ĐINH TRƯỜNG CHINH

In Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

you have been living in a dead body, now your body is alive because of me | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

my skin, my shadow, my bones

today I’m hanging my flesh on a coat hanger
packing it away in the cupboard
take my skeleton out, for a walk
airing it out in the fresh air
let it touch the leaves
falling

we sit beneath the canopies
thoughtful and sad
about things that have nothing to do with leaves
as the wind whisks them away.

like a shadow
sadness is firm and steadfast
at my feet

even my skeleton
I don’t understand it
though it is a part
ah, a third of my weight

two thirds left behind
life with other kinds of pain

instead of pain
will it bring you joy?
have you ever thought
that it will ever change anything?
will you still be you
or someone else?

—-

[he asked his lover:



– do you love your body

more than you love me?



his lover answer:



– you have been living in a dead body,

now your body is alive because of me]



January 2024

da của tôi, xương của tôi, cái bóng của tôi

hôm nay tôi treo thịt da mình trong tủ
lấy bộ xương của tôi ra đi dạo
cho nó hít thở không khí trong lành
chạm vào những chiếc lá đang
rơi

chúng ta ngồi dưới bóng râm
buồn và suy nghĩ
suy nghĩ và buồn
về những điều không giống lá cây
khi gió cuốn đi.

giống như cái bóng
nỗi buồn giữ chặt
dưới chân tôi

cả bộ xương của tôi
tôi cũng không hiểu nó
dù nó là một phần
a, một phần ba cân nặng của tôi

còn hai phần ba
cuộc sống mang đến những nỗi đau khác

thay vì những nỗi đau
nó có mang lại niềm vui cho bạn không?
bạn có nghĩ rằng
nó sẽ tạo ra sự khác nhau nào không?
khi đó bạn vẫn là bạn
hay là một ai khác?

—-

[khi một người yêu hỏi người mình yêu:

– em có yêu bản thân mình hơn
yêu anh không?

người yêu đáp:

anh đã chết với chính xác thân mình
và anh sống vì em]


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

cho 1 ngày. | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm [2019]

Giỏi không nè? 5 năm xưa mới học đánh vần chỉ biết tặng thi sĩ bài thơ Anh ngữ giờ viết ra tiếng việt được rồi nha.

Chúc mừng sinh nhật anh Lê Vĩnh Tài .

🙂

Ngày sinh nhật là ngày bạn được quyền hạnh phúc nhất…

Thêm 1 tuổi là không mất
1 ngày bồi hồi tuổi thơ
những ngày đầy ước mơ

Vời vợi ánh nắng qua làn cây
và gió mới
mưa mùa hè ẩm ướt men
bọt bia đen
những miếng cheese sợi len
thơm thơm mùi thịt dê
hôm nào Ban Mê

Tôi và bạn
ngang con hẻm
mùi kem sầu
riêng tôi
về

Gom lại lê thê
hương cà phê
tô mì ngồi xổm
vỉa hè

hai đứa trẻ con
muốn cái gì
cũng ngon

thành bài thơ
hạnh phúc

cho 1 ngày.

19 February 2024


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

because poetry is the most ordinary of things | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

and you lost a lifetime
to learn that in your heart
there’s still so much you want to say

speak for
those with broken hearts
those locked up without a voice
those who are lonely
those who are always a joke

speak for
even those who had died
not knowing why
they had lost their life

speak for
the poems with nothing left to say
hence you shouldn’t lose any tears over
this odd life
with all its nooks and crannies

and I hope that you won’t lose a lifetime to learn that
because poetry is the most ordinary of things
like the day you skipped school to spend a day with her

and you learned that to fly, you didn’t need wings
learned that a smile could go a long way
learned that love is never wrong
and that mistakes would only make you stronger

learned that it’s okay to cry
learned to dream on – never stop dreaming
learned to be your number one fan

