NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(16) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

An Epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

night is the outside falling

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (16)

nothing is more natural than composing poetry
including that incredible verse

you take a rope
attached it to a cloud
head swaying
it will by its volition fly

through it’s narrowed eyes watched
them read
devastatingly

much like rope jumping
her spinning
the rope around
and around your head…





1
if you desire
what you’ve never
had

then
you should do
what you dare to never do


2
she parted her lips
called out

the spectres of language
gave her anxiety
she hated it, the uselessness of silence

chill of winter
seagulls cries through the window
when he disappeared
into the poem
and she had
mistaken it for sunlight
on the window sill

she would stand up to
any men
but she only willingly accepts
his hypnotic words of sleep

thereafter
his ghost
residing in the shadow of the poem
hid
inside her
an anxiety
persistent
and relentless


3
after it rained overnight
a passing storm through the city
she listened to a frog’s
timid croaky
serenade

she thought: the frog’s serenade
after making love
all night

the frog
like those men
after their quickie
ran, she hated it

but, the frog, its serenade
through the stormy night
the frog
freely
sang

like when it jumps
she wouldn’t be bothered about
chasing or following it
around…


4
we shall wander and play for two days
at the start of spring

the professor worried we’ll be too relaxed
tết too busy making fruit candy
so he gave us more homework in Math
Chemistry
X + Y = Z

we can but ride the bus
up the hill
the pines were separated in their own way

we slept
a long sleep
knowing we would be late

in the end we must face
the homework that’s been given by him
with little resistance
since none of us wants a confrontation
we slipped away
quickly
a game of cat and mouse

quickly
when she wrapped her wedding ring
in a piece of soft cotton wool
as she was
thrown
into
an all night
fight


5
we throw a fridge out
on the lawn
there
the plums remained fresh

don’t worry about who should be a writer
like needy pestering little children
the unresolved bitter altercations
who left the brown bag behind
the words might be in English
probably incomprehensible

a little secretive
like hiding the password of an inbox
unlike in the past
we wrote each other’s secrets on cigarette boxes

like a sweaty gap
on someone’s forehead
something
one would discard
dancing
in a striptease

the lawn
the wheelbarrow and the fridge
people now believe it’s theirs
even when
the middle axle in its present state rusty

even after the plug has been pulled out
discarded
forgot about…


6
perhaps September
may cross into October
painfully we stared at each other
spelling out: u, bl blue
the fall fading

since summer means
we shall wait for each other
till fall

as her eyes
looked
in two the nights
bright
and baffled quite


7
the soggy and wet letters in the alphabet a b c d
spoke quietly to each other each time they touched
our pillow
our cold and damp sleep
wet and foggy
in time leaves behind something of themselves
and dreams

earnest
fervid, for the third time
everyone thought we’re
exhausted

not sure if we
listened to the bells
resounding in our ears
and a corner was shutting
tightly three corners, the pain like four walls
ceasing through the years in complete greyness

touching anything make it fade away
disappeared
like artillery over coordinates

it said: we’ve shrivelled up
and the vowels closed
their eyes: a e i o u

wrapping themselves tightly around a wrist
as we would hug a ball
ran one round of the oval
enacting a monologue
I love you
in braille, with the tips of your fingers
separated by each beat
each rhyme

but we won’t
ask: do we still have to
comb and dry the dripping wet hair
like letters separating into lines
soldiers bleeding

the vernacular injured
it’s dripping
dripping dripping dripping
ceasing upon four walls
censorship
in five hues of grey pebbles

in conclusion
we got nothing left to say
it can but
bled
plasma
each time we touched it

that particular night the sky was full of stars


8
white paper is now grey
since the rain can recall nothing but
fluffy blue sky


9
the curious words
captivating
the imagination
of children

it never expects
the Sun
in its tumulus
residing eyes on
a woman in a robe
covered to the heels
dreams still of the memories
exploding, up her spine

as though as you dream
the words met each other
they lit up in a green garden
yellowing
into hues of a tumulus

words
like people
only in death are displayed
gloriously
six feet under

and she knew
me,
me, me, me
me, me, me
me, someone who talks way too much
in her
so so
winter

like the word on the next line
it has a chance to rest
but it’s still tired


10
nothing is more natural than composing poetry
including that incredible verse

you take a rope
attached it to a cloud
head swaying
it will by its volition fly

through it’s narrowed eyes watched
them read
devastatingly

much like rope jumping
her spinning
the rope around
and around your head…


11
the verse singing
until
the waves of her pushes me
into a boulder
ashore

as I open
the book
fingers quivering

reading
see
her cropped hair
trying to expose
all the secrets
reserved for the shore
only she
and the boulder
knows

clearly
the sea, the boulder, the world
breathlessly all wandering
searching for her

as she hangs up her
bikini
as the waves of her
stop singing…


12
silent
trials
the cold air

I told you: I’m a flower
a gust of wind
that gently touches the nose

I told you: darkness
in love is unnecessary
we forget
it’s a bit small, and fairly short
invasive
touching
for no reason
at all

indeed
flowers, wither
like the one night
you stared at the fireflies
pungent like June

I told you: I’m
hollow
with not a word
as I hid behind
a tight hug
a little bashful, as I fall
soundly asleep

awkward is hope
since we’re
always
afraid


13
love
was born
on the roofs of homes
the day the republic
and Trần Dần the poet
raised
a red flag

made of porcelain
fragile and a little cold
when you tried to leave

it enjoys
small spaces
and traces
you, in a limiting circle

edged on your face, stark
a stretch mark
a state so sappy
sadly
no one has the nerve
to laugh
even at a wedding

it’s faithful
to its own thoughts
even after watching
your cry

love
it often secretly crawls into the stomach
it desires the flesh
that’s is when it’s an issue

it likes to leave on its victims a mark
hence many lying there at the park
gives off this constant stench

it’s
not ruthless
it adds a few more lines
on
mother’s
face

it, ah I meant you
too
afraid, an institution
a flame trying to
learn manners…

it: bread, the silence, a nemesis, the summit
it makes you a bit uncomfortable
when you can’t keep up

it’s round and about
but you’re pregnant still
gave birth, but now
you’re still in pain and afraid

you feel
to love or not to love
every which way you’ll lose…


14
me
on this side of the river
ah no
by a hotel window
looking down at the Han river

a beam of light
splintered leaves on the glass window
as though
I’m
the dark…


15
empty
my shirt is completely empty
ah hah I see a crack on my belly

my pants is completely empty
ah hah she’s laughing as though she’s floating in a dream

my tie hanging mid-air
ah the emptiness
choking me

still there
where, I need the emptiness
completely empty
her discarding
all the evidence that is me
bit by bit

here I reside
two empty eyes
a pair of empty shoes
empty feet
traces of sweaty
smelly
socks
and an old newspaper

damn, did it rain
the sunlight blaring noon
looking through me is the emptiness


16
I’m wandering around
asking myself
why not leave my mark
my footprints behind?

I’m after the past
I’m after the future
I won’t look back
I’m afraid
I might not find
My shadow…

– you’re still alive?
– you’re no longer a poet…

a drunk asked out of the blue
“yes, yes,” I replied
quickly
“yes, yes,” quick like
the torn soles of her shoes
mistakenly
wading
the river
only after two night
in such a plight


17
within the four walls surrounding inspiration
out of anyone’s earshot
I’ve been thrown
from my standing
as a poet

on my way out
from the hopelessness
knowingly I messed with a woman
with a look of seriousness
in thoughtless desire
recklessly
I fingered the allegory

I wanted to surrender
knowing
women like her
never
compose derogatory poetry

I wanted to ask God
begged His pardon
but He’s too far
now I’m randomly shouting protest
but what I am not is Shakespeare

so in the end I decided
to share my voice
and the mystery of Shakespeare
with the guy always by her side
like a shadow

I am
a shadow within a shadow
listening to her mumbling:

– look, son
This meaningless poetry of yours
could still be a drop of life
glorious like last night
filling up to flow into a stream
after you, son, down
6 bottles
of red Saigon beer


18
if say a boy, someone’s son
must endure discrimination
to the day he dies

will there be a need
for her love or hate?

will she need
a trial
a death
sentence?


19
petals
like her clothes
on the grass

its fragrance
the bitterness at the bend
in passing
the souls beneath our feet
parading naked and bare
each afternoon
long
so long
and sound
in the fog


20
when he tagged flowers on her facebook
his lips moved constantly
twisting
her tongue
lightly
into a solid ending
like the poem after each rhythmic throb

the crazy
thoughtlessness of a madman
a woodpecker stuck in an ant nest
destroying everything
letters, images
during the contest
the exchange

flowers
like something she spoke off
till her lips were swollen
her ears ached
her eyes
and his drifted
into the darkness
and only until then
it will stop


21
the young woman was a window
opened to paradise

by which hand
picked a piece of the sky
as it fell to
the ground
from up high…


22
breathing not like the last person in the world
the very last breath

bells
on the towers ceasing
crystals forming on the grass
reflections of dew drops
like moonlight in silence
gradual flickers of light
baby blue on the bed head

unreal thoughts of the day
fleeting memories
like warm silk on the hook
she uses to hang her clothes
in the bathroom

in the darkness of moments
exhaustion
falls freedom
an awareness of nothing, nothing
compare to your last night
in a small village
absolutely devastatingly
beautiful


23
Night is the outside falling
as she upon herself
adorned petals

How did she manage it?
have you ever asked

she’s asleep on a bed
continued to sleep with them
as they divide
her into halves
like the oddness of that
village?

have you noticed
the flickering reaction of a candle flame
flaring up before it’s gone
like you’re awake then asleep?

the snake of the city
has slithered into villages
into the caves
the seven meadows resounding
only you could hear the familiar sound of dogs barking

you learned how to love the quiet
watching each stretch mark expanding on her thighs
the soft landing and furtiveness in the creation of children
to later send into the darkness
oh country…

a brown village
busy painting brown images
not to hang but to disappear
into the wall, can you imagine
all the children of this world
born
to him
in two nights


24
you’re drifting sweetly to sleep
asking how it would end?
the flights of the soul
and the Sun setting
the day we’re awake together

a wasteland of darkness
silence like a journey
within
you’re shimmering changing
into a pile of ash
you claim still: romantic

though often of you forget to tell her
how much
you love her…


25
a white cloud
or was it red?
appeared yesterday
between two blooming azaleas
after wastefully
the petals fell
into the world

the strokes of colour
the empty days
white linen
like you
the day barely bloomed
like the night
already slowly falling

all the signs were useless
even the clouds tried to be weightless
poetry, and concluded in no less
words that shall never
come back

ever


26
the squeaky sound of a door hinge woke her
the odd sound unnerving
together with
the odd smell

she’s in bed
too frightened
to even look up at the door
a mere shift of her chin

damp wet fear
sinister projection
vampire?
werewolf?
Bluebeard?


she cried: “Who’s there?”
as she was taught by her mother
she recites her mantra like the wind

but it was unhinged
the gnarly creature
bit her
swallowed her whole

left a stroke of dawn
on the bed
like blood


27
her
eyes
as
sharp
as a
needle
used to
hook and hang them all up
her men and those men
who were not…



28
you’re possibly a bit sad
possibly
sweating
nauseated

a refugee
next to a man
sleeping
in a cage
next to you

you admit
he’s not some vampire
his mountain borough home
has a lovely breakfast
quite delicious

to a young girl
he’s not a ghost
but somehow
he managed to
go through
all the young women
from elsewhere

inside
a room full
strange artefacts
watching the final
his last shot
the entire plasma screen exploding
liquid crystal


