blood and flowers | Lê Vĩnh Tài

Nha Trang, Vietnam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

the world
changes like winter
rosy
blood and flowers
broken, cliff side

the summer
& flowers, green
the flight number you couldn’t recall
the hurt
barely

then
all you know
called noise
until even deceitful is death

an echo
at the bottom of the sea

resounding
rings of the wind

as whispering
rustling clouds

the noise, tugging
stretched out like a bowstring
to end up being
too loose
like the crotch of your pants

thế giới
thay đổi như mùa đông
màu hồng
của máu và hoa
bị gãy, nằm trên vách núi đá

nơi mùa hè
& hoa, màu xanh
cả cái tên của chuyến bay mà bạn không thể nhớ
nó đã bị thương
nhẹ

sau đó
tất cả những gì bạn biết
là sự ồn ào
đến chết vẫn còn nói láo

trong khi đó một âm thanh
đang vang dưới đáy đại dương

trong khi đó một âm thanh
lắc rung như tiếng chuông gió

trong khi đó một âm thanh
kéo cưa đám mây rì rào

âm thanh, nó kéo
bạn căng ra như sợi dây cung
rồi cuối cùng
lại lùng nhùng
như đáy quần của bạn


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

blood, marrow and tears | Trương Đình Phượng

Bella, first generation Australian

A poem in Vietnamese by Trương Đình Phượng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

blood, marrow and tears

máu, tủy và nước mắt

lying there
waiting
spring rising from the endless scattered white bones
your body crumbling
spilling from the temples
the doomed rootless blood cells

settled on chewing each joint on your fingers
imagining the cheesy scent of happiness
blood
you thought
a cheap wine

all that noise
silenced
by the coming darkness
reigning on some magical golden dais of freedom

learn oh
be blindsided so
or pluck out your eyes mo
use your head to walk towards a dawn
turning into dust.

muốn nằm im
và đợi
mùa xuân hồi sinh từ muôn trùng xương trắng
đôi khi bạn vỡ vụn ra
như đám hồng cầu yểu mệnh
trên thác trán bơ vơ nòi giống

ngồi nhai từng khớp ngón tay
và tưởng tượng mùi phô mai hạnh phúc
đôi khi bạn nghĩ
máu giản đơn là loại rượu rẻ tiền

mọi âm thanh
sẽ hóa thành câm lặng
khi bóng tối hồn nhiên
ngự trị trên ngai vàng huyền hoặc tự do

hãy học cách
giả đui
hoặc tự tay móc tròng mắt của mình
và đi bằng đầu cho đến khi bình minh hóa bụi.





Trương Đình Phượng, the poet and writer born in 1984, currently lives in Nghệ An, Việt Nam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

But sometimes violets are purple | sự nghịch lý nhất là in sách đốt rừng. | Nguyễn Thị Phương Trâm

"Bán nước" "A country for sale" by Đinh Trường Chinh

Perhaps this might help you understand me a little
Tặng cụ Thanh Dang bài thơ con cóc
————————–
Roses are red
Violets are blue
But sometimes violets are purple
This is true

Red is often pink
But here’s the thing
All is relative
So don’t over think..

Tear not the hearts
Destroy not the egos
Of those we love

It’s simple
We choose

L.O.V.E.

Not fame
Not our name stamped
On the cover of a book!

—-

Sống mới đây thôi, thấy mình già từ lúc nào không hay, chưa làm gì, ngồi yên một chỗ mà vẫn bị đau lưng, họ mời mình lên lưng con lừa còn leo không nổi, huống chi leo lên lưng voi.


Tôi tự hỏi, chị đang làm gì? Chị đang học đánh vần, đúng không? Để làm gì? Luôn luôn lời đáp của tôi là:


– tháng tư.


Mong muốn của tôi là một cuộc đối thoại đẹp đẽ vui vẻ không sai chính tả với ba má tôi. Tôi thấy là đã gần đạt được rồi, vì mới đây tôi được lên lớp.


Tôi hỏi bạn tôi, hôm tôi được lên lớp:
– ủa em nổi tiếng à?
– em nổi tiếng hơn anh, nhưng anh không ganh.


Tôi nghĩ bụng, ai mà đi ganh hay chấp với những ai dở hơn mình. Thì giờ đâu.


– vâng, anh lại thọc em kìa. Em infamous thì đúng hơn. Em nổi tiếng là một học trò già nhất và dốt nhất trong lớp.


Trong hành trình học đánh vần của tôi, sự nghịch lý nhất là in sách đốt rừng.

Trâm

SEPTEMBER 2023

Thơ Thanh Dang

Không phải lúc nào cũng khuấy động được
Hắn nghĩ sẽ cho bàn phím ngủ yên
Cho đến khi hắn thấy Bác Gấu còn thức
Cùng những cây cỏ cao

Thật ra những bông thơ đã dẫn hắn về quán rượu
Chỉ là hắn không thể uống nữa
Vậy mà say

Nàng gọi hắn bằng cụ mà xưng em, mới chết
Bác Sony vừa đọc vừa cười
Đừng dại, tiếng Việt của nàng, khủng lắm…

Hắn chỉ có thể làm thơ từ âm vọng của thơ thôi sao ?
Ừ thì, hãy chạm để có lửa
Cũng may, nàng là điểm tựa
Cũng may, trời đất thi ca

Tiếng của sương đêm hay tiếng của rừng già
Như thanh nhạc cũng có khi là trống giục
Không thể được, khi thời gian thôi thúc
Ừ lần mò, từng bước lại ra khơi…


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Thanh Dang, the poet from Vietnam currently resides in Houston, Texas, U. S. A.

Constant, the love poems in times of separation | Thanh Tâm Tuyền

trời chiều by Đinh Trường Chinh

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I

As needed as the dawn is your presence
(to live without the dawn)
I would wake up
reading Nguyễn Du
sadness brimming in each pounding six by eight verse at the end of each path at dusk
verses I wanted to send you
urgently but couldn’t
(em)you’re a captive in a world
where the sadness in one’s heart is a mortal sin
I tried my best to write the unbidden verses
like a rendezvous
like the plain sky outside my window
mumbling to myself
a dream wrapped in shiny silky black hair
I know I’m mumbling
CONSTANTLY


II

I miss you as much as I miss the city
the passing streets
deserted courtyards on the way to your house
(the time I was home on the long benches in the park
beneath the autumn leaves, clouds in the quiet afternoons)
the street food the markets the frequent parts of town
as uncomplicated as a page in my journal
the day I fell for you


III

The heavenly fair skin in short sleeves
small books passing from one hand to the other
the words were written for those in the days to come
works of darkness demanding light
as coveted the books on revolutions
spoke of those with liberal hearts, free spirits
spoke about you and me
altogether openly


IV

Your absence and the beach in winter
the radiating pain from every street lamp
in each step each closed door
you’re down the street without a hat or coat
it poured
the eagerness in the dark through windows peeking
the ensuing chaos
and your eyes were like the Sun and the blooming meadows upon my loving lips
the resplendent love


V

The curvatures of red lips of eyes by chance
fragile breasts bloomed
the air upon such domains
a love that was never shy
not the kind of rain down the gate into the city
the five old citadel gates resurrected upon the corpses of five prison gates
the rain and sunshine from Hội vũ to Sinh
the untold romantic walks courtyards stations and stalls
the first kiss in the embrace of your untamed hair
childish scent of your hand your sleeve
awakening the sunset
going home dragging each lead laden footstep
your absence could not be longer than that
the resentment in each breath
upon each yielding kiss the ceasing cat cried in the dark
miracle of love
forever whole


VI

Allow me the blade of your hair the purple kiss
the sudden darken afternoon sky in your eyes
drifting in passing intimate words

perhaps you will be dead by the time I’m back
the cold season within the old four walls
someone had forgotten to close the door
lashes lowered in the shadows outside
perhaps I will love a second woman
I can’t deny
but forever in the past you will be preserved
the roots of affinity
as bricks as the old familiar pavement
yearn still for your soft loving heels
love comes upon the afternoon my sweet
more right than the dawn lighting up my spirit
then why are you sleeping
asleep in the tomb of my heart the burial ground upon my body
and the grass is sewn into my flesh
I’ve come to say goodbye with my fingers through your hair
in the teary drops of shimmering dew
I promise to return not to face an enemy
the sound of crashing waves is what’s left of the river
explodes through the rib cage shall be joy and laughter
the city standing as tall as a sign
that I shall return
that I shall still have my love
amongst the trees a sleeping beauty without
the CONSTANT
resentment

LIÊN, NHỮNG BÀI THƠ TÌNH THỜI CHIA CÁCH

I

Sự em có mặt cần thiết như những sớm mai
(nếu đời người không có những sớm mai)
anh trở dậy
đọc thơ Nguyễn Du
những câu lục bát buồn rưng rưng cuối đường của một ngày
chợt anh muốn viết tặng em
không thể được
em làm con tin ở một thế giới
mà lòng sầu héo là trọng tội
anh cố gắng viết những lời thơ thật tự nhiên
như câu chuyện buổi còn gặp gỡ
như khoảng trời đơn sơ sau cửa sổ
anh gọi thầm một mình
trong giấc mơ phủ làn tóc biếc
anh biết anh gọi thầm một mình
LIÊN


II

Anh nhớ em cùng một lúc với thành phố
với những con đường anh đi qua một lần
để đến nhà em anh băng ngang một vườn hoa vắng
(lần trở về anh ngồi xuống ghế dài
nếu là buổi chiều quạnh hiu mây lá mùa thu)
một phố bình dân có chợ và những quán ăn
giản dị như trang nhật ký của anh
ngày bắt đầu yêu em

III

Trời trắng cánh tay mặc áo ngắn
những cuốn sách nhỏ chuyền tay
được viết cho những người ngày mai
cuộc đời tối tăm đòi ánh sáng
anh nâng niu cuốn sách nói đến cách mạng
nói đến người tâm hồn trái tim tự do
nói đến anh và em
hoàn toàn cởi mở

IV

Sự vắng mặt của em và bãi biển mùa đông
thành phố đau từ mỗi cột đèn
mỗi bực thềm cửa đóng
em đi không nón không áo choàng
mưa tầm tã
những cửa sổ đêm muốn hé ra
nổi loạn
và mắt em mặt trời cỏ hoa với môi anh đằm thắm
và rực rỡ nhớ thương

V

Nét cong môi hồng mắt tình cờ
ngực hoa yếu đuối
những miền không gian được gọi qua
tình yêu không thẹn thùng
đâu phải một thứ mưa ô bay vào thành phố
năm cửa ô hồi sinh trên xác năm cửa tù
mưa nắng cùng rủ nhau xuống Sinh từ ngõ Hội vũ
bao nhiêu đường tình tự ga hàng cỏ
nụ hôn đầu ôm mái tóc lang thang
tà áo bàn tay hương trẻ con
hoàng hôn tỉnh
kim khí khua trong bước trở về nhà cửa
sự vắng mặt không thể lâu hơn nữa
thù nghịch tan vào hơi thở
trong giấc hôn mê thôi khóc tiếng mèo đêm
tình yêu mầu nhiệm hoàn thành
vĩnh viễn

VI

Anh xin em ngọn tóc cỏ cái hôn tím
mắt chợt xẩm chiều
bởi trôi qua những miền tâm sự viếng thăm

có thể em chết trước khi anh kịp về
mùa lạnh gian phòng cũ
không ai khép cửa sổ
cúi xuống viền mi những bóng tối bên ngoài
có thể rồi anh sẽ yêu người đàn bà thứ hai
anh không chối
nhưng mãi mãi em còn là đất dĩ vãng
mà rễ tình cảm đòi bén gần
và những viên gạch những lối xưa
còn chiêm bao gót em mềm âu yếm
em ơi tình yêu thương đến vào buổi chiều
đúng hơn là buổi sáng rừng tâm hồn ta
vậy sao em lại ngủ
ngủ trong lòng mộ trong nghĩa địa thân thể anh
với áo cỏ may châm da thịt
anh đã đến từ biệt lùa mái tóc vào những ngón tay
những giọt lệ sương lấp lánh
anh hứa trở về không đối diện với thù
giòng sông chỉ còn tiếng sóng vỗ
cười tung lồng ngực chứa chan
thành phố đứng cao làm hiệu
rằng anh còn trở về
rằng anh còn người yêu
nàng công chúa ngủ trong rừng không giận hờn
LIÊN


—–
* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

and your hands have touched, the flower petals, of another summer | Lê Vĩnh Tài [449]

