One plus one | Vũ Trọng Quang

Ben Thanh Market, Saigon, Vietnam. Photograph: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

One wave away from the two other
a vast gloomy grey garden
a star overshadowing another
a night dark without darkness

ignite from within the ice
the bright flames of a rose
a pair of anxious December swallows waiting 
for January to take flight

for instance a fair embrace
locking in soft lips
the reveal of a venomous bite
the deep aching slither of the annual snake

the blankets and mats in spasm
one hand in a fist the other letting go
deeper the endeared 
suspicion
.
January 2021
_____

MỘT & MỘT


Người vẫy tay khỏi hai người
khu vườn rộng xám xịt
vì sao tắt vì sao
bầu trời đen không đen

nở từ nơi lửa băng giá
rực rỡ hoa hồng cháy bỏng
đôi chim én chậm chạp tháng chạp
chờ đập cánh một tháng một

ví dụ cánh tay ngà
vòng ôm cứng vòng môi mềm
lộ vết cắn rắn độc
sâu nhức lắm trườn năm Tỵ vờn

chăn nệm run bần bật
tay nắm xiết tay buông
sự hồ nghi yêu giấu
thấu


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

How could you be so oblivious to their strength? | Lê Vĩnh Tài

Nara, Japan, 2017. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A collection of short prose in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Because daily they would walk the walk on the verge of tears, they know something is stirring in your mind, even before you realised it was already there in your head.

And you have no evidence that they’re not in their right mind. You start to suspect yourself, even though you knew it didn’t make any sense.

Don’t worry.

I WON’T FORGET BUT I WILL TRY

You can say whatever you like, it doesn’t mean that you are right. What we remember is very different, since we all have different points of view.

What you said was harsh to listen to even to deaf ears. Making a mountain out of a molehill. History can not be blown up because someone was puffed up croaking like a frog.

The words which escaped your lips yesterday sounded as though, without blinking, you were announcing your imminent death, even though you prefer the idea of immortality. 

You’re hurt by what you said, because you believed in what you said. I know you have faith in what comes out of your mouth. But I’m afraid while I waved at death, it felt as though you’ve been had. The chronic pain returning from your every thought, as people tried to comfort you: it’s okay, it will be fine. You couldn’t hear them, because you were still afraid.

Flower petals often drift out to sea, like those in vogue: let them get carried away by the wind. But they were brought back to me in the form of sea shells, cracked and twisted. I pieced them together like a riddle, at the tip of my tongue. All that I ever wanted had been created, destroyed and rebuilt.

What have you got left to offer me?

PAIN

It numbs all of our senses, it tricks us into believing everything is fine. Then it would bombard us over and over again until it’s unbearable. The overwhelming pain comes at us twice, tricking us into thinking we’re no longer in pain, it is the physical visceral response to shock.

What’s more painful than someone staring at you? It is when that someone leaves. You think they’re ghosts, but I’m not haunted by ghosts, I will never forget the details of the last time I saw you. 

There are those we’ve been waiting for but will never see again. Like all our verses of poetry. But, if you’re concerned about the metaphors, please press follow or leave your number in the comment section below, so I can answer all your questions. Other than that, if you have any other advice, I will note it in the note section. Suspended.

I will hang myself up like a portrait, oil on canvas, blood on skin. Even when no one understands me.

In order for people to feel how soft I am, I will pin myself on the bed linen, a thousand thread count. Since, she too has to sleep.

I will roll myself up into a blanket, because she needs to hear my heart beat. 

I will run like water in the bathroom, I’m not strong, I’m in the form of a dream, I’m unconscious, loaded with guilt. I’m changing, she’s a mess. I’m changing, she’s upon destruction. I’m softer again.

I’m bursting, filled to the max by a river. I’m awake, I’m alive, I’m exploding with love.

I’m changing, because you are in a lot of pain.