29
you could take in her breath
as she screams

the imprints of her tongue on your skin
you believe you could
contain
douse
her fire

each time she
ravage you
amorously from the back door
like
a magazine of bullets


30
September
sunlight
sea of rain
the raincoat worn was
a spiderweb…


31
the moon
falls into a pond
shimmering like a necklace
she likes to wear to school long ago

the carp swallows
the moon in its mouth
its eyes dotted with clouds

the water blooms
as soon as someone throws in
a handful of shimmering stars

in the folds of the Sun’s crusty face
everything took a dark turn
bit by bit disappearing like bats
upside down dangling like a curtain of leaves

it all slows down in the end
as she blooms
her body turning
into the moon
a carp in the pond


32
a huge tower of dust in the distance
formidable against the sky
wholly consuming
leaving not a speck of dust

the summit like a horn
thrust against a difficult situation
seemingly she’s drifting
in the dark

push around and twisted
by the wind and the Sun
you’re in shock from all the waves
perhaps, their shape could only be confirm
when the horn is twisted
within your head and heart

it hides a delusion
the source of waves and stars
rolling and twisting
connecting
with each other
before
sleeps
sets in


33
we would rather hide
in the shadows of a sauna
like yesterday you said: tôi yêu bạn
and we connected through a strategic partnering

unlike now
lying around
the entire lacklustre Sunday
you say: stop talking, little birdie, stop with the chit chat
or: are you hungry? sweet dreams

gosh the hollow words of deceit
starving us
to death


34
leaves
born in the first light
of spring


changes colour
in warmer
summer days
green green hues

glorious
in moments
of autumn

tries to hold back
a kind of imprisonment
in the dark
cold
full of the anxieties of winter


35
often
you need something
to write about

or something
to say
not necessarily profound
or small happiness found

like yellow
lacklustre sunlight today

like her
message this morning


36
silk
and a curtain of brown mist
into each other twisting
forming a layer of cream
a velvety yellow
soft
and smooth
within
her

a purity
brilliant
upon a podium
not just stylish
but also oozing
temptation

sin
sinful
sinned before 
wading through the river
and be 
again free 
from sin 




37
the demons beneath the bridge
the way back to the village
trilling sound of weasels
like the sudden screeching of the brake on a tire

its chewing and savouring
the eager fame of mosquitoes
its steps green, weeds
through the cracks in the concrete
where people pee and
litter

it warns everybody
all night by the clock
tick tock tick tock
the trilling of a weasel
right by everyone’s brown pillow
after exhaustive romps

rain in the morning
on my head falling
rocks
skulls cracking romps

the village
fur of a weasel tail growing longer still
like tadpoles

semen ejaculating
four corners of the world

mayhem
many legendary procreation

like the idea of flying
it continues to swindle
scare little
children


38
he sketches
sadness
with coloured chalk

at 3 in the morning

male
tears
falling
a river
thought
dried up
long
ago…

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI… (16)


không có gì dễ hơn làm một bài thơ
ngay cả bài thơ kỳ diệu

bạn lấy sợi dây thừng
buộc bài thơ vào đám mây
tự nó bay
cái đầu nó lủng lẳng

nó nheo nhìn
khi người ta đọc
và nát óc

giống như trò nhảy dây
khi nàng quay
và xoay sợi dây
quanh đầu bạn…



1
nếu bạn muốn
cái mà bạn chưa bao giờ


thì bạn sẽ
làm thứ bạn chưa bao giờ dám
làm


2
nàng mở miệng để kêu
báo động

những bóng ma ngôn ngữ
làm nàng lo lắng
nàng ghét, sự vô ích của im lặng

mùa đông lạnh
qua cửa sổ, con hải âu đã khóc
khi anh biến mất
trong một bài thơ
mà nàng ngỡ
là ánh nắng trên cửa sổ

nàng đối mặt với
rất nhiều người đàn ông
nhưng với anh
nàng chấp nhận những lời mê
ngủ

sau đó
hồn ma của anh
nằm trong bóng tối của bài
thơ, cứ ẩn nấp
trong nàng
một mối lo âu
miên man
dai dẳng


3
sau đêm mưa
thành phố vừa
bị bão, nàng lắng nghe bài hát
của một con ếch
nhút nhát

nàng nghĩ: chắc là con ếch hát
sau một đêm
làm tình

con ếch
như những người đàn ông
chỉ phăm phăm xong
rồi chạy, nàng ghét

nhưng, con ếch, nó hát
sau đêm mưa
con ếch
nó hát những điều
nó thích

như khi nó nhảy
mà nàng
không bao giờ chịu
chạy
theo


4
chúng ta sẽ rong chơi hai ngày
khi bắt đầu mùa xuân

ông thầy giáo sợ chúng ta ham chơi
ngày tết cứ lo làm mứt
nên đã cho nhiều bài tập môn Hoá
môn Toán
X + Y = Z

chúng ta không thể không đi
xe buýt đến ngọn đồi
thông reo theo cách riêng của nó

chúng ta đã ngủ
một giấc thật dài
ngay cả khi biết mình sẽ bị muộn

cuối cùng chúng ta đối mặt
với mớ bài tập của ổng
thật dễ dàng
vì không ai muốn chống lại
chúng ta trượt đi
nhanh như lúc chơi trò úp máng
nước

nhanh như
lúc nàng băng chiếc nhẫn
bằng một miếng bông mềm
khi lao vào
trận
đánh
suốt cả
đêm

5
chúng ta mang chiếc tủ lạnh
ra bãi cỏ
để có
các quả mận tươi non

đừng có nghĩ ai sẽ là nhà văn
những đứa trẻ con học đòi
cay đắng, cuộc tranh cãi chưa được giải quyết
chiếc túi màu nâu ai bỏ quên
những dòng chữ hình như tiếng Anh
chúng ta không hiểu

cũng có vẻ bí ẩn
như bây giờ chúng ta giấu mật khẩu của hộp thư
không như ngày xưa
chúng ta viết bí mật của nhau lên bao thuốc lá

như một vết nứt
rịn mồ hôi trên trán người
như thể cái gì
chúng ta ném ra
trong một màn thoát y
và múa

bãi cỏ
chiếc xe cút kít và tủ lạnh
bây giờ nhiều người nghĩ là của họ
cả khi trục giữa của nó
bị rỉ sét

cả khi ổ cắm
điện bị rút ra và lăn lóc bỏ
quên…


6
có thể tháng chín
đã sang tháng mười
chúng ta nhìn đau đớn
đánh vần: anh, xờ anh xanh
màu xanh của lá
mờ dần mùa thu

vì mùa hè có nghĩa
chúng ta sẽ chờ nhau
đến tận thu vàng

như mắt nàng
nhìn
2 đêm
vừa sáng suốt
vừa hoang mang


7
những chữ cái a b c d bị mềm đi và ướt
nó thì thầm khi chạm vào
gối nệm của chúng ta
giấc ngủ lạnh và ẩm
ướt và mờ
như sau này
dấu vết còn vương lại và mơ

tha thiết
rên xiết, đến lần thứ ba
ai cũng nghĩ chúng ta
mệt lả

không biết chúng ta
đang nghe
tiếng chuông âm vang cả hai
tai, và một góc bị khép chặt
lại ba góc, nỗi đau như bốn bức
tường, ngưng lại đủ năm màu xám

làm cho nó nhờn ra khi chạm
vào đâu đó, trong khoảng cách
như pháo binh canh toạ độ

nó nói: chúng ta bị co thắt
và các con chữ nhắm mắt
lại: ê a ơ i e

nó quấn chặt vòng tay
như ta ôm quả bóng
chạy hết một vòng sân
thực hiện cuộc độc thoại
em yêu anh
với bảng chữ cái của người mù, bằng các đầu ngón tay
tách ra từng nhịp
từng vần

nhưng chúng ta sẽ không
đặt ra câu hỏi: chúng ta còn phải
lau mái tóc ướt và chải
như con chữ đang rẽ dòng
người lính đang chảy máu

chữ nghĩa đã bị thương
nó nhỏ giọt
nhỏ giọt nhỏ giọt nhỏ giọt
ngưng tụ trên bốn bức tường
kiểm duyệt có năm màu
đá xám

cuối cùng
chúng ta không còn biết nói gì
nó chỉ
chịu chảy
nước nhờn, khi
ta chạm vào

đêm ấy trời đầy sao


8
trang giấy trắng bây giờ màu xám
vì bị mưa nhưng nó chỉ nhớ
những chữ mây xanh


9
chữ
nó làm nên tò mò
nhiều khi ảo tưởng
của mấy đứa trẻ

nó không ngờ
ngay cả mặt trời
trong ngôi mộ của mình
vẫn nằm nhìn
một người phụ nữ mặc áo choàng
phủ kín tận gót
vẫn mơ những kỷ niệm
nổ tung, dọc theo xương sống

như thể các con chữ
đã gặp nhau, lúc nàng nằm mộng
nó phát sáng trong khu vườn màu xanh
đổi thành
màu vàng của ngôi mộ

con chữ
như người
khi chết mới nằm phơi
rực rỡ
trong đất

và nàng biết
tôi,
tôi, tôi, tôi
tôi, tôi, tôi
tôi, chỉ là một người nói lắp
trong mùa đông vặn vẹo
xà lẹo
của nàng

như con chữ xuống hàng
nằm ngủ mà còn
mệt


10
không có gì dễ hơn làm một bài thơ
ngay cả bài thơ kỳ diệu

bạn lấy sợi dây thừng
buộc bài thơ vào đám mây
tự nó bay
cái đầu nó lủng lẳng

nó nheo nhìn
khi người ta đọc
và nát óc

giống như trò nhảy dây
khi nàng quay
và xoay sợi dây
quanh đầu bạn…


11
bài hát
cho đến khi
những con sóng của nàng xô tôi
vào một tảng
đá, trên bờ biển

tôi mở
cuốn sách
ra, với ngón tay run rẩy

tôi đọc
và thấy
một mái tóc
cắt ngắn, như muốn tiết lộ
mọi bí mật
chỉ cho bờ
biển, nàng
và tảng đá
biết, mà thôi

rõ ràng
biển, tảng đá cũng như thế giới
đang lang thang
đứt hơi, tìm nàng

trong lúc nàng đang phơi
bộ đồ
bơi, khi
những con sóng của nàng
thôi hát


12
im lặng
thi hành
không khí lạnh

tôi đã nói với bạn: tôi là một bông hoa
một làn gió
chạm nhẹ vào mũi

tôi đã nói với bạn: bóng
tối là sự thừa thãi của tình yêu
chúng ta không nhớ
nó hơi nhỏ, và thấp thoáng
xâm phạm
chạm
vào
không có lý do

rõ ràng
bông hoa, héo
như lần bạn nhìn chằm chằm
vào con đom đóm trong một đêm
thơm như tháng Sáu

tôi đã nói với bạn: tôi
trống rỗng
không tiếng động
khi nấp phía sau một cái ôm
thật chặt
một cái nhìn hơi ấm, rơi vào
giấc ngủ

hy vọng khó lòng
vì chúng ta
lúc nào
cũng sợ


13

tình yêu
nó sinh ra
trên những mái nhà
ngày nền cộng hòa
và thi sĩ trần dần
treo cờ
màu đỏ

