Scabies | Hồ Chí Minh

thơ Hồ Chí Minh
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

The whole body covered in rich brocades of pinks and reds in six colours
Itchy itches scratching strike a tune
All VIPs covered in rich brocades
Strumming in harmony are cell mates or more so soulmates I say

Lại sang


Mãn thân hồng lục như xuyên cẩm
Thành nhật lao tao tự cổ cầm
Xuyên cẩm tù trung đô quý khách
Cổ cầm nạn hữu tận tri âm


Hồ Chí Minh [1890-1969] Bác Hồ, Uncle Ho, the poet was a Vietnamese revolutionary and politician who served as the founder and first president of the Democratic Republic of Vietnam from 1945 until his death in 1969, and as its first prime minister from 1945 to 1955.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Missing you mate | Hồ Chí Minh

Cô Trâm và bạn Nghĩa

thơ Hồ Chí Minh
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

By the river we said our goodbyes
See you when the harvest is ripe
Now the rice is harvest the land cleared
I’m incarcerated in a foreign land now that’s something to fear!

Ức hữu


Tích quân tống ngã chí giang tân
Vấn ngã quy kỳ chỉ cốc tân
Hiện tại tân điền dĩ lê hảo
Tha hương ngã tác ngục trung thân


Hồ Chí Minh [1890-1969] Bác Hồ, Uncle Ho, the poet was a Vietnamese revolutionary and politician who served as the founder and first president of the Democratic Republic of Vietnam from 1945 until his death in 1969, and as its first prime minister from 1945 to 1955.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

SHADES OF BLUE | Lê Minh Chánh

Manly beach, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Minh Chánh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

tablets the colour of the sky
the sea
the chilly hues of love
sickly
bitter

dreams
a lifetime lost
her holding onto a rock the colours of paradise
dreams drawn and sculptured with eyeliners
the cool hues on sallow yellow skin
her claiming to have seen the King’s vessel drifting in the sunlight
the awakening of dreams each night

I’m absent, as though,
looking down
or looking up
turn to find she’s no longer there
her face gone
on the 13th floor
rather far from the ground

I’m waiting in a white room
she’s gone for a minute
or shall they cut sever the agony, the pain
filter her blood
put her discarded pieces back together
and I will be here reading still
the bland dedicated words
on the side of a boulder in paradise

I will always be silent
carry the shattered absence within my heart
spirit that of an old dying tree
red blood cells tirelessly spinning
banging on senility

hanging was paradise
a white room
white bandages
pungent antiseptic
fragile breathing drifting like a woollen thread
shortening slowly a life
the bitter tablets of drugs
in blue
blue
cool
hues

SẮC

những viên thuốc có màu xanh trời
xanh biển
xanh như cuộc tình
xanh xao
đắng

xanh giấc mơ
xanh lạc loài kiếp sống
em giữ viên đá màu xanh thiên đường
mơ mài ra tô mày vẽ mắt
xanh trên màu da vàng bủng
em bảo thấy thuyền Vua bơi trên ánh mặt trời
đêm nào giấc mơ cũng thức

một vắng mặt, giả như,
nhìn xuống
hoặc ngước lên
quay lại không thấy em
gương mặt em biến mất
ở tầng 13
cũng khá xa mặt đất

căn phòng trắng tôi chờ
em đi một chút
hoặc họ sẽ cắt những đau đớn đọa đày
lọc máu em
sắp xếp những mảnh rời em lại
và tôi sẽ vẫn ngồi đọc
những chữ khô không khốc
bên viên đá thiên đường

và tôi sẽ im lặng mãi
mang nỗi vắng rạn vỡ trong tim
tinh thần như cái cây già nua yểu nhược
những hồng cầu xoay chuyển mỏi mòn
đập hoài vào quên lãng

từng có một thiên đường lơ lửng
phòng trắng
băng trắng
mùi thuốc sát trùng
hơi thở mỏng bay đi như sợi len xanh
rút dần sinh mệnh
những viên thuốc đắng
xanh
xanh
xanh
và xanh

1.21

Chánh Lê Minh


Lê Minh Chánh, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

AGAINST NATURE | Thanh Dang

A poem in Vietnamese by Thanh Dang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

to simply exist when
the river of life is perilous
the worries that plague us
the struggle of finding our way
and change is not so easy they say
giving one’s heart away for nothing
be it the fate of grass with no choice
grudgingly give up one’s dream
no matter how generous is one’s heart
indisputable is one’s fate
souls in this big wide world must all
reluctantly accept the cycle of life
the will of heaven
very reluctantly… chance, fate
seemingly natural interventions of
unpredictable private matters
decoding without the codes
one can’t simply come and go as one please
time and again one must know one true self
no different to finding the right path
finding one’s nature true

