
má ơi má ơi
con còn sống
(Khi Trở Lại Sài Gòn)

Chưa kể, khi người thơ yêu người thơ – Nhã Ca và Trần Dạ Từ, họ yêu nhau – thế nên, chất thơ trong họ, ngày mãi bồi đắp, ngày mỗi dạt dào, sóng nhỏ sóng to, cuốn lôi, quấn quýt, đánh vào bờ rồi nắm níu nhau dạt ra khơi. Như trò chơi thuở bé. Như tình yêu. Vừa trẻ thơ vừa long đong thân phận. Thơ dựa thơ mà sống. Thơ dựa thơ mà đứng giữa đất trời. Thơ dựa thơ, mà đơm hoa kết trái.

Không giống ai, lại cũng không mang hơi hướm ai, không na ná giọng ai, đó là điều đặc biệt mà tôi nhận ra trong thơ của bà:

mắt dõi theo vừa ngút bóng cây
đời chia dăm bảy dấu chân bày
tôi hồn vẫn đứng yên như tượng
trông tháng ngày đi trên cánh tay
(Ngày Tháng Trôi Đi)

Nhã Ca là Nhã Ca. Một góc bể. Một phương trời. Một đầu non. Một đỉnh núi. Vừa an nhiên vừa thấu hiểu nỗi buồn vui nhân thế. Đón nhận và đối đầu, không chỉ là tính cách con người bà, mà nó còn thể hiện trong phong cách viết của bà.

Thơ bà tràn ngập nữ tính, yêu và yêu, sẵn sàng chết vì yêu, sẵn sàng gian truân, sẵn sàng chịu khổ, đọa đày, thậm chí tan tác:

tóc hết thời xanh, tuổi hết dài
hồn bưng bình mật đắng tương lai
tôi về ngó lại thời con gái
thành phố già nua những gốc sầu
(Bàn Tay Chàng)

Thơ bà, như con người bà vậy, dấn thân và đương đầu, không đổ lỗi, tự nhận chịu và cáng đáng, không biết sợ, không mệt mỏi, điềm nhiên.

******

Bà đã có tác phẩm đăng báo từ thời còn là nữ sinh trường Đồng Khánh. Lúc chính thức góp mặt vào giới văn chương với những bài thơ đầu tiên, giới thi văn đàn đã ngạc nhiên, đã thất kinh mà hỏi nhau: Trần Thy Nhã Ca, Trần Thy Nhã Ca là ai?

Bà xuất hiện, và ngay từ ban đầu đã mang một tâm thế mạnh mẽ, tự tin, rõ ràng, minh bạch, không che che giấu giấu, không mơ hồ, xa xôi, bóng gió, như các nhà thơ nữ khác:

đời sống ôi buồn như cỏ khô
này anh em cũng tợ sương mù
khi về tay nhỏ che trời rét
nghe giá băng mòn hết tuổi thơ
(Thanh Xuân)

Cả trong lãnh vực thơ ca và viết văn, bà đều thành công như nhau, nổi trội, gây tiếng vang, có thể nói là nhứt nhì trong giới văn nghệ, suốt mười lăm năm, từ năm bà đặt chân đến Sài Gòn, một ngàn chín trăm sáu mươi cho đến biến cuộc năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm.

Điều khiến cho tôi thích thơ văn bà, không chỉ vì bà là một tài năng, mà thú thật, phần lớn là vì, tất cả các tác phẩm của bà, đều không đề cập đến sex.

Tôi nghe đâu đó rằng, một số nhà văn trẻ, khi họ sớm khao khát sự thành công, danh tiếng, quá nôn nao trong việc muốn tìm kiếm ngay lập tức một số lượng lớn bạn đọc riêng cho mình, thì con đường ngắn nhất để dẫn đến những ước mơ ấy là viết truyện có nhiều cảnh chăn gối.

Nói như vậy, không có nghĩa là tôi không ủng hộ loại văn chương nghiêng về sex. Ở một mặt nào đó, viết về dục tính, tương tợ như một sự ngấm ngầm phản kháng, phản kháng những o ép, những bí bức trong con mắt nhìn phân biệt, trong những cái đầu lấy nho giáo, lễ giáo làm thước đo phẩm chất và năng lực của con người.

Sex trong thơ văn còn là một thái độ, một khẳng định, thái độ tự tin và khẳng định cái tôi.

Tuy nhiên, cá nhân tôi, tôi thích sự chừng mực. Và chuyện thân xác ấy mà, kiểu gì kiểu, tôi cũng thích nó được mô tả bằng những ngôn từ thật mới, những phương pháp, những phong cách thật mới, mới lạ, dễ thương mà vẫn khơi gợi được cảm xúc và ham muốn tự nhiên.

Còn bằng như, đậm quá, mặn quá, thú thiệt, tôi cũng bị dội.

