drinking alone | Đặng Tiến

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

[A losing argument with Li Bai]
÷÷÷÷÷

NYE
It’s dark
The earth is in darkness
I find the need to disconnect the power
The need for complete darkness
Pouring myself a glass of wine
As I mingle with the dark
Drinking with the dark
The universe in a singular colour
No moon, no stars
No wind but a hint of eerie rain
In thanksgiving to heaven and earth
Room enough for me to let go
I’m thankful for the night
Room enough for me to hide
The alcohol warm enough to soothe my heart
The alcohol bitter enough for me to discern what is sweet
Oh just there in the dark is
a reflection of you in the alcohol, faces of those long gone
Those who will never come back
My brothers and sisters in the shadows
My parents there in the dark
The returning memories of a soldier
Endless wandering
As fleeting as nothing
Shimmering
Shadows
Hot alcohol
The wavering misty rain may be there or not there at all…

NYE
Upon the enormity of heaven and earth
Vast darkness
My soul rising with the alcohol vapours
My soul wavering in the cool rain
The universe shimmering
And I say I am
I could be
Possibly
Drunk.
—-
January 2023

ĐỘC ẨM

[Thử cãi nhau với Lý Bạch]
÷÷÷÷÷

Đêm cuối năm
Tối trời
Tối đất
Tự thấy cần ngắt điện
Bóng tối ngập đầy
Tự tay rót rượu
Ta hòa cùng bóng đêm
Ta uống cùng bóng tối
Vũ trụ mang mang một màu
Không trăng không sao
Gió cũng không
Lấm chấm mưa bay mơ hồ thoáng chốc
Ta thầm cảm ơn trời đất
Đủ rộng cho ta thả hồn
Ta thầm cảm ơn đêm tối
Đủ mênh mang cho ta ẩn mình
Hơi rượu đù nồng nàn cho ra thấy lòng yên tĩnh
Rượu đủ cay cho ta thấy ngọt
Ô kìa
Trong bóng đêm rượu long lanh hình như in hình gương mặt bạn bè gương mặt những người đã vĩnh viễn đi xa
Anh chị ta hiện về thấp thoáng
Mẹ cha ta hiện về thấp thoáng
Những kỉ niệm một thời làm lính cũng hiện về
Và những chuyến đi lang bang vô định
Thấp thoáng như có như không
Long lanh
Bóng đêm
Hơi rượu nồng
Mưa bụi bay mơ hồ như không như có…

Đêm cuối năm
Mênh mang đất trời
Mênh mang bóng tối
Ta thả hồn vào hơi rượu nồng
Ta thả hồn vào phảng phất mưa bay
Vũ trụ lấp loáng
Hình như ta đã say.


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I feel momentarily at peace | Đặng Tiến

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I FEEL MOMENTARILY AT PEACE
(For those who know how to water vegetables…)
÷÷÷÷÷÷÷

You invite me to the temple to pray for peace
You invite me to the temple to ask for fortune
You invite me to the end of year mass to pray for a big house with a big backyard
You say we have to pray to get what we need
Like a crying baby will be breastfed
All I can do is smile
It is what it is…
It is your faith
How could anyone deny you of your faith!

I also hope for peace
Fortune is nothing to laugh at
I also want a big house
I am human after all
On this earth my mother has raised me on rice, vegetables, fish, meat
I am human after all…
But I don’t have the patience to ask
I do not have the patience to beg
Nothing is sacred anymore
All that is sacred and kind have departed
Left are ghosts and spectres
I’m too old to be breastfed
My mother is too old to lactate
Her breasts are now shrivelled up and thin
There is no milk left
It is what it is…

At the hint of spring people rush to the festivals
At the hint of spring people are praying
At the hint of spring people are begging
As I carry my water can out into my garden
I water the vegetables
The dry and thirsty vegetables
The vegetables need water
I need the vegetables
Carrying a watering can
Unnecessary are prayers
Unnecessary is all the begging and worship
Nor is fasting necessary
I am at peace
Though momentarily…

January 2023

TÔI THẤY AN LÀNH DÙ THOÁNG CHỐC
(Tặng những ai biết tưới rau…)
÷÷÷÷÷÷÷

Bạn rủ đi chùa cầu bình an
Bạn rủ đi lễ đền xin tài lộc
Bạn rủ đi lễ phủ tấu xin nhà cao cửa rộng
Bạn rủ rằng có thờ có thiêng con có khóc mẹ mới cho bú
Tôi cười
Và cũng chỉ biết cười
Rằng thì là mà…
Niềm tin nơi bạn tôi không nỡ
Chỉ biết cười thế thôi!