September 2022

TẠI SAO HỌ MẠNH NHƯ VẬY MÀ BẠN KHÔNG BIẾT?

bởi vì họ vẫn đi lại mỗi ngày trên bờ vực của nước mắt, họ biết mọi người hiểu được điều gì đang xảy ra trong đầu bạn, cả khi chính bạn cũng không hiểu mình.

và bạn cũng không có một chút manh mối nào để nói là họ không ổn. Chỉ còn cách bạn tập nghi ngờ chính mình, mặc dù điều đó chính bạn thấy rất không ổn.

Đừng lo.

TÔI KHÔNG THỂ QUÊN NHƯNG TÔI VẪN CỐ GẮNG

bạn có thể nói bất cứ điều gì bạn muốn, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn đúng. Trí nhớ của chúng ta khác nhau, cũng như không có hai quan điểm nào giống nhau.

những gì bạn nói còn nặng hơn tai người điếc. Những người cố nặn ra núi non chỉ là hòn non bộ. Như lịch sử không hề bị thổi phồng dù ai đó đã phồng to hơn con ếch.

có cảm giác như mới hôm qua những lời nói đã rời khỏi môi bạn, bạn thậm chí không nói lắp hay chớp mắt khi bạn nói là bạn sắp chết, dù bạn hơi bị thích sự bất tử.

những tuyên bố hơi mạnh của bạn lại làm chính bạn đau lòng, vì bạn nghĩ là mình trung thực. Tôi biết bạn chỉ nói những điều bạn tin tưởng. Nhưng khi tôi vẫy tay chào cái chết, có thể bạn đã bị lừa. Đau đớn lặp đi lặp lại từ suy nghĩ của bạn, mọi người cùng vỗ về bạn: không sao đâu, mọi thứ sẽ ổn thôi. Có thể bạn không nghe thấy vì bạn đang sợ hãi.

những cánh hoa nhiều khi vẫn có thể trôi ra biển, như mọi người đang thời thượng: để gió cuốn đi. Nhưng chúng được mang về cho tôi dưới dạng mấy mảnh vỏ sò, nứt và cong. Tôi ghép chúng lại với nhau như một câu đố, trên lưỡi của tôi. Tất cả những gì tôi muốn là tạo ra, phá hủy và xây dựng lại.

bạn còn gì nữa để cho tôi?

NỖI ĐAU

nó sẽ chặn bất kỳ cảm giác nào, chặn mọi thứ để làm cho bạn có vẻ ổn. Sau đó, nó đánh bạn rất đau. Cơn đau che phủ bạn hai lần chỉ là cách làm cho bạn nghĩ rằng mình đã khỏi đau.

bạn biết điều gì buồn hơn một ai đó cứ nhìn vào bạn không? Đó là họ bỏ đi. Bạn nghĩ họ là những bóng ma, nhưng tôi không bị ám ảnh bởi bóng ma, tôi giữ những ký ức về lần cuối cùng gặp bạn.

có những người chúng ta đã mong chờ nhưng rồi không bao giờ gặp một lần nữa. Như những bài thơ của chúng ta. Nhưng, nếu bạn quan tâm đến phép ẩn dụ, xin vui lòng bấm theo dõi tôi hoặc chỉ cần để lại số điện thoại dưới phần bình luận, tôi sẽ liên lạc lại. Ngoài ra, nếu bạn có bất kỳ lời khuyên nào, tôi sẽ chép vào phần ghi chú. Lơ lửng.

tôi treo tôi lên như một bức tranh, sơn dầu nằm trên vải, máu ở trên da. Cả khi không ai hiểu tôi.

tôi treo tôi lên như tấm vải trải giường, để mọi người cảm thấy sự mềm mại của tôi. Dù sao nàng cũng cần ngủ.

tôi cuộn tôi lại như chiếc chăn, vì nàng cần lắng nghe nhịp tim của tôi.

tôi chảy như nước trong phòng tắm, tôi không khỏe, tôi trong trạng thái mơ, tôi vô thức, tôi nặng trĩu với cảm giác tội lỗi. Tôi đang thay đổi, nàng đang hỗn loạn. Tôi đang thay đổi, nàng là sự hủy diệt. Tôi mềm mại trở lại.