******

Tôi thích sự lãng mạn, thơ mộng, nhẹ nhàng, dẫu rằng, những thức ấy toàn là những thức xa xỉ cho một đời sống thuộc về nửa sau của thế kỷ hai mươi. Nhã Ca cung ứng được điều này, và, tôi thích bà:

và đôi mắt uống hình nhau đã chật
tay nâng tay thương nhớ nuốt trong lời
đêm buồn sương làm mắt ướt xa xôi
và giá lạnh bao nhiêu lời tình tự
(Ghé Môi Sầu)

Bà không chỉ lớn trong văn chương, nghệ thuật. Với tôi, bà còn lớn ở cả tình cảm, nhân cách. Nhìn sự chung thủy tuyệt đối của bà với ông Trần Dạ Từ, nhìn cách bà lui về gia đình, mỗi khi có dịp, là cũng đủ hiểu, bà thuộc tuýp người nào. Văn chương thì cứ văn chương nhưng gia đình, như cái cây vậy, ánh sáng không thể thiếu, và nước tưới, cũng cần phải có mỗi ngày:

con nói đi, kìa, mặt trời mọc
mặt trời đang mọc, mặt trời hồng
mặt trời đang mọc, ba đừng khóc
mưa gió nào chôn nổi rạng đông
(Thơ Sớm Mai)

Tôi còn thích bà ở chỗ, khi được một nhà báo phỏng vấn, nếu chỉ được chọn một trong ba lĩnh vực, là thi sĩ, văn sĩ hay nhà báo, Nhã Ca đã trả lời rất nhanh và dứt khoát: tôi sẽ chọn làm thi sĩ. Mặc dầu, ai cũng biết, Giải Khăn Sô Cho Huế, của bà, một thời, xuất bản không kịp bán; Giải Khăn Sô Cho Huế, được dựng thành phim; Giải Khăn Sô Cho Huế, một trong những tác phẩm đầu tiên của Việt Nam tại hải ngoại, được chọn dịch ra tiếng nước ngoài.

Và hàng trăm truyện ngắn, truyện dài, bút ký… , khác của bà, cũng luôn được độc giả xưa và nay, tìm kiếm.

Có đọc những lời thơ tình tự của bà, tình tự cùng quê hương, tình tự cùng cỏ cây hoa lá, tình tự với cuộc chiến, tình tự với người thương, thì mới hiểu, tại sao bà lại yêu thơ đến như vậy:

Tôi lớn lên bên này sông Hương
Con sông chẻ đời ra những vùng thương nhớ
Cây trái Kim Long, sắt thép cầu Bạch Hổ
Cửa từ bi vồn vã bước chân sông
Mặt nước xanh trong suốt tuổi thơ hồng
Tháp cổ chuông xưa sông hiền sóng mọn
Những đêm tối bao la những ngày tháng lớn
Những sáng chim chiều dế canh gà
Tiếng chuông buồn vui dợn thấu xương da
Người với chuông như chiều với tối
(Tiếng Chuông Thiên Mụ – 09.1963)

Bài thơ nào bà viết cũng hay, nhưng thích nhứt với tôi, vẫn là:

BÀI NHÃ CA THỨ NHẤT

tôi làm con gái
buồn như lá cây
chút hồn thơ dại
xanh xao tháng ngày

tôi làm con gái
một lần qua đây
rồi không trở lại
ôi mùa xuân này

tôi làm con gái
đời như heo may
tình bằng cỏ dại
giận hờn không khuây

tôi làm con gái
một lần yêu người
một lần mãi mãi
bao giờ cho nguôi

tôi làm con gái
bao nhiêu tuổi đời
bấy lần thơ dại
buồn không ai hay.

******

Ngay từ câu đầu tiên, bà đã khẳng định:

tôi làm con gái
buồn như lá cây

Có nhiều kiểu buồn lắm, buồn như hoa rụng, buồn như nước chảy qua cầu, buồn như màu sim tím… . Kiểu buồn của bà, khác chút, bà nhìn thẳng vào nỗi buồn, và thấy nỗi buồn mình, như lá. Chiếc lá mỏng tang, nhỏ bé, non nớt, mới chỉ được ít ngày trên cây, chưa hiểu hết sự đời, mà sắp rồi đây, phải hòa mình vào dòng bôn ba nhân loại, cùng những tháng ngày đằng đẵng:

chút hồn thơ dại
xanh xao tháng ngày

Bài thơ có năm khổ, mỗi khổ bốn dòng, mỗi dòng chỉ bốn chữ, và mở đầu khổ nào, cũng là câu khẳng định, nhắc đi nhắc lại – tôi làm con gái.

Tôi “làm” con gái chớ không phải “là”. Làm với là khác nhau nhiều lắm. Làm, động từ, có nghĩa là chính tôi, chính tôi chuyển động, phải tự chuyển động, phải tự chính mình, chuyển dịch chật vật, cam go trong cái bể đời con gái ấy. Làm, nghe cái gì đó như là, bất đắc dĩ, như là, không được quyền chọn lựa, như là, sinh ra, đã được định sẵn như vậy rồi.

