Thì thầm với Sự sống by Cư sĩ Minh Đạt in review | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm và anh Cư sĩ Minh Đạt

Nature and the abundant ways of life

Everything from, action, nature, colour, rule, destiny of all living things are both different and the same.

Different in what is the same.

“Karma and forgiveness as a whole

Return karma, clean karma, pass on karma, beyond karma. For two thousand years people often forget the simplicity of Christ’s teaching: Forgiveness in itself is enough. The ease of letting go. Surpassing the burden of karma.”

Gặp anh Dũng là một sự xác nhận trực giác của bản thân. Tôi hỏi và nghe, đọc những tiểu luận của anh thì mình càng thấy mắt mình sáng hơn.

Đọc anh như là mình được lắng nghe vậy. Lần đầu tiên tôi thật sự hiểu ý nghĩa của cụm từ tri âm tri kỷ.

Đất cứ quay như mây cứ bay từng hơi thở.

Cám ơn anh Cư Sĩ Minh Đạt .

T.

#nguyenthiphuongtram


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

thơ Bùi Chát

MUA JÌ ĐƯỢC THÌ MUA, thơ của Bùi Chát, do Giấy Vụn xuất bản năm 2020.

CHÚNG TA ĐANG TRÔI ĐI ĐÂU?!, thơ của Bùi Chát, nhà xuất bản Đà Nẵng, năm 2025.

Suốt mấy chục năm vừa qua, Bùi Chát nổi lên như một người không ngừng trăn trở về thơ và lúc nào cũng khao khát đổi mới thơ. Một trong những đề tài phổ biến nhất trong hai tập thơ của anh, nhất là ở tập thơ mới nhất, là những ý nghĩ về thơ và về nhà thơ. Chùm “Những ý nghĩ trở lại” mà anh gọi là “Thơ điện tín” chủ yếu tập trung vào việc bày tỏ những quan niệm về thơ và về nghệ thuận nói chung, trong đó có một câu tôi rất thích “Thơ là tất cả những gì chúng ta cho rằng đó là thơ. Thơ là lịch sử thể hiện của những suy nghĩ về thơ.” Câu này cũng đúng: “Lịch sử nghệ thuật nếu xét kỹ thì chỉ là lịch sử của tư duy nghệ thuật.”


Nguyễn Hưng Quốc, born Nguyễn Ngọc Tuấn in 1957, in Quang Nam, Vietnam. The linguist, critic, writer, and poet is currently living in Victoria, Australia.

Can’t sleep | Hồ Chí Minh

Vietnamese flag on flagpole textile cloth fabric waving on the top sunrise mist fog

thơ Hồ Chí Minh
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

2am 4am and it was six
tossing and turning all in the mix
8am 10am in a blink
the soul was engulf in a 5 points yellow star

Thụy bất trước


Nhất canh nhị canh hựu tam canh
Triển chuyển bồi hồi thụy bất thành
Tứ ngũ canh thì tài hợp nhãn
Mộng hồn hoàn nhiễu ngũ tiêm tinh.


Hồ Chí Minh [1890-1969] Bác Hồ, Uncle Ho, the poet was a Vietnamese revolutionary and politician who served as the founder and first president of the Democratic Republic of Vietnam from 1945 until his death in 1969, and as its first prime minister from 1945 to 1955.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

an ủi mùa giáng sinh | Nguyễn Thị Phương Trâm

an ủi mùa giáng sinh
bếp lửa gia đình ngày Chúa ra đời
quê hương biển nhớ

tôi
đếm mãi những hạt cát
tiếng hát khàn khàn

mát da thịt thổi khô
biển mặn trên môi

ngậm ngùi ôi
con của chúng ta
tha cho chúng
tha thứ cho em

mồ hôi
không phải nước mắt
cắt đứt đường duyên hải

thích nghi ư nỗi nhớ
ngày em mất cả tiền
lẫn kinh.