Tôi cũng mong bình an
Tôi đâu có chê tài lộc
Tôi cũng muốn có nhà cao cửa rộng
Tôi cũng là con người
Trần giới
Được nuôi bằng cơm rau cá thịt
Tôi cũng là con người…
Nhưng tôi không đủ kiên nhẫn cầu
Tôi không đủ kiên nhẫn xin
Hình như tôi thấy không còn cái gì gọi là thiêng
Hình như tôi thấy điều lành đang bỏ xứ sở lắm quỷ nhiều ma
Hình như tôi không cần mẹ cho bú
Mẹ đã già nua
Đã tóp teo gầy guộc
Đã dòng sữa cạn khô
Hình như là thế…

Đầu xuân người người đi lễ
Đầu xuân nhà nhà đi cầu
Đầu xuân giọng van xin nỉ non khắp nơi khắp chỗ
Còn tôi
Xách thùng nước
Tưới rau
Rau đang khô khát
Chúng đang cần nước
Và tôi đang cần rau
Xách nước
Không cần cầu
Không cần xin
Không cần thờ
Và cũng không cần kiêng
Tôi thấy an lành
Dù thoáng chốc…


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

In this way, I managed to rescue the words | Nguyễn Văn Thiện

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 

Can one write with a vacant mind? I’m not the only one confronted with this atypical dilemma. A wide and varied vernacular after a time could self-destruct. They, the vowel consonants, and all the accents dots, and commas presently are threatened with destruction.

In the ghoulish colour of dusk, the letters lay scattered inanimate like bones in a tragic national exhibit of famine. 

There are fewer people at this late hour in the afternoon, all the right words without a home, like derelict tombstones in a graveyard. The blood thirsting opportunist, enslaving the vernacular with tempers of swords and daggers.. 

But they, the meaningful words in the vernacular, are equipped with weak limbs!

Hence even in their echoing formidable pleading, undecidedly they die. The letters killed in mass graves of Cholera piled on top of each other. The letter A is on L, I with a busted head, accent “?” curled up, Y legs wide open, blood oozing between the thighs.

Crazy!

I picked up each letter soaked in blood, in the middle of my palm, and the sickly sweet stench of blood hit my nostrils. How can we save them, and help them regain their lively, inspirational grace? I’m not some warlock; I’m a country boy, an outsider to the realm of literature reserved for those more proficient. I was powerless, as the words were ripped apart and molested. 

I begged: Hey, wake up, don’t die!

I cried: Hey, please stop dying!

The letters still didn’t move. They were gone.

I was paralysed like some poor child powerless watching his doll pulled apart, legs, arms, head. I thought: if I had the voodoo to raise the dead! But the Gods, Buddha, and all the saints were long gone in blessing us with their presence on this tiny rude planet. My dreams never eventuate. The shadow of dusk fell silently on each grain of sand wrapped in death. Arduously I picked up each limb, piecing one at a time together. The moon rose without warning, its light exposing the extensive decay, like the flame from a lighthouse. I thought: Maybe wait till the moon is a bit higher, to light the land adequately, I will again try to revive them quietly.

Have you noticed the way TV presenters express themselves? Each word is pronounced with a subtle emphasis on surprise and excitement. Each sound curls up smoothly like rolls of exhaling cigarette smoke. The vernacular is like a dancer, swaying, strutting. They’re exploited by the ambitious and corrupt. The whole community swaying, along with those paid lips, made slavery of the words. Not only does society suffer, but the vernacular itself must endure!

In the meantime, new sufferance has brought down upon bullhead youths (trẻ trâu*), their nature from the get-go chewed up, gnawed, twisted out of shape to an unrecognisable state. Their free-form sentences, backward, without accents, mixed icons, tricks, and maiming literature, assaults the mind, and causes the death of many letters in every message, in each comment online, in every spelling exercise, and composition. My mother’s tongue is my first language, yet, reading their text over and over again, what they wanted to say was impossible to understand.

For example, “I’d like to pepper in the fact that *I* make myself uwu 🙂 i-i know face, but u no i don’t no name 🤧🤧🤧 U ejelous kk bye.”