Có một dòng sông lấp đầy tôi. Tôi tỉnh táo và sống động, tôi tràn đầy và bùng nổ với tình yêu.

tôi đang thay đổi, vì bạn rất đau.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

you think I’m done | Lê Vĩnh Tài

Sea Cliff Bridge, NSW, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

– no
– there’s more
hope?

impeached, locked out from Youtube, nodding off, sleepy?
wiped out, almost hung
punishment deemed for those who “incited seduction”
while you’re cavorting guiltlessly in the street?

the world keeps changing, not me
not because of me
constantly
live-streaming

can anyone tell me
why I’m wrong
how?

there are those who banks on strength
shaking the golden monkeys off the tree
or drain the swamp

this country is on the right track
or mislead?

don’t underestimate, don’t underestimate
the only man
the you think will retire

you might believe
you’re pledged 
to a throne?

as you might believe
for instance that the United States of America
belongs to you?

where
after you’ve destroyed
devastated

where
the politicians resides
recall
before
they themselves break into grains of dust
that’s all…

where
they’re still 
counting the votes
like the times you pick your nose
count every single case

oh brother
the contact tracing
_____
JANUARY 2022
_

bạn nghĩ rằng tôi đã xong

– không
– còn
hy vọng

bị luận tội, bị khóa du-tuýp, bị lơ mơ, buồn ngủ?
bị xóa sổ, và thiếu chút nữa là bị treo cổ
những hình phạt dành cho kẻ “kích động dụ dỗ”
khi bạn vẫn hồn nhiên chạy nhảy trên phố? 

thế giới tự nó thay đổi, không phải tôi
không phải
tại tôi lai-
chim mãi mãi

ai đó hãy cho tôi biết
tôi đã sai
ở đâu?

ai đó còn tin vào sự mạnh mẽ
của mấy trò nhát khỉ rung cây
hay thanh trừng đầm lầy

đất nước này đang đi đúng hướng
hay lạc đường?

đừng đánh giá thấp, đừng đánh giá thấp
người đàn ông duy nhất
mà bạn nghĩ rằng sẽ nghỉ hưu

bạn có thể tin
rằng bạn thuộc về một
ngai vàng?

như bạn có thể tin
ví dụ như nước Mỹ
là của bạn?

nơi
sau khi bạn phá vỡ
tan hoang

nơi
các chính trị gia ngồi
hồi tưởng
trước khi
chính họ bị vỡ thành một hạt bụi
rồi thôi…

nơi
người ta vẫn đang ngồi
đếm phiếu
như cái hồi
bạn ngoáy mũi rồi
đếm từng ca

ôi cha
truy vết…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Gone is Valentine | Lê Vĩnh Tài

SONY ILCE-7SM2 ƒ/1.81/800024 mmISO100. Photof₫graphy: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the poets
veered in a different direction
where the flowers blossom
bloom, blushing

where is the spectre of you
you’re as thin and brittle as a twig

you remain in my dreams
in the x-ray film

your bones
fractured in layers 
of pain and affliction

FEBRUARY 2022
_____

hết ngày valentine 

các nhà thơ 
cũng rẽ sang hướng khác
nơi những bông hoa nở
ra và đỏ mặt 

bóng ma của bạn ở đâu
bạn khẳng khiu như một cành cây

bạn ở lại giấc mơ của tôi 
trong tấm phim x-quang 

xương của bạn
gãy và xếp lớp 
như nỗi đau


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

in a house full of cobweb | Lê Vĩnh Tài

Hôm nay nhớ cái ống Canon. Sydney vào mùa thu nắng rất đẹp. Nguyễn Thị Phương Trâm chụp