nó được làm bằng sứ
hơi lạnh và dễ vỡ
khi bạn muốn dời đi

nó thích
một không gian nhỏ bé
và nó vẽ
bạn, trong một vòng tròn hữu hạn

nó khắc vào khuôn mặt bạn
một vết rạn
như sự xúc động
trầm trọng, không ai
dám
cười
cả trong đám cưới

nó trung thành
với những gì nó nghĩ
nó cũng nhìn thấy nước mắt
của bạn

tình yêu
nó hay lẻn chui vào bụng
nó thích thịt da
mới ra nông nỗi

vì nó thích đánh dấu các nạn nhân
nên nhiều người phải nằm dưới sân
và bốc hơi luôn ở đó


không phải tàn nhẫn
nó chỉ thêm vài nếp nhăn
trên gương
mặt
mẹ

nó, à quên bạn
quá chừng
sợ hãi, một trung tâm
một ngọn lửa
bạn tập kính thưa

nó: bánh mì, im lặng, thù địch, đỉnh cao
có khi làm bạn hơi khó chịu
vì nhiều cái bạn không kịp hiểu

nó đặt vòng
nhưng bạn vẫn mang thai
và sinh nở, bây giờ
bạn vẫn còn đau và sợ

bạn thấy
yêu hay là không yêu
kiểu gì bạn cũng vỡ


14
tôi
đứng bên này sông
à không
đứng bên cửa sổ khách sạn
nhìn ra sông Hàn

một cái cây ánh sáng
đập lá vào kính cửa
như thể tôi là
bóng tối


15
rỗng
cái áo của tôi trống rỗng
a ha tôi nhìn vết nứt trên bụng

cái quần của tôi trống rỗng
a ha nàng cười như trôi vào mộng

cà-vạt của tôi treo trong không khí
ôi sự trống rỗng
siết cổ tôi

vẫn còn
nơi tôi cần trống rỗng
hoàn toàn trống rỗng
các dấu vết của tôi
nàng xoá
từng chút một

giờ đây tôi chỉ còn ngồi
hai mắt trống rỗng
đôi giày trống rỗng
hai chân trống rỗng
có vệt mồ hôi
mùi
tất chân và
báo cũ

cha ơi là mưa
nắng cũng như trưa
nhìn vào tôi
trống rỗng


16
tôi đang lang thang
và tự hỏi
tại sao tôi
không để lại dấu chân người?

tôi đã đi theo ngày hôm qua
tôi sẽ đi theo tất cả các ngày sắp tới
tôi sẽ không nhìn lại
tôi sợ rằng
tôi không thấy cái bóng của
tôi

– bạn có còn sống?
– bạn không còn là nhà thơ nữa rồi

một gã say tự nhiên hỏi và
“vâng, vâng,” tôi trả lời
một cách nhanh chóng
“vâng, vâng,” tôi nhanh như
đôi giày há mõm
của nàng
có tội
lội qua sông
mới hai đêm
mà hỏng


17
hầu như tôi đã bị ném ra khỏi chỗ của thơ
tôi
trong bốn bức tường bao vây cảm hứng
không ai nghe
thấy

tôi lên đường, bắt đầu
thoát ra khỏi tuyệt vọng
để quấy rối một nàng mà ánh mắt
tôi hiểu là rất khó
khi tôi muốn như vậy
nên tôi bậy
bạ ngón tay của phép ẩn dụ

tôi thậm chí còn muốn đầu hàng
tôi biết
những người phụ nữ như nàng
không
làm thơ bậy bạ

tôi muốn nói chuyện với Chúa
xin phép Ngài
nhưng Ngài xa quá
nên tôi hét lên như bây giờ dân oan khiếu nại
nhưng như vậy tôi lại không phải
là Shakespeare

cuối cùng tôi chia
giọng nói của tôi
sự bí ẩn của Shakespeare
cho gã lúc nào cũng ngồi bên nàng
như cái bóng

tôi
làm bóng của một cái bóng
nghe nàng thì thầm:

– con trai
những bài thơ vô nghĩa của con
cũng có thể là một giọt cuộc sống
hay như tối hôm qua
nó đầy lên và đã chảy thành dòng
sau khi con nốc xong
6 chai
bia sài gòn đỏ…


18
nếu như đứa con trai
oan sai
đến chết

vậy có cần
nàng ghét hoặc yêu?

nàng có cần
mở phiên tòa
tuyên án
tử hình không?


19
cánh hoa
như quần áo
của nàng trên cỏ

mùi hương của nó
vị cay đắng của khúc cua
khi ta đi ngang qua
linh hồn dưới hai bàn chân
ta, vẫn diễu hành trần truồng
trong mỗi buổi chiều
lâu
thật lâu
và sâu
thăm thẳm sương mù


20
khi anh tag hoa qua Facebook của nàng
đôi môi của anh đang di chuyển
và xoay
lưỡi của nàng
nhẹ nhàng
nó kết thúc tốt đẹp
như bài thơ sau mỗi âm tiết

những suy nghĩ
phát điên như người ngớ ngẩn
như chim gõ kiến bị mắc kẹt bên trong ổ kiến
chúng ta đánh bại tất cả
chữ và hình ảnh
trong cùng một trận
giao hoan

hoa
như câu chuyện
cho đến khi môi của nàng bị sưng
tai của nàng tê cóng
mắt của nàng
và anh
cùng trôi vào bóng tối
thì thôi
nha


21
cô ấy là một cửa sổ
mở vào thiên đường

bàn tay nào
đã nhặt mảnh trời
khi nó rơi
xuống
đất


22
không thở như người cuối cùng
ở vào thời điểm cuối

khi chuông
ở tháp chuông đã lắng
khi cỏ kết tinh trên bãi cỏ
phản chiếu giọt sương
như ánh trăng trong im lặng
ánh sáng từ lần nhấp chuột
xanh mờ trên đầu giường

suy nghĩ của ngày không tồn tại
những ký ức trượt lên
như vải lụa ấm áp từ cái móc
nàng dùng treo quần áo
khi đi tắm

trong bóng tối của những khoảnh khắc
mệt mỏi rơi tự do
ý thức của sự không có gì, không có gì
sẽ so sánh với đêm cuối cùng của bạn
ở một ngôi làng
lãng mạn
dã man


23
đêm, chỉ là phía bên ngoài rơi xuống
như khi nàng trút cánh hoa
trên người

có bao giờ bạn hỏi
như thế nào, nàng đến?

nàng ngủ trên giường này
nằm tiếp theo những người kia
họ chia
nàng làm đôi
như sự kì lạ của ngôi
làng đó?

có bao giờ bạn nghĩ
phản ứng chập chờn của ngọn nến
chớp lên rồi tắt
như bạn thức rồi ngủ?

con rắn của thành phố
đã trườn về làng
chui vào hang
bảy ngọn đồi âm vang
chỉ có bạn nghe tiếng chó kêu quen thuộc

bạn đã học cách yêu sự im lặng
xem các vết nứt căng ra trên đùi
cuộc đổ bộ mềm mại và lén lút để tạo ra những đứa trẻ
sau này chỉ dám gửi vào bóng tối
đất nước ôi

ngôi làng màu nâu
dùng để vẽ các bức tranh màu nâu
không phải treo mà dường như làm tan chảy
bức tường, bạn hãy tưởng tượng
tất cả trẻ em của thế giới
được ra đời
với gã
sau chỉ 2 đêm…


24
bạn đang trôi tuyệt vời trong giấc ngủ
và tự hỏi nó sẽ kết thúc thế nào?
các chuyến bay linh hồn
và hoàng hôn
ngày chúng ta cùng thức

một sa mạc của bóng tối
sự im lặng như cuộc hành trình
vào bên trong
bạn long lanh chuyển sang
một đống tro tàn
bạn vẫn nói là: lãng mạn

đôi khi bạn quên để nói
bạn đã yêu
cô ấy biết bao nhiêu


25
một đám mây màu trắng
hay màu đỏ?
xuất hiện ngày hôm qua
giữa hai đoá hoa đỗ quyên
khi cánh hoa lãng phí
rơi
lên trái đất

một phác thảo về màu sắc
những ngày trống rỗng Một khung
vải trắng
như em
ngày vừa chớm nở
như đêm
vừa rơi mất dần

các dấu hiệu hư không
đám mây cũng cố mênh mông
bài thơ, và kết thúc của dòng
chữ không còn quay đầu
lại

mãi mãi


26
nàng tỉnh giấc nghe cánh cửa ọp ẹp
hoảng sợ với âm thanh kỳ lạ
và mùi hương
cũng lạ

nằm trên giường
nàng sợ hãi không dám nhìn ra cửa
dù chỉ là
ngoái đầu lại

sự ẩm ướt sợ hãi
tưởng tượng ma
cà rồng?
người sói?
quỷ râu xanh?


nàng kêu: “Ai đó?”
mẹ vẫn dặn và nàng vẫn nhớ
đọc thần chú như cơn gió

nhưng nó
con quái vật gầm gừ
cắn
và nuốt chửng nàng

để lại một vệt bình minh
trên chiếc giường
như máu


27
ánh mắt
kim loại sắc nhọn
nàng
móc những người đàn ông của mình
cả không phải của mình
cứ
treo
hết
cả
lên


28
có thể là một chút đau buồn
bạn có thể bị
đổ mồ hôi trộm
nôn mửa

bạn có thể tị nạn
nơi người đàn ông
đang ngủ
trong lồng
bên cạnh bạn

bạn chỉ nhận ra
ông không phải là ma cà rồng
ngôi làng của ông
có nhiều món ăn
sáng Khá ngon

với một người con gái
ông không phải là con ma
nhưng bằng cách nào đó
ông vẫn có thể
xuyên qua
các cô con gái
từ nơi khác đến

bên trong
căn phòng đầy
quái vật
đang xem trận chung kết
cú sút của ông
làm nổ tung cả màn hình plasma
tinh thể lỏng


29
bạn sẽ hít lấy hơi thở của nàng
khi nàng hét lên

nàng để lại vết lưỡi trên làn da của bạn
bạn tin rằng bạn có thể
chứa đựng
chế ngự
làm dịu
nàng

mỗi khi nàng tấn công
bạn
lãng mạn từ cửa sau
như
một băng đạn


30
tháng Chín
ánh nắng mặt trời
biển mưa
áo mưa mặc
một mạng nhện…


31
mặt trăng
rơi vào ao
lóng lánh trang sức ngày xưa
nàng hay đeo đi học

con cá chép há miệng đớp
mặt trăng
và đôi mắt của đám mây

mặt nước nở hoa
khi ai ném vào
mấy ông sao sáng

trong nếp gấp hơi nhăn mặt của ông trời
mọi thứ đang trơ nên tối thêm
một tí, chúng biến mất với những con dơi
treo ngược trên rèm lá

sau cùng, làm chậm, nở hoa
nàng
cơ thể nàng
trở thành mặt trăng và con cá chép
cho cái ao


32
ngọn tháp bao la của bụi xa xôi
khó khăn hơn so với bầu trời
bị hút hết chân không
còn bụi

từ đỉnh núi cao như cái sừng
bị cắm trong những tình huống khó xử
dường như
nàng trôi trong bóng tối

