TRUTHS YOU HAVE FORGOTTEN, LOVE | Lê Vĩnh Tài [343]

Ta vẫn còn chơi nha. Tóc bạc mặc nhầm sắc thái nó làm trạng thái ta héo mòn đi. Cẩn thận nhé. Indigo okay, tóc màu gì cũng thấy mình tươi như hôm em vừa hôn anh lần đầu tiên. Vừa sướng vừa sợ hãi. Trời mùa đông Sydney cúm nhiều hơn là lạnh làm đầu óc nó lú. Vừa lú vừa tiền mãn kinh nó va chạm vào nhau nó chỉ muốn gây sự. Nó năn nỉ bạn bằng hai đầu gối của nó là bạn hãy chậm lại. Làm sao để chậm lại bạn có thể hỏi tôi? Sex okay, một cách thể thao và giữ ấm, trao đổi chất lỏng sẽ nâng cao lực lượng cơ thể chống lại viêm nhiễm vi rút, nên rất tốt cho sức khỏe. Như cách tôi thấy dễ hơn là bia, bia không chỉ có chất bổ của lúa mì, mà chất cồn nhẹ sẽ mang lại cho bạn sự bình yên xóa đi mọi sự lo âu v..v..của đời sống, nếu có lú hay dính vi rút gì đi nữa sẽ không còn là một vấn đề. Tin tôi đi. Tôi là dịch giả mờ.

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

moments of ultimate
clarity

when you can discern
truths

you will always know
how to approach
from the moment you get out of your bed
it’s in your bones

a forgotten thought
eating away at your brain
and you’re breathless

something more substantial than time
pooling, threatens you, to your soul suffocates
reminding you of your
fragile existence

we spread ourselves out too thin
to live through
the days we must bear
the consequences of our history

light is no different
to the darkness of humanity
your burden is not a necessity
my love

our children will be armed
with a lifetime or in a moment on whatever day…

SỰ THẬT NHƯNG EM ĐÃ LÃNG QUÊN

khoảnh khắc của sự rõ ràng
tuyệt đối

khi bạn có thể cảm nhận
những sự thật

bạn luôn biết cách
phù hợp với quan điểm
ngay từ giường ngủ
hay xương tủy của bạn

một suy nghĩ bị lãng quên
ăn nhanh vào trí nhớ
và bạn bị tắt thở

một trọng lượng nặng hơn thời gian
lắng đọng, ôi không, nó đè lên linh hồn
nhắc nhở về sự tồn tại thoáng qua
của bạn

chúng ta đang giang rộng ra
để sống qua
những ngày tôi chịu hậu quả
của lịch sử là chúng ta

ánh sáng cũng như bóng tối
của con người
đừng tạo thêm gánh nặng
em ơi

con cái chúng ta sẽ mang theo
một đời hay một ngày nào đó…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

MY BABY BLUE | Nguyễn Thị Phương Trâm

Credit to Chris T for our mini famile photograph. Photo: Isabella, Khanh, Me.

khi mẹ buồn
đi kiếm con
con gái mẹ
xanh tuổi trẻ

khi mẹ buồn
đi kiếm con
con gái mẹ
mãi bên mẹ

khi mẹ buồn
ai biết ư
họ đứng nhìn
họ làm thinh

tôi mảnh vỡ
vạt áo rách
khi tôi buồn
ai biết ư?

When I’m blue
I’ll look for you
Pretty pretty hues
Shade shades of cool

When I’m blue
Will you be true
As if on cue
Sit here by this stool

When I’m blue
It’s nothing new
Will they have a clue
Sit by to watch and view

Me in pieces
Shredded
When I’m blue
Who knew?


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

heat | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm Photo credit: Huong Theresa Thanh Hoang . Thank you chị xx

Tired cranky vividly antisocial
Be I fall into the dark of shadows
Ego for company

I force my way through the month’s rain
Into the beautician’s chair
Made I “The Picture of Dorian Gray”

The kindness
Through a stranger’s lens
My spirit restored.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

rain and sunlight home to hum the melodies | Lê Vĩnh Tài [489]

Sông Hương, Huế, Việt Nam Winter 2025. Photography Nguyễn Thị Phương Trâm

Thơ Lê Vĩnh Tài
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the poem
through penance
it can be nothing but soft
it loves what it loves

the poem telling hopelessness
when all it want is
to be the world

it said, there is only me in this world as though
there’s no such thing as rain or sunlight left in the world
rain and sunlight home to hum the melodies
undeniable notes
where words are unnecessary

in love, the poem lies down like grass
no matter who you are, how lonely you might be
this world will be dedicated to you

the poem is a terrifying journey
the jungle it’s trying to find
human laughter, heart O heart dear heart
us finding it at the outskirt of the jungle
drops of red blood, cold and dead

together with the lies, cold and dead

bài thơ
đi qua sự ăn năn
nó chỉ việc mềm mại
yêu những gì nó yêu

bài thơ
kể về sự tuyệt vọng
khi cứ muốn mình là cả thế giới

nó nói, thế giới này chỉ có một mình em
làm như thế giới không còn mưa và nắng
nắng và cơn mưa đã về đến nhà
hát những giai điệu không cần lời
những nốt nhạc không cần hoài nghi

khi yêu, bài thơ nằm như cỏ
dù bạn là ai, bạn cô đơn đến đâu
thế giới này sẽ hiến dâng cho bạn

bài thơ là một chuyến đi đáng sợ
khu rừng mà nó tìm kiếm
tiếng người reo hò, trái tim ơi, trái tim
chúng ta thấy nó nằm ở bìa rừng
những giọt máu đỏ, lạnh và chết

cùng những lời nói dối, lạnh và chết


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I’M HERE | Lê Vĩnh Tài [485]

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I’m here
me and my ears
ready to listen to all your fears

my dear
call me
may it be laugher or tears

call me no matter what
I will be here
I will listen, to all your fears

.
quietly

– love, would you like me to show you my magic?
your ears I will kiss
like this
my eyes you will kiss
like this

because your ears are cold
your eyes are brown and they are bold
they see me all the way to my soul
it’s not what I want
but I will always be here

sound of nothingness in our ears
hollowness all around us

my ears hears you, love:
– you have a kitchen in my mind
the pots and pans hangs on a wall
above a stove
a light blue kitchen table

light beyond the kitchen door
beyond the reach of your warm ears
beyond last night’s sleep
what did you have for breakfast
before we all head for the door?

