WILLIAM SHAKESPEARE

Nguyễn Thị Phương Trâm

Poetry by William Shakespeare
A translation into Vietnamese by various translators


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

William Shakespeare [1564-1616] was an English playwright, poet and actor. He is regarded as the greatest writer in the English language and the world’s pre-eminent dramatist. He is often called England’s national poet and the “Bard of Avon”.

Những ngày buồn như một giấc mơ | Nguyễn Thị Phương Trâm

Những ngày buồn như một giấc mơ

Con trai lớn
con gái của mẹ
hai giọt máu yêu

mẹ chỉ còn nhiêu đó
gia tài
dành cho con

những bữa cơm ngon
những ngày buồn như một giấc mơ
mẹ chìm sâu vào những ngày của tuổi thơ

con của mẹ chưa gì đã là người lớn
ôi đâu, những bàn chân tí hon
ôm chân mẹ đâu nào, những nụ cười non

ôi nước non
con của chúng tôi là nhân dân
phân vân câu hỏi

– bạn là người từ đâu đến?

da vàng
lòng trắng
nải chuối tiêu
những hạt giống nảy mầm
rau răm
hột vịt lộn

lộn xộn lộn xộn
màu da

này những người lớn
từ âm hộ của ta
đừng quên
các người là con cháu
của rồng tiên
——



Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I AM ENOUGH | Nguyễn Thị Phương trâm

Bạn tóc dài tóc ngắn
bàng bạc màu ánh nắng

bay dần dần
cái đuôi của thời gian
miên man
mê hoặc
những ngày
yêu

ôi ngu
những khoảnh khắc
mãi mãi dại
làm gì bạn cũng đại

yêu mà
yêu thôi
yêu hôm nay
giờ phút này

yêu gì?
ma?
trai?
gái?

sao nổi?
nếu bạn
không yêu tôi.

7 March 2024


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Dare not name | Vũ Trọng Quang

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Reality contemplating the word
into sleep embracing the budding of evil
where the moon sleeps
like a thief lulled by the night

in the realm of regret
afraid of holding on
the shard of sin
sorry dreams

the fierce fiction
fictitious truth
so-called uncontrollable/murderous heart
the dark & night forever the night & dark

staring at one’s feet
throbbing big toes
pierced soles
awakens the dull mind

late into the night cravings for the dark
true contradictions

KHÔNG DÁM ĐẶT TỰA


Cõi thực chiêm tưởng chữ
chạy vào giấc đêm vòng tay ôm nụ dữ
nơi kia trăng ngủ
như kẻ cướp khuya vỗ về
dịu dàng dáng vẻ

trong cõi người ân hận
nắm tay còn e dè
như mảnh vỡ
có lỗi với mơ siết

quyết liệt hư cấu
sự thật cấu hư
cái gọi trái tim không kiểm soát/sát
bóng & đêm mãi đêm & bóng

xuống bàn chân
hai ngón cái hư đốn
lòng bàn chân gai đâm
tỉnh thức mê muội

nửa đêm cân não thèm mơ đêm nữa
mâu thuẫn có thật

VTQ


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Asymptomatic to rosy possibilities | Vũ Trọng Quang

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Bluer than blue is the front, an innocent cover
criticism and jokes a front for the old
aging loneliness

Blues are thought to be the colour eternal
the war yet far the Pandemic fight right by
four walls closing in

salvaging the dangling soul of blue a picture of epidemic death 
lore and tradition wide open in an uphill fight
the coucals calling for the nation’s mighty tiny souls

you’re waving me down from running
come kiss the sweet lips forever in despair
two lost stars no longer lost found each other’s universe

distress easing in defilement of the air
drifting constantly forever tiring
the tweets of swallows

the hawk the eagle escaping from its eggshells
on the ground, unafraid of the sky 
doves pecking in the churchyard

cheery belly exposed and asymptomatic
watch the eggs gently hatch
an inspiration to survive the day

TIỆM CẬN DẦN ĐẸP


Nhiều xanh hơn xanh phía trước một che chắn trắng
hình ảnh châm biếm tưởng cười cợt hóa thực tại 
màu vàng cô độc Cô chết tiệt

Tưởng màu xanh xanh màu vĩnh cửu
chiến cuộc chưa xa chiến Dịch hóa gần
bức bách trong bốn bức tường

cứu lấy hồn xanh treo mình bức tử trong mùa
ca dao mở toang cánh cửa còn nước còn tát
bìm bịp kêu nước lớn sinh linh

em vẫy gọi anh tháo chạy quay về
hôn môi ngọt chưa từng dưới vực
hai vì sao lạc không lạc tìm thấy vũ trụ nhau

cơn nhiễu động thôi ô uế không trung
se sẻ bay hoài bay hoài không mỏi
mang tiếng hót chim én

