Death shadow | Nguyễn Đức Sơn

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The grave will be cold on my return 
The sea of our memories shall be embraced by the wind
Through the scattered trees the full moon cast its shadow
Will you then from this world my love
Harvest enough dreams

Tịch mạc

Rồi mai huyệt lạnh anh về
Ru nhau gió thổi bốn bề biển xưa
Trăng tà đổ bóng cây thưa
Mộng trần gian đã hái vừa chưa em

Thơ Nguyễn Đức Sơn 


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Rose beyond Valentine | Vũ Hoàng Thư

A poem in Vietnamese by Vũ Hoàng Thư
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Rose
fallen petals
waiting lips
a lifetime of quivering sadness

Rose
hesitant
alone resides
to the end of time

Rose
acquainted with the mist
coming home marked by the elements
unwanted injury
void of a scent see
upon closed lips
drips rose petals
bewildering tears

Đ𝗼́𝗮 𝗵𝗼̂̀𝗻𝗴 𝘀𝗮𝘂 𝗻𝗴𝗮̀𝘆 𝗩𝗮𝗹𝗲𝗻𝘁𝗶𝗻𝗲

hồng em 
nằm rã cánh chờ
ở môi đỏ
nụ buồn xo kiếp người
hồng em
nét trễ biếm khơi
và đơn chiếc ngụ
lậm đời khi khu
hồng em
gọi bạn sương mù
về ngang dấu vết
khật khừ phế hoang
thôi sắc hương
miệng khép hàng
hồng em nhỏ xuống
lệ bàng hoàng rưng


Vũ Hoàng Thư
2014

***      H ậ u  V a l e n t i n e

“Hoa lúc nở rộ có một vẻ đẹp trang trọng, nhưng khi cánh hoa bắt đầu tơi tả cũng có một nét thê lương độc đáo. Trong những đêm đông giá lạnh, tôi ngồi yên lặng ngắm những đoá hoa đang dần dần rơi rụng, trong phút cuối trước khi cánh hoa lìa cành, phảng phất như có một nét bịn rịn của sự chia ly. Khi cánh hoa rơi xuống nằm im trên mặt bàn, bạn có thể cảm nhận hình như cánh hoa đang run rẩy, hình như cánh hoa đang lắng nghe tiếng kêu gọi thắm thiết của mặt đất bao la. Những cánh hoa còn đọng lại trên cành thì có cái dáng điệu như cố gắng mở to mắt để lần cuối cùng được ngắm nhìn nhân thế. Cái nhìn chăm chú của hoa khiến cho tôi có một phút nao nao trong dạ.

Mỗi một đoá hoa im lặng đến với thế gian rồi không bao lâu sau đó lại lặng lẽ ra đi. Nếu chúng ta có thể lắng nghe được tiếng nói của hoa, có lẽ trong sự yên tịnh đó phảng phất một nét trầm tư. Trong sự thầm lặng đó lại có cái đẹp của một lời hùng biện.”

(trích “Hương Trí Tuệ Tự Trang Nghiêm” – Lâm Thanh Huyền)


Vũ Hoàng Thư, born Võ Anh Tuấn 1949 in Hue, Vietnam. The poet and translator, head editor of bienkhoi.com currently lives in Fountain Valley, California.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Salty froth easing | Nguyễn Thị Phương Trâm

Sea, waves, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Salty froth easing
waves layers upon layers
strokes on golden grains
soft, gentle… firm
rushes deep, calm retreats
forever caressing

Dec 7, 2014

sóng
từng lớp từng lớp
trên cát vàng
như chàng
đột quỵ
rút lui

Lê Vĩnh Tài


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Bia | Nguyễn Thị Phương Trâm

Flowers in Ban Me Thuot, Vietnam. Arranged and captured by Nguyễn Thị Phương Trâm

Happy hour came and went,
and I am spent.

What does it all mean?

In the small hours
I devour what is sweet and sour

Leave behind the bitter coffee beans
Whiskeys in a deathtrap
Just before my nap

Ah the gap
Between you and I

What does it all mean?

It is what it is.
Somewhat bliss.

Thank you for having me.

To you I send my kindest of regards.