Paul Newman & Joanne Woodward

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

surrounded by colour
purple lover
choked up
and emotional

I want to tie you up
keep you
tide down the emotions
memories, trapped unlike how
worldly you are now
taking up sections
of the sky

the features you have sketch of a face
in the colour of eggplant flowers
red arms, neck and shoulders
the verdant green of new leaves

threatening clouds
warnings of an impending purple storm
a golden shower
our tears
colours of disguise
deception and indifference
colours of struggle and concealment
and she is screaming inside

no one will rest in peace
the last will and testament shall be ours
ours to decide and divide whatever is ours
will be mine

you are my purple lover
a stranger
your presence is more
like wine
you are the reason
I love red

bloody red clouds
dreaming of redemption
the correction
of mistakes
ready apologies

but the clutter of spiders will
continue to crawl around in the dark
spinning new web
my sin is
me, missing you
as soon as the sun sets

flowers via their colours sing till it hurts
those dark brown eyes
while I’m not accustomed to the light
and your hands have touched
the flower petals
of another summer


note: you are still my purple lover, even when you no longer love me…

màu sắc vây quanh
một người tình màu tím
như sự nghẹn ngào
trong cổ họng

tôi muốn trói buộc bạn trong không gian đó
để mọi ký ức được lưu giữ
bạn đã trở nên trần tục
thành một phần của bầu trời

bạn đã vẽ gương mặt màu tím hoa cà
hai cánh tay màu đỏ
vai và cổ màu xanh lam

những đám mây báo bão trên bầu trời tím ngắt
trút xuống những cơn mưa màu vàng
nhỏ giọt từ đôi mắt
màu trá hình màu dối trá màu thờ ơ
màu cố gắng che giấu
nàng đang kêu gào bên trong

không ai bình yên khi chết
di chúc để hai ta phân chia
những gì của chúng ta hoá thành những gì của tôi

em là người tình màu tím
một người xa lạ
nhưng sự có mặt của em như rượu
làm anh yêu màu đỏ

đám mây đỏ thẫm
mơ về sự cứu chuộc
những sai lầm sẽ được sửa chữa và những lời xin lỗi

nhưng lũ nhện vẫn tiếp tục bò
trong bóng tối chúng tạo ra mạng lưới
tội lỗi và tôi, nhớ em
khi mặt trời tắt

những bông hoa ca hát với màu sắc của chúng
đến mức làm đau đôi mắt màu đen
tôi không quen với ánh sáng
bàn tay em chạm vào
cánh hoa trong một mùa hè khác



ghi chú: em vẫn là người tình màu tím, ngay cả khi em không còn yêu anh nữa…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THIRSTY | Tạ Xuân Hải

Hanoi Old Quarter by Phan Tùng

A short story in Vietnamese by Tạ Xuân Hải
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Phan Tùng

At exactly eight at night, a woman would be there by the window. A woman who was always thirsty. “Water”, was the only word she said. I am usually busy around that time of the day so my wife was usually the person who brings her a glass of water. My wife is a naturally kind person, more than that, she is always clear when it comes to personal hygiene, so she bought a separate light pink glass specifically for this woman.

One night, she was again there by the window. Exactly on time, at 8 pm. “Water”, she said. My wife was in the middle of kneading taro bread so she asked me: “Honey, could you”. Irritated, I ripped a couple pages out from the pad of paper I was writing on before I went to fetch the woman’s water. I poured a full glass of water before I approached our front room window. It was the first time I was able to study her via the illumination of the light cast out of the window from inside our front room. She had a full round face with full red lips. She wore a blue shirt the colour of wood thrush eggs with patchy spots all over them, her shirt sleeves were shredded to her armpits revealing her solid sun-tanned arms. Her faded soft pants cling to her thighs and lower legs, torn at the ball of her knees and at the hem of her pants. She did not appear to be mad the way my wife had described, even though her clothes were weathered and her hair was knotted and unkempt. She appeared more rebellious than crazy. She lifted the light pink glass to her lips, and swallowed the water in one gulp, then handed me the glass through the window with her left hand and with her right hand wiped off the dripping water on her lips. She smiled at me. In the soft light, she was both at the same time, demure and wild. A kind of beauty that was hard to contain. As she walked away, her round hips swayed, and her round buttocks and thighs rubbed against each other so suggestively that I couldn’t take my eyes off them. I placed her glass back onto the counter, where it was normally kept, and then back to my desk.

She was there another night when my wife was not home. I poured her a full glass of orange juice. She calmly took it and drank all the orange juice. I had the urge of wanting to know more about her. The prospect of finding out more about her excites me, but before I could ask her any questions, as I reached my hands through the window to take the empty glass back I accidentally touched her hand. I didn’t know why, but her touch startled me. It sent a strange shock through my body and left me stunned, silent, and shaken. The glass fell to the ground. She picked up the unbroken glass without much thought and placed it on the window sill. As she walked away, I stood there with my heart pounding and my blood pulsating, pumping rapidly through my veins.

In a week, I would typically pour a couple glasses of water for her, my wife was usually the person serving her, or my wife might ask one of her visitors to do it. Most of the time they would do it without much fuss. “Don’t mind her, she’s just a bit mad”, my wife would say. No different from how she answered me when I asked about the same thirsty woman. My wife’s self-assuring and confident manner left no room for questions, though they continued to be quietly curious about the stranger at my window every night at eight. While I on the other hand, personally, since the first time I met this woman, I could not get the image of her out of my mind. Who is she? Where does she live? Why would she consistently single my house out to ask for a drink to quench her thirst each night? Exactly at eight in the evening without fail. Eight o’clock only and not any other time during the day. As far as I know, people, in general, do not feel thirsty at different times during the day, not at the same time every day. Was she like a machine that had to be fed fluids on the clock at a predestined time? Or did she find something about my wife she likes: sincerity and self-assurance maybe, her giving nature, never asking or expecting anything in return? Perhaps it was just something random, something random she did without being aware of the fact that she did it by the clock, at the same time each day.

Admittedly she was a very attractive woman. She had this addictive kind of dark and bittersweet allure. I would close my eyes and imagine all the things she had gone through like she’s now mad because of some tragic heartache, and in her mind, she’s lost in a wasteland not a city full of people. Or she’s an angel sent down to earth to test the hearts of people… I would smile to myself. I can’t believe I’m even pondering such thoughts. Or worse, the fact that I wanted all of it to be true. I had hoped one day, for no reason at all, the woman would tell her teary tragic story. I would then reach for her hands through the window and hold them, and console her with all the words I could muster. What made me laugh audibly was that I believed we would have connected deeply, she would have these feelings for me, which I would have readily accepted. We would love each other in secret, through the window of the room at the front of our house. A strange and ridiculous dream. The strangest thing was that I was truly excited about the idea. I didn’t believe it was an act of betrayal towards the love my wife has for me. That night I dreamed of this woman. I saw myself jumping out of the window, grabbing her hand, and as fast as we could run away. Behind us, there was my wife with her head sticking out of the window looking at us, and she was laughing very hard, and aloud, tears came out of her eyes. 

After that dream, as it got closer to 8 o’clock in the evening, I grew more anxious. I couldn’t write a word. My heart raced, my legs fiddly, my eyes constantly glancing at the watch on my wrist, before lifting my eyes quietly towards the direction of the window at the front. Because as soon as I hear the word “water”, my heart would miss a beat, pounding like a drum alerting everyone to some kind of crisis. I would quietly wish that my wife was busy with something or another. When I hear my wife say “Honey, could you”, I’m flustered and would have already been on my feet, I would try my best to act calm, and I would deliberately slow down my footsteps towards the water cooler. I gave the stranger the glass of water accompanied by my most alluring smile through the window. But she didn’t notice. She took the glass of water, drank it, returned the glass, and smiled, but her smile felt to me rather awkward and detached. Then she left. Shyly I watched her leave. I would wait until she was out of sight before returning to my desk feeling dejected. I was vehemently upset with her.

Then after that, if my wife asked me to get the water, I pretended as though I didn’t hear her. My wife had to then wash her hands and bring the woman her water. I was pleased with myself. I thought it was the perfect revenge. “I’m sure she will miss me if I don’t bring her water, she will be desperate to see me!”. But this happiness was short-lived. As the sound of her footsteps retreated, I became more lost than before. I was more and more annoyed with myself. Red-faced. My fist tightened, my fingernails digging into the pad of my palm. I wanted to smash and throw what I could reach on the tiled floor, I wanted to break something, anything. I said to myself: “Crazy bitch, what a ghoul, bloody bitch”. But still, I could not stop thinking about her.

The storms came. The wind came. The gale came from all sides, all angles. The air was dense with humidity. The window was shut, and tightly latched. They were sad and pitiful days. I couldn’t eat, sit or sleep without thinking about her. Hoping she was safe under a roof somewhere. Anywhere safe, out of the wind and the wet. No one needs water under such wet circumstances. But still, I couldn’t stop myself from worrying. My eyes were glued to the window at the front of our house. I pictured her standing there waiting for the window’s doors to open. Her voice was drowned out by the gale. Her red lips are now blue because of the cold. Her knotted hair and her thin clothes soaked through. She waited and waited, her eyes would light up as soon as she heard any sound of movement inside our house, but she was devastated when there were no signs of our window opening up, and remained tightly shut. Or she might be on the ground, her hands cupping her face, she’s crying audibly, her shoulder lifting up and down spasmodically, her hiccups uncontrollable. But it was also possible that she would stand there only for a moment facing the window before she proceeds to turn around and left, walking away into the wind, rain, and gale. I couldn’t stand it anymore, so I rushed over to the front window of our house and opened it. “Honey, I just want to see how bad it is outside”, I said to my wife. My wife nodded and mumbled something or another, she was busy sewing a button onto a shirt. I opened the door of the window gently, so as not to startle her if she is outside, but also so I could have enough time to calm myself down. But she was not there. I looked at my wristwatch. It was exactly 8 O’clock. I closed the window, sighed, and went back to my desk to continue my work.

The next day, after the storm ceased, I couldn’t wait to open the window. My wife was in the kitchen at the back and was not there to witness my out-of-the-ordinary act. Then again, if she did, it wouldn’t have bothered her. I inhaled deeply, taking in the cool fresh air. I felt a kind of relief, much like stepping out of a stuffy bus full of people. I searched the surrounding area outside the window even though it was only four in the afternoon. I tried to see if I could find any sign of her in our front yard. There was nothing out of the ordinary except for a few puddles of water and fallen leaves. She didn’t turn up that night, nor did she the night after or the night after that. I was devastated. I lost so much weight and my wife couldn’t work out why. Some nights I would dream that she was flung across the front yard like a tiny leaf, with me standing there with my wife, we were holding a giant fan, we were fanning vigorously whatever that was in front of us into a completely silent vast boundless void. I chastised myself even though none of it was my fault, nor was I in full denial of the fact that I was the reason for the disappearance of the strange woman.

Life quietly passed by. My wife and I had been married by then for two years and we were planning on having a baby. It was an easy decision for me, as long as my wife feels comfortable with the idea. I have come to accept the fact that the passion within our marriage was more subdued. We no longer argue, or disagree, we still spoil each other, still loving, but something was lost and we could never get it back. Our secrets have been shared completely to the point that there’s nothing left to share. The fragile mist of allure now almost completely dissipated as though it had never been there. Though it could be only me who feels this way. Each night, in my sleep, quietly I would leave our bed, searching for something, I am not quite sure what. How silly would it be for me to believe that I was looking for that strange woman, what was more silly was the fact that I believed I no longer thought of her. Each night at eight, I’m startled by any sound outside the small front window of our house. The pitiful bitter memory sends me into a state of numbness impossible to describe. A brick within the wall of my heart had been pulled out. The hole remains unfillable by anything, it had left my soul exposed to the cold, the cruelty of the elements.

I decided to move my desk to the front room, placing it right by the small window I detested so much, because of the noise outside coming from the main road, that was before the time that woman began making an appearance. I moved the water cooler to one side and saw the light pink glass. It was faced down, quiet and silent next to the other four glasses and the Philips HR-2061 food processor. I picked it up and looked at it, I turned it with my fingers and tried to remember how those plump red lips had touched it. Then I lifted the glass to my lips to the part of the brim of the glass where I thought she would sip the water. I was breathless and shaken as though I was about to kiss her lips, not just to take a sip of water from the glass. My wife’s footsteps startled me. Quickly, I placed the light pink glass back down next to the other glasses. “It’s been ages since she’s turned up, yeah?”. My wife said. “Don’t mind her, she’s just a bit mad”. I replied.