đại bàng diều hâu thoát khỏi võ trứng
ở lại mặt đất không làm lo sợ bầu trời
bồ câu mổ thóc sân giáo đường

hớn hở tiệm cận hở rốn
dịu dàng quả trứng nở bung
hôm nay nằm kề cảm hứng


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

An endless goodbye | Vũ Trọng Quang

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Love, you took from me my sleep
Caffeine-less the night in self-destruction
Booze needs of inebriation denied the insobriety
You are far away so far away
The flight, a rapid deliverance of a vow
I’m bewildered wondering where you’ll be
A waiting boulder for the finality of this life

in far off tomorrow
remains still scents of yesteryear

The runway drifting a thousand miles of clouds
Your cloak flying in the howling wind
Your eyes misty by rain
In my heart a vicious storm

TIỄN EM NGÀN TRÙNG


Em đánh cắp của anh giấc ngủ
đêm không cà phê đêm tự tử
ly rượu muốn say sao không say 
Em đã xa và đã xa thật
chuyến bay mang vội một lời thề
anh ngơ ngác em đâu mất hút
nửa đời còn lại …hòn vọng thê.

mai xa còn đó mùi hương cũ

Phi trường mây trôi ngàn cây số
áo em phần phật tiếng gió hú
mắt em lấm tấm một chút mưa
lòng anh cồn cào cơn bão dữ

Chuyển thành ca khúc: Lã Văn Cường

Em lấy mất của anh giấc ngủ
đêm không cà phê đêm ngừng thở
ly rượu muốn say mà không say
mai xa còn đó mùi hương cũ

Phi trường mây trôi ngàn cây số
áo bay lồng lộng tiếng gió hú
mắt em lấm tấm một chút mưa
lòng anh ầm ào cơn bão dữ

Em đã xa và đã thật xa
chuyến bay mang vội một lời thề
anh choàng tỉnh em đâu mất hút
giữa đời còn lại …hòn vọng thê

Em đã xa và đã rời xa
Em đã xa và đã rời xa


(**)HỜN GIẬN 1

Thơ : Đinh Hùng

Em đến hôm nào như hoa bay,
Tình không độc dược mà đắng cay
Mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt.
Mùi hương sát nhân từng ngón tay.
Em đến hôm nào như mây bay,
Gió mưa triền miên từ nét mày
Đường vào lòng nhau toàn sạn đạo
Bước chân tha hương từ dấu giày.
Anh rỏ đôi dòng nước mắt say,
Trao em, không ướt trọn lòng tay.
Chiều đi,vai thấm đầy sương núi,
Lệ cũng phai hương tự lúc này.
Anh tiển em sang giấc mộng nào ?
Giận lây tà áo cưới chiêm bao
Lời nguyền không buộc vào mây sớm,
Em có nghe tình khóc dưới sao ?
Em đến,trăng rằm xanh bóng mây,
Em đi,trăng hờn cong nét mày.
Chiều qua, má hồng còn thơ ngây
Chiều nay, hàng mi sương xuống đầy
Thương nhau,gói trọn hồn trong áo,
Mất nhau từ trong tà lụa bay…

http://vanhoc.xitrum.net/thoca/hiendai/5763.html?fbclid=IwAR2fkvkLkylJEmQsmGgkEA81Q-TbNBBPV1ZqlhYVH9_fs3OiX91ahrtJ95s
(***) Nhạc DC_TL vào google là có ngay bài https://nhac.vn/bai-hat/la-do-muon-chieu-tuan-ngoc-sobYv3d


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Wake up | Vũ Trọng Quang

Dawn at Sea Cliff Bridge, NSW, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Endlessly closed eye of darkness wake up
timid is the dawn in the East
refuge for lost souls

manic muted notes on the piano
a gather of geckos waits for a bite of the night
souls searching for hope in dark desolation

touch the bottom of a well of their home
home, what home
a country left discarded by the way side

heartache settles fleetingly on fate
a slash across the back of an unforgiving history
bandaging a wound time and again with reincarnation

waking up to nothing but a fairy tale
no newspaper or TV announcement to soothe the insecurity
callus feet on rocks yearning for a soft path

even the Sunday prayers are no longer the same
sacred incantations online extended beyond Monday
endlessly drifting clouds in search of their place in the air

catch a breath
the rivers flows still, the continual bloom
continual pubescent change

journeys conquering time
homes waiting for nature to open up
in the passing breeze the glorious falling light

compassion and love, withdrawal from separation
green rows of fresh vegetables, stuff of dreams
bottled hope across flight paths

chirping birds across the sky upon the birth of a new horizon
orderly gallant fragrant with flowers
wake up wake up