.
and the noise in the middle of the night
our minds suffocating from all the curse
the ceremony we use to condemn the dark
beyond a dawn that is lit by an unholy red light

beyond the thunderous scream of someone or another
the poor fragile membranes in our ears
love, you demand it – please shut the fuck up
pray that all those lovely angels would stop trying to perforate my eardrums
tear and break what is left of my mind

– please, leave me alone, it’s not hard
prayers of love, calls and answers
until death separates
we’re in the street
your legs my love are like the legs of a football player
when the referee careful rips us apart
time and time again

the sound of a stallion’s hooves pounding on the burning fire of anxious waiting
the reflection of the moon in your eyes love
virtue in a pool of water
at our feet

tôi ở đây
với đôi tai
để lắng nghe nỗi sợ hãi của bạn

thân yêu
hãy gọi cho tôi
cho dù đó là nước mắt hay những tiếng reo hò

cách bạn gọi
dù điều gì sẽ xảy ra
tôi vẫn ở đây
lắng nghe, nỗi sợ hãi của bạn

.
thì thầm

– em có muốn xem phép thuật của anh không?
anh hôn tai em
như thế này
em hôn mắt anh
như thế này

vì tai em rất lạnh
còn mắt em thì nâu
chúng nhìn thấu tâm hồn anh
anh không muốn
nhưng anh luôn ở đó

âm thanh
của hư không trong tai
sự trống rỗng vây xung quanh chúng ta

tai tôi nghe em nói:
– em có một căn bếp
tôi hình dung những chiếc nồi
treo trên một cái lò, một chiếc
bàn ăn màu xanh nhạt

buổi sáng ngoài cửa bếp
không chạm tới hơi ấm của tai em
sau giấc ngủ đêm qua
em đã ăn gì vào bữa sáng?
trước khi chúng ta lao ra khỏi cửa

.
và tiếng ồn mỗi đêm
tâm trí chúng ta bị bóp nghẹt trong những lời nguyền
những nghi lễ nguyền rủa đêm tối
sau khi buổi sáng được thắp sáng bởi màu đỏ bất kính

khi ai đó gầm lên như sấm sét
hai tai mỏng manh
em nói, làm ơn im lặng
cầu xin những thiên thần đừng đâm vào màng nhĩ của anh
xé nát não anh thành từng mảnh

– hãy để tôi yên, dễ quá mà
lời cầu nguyện cho tình yêu, lời gọi và lời đáp
cho đến khi cái chết chia lìa
chúng ta đứng ở một góc phố
đôi chân em như một cầu thủ bóng đá
khi trọng tài cẩn thận xé chúng ra
hết lần này đến lần khác

tiếng vó ngựa trượt trên cảm giác hồi hộp của lửa
và mặt trăng phản chiếu trong mắt em
sự tinh khiết trong một vũng nước
dưới chân chúng ta


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Thật lạ là tôi tôi đã bị rơi vào nơi đây | Nguyễn Thị Phương Trâm

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Thật lạ là tôi đã bị rơi vào nơi đây
những phút giây
giữa giấc mơ của nguyễn văn thiện
vườn của lê vĩnh tài
ô kìa tôi là ai
rớt vào thư viện của phan nhiên hạo
bức tranh của đinh trường chinh
ớn da gà qua từng chữ của trần băng khuê
quên làm sao quên nổi những nụ hôn của professor nguyễn lãm thắng
những lời nhắc nhở của vũ trọng quang
bài thơ học trò của thái hạo
những con chữ rào vào bài thơ vĩnh viễn lưu vong của hứa hiếu
mây bay ôi mây bay phạm hiền mây
đứng vững người đàn bà tuổi của ngàn người đàn bà phạm thái lê
thơ thi sĩ đẹp như tranh hiền và ngại ngùng không muốn nói nguyễn man nhiên
tới đây tôi sợ lắm tôi đã quên nhiều người
úi trời tôi là ai
bạn của facebooker nguyễn gia
của a man born of the human spirit hoàng xuân sơn
bạn rượu word genius vũ hoàng thư(hiểu tôi hơn ai hiểu ai)
nụ cười nức nở của võ thị như mai
ồ nè thân trọng ái
trần trí tuệ
tran hung quang nguyen
pháp hoan khánh duy ai nữa nhỉ
thơ hot của trần hạ vi
đỗ khiêm nguyễn hoài phương trương anh tú
tới đây tôi bắt đầu lú…


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

consoling solitude | Nguyễn Thị Phương Trâm

moon. photography by nguyễn thị phương trâm

The hunger grows impatient
Cravings passing conscience
Obsession beyond moral sense
In moonlight only you!
I reached for a glimmer of self,
Any dignity left to confine,
Just consoling solitude.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I know little now of how to wow her | Nguyễn Thị Phương Trâm

Tâm & Trâm. <3

I know little now of how to wow her,
Her world will be less of mine.

Wishing only ever to hold her,
Though letting her go is to be kind.

To watch those wings unfold,
To let her own stories soon be told…


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.