Perhaps she’s now at some mental institute if she was truly crazy in the first place. If not mad so what. The city is dishing out awards for those who were willing to hand in these people wandering around in the street. And it’s very possible that she will never come back. That’s also good for her, she doesn’t have to put up with living in such a rat race. And if she’s cured. The pain of her past finally healed. She no longer has to play the role of a rebel. She has returned to normality, living a normal life. She can again hope and love. Instead of being happy for her, I was full of resentment and regret. What if when she’s hurt again, she discovers that being a rebel and a bit mad was a better way to live. She can pull herself away from the innumerable number of bland brave faces and discover once more her once-lost flame of rebellious freedom. And maybe one day, one may never know, she might stop by my window, at 8 O’clock in the evening, with the single thirsty desire: “water”. But it was also possible, even though I didn’t want to entertain the idea, that she might already be dead.

Each night, I would pour myself a glass full of water, and I would drink it in one gulp. My wife suspects nothing because she was born not to suspect anything. 

KHÁT

Đúng tám giờ tối, người đàn bà xuất hiện bên cửa sổ. Người đàn bà không ngừng khát nước. “Nước”, ấy là câu duy nhất cô ta nói. Tôi thường bận bịu vào giờ đó nên vợ tôi là người đem nước cho cô ta. Vợ tôi vốn tốt tính một cách bình thản, thêm nữa, rất biết giữ vệ sinh, nên đã sắm riêng cho cô ta một cái ly màu hồng nhạt.

Một buổi tối khác, cô ta lại xuất hiện bên cửa sổ. Đúng 8 giờ. “Nước”, cô ta nói. Vợ tôi đang dở tay nhào bột làm bánh khoai nên gọi tôi: “kìa, anh”. Tôi bực mình dứt ra khỏi mấy trang viết và đi lấy nước cho cô ta. Tôi rót một ly đầy rồi đem qua cửa sổ. Lần đầu tiên tôi có dịp nhìn cô ta qua ánh điện hắt ra từ căn phòng. Cô ta có đôi môi mọng đỏ và khuôn mặt đầy đặn. Cái áo sơ mi màu xanh trứng sáo loang lổ vết chàm, hai ống tay cắt tua rua cao lên đến tận nách để lộ cánh tay tròn rám nắng. Cái quần vải mềm bạc màu bó sát da thịt, có đôi chỗ rách ở đầu gối và dưới ống chân. Cô ta không có vẻ gì là điên như vợ tôi nói, ngoại trừ cách ăn mặc hơi sương gió cùng mái tóc rối bời xơ xác. Một con người nổi loạn thì có vẻ chính xác hơn. Cô ta nâng cái ly lên môi, tu một hơi cạn sạch, rồi luồn cái ly trở lại qua khung cửa trong khi tay kia đưa lên chùi miệng. Cô ta mỉm cười với tôi. Trong ánh sáng dịu dàng, trông cô ta mềm mại và hoang dã. Một vẻ đẹp khó lòng cưỡng lại. Khi cô ta bước đi, tôi có dịp quan sát cặp mông tròn đung đưa gợi cảm. Tôi đặt chiếc ly vào chỗ cũ và trở lại bàn làm việc.

Một hôm cô ta xuất hiện đúng lúc vợ tôi vắng nhà. Tôi rót hẳn cho cô ta một ly nước cam. Cô ta bình thản đón nhận và uống cạn. Tôi nảy ra ý định hỏi cô ta đôi câu. Nhưng trong lúc nhiệt tình đưa tay ra để nhận lại chiếc ly, tay tôi vô tình chạm phải tay cô ta. Không hiểu sao tôi lại giật mình. Một thứ cảm giác kỳ lạ xộc lên tận óc khiến tôi run rẩy. Chiếc ly rơi xuống đất. Cô ta cúi xuống nhặt nó và đặt lên thành cửa sổ. Rồi cô ta bước đi, bỏ tôi đứng đó với những dòng máu rần rật chảy.

Một tuần như vậy, tính ra tôi chỉ đem nước cho cô ta khoảng vài lần, còn lại thì vợ tôi, hay lúc khác thì một ai đó bạn của vợ tôi đến chơi, được vợ tôi nhờ vả. Họ thường không khỏi thắc mắc về cô ta. “Để ý làm gì, điên ấy mà”, vợ tôi trả lời họ. Vẫn câu trả lời mà mỗi lần tôi hỏi vợ tôi về người đàn bà ấy. Thái độ lãnh đạm có phần dứt khoát của vợ tôi khiến mọi người thôi không hỏi han, nhưng vẫn tò mò một cách thầm kín. Riêng tôi, từ khi tiếp xúc với cô ta, tôi không thể đuổi hình ảnh cô ta ra khỏi đầu tôi được nữa. Cô ta là ai? Cô ta sống ở đâu? Tại sao cô ta thường xuyên đến đúng nhà tôi để xin nước vào đúng tám giờ mỗi tối? Đúng tám giờ không hơn không kém. Tám giờ chứ không phải một giờ nào khác trong ngày. Vì theo tôi biết, con người ta có thể khát nước vào nhiều lúc khác nhau. Cô ta giống như một cỗ máy được lập trình với những nẻo đường và điểm dừng chân cố định? Hay cô ta nhìn thấy cái gì đó từ vợ tôi mà cô ta thích thú: một thái độ ân cần lãnh đạm, chỉ biết cho và không bao giờ tỏ ra muốn can thiệp sâu thêm vào cuộc đời người khác? Cũng có thể là một sự ngẫu nhiên, một sự ngẫu nhiên được lặp đi lặp lại mà chính cô ta cũng không hề nhận ra.

Phải thú nhận rằng cô ta rất cuốn hút. Một thứ sức hút có phần ma mị nhưng ngọt ngào say đắm. Tôi nhắm mắt lại và hình dung đủ thứ chuyện viển vông về cuộc đời nàng, kiểu như nàng đã bị điên sau một mối tình éo le ngang trái, và trong ảo tưởng của nàng, nàng đang một mình lang thang trên sa mạc hoang liêu rộng lớn chứ không phải giữa đô thị văn minh. Hoặc như nàng là một hiện thân của thần thánh để thử lòng phàm… Tôi mỉm cười một mình. Tôi tin vào những điều ấy. Hay nói cách khác, tôi hy vọng những điều ấy là có thật. Rồi không hiểu tại sao, tôi mơ màng một hôm nào đó, người đàn bà đứng lại và kể cho tôi nghe một câu chuyện đầy nước mắt. Nàng sẽ khóc, tôi sẽ đi lấy cho nàng một cái khăn để nàng lau những giọt nước mắt đau khổ. Tôi sẽ với tay qua cửa sổ để nắm lấy bàn tay nàng, an ủi nàng bằng mọi câu nói mà tôi có thể nghĩ ra. Và cái này thật bật cười, tôi nghĩ nàng sẽ có tình cảm với tôi, còn tôi thì hẳn nhiên sẽ đón nhận tình cảm của nàng. Chúng tôi sẽ yêu nhau một cách thầm kín, qua khung cửa sổ. Một mối tình mộng mơ quái đản. Lạ lùng thay, tôi rạo rực vì điều đó. Tôi cũng không nghĩ đó là sự phản bội lại tình yêu của vợ tôi dành cho tôi. Tối ấy tôi nằm mơ về nàng. Tôi lao qua khung cửa sổ, nắm tay nàng và kéo nàng chạy thật nhanh. Đằng sau lưng, vợ tôi thò cái đầu ra, thét lên rồi lại cười sằng sặc.

Dạo này, cứ gần đến 8 giờ tối, tôi hồi hộp vô cùng. Tôi không thể viết được chữ nào. Tim tôi đập nhanh, chân tôi cựa quậy, mắt tôi chốc chốc nhìn xuống đồng hồ, rồi hướng về phía cửa sổ một cách thầm lén. Và khi nghe tiếng “nước”, tim tôi nhảy lên loạn xạ. Tôi thầm khấn vợ tôi đang dở tay một việc gì đó. Khi nghe vợ tôi gọi “kìa, anh”, tôi cuống cuồng cả lên, nhưng giả bộ điềm đạm, bước những bước chậm rãi về phía bình nước. Tôi đưa ly nước qua khung cửa kèm với một nụ cười hết sức đa tình. Nhưng nàng không để ý. Nàng cầm lấy ly nước, uống cạn, trả lại cái ly, nở một nụ cười mà sao tôi thấy quá là xa cách. Rồi nàng bước đi. Tôi len lén nhìn theo. Đợi bóng nàng khuất hẳn, tôi trở lại bàn với trái tim rũ rượi. Tôi giận nàng vô cùng.

Mấy hôm kế tiếp, dù vợ tôi có gọi, tôi cũng giả vờ không nghe thấy. Vợ tôi đành rửa tay và rót nước đem cho cô ta. Tôi khoái trá vô cùng. Tôi thấy mình đã trả thù được ả. “Để xem không thấy mình, cô ả có buồn đến chết đi không chứ!”. Nhưng sự khoái trá chẳng được lâu. Khi tiếng bước chân nhỏ dần rồi im bặt, tôi hụt hẫng vô cùng. Tôi tự cáu bẳn với bản thân mình. Mặt đỏ nhừ. Nắm đấm siết chặt. Tôi muốn ném một thứ gì đó xuống sàn cho vỡ tan tành. Tôi rủa thầm: “một con điên, đồ cô hồn, đồ ác quỷ”. Nhưng tôi không thể dừng nghĩ về nàng.

Mấy hôm nay trời có bão. Gió quấy rít. Mưa đâm chéo. Không khí sền sệt. Cái cửa sổ được đóng lại, cài then kỹ lưỡng. Thật là những ngày buồn thảm. Tôi đứng ngồi không yên khi nghĩ về người đàn bà ấy. Hy vọng nàng có một mái nhà. Nếu không, hy vọng nàng tìm được một chỗ trú ẩn an toàn nào đó. Chẳng ai khát nước vào lúc trời đầy những cơn mưa như thế này. Tuy vậy, tôi vẫn không thể yên lòng. Mắt tôi dán chặt vào khung cửa sổ. Tôi hình dung nàng đứng đó và chờ đợi cánh cửa mở ra. Tiếng gọi của nàng bị tiếng gió mưa nhấn chìm. Đôi môi đỏ giờ tím bầm vì lạnh. Mái tóc rối và bộ quần áo mỏng manh sũng nước. Nàng chờ đợi, chờ đợi mãi, đôi mắt đẹp sáng lên khi nghe tiếng lách cách trong nhà, nhưng lại thất vọng vì khung cửa vẫn im lìm khép chặt. Có thể nàng đã ngồi sụp xuống, hai tay bưng mặt và khóc nấc lên. Cũng có thể nàng chỉ đứng một lát rồi lại bước đi, giữa những trận gió xiêu người. Không chịu đựng được nữa, tôi chạy ra mở cửa sổ. “Anh muốn xem mưa lớn đến cỡ nào”, tôi nói với vợ tôi. Vợ tôi chỉ ậm ừ, nàng đang bận đơm một cái cúc vào vạt áo. Tôi hé cánh cửa thật nhẹ nhàng, để nàng khỏi giật mình, và cũng để tôi khỏi xúc động mạnh. Nhưng nàng không ở đó. Tôi nhìn đồng hồ. Đã hơn 8 giờ rồi. Tôi khép cửa, thở dài một tiếng và quay lại bàn làm việc.

Hôm sau, khi cơn bão vừa dứt, tôi cuống cuồng lao ra mở cửa. Vợ tôi đang ở dưới bếp nên không trông thấy thái độ khác thường của tôi. Mà trông thấy cũng chẳng sao, cô ấy đâu có quan tâm. Tôi hít thở thật sâu những luồng gió mát lạnh tinh khôi, thấy thoải mái như thể vừa thoát ra khỏi chuyến xe bus đông nghịt hành khách. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh dù biết bây giờ mới 4 giờ chiều. Tôi cố gắng tìm một dấu vết nào đó trên mặt đất. Không gì khác ngoài lá rụng và những vũng nước loang lổ. Hôm ấy nàng không đến, cả hôm sau và hôm sau nữa. Tôi đau khổ vô cùng. Tôi rộc người đi khiến vợ tôi không hiểu vì sao. Có đêm, tôi mơ thấy nàng bị gió thổi văng đi như một chiếc lá nhỏ, còn tôi thì đứng đó, cùng với vợ tôi, tay cầm chiếc quạt khổng lồ, quạt liên hồi kỳ trận vào không gian vắng lặng bao la. Tôi tự dằn vặt mình đến khổ dù tôi không có lỗi gì, hoặc là tôi không nhận ra mình có lỗi gì trong việc người đàn bà biến mất.