Now, they lay like a mountain of skulls left behind after a genocide. The moonlight illuminate my forehead. I held each frozen body, lending my lips to pass warm air into them. Their chest began to rise and fall again. They’re still alive.

Sunlight dissipating the mask of the night gave back to the planet its lush shades of green. A bear glanced at us in passing, its eyes filled with love, and left a little sweet milk. A colony of bees stopped by to check on us and left an ounce of honey. An army of ants building their nest stopped running around, to make sure we could enjoy the creamy golden eggs they’ve left for us. The vernacular slowly woke up as I fed each word with the bear’s milk, honey, and eggs. They opened their mouths, swallowed, and tried all they could to pull themselves up. Just like that, one day after the other, then the day after that..

Now the words are doing better, healthier.  Y leading A, L is leaning on H, K with a cane, accents “?” learning to meditate, learning to walk, talk and laugh. Their echoing laughter bounced off, resounding in far-off horizons.

[Edited July 2022]

*Modern colloquial: young, stubborn/bullhead

[July 2018]

Bằng cách đó, tôi đã cứu được các con chữ

Làm sao viết được bằng một cái đầu trống rỗng? Câu hỏi kỳ quái này chắc chắn không chỉ mình tôi gặp phải lúc này, mà rất nhiều người khác nữa. Ngôn ngữ, sau một chặng đường dài phát triển, đã đến lúc suy tàn. Chúng, những nguyên âm phụ âm và các thanh các dấu có dấu hiệu cận kề cái chết.

Trong bóng chiều nhập nhoạng sắc màu ma mị chúng ngồi vạ vật như những bộ xương trưng bày trong bảo tàng về một nạn đói khủng khiếp nào đó của dân tộc…

Những người tử tế đã ít dần đi trong buổi xế chiều này, những con chữ tử tế cũng không còn chỗ trú ngụ, như những pho tượng nhà mồ chơ vơ trong nghĩa địa hoang vu. Những kẻ cơ hội và say máu khoác lên mình các ký tự một mớ trang sức gươm dao và bắt chúng khom lưng oằn mình chịu đựng. Mà chúng, bọn chữ nghĩa ấy thì chân yếu tay mềm!

Rồi chúng, những nỉ non, vang rền, hùng hồn, nhấm nhẳng…chết. Chúng chết hàng loạt như mắc phải vi rút dịch tả, và nằm đè lên nhau. Chữ A đè lên chữ L, chữ I bị sứt đầu, dấu ? nằm co quắp, chữ Y dạng chân ra, máu chảy giữa hai đùi…

Khủng khiếp!

Tôi nhặt những thi thể chữ đẫm máu, đặt lên giữa bàn tay, nghe mùi cái chết tanh xông lên mũi. Làm sao để chúng sống lại, vui đùa, hoan hỉ, dịu dàng như cũ? Không phải là một phù thủy tài ba, tôi chẳng qua là một gã nhà quê đứng bên ngoài cánh đồng văn chương vốn chỉ dành cho những tay chơi cự phách. Tôi ngậm ngùi bất lực khi chữ nghĩa bị phanh thây và cưỡng hiếp mà bất lực.

Tôi lay gọi: Này, dậy đi thôi, đừng chết!

Tôi khóc to: Này, thôi đừng chết nữa!

Lũ chữ vẫn không nhúc nhích. Chúng chết thật rồi…

Như cậu bé nhà nghèo ngồi nhìn những chú búp bê thân thương bị vặt tay bẻ cổ và giẫm bẹp dí, không biết làm sao. Tôi nghĩ: Ước gì mình có phép màu khiến cho người chết có thể sống lại! Nhưng Bụt, Phật và các thánh thần đã từ lâu không còn vãng lai cõi trần chật hẹp và hỗn láo. Điều ước mãi mãi không thành hiện thực. Chiều đổ bóng âm thầm trên nền đất cát còn vương vãi thịt da và hình bóng của cái chết. Tôi tẩn mẩn nhặt từng mẩu tay chân thịt da các ký tự ghép vào nhau. Trăng đột ngột hiện ra chiếu ánh hào quang xuống mặt đất hoang tàn, như một ngọn hải đăng rạng ngời trong mắt người đi biển. Tôi nghĩ: Hay chờ trăng lên cao chút nữa, soi thật sáng chỗ này, tôi sẽ âm thầm làm một cuộc cải tử hoàn sinh…