#literaturebeyondborder #nguyenthiphuongtram #songngutaitram #vanhocngoaibien

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

MUM | Bùi Kim-Anh

Bùi Kim-Anh and her mum

A poem in Vietnamese by Bùi Kim-Anh
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

anxiousness
brimming in a dream
noon aberration
a small lonely pot of chrysanthemum

mum, are you…
next door
in back alley
glimmer of light on the back wall
sound of a child somewhere
a mother singing a lullaby

mum…
tapping away on a blank page
the slight chill
of my mother’s spirit

MẸ ƠI…

thảng thốt
bật dậy cơn mơ
giấc trưa
lọ hoa cúc nhỏ không hương
lặng lẽ

mẹ ơi…
bên nhà hàng xóm
ngõ sau
bức tường chắn hắt vệt nắng yếu
ngặt nghẽ tiếng trẻ
ầu ơ tiếng mẹ

mẹ ơi…
gõ vào trang trắng lạnh
phảng hơi lạnh
mẹ của ta ở cõi cô hồn


Bùi Kim Anh, the poet born in 1948 in Thái Bình, graduated from Hanoi Teacher College, a teacher at a few high schools in Hanoi(Cổ Loa, Bạch Mai, Trần Phú). She is a member of the Vietnam Writers Association. Bùi Kim Anh together with her journalist husband Trần Mai Hạnh currently lives in Nguyễn Đình Chiểu, Hanoi with their eldest daughter and grandchildren, including Thiện Nhân, from Mount Thành, Quảng Nam, abandoned by his mother and adopted by Trần Mai Anh, the poet’s daughter.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Date | Tống Phước Bảo

A Short story in Vietnamese by Tống Phước Bảo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

Quyên met him at Metro 9, the light rail connecting Suối Tiên and Quảng Trường. He looked smart in a three piece black suit and charcoal purple tie. Hair neatly combed, divided three quarter to the side. A generous forehead crowning prominent cheekbones. Quyên’s heart skipped a beat. It took a couple of minutes before she had managed to regain her composure.

The carriage doors opened, rows and rows of people rushed in, filling up any space that was left to be filled. 7h30 in the morning May 2. A busy start to the week. Office workers from the surround areas coming into town after a long break, after the country had shut down for the national holiday. In the tight carriage Quyên’s eyes searched for him, but she couldn’t find him. Perhaps because people, they all looked the same. Perhaps it was because Quyên was not fully awake. Last night’s dream was still spinning around in her head.

2.

Passing the exam Thuần was accepted into a big company, after being unemployed for five months. Happy news rang over the phone.

Quyên bought Thuần a smart suit, fitting of his form, a few plain coloured ties. Thuần liked to keep it simple, no long or short stripes. Thuần was simple from the inside out. Like it or not he would come straight out with it, tell the person to their face.

A couple of times Quyên tried to tell Thuần to be a little more kinder with his words. In theses current time no one cares if you’re good or bad, what makes all the difference were the kind words. Because Thuần was like that, after two years working his butt off he was still at the bottom of the food chain, his friends graduating from the same class were now in better roles, they were either in managerial roles or trainers.

Thuần do not agree, or disagree. But he would always speak up. Everything was black and white, there was no other colours in between, to muddle the boundaries. Thuần is a person who will fight, will speak up until the job was done, taking full responsibility for his actions.

Quyên asked Thuần, have you ever thought about me, our future together? With our current situation you can not be Lục Vân Tiên.

Thuần resting his head on Quyên’s shoulder. One afternoon in Thủ Thiêm when the waves endlessly came and went. From district two looking over the city centre, proud tall building puncturing the sky, the streets glowing slowly with red and green lights. The urgently shifting. This land right here, from the ground up, business centres, majestic residential buildings, they will pop up. Quyên, all changes has a cost. If Thuần stay quiet, I will be like the other people with their heads down because of money position fame and opportunity. A city like this needs people who can break things down for any development to succeed.