Cuộc sống vẫn êm đềm trôi đi. Vợ chồng tôi cưới nhau được hai năm rồi và đã đến lúc tính chuyện có con. Tôi thì thế nào cũng được, miễn vợ tôi thấy điều đó là hợp lý. Tôi nhận ra rằng tình yêu nồng nàn của chúng tôi ngày nào dường như có phần phai nhạt. Không cãi cọ, không bất đồng ý kiến, vẫn chiều chuộng và ân ái với nhau, nhưng một cái gì đó đã mất đi không thể nào cứu vãn. Những bí mật đã bị phơi bày đến độ cạn kiệt. Những làn sương khói mong manh lôi cuốn, nay đến gần bỗng tan ra như chưa từng tồn tại. Cũng có thể chỉ riêng tôi cảm thấy vậy mà thôi. Mỗi đêm, trong giấc ngủ, tôi âm thầm rời bỏ chiếc giường êm ái và bay đi tìm kiếm một điều gì. Thật ngớ ngẩn khi nghĩ rằng tôi đi tìm người đàn bà ấy, nhưng càng ngớ ngẩn hơn khi nghĩ rằng tôi không còn bận tâm gì về nàng. Mỗi đêm, vào lúc 8 giờ, tôi vẫn giật mình bởi âm thanh nào đó vang lên ngoài ô cửa nhỏ. Một hoài niệm đắng cay buồn tủi làm tôi thừ người ra. Trong lòng tôi, một viên đá bị rút khỏi bức tường. Một khoảng trống không thể nào khỏa lấp, để những cơn gió trườn qua, lạnh lẽo và dằn dỗi.

Tôi quyết định dời bàn làm việc ra gần khung cửa sổ, nơi tôi từng ghét cay ghét đắng vì sự ồn ào phố xá, lúc người đàn bà chưa xuất hiện. Tôi đem cái bình nước sang một bên, và nhìn thấy cái ly màu hồng nhạt. Nó bị úp ngược, im lìm bên cạnh bốn chiếc ly thủy tinh và cái máy xay sinh tố cầm tay hiệu Philips HR-2061. Tôi cầm nó lên ngắm nghía, xoay xoay nó trong lòng bàn tay và thử hình dung cái vị trí mà đôi môi mọng đỏ của người đàn bà khát nước đã chạm vào. Rồi tôi đưa đôi môi của tôi chạm nhẹ vào cái vị trí giả tưởng ấy. Tôi thở hổn hển, run lên như thể tôi sắp hôn nàng chứ không phải hôn một chiếc ly. Tiếng chân của vợ tôi làm tôi giật mình. Tôi vội vàng đặt nó vào chỗ cũ. “Lâu rồi không thấy cô ta ghé lại nhỉ?”. Vợ tôi nói. “Điên mà, để ý làm gì”. Tôi trả lời.

Có thể nàng đã bị đưa về một trại thương điên nào đó, nếu nàng thực sự bị điên. Mà không điên cũng vậy thôi. Thành phố đang treo phần thưởng cho những ai phát hiện ra người lang thang đầu đường xó chợ. Nếu vậy, có thể nàng không quay lại nữa. Ấy cũng là một điều tốt với nàng, để tránh được những rủi ro giữa dòng đời náo loạn. Cũng có khi nàng đã khỏi bệnh. Nỗi đau nào đó của ngày tháng cũ đã lành da. Nàng thôi không còn là một cô gái dị kỳ nổi loạn. Nàng trở về làm một con người bình thường. Lại yêu thương và hy vọng. Đáng ra nên mừng vui cho nàng, tôi lại cảm thấy lòng mình đầy ắp những giận hờn và tiếc nuối. Có khi nào nàng lại phải khổ đau thêm lần nữa, và nàng nhận ra rằng làm một người điên khùng phóng đãng có khi lại hay hơn. Nàng sẽ bứt ra khỏi trăm ngàn khuôn mặt lãnh đạm nhạt nhòa để đi tìm ngọn lửa tự do đã mất. Và ngày nào đó, biết đâu một ngày nào đó, nàng lại ghé qua cửa sổ phòng tôi, vào lúc tám giờ đêm, vẫn chỉ một khát thèm duy nhất: “nước”. Mà cũng có thể, tôi rất sợ phải nghĩ đến điều này, rằng nàng đã chết rồi.

Mỗi đêm, vào đúng tám giờ, tôi tự rót cho mình một ly nước tràn đầy và uống cạn. Vợ tôi chẳng bận tâm gì, cô ấy vốn là như thế.


Tạ Xuân Hải, the poet and  YouTuber is a native of Ma Thanh commune, Yen Thanh district, Nghe An province.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(14) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

even the moonlight was something in her imagination

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (14)

days like these
poetry is a scar
in the heart of the people

1
in a kingdom twisted like a coiled spring
trials
under the jurisdiction of the king
every deliberation of judgement
by the king is a joke
pulled from the pocket from his shirt
read out in under a minute

the king ordered a hanging once
the guy stole land
the king was the witness
saw to the veracity of enforcing the law

fiddling executioners failed to implement their order
the thief was too tall
shame
ridiculously high prices were paid
guards’ standards insignificant

the king watched impatiently snapped:
such a small job
and none of you can do it
you, go into town
find me
a short guy
to hang by
the neck
as easy
as that!

2
the congressman running out of breath
on the way home, slamming the door shut
exclaim to his good citizen wife:
“Babe, you should pack, I, well
won the lottery”

the wife reply
excitedly: “Really?
wow,
how wonderful
I’m over the moon
should I go
pack for the beach
or a trip in the mountains
dear?”

the husband curt:
“I don’t care
I want you
gone
out
of
here”

3
like the 7722 + storm decree
unceasing even at a low pressure-point
wets the screen
everyone
all of a sudden
has a cold

the computer wet by the rain
people screaming murder
with the agonising loss

a bright blue dot
like a dawn that’s forever in the dark
the Sun do not set nor does it rise
the rain never-ceasing nor starting

people sitting, reading
thoughtfully slow and brown
such a small poor incident
yet the noise, the mad barking

as for the whispers
like those guys on the pavement
like a covertly falling leaf
like clouds
wind

like a jacket
wet shoes
we continue
to tread water
in the rain

4
what remains: a storm
rain
leaning
in the wind
leaves returning

the hopeless cries, her husband’s injustice
on the vacant plot at the front gate
a vessel drifts in via the waves
aground a muddy mess
his wife wants to self-immolate
her husband’s on a hunger strike

the freshly covered grave
reminds us of the chaos
shadows shifting from one room to another
pushing around full buckets of leaking rainwater

yards flooding
everything floating
nothing visible

inside the shimmering
reflection of the buckets of rainwater
the shiver disappears
as we bend over to touch it
the water in the bucket
distorting
faces screaming
tombstones

+

raindrops
even with my eyes closed
I know you are falling

since in my ear, you’re always mumbling
– “what are you doing?”

I don’t know what I’m supposed to do
I’m sitting here listening to the rain
the sound of each falling drop of water
on my eyelid

raindrops
a meeting between (high)heaven and (thick)earth
flying
the sound
heartbeats on the verge of shattering
inside our chest

maybe, but it will forever be
a mystery
like your voice
breathless over the phone
maybe you’re tired
surrounded
the entire day

falling rain
sounds like someone
crying
you fucked up
once
soon enough you’ll do it again

God was once a sinner
hence I don’t believe
we’re sinless
you’re nothing but folklore

falling rain
or tears

we must all open our eyes
no, no one will dare to
until the rain ceases
as you did cut short
breathless
over the only phone
in the detention centre

5
the metaphor:
Nguyễn Đức Sơn mother
fucking flower
Nguyễn Quốc Chánh mother
fucking fool
the anger(never once eased)

the humiliation dressed up in the vernacular
no wonder no one
wants to listen to poetry

like ocean waves
no one hears them anymore

waves crashing on the shoreline
nothing but an accident, water butting head with rocks
meant
a whitewash
shoreline

meant
nothing
at all

it’s
but cooked rosy, the blue swimmers
the breeze fragrant
scented with pepper

dead
blue swimmers
like poets
carefree hope
dancing giddy words

breaking off the claws of poets
lips clamped
afraid

shut so tight for so long
it’s odd opening them
ah um ou uy ole om the people
ah um you guys stole oh our share

there is not
a single sign of them
ever hearing
poetry

6
the government
a poem
a pretence of civil practice

and congress
an editor, sound asleep
dreaming of his terrifying spelling mistakes
in the poem

a vague
stutter…

7
the Sun dies when it’s old
shedding rays of light
like a cow’s tears
as it ascends a hill
makes its escape

cows lifting their heads to the stars
seeing stars as schools of fish
swimming
splattered across the sky
wetting the Gods
the Gods’ wet footprints everywhere
like children’s footprints
unsteady, unsure

cows yawning
cows lost somewhere
in hell?
or heaven?
it has not been decided

but they’re aware
that their tears are stuck solid
in all these balls of gas called stars
the corpse of these Gods – or – lost – children
flowers in the dark
blooming sin
naturally more stupid
than cows

8
late into night
gone were whining drunks on the sidewalk
home(in their beds)
left behind are people’s long disapproving sigh
and the ridiculous
laughter of sewer rats

+

palms faced up
palms faced down

palms folding into a fist
to fanning out

to one day
age and older
bullshit
about
dying


+

the few
instigators in the bloodshed of a million people
Where were they hiding?
while we have all moved on
to the next life

poetry
like a duck
continued to cluck at them
ác(evil)
ác(evil)

9
a woman steps out of the river
sit down to comb her hair
she was born blind
even the moonlight is only in her imagination

the sound of a glass slips from her hand
hits the floor
water spilling
spreads as soundly
and as deeply as her stare

and suddenly everything is illuminated
the lonely light
the moonlight seem to her as though
it is draped across the four corners of the globe
as warm and as affectionate as the way her mother
used to stayed up all night
tending to her fever

her tears
one day shall fall lower
than the reeds
soars higher than the clouds
through the moonlight
all-encompassing
eyes of someone forever asleep

she sleeps
to after wake up
crave something sour
she savours the piece of starfruit from her homeland
as she watch people dance with exaggerated national pride
the moonlight quietly turn her into a statue
in the dark she digest
the saltiness of blood

10
the keyboard
chatter
give birth to a poem

new life in the air
falling
into nothingness

the intangible
poem
day after day disappearing
beyond the chatter on the keyboard

the verse
sustainable often only for a few days
like her birthday gift
her smiles: yesterday, today
and tomorrow

but poetry had already
sow the soil
with joy and meaning
like the beans
tomorrow, they will carefully peel off
each casing of the vernacular

poetry assuming
the precise meanings had penetrated deeply
down to the root
in the soil

11
white butterflies
from pages of an opening book watched me
as flying from the pages were white petals of bougainvillaea

+

time after time
twice, the first time it was me the other I was present
loneliness was also there in the end

+

loneliness is also a place where
suddenly she was there
yesterday, laughing the entire day

+

the sky resides
in both of our eyes The sea
calling only the children for a lifetime

+

why is it the last cliff ledge
poetry plunge headfirst into the ocean
drown, died

+

loneliness
a red rose, red red roses
a white lily very white lilies

+

we live die live
die live die why bother shouting
to be slap around unjustly by the government

+

time pass by slowly
no one in a hurry
since yearning opens up to waiting

+

from the rocky mountains
we descend
forming miniature rock gardens

+

the world at the start an ocean
hence
the desert has a future

+

there’s a horizon
flat asleep the entire day hence
tonight we must stay vigilant, awake

+

dress the injury to stop the bleeding
apply the gauze to then rolled it back up
the ambivalence, when the world is in a mess

12
everything that is light flies away, disappears
searching for it she asks
“Who’s there?”
her voice is an echo through the empty space

both of her hands are above her head
like those who had recently disappeared in the dark

immediately
her world fades slowly
hints of purple and mauve

we thought one heart could connect with another
so we keep searching
she would ask out of nowhere
“What are we going to do?”
so we don’t have to hold our hands up above our head
surrender first
talk, to then what

all we can do is keep our heads low
stay humble, stay meek

13
they arrive
smelling
like burnt meat

darkness
like the past
mother’s footsteps coming home
on a damp grassy footpath

somehow
it seems like now
in every window
there’s a bright red mouth
wide open

they turn up
again and again
smelling like burnt meat
smelling like people who burn
flesh