THỨC DẬY


Thức dậy đi bóng tối nhắm mắt triền miên 
ban mai không dám mọc phương Đông
oan hồn lang thang  mất nơi nương tựa

phím piano sinh cuồng loạn nhảy đè nén
bầy thạch sùng tụ họp mong mồi nách tối
người người tìm niềm tin ngoài kia hoang mạc

chạm đáy nhớ quá quê nhà
nhà đâu đâu nhà
quê hương không quê hương nằm vất vưởng bên đường

bi thương tạm tin phận số
lịch sử tàn nhẫn vết chém ngang lưng
sẹo dài ai đó nói ác về luân hồi

dụi mắt bừng dậy giấc Nam kha cổ tích
không đọc báo không truyền hình để tưởng ngược bất an
sỏi đá đau đáu bàn chân mong bình nguyên êm ái

chủ nhật cầu kinh thê thiết quá đổi
tiếng thiêng liêng dài online đến thứ hai 
mây trôi mãi tìm chỗ về không trung

sẽ cứu lấy tiếng thở
suối nguồn vẫn chảy sông trần gian
trổ bông tai dậy thì 

thời gian chinh phục đoạn đường
lớp lớp ngôi nhà đợi chờ tự nhiên mở cửa
phong du rơi đẹp nắng ngày

tình người tình người hàng một sát lưng nhau triệt tiêu cự ly 
hàng hàng rau xanh xanh niềm mơ ước
những lọ thuốc hy vọng trong ngõ ngách trên đường bay

bầy chim sinh nhật líu lo bầu trời
trật tự bày biện nồng nàn trân trọng mùi thơm tỏa 
thức dậy thức dậy


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The lingering smoke at dusk

A poem in Vietnamese by Thảo Nguyên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

KHÓI LAM CHIỀU !…


Khói lam chiều lời ru nào se sẽ
Quyện lửa hồng bén giọt với đời em
Nhớ quê xưa vách đất phủ nứa phên
Đời thư thái thảnh thơi bên đụn rạ

Kìa cơn gió ngả nghiêng trên đám mạ
Màu xanh non thắm cả cánh đồng quê
Dưới mái trường ngân nga tiếng a..ê…
Lũ học trò ngước mắt tìm chim sẻ

Ôi nhớ quá thuở xưa một cô bé
Buổi trưa nồm trốn mẹ chạy gốc đa
Bắt chuồn chuồn châu chấu với hái hoa
Con suối nhỏ chan hòa ngàn tia nắng

Những buổi sớm qua con đường thưa vắng
Nắm tay bà ngơ ngác giữa chợ đông
Ngắm mê say một chiếc váy màu hồng
Thầm tưởng tượng mình là công chúa nhỏ

Hoàng hôn xuống tung tăng trong sân cỏ
Nhảy cò cò, cùng chúng bạn tắm mưa
Ta quay về với kỷ niệm ngày xưa
Thời thơ ấu ngọt ngào trong ký ức

Để bây giờ nhìn cuộc đời rất thực
Một mình ta lạc lõng giữa biển người
Hỏi đâu rồi, ngày tháng cũ xa xôi
Bức tranh quê, cánh đồng vàng hoa cải ?…

TN 11/03/22

A lullaby of lingering smoke at dusk
The burning desire in my heart sharpened
Reveries of the old village, bamboo earthen walls
A tempered life in the rice fields

Beholding seedlings leaning into the wind
Lush green land
Steady a..e…i.. humming under the school eaves
School children eyes spying on the sparrows 

Oh I miss the days as a little girl
Midday behind the bayan hiding from my mother
Catching dragonflies, grasshoppers, picking flowers
Chasing thousands of rays of light across the tiny brook

The empty streets early in the morning
My grandmother’s anxious hand at the crowded market 
Falling in love with a pink dress
Dreaming of becoming a princess

Our yard filled with dancing amber light at dusk
Hopscotch and bathing in the rain
Turning back the clock
I’ve returned to the sweet reverie of my childhood

To see truthfully view life
Alone I am lost in the sea of ​​people
Pondering on the long gone days
The countryside, golden fields of cabbage blooms?…


Thảo Nguyên, the poet is from Biên Hòa, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.