Tôi “làm” con gái. Thì sao?

tôi làm con gái
một lần qua đây
rồi không trở lại
ôi mùa xuân này

Qua đây là qua đâu? Bạn ơi, cũng như tôi đây, tác giả chỉ cho mình bài thơ chớ không cho mình lời giải thích. Tự mà nghĩ lấy, tự mà đoán lấy, nếu bạn đã lỡ thích quá, bài thơ.

Qua đây, là qua cái tuổi còn thơ. Qua đây, là qua các tuổi được gọi là con gái. Qua đây, là qua cái thời gian mà người ta ví, độ tròn trăng.

Cũng có thể, biết đâu, xa hơn, qua đây, là qua xứ Huế, nơi cha sinh mẹ đẻ, mà một lần dứt áo ra đi, là mãi mãi, là vĩnh viễn, khó thể quay về.

Ai mà biết được, tâm tình của những nhà thơ. Có khi mình mới nghĩ tới đầu ngõ nhà thôi, thì trong đầu nhà thơ, họ đã nghĩ tới đẩu tới đâu, xa tít dãy ngân hà rồi.

tôi làm con gái
đời như heo may
tình bằng cỏ dại
giận hờn không khuây

Đời như heo may, với Nhã Ca, lúc này, ở ngay thời điểm này, thì không nên hiểu đời đang ở mùa thu, đang ở buổi xế chiều, mà phải hiểu “heo may” đây là ngọn gió hơi lạnh, hơi se lạnh.

Hơi là hơi hơi, là khẽ khàng, là se sẽ, là yếu ớt, là mỏng manh, là rất nhẹ. Đời thì mong manh mà tình thì như cỏ dại. Dại đây không phải chỉ ngọn cỏ bướng bỉnh mọc cao quá đầu, um tùm, mà dại đây là dại dột, khờ khạo, chưa trải nhiều trường đời, phong ba, bão tố. Bằng chứng là, mỗi lần giận, chỉ giận thôi, chỉ hờn thôi, chưa gì to tát, chẳng gì to tát, cũng đã đủ khiến người viết bài thơ, không khuây.

Là không nguôi quên đó. Giận hờn thôi mà đã không nguôi quên.

tôi làm con gái
một lần yêu người
một lần mãi mãi
bao giờ cho nguôi

Đoạn này tiếp nối với đoạn trên. Mở rộng ra thêm và khẳng định thêm một lần nữa. “Làm” con gái là sao? Là yêu ai, yêu chỉ một người. Yêu ai, là yêu mãi mãi. Và không biết bao giờ mới nguôi, nghĩa là mới thôi, mới dừng lại, tình yêu ấy.

Nhã Ca ơi, tôi xin trả lời thay bà, chỉ cái chết mới chia lìa đôi lứa. Chỉ khi vào thiên thu, thì mới có thể nguôi ngoai.

tôi làm con gái
bao nhiêu tuổi đời
bấy lần thơ dại
buồn không ai hay

Đến đoạn cuối này, thì không chỉ là khâm phục đâu, hơn cả khâm phục, ấy chính là sự ngưỡng mộ của tôi. Ngưỡng mộ một tài hoa hơn những tài hoa bình thường. Ngưỡng mộ một tài năng, một tài năng qua bao vùi dập, vẫn cứ ngang nhiên và cả an nhiên nữa, thênh thang đường cái quan chân bước.

“Làm” con gái, có bao nhiêu tuổi đời, thì xin thưa rằng, tôi sẽ dại đủ bấy nhiêu ngày tháng, tương đương. Dại dột, dại khờ, dại ngây – nên buồn. Mà cái buồn tôi, thì nào có ai hay, nào có ai biết.

Giùm cho.

Xin không nói nữa, vì nếu nói nữa, như cái hoa, nở đến phút giây cuối cùng, chẳng còn gì e ấp, nó trơ ra, và rụng cánh. Nên thôi, xin không bình thêm nữa.

******

Đơn giản mà thiệt hay. Dịu dàng mà sâu sắc. Ngây thơ mà sớm chín. Hồn nhiên mà rất buồn. Tĩnh lặng mà đam mê. Khổ đau mà hạnh phúc. Nhỏ bé mà tự chủ. Đó chính là Nhã Ca.

Nếu chúng ta từng biết một nhạc sĩ lẫy lừng Trầm Tử Thiêng với những bài như: chuyện một chiếc cầu đã gãy, cơn mưa hạ, đêm nhớ về sài gòn, có tin vui giữa giờ tuyệt vọng… , thì, hẳn các bạn yêu nhạc của ông, cũng sẽ biết, ông từng phổ thơ cho Nhã Ca, đó là Bài Nhã Ca Thứ Nhất.

Và đặc biệt, ông không sửa, không thay, không đổi, bất cứ một từ nào, một chữ nào của nguyên gốc bài thơ.

Làm sao mà đổi được.

Bài thơ hay quá mà.