14
on a trip to paradise
everyone is packed like sardines
in an overcrowded carriage but they
continue to yearn for the next trip

an eager bald guy
seemingly educated
wrongfully chastised
(in the end)

the guy with full a head of hair
spoke as though crying there
about a prisoner

a young woman next to me
slender but catty
like darkness quickly taps a poem
for the person just
captured

in the sunlight
through the window
pouring down the length of the floor
I discover that public transport is slower than walking
it’s that sad

my unsteady body
gosh, not being able to let go
sorry but I can’t anymore
the young woman turns around in a blur
emails me the poem she wrote for me
with the speed of a snail
not sure if I could grasp
the idea of a floating
paradise of socialism

15
the paragon of humanity freed
only when their bronze statue is lowered
after centuries

the paragon desire to lie down
on a breezy meadow
listen to folk songs
like the ones, Mother used to sing

the Sunday afternoons
brilliant sunlight
his family pay their respect
in quiet
intimate
prayers

certainly
a paragon could never admit this to anyone
people prefer him as an erect bronze statue
forever

imagine you are a bronze statue
nothing but erect
helpless
they adorn a thick woollen cloak of history
even when the country is about to step into
a boiling hot summer

16
you start singing in the middle of reciting a poem
none of us could keep up
your voice
like a dream

as we fry over paradise
head for the sunset
when we should have instead
head for dawn

birds coming home
an accented impression in your poem
accenting the romance, but
it seem you’re tire of it
So are the birds?

but when you sing
you become the song
your hair flows freely down
your damp sweat jawline
your eyes smiling
your on your toes
across the damp wet grass

seem as though your feet
barely touches the ground
like a miracle
you’re little drunk

we live beyond the age of miracles
we are growing old
like the lyric, you’re whispering:
we’re like poems
beyond the crude laughter
odd emails from strangers
we’re on our backs exhausted
from the whippings

as they deny
the miracle of poetry
a new life

17
Poetry can make you uncomfortable…
it doesn’t caress you
nor is it fornication

poetry pass through you via the vernacular
often difficult to swallow
people believe poetry relishes
such drama

all that is irrelevant to poetry
poetry articulating everything very clearly
E.g. in the morning
I’m hungry
I’m in pain
I’ve received a thrashing

when poetry cause a stir
don’t be jealous
poetry connects us with the world
poetry write, we read, as for the remainder
wretchedness, should simply disappear

poetry write, we read, as for the remainder
wretchedness, should simply disappear
poetry write, we read, as for the remainder
wretchedness, should simply disappear


little boys
regret nothing, they do not sigh
poetry isn’t reserved for those
fortunate enough to grow old

poetry is not
a beauty spot
on the smiling face of a little boy

it shifts often
returning infinitely
in the vernacular

it doesn’t gently
caress your body
it riddles your body with bullets
never easing
on the romance

18
days like these
poetry is a scar
in the heart of the people…

19
tonight
in dreams, no one cares to dream about
perhaps the young woman who rejected you
wanted to give you back your dignity
in wordless poetry

your departing gift
for her freedom

to grasp such a notion
your heart
should tentatively listen
even though no one care or pity you
even while you admire the wound and wonder
if it’s bleeding?

what she want to say
aren’t tears
salty like salt

it’s a song about death
it’s a song about love

why didn’t you note it in a poem
why didn’t you just blurt out
what is love anyway, so you kept your mouth shut?

or are you waiting for death
on your last breath
your soul floats into a paradise of your imagination
you will admit it then
it’s your fate penitence is too late for someone like you

it’s your fate penitence is too late for some
it’s your fate penitence is too late
it’s your fate

20
the dry season
a period often with no electricity

resounding is the origin in the dark
in history
the ceasing of a nation

at the completion of summer
the autumn wind soaring through the each and every alleyway
paid in blood and bone
not with a few ten thousand dong on a pedal vehicle
your home down a deep alley
small in the dark

in the small lonely house
we’re the light
you labour, compose poetry
oblivious to the dark
until it’s deeply entrenched within your heart
deeply steeped in earthly soil
a giant ancient tree
a luscious green tree
shades for the hot and dry days
less abandoned

21
lying on your back you look at the sky
not a single star out there tonight
the illumination of gold?
her yearning
unhindered like soft rain

with enough gaps for the letters in a poem
flatten like gold sheets
stamped with SJC
the youth paper reported
on the black market

living so long
on the roof
they believed they’re the Sun
hence the people are fatten with gold melting like snow
starving, so what

better than the glory of training to be an up standing example
forever glorious
stepping away lightly
forehead and hair
like a pair of our hands grasping at
nothing

it’s the entrails of the people hung up
because of the hair, the scanty shivering beard
like the 2 million people in 1945
starved to death thanks to fascist Japan

do we have the strength to ask:
do our fingers have enough strength to fiddle
with the old keyboard
rambling on about some poem
the dozens tons of gold, nothing but an echo
at an auction somewhere

starvation
strength enough
in the return of poetry
in another poem?

or do we simply fan our hands
beggars staring up at the sunlight on the roof
worried that they might
slip and fall

so we may be blessed with their smiles
gosh the falling
gentle
pity

22
at the animal farm the law is obsolete
the idea of the law
unlike anything at all is insubstantial
rare antique books no matter how blood red
they will and shall be
extinct, so
see ya
bye bye

+

at the animal farm geography is obsolete
West or East of the globe
at the equator
inevitable invasion

no time zone
no latitude or longitude
North – South
if there is an opportunity
they took it

like the battered East sea
the greed

+

at the animal farm science is obsolete
but essential is the atomic bomb
on sight the boats are destroyed
fishermen are the only ones worried
they may swim ashore if they survive

+

at the animal farm physical study is obsolete
there’s no need for a winger
you’re on your own with the ball
you’re on your own as the defender

+

at the animal farm ethics is obsolete
honour unnecessary
sign the Kyoto
protocol
bear the mayhem at home on your own

+

at the animal farm another language is unnecessary
the only translation needed
is the cancer
in father’s womb

+

but at the animal farm there is sadness
unique to it
when no one dares to to utter whatever
though their heart by the day
traumatised up injured

+

but at the animal farm there is love
like her pondering
how they could still compose love anthems
and quietly sing them
all night

+

they dreamed of a rainbow
after the rain West of the ball
together they kicked it towards the sky
together it falls
with tears

(at the animal farm they are easily teary
sometimes crying
in the middle of a happy day)

+

there is no animal farm
in Danang
where Duy Nhất
wandered the street before going home

leaving the herald
the poet met up with a poet
the church bells chimed
and the wind was absolutely charming

he threw a ball
in conclusion
the height of excitement
in the game

the sunset and the sky
busy with the ball
oblivious to the fact that
he’s already home

inside a quiet street
someone’s shadow, a tree
the sky oozing like a dream






















ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI… (14, không có số 13, khỏi sợ xui) 

những ngày này
thơ như vết thương
giữa lòng dân tộc

1
ở vương quốc hình cong queo như lò
xo Việc xử án thuộc thẩm
quyền nhà
vua Mỗi bản án, vua xét
xử như đùa, vì
móc trong túi ra đọc chừng một
phút

một lần, vua xử treo cổ
một tên cướp đất
đích thân nhà vua chứng
kiến sự thực
thi pháp luật

đội thi hành án loay hoay không thực hiện
được vì tên cướp cao quá
khổ
mà giá treo cổ
bọn lính làm quá thấp

thấy thế, vua hét từ tít tắp:
có chuyện cỏn
con mà không làm nổi Bay đâu, ra ngoài phố
tìm lấy
một thằng lùn mà treo
cổ

lên!


2
chàng chính phủ chạy hộc
tốc về nhà, đóng sầm cửa và hét lên với
nhân dân vợ:
“Em ơi, đóng gói đồ đạc đi thôi Anh mới trúng xổ
số”

người vợ thốt
lên: “Ồ vậy à?
Tuyệt
quá Em thật là
sung sướng
Em sẽ chuẩn
bị đồ
đạc đi biển hay lên núi hả
anh?”

ông chồng nói:
“Anh chẳng cần biết
Chỉ cần em
cuốn
xéo
khỏi
đây”


3
nghị định 7722 như cơn mưa
không ngừng những ngày áp thấp
nó làm ướt màn hình
và mọi người
thình lình
thấy lạnh

máy tính bị ướt mưa
làm người chơi hét lên vì tiếc của
tiếng kêu hơi đau đớn

một chấm sáng xanh mờ
như bình minh vẫn còn đêm tối mãi
mặt trời không lặn cũng không mọc
mưa không ngừng cũng không bắt đầu

bây giờ mọi người ngồi đọc
trong những suy nghĩ chậm và màu nâu
chuyện nhỏ như con thỏ
tiếng sủa của con chó

và những lời thì thầm
như những gã đàn ông ngồi vỉa hè trên phố
lén lút như lá rơi
như mây trời
gió thổi

như chiếc áo lạnh
và đôi ủng
ta vẫn lội
những ngày mưa


4
những gì còn lại là: cơn bão
mưa
nghiêng
trong gió
lá thổi trở lại

sự tuyệt vọng của một phụ nữ kêu oan cho chồng Sau đó
trên bãi đất trống trước cửa
chiếc thuyền mắc cạn dạt vào bờ Một đầm lầy
người vợ đòi tự thiêu
người chồng đang tuyệt thực

nơi ngôi mộ hình như đã lấp lại Ta nhớ
những điều lộn xộn
bóng người di chuyển giữa các phòng
xô chậu hứng đầy mưa

trong sân ngập nước
mọi thứ dường như trôi nổi
không gì có thể nhìn thấy

trong ánh lấp loáng của chậu nước
run rẩy
biến mất
khi ta cúi xuống để chạm vào nó
nước trong xô
méo mó
mặt người
loang loáng tấm bia mộ

+

hạt mưa
thậm chí khi nhắm mắt
tôi biết bạn vẫn đang rơi

vì bạn cứ thì thầm vào tai tôi
– “Bạn đang làm gì?”

tôi không biết phải làm gì
tôi chỉ ngồi nghe mưa
âm thanh của những giọt nước
trên mắt tôi

hạt mưa
cuộc gặp gỡ của trời cao và đất dày
bay
âm thanh
như tim đập muốn vỡ trong lồng ngực chúng ta

có thể, nhưng
đó mãi mãi là một bí ẩn
như giọng nói của bạn
đứt hơi qua điện thoại
có lẽ bạn đã mệt
sau cả ngày bị bao vây

tiếng mưa
nghe như tiếng người
khóc
đời bạn đã rơi
một lần
mật lồn nhiều lần nữa

Chúa đã từng thọ tội
nên tôi không thể tin
chúng ta vô tội
bạn chỉ là một cổ tích

giọt mưa
hay nước mắt rơi

và chúng ta cùng mở mắt nhìn
không, sẽ không có ai dám mở mắt
cho đến khi mưa dừng lại
như bạn đã ngừng lời
hụt hơi
trong chiếc điện thoại
duy nhất của trại giam


5
phép ẩn dụ
khi nguyễn đức sơn đụ
mẹ cây bông
nguyễn quốc chánh đụ
má tụi mày
không ngớt mài dao

nhiều khi như một sự cải trang nhục nhã của ngôn ngữ
làm không còn
ai thích nghe thơ

như sóng biển
không còn ai lắng nghe

tiếng sóng vỗ bờ
chỉ như một tai nạn của nước lao đầu vào đá
nó có nghĩa là
trắng xoá
cả bờ

nó có nghĩa là
không có gì
cả


chỉ là những con ghẹ đã luộc chín đỏ
mùi thơm bay trong gió
có cả mùi hạt tiêu

cái chết
của những con ghẹ
như những nhà thơ
hy vọng, vu vơ
vào chữ nghĩa nhảy múa

nó bẻ gãy hai càng của các nhà thơ
câm lặng
vì sợ

ngậm miệng lâu quá rồi
mở miệng nghe ngờ ngợ
ụ á ụi ày ăn ướp ủa ân
ụ á ụi ày ăn ết ủa á ao

không một dấu hiệu nào
người ta lắng
nghe
thơ


6
chính phủ
là bài thơ
giả vờ hành pháp

và quốc hội
chàng biên tập ngủ mơ
trên các lỗi chính tả
còn sót trong bài thơ

mù mờ
ú ớ


7
khi mặt trời già đi và chết
nó làm rơi những giọt ánh sáng
như nước mắt của những con bò
đang đi lên
ngọn đồi tự do

những con bò nhìn lên các vì sao
chúng nghĩ rằng đó là những con cá
đang bơi
nó làm tung tóe cả bầu trời
và các vị thần bị ướt
dấu chân của các Ngài
chạy tung tăng khắp nơi như những đứa trẻ

với một cái ngáp dài
những con bò bị lạc vào một nơi nào
địa ngục?
thiên đường?
chưa biết

nhưng chúng biết
nước mắt của chúng vẫn bị mắc kẹt
trong những vầng dương chết tiệt
xác của các Ngài – hay – đứa – trẻ – lạc – đường
hoa trong bóng tối
nở ra toàn tội lỗi
tự nhiên và ngu muội
hơn cả những con bò


