Endearing | Vàng A Giang

sketch of Vàng A Giang by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Vàng A Giang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Endearing is the small lives
An entire life of smallness
The flood stayed as time passed by
Side by side what is withered and gone

The boxed-in narrow views of villagers
Mournfully resounding through the bamboo groves
Drudgery through the same familiar paths
Endearing is the new way of life unadopted

The blue horizons out there green with newness
Not a song, but the return of sighing 
From a bygone hundred year
Life drifting by, sinking deeper into the old ways
The imploding tearful baffling narrow views.

April 30, 2022
—–

Thương

Thương những đời bé nhỏ
Suốt đời với những cỏn con
Ngày qua đi, lam lũ ở lại
Sống một đời bên những héo hon

Lũy tre làng vọng về nỉ non
Những tư tưởng đóng khuân chật hẹp
Oằn trĩu người nặng những lối quen
Thương thời mới người không chịu mới

Những vòm trời ngoài kia rất xanh
Không ai chịu cất lên mình tiếng hát
Tiếng thở dài như trăm năm về lại
Đời rất trôi, còn ngụp lặn xưa cũ
Những tư tưởng chật hẹp bật khóc hoang mang.


Vàng A Giang, the poet born in 1993, in Lào Cai, Northern Highlands, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Bạn có biết sợ không | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm @Con Dao, Vietnam

I don’t like to bull shit,
since it’s all sorts of 
indiscretions

I want nothing but 
drown in your vernacular,
and here in I’m a thief

Aren’t you afraid!

Tôi không thích chém gió, 
vì nó 
là một nguồn tội lỗi

Tôi chỉ muốn chết đuối 
trong ngôn ngữ của bạn
vì ở nơi đây 
tôi là một kẻ trộm 

Bạn có biết sợ không!
_____
MAY 2020


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I was a captive under a shadow | Trần Duy Trung

St. Joseph, Hanoi, Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Trần Duy Trung
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I  w a s  a  c a p t i v e  u n d e r  a  s h a d o w

——-

last night,
and all over the world

saplings of timepieces 
covered the entire sky

I saw myself running through the night
under its huge shadow
under the tireless ticking

the shadow was big
big enough to hold me captive…

till the moment I woke up
and saw the light:

each one of us is a sapling of a timepiece
covering the earth with time.

FEBRUARY 2022
_____

d ư ớ i  c á i  b ó n g  g i a m  c ầ m  t a

——-

đêm qua
và trên khắp mặt đất

những cái cây đồng hồ mọc lên
phủ kín cả bầu trời

tôi thấy tôi chạy mãi trong đêm
dưới cái bóng khổng lồ của nó
và những tiếng tích tắc không ngừng nghỉ

cái bóng lớn đến nỗi
chúng giam cầm ta
những tiếng tích tắc giam cầm ta…

cho đến khi tôi tỉnh dậy
và nhận ra sự thật:

mỗi chúng ta là một cái cây đồng hồ
đang phủ thời gian lên mặt đất.
——
[trong se-ri mỗi khắc giờ thực tại]


Trần Duy Trung, the poet born in 1981, in Truc Ninh, Nam Dinh, currently lives in Nha Trang, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

an imaginary verse | Trần Duy Trung

Con Dao, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Trần Duy Trung
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

a n  i m a g i n a r y  v e r s e


____

flying coffins
crowding the sky came

I used my imagination to stop them 
touch
a couple high in the sky

a couple to the earth floats by…

the coffins of fresh 
dead bodies
through my breath 
fly

.

March 2020

_____

m ộ t  b à i  t h ơ  t ư ở n g  t ư ợ n g


——-

những cỗ quan tài bay
chật kín cả bầu trời

tôi cố tưởng tượng để chúng không va
vào nhau
một vài cái bay cao

một vài cái bay gần mặt đất…

những cỗ quan tài người mới mất
bay sát hơi thở của tôi


[trong seri mỗi khắc giờ thực tại]


Trần Duy Trung, the poet born in 1981, in Truc Ninh, Nam Dinh, currently living in Nha Trang, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I want to rush home | Trần Duy Trung

Bella. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Trần Duy Trung
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I want to rush home
by the door
her, of a brilliant dusk

I’m in minutes fragile
as clouds
high and falling

a kiss
the quiver of a musical note

tôi muốn chạy về thật nhanh
bên bục cửa
cô gái của buổi chiều rạng rỡ

giây phút tôi thấy mình mỏng manh 
như đám mây
phồng lên và trút xuống

một nụ hôn
rung như âm nhạc


Trần Duy Trung, the poet born in 1981, in Truc Ninh, Nam Dinh, currently living in Nha Trang, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Shun | Trần Duy Trung

A poem in Vietnamese by Trần Duy Trung
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

last night a stranger
crept into my dreams

stood in front of a house the year I was ten
like a tree, silent

stood in front of a field, where there’s a grave of a man
the green grass of twenty years ago

in the dark eyes as deep as the forest
feverish and shaking

he was crying
the tears

on my cheeks
when I opened my eyes.