Phạm Hiền Mây, the poet born in 1971 in Saigon, Vietnam. The prolific poet speaks, thinks, sleeps, and dreams in Kanji, Lục bát, six-eight syllables. Her poetry can be accessed through all platforms, including Facebook, Amazon, and local and international websites.

Nổi tiếng trên mạng và Văn hóa like | Thái Hạo

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thái Hạo

February 16, 2022

Nổi tiếng trên mạng, có lẽ là không khó lắm. Nấu một nồi thịt “siêu to khổng lồ” đến nửa con lợn, thế là nổi tiếng; Lệ Rơi lên hát, thế là “đi vào lịch sử” rồi đó, livetreams chính mình trong lúc đang ngủ, thế là dậy sóng… 

Xin đừng hiểu lầm, tôi không coi thường MXH, nhất là trong hoàn cảnh Việt Nam hiện tại, nhưng ngược lại, có thể nó là thứ dễ mang lại những ảo tưởng nhiều nhất.

Trước kia, khi nick cũ chưa bị đánh sập, hình như tôi cũng có chút…hơi nổi tiếng trên FB. Nhưng thật lòng, khi post một stt lên, chỉ trong chốc lát dù có hàng trăm lượt like, cmt, chia sẻ tới tấp, tôi vẫn chờ một người. Nếu bài viết ấy dù có cả ngàn like với đầy những lời khen tặng hào phóng mà chưa thấy người ấy bấm like thì tôi vẫn không thể an tâm. Vì tôi coi đó là thầy mình, là người “có thẩm quyền” trong lĩnh vực ấy. Một cái like của họ sẽ như một sự xác tín, ít nhất là đối với chính tôi.

Từ cái trải nghiệm ấy, tôi tự rút ra cho mình một ứng xử: “sống có trách nhiệm” với cái like của mình. Không bấm like tùy tiện, không cả nể hay vì muốn “đẹp lòng nhau” mà chạm ngón tay vào, tất nhiên là trừ những gì vui vui, vô thưởng vô phạt.

Tôi có cảm giác, sự nổi tiếng trên mạng xã hội rất dễ khiến người ta đi lạc. “Những cái like sẽ nhận chìm bạn”. Người có ý thức sẽ tạo, xây dựng và giữ gìn “văn hóa like”. Không bao giờ dễ dãi.

Xã hội vốn có rất nhiều nhóm người với văn hóa, sở thích, quan điểm khác nhau. Trang cá nhân của bạn sẽ “chiêu cảm” những người cùng “tần số” về. Cho nên nhiều like không hẳn là điều đáng mừng nếu bạn chưa thật sự nhìn nhận đúng giá trị mà bạn chia sẻ. Vì, có thể có một đám đông vô minh đang “quạt” cho bạn bốc cháy như một vị thần!

Đừng mang tiền đến chùa để cho, chỉ vì bạn có tiền, bởi như thế là bạn đang làm hại/tiếp tay cho những người tu hành không vững đạo tâm. Cũng thế, hãy ngăn chặn người khác “ngáo Phây” bằng cách nghiêm túc và có trách nhiệm với cái like của mình. Like nghĩa là tôi thích, tôi đồng tình với anh. Đừng nên nghĩ  như nhiều người rằng like chỉ là để xác nhận rằng “tôi đã đọc” (dù tôi không thích bài anh viết), không thích thì nên “còm” vài chữ hoặc bỏ qua, đừng like.

“Tổ 10 like”, tôi có quen và rất quý cái tổ này. Mỗi stt của họ có thể chỉ lèo tèo vài cái like, nhưng tôi đã nhận được quá nhiều từ họ, nhiều hơn cả “tổ ngàn like”. Họ sống thật tình cảm, sâu sắc, thường quan tâm và nặng lòng (tất nhiên là không có “định lý đảo” nhé).

Chúng ta đang và buộc phải sống cùng internet, không thể khác được. Và internet có một ý nghĩa rất lớn đối với sự phát triển nhận thức của dân chúng trong hoàn cảnh bị kiểm soát tự do nghiêm trọng này. Nhưng VN lại đang “được” xếp vào nhóm 5 nước có hành xử xấu xí nhất trên MXH toàn cầu. Xây dựng “văn hóa mạng” là trách nhiệm của mỗi người, không ai ngoại lệ cả, vì bây giờ hầu như người Việt trưởng thành không mấy ai không xài MXH…

Đôi khi nghĩ, ngáo đá không đáng sợ bằng “ngáo Phây”, vì nó làm hỏng xã hội một cách rộng sâu hơn nhiều.

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

CÓ LÚC… . | Phạm Hiền Mây

Phạm Hiền Mây

Sài Gòn 31.10.2023
Phạm Hiền Mây


Hôm nay, ngày cuối tháng của tháng mười, ở thành phố Sài Gòn này – cái thành phố mà người nào, dẫu vừa mới tới lần đầu thôi, cũng đã thấy thân quen, ruột rà như có mối liên hệ từ tận thời ông tằng bà tổ và người dẫu chưa rời đi, cũng biết, rồi đây, nếu phải xa, sẽ hoài trong lòng một nỗi nhớ lớn lao, triền miên, khôn xiết – trời đất cứ ui ui làm sao ấy.

