December waltz | Đinh Thị Như Thúy

Art by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

VALSE THÁNG CHẠP

Cả tin hát bài ca hạnh phúc
Hoài nghi ngoảnh mặt thở dài

Thôi anh đừng phủ dụ em
bằng những lời buồn bã ngọt ngào
Giá như em làm vỡ được
Nỗi đau thập ác trong ngực mình
Để có thể bắt đầu cuộc đời
Bằng một màu mắt khác

Em đã đặt bàn tay em lên bàn tay anh
Như thận trọng đếm đo gởi trao số phận
Những đường chỉ tay chạm nhau vấn víu
Liệu có gìn giữ được tình yêu

Em đã nhớ anh
bằng nỗi nhớ của những bông hoa tuyết
nhớ mặt trời
Trần trụi giữa mênh mông
Không biết ngụy trang giấu giếm

Thôi anh đừng so sánh
Đừng đặt em
bên cạnh những người đàn bà khác đầy quyền năng
Liệu có còn thời gian để bắt đầu
Liệu có còn đủ  sức để va đập
Hỡi quả chuông pha lê mỏng mảnh
Trong lồng ngực buốt đau!

The idea of singing a happy song
Doubtfully turns one’s face in a long sigh

Forget about trying to seduce me
with sweet sad words
If only I could break it
The cruel pain in my chest
Able to start life
With different colour eyes

I had put my hand on yours
Carefully counting and exchanging the destinies
The fateful lines on our palms awkwardly touching each other
Can love be possibly preserved?

I missed you
via the nostalgia of snowflakes
miss the sun
Naked and bare in such vastness
Not knowing how to hide or disguise 

Please don’t compare
Don’t put me
beside other powerful women
Is there still time to start
Is there still enough strength for a fight
O thin and fragile crystal bell
In this aching chest!


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang City. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

My son came into the world, as my friend lay down his life | Nguyễn Bắc Sơn

A sketch of Trần Thái Bình by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm

Con trai ta chào đời, người bạn ta nằm xuống



Khi vì Sao Hôm lặn
Chúng ta có một vì Sao Mai mọc

Ôi Trần Thái
Năm ta sinh đứa con trai đầu tiên
Cũng là năm em gục chết

Gã du kích mù
Bắn viên đạn mù
Vào thân thể vị sĩ quan lim dim ngoài trận mạc
Trong trận chiến tranh mù mịt này
Chúng ta làm sao tỉnh thức?

Khi em chết đi
Em sẽ thành sấm sét
Thành bụi vàng
Thành gió thành mây
Trong vũ trụ hoài hoài sinh diệt?

Con trai ba
Năm nay con chào đời trong căn ngôi nhà ba ấm áp
Ngoài kia, ngoài khu rừng khói sương kia
Trần Thái, bạn ba đã chết

Con sinh ra đời
Chắc gì đã là điều đáng vui

Bạn ta gục chết
Chắc gì đây là điều đáng tiếc?

Con đã chào đời
Con sẽ thành gì hỡi con ta
Con sẽ thành một chính trị gia
Xúi đồng bào chơi trò chơi khủng khiếp

Con sẽ thành một nhà thơ
Một anh hùng bất lực

Con sẽ thành một giáo sư
Ru ngủ học trò
Bằng những điều con không mảy may tin tưởng

Một trẻ con mới sinh
Chắc gì là điều đáng vui
Một người chết
Chắc gì là điều đáng tiếc.

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972
_____

Upon the setting of Venus
We were there for the rise of the same star

O Trần Thái
The year my first son was born
The same year you lost your life

A guerrilla soldier blind
Blindly shooting
At the body of a drowsy officer out in the battle field
In a blinding bloody war
How could anyone stay up?

When you died little brother
You will be the thunder
The golden dust
The wind and the clouds
In the eternal life and death of the universe?

My son
The year you were born into your father’s warm house
Out there, out in the smoky foggy jungle
Trần Thái, my friend died

Son, when you were born
Was it a happy occasion?