Someone else will speak up if Thuần do not. There are plenty of things wrong with this world. As long as we watch what we’re doing and stay firm there’s nothing we have to fear. Time will tell. There are times Thuần finds it impossible to go on, his faith is renewed by simply resting his head on Quyên’s shoulder. There will be time when Thuần will stumble and fall, Quyên will have to believe that, Thuần just need to rest and everything will be fine. Quyên, our faith in each other is how we survive!

3.

10 O’clock Friday, the 13th of June. The trip home on the light rail from Quảng Trường to Suối Tiên. The last train, the last day of the week there is usually less people. The carriage was mostly empty. The two of them found themselves sitting opposite each other.

The man sitting facing her was unusually pale caught Quyên’s attention. Droopy eyelids, head leaning onto the side panel of the seat . Movements to disposition were a show of exhaustion. But Quyên could still discerned his steady breathing.

For fifteen minutes Quyên watched him, the light rail came to a full stop. Hesitating a few seconds, Quyên made her mind to wake him up.

_It’s the last stop!

He opened his eyes, startled but managed a smile before thanking her. The two of them stepped out of the carriage together, crossing the empty platform. The gate standing there in silent, unmoving. He quickly fished out his red rail pass, swiping the thin screen at the end of the gate, the automatic gate opened up as usual.

_The gate sometimes does not work. My name is Jack, I’m twenty four, just back from the States, Director of Operations of the City Metro System.

_Oh, I’m Rita…

_Rita, you are beautiful, I wonder if I could have your birthday?

A faint smile appeared on Quyên’s lips as she proceeded to clearly give him her date of birth. Their conversation continued across another long walkway, down two sets of stairs, then out into the main road. Quyên turned left, he turned right.

4.

The news of Thuần’s accident came late one seasonal rainy night in December. The city stood still bearing the downpour from the East sea. Quyên was on the phone to all the taxi companies, the operator told her to wait.

More than four hours before that, all the offices had allowed their staff to leave early, Thuần did call to say, after the meeting he will head home. The meeting was rather stressful, it had taken Thuần more than a week to prepare for it. Cancelling their wedding fitting appointment. Including the reservation of the restaurant venue Thuần had left it for Quyên. Every night Thuần would be in bed at two in the morning. Quyên would ask how every were going, Thuần would reply with how much he was so sick off with a long sigh.

The rain draped across the sky covering every up. No taxi. Quyên did not sleep. 12 am, the picture frame of Quyên and Thuần the day he took her to the opening of the Metro 9 light rail, suddenly fell, the glass shattered across the floor. Quyên grabbed her phone and pressed the number the doctor used to contact her. There were only the chilling sound of buzzing coming from the other end of the line.

5.

In the news there was a serious case of fraud, the exaggerated cost of a metro project from twenty years ago. To the extent of staging an accident to cover up the incident. All nine stations of the metro line connecting the surrounding suburbs to the city center were overcharged by billions of dong. The entire board of directors were arrested. People from accounts to floor supervisors, they were all under investigation. The incident for a whole week was a topic of interest through all the carriages down the metro line. And for almost a week, Quyên did not see the guy with the charcoal purple tie.

The case was turned over one late night when the young director was held up in his office. An old filing cabinet in the storeroom next to his office toppled. A big commotion. He and a couple of security guards rushed over to check out what had happened and to see if they can help clean up. In a stack of documents, fell out from a purple ring binder was a CD, on the cover was a photograph of a smiling couple taken in front of Metro 9 station.

He took the folder back to his office. His curiosity was piqued because the woman in the photograph was someone he saw now and then on the metro. And the new the guy next to her, leaned into her like two drops of water.

The disc had a collection of photographs of the pair, from the time they were at university together on their bikes, to their lovely home, then …a photograph compressed in a compressed file marked as Jorker virus. Jorker wore a black suit with a charcoal purple tie.

Then he remembered the evening on the late trip home on the metro, he entered the six digit number he remembered through the whole conversation on the platform of Metro 9 after he was woke up by the young woman.