đẩy và xoáy
bởi gió và mặt trời
bạn bị sốc bởi tất cả các con sóng
có thể, hình dạng của chúng chỉ được xác định
khi cái sừng uốn cong
trên đầu và trong trái tim của bạn

nó ẩn
giấu một mơ hồ
nơi con sóng và những ngôi sao bắt đầu
uốn lượn
giao thoa
với nhau

ngủ


33
chúng ta thà trốn
trong bóng tối của phòng tắm hơi
như đêm qua bạn nói: i love you
và chúng ta quan hệ đối tác chiến lược

không như bây giờ
nằm đây
cả ngày Chủ nhật tẻ nhạt
bạn chỉ nói: im đi, con chim, mày đừng hót nữa
hoặc: anh đói không? chúc anh ngủ ngon

ôi chao những lời sáo rỗng
làm chúng ta đói
rã họng


34

sinh ra trong ánh sáng đầu tiên
của mùa xuân

nó đổi màu
vào những ngày ấm áp
trong mùa hè
xanh xanh

rực rỡ
những khoảnh khắc
mùa thu

nó cố gượng lại
như một ràng buộc
trong bóng tối
lạnh
đầy lo lắng
mùa đông


35
đôi khi
bạn cần một cái gì đó
để viết
và một cái gì đó
để nói
cũng không có gì sâu sắc
một niềm vui nhẹ nhàng

như màu vàng
nắng hôm nay hơi nhạt

như nàng
mới sáng đã nhắn tin…


36
lụa
và màn sương màu nâu
xoáy vào nhau
tạo thành lớp kem
màu vàng nhung
mềm mại
và mịn
cùng với
nàng
như một tinh thể
sáng chói
trên một sàn diễn
không chỉ thời trang
mà ngập
trong sự cám dỗ

tội lỗi, tội lỗi
có tội lội qua sông
hết tội


37
những con quỷ phía dưới cầu vượt
trên đường về lại ngôi làng
tiếng la hét của những con chồn
như tiếng rít của lốp xe thắng gấp

nó gặm nhấm
sự háo danh của đám muỗi, bước chân
của nó có màu xanh lá cây, cỏ dại
nảy mầm qua các trụ cầu bê-tông
nơi mọi người vẫn đến đái và
xả rác

nó cảnh báo mọi người
bằng tiếng chuông đồng hồ gõ suốt đêm
bíng boong
tiếng kêu của một con chồn
cứ nằm kề bên chiếc gối màu nâu của mọi
người, sau cuộc chơi rã rượi

sáng ra mưa
rơi vào đầu tôi
những viên đá
trò chơi vỡ đầu

ngôi làng
nơi lông đuôi chồn mọc dài ra
như nòng nọc

nó gieo tinh trùng
ra bốn phương trời
tơi bời
rất nhiều trò huyền thoại sáng tạo

như những trò bay cao
mà nó vẫn bịa ra
và nhát ma
con nít


38
chàng vẽ
nỗi buồn
bằng phấn màu lúc 3 giờ sáng

đàn ông
nước mắt
chàng rơi
dòng sông
tưởng cạn
đã lâu
lắm rồi

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(8) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

days like these, poetry is a scar at the heart of the people

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (8) 




days of pandemic
poetry is a scar
at the heart of humanity
+++
days like these
poetry is a scar
at the heart of the people

1
A poem is burning…

a dire catastrophe

a single desire
a cry
a pouty
smile

a heartbeat
a reminder
a tear
shall fall

cease
the evil
hands
orchestra
releasing
garbage
in praise
cowardly
the murders
indiscriminate
graves
homes
invaded

run, run
till the poem ceases

all of us by
a singular hope
neck dangling
on a rope




2
Again
there’s a lump in poetry’s throat

the drug
an addiction to bitterness

unsettling
to settling in
the development of war
the non-development of peace

traumatising
eyes glistening
an exhausting
endless journey
on squeaky
rows of sleepers

poetry moving everything along
on two flat wheels
the paths were littered with nails
impales

inability
a mind lacking ability
no one could avoid
no one could escape

all is forgotten
poetry is an outdated computer
old keyboard
a single beloved edition
pages yellowing
opening the door to a kind of system
or doctrine
fuzzy poetry

news of founder
on a brighter cooler TV
welcoming the return of the people
like the return of an awkward
confusing way of life

days like these
poetry is the scar
in the heart of the people

so edited copies of the poetry
the smudging, dusty books could breathe words
you could see
in the whisper
of the passing decades
on a work table
a celebration

a mausoleum
a portrait
flickering
drifting thought
in a cradle
the cries of children
in a pressure
cooker
the air
barely
breathable





3
Poetry

like the rolling coastline
like the sudden mist
rolling across a road
bleeding
imprints of rubber tires

poetry never uses symbols
for example the mark of a bullet
or a warning sign

poetry’s silently
awake the entire night
across a road
stepping up to the challenge, confrontation
the exploding of a bullet inside a chest

poetry sent from the screen accompanied by the saltiness of the sea
salty, gritty in one’s hair
the widow in her mourning shroud
sang her hymn
transcending, no

cut and run, fleeing
missing bullets
yet poetry could always see
the blood inside each giant
mechanism
oozing from the chest of poetry

until
the castles
shakes
fall
break
die down and sing about its grandeur



4
The constitution

poetry remembering the notes composed
without lighting another firecracker for Tet
again and again, it’s about the Tet offensive

the ban was etched across the sky
without a squiggly line of firework left
we’re all stunned, laughing awkwardly
in a warm and sound Tet

yawning
greetings



5
Repeating the verb 3 times: collide

we collide and break
through the fragility of life

we collide and hurt
within the tightness of sadness

when dreams make the heart withdraw
love collides with all of our being and we…

Three times the verb: touch

Life is so fragile
if we were to touch
we would break

Sadness is so oppressive
to the point, we’re so touchy
that it hurts

All those dreams gathered
within our heart
allows love to touch us all


6
Look, don’t be shy

but don’t try either
befriending poetry
in an uproar of pretense
and congeniality

proclaiming royalty
supremacy
you’ll be cast out

like a used empty Starbucks takeaway cup
at an opening
kicked to the curb
trash
no one wants to recycle

a bit unrefined
even after, thirty-five lectures
three seminars




7
The poem

I left untouched
in a pocket
amongst the telephone bills

the poem
I wrote since
in appreciation for the inspirations and rhymes
when I,
my work,
my masterpiece,
shall claim the glory
the prize & praise
a place
in the stock market
I will read it to you
much to discover here
tonight
sufficiently
high
above the sky
feet wide
arms outstretched


the prize
like a scar
right at the centre of the heart of literature


but the poem now sit
shit
my printer
not printing money or award
and you’ll see

hence
you have to sincerely
congratulate me
when I compose such a great poem

I will try and remember
next week
drop in and pretend
to then
forgot my wallet

remember to never ever
pity poetry



8

Random coincidental concerns

the article you published about a woman defecating on a bus
you’re onto a good story
within the publication guidelines

people know you have nothing to hide
daily activities truthful reported on every page of the paper
so you’re like: a bird
all beak but no mouth
you’re a warrior on paper

a ride on public transport in the Socialist Republic of Vietnam
more newsworthy than America bombing Iraq
a woman dropping a bomb and readers must
find a way to relate to thank you for the story

unfortunately, the photograph with the article was inadequate
was there not enough ink to print?

I’ve learned how to spell because of you
which verb would implicate anxiety?
and what could be thrown out?
what does immeasurable actually mean?
after a burning hot meal of fire?

but it’s not a question of your integrity
and stature
a journalist is as good as a camel pulling a cart
crossing the desert and suddenly you’re Bùi Giáng
they read your work but don’t quite get you
a conspiracy
rolled out in a song
before blaming you for being a bit cruel!

you realise that we could have gone
on a ride for a few days without the need to poop
we’re just products and inventory
in this country
as though your birds and butterflies fly
without having to breathe



9

Alone

alone the people farmed the land
alone the people cried
autumn

the people alone in heaven
and hell
in both sides
each day alone
each night alone

alone the people hustling
alone the people silent

alone the people and their friends
alone the people and their family
alone the people and their country

alone the people with the blood
alone the people with the thoughts in their heads
alone the people covered for each other

alone the people died
alone the people stood up

then who could possibly be depressed?
who will be at the shops, shopping?

alone the people shopped in dejection
then who is alone
in hell
and called it living
in heaven?

alone is still the only home



10

Thank you

attentively listening
to the nightfall, poetry is audibly appreciative

poetry running from the kitchen
mouth full of thank yous

glanced up at the sky and thanked the glass water
for quenching the thirst for poetry

poetry
thankful for the smile through the window
the stars

poetry
thankful for the hospitals
for those who died only because they were old

poetry
thankful for the classrooms
even though there are plenty of ignorant people in this world

after the funeral, poetry thanked you
for bowing down to those who have lay down

poetry
also thanked the war
the destruction and bloodshed
must thank the police
must thank the bank
for buying gold to print money
for poetry’s perplexing
inflation
an elephant calf pretending to scream when the forest was no more

poetry thankful for the truth
standing tall
it’s nothing at all
definitely no twisting of the tongue
mere wave
mere thank you



11

When poetry sits in front of a screen
the screen is like an open window

It asked poetry: what’s on your mind?

poetry read till the light disappear
until pages of the book become a part of the darkness
then poetry would turn on the light
like everyday poetry would ride the motorbike at night
headlights illuminating ghostly shadows
waving hand, maybe?

poetry’s heart is like a birdsong
a nest fell in one single slingshot
poetry’s heart is like a rainbow
a curve like a boat hull out at sea
the day poetry tried to cross the border
sunk but survived

poetry’s heart is like faraway bird wings
like fish, poetry is an excellent swimmer
all these things
the joys life has given poetry

poetry lifts us up to then pulls us down
innocent doves
the day Mother was born
love was in poetry’s hair
wet and sticky

we pay a price for struggling
in the conflicts in the name of Art
confront by the burning flame of life we throw our arms in the air
we tread water as we sink

poetry is without a title
but poetry has a birthday
today is a new age
two sad birthdays
three days of toiled soil and rocks

grounded is Poetry’s feet
sturdier than the hooves of a ploughing ox

alive for the first time inside death
a state of quiescence
upon this ancient planet begin again
poetry wears a mask until it is time
privileged amongst entitlements
overinflated Freedom
Happiness thought attainable

poetry sees the light after the storm
thanks to a local policeman

morality
poetry steals the way people steal birthday cakes
because they’re hungry
for them to see and understand
everything that we do anywhere
poetry is plain and clear