When my friend died
Was it a pity?

Son, now in this world
My son, what will become of you
Will you become a politician
Inciting terrible games of patriotism

Will you become a poet
A defenseless hero

Will you become a professor
Putting your students to sleep
Lecturing on things you have no faith

A new born baby
May not be a happy occasion
A dead person
May not be a pity.


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A MONTH OF RAIN | Đinh Thị Như Thúy

THÁNG MƯA Đinh Thị Như Thuý

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

clouds hanging low
close is the sky placing a dawn
laden with water in your hand

the inevitable change
sense fading with time

happiness shall rain one day
the anxiousness of the moment
you wrap the scent for someone
anxiously cutting up the sea grape
during thanksgiving

it will be a joyous rainy day
day shall in our hearts place
the starry lights

January 2024


THÁNG MƯA


những đám mây sà thấp
bầu trời ân cần đặt vào lòng bạn một ban mai sũng nước

mọi thứ đang dần đổi thay
thời gian không còn nhiều ý nghĩa

sẽ là một ngày mưa hạnh phúc
khi bạn nao nức gói một làn hương
gửi đến một người
đang nao nức cắt rời
những sợi rong nho mùa lễ tạ

sẽ là một ngày mưa hạnh phúc
ngày đặt vào lòng ta những ngọn đèn sao

Đinh Thị Như Thuý


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang City. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

ABODE 7: THE HUMAN SPIRIT | Lê Vĩnh Tài

Art by Jessica Hong

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Jessica Hong

Âm hộ [7]

1.



Những cơn bão mắc lưới giữa biển khơi
Bùng nhùng như âm hộ
Những con chim báo bão trên bầu trời
Không kịp đến

Chúng ta chạy bộ để báo tin trên bầu trời đang bị săn đuổi
Người thợ săn đã bắn một mũi tên
Vào âm hộ
Họ muốn bắn hạ mặt trời
Để mọi thứ chìm vào bóng tối

Cũng có người nghi ngờ
m hộ không chịu nổi

Chúng ta đặt ngón tay vào vết thương của âm hộ
Niềm tin lớn hơn những điều chúng ta có thể nói
Nó không phải là những câu thơ uốn éo
Hoặc đào lỗ vào trong âm hộ
Tìm sự ba hoa an toàn

Nó là tinh thần Tự Do của chúng ta
Mơ hồ như cuộc sống này
Hình thành từ những buổi sớm mai mờ sương và trong suốt
Mà âm hộ là điểm khởi đầu
Ngày sương mù trong mắt nhau

Bạn có nhớ
Vẻ yếu ớt, hoang mang của chúng ta là có thật
Nó không chỉ là ánh mắt ngước lên và giọt máu rơi xuống
Nó không chỉ là thứ mà chúng ta mơ ước
Nó không chỉ là thủy triều của hơi thở

Và nếu bạn nghe thấy tiếng thì thầm của âm hộ
Bạn sẽ không nghe thấy những âm thanh khác
Đám mây che mắt của bạn sẽ được vén lên
Nút bịt tai của bạn sẽ bị xuyên thủng

Bạn sẽ thấy
Bạn sẽ nghe

Bạn đừng phàn nàn mình đã từng bị mù
Bạn đừng hối tiếc mình đã từng bị điếc
Vì âm hộ sẽ cho bạn biết
Hang động bóng tối của bạn sẽ ngập tràn ánh sáng
Và đức tin

Dù người ta có mong đợi, bạn đừng có im lặng
Như cơn bão giữa biển khơi, bạn sẽ là dàn đồng ca
Có thể cần thêm một chút kiên nhẫn
Như âm hộ vẫn giữ chặt chúng ta
Ngày Mẹ vỗ về hơi ấm

Đó là ngày chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ
Với khát vọng bầu trời vặn xoắn trên biển bão
Chúng ta sẽ không ngủ mà hát một bài ca
Đau đớn như tiếng hát của âm hộ
Như lời kêu cứu
Như lời tung hô

Và âm hộ, chứ không phải gió hay câu thơ
Sẽ bay
Xa tắp


2.