The last file that had opened up stunned him. Crucial data from more than twenty years ago. The data was immediately handed to the police.

7.

The young director caught the light rail from Long Thành International Airport to Suối Tiên on one late night at the end of the week. The business trip devoted to the incident that had taken place twenty years ago had left him exhausted. It was the last stop. Metro 9. Exactly ten at night December 14th 2046. Enough time for him to make it to his twenty fourth birthday.

Even footsteps on the deserted platform. Approaching the exit, he found Rita having trouble with the automatic gate. Pulled out his red rail pass. The conversation continued the length of the deserted walkway.

_Thank you to you and your partner, I have always believed that we are meant to meet each other. There is always a higher reason. There are things in the world we can’t explain, and time will tell. All the questions will be answered. You can now let it go.

Quyên was silent. Their shadows casting long shadows against the stark yellow illumination of the station light. Down two flights of stairs. The young man nodded his goodbye before turning right.

_I like people to call me Quyên more than Rita.

_Quyên!

_Thuần…

Through the gust of wind the young man could discern the overwhelming emotion in her voice. The young woman waved, before she quietly turned left. Her figure disappeared slowly in the yellow evening light, faintly blurred by a dusting of a silvery mist after the rain at the end of the season. There was a chill in the wind, the young man pulled the sides of his jacket closer together, with easy measured steps continued on his way.

8.

Quyên ran, she continued to run down a street caught in a curtain of early morning mist. The undefined yellow light shifting in each corner each turn in the street. The tears burred her vision. At the intersection, Quyên did not stop, she ran and she ran until she was as light as the air around her like the clouds across a blue sky after a deadly storm.

There was the piercing screeching sound of brakes. Lots of commotion. Dear god, out of nowhere first thing in the morning in front of someone’s car. No.

The time on Quyên’s wrist watch stopped at 4h30am December 12, 2022. Quyên is forever twenty four. Waiting for the date with Thuần.

Truyện Ngắn

Cuộc Gặp

1.

Quyên gặp anh chàng tại ga số 9, của chuyến tàu điện nối từ Suối Tiên về Quảng Trường Thành Phố. Anh chàng lịch lãm trong bộ vest đen cùng chiếc cra-vat màu tím tím than. Mái tóc chải gọn, chia mớ bảy ba. Vầng trán rộng cùng đôi gò má nhô cao. Bất giác tim Quyên nhói lên. Loạng choạng vài giây mới lấy lại bình tĩnh. 

Cửa tàu điện mở ra, dòng người vội vã lao nhanh vào, lắp đầy các khoảng trống còn sót lại. 7h30 sáng ngày 2 tháng 5. Một ngày đầu tuần hối hả. Những con người công sở đang rời ngoại ô trở lại trung tâm làm việc sau kì nghỉ lễ dài. Trong khoang tàu chật chội, Quyên cố nhoài người tìm anh chàng ấy, nhưng chẳng thấy. Có thể chỉ là người giống người. Cũng có khi là Quyên chưa tỉnh ngủ. Cơn mộng mị đêm qua còn quấn quít tâm trí. 

2.

Thuần đậu đợt thi tuyển vào công ty lớn, sau năm tháng thất nghiệp. Một niềm vui réo rắt qua điện thoại. 

Quyên sắm cho Thuần một bộ đồ vest thật đẹp, ôm vừa vóc dáng anh, vài chiếc cra-vat trơn màu. Tính Thuần không thích hoa lá hay sọc ngang sọc dọc. Thuần giản đơn, thẳng tuột khúc ruột. Thích hay không chẳng để trong lòng, sẵn sàng nói thẳng vào mặt người đối diện. 

Đôi lần Quyên cũng khuyên Thuần nên khéo léo trong ăn nói. Xã hội bây giờ giỏi dở cũng chẳng thể sánh bằng một người khéo léo. Thuần như thế, nên hai năm lăn lóc ở vị trí nhân viên quèn, chứ mấy người bạn cùng khóa nay đã trưởng phòng hay chuyên viên hết rồi. 