L ư u Đ à y


——-

đêm qua một kẻ lạ mặt
đã lẻn vào giấc ngủ của tôi

đứng trước căn nhà năm tôi mười tuổi
như một cái cây im lặng

đứng trước cánh đồng, nơi nấm mộ một người đàn ông
cỏ xanh từ hai mươi năm trước

trong đôi mắt thẳm sâu như cánh rừng
run lên từng cơn sốt

và hắn khóc
và nước mắt

chảy trên má của tôi
khi tôi tỉnh dậy.


Trần Duy Trung, the poet born 1981, Truc Ninh, Nam Dinh, current lives in Nha Trang, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A MAN OLD ENOUGH TO EMBRACE A TOMB | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Nhà Thờ Đá, Ninh Bình, Việt Nam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm


and more than that
life’s tossed around in a farmer’s cart
remain is the meagre hope
and she continued to dream

we all must pay a price
every day in front of a screen – smartphone

a bird flying around = over the roof
as some kind of symbolism for death
the things you do not need – or no need to know

technology has turned us mad
the romantic tales
like the destruction of forests, pollution
charity, riots, the screams of a red-whiskered bulbul in a cage

the labourer – it’s getting harder and harder every day and their wages are a joke
the government playing chess = the people play the role of the good son
rat holes = unemployed cats
against morality

you’re like a bus, on time
and the city – waiting
waiting for the rain, even when the lines
in the verse are always in constant fear
pretending – fear is fine, us
disappointed – waiting for the end of the year
they’ll be three hundred
fifty thousand billion

poetry could be as good as it could ever get
thrown out there
days = you’re sick of the messages
as the lady luck turns her wheel = reincarnation

perhaps = we are all in pain
waiting and waiting for time
tick tock tick tocking on the wall

– by now, is the verse still too hard to grasp? Or is a tragedy we might call rather romantic…

“it’s too late for anyone to plant even a pretty flower in the light of this wild city’, the man sitting on a stone bench at the park shouted at a jungle of concrete as he chewed on his shadow,

he
said “Ever since when he stopped
writing poetry – all the verses all together = sleepwalked and
dropped
their pants so there’s no
need to let go and slip.”

November 2023

MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ ĐỦ TUỔI ĐỂ YÊU MỘT NGÔI MỘ



và hơn thế nữa
cuộc sống chao đảo trên chiếc xe công nông
để lại chút hy vọng
vì nàng còn mơ mộng

chúng ta phải trả giá cho chính mình
mỗi ngày trên màn hình – smartphone

một con chim bay = quanh nóc nhà
như biểu tượng của cái chết
thứ bạn không cần – hoặc không cần biết

công nghệ làm chúng ta trở nên điên rồ
những câu chuyện lãng mạn
như nạn phá rừng, môi trường ô nhiễm
từ thiện, bạo loạn, tiếng gầm rú của con chào mào ở trong lồng

người lao động – ngày càng khốn khổ vì tiền lương hài hước
nhà nước chơi cờ = dân thành con tốt
khu ổ chuột = những con mèo thất nghiệp
trái với lương tâm

bạn như chuyến xe buýt đến đúng giờ
và thành phố đang – chờ – đợi
mùa mưa, nhưng bài thơ
luôn không nhận được nỗi sợ hãi
và giả vờ – rằng điều đó ổn, chúng ta
hụt hẫng = chờ đợi đến cuối năm
sẽ có ba trăm
năm mươi ngàn tỷ

thơ tha hồ mà hay hết ý
ném đi
những ngày = khiến bạn chán nản bởi tin nhắn
trong bánh xe may mắn = luân hồi

có thể = tất cả chúng ta đều đau đớn
chờ đợi thời gian
đang tích tắc trên tường

– đến đây, bạn thấy bài thơ có còn khó hiểu? Hay đó bi kịch mà chúng ta cứ thích gọi là lãng mạn…

“đã quá muộn để trồng một bông hoa xinh đẹp cùng nắng trên con phố hoang dã”, người đàn ông ngồi trên ghế đá công viên đang ăn chiếc bóng của chính mình, nói với những khối bê – tông,

ông
nói “từ khi ông không
làm thơ – mọi bài thơ đều = ngủ mơ và
tuột
quần chứ không
cần thả phanh tuột dốc.”


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I miss the room with the scent of you | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm in toons

I miss the room with the scent of you
my heart beating slower
the congestion in my veins
worried you

a room without the scent of the wind
small, damp and wet
like you

the insane sounds each time
I recited a poem
the words died because
“there may not be anyone left to discern the poetry,
and you’re so greedy”
you teased

there’s a room where we lay dead
after waking up half asleep on a bed
more still than the light and rain
outside

August 2023
___

anh nhớ căn phòng có mùi của em
làm trái tim anh chậm lại
em sợ nó sẽ vỡ vì bị nghẹt
các mạch máu

căn phòng không có mùi gió
nó ẩm ướt và nhỏ
như em

âm thanh điên cuồng của những lần anh đọc thơ
những con chữ đã chết vì “bây giờ còn ai nghe thơ nữa,
anh tham quá”

có một căn phòng mà chúng ta nằm chết
sau khi thức dậy và buồn ngủ
trong chiếc giường yên tĩnh hơn mưa nắng
phía ngoài kia


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.