Trong sự tĩnh lặng của đêm đen
m hộ đến bên cạnh giường
Nhìn chúng ta như ngày Mẹ dịu dàng
Lau đi giọt nước mắt

Mẹ đã nghe tiếng khóc
Không chỉ an ủi mà Mẹ đang dạy chúng ta cách tìm về Sự Thật
Những quyển sách tự chúng ta đánh mất
Vào những nỗi buồn bé nhỏ, lu loa

Thế giới này dẫn chúng ta đi đâu?
Chúng ta tìm kiếm gì cho cuộc sống?
Nụ hôn chia tay, giấc ngủ với người yêu, những lần hối hận?
Bình yên cho đến khi phải đối diện với âm hộ
Chúng ta giả vờ điên rồ
Làm con mắt đại bàng
Dọa sẽ sà xuống vồ con mồi của mình
Xé xác cho đỡ ngượng

Trong khi chúng ta chỉ là những đứa trẻ
Reo vui trong những câu chuyện kỳ lạ

Thế giới trôi đi như máu chảy trong tim
Và trái tim là tất cả những gì chúng ta đã từng dốt nát
Đã từng bóng tối
Đã từng giẫm gai
Đã từng chảy máu
Đã từng không biết đau



3.



Không có suy nghĩ
Không có cảm xúc
Không có thời gian cho lo âu

Một cái gì đó trào lên
Giữ lại hơi thở

Ở lại … chỉ ở lại
Dừng lại … chỉ dừng lại
Thở … chỉ thở
Nó sẽ không sao đâu
Một vết thương trong bạn mãi mãi

Bạn sợ nhấp nhô
Bạn sợ thở
Bạn sợ phải rút ra

Không có thời gian cho sợ hãi
Không có thời gian cho nhấp nhô
Không có thời gian để thở

Mùi hương cũng không có thời gian
Chỉ toàn nỗi nhớ
Đi vào
Mãi mãi
Không bao giờ
Thay thế kích thước & sự luân phiên
Của những lần gặp gỡ

Tự
Hy sinh
Tự
Không tồn tại
Tự
Nghi ngờ
Tự
Ở lại

Không có thời gian để sau đó
Không có thời gian để cho có
Không có thời gian để suy nghĩ
Không có thời gian để lên kế hoạch

Linh hồn
Bị tra tấn
Linh hồn
Bị tinh vi
Linh hồn
Bị hy sinh
Linh hồn
Có ở đây không?

Hãy suy nghĩ
Suy nghĩ lại
Hãy cẩn thận
Hay bất cẩn
Hãy quan tâm
Hay không cần
Hãy không thể
Hay như thế
Không?
Không?

Khi họ muốn ăn tươi nuốt sống bạn
Khi họ muốn dập khuôn bạn
Như những con lật đật khốn nạn

Đêm và ngày
Khi linh hồn bạn là sự khác biệt của chính bạn
Bạn thật sự hoàn hảo

Bây giờ là lúc yêu cầu linh hồn
Cho phép âm hộ khám phá
Trong số các thung lũng bạn không bao giờ phát hiện ra
Một cảm giác co giật
Nó làm cho mọi cố gắng thành yếu ớt
Để chống lại
Để đầu hàng
Bạn đừng hoang mang
Với đức tin của bạn

Làm thế nào nhắm mắt mà không mù quáng?
Giống như tôi đã thở trong bạn
Khi bạn sống bằng trái tim tôi
Tôi sẽ luôn luôn nằm trong bạn

Khi tôi quay trở lại & âm hộ đang nằm trên một bãi cỏ ướt dài


4.