Ui ui không chỉ là từ dùng để chỉ trạng thái thời tiết, không nắng không mưa, kiểu dở chừng, nửa nọ nửa kia mà ui ui còn là từ diễn tả tâm trạng khá hay, như tôi vậy, lúc này và đa phần những ngày tháng khác trong đời, thường thế.

Ui ui, buồn vui không rõ rệt. Ui ui, niềm vui thú, sự hứng thú như màu nắng tắt, như bầu trời âm u, chứa đựng nhiều cảnh báo, dằn chừng, sẽ rồi cơn mưa tới.

Và bỗng dưng trên môi tôi, buột ra lúc nào không hay, bốn câu thơ của Mai Thảo:

có lúc nghĩ điều này điều nọ
cảm thấy hồn như một biển đầy
có khi đếch nghĩ điều chi hết
hệt kẻ ngu đần cũng rất hay

I/ CÓ LÚC NGHĨ ĐIỀU NÀY ĐIỀU NỌ



Tôi cũng là kẻ võ vẽ làm thơ, giải thưởng cũng có, bài giới thiệu về tôi từ những tác gia tên tuổi cũng nhiều, tác phẩm xuất bản cũng đâu đó trên một bàn tay, bài in trên báo và tạp chí thì đếm không xuể, nhưng tôi rất ít nói về thơ, đúng hơn, là, ngại nói về thơ.

Vì tôi tự biết, với cái kiến thức rất giới hạn của một cô giáo dạy văn cùng với hàng ngàn bài thơ, mà phần nhiều được viết theo cái thể thức rất đỗi hồn Việt, người Việt – lục bát – với con đường quan san, với bóng người đi xa, với thiên lý vạn dặm, với chia ly đầy nước mắt, với bóng chim tăm cá… , thì làm sao, và, nói gì giờ đây, cho đủ, cho đúng, cho hết về thơ.

Nhưng hôm nay thì tôi sẽ nói, thơ là gì và như thế nào thì được xem là một bài thơ hay.

Thơ là suy nghĩ của một cá nhân về một vấn đề nào đó, có khi rõ ràng, gọi tên được, lại có khi cũng không mấy rõ ràng, và vì thế, rất khó để gọi tên.

Thơ có thể là một tư tưởng đã được ăn sâu, tạo gốc rễ trong tâm hồn tác giả. Thơ cũng có thể chỉ là một ý tưởng thoáng qua, vừa mới hình thành, chưa kiểm nghiệm. Hơi thơ, hoặc bi, hoặc hài, hoặc vừa bi vừa hài, hoặc nó đơn giản chỉ là sự hứng chí, nhất thời, mang tính đùa ghẹo, bỡn cợt, vui là chính, nên có thể nghe được tiếng cười, hoặc cay đắng mỉa mai, hoặc ý nhị khẽ khàng hoặc ha ha sảng khoái theo suốt chiều dài bài thơ.

Thơ được viết bằng văn vần hoặc văn không có vần. Nhưng với tôi, bài thơ dù không vần đi nữa thì khi đọc lên, chữ thơ vẫn cần lắm sự uyển chuyển (dịch chuyển hợp lý), duyên dùng. Hơi hướm đằm thắm, e thẹn, dịu dàng, thẩn thơ cũng được mà mạnh mẽ, liều mạng, khí phách, ngạo thế cũng không sao, miễn là có lên có xuống, có thăng có giáng, tạo được sự đã đời, kiểu như là, nó khiến ta phải tặc lưỡi, thốt lên tán thưởng, phải thế chứ, phải là như thế chứ.

Các nhà định nghĩa thường gọi đấy là nhạc tính.

Có Lúc của Mai Thảo là một bài thơ. Và là một bài thơ hay.

có lúc nghĩ điều này điều nọ
cảm thấy hồn như một biển đầy
có lúc đếch nghĩ điều chi hết
hệt kẻ ngu đần cũng rất hay

Thơ hay là thơ khiến độc giả, đọc lên, ngay lập tức, có cảm giác như thấy mình ở trỏng, như tác giả đương nói hộ lòng mình, tâm hồn mình vậy.

Thơ hay là thơ, dù đang không cùng tâm trạng ấy nhưng khi đọc lên, người ta vẫn dễ dàng hiểu (không cần phải rõ), dễ dàng nhận ra được ý (không cần phải chính xác) chứa đựng trong bài thơ và dễ dàng cảm thông được tình (không cần phải bằng hết) mà tác giả thầm kín hoặc lộ liễu gửi gắm. Thơ hay là thơ còn khiến cho người đọc như muốn xẻ chia đến tận cùng niềm vui, nỗi buồn mà tác giả đang nặng mang.

Thơ hay là thơ làm bạn đọc cười cùng, khóc cùng, làm trái tim bạn đọc gõ cùng nhịp với trái tim tác giả.