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

What are you looking for?
.
how are you still hopeful
you insist on living
in a house full of cobwebs

till all the doctors
push you further into madness
into an institution

the fields are empty like your eyes
distant, searching for nameless stars
searching for black magic
.
what have you been looking for since then to now
how could all those doctors surmise?
.
in the street it’s high noon
a golden reflection across the riverbank
leaping sunlight across the water
shattering fronds of silver
all the while, the swing sways gently in the breeze

you see
a young boy, his hair is brilliant in the sunlight
bright red, standing there crying
it will occur to you then, that
this life is genuine
genuinely worth living…
.
January 2019
__________

bạn tìm kiếm những gì?
.
làm sao bạn có thể hy vọng 
một ngôi nhà toàn mạng nhện 
mà bạn đòi định cư
.
cho đến khi các bác sĩ đến
và đẩy bạn xa hơn vào bệnh viện
của những kẻ tâm thần
.
cánh đồng vắng như đôi mắt bạn 
nhìn đến tận các ngôi sao vô danh 
như bạn từng tìm kiếm làm ma thuật
.
từ trước tới giờ bạn đã tìm kiếm những gì 
làm sao các bác sĩ có thể hiểu?
.
nắng trưa nay trong thành phố
vẫn vàng rực bờ sông 
khi ánh sáng mặt trời bay lên khỏi mặt nước 
vỡ như những chiếc lá bằng bạc
và một cái cây đu đưa nhẹ nhàng trong gió
.
bạn nhìn
một cậu bé, vẫn đầy ánh sáng mặt trời trên mái tóc 
đỏ hoe, đứng khóc
bạn biết 
cuộc sống này
thật đáng sống biết bao…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

My Vernacular | Lê Vĩnh Tài & Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm in Seoul

and the sunlight will fade away
as silently as the blades of grass across the lawn

the last curtain call
upon our last curtsy, our last bow
quietly we will leave this world

our goodbyes like the darkness
swallowing up the mountains and the valleys

as we drop to our knees
we lay down to rest

on our backs are the unpaid debts
the prayer offerings in burning ashes
the promise of another lifetime

thơ Lê Vĩnh Tài


cuối cùng nắng cũng tắt
chúng ta ngồi im như cỏ

chúng ta mở cánh cửa
lặng lẽ rời khỏi đời sống
sự tiễn đưa như bóng tối
nhận chìm cả núi đồi

chúng ta ngồi
rồi nằm xuống
với món nợ khổng lồ giấy tiền vàng mã

Nguyễn Thị Phương Trâm

My Vernacular



The age before you made legos of words.
My father wanted a boy.
With no package, he left me in my mother’s arms.

Your pubescent years singing sugary poetry
Chasing skirts, fighting our enemies
At sea on a boat, me

You’re deep in poetry seasoned with life.
My head in the clouds
Feet deep in trigonometry

While you were playing God (not Morgan Freeman)
I roamed the campus, a spectre of my youth.
I wanted to be you

Knocked on the doors of the creator
“So are the days of our lives.”
We made families, didn’t we?

And so on and so on so forth.
Blah blah blah

What’s the point of chopping down trees, the forest on fire
To further an ego in printed books.
No one could ever douse our blinding light. (wink)


_____
19 December 2019
(tặng Lê Vĩnh Tài)

thơ Nguyễn Thị Phương Trâm

trước khi bạn trở thành nhà thơ, ngồi lắp ráp ngôn từ
cha tôi từng muốn một cậu bé
khi đứa con gái ra đời, cha bỏ lại tôi
trong nôi với mẹ

bạn lớn lên trong bài thơ ngọt ngào
chạy theo những cô gái yêu thơ của bạn
không biết trên biển có một chiếc thuyền,
trên chiếc thuyền có một mình tôi

bạn chìm vào thơ bạn chìm vào mộng mơ cuộc sống
lúc đầu tôi trên mây hai chân tôi bay
vào góc một hình lượng giác

khi bạn đóng vai Chúa
không phải diễn viên Morgan Freeman lang thang
tôi lang thang bóng ma của tuổi trẻ
tôi muốn trở thành bạn

tôi gõ cửa đấng sáng tạo
“những ngày trong cuộc sống của chúng ta hóa ra
cũng vậy,”
chúng ta đã tạo nên cả một gia đình, phải không?