Thuần chẳng phản bác, cũng chẳng đồng thuận. Nhưng Thuần vẫn cứ bộc trực. Trắng đen rõ ràng, không pha lẫn thứ màu tạp nham vào được. Thuần thuộc tuýp người sẽ đấu tranh, sẽ phản kháng mạnh mẽ nhất để đi đến cùng sự việc, dẫu biết chắc cái kết cuộc mà mình nhận lấy. 

Quyên hỏi Thuần, có lần nào Thuần suy nghĩ cho Quyên, cho tương lai của hai đứa? Thời này chẳng thể làm Lục Vân Tiên. 

Thuần tựa đầu lên vai Quyên. Một chiều Thủ Thiêm sóng nước mênh mông. Từ phía quận hai nhìn về khu trung tâm thành phố, những tòa nhà trọc trời đang lừng lững hiên ngang, phố xá bắt đầu lên đèn xanh đỏ. Đất rục rịch chuyển mình hối hả. Ngay trên mảnh đất này, rồi đây sẽ mọc lên những khu thương mại, những chung cư cao tầng uy nghi. Cái đổi mới nào cũng có giá của nó mà Quyên. Nếu Thuần im lặng, thì Thuần cũng giống như bao người khác cắm cúi vì chút tiền tài danh lợi. Thành phố này, cũng cần có những con người bứt phá, để cái phát triển nó được vẹn tròn. 

Thuần không nói, thì vẫn sẽ có người nói. Chuyện sai trái trong cuộc đời này nhiều lắm. Chỉ cần mình cương trực thì không hề lo sợ điều gì. Thời gian sẽ trả lời tất cả. Sẽ có lúc Thuần mệt mỏi, Thuần tựa vào Quyên mà lấy lại niềm tin. Sẽ có lúc Thuần gục ngã, thì Quyên phải tin rằng, chỉ là Thuần đang nghĩ ngơi, rồi quay trở lại giải quyết mọi chuyện. Con người ta, vẫn cứ phải luôn tin nhau mà sống Quyên à!

3. 

10 giờ tối thứ sáu, ngày 13 tháng 6. Trên chuyến tàu từ Quảng trường về lại Suối Tiên. Chuyến tàu cuối, của ngày cuối tuần thường rất vắng khách. Khoang tàu trống trải. Vô tình mà cả hai ngồi đối diện nhau. 

Gương mặt xanh xao và có phần trắng bệch của anh chàng khiến Quyên chăm chú nhìn. Đôi mắt nhắm hờ, tựa đầu vào thành tàu. Dáng điệu mỏi mệt. Quyên nghe có tiếng thở đều. 

Mười lăm phút sau, tàu dừng trạm. Lừng khừng vài giây, Quyên chủ động đến đánh thức anh chàng. 

_ Ga cuối rồi!

Anh chàng mở mắt, sững người phút chốc rồi khẽ mỉm cười cám ơn. Cả hai xuống trạm, băng qua dãy hành lang đường nội nội bộ vắng ngắt. Trục quay nơi cổng ra vẫn đứng im, không nhúc nhích cần đẩy. Anh chàng vội vàng dùng một chiếc thẻ từ màu đỏ, quét lên bề mặt của một màn hình mỏng nơi đầu trục quay, cần đẩy hoạt động bình thường.

_ Cần đẩy gặp trục trặc. Tôi tên Jack, hai bốn tuổi, vừa từ Mỹ về, giám đốc vận hành của hệ thống tàu điện thành phố. 

_Ờ, tôi tên Rita…

_ Chị Rita đẹp quá, mạn phép hỏi thử birthday của chị?

Quyên khẽ mỉm cười, trả lời rõ ràng ngày tháng năm sinh cho anh chàng nghe. Câu chuyện kéo dài qua thêm một hành lang dài, xuống hai đoạn thang nữa, rồi ra đường cái lớn. Quyên rẽ trái, anh chàng rẽ phải. 