learned to listen to other people’s pain
learned to sing and dance in the rain

as the poem
continues to cry…

February 2024

và bạn mất cả đời để học
nhận ra trong tim mình
còn nhiều điều phải nói

nói
cho những trái tim tan nát
cho những người đang bị canh giữ
cho những người cô đơn
cho những người luôn luôn ngạo nghễ

nói
ngay cả với những người đã chết
mà không có câu trả lời
tại sao mình chết

nói
ngay cả bài thơ cũng không còn gì để nói
vì vậy bạn đừng khóc
bạn thấy cuộc sống thật kỳ lạ
với những khúc quanh của nó

và tôi hy vọng bạn không mất cả đời để học
vì thơ là một điều rất tầm thường
như bạn và nàng ngày xưa trốn học đi hoang

và học để bay, không phải lúc nào bạn cũng cần đôi cánh
học một nụ cười có thể đi được một chặng đường dài
học tình yêu không bao giờ sai
và học từ sai lầm khiến bạn trở nên mạnh mẽ

học rằng khóc cũng không sao
học cách dream on – không ngừng mơ ước
học làm tự người hâm mộ chính mình

học cách lắng nghe nỗi đau của người khác
học hát và nhảy trong mưa

khi bài thơ
vẫn còn đang khóc…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

WHAT HAS FALLEN APART, DAMP AND WET LEFT BEHIND IN THE DARK | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

sadness awakened at 2 am
then 4 pm
5 thirty in the afternoon
and 6 forty-five
in the morning

after the alarm went off
ringing sadness
you dab the corners of your eyes with concealer
cover up the crow’s feet
my sadness hiding
behind a joke

a smile, a cry
my sadness afraid of my happiness
worried that I’m no longer sad

sadness ceasing in front of me
pulling me back into darkness
or did it push me into the light
as though nothing is going on

when people ask “R U OK?” I would say “I’m fine” or “I’m really good
at writing poetry”

so that my sadness is not exposed
to anyone

my sadness unexposed as though sadness
it had collapsed on the veranda
or is still fast asleep at 12 noon
waiting for someone to join it for a drink

my sadness is the poem I’m writing
along with the tears as the door closes
sadness pooled in the showerhead
not that I’m a grub and I’m lazy
it’s because of it’s short fuse
teary temperament

my sadness unlike sadness
don’t know how to walk away from sadness
don’t know how to talk about sadness
but don’t think it’s not sadness
it’s the sadness from the beginning of time

no
you won’t be able to see my sadness
it’s not someone with a broken leg on crutches
how could you possibly understand
my sadness is like a cancer
how could you possibly comprehend

not until you strip me bare
squeeze and poke at the tumour
beneath my skin
you’ll see that the air in my lungs is full of smoke
and left behind in my heart is a drop of blood

coursing through my veins like the arrow
pinned on my chest

until I’m as light as a feather
drifting in a breeze
then you’ll see
that might be me

or it might be you(em)
your discard joy out of an open window
I’m not here
or there, darkness = joy
until the moment the doors are shut and locked
joy have not the fingers to turn the key
in holy matrimony

follows sadness is the joy
spilling through the doorway
points out an escape route from sadness

I will hold onto its arms tighter
than the time you held onto me

Christmas Eve, 2023

NHỮNG THỨ CÒN SÓT LẠI
ẨM ƯỚT VÀ VỠ VỤN TRONG BÓNG TỐI



nỗi buồn thức dậy lúc 2 giờ sáng
sau đó 4 giờ chiều
5 giờ 30 phút đêm
và 6 giờ 45
phút sáng

sau khi chuông báo thức
reo lên nỗi buồn
bạn thoa kem che nếp nhăn đuôi mắt
nỗi buồn của tôi ẩn nấp
đằng sau câu nói đùa

một nụ cười, một tiếng khóc
nỗi buồn của tôi sợ tôi hạnh phúc
sẽ không còn buồn

nỗi buồn ngừng lại trước mặt tôi
kéo tôi trở lại bóng tối
hay xô tôi ra ánh sáng
ra vẻ như không có chuyện gì

khi mọi người hỏi “bạn có khỏe không?” tôi trả lời “tôi khỏe” hay “tôi làm thơ rất hay”