——

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI CỦA… (8)

những ngày này
thơ như vết thương
giữa lòng dân tộc



1

Một bài thơ cháy

tham thảm khốc

một mong muốn
một nụ cười
một tiếng kêu
như mếu

một nhịp tim
một nhắc nhớ
một giọt nước
mắt sẽ rơi

dừng lại
độc ác
cánh tay
dàn nhạc
giải toả
đống rác
tụng ca
hèn nhát
giết người
bao la
mồ mả
cái nhà
bị chiếm

chạy và chạy
cho đến khi bài thơ dừng lại

một hy vọng
treo trên cổ
sợi dây thừng
cho chúng ta

2

Và một lần nữa
trong cổ họng nghẹn cứng của thơ

một viên thuốc gây nghiền
sự cay đắng

không ổn định
rồi giữ ổn định
diễn biến chiến tranh
không diễn biến hoà bình

nghe xong tá hoả tam tinh
hai mắt lung linh
một chuyến tàu
chạy mỏi mòn
trên tất cả các thanh tà-vẹt
kẽo kẹt

thơ vận chuyển mọi thứ trên hai bánh xe
bị xẹp
con đường nào cũng toàn đinh tặc
ặc ặc

không có khả năng
cái đầu thiểu năng
không ai có thể ngăn
không còn lối thoát

tất cả đã quên
thơ như chiếc máy tính cũ
bàn phím đã mòn
cuốn sách duy nhất được đẽo gọt
màu giấy ố vàng
mở cửa cho một thứ phương pháp
hay chủ nghĩa
làm thơ bị mờ

những tin tức về sự sụp đổ
ánh sáng tivi đang sáng lên màu xanh
chào mừng trở lại của nhân dân
như sự trở lại của miếng ăn
băn khoăn

những ngày này
thơ như vết thương
giữa lòng dân tộc

này, bản sao của thơ
đã lem luốc thành chữ thở
bạn có thể nhìn thấy
lời thì thầm
mà những thập kỷ đã trôi qua
trên một cái ghế tại bàn làm việc
bữa tiệc

một lăng mộ
một hình ảnh
nhấp nháy
một ý nghĩ trôi
trong một cái nôi
tiếng khóc của em bé
trong một cái nồi
áp suất
mà không khí
đã không còn đủ thở

3

Thơ

uốn lượn như bờ biển
đột ngột như sương mù
cán qua đường
một vết bánh xe
chảy máu

thơ chưa từng sử dụng một ký hiệu
ví dụ như vết đạn
hay bảng cấm

thơ im lặng
thức suốt đêm
băng qua đường
nhập vào cuộc đọ sức
đạn bắn toang lồng ngực

trên màn hình thơ ngửi mùi biển mặn
muối trên tóc
những góa phụ đeo tang
bài thánh ca của nàng
chưa siêu thoát

dù đá lăn cát chạy
đạn lạc tên bay
bao giờ thơ cũng thấy
máu của các cỗ máy
khổng lồ đang chảy
từ lồng ngực của thơ

cho đến khi
những tòa lâu đài
lung lay
đổ
gãy
chết xuống rồi còn hát những nguy nga

4

Hiến Pháp

thơ nhớ tờ giấy nháp
làm thơ không còn đốt pháo mừng năm mới
mãi mãi không còn lo Mậu Thân

hãy vẽ lệnh cấm lên bầu trời
cũng không còn pháo hoa nguệch ngoạc
vì mọi người đã nghệch mặt cười
lúc giao thừa ấm áp

và chỉ cần ngáp
để chào nhau

5

3 lần lặp lại động từ: va chạm…

cuộc sống mong manh làm va chạm vào nhau
và vỡ

nỗi buồn chật chội làm va chạm
và đau

nhưng khi giấc mơ làm trái tim chùng lại
yêu thương va chạm lên tất cả chúng ta

6

Bạn đừng mắc cỡ

và cũng đừng có cố
làm quen với thơ
đừng phát rồ
hay giả vờ thân mật

dù bạn có xưng vương
xưng tướng
bạn bị loại bỏ

như một cốc Starbucks rỗng sau khi người ta đã uống
lúc cửa hàng chen lấn khai trương
nó bị đá văng vào lề đường
một thứ rác
thậm chí không ai thèm tái chế

nó hơi quê
dù đã có ba mươi lăm tham luận
và ba lần hội thảo

7

Bài thơ

mà tôi bỏ quên trong túi
áo Lẫn với các hoá đơn tiền điện thoại
vẫn chưa đụng tới

bài thơ
tôi đã viết trước đó
cảm ơn những cảm xúc và nhịp điệu
khi tôi,
tác phẩm của tôi,
kiệt tác của tôi,
sẽ giành chiến thắng
giải thưởng & sự ca ngợi
như giành một chỗ ngồi
trên thị trường chứng khoán
tôi sẽ đọc nó cho bạn
đang kiếm được khá nhiều ở đây
tối nay
tự có
sẽ say
lên mây
dạng chân
buông tay


giải thưởng
như vết thương
ngay giữa trái tim của văn chương


nhưng bài thơ đang ngồi
ôi
chiếc máy in của tôi
không phải máy in tiền hay in giấy khen
mà bạn hay thấy

vì vậy
bạn sẽ phải chân thành
chúc mừng
khi tôi làm bài thơ tuyệt vời như vậy

tôi sẽ cố gắng để nhớ nó
vào tuần tới
khi bạn đến chơi
giả vờ rơi
cái ví

bạn nhớ đừng bố thí
cho thơ

8

Lo lắng trùng hợp ngẫu nhiên

bài báo của bạn về cô gái đi ị trên xe
đã thực hiện một chủ đề rất tốt
đúng định hướng tuyên truyền

vì mọi người biết bạn không tránh né
đời sống trên trang báo luôn luôn là sự thật
nên tôi nói rằng bạn rất là: chim
với một cái mỏ nhưng không có miệng
bạn rất là bút chiến

có một chuyến xe ở cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
còn hơn cả câu chuyện Mỹ bỏ bom I-rắc
một cô gái thả bom và bạn đọc chúng tôi sẽ
phải tìm một từ đồng nghĩa nào đó để cám ơn bạn

chỉ tiếc là ảnh của bạn kèm theo không đầy đủ phụ tùng
hay là thiếu mực in?

tôi đã học lại bài học chính tả từ bạn
như động từ gì có thể ám chỉ sự căng thẳng?
và có thể tống ra?
cái gì bao la?
sau bữa ăn bốc hỏa?

nhưng nó không phải là một câu hỏi
nó là nhân cách và tầm vóc của bạn
một nhà báo giỏi như lạc đà kéo một chiếc xe
qua sa mạc phát tiết bùi giáng
những kẻ đọc mà không hiểu bạn
nên đã lăn tròn một âm mưu
thành ra một bài hát
rồi trách oan là bạn hơi ác!

bạn nhận ra rằng chúng ta có thể đã đi
một chuyến xe suốt mấy ngày mà không cần ị
chúng ta là hàng hoá tồn kho
trên đất nước này
như chim và bướm của bạn đang bay
mà không cần phải thở

9

Một mình

một mình nhân dân gieo trồng và gặt
một mình nhân dân nước mắt
mùa thu

một mình nhân dân thiên đàng
và địa ngục
hai bên
một mình mỗi ngày
một mình mỗi đêm

một mình nhân dân loay hoay
một mình nhân dân lặng im

một mình nhân dân với bạn bè
một mình nhân dân với gia đình
một mình nhân dân với quê hương

một mình nhân dân với máu
một mình nhân dân với suy nghĩ trong đầu
một mình nhân dân vùi lấp trong nhau

một mình nhân dân khi chết
một mình nhân dân đứng lên

vậy thì ai sẽ trầm cảm?
ai sẽ đi mua sắm shopping?

một mình nhân dân với trầm cảm shopping
vậy thì ai một mình
dưới địa ngục
mà chúng ta vẫn gọi là cuộc sống
trên thiên đường?

một mình vẫn quê hương

10

Cám ơn

lặng im nghe
khi đêm rơi xuống, thơ nói lời cám ơn

thơ đang chạy ra khỏi bếp
cám ơn khi miệng vẫn đầy thức ăn

nhìn lên bầu trời thơ cám ơn ly nước
cho thơ không còn khát

thơ cám ơn nụ cười bởi vì cửa sổ mở
thơ ngước lên thăm thẳm vì sao

thơ cám ơn bệnh viện
dù người già vẫn chết

thơ cám ơn các lớp học
dù trên đời vẫn còn người khờ dại

sau khi đám tang, thơ cám ơn bạn
đã cúi đầu cho người nằm xuống

cũng như thơ phải cám ơn cuộc chiến tranh
tanh bành xương máu
phải cám ơn cảnh sát
phải cám ơn các ngân hàng
đã in tiền mua vàng
để thơ lạm phát
ngơ ngác
chú voi con giả vờ gầm lên khi cánh rừng đã mất

thơ cảm ơn sự thật
không bị dập mật
một con lật đật
không chỉ là động tác uốn lưỡi
một cái vẫy tay chào
một tiếng cám ơn

11

Khi thơ ngồi bên màn hình
như một cửa sổ mở

nó hỏi thơ: bạn đang nghĩ gì?

thơ đọc cho đến khi ánh sáng biến mất
và cuốn sách là một phần bóng tối
thơ bật ngọn đèn
như hàng ngày thơ vẫn đi xe máy vào ban đêm
ánh đèn pha gặp những bóng ma màu xám nhạt
hu huơ bàn tay ai?

trái tim thơ như con chim ca hát
tổ của nó bị rơi sau một phát ná
trái tim thơ như cầu vồng
cong như mái thuyền trên biển
ngày thơ đi vượt biên
bị chìm mà không chết

trái tim thơ như cánh chim sa
cá không lặn vì thơ bơi rất giỏi
tất cả những điều này
là hạnh phúc cuộc đời mang đến cho thơ

thơ nâng chúng ta lên và dìm chúng ta xuống
những con chim bồ câu ngây thơ
bởi vì ngày Mẹ sinh ra
là tình yêu đã ngập tràn trên tóc của thơ
và ướt

chúng ta phấn đấu với những giá trị
đôi khi xung đột nhau như Nghệ Thuật
chúng ta vung cả hai tay trước ngọn lửa cuộc sống
cả khi chìm chúng ta vẫn bơi

thơ không có tên
nhưng thơ có ngày sinh
hôm nay thơ một ngày tuổi mới
hai ngày tuổi buồn
ba ngày đá sỏi

thơ bám chân mình trên mặt đất
còn hơn bò đang kéo cày

một sự tồn tại đầu tiên trong cái chết
một trạng thái của sự tĩnh lặng
trước khi bắt đầu một trái đất già nua
thơ đeo mặt nạ cho đến khi phù hợp
với một trong những quyền
như người ta ba hoa về sự Tự Do
và Hạnh Phúc mà chúng ta và thơ tưởng là mình sẽ có

sau đó cơn bão đi qua và thơ được đánh thức
bởi anh công an khu vực

đạo đức
thơ phải ăn trộm như người ta ăn trộm ổ bánh sinh nhật
khi đói
thơ làm những gì để họ biết rõ
những cử động của chúng ta trên mọi xó
xỉnh này

After words:
Một lần nữa tôi được sống lại
Một cuộc đời không phải là của tôi
Tôi óng ánh một cái vỏ
Nhưng chàng, một hoa hồng trong lòng người
Ôi tôi sến ôi
Nhưng chỉ có một cách đó là tôi thôi
_____

Once more I’m alive
A life that’s not mine
I’m a shiny shell
But for him, he is a rose in the heart of the people
Gosh I am nothing but corny
But that is the only way I could be me

Trâm
September 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The poor things | Tô Thùy Yên

dạ khúc cho tình nhân. oil.đtc. Art: Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

The two of them dragging each other into a dream
Now with their last breaths lie there abandoned on a pile of nothingness
Horses witnessing row of rows of mountain-ash rearing in the storm
As the sea sends the moon rolling against the rocks in a lullaby

Tội nghiệp

Hai đứa kéo nhau chạy vào mộng mị
Giờ tắt thở nằm trên bãi hư vô
Bầy ngựa chứng hàng thùy dương vó bão
Biển đưa trăng lăn vào đá tiếng ru

1958

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995

The two of them dragged each other into a dream
Now both have taken their last breath on the beach of nothingness
The horses witnessed the row of mountain-ash rearing in the storm
As the sea sent the moon rolling against the rocks in a lullaby