8
đêm đã muộn
tất cả những người ngồi uống rượu than khóc ở vỉa hè
đã về nhà
những gì còn lại chỉ là tiếng thở dài của người dân
và tiếng cười đang bò ra của mấy con chuột
cống

+

ngửa bàn tay
rồi sấp lại

nắm bàn tay
rồi xoè ra

cho đến một ngày
già
ba hoa
bệnh
chết


+

nhưng có người
làm cả triệu người đổ máu
không ai biết họ trốn ở đâu?
khi mọi người đã đầu
thai kiếp khác

thơ
như con gà mái
phải tiếp tục quang quác cho họ
ác
ác


9

người phụ nữ dưới sông bước lên ngồi chải tóc
nàng mù từ khi sinh ra
ánh trăng cũng là tưởng tượng

đó là tiếng kêu của một cái cốc
nàng đánh rơi xuống sàn nhà
và nước chảy thành một vệt dài
chìm sâu như ánh mắt

khi ấy mọi thứ sáng lên
một ngọn đèn trong sự cô đơn
nàng có cảm giác như ánh trăng
đang cúi xuống bốn góc của trái đất
dịu dàng thân mật
như Mẹ thức suốt đêm ngày xưa nàng bị sốt

nước mắt của nàng
một ngày nào đó sẽ rơi xuống thấp hơn ngọn cỏ
sẽ bay cao như đám mây
quanh hành lang của ánh trăng
có đôi mắt một người không bao giờ thức

nàng ngủ
nhưng bây giờ, nàng thèm chua
nàng ngậm lát khế của quê hương trong miệng
nhìn mọi người đang nhảy múa để yêu nước
và ánh trăng làm nàng thành bức tượng
ngồi im trong bóng tối
nuốt xuống
vị mặn
của máu…


10

bàn phím rì rào rì rào
khi bài thơ
ra đời

khi sinh ra như thể bài thơ rơi
vào một khoảng không
trống rỗng

bài thơ
nó quá mỏng manh
biến mất mỗi ngày
sau tiếng rì rào của bàn phím

câu thơ
nhiều khi nó chỉ tồn tại trong ba ngày
như món quà sinh nhật tặng cho nàng
nàng cười: ngày hôm qua, hôm nay
vậy chỉ còn được ngày mai

trong khi thơ ngỡ
đang gieo xuống đất
niềm vui chữ nghĩa
như những hạt đậu
sau này
người ta sẽ cẩn thận bóc lớp vỏ ngôn ngữ

thơ cứ ngỡ
ý nghĩa rõ ràng của nó chìm sâu
dưới rễ


11

những con bướm trắng
nhìn tôi từ quyển sách đang mở
bay ra những bông giấy trắng

+

lần lượt lần lượt
hai lần, một lần là tôi và một lần có tôi
cuối cùng có cả một cô đơn

+

cô đơn cũng là một nơi
tự nhiên hôm qua em
tới Cả ngày hôm qua em cười

+

bầu trời nằm
trong con mắt của hai ta Biển
suốt đời chỉ gọi những đứa trẻ

+

tại sao biết là ghềnh đá cuối cùng
thơ vẫn lao đầu
chết chìm

+

cô đơn
hoa hồng màu hồng, hoa hồng màu hồng
hoa huệ trắng trắng trắng

+

chúng ta sống chết sống
chết sống chết Vậy mà cứ kêu
để nhà nước đánh đòn oan

+

thời gian từ từ trôi
chúng ta không ai vội
vì nỗi nhớ vẫn mở cửa chờ đợi

+

từ trên núi đá
chúng ta đi xuống
làm những hòn non bộ

+

thế giới trước đây là biển
nên bây giờ
sa mạc còn tương lai

+

có một đường chân trời
nằm ngang và ngủ suốt ngày Vì thế
đêm nay chúng ta phải thức

+

băng lại và cầm máu một vết thương
rồi sau đó cởi lớp gạc ra để cuộn lại
như trò chơi thế giới đang rối loạn


12

mọi thứ nhẹ nhàng biến mất
nàng đi tìm
và câu hỏi “Ai đó?”, vang lên

nàng đã giơ cả hai tay lên đầu
như gần đây người ta hay biến vào bóng tối

ngay lập tức
thế giới của nàng trở nên mờ
nó có màu hơi tím

chúng ta cứ nghĩ từ trái tim sẽ đến trái tim
nên mải miết đi tìm
để bây giờ nàng hỏi bất ngờ
“chúng ta sẽ làm gì?”
để không còn giơ hai tay lên đầu
đầu hàng mà cứ nói lên hàng đầu
hàng đầu rồi biết đi đâu

chúng ta chỉ cúi đầu
bẽn lẽn


13

chúng đến
có mùi
thịt nướng

bóng tối
như ngày xưa
bước chân Mẹ trở về nhà
trên con đường
cỏ ướt

hình như bên cửa sổ của mỗi căn nhà bây giờ
có một cái miệng
há to
và đỏ

chúng lại đến
vẫn có mùi
thịt nướng
mùi
của kẻ đi nướng
thịt


14

bên trong chuyến tàu lên thiên đường
mọi người bị dồn lên toa
chen chúc và vẫn mong
đi chuyến khác

một ông đầu hói trọc
hóng hớt với vẻ hiểu biết
cuối cùng
bị mắng oan

một ông còn tóc
nói như khóc
về một người vừa bị bắt

cô gái bên cạnh tôi
mảnh mai nhưng nham hiểm
như bóng tối
nhanh chóng gõ bài thơ cho người mới vừa
bị bắt

trong ánh sáng mặt trời
xiên qua cửa sổ
đổ dọc trên sàn
tôi phát hiện rằng đi tàu
chậm hơn đi bộ
vậy mới khổ

từ cơ thể đang lắc lư của tôi
mãi mà không rơi
xin lỗi chịu hổng nổi
cô gái ấy quay lại như bóng mờ
và gửi email bài thơ mới viết cho tôi
với tốc độ của một con ốc sên
lãng quên
lênh đênh
thiên đường
xã nghĩa


15

vĩ nhân chỉ nhẹ nhõm
khi bức tượng đồng của mình được hạ xuống
sau hàng thế kỷ

vĩ nhân muốn nằm xuống tại một ngọn đồi
lộng gió
và nghe những khúc dân ca
ngày xưa Mẹ hát

và những buổi chiều chủ nhật
nắng thật đẹp
gia đình và bạn bè của chàng đến thăm
thì thầm
những lời riêng tư
cầu nguyện

tất nhiên
vĩ nhân không thể thú nhận việc này với bất kỳ ai
người ta thích chàng đứng như một bức tượng đồng
mãi mãi

hãy tưởng tượng bạn là một bức tượng đồng
chỉ còn có thể đứng
và bất lực nhìn
người ta mặc chiếc áo len dày cộp của lịch sử lên người
ngay cả lúc đất nước đang vào hè nóng bức


16

tự dưng bạn hát giữa lúc đang đọc thơ
mọi người không ai kịp cảnh giác
bạn hát
như mơ

dường như chúng ta đã băng qua một khu vườn
rẽ trái vào hoàng hôn
trong khi lẽ ra chúng ta rẽ
phải vào buổi sáng

những con chim bắt đầu bay về
trong bài thơ cố nặn ra của bạn
cố hết sức lãng mạn, nhưng
hình như bạn đã chán
cả những con chim?

nhưng khi bạn hát
bạn đã hoá thân mình thành bài hát
mấy sợi tóc mai ướt mồ hôi
hai mắt mỉm cười
các ngón chân của bạn nhón lên trên cỏ
ướt

hình như bạn muốn bay
bạn muốn là phép lạ
bạn hơi say

chúng ta đã qua tuổi tin vào phép lạ
chúng ta đã già
nhưng như lời bài hát, bạn đang thì thầm:
chúng ta như những bài thơ
đi qua trận cười khiếm nhã
những email xa lạ
những đòn thắt lưng mệt lả

người ta không chịu
cho bài thơ phép lạ
để hoá thân


17

thơ có thể làm bạn khó chịu
vì thơ không vuốt ve
cũng không phải sex

thơ xuyên qua bạn bằng ngôn ngữ
nhiều lúc khó nghe
nhiều người nghĩ thơ uốn éo
thích bổng trầm

nhưng thơ không cần
thơ phát âm
mọi thứ rất rõ ràng
ví như: buổi sáng
tôi đói
tôi đau
tôi bị đánh

khi thơ chạm vào
bạn đừng ghen tị
thơ nối chúng ta với thế giới
thơ viết, chúng ta đọc, và những thứ còn lại
thảm hại hay phải biến mất

thơ viết, chúng ta đọc, và những thứ còn lại
thảm hại hay phải biến mất
thơ viết, chúng ta đọc, và những thứ còn lại
thảm hại hay phải biến mất


ngay cả những cậu bé
cũng không thở dài hay hối tiếc
thơ không phải dành cho các lứa tuổi
may rủi

thơ không phải
các nốt tàn nhang trên gương mặt
khi cậu bé cười

nó di chuyển
nhiều khi quằn quại
thông qua ngôn ngữ

nó không vuốt ve
cơ thể bạn
nó nã đạn
dù không ngừng
lãng mạn…


18

những ngày này
thơ như vết thương
giữa lòng dân tộc


19

đêm nay
trong giấc mơ không ai mơ
có thể cô gái ấy không nói yêu bạn
nhưng muốn trả lại danh dự cho bạn
bằng những bài thơ không lời

nó là món quà cô ấy tặng cho bạn
khi cô ấy được tự do

để hiểu được điều này
trái tim của bạn bây giờ
hãy lắng nghe
dù không ai xin bạn thương xót
thậm chí khi nhìn ngắm vết thương
bạn có thấy chảy máu?

những gì cô ấy muốn nói
không phải nước mắt
đơn giản là nó mặn như muối

đây không phải là một bài ca về cái chết
đây là một bài hát tình yêu

tại sao bạn không dám nói điều này trong một bài thơ
bạn không thể nói
tình yêu, nó là cái gì
mà bạn không dám nói?

hay chỉ khi bạn chết
sắp chết
linh hồn muốn bay lên thiên đường của bạn
mới chịu nhận ra
như số phận sám hối muộn màng của những người giống như bạn

như số phận sám hối muộn màng của những người
như số phận sám hối muộn màng
như số phận bạn…


20

bây giờ đang giữa mùa khô
giữa mùa cúp điện

bóng tối có nguồn gốc sâu
xa từ lịch sử
làm đất nước ứ hự

khi mùa hè cuối cùng kết thúc
những cơn gió mùa thu đi từ đầu này đến đầu kia của thành phố
phải trả bằng máu xương
không như bây giờ chỉ mấy chục ngàn tiền xe thồ
căn nhà nhỏ của bạn chìm vào con hẻm
nhỏ nhoi bóng tối

trong căn nhà lẻ loi
nhưng chúng là ánh sáng
bạn lao động, làm thơ
lơ ngơ
cho đến khi bóng tối của bạn
chìm sâu vào trái tim bạn
đâm sâu vào lòng đất
mọc thành cây cổ thụ khổng lồ
xanh mượt cho những ngày không còn khô
và nóng

bạn không còn bị bỏ rơi


21

bạn nằm ngửa nhìn lên trời
không thấy ngôi sao nào đêm nay
giống như vàng đang tỏa sáng?
như em ngày nhớ
lỏng lẻo mưa mềm

thậm chí còn có đủ chỗ
cho các chữ cái của thơ được ép lại như vàng miếng
đóng dấu SJC
mà báo Thanh Niên đã nghi
là vàng lậu

quá lâu
họ đã ở trên nóc một mái nhà
họ gần như là mặt trời
nên nhân dân rửng mỡ với vàng và sau đó chảy tan như tuyết
chắc sắp sửa rồi đói hết biết

hơn cả sự vĩ đại của học tập và làm theo những tấm gương
cũng đời đời vĩ đại
họ bước đi nhẹ nhàng
mái tóc và vầng trán của họ như hai bàn tay
của chúng ta hàng ngày vái lạy vào không khí