Đọc lên, khiến cho nhiều thế hệ cách biệt nhau, không cần qua phân tích, không cần qua giảng giải, vẫn đồng cảm được, ấy chính là thơ hay.

Cuối cùng, thơ hay là thơ khiến người ta bâng khuâng hoài vì nhiều điều chưa tỏ, nghĩ ngợi hoài vì nhiều chỗ chưa chắc, nhớ nhung hoài vì tâm tư thơ tương đồng với nỗi niềm riêng của mình. Người ta dễ dàng thuộc lòng cả bài thơ, dù có dài đến mấy.

II/ CẢM THẤY HỒN NHƯ MỘT BIỂN ĐẦY



Tôi sinh ra ở miền Nam, uống nước sông phương Nam, ăn hạt lúa phía Nam, nên tâm hồn tôi, cũng lồng lộng mây trời Nam.

Tôi yêu mọi thứ ở nơi đây, từ con người đến cảnh vật, từ tiếng nói đến miếng ăn vào miệng. Và, đương nhiên, tôi yêu văn chương miền Nam, tự hào về văn chương miền Nam. Tôi yêu và cố chấp với tình yêu ấy lắm.

Ngay cả đến các tác giả cũng vậy. Dù nhà trường có nhồi sọ tôi cỡ nào, thì khi lớn lên, tự tôi, tôi cũng quên sạch sành sanh những Tố Hữu, Chính Hữu, Minh Huệ, Lê Anh Xuân, thay vào đó, tôi đọc Bùi Giáng, Tô Thùy Yên, Nguyễn Tất Nhiên, Nguyên Sa.

Và tương tự thế, với văn, cũng không khác.

Tôi tìm đọc về họ, bằng nhiều nguồn, nhiều cách khác nhau. Tôi lân la với các bậc tiền bối, tôi hỏi han các người bạn vong niên về Mai Thảo, về nhiều người nay đã khuất núi. Hai người tôi hay trò chuyện, một là phê bình gia Đặng Tiến, đã mất, hai là anh Khánh Trường, người anh đa tài nên trời già cũng lắm ghét ghen – họ thường kể cho tôi nhiều kỷ niệm xưa với Mai Thảo.

Anh Khánh Trường rất thương và nể ông Mai Thảo. Anh kể nhiều nhưng tôi nhớ nhất là thời gian Mai Thảo không hoạt động văn chương nữa và yếu nhiều. Gần như ngày nào, anh Khánh Trường cũng ghé qua Mai Thảo một lần và nhâm nhi cùng ông. Có lúc ông mệt quá thì Khánh Trường uống một mình. Rượu, trong phòng ông Mai Thảo, chẳng bao giờ thiếu.

Có lần, Hợp Lưu của Khánh Trường gặp khó khăn, anh đến tâm sự cùng ông. Chẳng giàu có gì, nhưng nghe xong, vẫn rất hào hiệp, vẫn rất đàn anh, thủ lĩnh, ông Mai Thảo liền lấy tiền đưa Khánh Trường mượn, mượn hay cho, và là bao nhiêu, thú thực, tôi không nhớ rõ, nhưng có anh Khánh Trường đây, nếu tôi sai gì, ảnh sẽ đính chính, đồng thời, xốc tinh thần anh Khánh Trường dậy, ông nói: Khánh Trường làm được, làm được mà, tôi tin Khánh Trường sẽ làm cho Hợp Lưu tốt mà.

III/ CÓ LÚC ĐẾCH NGHĨ ĐIỀU CHI HẾT



Tôi có hai hình dung về Mai Thảo. Một, Mai Thảo – với rượu và văn chương. Hai, Mai Thảo – con người vô cùng thông minh, duyên dáng, và, thừa lịch lãm.

Lịch lãm ấy mà, ngoài nghĩa hiểu biết rộng, bản lĩnh, thức thời, lời ăn tiếng nói từ tốn, nhẹ nhàng, cử chỉ cởi mở, bặt thiệp, theo tôi, lịch lãm còn hàm chứa cả việc ý thức vị trí cao hơn người của mình mà vẫn luôn giữ được vẻ khiêm tốn không hề giả tạo.

Nhưng, kiêu bạc và khiêm tốn, nhiều người yêu thương và đơn côi, đông đúc bạn bè và không tri kỷ, kiếm tiền dễ dàng và sạch túi, lên voi và xuống chó, sinh ly và tử biệt, lãng mạn và hiện sinh, tự do và ràng buộc, hy vọng và tuyệt vọng, say và tỉnh, lịch lãm và hư hoại, những thứ ấy, không phải là tính hai mặt của một bản thể, không phải là tính hai mặt của nhà văn Mai Thảo cũng như tất cả chúng ta đây sao.