Bạn có khi nào để ý đến cách diễn đạt của những nhân vật mặt mày sáng láng trên các kênh truyền hình không? Những con chữ được nhả ra từ tốn, nhẹ nhàng, khi phấn khởi, lúc băn khoăn trăn trở, khi nhấn mạnh, khi kéo dài ra… Những âm vực uốn lượn lên bổng xuống trầm như khói thuốc. Lúc ấy, ngôn ngữ đang đóng vai những diễn viên múa, uốn éo, làm dáng. Chúng bị làm tình làm tội bởi con người, những con người đầy tham vọng bá quyền vào tráo trở. Cả cộng đồng uốn éo theo những bờ môi đĩ thõa khiến ngôn ngữ cũng bị đọa đày. Không chỉ có con người khổ, chữ nghĩa cũng khổ lây, thật đấy!

Trong khi đó, ở vào một hoàn cảnh khổ đau không kém, những ký tự thoát khỏi rào chắn răng lưỡi của lũ trẻ trâu, các ký tự lại bị nhai, bị cắn, bị vặn cho méo mó không còn ra hình dáng ban đầu. Chúng tha hồ hành hình chữ nghĩa, chúng viết lộn ngược, viết không dấu, viết tắt có chèn hình, làm đủ trò nhào lộn khiến cho chữ nghĩa bị què cụt, thậm chí là chấn thương sọ não, chết hàng đống trong các tin nhắn, các phản hồi trao đổi trên mạng, thậm chí trong các bài tập chính tả, làm văn ở trong lớp học. Đến nỗi, cùng sống chung một thời đại, cũng sử dụng tiếng mẹ đẻ làm ngôn ngữ chính, mà tôi, đọc đi đọc lại nhiều lần vẫn không tài nào hiểu được chúng muốn nói gì…

Ví dụ: cáj mắt ngu ngu hợhợ :-q smile

aj tkươq iem like + tkả heart đê.ránk tốj wua ckúc ngẩu nqon nèk hjhj tốj ấm nká cả nkà…

Bây giờ thì, chúng nằm đây, lăn lóc như sọ người sau nạn diệt chủng. Mà trăng thì vẫn sáng trên đầu. Tôi ôm lấy từng cơ thể lạnh ngắt, rồi ghé miệng truyền hơi ấm vào. Những vòm ngực bắt đầu phập phồng trở lại. Thì ra chúng vẫn còn thoi thóp, chưa chết hẳn.

Ánh mặt trời lột hết những mặt nạ đóng thế đêm qua, trả lại nguyên vẹn tươi xanh trên trái đất. Một chú gấu đi qua dừng lại nhìn chúng tôi, ánh mắt trìu mến chứa chan rồi bước đi, để lại một ít sữa ngọt ngào. Bầy ong mật bay qua, dừng lại hỏi han, trước khi bay tiếp đã để lại một ít mật ngọt lành. Bầy kiến đang xây tổ, dừng lại nhìn chúng tôi, và sau đó để lại những trứng kiến vàng ươm béo ngậy. Tôi lấy sữa gấu mật ong và trứng kiến bón cho lũ chữ vừa tỉnh lại. Chúng há miệng ra nuốt lấy và gắng gượng ngồi dậy. Cứ thế, ngày này, qua ngày khác, những tháng ngày bất tận.

Giờ thì lũ chữ đã khỏe hơn, chúng đang hồi phục từng ngày. Chữ Y dắt chữ A, chữ L tựa vào vai chữ H, chữ K chống gậy, dấu ? tập ngồi thiền… chúng đang tập đi, tập nói tập cười. Tiếng cười nói xôn xao cả một khoảng trời mênh mông…

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Delete. | Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in English by Nguyễn Thị Phương Trâm
Translator: Lê Vĩnh Tài

cái thời
bốn chấm không 4.0 cũng bấp bênh như tâm trí chúng ta
không chấm bốn 0.4
chập chờn như có như không

một cái chết chỉ là ấn vào nút delete

chúng ta delete ngay cả
những người bạn yêu thương

chúng ta enter vào
một không gian trống rỗng

rồi nói là chúng ta đã lấp đầy
như ngày xưa em chôn lấp tình yêu

November 2021


The digital era is as precarious as our mind
the flickering words are as there as they are not

Imagined a death just like that

Delete.
gone. 
deleted from all the minds of the people you love. 