làm mọi người không nhìn thấy
nỗi buồn của tôi

nỗi buồn của tôi không lộ ra như nỗi buồn
nó không gục đầu trên hành lang
hay ngủ vùi đến 12 giờ
và chờ người rủ nhậu

nỗi buồn của tôi bài thơ tôi viết
qua dòng nước mắt khi cánh cửa đóng lại
nỗi buồn của tôi đọng lại dưới vòi sen
không phải do tôi ở dơ hay lười tắm
mà vì nó dễ nổi nóng
và khóc quá nhiều

nỗi buồn của tôi không giống nỗi buồn
không biết bước đi nỗi buồn
không biết nói chuyện nỗi buồn
nhưng đừng tưởng nó không phải nỗi buồn
nó là nỗi buồn muôn thuở

không
bạn không thể nhìn thấy nỗi buồn của tôi
nó không phải như một người bị gãy chân và chống nạng
bạn cũng không biết rằng
nỗi buồn của tôi giống như căn bệnh ung thư
bạn không biết

cho đến khi bạn lột trần tôi
nắn bóp khối u
phía dưới thịt da
bạn thấy rằng tôi đã thở một bầu không khí như khói
đã nghẹt hai phổi, và trái tim
còn giọt máu

chảy trong huyết quản như một mũi tên
ghim trên ngực

cho đến khi tôi nhẹ như một chiếc lông
bay trong gió
có thể đó
là tôi

có thể đó
là em, đã gạt hạnh phúc ra khỏi cửa
không có tôi ở đây
hay ở đó, bóng tối = hạnh phúc
đến khi cánh cửa đóng chặt,
hạnh phúc không có tay để mở
để còn làm mấy cái chuyện tân hôn

tiếp theo nỗi buồn
hạnh phúc tràn qua cửa
chỉ ra lối thoát cho nỗi buồn

tôi sẽ nắm lấy cánh tay của nó
và giữ chặt hơn lần em đã ôm tôi


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

and the dead won’t be able to catch a glimpse | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm in toons
Nguyễn Thị Phương Trâm in toons

and the dead won’t be able to catch a glimpse
as light as a feather
no one shall hear their screams

no one shall see death
only the dead can hear
and see their screams

Come on! quick! Run
we need a respectful place
to die

.

the stage is full of people
nothing like this world

oh, you’re a poet
How should one describe death?

Is it the desperate cries of hopelessness
before we acknowledge the cries

we bothered not with poetry
we’re choked up, we can’t breathe

.

Tuesday the sixteenth
God said:

the most sinful thing about intelligence is ruthlessness
so we shouldn’t bother about suspecting anyone’s intelligence
perhaps the Almighty was a bit careless
or He’s a bit flustered trying to put on a show
His appeal lacks prudence
lacks feeling

those who were positive are now negative
those who were negative are now positive

we no longer remember the poets who were spies
amongst us in the red zone
held their red flags, so loud
so proud

we are the ridiculous inspiration
without the self respect or confidence
we beg we borrow
we appoint

as though Friday the thirteenth is not a dream
a million years later when we are a million years old
a million days of judgment

God said: we’re suitable in this life
a life not reserved for the people
so each year we have to dance, say we are dragons
in so many national holidays. He said:

not to worry, you will eventually work it out
work out how to start living
with this feather

.

the prayer for the poems
in the 21st century
may be we could sing
like crashing tidal waves

the sudden number of starving people
and those who are dead
before they even had a chance to eat or starve

when will we be able to find
what is left of out dignity
our identidy?

they do not have a sense of humour
we are Kings
but only for show

.

the poem conversing with the wind, through the night
the poem writing down a thought
and the wind would retreat shaking its head instilling fear
at the heart of the poem

a feather wavering in the dark
not still like the tree, the wind
escaped into the forest
a fading shadow

But what did the poem say to the tree?