Ngửa bên này là lịch lãm, ngửa bên kia, ông thốt lên, có lúc đếch nghĩ điều chi hết. Nghĩ được gì khi mà, tất cả mọi thứ giờ đây đều đã là không, đều chỉ là không:

Sau đường chân trời là không.
Cõi không. Không còn gì nữa hết.
……
Dưới nữa là không.
Cõi không. Không còn gì nữa hết.
Cõi không là thơ. Không còn gì nữa hết là thơ. Nơi không còn gì nữa hết là khởi đầu thơ. Một xóa bỏ tận cùng. Từ xóa bỏ chính nó. Tôi xóa bỏ xong tôi. Không còn gì nữa hết. Tôi thơ.
(Bờ Cõi Khởi Đầu)

IV/ HỆT KẺ NGU ĐẦN CŨNG RẤT HAY



Tài hoa, thông minh mấy thì cũng sẽ có những lúc rơi vào trạng thái thờ ơ, chán chường, phiền muộn, đau đớn và nhận ra, chẳng có gì hết, khi ông, người biệt xứ, có quê hương mà chẳng thể về, khi ông, người làm văn chương, có tài viết mà viết thì giờ đây ai đọc.

Trạng thái ấy, ai chẳng vài lần trong đời, nên khi Mai Thảo ví von, hệt kẻ ngu đần cũng rất hay, ông đã dễ dàng được bạn đọc ngậm ngùi san sớt và cảm hiểu cùng.

Chỉ khi ý thức được con người ta sống chết gang tấc và trong đời mọi chuyện thường bất như ý thì mới có những câu thơ đơn giản và gần gụi đến như vậy

có lúc nghĩ điều này điều nọ
cảm thấy hồn như một biển đầy
có lúc đếch nghĩ điều chi hết
hệt kẻ ngu đần cũng rất hay

Có nghĩ đến mấy nữa thì cũng đã mất hết. Gió thổi mãi, chẳng gì giữ lại được.

******
Có Lúc là một bài thơ rất thơ của Mai Thảo.

Và, Có Lúc, như lúc này, đang là tâm trạng rất tôi. Nói một cách khác, đây là trường hợp tâm-thơ-tương-đồng.

Đỉnh cao, và rồi hư không.

có lúc chập chùng có lúc mù sương
có lúc đại dương có lúc dặm hồng
có lúc nghìn phương bờ điệp điệp
có lúc bơ thờ mây trắng tan.


Phạm Hiền Mây, the poet born in 1971 in Saigon, Vietnam. The prolific poet speaks, thinks, sleeps, and dreams in Kanji, Lục bát, six-eight syllables. Her poetry can be accessed through all platforms, including Facebook, Amazon, and local and international websites.

ĐÀN BÀ ĐẸP và CHÍNH QUYỀN by Nguyễn Hoàng Văn | Nguyễn Thị Phương Trâm

ĐÀN BÀ ĐẸP và CHÍNH QUYỀN, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

BEAUTIFUL WOMEN & AUTHORITY

[Tiểu luận & tuỳ bút]

“Cứ như một quy luật, những khúc quanh đau đớn trong lịch sử chúng ta luôn là những cuộc thương lượng thất bại và những nỗ lực hòa giải dở dang.”

Trích ĐÀN BÀ ĐẸP và CHÍNH QUYỀN

Nguyễn Hoàng Văn

Cuộc đời của tôi là một quy luật “Thương lượng và hoà giải” như anh đã viết. Cảm giác không thoát được nó làm tôi nản.

Rồi một hôm mây xanh với những giây phút lành tôi lại bước ra ngoài.

Đánh hơi mùi men của rượu.
Lại yêu đời.

Khoe nè. Thơm quá nha, fresh off the printing press from Amazon

Trâm nhận được rồi nè anh Nguyễn Hoàng Văn .

I love the large print, can’t wait to read it, and maybe get an autograph.

“Anh Nguyễn Hoàng Văn , so it’s a collection of essays? Just got home from visiting my parents, to brag about my new book. I’m in the middle of reading the second essay. I find it is rather odd that I actually enjoy reading your essays, or rather any essay at all. My dad said that you have a great imagination, perhaps this is why your writing is so engaging?”

“Oh, Phuong Tram, I’ve written with my head and heart. I am so happy to have a reader like you and your Dad.”

“He said you’re a bit “mad”, and my reply was “and your daughters dad? they are crazy!” We love you, even though you are “người Huế” hheheh.”

“I am from Quang Nam, next to Hue”

“south of Hue right? It was just a bad racist joke I used to break the ice, it matters more to my parent’s generation but not so much mine, here in Australia we are preoccupied with other prejudices, my sisters and brother have never even had time to worry about North South let alone the middle. You speak of mind and heart, you mean “nghĩ và cảm”. To me it is science and poetry. Without it, one can not live, one will never be able to understand truly what it means to be happy or sad let alone satisfy.

It feels as though, you[YOUR WRITING] get me. LOL. simply put.”

“Người đời, nói theo Picasso, thích nghe tiếng chim hót nhưng không ai lên tiếng đòi chim phải hót sao cho họ hiểu. Họ cũng thích trồng hoa hay cắm hoa nhưng không bắt hoa phải nở cho họ hiểu. Tuy nhiên họ cứ bắt họa sĩ vẽ sao cho mình hiểu.”