An empty space 
to fill with love.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

At what age are you expired? | Nguyễn Thị Phương Trâm

At what age are you expired?
 
too old for sex
too old for romance
too old to exist. 

The cold is seeping into my bones
and my mind is stiff with desire.

Is passion an invention for the young? 

A lifetime of broken hearts
carved into each wrinkle 
sagging body bit
meant nothing? 

At the end of my journey
by my bag tricks 
to the day 
my heart ceases to be. 


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Justice | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

an anthem for the forgotten
for those abandoned by their country
died at sea, in re-education camps

anthem 
for the survival of babes after their vaccinations
continuing education after the loss of their homes

It’s not something one
could hide
since justice won’t hesitate

evil has nowhere to run 
no place to hide…

.

November 2018

Công lý


là bài hát cho sự lãng quên
cho những người bị đất nước bỏ rơi
đã chết trên biển cả, trong trại cải tạo

bài hát
cho đứa trẻ được tiếp tục sống sau khi tiêm vaccine
tiếp tục đi học sau khi mất nhà

không phải những gì chúng ta
có thể che giấu
vì công lý không do dự

cái ác không có nơi nào để chạy
và không có nơi để trốn…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

In another lifetime, you are my home. | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Buon Ma Thuot, Vietnam, Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

In another lifetime, you are my home. But right now all I can do is miss you in this body. Like the scattered falling blossom petals at noon on new year’s eve.

The morning in an old orchard, the star fruit trees from a hundred years ago have grown wild. Drop their fruits on your head because since the middle of the twenty first century there’s this cat still playing with the dead leaves at your feet.

So you could see for yourself, you had to pay 150 thousand Dong for a ticket per person.

What do I know about a place like that, where a guy stood there alone thinking that here and now is his opportunity to live and read. Where poetry could be translated, where it may fly like bullets, but love, do you know who will get hurt?

I’m not trying to define the meaning of sadness, I’m not sad. I’m not normal, I’m not saying anything, my finger smells like white egg yolk. Wait, let me smell my finger again to confirm it. The sky is full of pretty clouds so July may stand alone in the rain, spasmodic and inconsistently so.

The guiding light of an era when all of us had to be red guards. How often have such crazy delusions made us dance rather awkwardly, so that you’re safe and poetry is sound. We are all pawns, so much so that we had competed with each other to cross the river, so we may be the first to be in the line of fire.

Oh mother, my love, you’re bleeding.

What have you done that is so postmodern? How are you able to differentiate the letter, the symbol deciphering any kind of crazy state of affairs, revealing the exact moment you couldn’t speak. Ah, just stop for a moment, once again, why am I still alive?

The age old question for any young stallion sheep or donkey. When the horses are released to the wild, you should soak up all that freedom like that of those horses, ride them, wiggling and giggling like a child.

When they put you on a pedestal, a message shall be passed along, clearly they want to lead you towards love not sex. In this performance you are projected as the hero. Glory even to those who had lost, just look at the medal awarded to you because of your injured knee.

Hence, whatever has to be explained are the words of those who had lost their mind. You should continue to drift back to the fields and villages or folklore. The bedlam of PhD and Master’s will cause your tears to run away on a path in black and white. You will be dying to prolong the humiliation, while I prolong what is solely mine in thirty six different ways. So I may miss you.

A poem:

Thirty six storms
Left is a little warmth
Right next to the dead body of a cat

September 2023
____

Nếu có một kiếp khác, anh sẽ về với em. Nhưng bây giờ tôi chỉ nhớ bạn trong thân xác này. Như xác hoa rơi trưa 30 tết. 

Buổi sáng trong khu vườn cũ, những cây khế từ trăm năm trước giờ đã mọc hoang thành rừng. Nó rụng trái xuống đầu bạn vì giữa thế kỷ 21 vẫn còn một chú mèo con đang đùa giỡn cùng xác lá dưới chân bạn. 

Để chứng kiến cảnh đó bạn phải mua vé vào khu vườn, 150 ngàn / người. 

Tôi biết gì về thành phố đó, nơi có một anh chàng đơn độc cứ nghĩ rằng đây là thời điểm chưa từng có để anh ta sống và đọc. Nơi thơ có thể được dịch để bay như viên đạn, nhưng em có biết nỗi đau là của ai không? 