it’s just about how death slipped out
about a foggy mist of a tongue
licking aspirations and dreams
coughing and choking on the smoke…

no one knows that
the poem is speaking for the wind
from a garden
it can not convey inclusively
the feather or the rage

.

the poem is preparing a needle for injection
it spends the night sterilising the needle
the way it sterilises its vernacular

the poem has to be blind
since nothing can be found
the poem has to be deaf
since once the flesh is set on fire there’s nothing to hear
lips, only lips are essential
to kiss her when she’s sulking

she needs gentleness to soothe
the screams of the fallen

it is a feather of hate
so much so that we all must stay up all night
when all she wants to do is sleep

and death will fly, drift away
like her breath
soft and sound
resounding…

September 2023, an adapted verse from NIGHT & THE CONTINUOUSLY FALLING VERSES 17:17

người chết sẽ không kịp nhìn
nhẹ như một cọng lông
tiếng la hét của họ không ai nghe thấy

không ai nghe thấy cái chết
chỉ người chết có thể nghe
và nhìn thấy tiếng hét của mình

nào! nào! chạy và chạy
chúng ta cần một nơi tôn nghiêm
để chết

.

sân khấu chỉ toàn người
đông như trái đất

ồ, bạn là một nhà thơ
làm thế nào chúng ta mô tả về cái chết?

nó có phải tiếng thét tuyệt vọng
trước khi chúng ta thừa nhận tiếng kêu

chúng ta không làm thơ
chỉ làm người khó thở

.

thứ ba ngày mười sáu
Chúa đã nói:

tội lỗi của sự thông minh luôn luôn là tội ác tồi tệ nhất
nên chúng ta từng hoài nghi về trí thông minh
có thể Ngài hơi bất cẩn
hay sân khấu làm Ngài hơi bối rối
sự lãng mạn của Ngài hơi thiếu thận trọng
hơi không gây ra cảm xúc

người đã âm thành dương
người đã dương thành âm

chúng ta quên mất những nhà thơ từng nằm vùng làm vùng đỏ
cầm cờ chạy trong gió
hò reo

chúng ta là cảm hứng ngạo nghễ
chỉ không có khả năng tự tin
chúng ta đi xin
chúng ta đề nghị

có vẻ như thứ sáu ngày mười ba không phải là một giấc mơ
một triệu năm sau chúng ta thành người một triệu tuổi
một triệu ngày phán xét

nếu như những trò láu cá có thay đổi
Chúa vẫn không ngừng kết tội
chúng ta

Chúa nói: chúng ta không phù hợp với cuộc sống
cũng không dành cho nhân dân
nên mỗi năm chúng ta phải múa lân
trong nhiều ngày lễ. Ngài nói:

ừ thôi, cuối cùng các người cũng đã tìm ra một giải pháp
để bắt đầu kiếm sống
bằng những cọng lông

.

lời nguyện cầu cho những bài thơ
của thế kỷ 21
sao chúng ta không hát
như những cơn sóng thần

vỡ ra bao nhiêu là người đói
vả cả những người không đói
chỉ chết chưa kịp ăn

bao giờ
chúng ta đi tìm lại những gì
của cái tôi đã mất?

chúng không biết đùa
chúng ta đúng là Vua
nhưng mà trên sân khấu

.

bài thơ nói chuyện với cơn gió, suốt cả đêm
bài thơ vừa mới viết một dòng, và cơn gió lùi lại
nó lắc đầu
làm bài thơ sợ hãi

một cọng lông lúc lắc trong đêm
không đứng im như cây, cơn gió
nó chạy vào rừng
cái bóng
mờ

nhưng bài thơ nói gì với cái cây?

cũng chỉ là câu chuyện làm rơi ra cái chết
câu chuyện của sương mù
của cái lưỡi liếm vào giấc mơ
tiếng ho khan
sặc khói…

không ai biết
bài thơ nói những lời của gió
của một khu vườn
nó không thể bao gồm
cọng lông hay cơn thịnh nộ

.