Lần duy nhất tôi nhìn thấy bạn khóc
Khi đọc bài thơ của Đỗ Trung Quân
Một ngọn đồi với dấu chân học trò sương sớm

Bạn đã cúi gập người mỗi buổi sáng
Trên các bài thơ
Và dán chúng với những con tem gửi về tòa soạn
m hộ đóng gói những tháng ngày chật hẹp của cuộc đời chúng mình
Phố núi thật lạnh và chúng ta không có đủ áo lạnh

Chúng ta dắt chiếc xe đạp cũ lên dốc
Và thả xuống khi gặp con đường về thung lũng Suối Xanh
Bạn nói: chúng ta đã đi qua những ngọn đồi
Tưởng rằng không bao giờ qua được

Đêm đó
Bạn làm 10 bài thơ
Để ném qua cửa sổ bạn đang ngồi
Cùng với vỏ hộp sữa Vinamilk đang uống

Mọi thứ cứ dở dang
Khi chúng ta nói về những chiếc máy bay không người lái
Không phải vĩ cuồng mà âm hộ ghét bị ai dẫn dắt
Và tôi nhìn vào mắt
Của bạn
Đang sưng lên
Tôi biết bạn chân thành

Đêm đó
Trên chiếc ghế bành
Hình như trong căn bếp ngôi nhà của Mất & Được
Chúng ta biết rằng dù không thành công
m hộ cũng tin vào điều tốt đẹp của thất bại

Nó thách thức chúng ta
Tạo ra những ý tưởng
Chúng ta tin âm hộ thật sự độc lập

Chúng ta tin thời gian
Chỉ để truyền thêm cảm hứng cho âm hộ
Chúng ta tin các thử nghiệm sáng tạo
Là bài tập thể dục của Thơ

Chúng ta tin vào bản thân mình
Dù có thể có sợ hãi vì chúng ta không có vũ khí để đánh bại ma quỷ
Nhưng chúng ta an lòng
Vì bao vây xung quanh âm hộ
Là tiếng kêu quyến rũ của nhân dân
Nên âm hộ không cần
Bay hàng ngàn cây số để đào thêm hang động
Để chơi hay ẩn núp



Bản quyền Tiền Vệ © 2002 – 2021

1.



Trapped in a net is a storm out at sea
Struggling like the abode
The birds could barely alert us to the brewing
Storms across the horizon

We ran as fast as we could to alert everyone about the hunt
At the foot of the horizon, a hunter had shot an arrow
Into the abode
They want to shoot down the sun
So all would be in darkness

Some had feared
The abode might not be able to
Bear it

Our finger touched upon the wound of the abode
Faith is larger than anything one could ever imagine
It’s not some wordy fancy verse
Digging at the abode to find
Any kind of deniable bullshit

It is the spirit of our Liberty
Dreamy like this life
Shaped by a pure and clear and misty dawning
And the abode is the beginning
A misty day in our eyes

Can you recall the fragility
The awkwardness was real
It’s not eyes looking up at a falling drop of blood
It’s not something we all dream about
It’s nothing but the tides within one’s breath

And if you could discern the whisper of the abode
You won’t be able to hear any other sound
The clouds covering your eyes will be lifted
Your mute button will be punctured

You will see
You will hear

Don’t complain about how you were blind
Don’t regret how you were deaf
Because the abode will alert you to all of it
Your cave and darkness will be filled with light
And conviction

Even when they are hopeful and waiting, don’t stay silent
Like a storm out at sea, you will be a symphony
Perhaps requiring a little more patience
The way the abode tightly embrace us
The day mother is the warmth and calm(soothing us)

That will be the day we will meet each other in dreams
With the aspirations of an entire sky of spinning tornadoes and hurricanes
We will not sleep but we will will sing an anthem
An aching anthem liken to the voice of the abode
Raising our voice in praise
Asking to be rescued

And the abode, not the wind or verse of poetry
Will fly away
Into a distant sky



2.