Tôi không định nghĩa nỗi buồn, tôi không buồn. Tôi bình thường, tôi im lặng ngón tay mùi lòng trắng trứng. Chờ đã, tôi sẽ ngửi ngón tay để kiểm tra. Bầu trời nhiều mây thật đẹp cho tháng Bảy lẽ ra ngâu và mưa. 

Trong ánh sáng dẫn đường của một thời ai cũng phải làm hồng vệ binh. Đã bao lâu rồi những thứ điên khùng bịa đặt này cứ làm chúng ta lắp bắp nhảy múa, cho bạn an toàn cho thơ hợp lý. Tất cả chúng ta đều là những con tốt thí, vì vậy chúng ta từng tranh nhau vượt qua bên kia sông và lãnh đạn. 

Mẹ ơi, em chảy máu. 

Bạn đã hậu hiện đại được những gì? Làm sao bạn có thể phân biệt, một chữ cái một ký hiệu một tình huống điên rồ nào đó, được tiết lộ đúng lúc bạn bị câm. A, mà bạn phải dừng lại, vì một lần nữa, tại sao tôi còn sống? 

Câu hỏi muôn thuở cho những chú ngựa non cừu non lừa non đều hỏi. Khi những con ngựa được thả tự do, bạn hãy nhanh chóng đắm mình vào trong thứ giống như sự tự do của ngựa, cưỡi lên nó và nhún như một đứa trẻ. 

Khi người ta vinh danh bạn, một thông điệp được truyền đi, rõ ràng người ta hướng bạn đến tình yêu chứ không phải về tình dục. Màn trình diễn này bạn được mô phỏng theo hình ảnh một anh hùng. Vinh quang ngay cả cho những kẻ thua cuộc, bạn hãy nhìn vào huy chương tặng cho cái đầu gối bị thương của bạn. 

Vì vậy, những gì phải giải thích chỉ là lời nói của kẻ điên. Bạn cứ bay về cánh đồng ngôi làng hay cổ tích. Tình trạng hỗn loạn của trạng nguyên và thám hoa sẽ làm những giọt nước mắt của bạn phải bỏ chạy trên một con đường màu đen và trắng. Bạn sẽ đau nhức để kéo thời gian nhục nhã của bạn, còn tôi tự kéo dài cái của mình theo ba mươi sáu cách khác nhau. Để nhớ bạn.  

Thơ: 
ba mươi sáu cơn mưa 
còn chút hơi ấm 
bên xác con mèo


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I’m a nine storey building | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Fifty-six killed, including three children, in major fire at apartment block in Hanoi

I’m a nine storey building
I’m so generous because I’ve reserved
no room for an escape

home, through an alley
night after night on the cheap
half under the shadow of deceit
on the lips of those with authority

the chilling admission of sound design
I’m a stamp of approval for such uselessness

and from now on
my name will Reign above all reign
look here, at all My Achievements
and all the children gathered in the capital
their first day at school

I am vigour
I am wretched
side by side with an obvious decline
of a narrow alley
that couldn’t fit a fire engine

I am alone
I am far and high
high up in the sky

on earth
your soul shall fly
but I must stay
there are still people
people heading for the capital
people trying to make a living
people going to school
here, with me

September 2023

tôi là một ngôi nhà chín tầng
tôi rộng lớn vì không chừa cho ai
lối thoát

tôi đi về trong một con hẻm
mỗi đêm tôi chìm trong giá rẻ
và một nửa chìm trong gian dối
của những đôi môi hay ra lệnh

lạnh lùng nói rằng bản thiết kế của tôi đã tồn tại
tôi đã được đóng dấu lên những thứ vô dụng này

và từ nay
tên tôi là Vua của các vị vua
hãy nhìn vào Công Trình Của Tôi
và các em học sinh từ khắp nơi về thủ đô nhập học

tôi hùng mạnh và tuyệt vọng
bên cạnh sự khổng lồ là sự suy tàn
của con hẻm không làm sao
xe chữa cháy

tôi cô đơn
tôi ở rất cao
và xa

thế giới này
linh hồn bạn cứ bay
nhưng tôi phải ở lại
còn nhiều người về thủ đô kiếm sống
còn nhiều em học sinh về thủ đô đi học
cùng với tôi


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.