4.

Người ta báo tin Thuần bị tai nạn giữa một đêm mưa giông tháng mười hai. Thành phố hứng chịu cơn bão vừa đổ bộ từ biển Đông. Quyên gọi các hãng taxi, tổng đài bảo đợi. 

Hơn bốn tiếng trước, mọi công sở đã cho nhân viên về sớm, Thuần có điện thoại báo, xong cuộc họp sẽ về. Cuộc họp dường như khá căng thẳng, Thuần đã chuẩn bị tài liệu hơn tuần nay. Kể cả chuyện đi thử đồ cưới cũng gác lại. Chuyện đặt nhà hàng Thuần giao hết cho Quyên. Đêm nào Thuần cũng vào giường khi đồng hồ điểm hai giờ sáng. Có lần Quyên hỏi thăm tình hình, Thuần thở dài ngao ngán. 

Mưa giăng mù trời. Taxi chẳng tới. Quyên không tài nào ngủ được. 12 giờ đêm, khung hình kỉ niệm hồi hai đứa chụp lúc Thuần dẫn Quyên đi tham quan cổng gate số 9 vừa hoàn thành của công trình tàu điện, bỗng rơi xuống đất vỡ tung. Quyên chụp lấy điện thoại, gọi vào số máy mà khi nãy bác sĩ vẫn dùng để liên lạc với Quyên. Chỉ toàn tín hiệu tút tút lạnh người. 

5.

Báo chí đăng tin vụ trọng án kê khống chi phí công trình tàu điện từ hơn hai mươi năm trước. Có cả dấu hiệu của một vụ dàn cảnh tai nạn giao thông để bịt đầu mối. Cả chín cổng gate của tuyến tàu điện nối liền khu ngoại ô vào trung tâm thành phố đều bị kê khống hàng tỷ đồng. Toàn bộ Ban giám đốc công trình đều bị bắt giữ. Cuộc điều tra đang lần sang cả kế toán và giám sát. Câu chuyện được rôm rả bàn tán suốt cả tuần lễ trên các khoang tàu. Cũng gần như cả tuần lễ, Quyên không thấy anh chàng cra-vat tím. 

Vụ án được lật lại nhờ vào một buổi tối muộn khi anh chàng giám đốc trẻ còn nán lại công ty. Chiếc tủ cũ đựng hồ sơ rệu rã bên nhà kho cách phòng anh ta bỗng ngã sụp. Tiếng động vang lớn. Anh cùng vài người bảo vệ sang xem, sẵn tiện phụ dọn dẹp. Trong sắp hồ sơ tài liệu có bìa còng màu tím rơi ra chiếc đĩa ghi, bên ngoài được dán hình một cặp đôi đang tươi cười chụp trước cổng gate số 9. 

Anh chàng đem về phòng mình và mở ra xem. Chỉ là tò mò vì cô gái trong hình rất giống người mà mình hay gặp trên chuyến tàu điện. Còn chàng trai, tựa thể mình như hai giọt nước.

Chiếc đĩa ghi lại nhiều hình ảnh của cặp đôi, từ thời sinh viên còi cọc trên chiếc xe đạp, cho đến hình ngôi nhà xinh xắn của họ, rồi hình …là hình nén trong một file ảnh có dấu virus Jorker. Chàng Jorker mặc bộ vest đen đeo cra-vat tím.

Vượt vài bức tường lửa của file ảnh, cuối cùng một mật mã 6 kí tự hiện ra. Suy đoán hồi lâu. Anh chàng chẳng thể tìm ra. Đóng chiếc lap-top lại, anh rời văn phòng ra về cho kịp chuyến tàu muộn cuối tuần. 

Nhưng rồi ngay trong đêm trở về sau chuyến tàu muộn, anh gõ thử 6 con số mà mình đã nhớ suốt cuộc nói chuyện dọc hành lang của ga số 9 sau khi được người phụ nữ đánh thức. 