Within the meditative state of the dark night
The abode arrives at our bedside
Watch over us lovingly the way Mother would
Mob up our tears

Mother acknowledges our cries not just to console us
But to help us learn about The Truth
The books we have carelessly lost
Somewhere inside our insignificant problems

Where will this world take us?
What are we looking for in this life?
A parting kiss, sound sleep with a lover, regrets?
Peace until we had to face the abode
Pretending to be angry
Threatening eagle eyes
Aiming for our side dish
To safe face rips it apart

While we are nothing but distracted children too busy
With new discoveries

The world passed by like the blood pumping through the valves of our heart
And our heart and all our stupidity
Have been in the dark
Have stepped on the thorns
Have bled
Have stopped hurting



3.



Don’t think
Don’t feel
Don’t waste your time worrying

It will eventually show up
It will surface
Take a breather

Stay … just stay put
Stop … just stop
Breathe … just breathe
It’s going to be fine
So what, if you’ll end up with a permanent scar

You’re afraid of standing out
You’re afraid of breathing
You’re afraid you’ll have to withdraw

There’s no time for fear
There’s no time for to be cowardly
There’s no time to take another breath

There isn’t time for you to take a sniff at anything
Just your memory
Recording
Infinitely
Indiscriminately
Ignoring size and or rotation
Each time you connected with anyone

Alone learn what it means to
Sacrifice
Exist
Surmise
Stay

Don’t leave it until tomorrow
Tomorrow may never come
There’s no time left to ponder
To come up with a plan

Our spirit
Challenged
Our spirit
Vulnerable
Our spirit
Being sacrificed
Our spirit
Is it still our?

Please think
Think again
Please be careful
Or careless
Please care
Or care not
Please be not
Or just like that?

When they want to eat and swallow you alive
When they want to push you around like a toy
Despicable like a roly-poly

Day and night
When your soul is something else other than yourself
You are perfection

Now is when the soul is asked to be allowed
The discovery of the abode
In all those valleys you will never find
Any kind of spasm or shrinkage
All efforts will be futile
In defense
In surrender
Don’t be so surprise
When it comes to your faith

When I turn around and the abode is just lying there on a long patch of wet grass



4.



The only time I saw you cry was when
You read a poem by Đỗ Trung Quân
A hill with the fresh footprints of someone on their way to school

Your head was down each morning
All over the poem
Sticking them with stamps to send off to a publisher
The abode wrap our meagre moments together into a tight bundle
The mountain borough is cold and there were never enough to keep all of us warm

We drag the old bike up the hill going down Suối Xanh valley
You said: in general we have surpassed all these hills
We thought we couldn’t possibly surpassed

That night
You composed 10 poems
To throw them through the window in front of you
Together with a half drank carton of Vinamilk

Everything half baked
When we talk about planes flying without a pilot
Not overreacting but the abode hate being manipulated
And as I looked into
Your swollen eyes
I knew you meant every word

That night
On those table and chairs
It felt as though they were inside the kitchen of a house of Lost & Found
We knew even if we didn’t succeed
The abode would still have faith in what had failed and lost

It challenges us
Help us make new decision, form new ideas
We believe the abode is truly independent

We believe that time is what is required
To inspire the abode
We believe in the creative process
An exercise for Poetry

We believe in ourselves
Even when we’re afraid and we have nothing to defend ourselves against the devil
But we feel, we are safe
Because the abode is surrounded by the alluring cry
Of the people
Hence the abode does not have to fly
A thousand miles across the sky
Dig out more caves to play
Hide and seek


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

ABODE 2: WATER – What or where is the womb, can you show me? | Lê Vĩnh Tài

Pregnant Rose. photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Âm hộ [2]

Một đứa trẻ đã hỏi, âm hộ là gì? Mang nó lại cho con
Tôi có thể trả lời với nó như thế nào? Tôi cũng không biết gì hơn nó
Tôi chỉ có thể nói: Con ơi đó là nơi con đã sinh ra
Được dệt bằng bóng tối và ánh sáng
Hay nó là chiếc lá nho mà bà Eva
Đã làm rơi và chúng ta nhặt được?