KHÓ LÒNG AN NHIÊN


Muốn tự tại làm sao tự tại
Dòng sông đời chảy mãi quanh co
Với người năm tháng âu lo
Với người năm tháng lần mò bước đi
Muốn đột biến dễ gì đột biến
Đem tâm tình dâng hiến, như không
Huống chi thân phận cỏ bồng
Đành thu giấc mộng cam lòng, biết sao
Trái tim có phun trào cũng phải
Biết phận mình canh cãi khó thay
Những hồn bốn biển xưa nay
Đành đi theo với vần xoay cuộc đời
Dẫu biết để cơ trời chi phối
Rất không đành… vận hội, cơ duyên
Hình như là có tự nhiên
Xen vào câu chuyện rất riêng khó lường
Muốn giải mã khôn đường giải mã
Muốn vào ra khó thể vào ra
Thôi thời ta biết riêng ta
Cũng là đạt đạo đã là an nhiên


Thanh Dang, the poet from Vietnam currently resides in Houston, Texas, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

drink till the end | Đinh Trường Chinh

In Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Viet Pham

A portrait of Viet Pham by Đinh Trường Chinh

vài nét
và bạn tôi, anh Việt.
Phạm Trọng Việt.

vẽ nhanh, nên tôi không vẽ ra được một Phạm Việt như nhiên.

biết nhau đã rất lâu, lâu lắm, và trao đổi riêng thường xuyên nhiều năm qua. có lẽ tôi là một (trong những) người “xúi” anh vào cõi phây bút ta bà này.

anh thường gọi tôi là sáu xu (6xu) và tôi gọi anh Phạm Thiên Mạc (một bút hiệu xa xưa bên VN của anh).

chiều nay tôi rót nửa ly rượu, cùng anh Việt. anh là một tửu đồ, như tôi. anh khen tửu lượng tôi khá . khá, với anh, nghĩa là “rất khá” 🙂

trên fb anh thi thoảng đăng tranh tôi vẽ (dĩ nhiên, không cần nói trước) và dịch đôi bài thơ, đoạn thơ qsn hạp goût anh.

anh Việt đã từng vào chùa “giảng kinh”, nghĩa là anh đã thấm nhuần “chánh niệm”, nên tôi không ngạc nhiên những chọn lựa của anh trên đời này.

ngoài kiến thức rất lớn về văn học, lịch sử (đặc biệt là chiến tranh thế chiến thứ 2 và chiến tranh Việt Nam), âm nhạc, … trên hết anh là người của gia đình đúng nghĩa. anh gọi mình là một “nông dân” , và tôi cũng là một nông dân. những người nông dân đi qua cuộc đời và lượm lặt những cái đẹp trên đường đi, giữa cánh đồng mênh mông này …

đăng lại một bài thơ dịch bởi VP:

uống hết tháng
uống hết ngày

drink till the end
of month, of day

niềm vui cùng
nỗi buồn này
cũng tan

this joy and sorrow
would go away

uống
giọt lệ lẫn
tiếng cười

drink
a laugh
and a tear

uống cái không
uống chút lười
tháng
năm

the nothingness
the laziness
month
year

uống bóng ta
giữa vách nằm

drink the shadow
on the wall

uống cơn mơ thức
sủi tăm
giữa mùa

the dreams
awakening
amid nightfall …

(thơ đtc, dịch Việt Phạm)

sketch.14.9.2025.đtc


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Viet Pham, translator and poet, passed away today, September 2025.  The world will miss his compassion and sense of humour..

hơi thở trong bàn tay của Thái Hạo

HƠI THỞ TRONG BÀN TAY của Thái Hạo. Đây là cuốn tạp ghi gồm những bài ngăn ngắn, có bài chỉ 2, 3 trang, dài nhất là 8 trang. Đề tài khá đa dạng, nhưng phần lớn đều châu tuần chung quanh những chuyện phôi pha trong đời sống, từ một tiếng chim đến màu xanh của cây có và lớn hơn là những làng quê êm ấm và yên ả. Tôi thích nhất là thái độ cầm bút của tác giả: xuất phát từ lòng yêu tiếng Việt. Anh xem viết như một sự “thực hành tiếng Việt”. Tôi cho đó là một xuất phát điểm đúng: tình yêu đối với ngôn ngữ là điểm chung nhất của những người cầm bút đích thực.


Nguyễn Hưng Quốc, born Nguyễn Ngọc Tuấn in 1957, in Quang Nam, Vietnam. The linguist, critic, writer, and poet is currently living in Victoria, Australia.