Xuan Hong NguyenTam NguyenLê Vĩnh Mai TrinhBui Quang VienHà Vũ TrọngTống Phước BảoLê Vĩnh TàiLy DoiNguyễn Văn Thiện

[and the unmentioned faces imprinted in my heart; the mere passerby]


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The April sun bleached barren the soil | Tạ Xuân Hải

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Tạ Xuân Hải
Translation and photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

The April sun bleached barren the soil
A dry bush offered up the spoils
Who was so hot, who was bothered
Wet is a thing of the past
Left us aghast

April waited for the rain
Spring’s cravings long gone, unattained

The power cut imminent
And You’re as hot as summer on heat
Like folklore, our love cracked in resentment
Tortured me with streams of sweat
O so sweet


Oh please rain, so the soil may be reconcile
The imminent joy, O ah oh the smiles

A blue sky, proud beyond beguile
Beg thee please oh pretty please
Let it rain, let it rain on me…

Tháng tư đất trắng một vườn
Cỏ khô một bãi, người ươn một bầy
Ai làm cho nắng gắt gay
Cho mưa trốn kĩ vào ngày xa xưa

Tháng tư dài cổ đợi mưa
Áo xuân xanh ấy đã thừa héo hon

Em là cái nắng rất giòn
Đày anh giữa một suối nguồn mồ hôi
Gặp hôm điện cúp liên hồi
Tình ta như đất nẻ đôi sơn hà

Mưa đi cho đất nở hoa
Cho đời mát mẻ, cho ta yêu mình

Trời xanh, xanh đến khỉnh khinh
Ta ngồi réo cả thiên đình
Cầu mưa…


Tạ Xuân Hải, the poet and  YouTuber is a native of Ma Thanh commune, Yen Thanh district, Nghe An province.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Chư Mang Vernacular | Lê Vĩnh Tài [345]

Boun Ma Thuot, Dak Lak, Vietnam [samsung SM-S908E ƒ/1.81/15546.4 mmISO12]. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The Chư Mang vernacular has 96 words to describe love, so how could there be only 1 word in English? When the poem is deprived, it is but 1 word. The people of Chư Mang have 30 ways to describe a storm so that the poem may be just enough to wet our hearts. A man of Chư Mang would die if he had but the one word to describe the rain. The way we will die alone if we only have one word to love.

The translator says a verse of poetry is too short to reveal her gentle heart in poetry. Plus, isn’t the thrill of a kiss much more fleeting?

Why I will never be able to translate this man? Because he is my friend, and I can but chastise him in silence, as I would my heart.

What is sanctified? Love bound our spirits, together, now and forever. Like the shyness of a deer’s horns trembling in fear, fleeing from a hunter, faint heart, and it is still not love.

What will give rise to the long sigh in a poem?

How may a translation end up drenched with tears?

If not for the young sailors and their sails braving the seas, if not for the old men washed ashore in their tiny dinghy…

August 1st, 2022

_____

Tiếng Chư Mang có 96 từ chỉ tình yêu, vậy ai nói trong tiếng Anh chỉ có 1? Khi bài thơ nghèo đi, nó chỉ còn 1 chữ. Người Chư Mang có 30 từ chỉ về cơn mưa để bài thơ đủ ướt trái tim của chúng ta. Một người Chư Mang có lẽ sẽ chết nếu anh ta chỉ có 1 từ chỉ về cơn mưa. Như chúng ta chết trong cô đơn vì chúng ta chỉ có 1 từ để yêu. 

Dịch giả nói một câu thơ thì quá ngắn gọn để bộc lộ trái tim dịu dàng của cô ấy trong thơ. Nhưng không phải cảm giác hồi hộp của một nụ hôn vẫn còn ngắn hơn nhiều sao? 

Tại sao tôi không bao giờ dịch người đàn ông này? Vì anh ấy là người bạn, tôi chỉ biết trách móc anh ấy trong im lặng, như trách móc trái tim tôi. 

Linh thiêng là gì? Tình yêu gắn kết tinh thần của chúng ta với nhau, bây giờ và mãi mãi. Như sự nhút nhát của chiếc sừng nai run rẩy sợ hãi trong rừng, nó chạy trốn chàng thợ săn, ngất xỉu mà không phải tình yêu.

Điều gì khiến bài thơ thở dài?

Điều gì khiến bản dịch đẫm nước mắt? 

Vì các thủy thủ trẻ dũng cảm trên biển với cánh buồm, và các ông già trôi dạt vào bờ trên bất kỳ chiếc thuyền vỏ lãi nào…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Verses of poetry brushes her hair each night | Trương Đình Phượng

A poem in Vietnamese by Trương Đình Phượng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Verses of poetry brushes her hair each night
came evening I would try to sleep as I climb her hair
but her throbbing pulse
pulls at my heartstrings
I’m restless
in contrast to the abandoned garden
beneath the startled moon
a winter moon as dreamy as pearly watery eyes
stripped from the corneal membranes

her voice is pitiful and sad
trickles down the gutter of my soul
asleep thousand year old moss
piercing thick layers of clouds
the sudden brilliance
I could detect the smell of austerity
phosphorescent wings
escaping from unruly hands

through so many miles of sentiment
strings of tearful journeys
but failed to build a multidimensional facade
of all the hungry souls craving for their homeland

came evening
on her hair
I’m curled up like a caterpillar
gnawing, savouring the mysterious flowers full of longing
the paths through her heart
full of thorny shrubs and foliage

I bathe in her pool of blood
my tears mixing with the grim reapers’ urine
creating an eternal balm
on the sacred shrine of hatred.