(December 2021)
—–


Tội nghiệp



Hai đứa kéo nhau chạy vào mộng mị
Giờ tắt thở nằm trên bãi hư vô
Bầy ngựa chứng hàng thùy dương vó bão
Biển đưa trăng lăn vào đá tiếng ru

1958

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Exiled in my homeland | Thái Hạo

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm

Exiled in my homeland
within the tap taps of the keyboard
I’m in pieces. I’m lining up the lines
on a blank page
the letters bent over, prisoners
affront the barrel of nothingness
affront the flashes of the thrusting blades
matrimony
wintry earth
clumsy celebrations
seasons of migrating birds

I’m in pieces amidst the festive crowd
the announcing
last dying breath
affront the door of youth
in their hands the chill of winter
reserved for me
tight aching handshakes
chilled to the bone

The letters screaming in the fields
her face like the mist
their faces
like boulders in the shallows
in seasons of withering moss and seaweed

Again, I’m here
by the blank white screen
tap tapping into a fog the words of a poem
learning how to converse
waking myself up from the bottom of a well
wintry water vapours
bleaching white the foot of the meadow

Lưu đày trên quê hương
trong tiếng gõ của bàn phím
tôi vỡ ra. và sắp hàng
trang trắng
những chữ cái như tù nhân gục đầu
trước họng súng hư vô
trước những nhát dao lấp lánh
hôn phối
của mùa đông địa cầu
tiệc mừng lanh canh
mùa chim di trú

Tôi vỡ ra giữa đoàn người trẩy hội
và tiếng gọi
hấp hối
trước cửa xuân thì
người ta mang trong lòng tay mùa đông lạnh toát
và chìa về phía tôi
những cái nắm chặt
buốt vào óc não

Chữ cái gào lên trên đồng
gương mặt em như khói
và mặt người
như đá bên bờ nước cạn
rong rêu nào đã héo tàn mùa xưa

Tôi trở lại đây
trên màn hình trắng
gõ vào sương mù một câu câu thơ
tập nói
tôi gọi tôi từ giếng sâu thức dậy
khói nước mùa đông
trắng xóa chân đồi


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(3) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: LVT by Nguyễn Thị Phương Trâm

a poem disappeared into a hole

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (3) 



a poem
disappeared
in a hole, where
a soul
fell through

left behind a serpent
in Eden
with her
soft and
silky
like
thunder




1.
A poem labelled as: a poem
it’s aimlessly
sad

it’s tone
the colours of the clouds and the breeze
birds flying
searching

in your eyes
hypnotic
grains of dust

sometimes anything
to do with the poem
helps us to forget

you
happened upon the poem:

it’s a cold Christmas day
buying a box of matches
from a little girl
plus a book of poetry
full of anxieties

on the back cover
the portrait + biography of a poet
shrivelled up bent out of shape
it was a time when people wanted more
or nothing at all

we stare at the grinning letters
they’re like fleas jumping
competing with each other to leave
the poet’s face is all warped and out of shape
a face no one wants



2.
The poet summoned the editor
at the start of the poem

he then summoned his knees
he kneeled in the dark
as he greeted the king

we summoned each other as we would a taxi
send away the bulky products past their expiry dates
as we would a friend

you shove him in the taxi
with your final goodbyes
just before he closed his eyes
and as he closed his eyes he was no longer a person

nothing creepy-crawly or scary at all

then you would place the poem down
without much thought dig up the dirt
buried it in bitter silence
in peace



3.
The Achilles Heel of a poet
should be a giant moon
as big as the earth
dangling without a hook
staying put

the Achilles Heel of a poet
should be grasshoppers under rubber wheels
bamboo pikes at a cannon’s throat

the Achilles Heel of a poet
should be a windmill
spinning not slowly or not at all
waiting
+
The autumn, Mother passed away.

when Mother was alive
Mother detests the blind leading the blind
without a mind
wagging its tail


4.
Please don’t knock on my door
you’re not welcome
there are plenty of “eyes like bullets” in the world
my rudeness is nothing new

please don’t knock on my poem
it’s deaf
dumb to the cries
it’s by a monster’s side
baring its fangs
biting off the cap of a beer bottle

stay away from my daughter
enough is enough
my poetry’s tossed across this life
a mere point of my sanctified sanity


5.
Sir, you were blocked
your computer hit a firewall
your Mother cried

you had the one pen
and a box of coloured pencils
to note and draw the wall
the fencing
from the foot
to the top of a hill

vaguely a brown horse
sir, your horse was oddly still
it’s neck stretching, overreaching
searching

they were also searching
what were they looking for was different
to you, sir

what were they looking for?

over on the other side
your Mother was still there
the person who will help you climb the wall
like when you were a child learning how to walk
your anxious Mother was hurt
each time you fell


6.
In a dark forest
poetry’s wandering heart was stolen

Poetry’s aspiration
struggling suspicions

not surprising
since we know in the dark the horses
they chew on grass
they wait
they breath

our spirit, a stallion
rearing in a winter valley
the surprised smell of flowering shrubs

the realisation of melting snow
our eyesight set on the summit
ready for the arrival of a red blooming spring



7.
Don’t write sad poetry

and yearn for its light
like the absence of summer
you’re like the shadow of a room
presently close

don’t write

poetry learning how to die
like it could
we shall learn to die as we would once
wish it

though poetry cares for you, you should still to God pray
this sad Christmas

did you know, to hear the words: I love you
poetry must leave you for somewhere far
so it may bounce back
more clearer

don’t write. poetry’s afraid you won’t remember
what you just heard
as you would in haste jot down the love of country
onto a T-shirt like the one
everyone is wearing this morning

don’t write. the forbearing words
as though your voice is spreading widely
on a wall of fire. Your lips
a kiss, a smile

don’t hate
and don’t write
the things everyone already knows
poetry dearest…


8.
Poetry thinks perhaps The-Winning-Side
believes
the war is missing the point
an emphasis on revenge

imprisonment
unrecallable for how many years

the inability to hold on to nothing at all
except for an embalmed farmer
sleeping
on a stolen field

a field of soft new grass
a bed
where we were born
Mother’s pain
no one thought of the whiteness of clouds
sheets of paper now
upon a future where we must note
what so
ever

what happened in the last few days of April
in a field full of weed
buds of suspicion
the blossoming of blood and bloom


9.
There’s an express letter but poetry had to fetch it from the post office

Dear sir
there’s a mosquito squashed between the pages of your poetry
a bloodstain
the white blood cells ended up in the nail of my index finger
as I flipped the pages

the damaged red blood cells seeped
from the blood vessels

sir, your aorta is narrow
riddled with varicose veins
hence the brown discolouration in your blood

perhaps I’m wrong
but the heart is but a simple pump
The Creator has designed it as a pump
to pump blood to the muscles, skin, bones, cartilage

hence, sir, your hesitation
approaching pain without training
how could you possibly bear the pain

for example:
“here, you shouldn’t have
little concern for the invaders
the government knows how to be sad
hence sadness
do not rightly belong to the government
rightly it should be like water off a duck’s back
you could relax, ease your stress with the use of words
which rhythms with cunt
don’t use the poem to exploit
make noise
and think it’s great”.


please, spare me
I did what I could in sending you this letter
I did wave hither
my pitiful hand

did you not foresee sir, what we’re capable of
they’ve allowed người-buôn-gió, a blogger sleeping on a deck chair
with a mosquito between the pages of your poetry sir

it won’t be long
before we disappear
into all the afternoons

Can you recall sir? The diminishing of the light
like the overflowing Sông Tranh Dam
a catastrophe for all of us

after the window is fitted with brown glass
like amber resin
it is our fighting spirit
waiting for you sir, to appear

think
about all the trips
to all the ruins
Hoi An or My Son

while I’m still lying on the deck chair
after a night wasted
stifled
idled
except for the letter I’m writing to you here, sir.



10.
At midnight in poetry’s tiny town
the mourning cloth of death wrapped itself around poetry
like waves crashing upon waves
the shoreline silent
fluffy with white froth

poetry could barely sleep
at the warm spine of the hill
poetry’s awake
breathing
waiting for poetry’s king
who was about to walk through the door

poetry believes the king
must act when the world is sick
poetry watched the wide-eye farmers
as they left their homes
in their swollen callus hands was nothing
but bitterness and uncontrollable pain

poetry’s heartbroken
poetry’s aware of those in white
in mourning

detest
poetry’s useless
smiles
and tears


11.
It doesn’t matter who reads the poem
when it’s good, poetry is full of suspicion
when it’s bad, poetry ends up in division

but the poem would never
spill blood
with whomever

tired
poetry desire
even the allure of the enemy



12.
Poetry has lived an entire life
as though poetry is poetry’s wife
saved whatever she could

but now poetry has the role of a husband
poetry only needs a lean suitcase

there’s no place on earth
poetry hasn’t been
they had to decode poetry
like Thị Nghè fuel depot long ago exploded in a massive fire

don’t think the enormity of the size
could ever deter poetry
poetry dislike
the idea of upsetting anyone

hopefully, you’ll understand
weighing anything is not a demand
but silence is poetry’s true strength


13.
Think of poetry
as nothingness & uselessness

as the whiteness of clouds
one sees nothing

nothingness
can only promise one thing
like when the earth is forgotten when the clouds are missing
or the gardens are forgotten when picture books misses
the lightly coloured lawns
misses the winter
& the wind

one could lay the poem on the lawn
and immediately feel
a balance between consciousness and dream

until one knows nothing anymore
like the wandering darkness
the sweetness of the night
at a point it’s barely remembered
let alone forget

though
all-encompassing
the poem
perhaps
allows
us to forget

like she did
last night



14.
Shattered is the poem’s window
poetry is like a snail climbing
crawling up the glass pane

poetry’s ears bubbling
bubbles dripping
from poetry’s nose sighing

nothing touches poetry’s hands
dissolving as though
there were ever hands

the poem breaks in half
after a few attacks
in the old days more than half of poetry’s older brother’s regiment died

half the poem died
in sacrifice
half ran and hide
on the bubbles of sniffling nostrils, the luck
the fate of slaves

Devastating right, poetry?