bài thơ
nó chuẩn bị một mũi thuốc
không phải để chích
nó lau chùi ống chích suốt cả đêm
như hàng ngày lau chùi ngôn ngữ

bài thơ phải mù
vì tìm hoài không thấy
bài thơ phải điếc
vì xác thịt bị đốt không cần phải nghe
chỉ cần đôi môi
để hôn
lúc nàng giận dỗi

nàng cần dịu dàng
để giảm bớt tiếng thét
những kẻ ngã xuống

nó là cọng lông tàn nhẫn
làm mọi người phải thức suốt đêm
trong khi nàng thèm ngủ

và cái chết bay
như hơi thở của nàng
nhẹ
âm vang…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Sit | Thanh Tâm Tuyền

Sydney University Quadrangle, Australia. Photography Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The afternoon hovered above the burial ground.
The autumn drifted void of fragrance besides the pungent scent of cut grass.
The sparkle of a diminishing summer at the edge of one’s vision.
Homes tucked behind sparse forest trees at the foot of the hill.
Sit and watch. Sit and think.
The chill of the breeze cuts short the thoughts.
Sit as heaven’s sowing. The sowing of one’s own butchering.
Sleeps eyes wide open unaware.

[August 2021]

BÀI NGỒI 

[Tặng Ngọc Dũng tức công tử Chí Hoà]

Chiều chiều lững thững lên bãi tha ma.
Trời thu la đà không mùi hương trừ mùi cỏ ngái.
Trong khoé mắt hoen ửng loé góc trời mùa hạ đang lụn.
Những hàng bia lởm chởm sau lưng trên cỏ mượt ngả màu.
Dưới chân đồi xóm nhà ở sau rừng cây thưa.
Ngồi ngắm. Ngồi ngẫm.
Gió mát đầu óc bay tảng.
Ngồi như trời trồng. Tự trồng cái bị thịt.
Ngủ mở mắt thao láo không hay.
                               30/06/2000


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

THERE HAS BEEN A WRONG TURN SOMEWHERE ALONG THE LINE | Đinh Thị Như Thúy

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

it has been so long since
our feet have touched the ground
no way of escaping that feeling of hanging there, up in the air
no way to even fake a smile
no way of avoiding the thoughts of inadequacy, how useless we are
to those all around us

it has been so long since
we touch those we love

there has been a wrong turn somewhere along the line in time
something has missed the boat
something was in the way
if only we could go back
if only we could start again
if only we knew what we were doing

memory might be a garbage dump but it is not
its only purpose
we have to dig in
and make a mess

it has been so long since
the habituation of taking sides selfishness
pulling us along with its tides
to weakness and cowardice, we would yield
like a blusterous storm across a field
dragging away with it
the poor small
desiccated dandelions

February 2024


ĐÃ CÓ SAI LẦM Ở ĐÂU ĐÓ



đã quá lâu rồi
chúng ta không làm sao chạm được chân vào mặt đất
không làm sao thoát được cảm giác bị treo lơ lửng trong không trung
không làm sao có nổi nụ cười
không làm sao tránh được ý nghĩ ta chẳng thể mang đến dù bất cứ điều gì cho những người thân quanh ta

đã quá lâu rồi
chúng ta không làm sao chạm được tay mình vào tay những người mình yêu dấu

đã có sai lầm ở đâu đó trong chuỗi thời gian chúng ta sống
đã có điều gì đó không kịp thời
đã có cái gì đó chắn ngang đường
giá như chúng ta được lùi lại
giá như chúng ta được bắt đầu
giá như chúng ta biết mình phải làm gì

ký ức là thùng rác nhưng không phải chỉ là thùng rác
chúng ta phải bới tung lên

đã quá lâu rồi
thói bè phái kéo chúng ta đi
lòng ích kỷ kéo chúng ta đi
nỗi ươn hèn khiếp nhược kéo chúng ta đi
như cơn cuồng phong đi qua cánh đồng
kéo theo đi những bông bồ công anh khô nỏ

Đinh Thị Như Thuý
Rút từ tập NGÀY LINH HƯƠNG NỞ SÁNG – 2011


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang City. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.