Huế | Bạch Diệp

thơ Bạch Diệp
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch ra anh ngữ

in my dream
there’s a city far far away
a city drifting in a purple mist
there the streets are as green as velvet
shimmering through its kingdom is a river that drapes like silk
someone’s voice
more of a whisper(nhẹ rứa) is as soft
as the clouds as the mist
as true as poetry
an aching longing in my heart

I have ran away from the ancient eaves of Bao Vinh
from the call for departure from Văn Lâu Thừa Phủ bus stop
drunk often by the permeating air of camphor
beneath a turquoise starry night at Linh Mụ wharf
carries in the breeze are the notes of unbearable sadness
just once in “a house of a wanderer”
as the bells of Phủ Cam Cathedral ring you lit a candle
I remember how…

thin you were like Huế in the fall
scattered leaves in Rú Chá(our mangrove primeval forest)
Who is Huế waiting for with all its thirteen gates wide open
Tịnh Tâm blooming lotus during the fasting seasons
Scent of spicy ginger blooms by Tuần ferry terminal
I have travelled to the end of the earth beneath the same sky
searching for a meal balanced in yin and yang and the five elements
the way Mạ gather each fresh stem of green for you to season
with ruốc cay(shredded pork/chicken/prawn)
now that is Huế!

Bạch Diệp in Huế, Vietnam.

Bạch Diệp, the poet and artist lives in Hue, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Thương Tín Chánh Tín both dead | Đinh Trường Chinh

Đinh Trường Chinh in NYC

In Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Thương Tín is dead
Chánh Tín is also dead
my Saigon inspite of all those
hungry days
starved of words
starved of poetry
starved of music
starved of cinematography
refusing death.

the gamelle of the past
packed for the U. S. A.
long since rusted
along with the empty Guigoz can
stuffed with my dreams rolling around somewhere in
a drawer of my memory
(dreams
like
me chewing on imperial gum
with my girlfriend
watching rats deep inside the movie theater scurried under our feet)

the afternoon
I am meandering the crowds in New York
forgetting I had to bury still
that old city from
30 years ago
forgetting
that there was once a day
Thương Tín rode his Honda 67
right into cafe Hoàng Hôn
lighted a cigarette
THE Saigon gangster
forgetting Bích Liên’s wet breasts
in the shower
(I would wait to watch that part of the movie
before going home
before the movie theater lost power)
forgetting
a case about a stray bullet
in my formative years years.

Thương Tín
Chánh Tín
both dead
everything will pass soon
a pair of Tổ Ong slip on crossing oceans
and yet here I am this afternoon
walking through the street lights the colour of Christmas
Saigon and its subsidies old business
still gasping for air
dying
alive for a few seconds
of sorrow (not of war)
waiting for me to finish tapping out this garbage
somewhat of a poem
at a cafe right on
the corner of 46th Street and Broadway. 🙂

thương tín chết
chánh tín cũng đã chết
vậy mà Sài Gòn của tôi
những ngày đói meo
đói chữ
đói thơ
đói nhạc
đói phim
vẫn chưa chịu chết.

cái gà mên đựng quá khứ
mang theo qua Mỹ
rỉ sét từ lâu
cả cái lon ghi-gô
tôi đã từng nhét giấc mơ mình vào đó
lăn lóc trong một ngăn kéo nào của ký ức
(những giấc mơ
đại loại như
được ăn chewing gum có mùi thơm đế quốc
với người yêu
sâu trong một rạp chiếu phim, và nhìn những con chuột chạy dưới chân mình)

buổi chiều
tôi bước qua đám đông ở New York
quên mất mình vẫn chưa làm mai táng
cho cái thành phố cũ ấy
từ 30 năm trước
quên mất
đã từng có một ngày
thương tín chạy chiếc mô-tô 67
xộc vào quán cà phê hoàng hôn
châm điếu thuốc lá
rất giang hồ sài gòn
quên mất bích liên
ngực trần tắm dưới vòi sen
(tôi mãi ráng chờ coi đến đoạn ấy
để ra về
trước khi rạp chiếu phim bị cúp điện)
quên
vụ án một viên đạn
lạc vào ngày mới lớn.

thương tín
chánh tín
đã chết
mọi thứ rồi qua đi
đôi dép tổ ong cũng đã vượt qua bao đại dương
vậy mà chiều nay
đi giữa phố đèn màu giáng sinh
Sài Gòn bao-cấp xưa
vẫn còn ngáp ngáp
ngắc ngoải
sống một vài giây
với nỗi buồn (không chiến tranh)
đợi tôi gõ cho xong
bài thơ rác này
ở tiệm cà phê
ngay góc đường 46 và Broadway. 🙂

13:28.12.12.2025.


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Viet Pham, translator and poet, passed away today, September 2025.  The world will miss his compassion and sense of humour..