File cuối cùng hiện ra làm anh sững sờ. Một dữ liệu quan trọng của hơn hai mươi năm về trước. Dữ liệu nhanh chóng được chuyển cho cảnh sát.

6.

Bão tan vào lúc 4h sáng, thành phố hỗn độn và ngổn ngang. Điện thoại lại reo vang. Quyên chỉ nghe rõ vài câu rồi nắm chặt chiếc điện thoại mà lao ngay ra đường. Cứ chạy, cứ chạy…

Nhà xác lạnh tanh, nơi hộc tủ đựng xác Thuần, người ta ghi giờ mất của anh là 12 giờ đêm ngày 14 tháng 12 năm 2022. Quyên bật khóc, gào thét giữa những vị bác sĩ pháp y ráo hoảnh và cần mẫn công việc của mình. Không ai nghe thấy cơn đau này của Quyên. Quyên khụy ngã, mắt nhắm nghiền, nụ cười Thuần an lành hiện lên trong tâm trí. 

7.

Chàng giám đốc trẻ đón chuyến tàu điện nối từ sân bay quốc tế Long Thành về lại Suối Tiên vào một đêm muộn cuối tuần. Chuyến công tác báo cáo về vụ việc cách đây hơn hai mươi năm khiến chàng rã rời. Tàu dừng ở gate cuối. Cổng ga số 9. Đúng mười giờ tối ngày 14 tháng 12 năm 2046. Còn kịp cho một đêm sinh nhật tròn hai mươi bốn tuổi.

Khua bước đều trên hành lang vắng. Nơi trục quay, anh chàng lại gặp chị Rita bị mắc kẹt. Chiếc thẻ từ đỏ được móc ra. Câu chuyện lại nối dọc những sải chân theo hành lang vắng. 

_ Cám ơn anh ấy và cũng cám ơn chị, tôi vẫn luôn tin vào duyên số dẫn dắt con người ta đến những sự gặp gỡ. Tất cả mọi cuộc gặp gỡ đều có mục đích nhất định. Có những chuyện trên đời này mình không thể lý giải, chỉ biết nên tin vào vòng quay thời gian. Mọi câu hỏi sẽ được trả lời. Giờ chị có thể thanh thản. 

Quyên không nói gì. Bóng người đổ dài theo ngọn đèn vàng hiu hắt. Xuống hai đoạn cầu thang. Chàng trai trẻ cúi đầu chào Rita rồi rẽ phải

_ Tôi vẫn thích người ta gọi mình là Quyên hơn cái tên Rita.

_ Quyên!

_ Thuần…

Chàng trai trẻ nghe âm vọng trong cơn gió vừa thổi qua là một giọng điệu nức nở. Người phụ nữ vẫy chào, rồi lặng lẽ rẽ trái. Bóng dáng khuất dần trong màn đêm vàng vọt, phảng phất hơi sương loáng bạc sau cơn mưa cuối mùa. Gió lùa se lạnh, chàng trai trẻ kéo áo kín lại, thong dong từng bước chân.

8.

Quyên cứ chạy, cứ chạy…mãi miết trên con phố sớm tinh mơ còn vương màu sương khói. Ánh đèn vàng tờ mờ giăng khắp nẻo đường. Nước mắt nhạt nhòa. Giữa ngã tư, Quyên cứ chạy, cứ chạy mãi miết cho đến khi thấy mình bồng bềnh trôi hẫng nhẹ như những vòm mây xanh sau cơn bão lớn.

Có tiếng thắng xe rít ken két điếng người. Có tiếng láo xáo. Trời ơi, đâu ra sáng sớm bang bang ngay đầu xe người ta. Thôi, xong rồi. 

Đồng hồ trên tay Quyên dừng lại ở 4 giờ 30 phút sáng ngày 14 tháng 12 năm 2022. Quyên mãi mãi hai mươi bốn. Đợi chờ một cuộc gặp với Thuần.