Hay nó là một hình ảnh mà chúng ta phải khum tay
Và đoán nó như các nhà khảo cổ thường đoán mò những chữ cái tượng hình một thời đã mất
Dù là người da đen da trắng da đỏ da vàng
Đều hiến dâng, đọc, và hiểu nó như nhau

Nó có thể là mái tóc dài thật đẹp chưa cắt của mẹ
Hay là chiếc lá trong đêm
Dịu dàng hứng giọt sương
Bóng tối đến dưới bờ môi như màu đỏ mờ mờ trên miệng con còn đang thèm sữa

Tôi ước mình có thể diễn ngôn các gợi ý về âm hộ
Và các gợi ý về cuộc sống từ những người già
Và những đứa con được sinh ra từ lòng mẹ
Bao la…

Chúng ta đang sống ở một nơi
Mà các nụ mầm nhỏ nhất cho chúng ta biết không bao giờ có cái chết
Nó dẫn dắt cuộc sống tiến lên
Và không chờ chúng ta kết thúc

Khi cha chui vào trong và con bước ra ngoài
Tất cả chúng ta cùng hướng về phía trước
Không có bất kỳ một kết cuộc nào tuyệt vời và hạnh phúc hơn
Sau khi nhặt và mang về một chiếc lá
Từ Thiên Đàng dịu ngọt của con

What or where is the womb, can you show me? A child asked
How do I answer the child? Since I know little more
I could say: Child, from there you were born
Woven by the light and darkness
Or was it the grape frond
We discovered, left behind by Eve?

Or was it the image of us covering it up with our hands
Postulating like an archaeologist studying long lost hieroglyphics
Whether people are yellow, black, white or red
Equally revered, decipherable, understood by all

Or was it mother’s uncut long hair
Or a frond in the night
Gently collecting dew
The dark beneath its lips is red and misty
On the mouths of babies craving for milk

I dream of an eloquent expression of the suggestiveness of the womb
The suggestiveness of life from our elders
The children from their mother’s womb
The vastness…

We all reside in a place
Where the tiniest buds in all of us shall never encounter death
Guiding life forward
Never waiting for us at the end

When father came in a child came out
All of us facing forward
There’s no end more wonderful and joyous
In discovering such a frond from
Your kind and sweet haven my child


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

autumn through my window | Thái Hạo

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

cửa sổ mùa thu
nhà tôi
gió nếp ngập đầy
những câu văn viết dở. nắng vàng
chim sẻ
em bé chân trần chạy như bay trong đám hoa màu tím
mèo và chó con cũng chạy theo
ngã chúi vào đám cỏ
tiếng cười vỡ nắng

ôi em bé của mùa thu bình dị
của sớm mai bình thường
trên đất đai
của ta
cửa sổ thành khung tranh

tôi chọn ngồi thật yên
gió thổi
em bé chạy như bay trong đám hoa màu tím
một ngày bình thường
bên cửa sổ màu xanh

autumn
through my window
layers of leaves carried away
gone with the wind
an incomplete prose. golden light
sparrows
barefoot children flying through the lilacs
canines and felines
joyous laughter
through beams of sunlight

ordinary autumn children
ordinary future
on this earth
framed by my window
a picture-perfect autumn

my quietude
along with the breeze
as the children glide through the lilacs
glide through
an ordinary day
by a window
evergreen


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Vietnam War and me | Nguyễn Bắc Sơn

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Chiến tranh Việt Nam và tôi



Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội
Rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng
Đoàn quân anh đi những bóng cọp vằn
Gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt
Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất
Dừng chân nơi đây nói chuyện tiếu lâm chơi
Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời…
Hãy tưởng tượng mình đang đi picnic
Kẻ thù ta ơi các ngài du kích
Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo
Hãy tránh xa ra ta xin tí điều
Lúc này đây ta không thèm đánh giặc
Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc
Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh
Kẻ thù ta ơi những đứa xâm mình
Ăn muối đá mà điên say chiến đấu
Ta vốn hiền khô ta là lính cậu
Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo
Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo
Xem cuộc chiến như tai trời ách nước
Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi
Chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
Suy nghĩ làm chi cho lao tâm khổ trí
Lũ chúng ta sống một đời vô vị
Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau
Mượn trời đất làm nơi đốt hoả châu
Những cột khói giả rừng thiêng uốn khúc
Mang bom đạn chơi trò chơi pháo tết
Và máu xương làm phân bón rừng hoang