vân vân và vân vân
mây mây và vân vân

chặt cây, làm bột giấy liệu có ích gì
chúng ta đâu cần phải in ra ngàn ngàn trang sách
để làm oai

cũng như không ai có thể làm chói mắt chúng ta
khi chúng ta chính là ánh
mặt trời (cười cười nháy mắt)
_____
January 3rd, 2022, translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the body part factory | Lê Vĩnh Tài

Sculpture at the Sydney Opera House, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I went to the body part factory to order a new leg. The salesman was sitting in front of a computer screen, he looked up as I entered. I checked out all the different shiny-colored legs hanging on the wall. His eyes followed my animated gaze: “You need a new leg?”

I nodded.

There were bright yellow legs, some purple, some curvy, rather nice to look at. He asked:

– What kind of leg are you after?

– A wooden leg, but it has to be light with good suspension.

– Above or below the knee?

– Below.

– Was it an accident or congenital?

– Congenital. I don’t have shins. I grew up with artificial legs. I borrowed my younger brother’s legs once or twice but it was poorly fitted, it gave me these itchy rashes. Since then I have gone back to my old wooden legs.

The male sales assistant smiled: “Yes, my wife’s also itchy when she uses her little sister’s legs, she ended up with all these protruding veins on her legs.” I frowned: “That’s your wife’s business, my wife has a pair of very lovely long legs.”

“May I have your contact details?” I gave him my contact and he continued: “May I give you a nickname to differentiate from the other customers?”

– I like to use my traditional name.

– Ah, he looked at my file: “Hùng?”

– Yes, Nguyễn Văn Hùng.

He snapped back to his salesman’s role. “If you want a pair of long legs, why don’t you get it surgically done? It only takes a few hours, a week of physio, then after that they will be perfect. Flesh is always better, they have cushier suspension.”

He explained the cost of the surgery. The cost was rather cheap. It had never occurred to me that the surgery would be so quick and cheap . The salesman added: “Hands and arms, eyes and ears… We can now replace them with effective simple and cheap surgery. But when you replace your legs there might be some issues.” I asked: “With what?” He answered: “The plumbing.” “What do you mean?” I asked. “The drainage, it has to be replaced along with the legs as a set since we’ll have to also replace the crotch,” the salesman winked. I replied: “That’s not an issue.”

– So, do you want the plumbing to be big or small?

– Small, the smaller the better, if it’s like that it’ll be better.

The salesman added up the bill, and I settled it. He continued to up-sell: “Here is a full set from your waist down. Golden bronze hues with a hint of pink shimmer. Is there anything else I may assist you with?”

I shook my head.

“Mr Nguyễn Văn Hùng, thank you, sir. Everything has been booked, as per our policy there’s no refund nor change of appointment.”

I smiled as I left the factory.

I’m not Nguyễn Văn Hùng. He’s a colleague of my wife, they share the same office. I took a moment to imagine the moment he woke up after the surgery on the operation table.

*****

XƯỞNG SẢN XUẤT CƠ THỂ CON NGƯỜI

Tôi đi vào Xưởng sản xuất cơ thể con người để đặt một cái chân mới. Chàng nhân viên bán hàng đang ngồi trước màn hình máy tính, ngước lên khi tôi vào. Tôi nhìn các loại chân đủ màu đủ kiểu bóng loáng đang treo trên tường. Anh ta nhìn theo ánh mắt thích thú của tôi: “Bạn cần một cái chân mới?”

Tôi gật đầu. 