Nguyễn Hoàng Văn

Heheh.. Thật tình.

Can I blog my thoughts ông anh? If you say no. I’m just going to do it anyway.

Văn của ông anh thu hút quá ạ!

I wish all essays were written like this and school might not have been such a torture all those years not being able to understand anything.

Your writing is acidic, scathing, humourous, bloody frank and refreshingly honest.

Your honesty is absolutely breathtaking. You read, you read a lot, but not once did you make me feel small or belittled. Like most of the people I have came across in the last eight years of rediscovering the mother tongue.

Frankly, you inspire me on this journey of trying to understand my parents and their heritage.

You give me hope, beyond the daily grind of sweat and tears the Vietnamese vernacular will endure and flourish.

It begins with a starter, a hook like “BEAUTIFUL WOMEN & AUTHORITY”, follow by arguments, nevertheless, more important are the conversations.

Conversations. Yes. Conversation.

I believe we need to coffee. This part. You can’t say no to.

Nguyễn Thị Phương Trâm

November 20th, 2024

[Hoa, họa và đàn bà: cái cảm và cái nghĩ]

“Quả thật bất công cho các họa sĩ… họ khăng khăng làm khó các họa sĩ mà không chịu bỏ ra, chỉ vài sát na với ý nghĩ thoáng qua rằng, để cảm cái gì đó thì phải vứt bỏ định kiến, phải xích lại thật gần và, để hiểu, thì phải học.”

Nguyễn Hoàng Văn

……………

Applicable not just in the arts but also in literature. Time and again people complain poetry is hard to read, say in the past 8 years, the poetry I have read by anh Lê Vĩnh Tài. No one wants to spare the time nor are they prepare to let go of their preconceptions and prejudices, get their hands dirty, or simply unprepared to learn anything new.

My ability to translate poetry is always labeled as something else other than persistence and hard work. Reading the dictionary have become my hobby. Google is my friend. The learning experience in itself fascinating.

Translating to me is both science and poetry, both mind and heart combine. It is felt but logic is essential for it to make any sense in another vernacular.

And again in this new transcribed vernacular, it must also be felt and understood.

I have been so frustrated trying to get this point across, but my mother’s tongue failed me time and again.

It feels as though finally, someone understands me.

Sorry.

Just venting.

Reading books is cheaper than therapy.

Trâm

November 20th, 2024

[Bệnh nhược tiểu, thói hủ nho và thủ dâm chính trị]

Uhm, small mind, outdated, and way too much self-love can absolutely slowly eat away at one soul.

Voiced audibly through the author is the frustration of someone who love his country.

Dare to say, dare to point out the flaws without an ounce of reservation.

Time, the ephemeral lifetime. I can do nothing but echo Nguyễn Hoàng Văn’s frustrations. Surely one day it will become reality:

We are small but we are not small mind.

We have history but it should make us rich with knowledge, knowledge to endure not to hold us back. Knowledge being the means and the tools for us to move forward, help us keep up with the rest of world.

And when we love, we learn to love ourselves enough to know how to care and love for those all around us. We are a collective.

We pick up the garbage on the side of the road, not for ourselves but for those all around us. We do NOT collect master degrees so we can step on people around us.

It has little to do with being humble, it is about respect, respect the kind thought for someone who picks up the garage we litter in the street. The farmers who had toiled through the seasons so we can have the white rice we “deserve”.

Ahh…

Again, I vent.

As it went.

Another opened can of worms.

November 22nd, 2024

ĐÀN BÀ ĐẸP và CHÍNH QUYỀN, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

[Phải học Tú Bà]

The truth is a rude awakening. We have much to learn from the madame of any institute.

If you want to fuck, you must learn how to fuck properly! What goes where and into what.

Certainly when to stop, and when to simply run!

Educated with all those master degrees but you don’t know where a woman’s G spot is then, what is the point of living.

November 22nd, 2024

ĐÀN BÀ ĐẸP và CHÍNH QUYỀN, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm
Nguyễn Thị Phương Trâm

[Đàn bà đẹp và chính quyền tồi]

Tồi: hypocritical and two face.

Frankly, I was a little disappointed. The essay entitling the collection of essays, the hook, the reason I feel the urge to own such a book was not about me: a woman with a problem with authority, the patriarch.

Nguyễn Hoàng Văn showcases our motherland in a desperate plight for recognition, her fight is always diminished by those who likes to play dirty. If you are submissive, you are kind and sweet, you let people dress you up and pass you around like a doll, will you be remembered then?

My inability to shut the fuck up, and my mother’s term of endearment not in any way derogatory: “little madame”, begs me to conclude my role is more suited as a despicable character like Tú Bà rather than one of the Vương’s sisters in the epic tale by Nguyễn Du.

Life is never kind, life is hateful and mean, beyond that is just the fat that keeps us warm.

November 23rd, 2024


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.