đó là dạ dày của nhân dân bị treo lên bởi một mái tóc
và chòm râu thưa
nó run rẩy như 2 triệu người năm bốn lăm
bị phát-xít Nhật bỏ cho chết đói

và chúng ta có còn sức để hỏi:
các ngón tay của chúng ta còn đủ sức để chơi
vào bàn phím cũ
lải nhải một bài thơ
mà mấy chục tấn vàng chỉ là tiếng vọng
cho những lần đấu giá tiếp theo

cái đói có đủ mạnh
để mang lại thơ
một bài thơ nữa?

hay chúng ta sẽ xòe hai bàn tay
như ăn mày đứng nhìn nắng
nhìn họ trên mái nhà
cứ lo họ trượt chân té ngã

và nhận từ họ những nụ cười từ xa
rơi rơi
nhẹ nhàng
thương hại


22

trong trại súc vật không cần học môn luật
ý thích là luật
khi không thích thì không có gì tồn tại
sách đỏ quý hiếm cỡ nào cũng phải
tuyệt chủng
bái bai

+

trong trại súc vật không cần học môn địa lý
tây bán cầu hay đông bán cầu
ra xích đạo gặp nhau
là chiếm

không có múi giờ
hay kinh tuyến vĩ tuyến
Bắc – Nam
mọi thứ cứ hở ra là
lấy

như biển Đông nát bấy
lòng tham

+

trong trại súc vật không cần học môn vật lý
chưa cần bom nguyên tử
cứ gặp là tông vỡ thuyền
chỉ ngư dân căng mắt nhìn chằm chằm
còn sống sót thì bơi trong im lặng

+

trong trại súc vật không cần học môn thể thao
không cần cầu thủ chạy cánh
tự cuộn tròn tự thả ra một trái banh
tự tấn công tự bất ngờ, chóng vánh

+

trong trại súc vật không cần học môn đạo đức
không cần danh dự
cứ ký nghị định thư
Kyoto
rồi về nhà xả thải

+

trong trại súc vật không cần học môn ngoại ngữ
cứ dịch như
cái tử cung của bố
bị ung thư

+

nhưng trong trại súc vật vẫn có nỗi buồn
riêng của nó
khi không ai dám nói về điều gì đó
mặc dù mỗi ngày trái tim của họ
bị thương

+

nhưng trong trại súc vật vẫn có tình yêu
như có lần em hỏi
người ta vẫn làm những bản tình ca
và âm thầm
hát chúng suốt đêm

+

người ta vẫn mong một cầu vồng
sau cơn mưa ở phía tây của quả bóng
cùng nhau sút tung lên bầu trời
cùng nhau rơi
nước mắt

(ở trại súc vật người ta mau nước mắt
nhiều khi khóc giữa
ngày vui)

+

không phải trại súc vật
ở đà nẵng
cũng có chàng duy nhất
đang lang thang trên phố để về nhà

chàng ra khỏi cổng tòa soạn
một nhà thơ gặp một nhà thờ
tiếng chuông gió
quyến rũ

chàng ném một quả bóng
lúc ngày sắp kết thúc
chạy theo cật lực
cuộc vui

hoàng hôn và bầu trời
mải chơi với quả bóng
nó quên mất
là chàng đã trở về nhà

trong một đường phố yên tĩnh
bóng người và cái cây
bầu trời chảy như giấc mơ


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(11) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

without the vernacular, the poem has to wave its arms around dancing

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (11)

prologue

when there are no more words in the world
will poetry be poetry still?

poetry
leaving the wordlessness behind
in a dark
dark world…

1
without words
the poem has no desire for sleep
will it sacrifice
its melody?
its meaning?

since in death
sleep is dreamless
no one
dives
head first
into a final deconstruction

as the poem
jokes about desire

you remembering that
we couldn’t possibly
construct anything half-asleep
indifferent

as though the poem has no
enemy

2
without words
the poem thought it was an angel
it drowns in a dark room

wrap in layers
and layers of women’s clothing
gosh the hills and valleys
the exhausting breathlessness

the poem’s wrist throbbing
like a river
bulging like a scar
a dam

the ridiculous bauxite bruises
on the head
knees
vista of a shredded map
leftover of a country
bits and pieces of a poem

coveted yet often
forgotten

without words
the poem in neglected
in a room
with the Spratly Islands
continuously
seasick
as are the Paracel Islands
forever abandoned

3
without the vernacular
the poem has to wave its arms around dancing
enthusiastically

it makes you laugh
when you see a poem like that

years and years after that
it would still make you laugh
all those bogus useful catchphrase
and fake announcements
screaming
fraudulence

say if Mr Nick were to live in Vietnam
after a year
will he succeed
in anything of significance?

or by then he
has to learn from us
how to endure
the teeth grinding
drudging evil
his whole life

4
the poem
it’s not just a bloody pulse
or a hardened heart

it’s a storm
slamming you against a wall
and all you want to do is run

not power
it’s the desirability of the spirit
high up in the sky
falling a thousand metres

a window opening suddenly
the poem sticking its head out screaming
something no one wants to hear

or listens to
or dare turn around
to check what it might be

or
they would turn to look
only because they’re deaf

in this country
fear is a mega big favour that poetry
had saved for you

5
without the vernacular
should one trust the silence
followed by the poem falling apart

we can not turn back time
the clock tick-ticking
the second hand frothing

they harbour delusions of grandeur
at the end of the world
the entire South without
an ounce of electricity
and they’re allocating a time slot for the end of the days
careful now
don’t choke on the spit

remain are nothing but
the final step
us holding onto each other
otherwise
we might fall
pushed down
into an abyss

6
when the world is void of the vernacular
it still has light
it has the Sun
you will remain human and erect
drawing a long shadow in the sunlight

when there are no words
the world will be void of poetry

at the height of noon one day
people will pass you by
speechless in the most surreal of silence

your footing
your standing is worthless, hence
the poem will never be brave enough to ever stand up
it’s on its back with its legs spattered
indignantly wide open

7
you don’t need the knowledge of language
if the world is void of meaning

when they set the meaning of “poem” as “enemy”
“silence” as “bleeding eyes”
it’s when you no longer need a dictionary

tears in your kind eyes
aching teardrops

your tongue silenced
without the need for articulation
it lies there quietly drowning in your tears
consumed by your blood

8
there are poems void of words
hence it’s no longer a poem

a room without a window
hence often there are windows without a room
nothing but bars
and shackles for fidgety feet

without the vernacular
still noisy is the poem

buzzing like a bee
searching for honey
wintry sounds of the rain
crying
dying

the poem merely crying
something we’re familiar with
people peeping through
gaps in the windows

it may
miss
seeing
the long tears
mother
allowed to flow
freely

9
without the vernacular
the poem needs to quietly walk away
be as silent as the tombstones in a graveyard

the vernacular will no longer be a nightmare
everyone softer and distorted
like a snake’s tongue

bitter like a distorted dream
deformation of death
strain of the uterus in pregnancy
distortion of our stomach when we’re hungry

What is the point of a poem if it refuses to mutate?
An injured pigeon?
A snake with its head ground to dust?
Scaring us to death?

sympathy for the victims of murders
forcing someone else to do the dirty work
the poem allows the pigeon to perch, rest?
the poem allows the snake to slither through the summer grass?

but the poem isn’t death
people continue to give birth

the poem stands on of its own two feet
the reason why we should open our eyes
look through the ins and outs of the districts
turn around and check where the screaming came from
and not be so afraid
and piss in our pants

a window distorted
an email changed
a deformed bar
a snake/bird mutated

mutated distorted
otherwise we may as well lie down and die

just remember that
each poem is a human life
(don’t be so complacent)
none of us cry as we fix our eyes
on the animals
in a circus

10
without the vernacular
it is dark like the nights the electricity is cut
the Sun is at the head of the poem
as silent as a rock

stony and dead
the poem is a volcano
erupts, spitting magma
to after die


Why is there a place where everything is in
the form of a corpse?
Why is your white school shirt
not the bluish pale colour of a corpse?
dares to possess the essence a bird
no, an eagle
soaring, demanding
the son of god not to be the same?

Why must the poem stay still and watch
dare not look around
at the overwhelming number of green shirts

gosh, the fresh green corpses
removing the shackles of a nation
taking flight
students
purifying
blooming
court trials

11
without the vernacular
we are petrified

awe, the whiteness of your school shirt
innocence in the form of a diminished flame

fear taking a step back
as it faces love

12
without the vernacular
the poem is long
lies there dying
perched on the fence
along the dodder vines
in our garden

death
nodding
as though
the poem is like
a child receiving
daily whipping by the wind
refusing to fall
let go

the child in a white shirt
smiling at all the people with pudgy stomachs
slithering around like a snake their whole life

a bloke with a big gut is not a poem
he is a snake along the river
around a stone sound asleep in the shadow of a mountain
neither of them, a poem

like when the wind sings and the leaves would hum
the poem couldn’t possibly be quiet
it’s the load after the poem is hung out to dry in the Sun

13
when void is the vernacular
the world is void of memory

we’re not concrete high rises
with not a finch
Mother’s muddy footprints

the vernacular no longer has meaning
akin to sound
louder yet no one care enough to notice
without the vernacular
summer leans into the arms of a vicious winter
without the vernacular
in a frail light the night will be illuminated
unsustainable through the clouds
through flips of fragile pages
an account of nothing

without the vernacular
the poem has not a home
like the ancient caves
wintry hut
mud home
rising smoke

unlike current cities
only concrete, glass shattering
fearful teeth chattering
the people
bleeding like you, baby

14
without meaning
there’s no need to remember your name or the poem
the poem may be in the form of a river
drifting into dreams
falling slowly into a valley

canyon and wild grass
old dusty road
you, falling on your face
the autumn Mother passed away

forever
a poem
it lies under your pillow
as you dream

15
without words
the poem is void of nipples
on a baby’s lips

the poem draws a beard
bits and pieces of a morning
a man brought you home
to feed on you before he
hang you out to dry
in the light

you won’t leave
and the poem refusing to
let go

as it fall
its falling forever

darkness pulling him in
deeper within you
you thought you’re a romantic
but the poem
evidence of how you were shot, the reason
the poem is stranded on an unseen rock
in the middle of the sea

16
without the vernacular
the poem can’t see
its blind so it plays
with its tongue

fondling love or justice
its moist tongue licking
and the rough papillae
a bit ticklish
making us a little excited
but no longer for no reason at all be
feverish with fear

17
void of the vernacular
meaning is void of interpretation
void of critique

the nation ambushed
by the hidden faces
and the dark

without the vernacular
they now have no use for metaphors
symbolisms, or imagination

destruction and new life
creation and degradation, broken pieces
broken pieces inside broken pieces

a giant inside a giant
a zoo for terrifying consequences

they dare to go on and on about
a pig
a monkey
a cow

the poem
sound in our marrow is a bird
a bird a bird
a bird flying inside a bird
ah uhm that sinking
(feeling)

18
without the vernacular
the world is void of poetry
all shall be in a deep freeze
like the person
lying there like a god

the poem admiring
running down a tunnel
the twisting path of death

encased in glass
you’re a poet
you’ll be a soldier
you’ll also be an enemy
a sailor in a sinking ship

you’re a bird
you’re also a blind hunter
in your tent the Sun will set
your livelihood replace with bitterness
your dreams replace by burden

without the vernacular
if you wanted to be in deep freeze
upon waking
you’re given a cup
alcohol diluted with water
so you’ll be drunk with conceited
hairy ideologies like untamable weed
poetry finds the whole thing ludicrous
without of an exit

19
void of the vernacular
the poem is also void of clothes
it’s naked under the Sun

you will see the truth
it’s not a poet
it’s an imposter’s national pride
a performance opened with the blood of others

they are romantic to the point of evil
the rivers will run red with blood of many
not just you and your lover

20
without words
the poem said goodbye to its tongue

but the poem’s tongue is swallowed
ending up in the stomach
shoved further into the intestines
filtered by the liver
passed by the kidneys
and so on and so on
such as life

without words
mean, saying goodbye to the tongue,
meaning the poem has to die
it will be absorbed up by the soil
dispersed in the air
into the sky it will disappear
become a part of some wordless song
time and time again
the poem is choking on its blood
because of such feat
gosh, the victories


















ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI… (11)

prologue


khi thế giới
không còn chữ
thơ có còn làm thơ?

thơ
bỏ lại sự vô ngôn cho bóng tối này
thế giới này



1
không còn chữ
bài thơ không mong được ru ngủ
nó sẽ hy sinh
ý nghĩa? gieo vần?