I want to simply ignore
groaning and moaning
hand in hand take her for a stroll by the blue ocean
an endless walk through the oblivious shadows of palm trees
wait for the virgin moonlight
to light up our way toward a peaceful tumulus
leave behind
humanity’s obsession with the barter of blood and bone.
——
2023

Trên tóc nàng thi ca mỗi tối
buổi tối tôi leo lên tóc nàng và cố ngủ
nhưng nhịp tim thổn thức của nàng
khiến tiếng lòng tôi không thể nằm yên
trái thời gian lộp độp
trong vườn vắng
dưới vầng trăng còi cọc mùa đông
mơ hồ như những viên thủy nhãn
bị tước ra từ những màng giác mạc

tiếng ca của nàng
não nề và bi thiết
chảy tràn xuống máng xối hồn tôi
những cọng rêu ngủ quên từ vạn kỷ
xuyên qua lớp mây mù
và trở nên rực rỡ
tôi ngửi thấy mùi khổ hạnh
như chất lân tinh
bay ra từ những búp tay phiền tủi

chúng tôi đã đi qua bao nhiêu dặm đường cảm xúc
chuỗi hành trình chứa chan hồng lệ
mà chưa thể mạc nên khuôn mặt đa chiều
của những vong hồn đói khát quê hương

buổi tối
trên mái tóc nàng
tôi cuộn tròn như loài sâu
gặm nhấm mùi những đóa khao khát u huyền
những con đường chạy qua trái tim nàng
với đầy rẫy loài cây gai nhọn

tôi tắm trong bể máu của nàng
nước mắt của tôi hòa trộn nước tiểu của những tay thần chết
tạo thành thứ dầu vĩnh cửu
trên linh thờ hoang miếu hờn căm.

tôi muốn bỏ ngoài tai
những âm thanh rên xiết
cầm tay nàng dạo quanh bờ đại dương xanh
miên man những bóng dừa khờ dại
và chờ đợi ánh trăng thuần khiết
dẫn lối cho chúng tôi vào huyệt mộ bình yên
bỏ mặc phía sau lưng
loài người mải mê trò buôn xương bán máu.

2017


Trương Đình Phượng, the poet and writer born in 1984, currently lives in Nghệ An, Việt Nam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Soul of a Poet | Tô Thùy Yên

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

Life is like

Eyes wide open
Without the dark glasses

The common things
Without the will

I’m grappling with myself
Spilling blood in every word

The oppression
Language barriers

A forbidden spirit
Serving a life sentence

Inside four invisible walls

2.

Into the night, the sound of knuckles cracking
Steady sound of insect buzzing
I’m spread thinly through the silence

The poem slipped into my body like a burglar
Quietly
Scraping all that’s left of my indifference

Me muttering a word
Into the ear of each soul around me
The word that could never be repeated

Like a ginseng leaf is the poem

3.

They avoid me
A guy who talks too much

The poem losing suddenly half of its soul
The fumbling words made little sense

The shattered pieces of rocks inflicted
Upon a beaten mountainous range

Sleepwalking through the worn earth
I’m absent

In contributing something of value?
I begged myself to pity me


4.

I’m racing across a thread of fear
Strung across the chilling precipice of nothingness


(October 2021)

Thi sĩ




Tặng Huỳnh Diệu Bích

1.


Cuộc đời như thế đấy

Vẫn cặp mắt phô trần
Không mang kính xậm

Vẫn thứ mực thông dụng
Không phải cường toan

Tôi giựt giành đổ máu với tôi
Từng chữ một

Những tên cai ngục
Ngôn ngữ bất đồng

Với thứ linh hồn quốc cấm
Tôi tù tội chung thân

Giữa bốn tường không khí


2.

Như trong đêm thâu, tiếng bẻ đốt tay
Tiếng côn trùng bằng phẳng
Tôi gầy yên lặng với âm thanh

Bài thơ lọt vào người như kẻ trộm
m thầm
Vơ vét sạch vô tư

Bằng mỗi lời độc nhất
Tôi kề tai tiết lộ với từng người
Những điều không lặp lại

Bài thơ như lá sâm


3.

Người ta lánh mặt tôi
Một thằng lươn lẹo

Bài thơ bỗng mất nửa linh hồn
Ngù ngờ ngôn ngữ ngổn ngang

Những hòn đá vụn
Dãy núi cực hình phải đập tan hoang

Tôi mộng du trên trái đất mòn
Nơi tôi vắng mặt

Để làm gì ý thức?
Tôi nài van tôi hãy xót thương tôi


4.

Tôi chạy cắm đầu trên sợi kinh hoàng
Giăng qua đôi bờ vực lạnh hư vô



71960

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.