15.
White on white paper
concealment on concealment

the hidden language
made poetry’s beliefs obsolete
useless like used paper napkins

poetry cried
it’s just a poem
Why are people so bitter?

the unsent messages, how many jabs were there
in the air

the podiums have lost all their idols
humanity losing its home
the vernacular losing its innocence
poetry losing
the sniffling memories of beggary
that’s normal (right)

poetry left with nothing
at the end of an exhausting life
gloriously repents
in a thirty-page verse of great intent
the fame hopefully in the end
the mere association

just like that
who’s the bigger hypocrite
than poetry?

searching for what again
a displaced ego?

two pieces of the sidewalk are all poetry need
eternally composed
in an age-old presence

what’s sacred to poetry
like the ancestral altar
the distinguished spirits

poetry deals
with everything
aside
itself

a roly-poly toy
standing
never falling

because
poetry is so greedy
_____

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI CỦA… (3)




thơ đã
biến mất
trong một cái lỗ, nơi
linh hồn đang
chui vào trong đó

và để lại một con rắn
trong vườn địa đàng
cùng với nàng
mịn màng
mềm
lắc lư
như
sấm sét…


1.
Một bài thơ chỉ đặt tên là: bài thơ
nên nó buồn
và trống rỗng

nó có tông màu
của mây và gió
mát mẻ và chim
bay và tìm xuống

nó làm
đôi mắt của bạn
như hai hạt bụi
lọt vào mê sảng

đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
dường như
làm chúng ta không nhớ…

và tình cờ
bạn nhặt được bài thơ:

đó là Noel lạnh giá
chúng ta lấy hộp diêm
từ cô bé bán diêm
và tập thơ
tá hỏa…

ở bìa sau
ảnh chân dung + tiểu sử nhà thơ
đang cháy quăn & méo mó
ôi cái thời ai cũng muốn có
hơn không

chúng ta nhìn nụ cười của chữ
nó như các con bọ chét
thi nhau nhảy ra khỏi
gương mặt méo mó
như không mà muốn có
của nhà thơ…

2.
Nhà thơ gọi tên nhà biên tập
khi bắt đầu bài thơ

và sau đó gọi hai đầu gối
quỳ trong bóng tối
chào một ông vừa mới
đi qua

chúng ta vẫn gọi nhau hàng ngày như gọi chuyến taxi
chở những món hàng
cồng kềnh quá hạn
ví như một người bạn

khi bạn đẩy anh ta lên
và nói lời tạm biệt
trước khi anh ta có thể nhắm mắt lại
và không bao giờ chúng ta còn thấy
một con người

thậm chí cũng không phải là một con sâu

sau đó chúng ta đặt bài thơ xuống
với một cái xẻng
lấp lại và im lặng
cay đắng và an lành…

3.
Tử huyệt của nhà thơ
phải là mặt trăng khổng lồ
to gần bằng trái đất
treo lên nơi không có một chiếc móc
vẫn không rơi

tử huyệt của nhà thơ
phải là châu chấu dưới bánh xe
cây chông tre bên họng pháo

tử huyệt của nhà thơ
phải là chiếc cối xay gió
không phải quay chậm hay bất động
chờ thời

+

mùa thu, Mẹ mất.

ngày Mẹ còn
Mẹ ghét kẻ gió chiều nào che chiều đó
chờ gió
vẫy đuôi…

4.
Đừng gõ cửa phòng tôi
tôi sẽ không mở ra cho bạn
thế giới chỉ là những “đôi mắt mang hình viên đạn”
đừng trách tôi khốn nạn

đừng gõ vào bài thơ của tôi
nó bị điếc
không nghe tiếng khóc
nó đang cùng với con quái vật
nhe răng và cắn
bật cả nút chai bia

cũng đừng chạm vào con gái của tôi
tôi đã sợ rồi
tôi đã vứt tất cả những bài thơ trên đời
vì sự bình an của nó

5.
Anh đã bị chặn
máy tính của anh vấp phải một hàng rào
Mẹ khóc

anh chỉ có cây bút
và một hộp màu
để viết và vẽ về hàng rào
đang vây
từ chân đồi
lên đến đỉnh

môt bóng ngựa màu nâu
của anh không di chuyển
nhưng nó đang nghểnh cổ lên
tìm kiếm

và họ cũng tìm kiếm
nhưng tìm kiếm những cái khác
anh

họ đang tìm kiếm những gì?

ở phía bên kia
vẫn là Mẹ
người sẽ dắt anh leo qua khỏi hàng rào
như ngày xưa tập đi
Mẹ xuýt xoa
khi anh ngã

6.
Thơ bị lấy mất trái tim
khi lang thang trong rừng tối…

ước mơ của thơ
là vật lộn với sự nghi ngờ

không có gì ngạc nhiên
chúng ta biết những con ngựa trong bóng tối
vẫn gặm cỏ, như chúng ta
vẫn đợi chờ
và thở…

tinh thần của chúng ta như một con ngựa
đang lồng lên trong thung lũng mùa đông
đột nhiên có mùi hoa
cỏ

và nhận ra tuyết đang tan chảy
tầm nhìn chúng ta phóng ra tít trên đỉnh núi
để biết mùa xuân hoa cỏ đã bắt đầu…

7.
Đừng viết…

thơ buồn, và muốn ánh sáng của nó
như sự vắng mặt của mùa hè
bạn cũng như bóng tối của căn phòng
đang đóng cửa

đừng viết
thơ đang học cách chết
như nó có thể
chúng ta sẽ học cách chết
như chúng ta từng mong như thế

nếu thơ yêu bạn? hãy cầu xin Chúa
trong Giáng Sinh buồn 2012

bạn có biết, để được nghe câu nói: em yêu anh
thơ phải bỏ bạn đi thật xa
để âm thanh vọng về
thật rõ

đừng viết. thơ sợ bạn không còn nhớ
âm thanh bạn vừa mới vội nghe
như bạn vẫn viết vội lòng yêu nước
lên chiếc áo thun
sáng nay mọi người vẫn mặc

đừng viết. những lời nhẹ nhàng
có vẻ như giọng nói của bạn đang lan rộng
trên tường lửa. đôi môi của bạn
như một lần hôn, như một nhoẻn cười…

đừng ghét
và đừng viết
những điều bạn không biết
thơ ơi…

8.
Thơ nghĩ có thể Bên-Thắng-Cuộc
cho rằng khi một cuộc chiến tranh bị mất
điều mà tất
cả
phải nhớ
là trả thù

tù bao nhiêu năm
không nhớ

sau đó tất cả những gì chúng ta có thể giữ
chỉ là một người nông dân được ướp lạnh
nằm ngủ
trên cánh đồng bị thu hồi

trong bãi cỏ xanh mềm mại
như chiếc giường
lúc chúng ta được sinh ra
cùng với nỗi đau của Mẹ
không ai nghĩ
màu trắng của đám mây sẽ là những tờ giấy, sau này
chúng ta sẽ phải viết
cái gì
lên đó

những câu chuyện về ngày cuối tháng Tư
trên mảnh ruộng cỏ dại lây lan
mầm nghi ngờ rắc bay trong gió
nở ra máu
và hoa

9.
Có một lá thư chuyển phát nhanh
nhưng thơ phải ra nhận từ bưu điện

thưa anh
có một con muỗi bẹp dí giữa các trang thơ của anh
một vệt máu
những bạch cầu còn sót lại dưới ngón tay trỏ của tôi
khi lật qua những trang sách

các hồng cầu bị hỏng vì đã thoát
ra ngoài mạch máu

động mạch chủ của anh bị hẹp
các tĩnh mạch giãn rộng
nên máu có màu nâu

có thể tôi sai
khi đơn giản nghĩ trái tim là một cái bơm
Thượng Đế vẫn dùng cho cho chúng ta bơm máu
đến thịt, da, xương, sụn

vì thế anh rất ngập ngừng
khi chạm vào nỗi đau chưa được hướng dẫn
đúng cách để đau

ví dụ:
“ở đây, bạn không được
quan tâm đến bọn xâm lược
nhà nước đã biết cách buồn
nên tất cả nỗi buồn
không phải của nhà nước
phải là nước
đổ lá môn
bạn có thể lợi dụng xả stress bằng cách gieo vần lồn
nhưng đừng lợi dụng làm ồn
trong một bài thơ
thế là hoàn hảo”


tha thứ cho tôi
tôi đã cố gắng gửi lá thư này cho anh
tôi đã vẫy
tay mong manh

anh có thấy những gì chúng tôi có thể làm
và họ đã cho người-buôn-gió ngủ trên ghế bố
với những con muỗi giữa hai trang thơ của anh

chẳng bao lâu
chúng tôi sẽ biến mất
vào các buổi trưa

anh nhớ không? sự mờ xuống của ánh sáng
như sự cố tràn đập Sông Tranh
làm chúng ta mắc nạn

sau cửa sổ lắp kính màu nâu
như hổ phách
nó là tinh thần của tôi
đang chờ đợi anh có thể xuất hiện

hãy suy nghĩ
về những chuyến du lịch
đến những phế tích
Hội An hay Mỹ Sơn

khi tôi vẫn nằm trên ghế bố
sau một đêm lãng phí
và bí
không biết làm gì
ngoài viết lá thư này gửi đến cho anh.

10.
Lúc nửa đêm trong thị trấn nhỏ của thơ
khi cái chết và khăn tang cứ quấn vào thơ
một vành trắng như sóng xô
vào bờ
im lặng

thơ không thể ngủ yên trên sườn đồi ấm nóng
của mình
thơ thao thức
và hít thở
chờ vua của thơ
đến giờ
sắp đi qua cửa

thơ nghĩ rằng ông vua
phải làm một cái gì khi thế giới đang bị bệnh
thơ nhìn ánh mắt người nông dân mở to
khi rời bỏ quê hương
trong tay nải chỉ còn cay đắng, điên rồ và đau đớn

nó phá vỡ trái tim của thơ
khi thơ biết rằng những người đang đi bộ
phía sau màu tang trắng

họ ghét
cả nụ cười
cả nước mắt
vô ích của thơ

11.
Bất kỳ ai khi đọc một bài thơ
khi hay, thơ chìm vào nghi ngờ
và khi dở, thơ chìm vào tranh cãi

nhưng thơ
không bao giờ đổ máu
khi gặp ai

thơ buồn ngủ
và quyến rũ
cả kẻ thù

12.
Thơ đã sống một cuộc sống
như thơ là vợ của thơ
gói ghém tất cả những gì mình có

nhưng bây giờ thơ là một ông chồng
thơ chỉ cần một va-li mỏng

không có nơi nào trên trái đất
mà thơ chưa đi
người ta phải giải nén thơ
như kho xăng Thị Nghè ngày xưa bùng lên đám lửa

đừng tưởng cồng kềnh
là thơ sợ
thơ không nỡ
làm bạn mất vui

hy vọng bạn biết
không phải cân nặng
mà im lặng
chính là sức nặng
của thơ

13.
Bạn cứ nghĩ về thơ
như một sự trống rỗng & vô ích

như màu trắng của đám mây
ta nhìn và không thấy gì ở đấy

sự trống rỗng
chỉ có thể hứa hẹn điều duy nhất
như trái đất bị lãng quên khi thiếu những đám mây
cuốn truyện tranh làm khu vườn bị lãng quên khi thiếu
những đám cỏ nhạt màu
thiếu cả mùa đông
& gió

ta thử đặt bài thơ nằm xuống cỏ
ngay lập tức cảm thấy
một sự cân bằng giữa thức và mơ

một lần nữa ta lại không biết gì. Bóng tối
của lang thang
bóng tối của ngọt ngào
bóng tối cũng đến lúc
nhơ nhớ và quên

đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
là dường như
để
chúng ta không còn nhớ

như em
vừa mới tối qua

14.
Cửa sổ của bài thơ bị vỡ
thơ giống như con ốc sên
đang bò trên kính

hai tai thơ râm ran
các bong bóng
chảy ra từ mũi của thơ
nghe như tiếng thở dài

không có gì chạm vào tay thơ
nghe tan ra như bàn tay
không còn nữa

bài thơ vỡ
làm đôi
sau vài loạt pháo kích đầu tiên
ngày xưa trung đoàn của anh trai thơ đã chết quá nửa

một nửa bài thơ đã chết
vì sự cống hiến
một nửa bỏ trốn
trên những bóng bóng ở hai lỗ mũi sụt sùi may mắn
của một thân phận nô lệ

dã man không, thơ?