Có chân thì màu vàng tươi, có chân cong cong có màu tím, trông khá thích mắt. Anh ta hỏi: 

– Bạn muốn loại chân nào?

– Một cái chân gỗ, nhưng phải thật nhẹ và êm.

– Phía trên hoặc dưới đầu gối?

– Phía dưới.

– Bạn bị tật bẩm sinh hay tai nạn?

– Bẩm sinh. Tôi không có ống quyển. Tôi lớn lên với chân giả. Tôi đã từng mượn chân em trai tôi một thời gian, nhưng bị dị ứng và ngứa. Vì vậy tôi phải đi lại bằng chân gỗ.

Chàng nhân viên bán hàng cười: “Ừ, vợ tôi cũng bị ngứa khi mượn chân em gái nàng, sau đó nàng còn làm tổn thương cả tĩnh mạch cẳng chân khi dang ra quá rộng.” Tôi cau mày: “Đó là chuyện của vợ ông, còn vợ tôi có đôi chân dài tít tắp.”

“Tôi có thể xin thông tin về bạn?” Tôi đưa thông tin của mình ra và anh ta nói tiếp: “Tôi có thể đặt cho bạn một nickname để phân biệt với các khách hàng khác?”

– Tôi thích tên theo truyền thống.

– A, anh ta nhìn vào hồ sơ của tôi: “Hùng?”

– Ừ, Nguyễn Văn Hùng.

Anh ta bắt đầu quay lại việc kinh doanh của mình. “Nếu bạn thích một đôi chân dài, sao bạn không mổ? Chỉ mất vài tiếng, tập một tuần, và sau đó mọi thứ thật tuyệt vời. Da thịt bao giờ cũng êm và sướng.”

Tôi nghe qua giá tiền phẫu thuật. Giá rất rẻ. Tôi không ngờ phẫu thuật lại nhanh và rẻ như vậy. Chàng nhân viên bán hàng nói thêm: “Bàn tay và cánh tay, đôi mắt và đôi tai… Bây giờ cái gì cũng có thể mổ thay mới dễ dàng. Nhưng khi thay chân thì bạn sẽ gặp một vấn đề.” Tôi hỏi: “Về cái gì?” Anh ta trả lời: “Về đường ống dẫn nước.” “Là sao?” Tôi hỏi. “Là cái để đi tiểu, nó phải được thay theo chân của bạn cho đồng bộ vì chúng ta sẽ làm mới cả khớp háng,” chàng nhân viên bán hàng nháy mắt. Tôi trả lời: “Không có vấn đề.”

– Vậy bạn muốn thay đường ống dẫn nước cỡ lớn hay nhỏ?

– Nhỏ, càng nhỏ càng tốt, vì như thế có lẽ sẽ tốt hơn.

Anh ta cộng hóa đơn, tôi trả tiền. Anh ta không quên quảng cáo thêm: “Đây sẽ là đợt trang bị đầy đủ từ thắt lưng của bạn trở xuống. Màu vàng nâu ánh hồng. Bạn còn hỏi thêm gì nữa không?”

Tôi lắc đầu.

“Cảm ơn bạn, ông Nguyễn Văn Hùng. Tất cả đã lên chương trình, mặc định và không ai có thể thay đổi cuộc mổ và hoàn tiền lại.”

Tôi cười khi rời cửa hàng.

Tôi không phải là Nguyễn Văn Hùng. Đó là tên của người vẫn làm việc chung với vợ tôi. Tôi nghĩ đến khi anh ta tỉnh dậy trong phòng mổ.

______

JANUARY 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the poem, it’s already the past | Lê Vĩnh Tài

Book Street, Saigon, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the poem
it’s already the past

and each afternoon
it would bleed its monthly drop of blood
on the places you have passed by…

bài thơ
nó đã là quá khứ

và mỗi buổi chiều
nó nhỏ giọt máu hàng tháng của mình xuống
những nơi bạn đã đi qua…
_____
NOVEMBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.