                                            TỐNG PHƯỚC BẢO 


Tống Phước Bảo and Nguyễn Thị Phương Trâm, Saigon, Vietnam. April 2025

Tống Phước Bảo is a young published writer living in Ho Chi Minh City, Vietnam. You can find his prolific work published periodically throughout Vietnam, from North to South.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I cried | Quách Thoại

Hoang dã, Thanh Hóa, Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Quách Thoại
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Hey! a century of people is within me
Tucked away in a grave by a hill
Where heaven showed up on a throne
So I cried and I cried and I couldn’t stop CRYING.

Tôi khóc

Ôi! con người thế kỷ ở trong tôi
Đã cất xong ngôi mộ cạnh hòn đồi
Mà thiên đàng hiển hiện ngự trên ngôi
Cho nên tôi khóc, tôi khóc hoài không thôi.

—-
Nguồn: Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển hạ), NXB Xuân Thu tái bản, 1990


Quách Thoại (1930-1957) Born Đoàn Thoại in Hue, Vietnam. He loved Tagore from an early age, at 18 he left for Saigon as a freelancer for newspapers like Đoàn kết, Làm dân. Within two years became the General Secretary for Nguồn sống. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Viết cho người nằm xuống | Robert Laurence Binyon

thơ Robert Laurence Binyon
bản dịch của Nguyễn Thị Phương Trâm

Sự tự hào cùng với những lời tạ ơn của một người mẹ vì đứa con của họ
England, đất nước khóc cho những đứa con của mình đã chết phía bên kia đại dương
Đã từng là máu mủ tinh thần và hồn xác của nàng.
Nằm xuống vì sự tự do.

Những tiếng trống trang trọng; Những bài thánh ca giã từ các anh đã nằm xuống
Những tiếng khóc than vọng lên tới những chân trời bất diệt,
Những nốt nhạc giữa sự âm u phiền muộn
Và một vinh quang óng ánh vời vợi trong nước mắt của chúng ta.



Họ sẽ không bao giờ già đi, như chúng ta là những người còn lại sẽ già đi:
Sự mệt mỏi của tuổi già không còn là sự lo âu của họ, như những năm tháng cũng sẽ không còn có thể lên án họ.
Khi mặt trời lặn vào buổi sáng
Chúng ta sẽ nhớ họ.

For the Fallen



With proud thanksgiving, a mother for her children,
England mourns for her dead across the sea.
Flesh of her flesh they were, spirit of her spirit,
Fallen in the cause of the free.

Solemn the drums thrill; Death august and royal
Sings sorrow up into immortal spheres,
There is music in the midst of desolation
And a glory that shines upon our tears.

They went with songs to the battle, they were young,
Straight of limb, true of eye, steady and aglow.
They were staunch to the end against odds uncounted;
They fell with their faces to the foe.



They shall grow not old, as we that are left grow old:
Age shall not weary them, nor the years condemn.
At the going down of the sun and in the morning
We will remember them.

They mingle not with their laughing comrades again;
They sit no more at familiar tables of home;
They have no lot in our labour of the day-time;
They sleep beyond England’s foam.

But where our desires are and our hopes profound,
Felt as a well-spring that is hidden from sight,
To the innermost heart of their own land they are known
As the stars are known to the Night;

As the stars that shall be bright when we are dust,
Moving in marches upon the heavenly plain;
As the stars that are starry in the time of our darkness,
To the end, to the end, they remain.

Source: The London Times (1914)


Robert Laurence Binyon [1869 – 1943] CH là một nhà thơ, nhà viết kịch và học giả nghệ thuật người Anh. Sinh ra tại Lancaster, Anh, cha mẹ ông là Frederick Binyon, một giáo sĩ, và Mary Dockray. Ông học tại Trường St Paul, London và tại Cao đẳng Trinity, Oxford, nơi ông giành Giải thưởng Newdigate cho thơ năm 1891.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.