15.
Màu trắng trên giấy trắng
bí ẩn trên bí ẩn

những ẩn ngữ
bỏ mặc ý nghĩ của thơ
như chiếc khăn giấy chùi mép xong không còn sử dụng

thơ khóc
chỉ là bài thơ thôi
sao người cứ đắng cay như vậy?

thông điệp không bao giờ còn gởi đi
thơ chém bao nhiêu nhát dao vào gió

ngôi đền mất hết bức tượng
con người đánh mất quê hương
ngôn ngữ đánh mất thời thơ ấu
thơ đánh mất
sự ăn mày trong ký ức
cũng bình thường

thơ không còn gì hết
và cuối đời mỏi mệt
sẽ sám hối thật sang
viết vài ba chục trang
là nghĩ mình có thể bắt quàng
làm họ

chơi kiểu đó
đúng là ai méo mó
có hơn thơ?

đi tìm lại những gì
của cái tôi đã mất?


khi thơ chỉ muốn lượm hai cục gạch
bất động và vĩnh hằng
bằng một sự có mặt già nua

cả những gì thơ biết là thiêng liêng
như bàn thờ tổ tiên
những linh hồn phụt tắt

thơ xử lý tất
cả
trừ mình
ra


một con lật đật
đứng
không bao giờ chịu ngã

vì thơ
tham
quá


AFTERWORDS:

Tôi muốn vô cùng tri ân sự lực lượng tư liệu dồi dào của nhà thơ Lê Vĩnh Tài. Sự tương đồng về việc tôi đã sống trên một hòn đảo không quá sai, sinh con đẻ cái, gia đình, những việc bon chen gói gọn trong một thế giới vi mô. Niềm khao khát về một cuộc sống khác đã được hiện thực hóa qua những bài thơ vĩ đại của LVT. 

“The devil is in the details”, nhờ số lượng đáng kinh ngạc chi tiết của lịch sử lưu lại trong những bài thơ. Trong những khoảnh khắc nho nhỏ mỗi ngày, tôi đã được nếm phần nào cuộc đời của nhà thơ. Tôi đã khóc, trong những cơn ác giận, vô vọng, và bao la những hân hoan, da diết, tình yêu nước của mẹ tôi.

_____

I am grateful for the prolific amount of material written by the poet LVT. The analogy of me being on an island apt, bearing children, raising a family, life wrapped up in my microscopic world. My yearning for another life is now realised through the great work of LVT. 

The devil is in the details, the incredible amount of history recorded. In a small moment of each day, I am him. I cried, in ire, through the palpable hopelessness. LVT through his voice, triumphant, the aching love of country.  

October 2019

AFTERWORDS

Tôi muốn vô cùng tri ân sự lực lượng tư liệu dồi dào của nhà thơ Lê Vĩnh Tài. Sự tương đồng về việc tôi đã sống trên một hòn đảo không quá sai, sinh con đẻ cái, gia đình, những việc bon chen gói gọn trong một thế giới vi mô. Niềm khao khát về một cuộc sống khác đã được hiện thực hóa qua những bài thơ vĩ đại của LVT. 

“The devil is in the details”, nhờ số lượng đáng kinh ngạc chi tiết của lịch sử lưu lại trong những bài thơ. Trong những khoảnh khắc nho nhỏ mỗi ngày, tôi đã được nếm phần nào cuộc đời của nhà thơ. Tôi đã khóc, trong những cơn ác giận, vô vọng, và bao la những hân hoan, da diết, tình yêu nước của mẹ tôi.

_____

I am grateful for the prolific amount of material written by the poet LVT. The analogy of me being on an island apt, bearing children, raising a family, life wrapped up in my microscopic world. My yearning for another life is now realised through the great work of LVT. 

The devil is in the details, the incredible amount of history recorded. In a small moment of each day, I am him. I cried, in ire, through the palpable hopelessness. LVT through his voice, triumphant, the aching love of country.  

October 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

To Quách Thoại | Thanh Tâm Tuyền

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

The Sun is rising
The Sun is rising
Brimming is a season of blooming
red cotton flowers …
QT


The murky cloud perched on the window sill
he crutched the thin blanket as his life flashed before his eyes
the hospital turned into a secret garden
alone he slept waiting for us
sky high sky high blue blue forevermore
upon lips the bellowed breaths
never a complaint
not one begrudging resentment
the door to the outside barely enough
to allow the freedom of his generous laughter
beloved were those who bleeds
as for yesterday something about mountains and meadows
in the times to come be the untamed pieces of his body
lying there till only heaven knows
hey Thoại, you who knows not how to cry
yet salty were such lips steeped in
rivers of tears, he can but nakedly die
we smashed into pieces the illusions
as life should be as abundant
as the air is as the sunrise

The hospital air dry and chilly rattled by the footsteps
we arrived at a moment Thoại was up
please dear poet accept this wreath of flowers
in life we are all
winners

GỬI QUÁCH THOẠI

Mặt trời mọc
Mặt trời mọc
Rưng rưng mùa hoa gạo …
QT


Mây đục đậu lên bờ cửa sổ
người nằm ôm chăn mỏng nhớ đời
bệnh viện thành công viên khuất nẻo
người ngủ một mình đợi chúng tôi
trời cao trời cao xin xanh biếc
hơi thở rất tròn quanh vành môi
không trách chúng tôi nhiều quên lãng
cửa ngoài chưa thỏa vút tiếng cười
còn thương những kẻ đau rỏ máu
những chuyện hôm qua chuyện núi đồi
mai kia thân thể hoang từng mảnh
nằm đây rồi cũng rõi mây trời
Thoại ơi Thoại ơi không biết khóc
nhưng giòng nước mắt ướp mặn môi
không chết trần truồng không thể được
chúng tôi đập vỡ những hình hài
cuộc sống phải thừa như không khí
cuộc sống phải thừa như sớm mai

Đường hanh bệnh viện dòn tiếng bước
chúng tôi vào giữa lúc Thoại ngồi
xin trao thi sĩ vòng hoa tặng
chúng ta đã thắng giữa cuộc đời



* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 1510-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The empty cafe | Tô Thùy Yên

Nguyễn Thị Phương Trâm. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

There for a date perhaps
A date with whom I can’t remember

There with my shrivelled up hollow fruitless soul
Grasping exhaustingly at earthly cravings

Harsh is the scorching afternoon sunlight…
Heavy is the afternoon rain…

The empty cafe with not a soul in sight
The lamp in the cafe feels as though it could wait
Till the end of time

It’s my fault, I’ve missed the boat
Forgot the time

You were on time but I was not, I’m sorry
Please accept my apology

Life is hard and it’s messy
Take your time
Try your best, keep it together
Make sure it is worth your while

Harsh is the scorching afternoon sunlight…
Heavy is the afternoon rain…

The cafe is empty
And the lamp feels as though it could wait
Till the end of time

Quán vắng vẻ

Đi đến đó, dường như ta có hẹn
Hẹn cùng ai, không nhớ rõ là ai

Đi đến đó, lòng khô như trái rỗng
Khua rụng rời nỗi đói khát trần ai

Chiều nay trời nắng gắt…
Chiều nay trời mưa dầm…

Quán vắng vẻ, không ai người đến gặp
Ngọn đèn như nỗi đợi thiên thu

Lỗi tự mình, lỗi tự mình thôi
Đã chẳng nhớ ra ngày tháng hẹn

Tội cho người, tội bấy cho người
Cũng đến đây chờ chẳng gặp ai

Việc đời lầm lẫn vậy
Hối mấy chẳng hơn gì
Thôi thì hãy cố nán
Cho đáng một lần đi

Chiều nay trời nắng gắt…
Chiều nay trời mưa dầm…

Quán vắng vẻ, ngọn đèn như nỗi đợi
Thiên thu

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Freedom | Tô Thùy Yên

Art by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Sometimes when I’m lonely, I would open my palms and check, pick out the unfortunate lines
See whether there is a God.
Often I would dream of being the guy without any fateful lines in his hands, energetically beyond God’s scrutiny, tiny tiny school of life.
Gosh the honour, a planet without a sun!
Often on an afternoon, the eroding horizon bleeds, as I look back at my life, a kingdom fallen in a single oppressive mournful decade.
I would torture myself, in the name of revenge void of an enemy, I would torture the guy who plays the God-given role
The role of a spin top thrown into a spin, spinning in one spot.
Why does a caterpillar have to morph into a butterfly, clouds have to turn into rain?
I would persistently change, trying to disguise my soul.
I would change day after day like fluid circulating.
So that the past, the present, the future are separated from each other, not the same shade.
So that fate can’t track me down(there will be not a trace of me).
(A lifetime consensus of acknowledging God’s authority.)
The anticipation of death strung out like a net after the harvest out at sea,
Sturdy poles held up the sky, a roof of infinite imagination,
My flesh ripped as I climbed over the cactus hedge, and ran across the open field.
The angry sun persistently aimed glaring rays of light at my insolent eyes.
The freaked out hedgehog is me curled up, spitting out needling screeching screams directed at myself.
(Please understand that, that was a proclamation of freedom.)
A bird imprisoned from the day it hatched, the moment it escaped the cage fell out of the sky to its death.
I pushed myself down into the cold nothingness, sombre paint, and brushed the night sky with a shower of meteorites.
And of eternity.
If it’s broken, let it shatter gloriously, like fireworks(momentarily alive).

(November 2021)
—–

Tự do



Có khi cô đơn, tôi xoè bàn tay gầy guộc ra, xem chỉ nào bất hạnh
Và Thượng Đế có chăng.
Tôi hằng mơ ước trở thành một kẻ bàn tay không có chỉ, đi đứng ở ngoài quan trường soi mói của Thượng Đế nhỏ nhen.
Ôi vinh dự, một hành tinh không thái dương!
Thường buổi chiều, đất trời hoen rỉ, tôi ngó xuống đời tôi, vương quốc suy tàn, sầu đau công hãm.
Tôi hành hung tôi, nhân danh mối thù không đối tượng, tôi hành hung kẻ thủ vai trò hẩm hiu Thượng Đế gán cho
Vai trò con quay bị quất cho quay, quay tròn một chỗ.
Tại sao con sâu cứ phải thành con bướm, mây phải thành mưa?
Tôi cải trang thường xuyên tâm hồn tôi.
Tôi đổi khác ngày ngày như hình thể chất lỏng lưu thông.
Cho quá khứ, hiện tại, tương lai rời rạc nhau, không cùng sắc thái.
Cho định mệnh truy tầm mất dấu tôi.
(Sự nhất trí một đời công nhận quyền uy Thượng Đế.)
Hẹn chết căng ra như chiếc lưới sau một mùa gặt hái biển khơi,
Trên những cây sào khoẻ chống không trung, mái lều vô biên tưởng tượng,
Tôi trèo qua bờ dậu xương rồng cào xé thịt da, chạy ra đồng rộng.
Mặt trời giận dữ phóng tua tủa vào đôi mắt hỗn xược hằng hà mũi giáo sáng choang.
Con nhím hoảng kinh là tôi thu mình xù bắn tiếng kêu ghim ngược vào tôi.
(Xin hiểu tiếng kêu đó là lời xưng tụng tự do.)
Con chim bị giam cầm từ khi mới nở, lúc được xổ lồng lao đầu vào cùng tận không gian mà ngã chết.
Tôi xô tôi rụng xuống hư vô giá lạnh, rạch ngon một lằn sơn bi thảm lên nền trời khuya trong khoảnh khắc của họ sao băng.
Và của vĩnh cửu.
Có tan nát, hãy tan nát thật huy hoàng, một đời như một chiếc pháo bông.

Tạp chí Văn Nghệ số 1, tháng 2-1961, Saigon.


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.