cũng như cái chết sẽ tìm thấy
giấc ngủ không mộng mị
không ai
chui đầu vào
các
giải cấu trúc cuối cùng

trong khi bài thơ
giễu nhại
giấc mơ

và bạn nhớ
chúng ta không thể
cấu trúc
kiểu lơ mơ
hay buồn ngủ

như thể bài thơ
không có kẻ thù

2
không có chữ
nghĩ mình là một thiên thần
bài thơ
chìm trong căn phòng
bóng tối

vây quanh
nếp áo của các cô gái
nhấp nhô những ngọn đồi
mệt và thở

tĩnh mạch trên tay bài thơ
tựa như dòng sông
phồng lên vết thương
thủy điện

những vết sẹo bauxite nham nhở trên đầu
gối
nó là phong cảnh
của tấm bản đồ rách nát
một phần còn lại của đất nước
hay cơ thể của bài thơ

nhiều khi vuốt ve
nhiều khi quên lãng

không còn chữ
bài thơ phải bỏ bê nhau
trong căn phòng
để
Trường sa
tiếp tục say
sóng
và Hoàng Sa
từ lâu
chỏng gọng

3
không còn ngôn ngữ
nên bài thơ phải múa may
rất tích cực

bạn bật cười khi nhìn những bài thơ như vậy

cũng như nhiều nhiều năm sau
bạn vẫn bật cười
với các cụm từ dương tính giả
báo động giả
kêu to
giả lả

cũng như nếu chàng Nick ở lại Việt Nam
sau một năm
liệu chàng có còn làm
được
điều gì kỳ diệu?

hay lúc đó
chàng
phải học chúng ta
chịu đựng quỷ ma
nhăn răng ra
lê la

sống

4
bài thơ
nó không phải là
một nhịp điệu chảy máu, hoặc
một trái tim bị đóng băng

nó là cơn lốc
quật bạn vào tường
khi bạn muốn bỏ chạy

không phải bạo lực
nó là sự hấp dẫn của linh hồn
rơi
từ độ cao
hàng nghìn mét

và đột nhiên, cửa sổ mở ra
bài thơ chồm người lên và hét to
một điều gì đó
dù không ai chịu nghe

hoăc nghe
nhưng
không thèm quay lại

hoăc
quay đầu nhìn lại
nhưng
bị điếc

trong đất nước này
sợ hãi là một đặc ân lớn
mà bài thơ dành cho bạn

5
không có ngôn ngữ
khó tin nổi sự im lặng
làm bài thơ rơi rụng ngay sau đó

chúng ta không thể quay ngược
quá khứ
chiếc đồng hồ tíc-tắc
kim giây vỡ bọt xà phòng

khi họ ngông cuồng và ảo vọng
chưa xong ngày
mất điện toàn miền nam
họ đã lo cho giờ trái đất
bạn đừng có sặc

chỉ còn lại
một bước cuối cùng
để chúng ta nắm tay
nhau
không thôi
bị xô
xuống vực
sâu…

6
khi trái đất không còn ngôn ngữ
nó vẫn còn ánh sáng
của mặt trời
và bạn vẫn là một người
đứng thẳng
đổ bóng dài trong nắng

khi không còn ngôn ngữ
thế giới không còn thơ ca

vào buổi trưa
mọi người trôi ngang mắt bạn
câm một cách lãng mạn

đứng như bạn
là mất mạng
nên bài thơ chỉ dám nằm ngang
hay chàng hảng

7
bạn không cần phải học ngôn ngữ
khi thế giới không còn ý nghĩa

khi người ta định nghĩa “bài thơ” có nghĩa “kẻ thù”
“im lặng” là “mắt nhìn chảy máu”
là đến lúc bạn không cần từ điển

những giọt nước mắt trong đôi mắt dịu dàng của bạn
nỗi đau nhỏ giọt

chiếc lưỡi im lặng của bạn
nó cũng không cần phải học phát âm
khi răng cắn vào lưỡi
nó nằm im nước mắt của bạn
nó nuốt vào máu của bạn

8
có những bài thơ không có chữ nào
vì thế chữ cũng không còn là bài thơ nữa

căn phòng không có cửa sổ
vì thế nhiều khi cửa sổ không có căn phòng
chỉ còn những chấn song
cùm hai chân nếu cãi

không còn ngôn ngữ
nhưng bài thơ còn tiếng động

nghe vi vu như chú ong
tìm mật
tiếng lất phất
của mưa
tiếng khóc
của cái chết

bài thơ chỉ còn là tiếng khóc
phát ra từ cửa sổ
mà chúng ta vẫn nghe
của dân tộc

nó có thể không kịp nhìn
những dòng
nước
mắt
Mẹ
buông
xuôi

9
không còn ngôn ngữ
bài thơ cần bước đi nhẹ nhàng
hay im lặng như ngôi mộ

ngôn ngữ không còn như ác mộng
mọi người đều mềm đi
biến dạng
như lưỡi của con rắn

cay đắng
như giấc mơ biến dạng
cái chết biến dạng
tử cung biến dạng khi mang thai
dạ dày biến dạng khi chúng ta đang đói

vậy bài thơ là gì nếu không chịu biến dạng?
một con chim bồ câu bị thương?
một con rắn đầu bị nghiền nát?
làm chúng ta chết nhát?

để cảm thông với những người bị giết chết
vì bắt người khác rình mò quá mệt
bài thơ làm chim bồ câu, đáp xuống?
bài thơ làm con rắn, trườn trên bãi cỏ mùa hè?

nhưng bài thơ không phải cái chết
con người tiếp tục sinh ra

bài thơ đứng trên đôi chân của mình
như con người vẫn còn đôi mắt
nhìn thẳng những phường vô lại
nghe tiếng hét sẽ quay đầu nhìn lại
không sợ hãi
đến té đái

một cửa sổ biến dạng
một email biến dạng
một chấn song biến dạng
một con rắn/con chim biến dạng

biến dạng biến dạng
không thôi mất mạng

nhưng
không ai khóc khi đi xem xiếc thú
bài thơ là một mạng người

10
không còn ngôn ngữ
tối mù như ánh sáng của ngày cúp điện
mặt trời trên đầu bài thơ
lặng câm như tảng đá

những tảng đá đã chết
bài thơ là ngọn núi lửa
đã nổ tung
phun dung nham
rồi cũng chết

tại sao ở xứ sở ấy
tất cả mọi thứ mang hình xác chết?
tại sao chiếc áo trắng học trò của bạn
không phải màu xác chết?
nó dám mang năng lượng
của một con chim
không, một con đại bàng
đang bay
và dám bắt ông trời con phải khác?

tại sao lúc ấy
bài thơ chỉ biết bất động quan sát
nó không dám nhìn ngắm xung quanh
đầy áo xanh
lá cây

ôi, những xác chết màu xanh lá cây
đang tháo còng cho đất nước
tung bay
học trò
trắng xoá
nở hoa
phiên toà

11
không còn ngôn ngữ
mọi người điếng lặng

ồ,
màu trắng của chiếc áo học trò
bạn mặc
sự hồn nhiên
là hình ảnh ngọn lửa đã nguội

sự sợ hãi đã lùi
bước
trước
tình yêu

12

không còn ngôn ngữ
bài thơ dài
và nằm chết
trên hàng rào dây tơ hồng trên
khu vườn của chúng ta

cái chết gật đầu
như thể
bài thơ giống như
một đứa trẻ
hàng ngày gió thổi
mà không rơi

đứa trẻ mặc áo trắng mỉm cười
với những người
ngửa bụng và phệ
nên suốt đời phải trườn đi
như một con rắn

những gã bụng phệ không phải bài thơ
gã là con rắn bên bờ suối
và tảng đá ngủ vùi bên núi
cũng không phải bài thơ

như gió phải hát cây phải rì rào
bài thơ không thể là sự im lặng
nó là sức nặng
sau khi chữ bị phơi
ra nắng

13

khi không còn ngôn ngữ
thế giới không còn bộ nhớ

chúng ta khô cứng như những khối bê-tông trong thành phố
không còn dấu vết chim di
vệt bùn dấu chân của Mẹ

ngôn ngữ không còn ý nghĩa
nhưng âm thanh tương tự
vẫn cố truyền đi với tốc độ không còn ai chú ý
không còn ngôn ngữ
mùa hè ngả vào vòng tay của mùa đông tàn nhẫn
không còn ngôn ngữ
sau đó là một đêm đèn mờ
nghiêng ngả sau đám mây
trong vòng quay
của những trang giấy mỏng
rải ra là chỏng gọng

không còn ngôn ngữ
bài thơ không còn một không gian trú ẩn
như hang động của người cổ đại
một túp lều gió thổi
một ngôi nhà bằng bùn
un khói

không như thành phố bây giờ
chỉ còn bê-tông, kính vỡ
và sự khiếp sợ
tất cả mọi người
cùng chảy máu như em…

14
không còn ý nghĩa
tên của bạn bài thơ cũng không cần phải nhớ
bài thơ có thể tạo thành
từ dòng sông
chảy vào giấc mơ
rơi từ từ vào thung lũng

cái hẻm núi cỏ dại
con đường bụi cũ
bạn té lăn cù
mùa thu Mẹ mất

mãi mãi
là bài thơ
nó nằm dưới gối của bạn
mỗi lần mơ

15
không có chữ
bài thơ không còn núm vú
trên môi em bé

bài thơ sẽ vẽ một bộ ria mép
và những mảnh vụn
của một buổi sáng người đàn ông mang bạn về nhà
để bú
và phơi bạn ra ánh sáng

bạn không chịu rời
và bài thơ cũng không chịu
rơi

và chỉ rơi
rơi
mãi

bóng tối kéo anh ấy vào
sâu bên trong bạn
bạn nghĩ mình lãng mạn
nhưng bài thơ nói bạn dính đạn
nên bài thơ mắc cạn
đá ngầm
giữa khơi

16
không có ngôn ngữ
bài thơ không thể nhìn với đôi mắt mù
nó chơi với cái lưỡi

để vuốt ve tình yêu hay công lý
nó liếm
và những cái gai trên lưỡi
làm mọi người
hơi nhột
nhưng không còn sợ bâng quơ phát sốt…

17
không còn ngôn ngữ
ý nghĩa không có nghĩa
sẽ không có lời chỉ trích

đất nước im lặng trong sự phục kích
của giấu mặt và bóng đêm

không có ngôn ngữ
như bây giờ người ta không sử dụng phép ẩn dụ
biểu tượng, hoặc tưởng tượng

những gì phá hủy và sinh sản
những gì tái tạo và phân tán
những gì mảnh vỡ
và mảnh vỡ bên trong mảnh vỡ

một mô hình khổng lồ trong một mô hình
có người thấy giống như trại súc vật
sau đó vỡ mật

người ta chỉ dám ví von
một con heo
một con khỉ
một con bò

bài thơ
tận trong xương tủy của mình
chỉ là một con chim
một con chim một con chim
một con chim bay trong một con chim
á a
chìm lỉm

18

không có ngôn ngữ
thế giới không còn thơ ca
mọi thứ được ướp lạnh
như một người
vẫn nằm như thần thánh

bài thơ nhìn ngắm
và chạy xuống hầm
con đường quanh co của cái chết

trong lồng kính
bạn là nhà thơ
bạn sẽ là người lính
bạn cũng là một kẻ thù
một thủy thủ bị đắm tàu

bạn là một con chim
bạn cũng là một thợ săn mù
căn lều của bạn mặt trời sẽ lặn
miếng ăn thành cay đắng
giấc mơ thành gánh nặng

không có ngôn ngữ
nếu bạn cũng muốn được ướp lạnh
thức dậy
bạn sẽ được cho uống một ly
cồn pha nước lã
để say
và ba hoa
những tư tưởng sum suê như cành lá
làm bài thơ tá hoả
không còn lối ra

19

khi không còn ngôn ngữ
bài thơ cũng không có áo quần
nó trần truồng trong nắng

lúc đó bạn mới biết sự thật
nó không phải là nhà thơ
nó chỉ giả vờ
như bây giờ họ đang yêu nước
bằng máu người khác

họ lãng mạn đến khốn nạn
ngay cả khi không chỉ nàng hay bạn
mà non sông đang chảy máu

20

khi không còn chữ
bài thơ từ biệt cái lưỡi

nhưng lưỡi của bài thơ đã nuốt vào dạ dày
xuống ruột
thấm vào gan
qua thận
đời còn nhiều lận đận

không có chữ
nên từ biệt cái lưỡi là bài thơ phải chết
hoà tan vào đất
biến mất
vào bầu trời
để trở thành một phần của những bài hát không lời
đời đời
những vinh quang làm bài thơ hộc máu

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.