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972

Boulders propped up in the dried up stream
The breeze cut across the new grass at the edge of the jungle
Our unit advanced like crouching tigers
Bloodshot eyes cold and chilling
The exhausting manoeuvers, four times a day
Caught in moments of rest in jest and banter
Our backs relaxed against tree trunks, looked up at the sky…
Imagined ourselves on a picnic
Oh enemy oh guerrilla
Move aside, forget about firing you guns
Move aside, I’m begging you
I’m in no mood for a fight
Pining for a bottle of beer, a puff of cigarette
Pining for the bird song from the lips of my sweetheart
Oh my tattooed enemy
Consuming rock salt thirsting for a fight
Like you I’m a soldier though I’m shy
As I march, on me is always’ a flask of rượu đế*
Always a clear mind, pure thoughts
View the war like an abomination of this world
Your misfortune is to be hit by my bullet
Your bad luck
War is nothing but a game
No point in overthinking it
We live a tasteless life
We chose the jungle, the fighting
Borrowed the horizon to shoot our flares
The fraudulent jungle with its columns of rolling smoke
Used bombs and bullets like fire crackers on NYE
Our blood and bone, jungle fertiliser
_____
FEBRUARY 2022
_____
*rượu đế: prohibited home brewed rice wine, often hidden behind tall thick clumps of grass like cogon or “đế” grass native to Vietnam. Used commonly now to refer to any strong home brew, may it be out of rice or yam, etc..

source: https://nongnghiep.vn/ly-do-ruou-co-truyen-co-ten-la-ruou-de-ruou-ngang-quoc-lui-d182242.html



Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

ABODE 5: Where resides the graves of young sober men | Lê Vĩnh Tài

Một bàn tay, tranh Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Âm hộ [5]

Chiến tranh không chỉ xảy ra ở hai hòn
Đảo thiêng liêng của Tổ Quốc
Chiến tranh xảy ra ngay trên âm hộ
Máu chảy cho đến chết

Máu chảy như dòng sông
Máu chảy trên xe buýt
Các hoa văn trên váy màu xanh của các nữ tiếp viên
Trên sàn nhà hàng, siêu thị
Trên vỉa hè…
Chảy đến khi cạn kiệt

Cho đến khi nằm trong lòng bàn tay
Thoát khỏi cuộc chiến tranh này
m hộ mềm và run rẩy
Như chú chim non

Lúc đó trái tim chúng ta nghe những tiếng kêu
Từ linh hồn những người nằm xuống
Một mai cho hoà bình

Lá cờ tình yêu giương lên và nhiều người đã khóc
Lịch sử được viết ra không chỉ để đọc
Nó là cái chết oan khuất của những đứa con
Và nước mắt của âm hộ

Những người cầm biểu ngữ No-U dẫn đầu
Không bao giờ thua cuộc
Một thế giới khác
Nơi hai hòn đảo nằm bên trong tử cung như con chim non trong tổ
Được mẹ chở che
Nơi bia mộ của những chàng trai bình tĩnh
Lặng lẽ dựng lên
Vững bền mãi mãi…

Chiến tranh chỉ làm âm hộ bị thương
Cái chết đã bay cao trong vòm trời xanh rộng mở

Không phải cái chết
Vì sẽ có một đường hầm máu chảy màu đỏ
Đất nước đi qua và đón chào những em bé sơ sinh
Nhìn ngày mới

Hãy nhớ:

Không thể làm âm hộ đau đớn mà không bị trừng phạt
Không thể làm âm hộ sợ hãi mà không bị trừng phạt
Không thể dập tắt hy vọng của âm hộ

Những con quỷ gây ra trận chiến
Những chế độ độc tài không bảo vệ người dân
Hoà bình trong hỗn loạn
Hy vọng trong bóng tối
Những kẻ làm con rối
Những tội ác không thể lãng quên
Trong lịch sử…

Những kẻ
Chỉ còn mong âm hộ tha thứ


Lời nhắc của âm hộ khi tha thứ:

Sợ hãi, đau đớn, tiếc nuối
Bạn sẽ bị hành hạ cả khi bạn đang ngủ

Bạn phải giấu mình sau mặt nạ hy vọng
Vì bạn không muốn ai thấy bạn hư hỏng
Bạn bất hạnh suốt đêm qua

Thức dậy mỗi buổi sáng
Bạn sẽ phải tìm một lý do
Để tiếp tục sống
Không bị trầm cảm
Sau móng vuốt của lòng tham
Cào cấu cả vào lịch sử

Mặt trời lúc nào cũng tỏa sáng
Sau những đêm tối tăm
Sự tồn tại vô lý của bạn
Có xứng đáng để đau đớn, sợ hãi và tiếc nuối?

Nếu bạn nhìn vào gương mặt của âm hộ
Bạn sẽ thấy những vết sẹo
Bạn gây ra cho dân tộc này
Bạn đã làm ô danh âm hộ

Các đức tin hy vọng
Của bạn đã thành xác ướp
Không còn sự sống

Làm thế nào bạn có thể sống?
Làm thế nào mọi người ra khỏi nhà tù?
Làm thế nào không ai còn phải ngửa tay xin cứu trợ?
Ôi chao
Đau đớn sợ hãi nuối tiếc
Của những kẻ chỉ biết giết
Người

War didn’t just break out
On the two sacred islands of the Nation
War broke out right over the abode
Blood was shed to the very last breath

Blood pouring into rivers
Blood dripping from buses
The pattern on the skirts of flight attendants
On the restaurant floor, supermarket
On the sidewalk…
Will run and drip to the very last drop

Until in one’s grasp is the escape from this war
The abode is soft and shivering
Like a new hatchling

Then our heart will be able to discern
The screams and movements of those
Who had laid down their lives
For a possible peace

Raised was the flag of love to the cry of many
History has not been written so it may be read
It is the unjustified death of children
And tears of the abode

Those holding up the No-U banners
They will always be the winner
In another world
Where both the islands lie within the womb, like birds in a nest
Taken care of by their mother
Where resides the graves of young sober men
Quietly erected
Forever tall and proud…

War is nothing but an injured abode
Death has taken flight high across the wide blue sky

It’s not death
Because there’s an underground tunnel
A nation passing by to welcome newborns
To a new day

Remember:

There are consequences for the injury of the abode
There are consequences for the fear instilled into the abode
There is no possibility of stamping out the hope in the abode

Demons are the instigators of conflict
The tyranny without a thought for the people
Peace in chaos
Hope in darkness
The puppets
The unforgivable crime against humanity
History…

Those whose last hope is the forgiveness
From the abode


The abode would remind us of these words:

Fear, pain, regret
They will haunt you even in your sleep

The only thing you can do is hide behind a mask of hope
Because you don’t want anyone to know you’re broken
How you struggled to sleep last night

Waking up the next morning
Trying to find a reason to continue
To live
Without the depression
From behind the claw of greed
Ripping and digging into History

The sun is always radiant
After a night in the dark
Your ridiculous existence
Is it worthy of pain, fear and regret?

If you face the abode
You will the see the scars
You have inflicted upon the people of this nation
You are the defamation of the abode

All the faith and hope
Now is nothing but a lifeless
Embalmed body

How will you live?
How are people supposed to escape such prisons?
How should we cease the necessity of handouts?
Gosh
The pain fear and regret
Of those who only knows how to kill
People



Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.